Khách qua đường vội vã (Tập 1) - Chương 07 - Phần 2

Thẩm An Nhược thở dài, đều là những chuyện đã qua từ lâu, vậy mà giờ đây lại như vừa mới xảy ra. Trước khi tốt nghiệp, cơ hội gặp nhau rất ít, chủ yếu chỉ liên lạc qua điện thoại, khi đó không có cảm giác hai người đang yêu nhau, nói chuyện rất khách sáo, sau này khi ở gần nhau, ngày ngày được nhìn thấy nhau như ý nguyện, cả hai lại suốt ngày cãi nhau, anh thấy mệt mỏi mà cô cũng chán nản.

Hôm chia tay, cô định sẽ cất giữ những kỉ niệm về con người ấy vào một góc khuất sâu nhất của tâm hồn mình, để nó không thể ảnh hưởng tới cô được nữa, nhưng giờ đây, những ký ức đó lại đột nhiên xuất hiện khiến cô cảm thấy có chút gì đó ngọt ngào. Ngày hôm nay nhớ lại chuyện xưa mà cảm giác như cả nghìn năm trôi qua, chỉ mới một vài tháng mà cô cảm thấy những hồi ức về Giang Hạo Dương trong cô đã là chuyện của kiếp trước.

Rời khỏi khu nhà Trình Thiếu Thần, cô bắt gặp hai người đang cãi nhau trên đường. Cô gái đứng khóc, còn chàng trai khẽ dỗ dành: “Tất cả là anh sai có được không, em đừng khóc nữa, đừng khóc nữa mà. Nếu không thì em đánh anh đi.”

Cô gái quay lại tát chàng trai một cái.”Ối! Em đánh anh thật à, đau quá.”

“Em đánh anh đấy, đánh chết anh đi, đồ tồi!” Cô gái vẫn không ngừng tay, chàng trai chỉ biết né tránh, sau cùng ôm chầm lấy cô gái, sống chết cũng không buông.

Đúng là tuổi trẻ. Thẩm An Nhược mỉm cười, trong một thoáng kích động cô bỗng muốn quay lại nhà của Trình Thiếu Thần và đánh anh hệt như vậy. Cuối cùng thấy mình thật nhạt nhẽo, hơn nữa nếu quay lại thì cũng đã quá xa, với ánh mặt trời độc hại này thì thật chẳng đáng để làm thế chút nào. Nếu đổi lại là cô và Trình Thiếu Thần trong tình cảnh vừa rồi, chỉ cần nghĩ đến bộ dạng Trình Thiếu Thần đột nhiên trìu mến dỗ dành, cô lại nổi hết cả da gà, cứ nghĩ quanh quẩn một hồi, cơn giận của cô cũng nguôi bớt quá nửa, không để bụng chuyện anh không thèm đuổi theo mình nữa. Đúng lúc có chiếc taxi còn trống chạy tới, cô vẫy lại, lên xe, quay về nhà.

Về nhà được một lúc, Trình Thiếu Thần mới gọi điện: “Ủa, sao đột nhiên lại không thấy em đâu vậy”, giọng điệu vẫn còn cố tình giả bộ.

“Xin lỗi, anh gọi nhầm số rồi.”

“Hả, thật sao? Vậy thật không phải, xin lỗi đã làm phiền cô.”Anh dập máy thật.

Thẩm An Nhược thấy kì lạ, tại sao mỗi lần giận dỗi anh, cuối cùng người tức giận hơn lại là cô, cơn giận kia vừa mới xẹp xuống lại đột nhiên xộc lên tới tận óc, cũng tại thời tiết quá nóng đây mà.

Cô không phải kiểu người tự ngược đãi bản thân, tức giận vài phút sau liền bỏ đi tắm nước nóng, hạ điều hòa xuống thật thấp, trèo lên giường, đắp chăn ngủ ngon lành. Cô bị mặt trời chiếu đến phát điên, cơn mệt mỏi nhanh chóng kéo đến, ngủ một giấc đến chiều, tỉnh dậy xem hai bộ phim, đến khi xem hết cũng tới đêm. Cô nghĩ đến chuyện hồi sáng, cầm điện thoại gửi đi một tin nhắn: “Đồ nhỏ nhen xấu tính.” Tin nhắn báo gửi thành công xong cũng nhanh chóng tắt máy, sáng hôm sau tỉnh dậy mở lên không thấy có hồi âm.

Cách một ngày sau Trình Thiếu Thần mới thèm gọi điện cho cô, không nói gì đến chuyện hôm trước, cô cũng không buồn nhắc tới nhưng không vui vẻ gì, anh gọi điện đến lúc tám giờ, cô chỉ nói: “Em ngủ rồi, anh đừng quấy em”, mười giờ anh gọi đến thì “Em đang ở công ty làm thêm giờ, không rảnh nói chuyện với anh đâu.” Trình Thiếu Thần cũng không có ý muốn quấy rầy, chỉ nói “Vậy em ngủ tiếp đi” hoặc “Em đang bận à, về sớm nhé”, rồi gác máy luôn, không hề lật tẩy cô. Rốt cuộc sau cả một ngày trời suy nghĩ, cô mới có thể rút ra kết luận: “Quá để ý tới anh ta là tự hại mình.”

Hôm đó Trình Thiếu Thần lại gọi điện cho cô: “Em ở nhà hay công ty?”

“Em ở thành phố XX.” Thẩm An Nhược cảm thấy có chút hãnh diện.

“Thật hay giả vậy? Em đến đó làm gì thế?”

“Công ty cử đi bồi dưỡng.” Thật ra là họp một tuần thôi.

“Bao lâu?”

“Cũng không lâu lắm, chắc chỉ nửa năm thôi.”

“Buồn thật!”

“Sao phải buồn nhỉ, mấy anh chàng đẹp trai năm xưa thầm yêu mời em đi ăn tối hết cả rồi. Lịch hẹn đã xếp kín hết tháng.”

“Vậy em cứ từ từ hưởng thụ mấy cuộc hẹn hò của mình đi, cẩn thận đừng ăn nhiều đồ béo quá, không lúc về lại không ai nhận ra em.”

Những ngày tiếp theo là bốn cuộc họp liên tục, thật sự rất nhàm chán, lần nào cũng hết trọn một ngày, tối đến là cơ thể biểu tình. Đồng nghiệp đi cùng cô là một cô gái trẻ, buổi tối ăn cơm xong về phòng là ôm điện thoại “nấu cháo” với bạn trai, cười rúc ra rúc rích, mỗi lần gọi điện ít nhất phải nửa tiếng. Nói chuyện vừa dài vừa lâu, Thẩm An Nhược nghĩ có khi mình phải thay mặt công ty viễn thông cảm ơn họ mới đúng. Cô tập trung đọc tạp chí, không muốn nghe lén người khác nói chuyện, nhưng trong phòng lại quá yên tĩnh, những âm thanh ấy cứ lọt vào tai.

Vì thế đến cuối tuần, Thẩm An Nhược lên kế hoạch đi chợ đêm, vừa mới ra tới cửa thì điện thoại đổ chuông. Mở ra xem, lại là Trình Thiếu Thần, đúng là dai như đỉa, đuổi mãi không chịu đi.

“Em bận lắm. Anh có chuyện thì nói đi, không có gì thì em cúp máy đây.”

“Thẩm An Nhược, anh lạc đường rồi. Phải làm sao đây?”

“Lạc đường thì tìm cảnh sát hoặc gọi 110, gọi điện cho em làm gì?”

“… Sao lửa giận của em vẫn còn lớn thế, vừa mưa to một trận mà không hết, chẳng lẽ đây chính là Tam Muội Chân Hỏa[1] trong truyền thuyết sao?” Trình Thiếu Thần cười khẽ trong điện thoại.

[1] Tam Muội Chân Hỏa: Hồng Hài Nhi có phép tạo lửa Tam Muội Chân Hỏa, nước thường không dập tắt được. Lửa này được sinh ra từ lửa từ lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân rơi xuống Hỏa Diệm Sơn khi Ngộ Không đại náo thiên cung. Hồng Hài Nhi muốn tạo lửa phải tự đánh vào mũi.

“Anh mới tạo ra Tam Muội Chân Hỏa ý… Mà sao anh biết ở đây vừa mưa xong?” Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô. “Thiếu Thần, anh đang ở đâu thế?”

“Anh không biết, chẳng vừa nói là anh lạc đường còn gì.”

Thẩm An Nhược ngồi taxi lòng vòng mãi mới tìm được Trình Thiếu Thần, thấy anh đang thong thả ngồi uống trà, mỉm cười với cô: “Thật mất mặt, không phải em học ở thành phố này sao? Vậy mà cũng lạc đường.”

“Anh còn nói được nữa sao, là ai cố ý nói sai tên đường khiến em phải đi một vòng như vậy?”

“Em có bằng chứng gì nói anh cố ý? Anh đâu có sống ở đây bốn năm.” Vẻ mặt của Trình Thiếu Thần trông thật vô lại, “Anh nói là đến khách sạn tìm em, em có chịu đâu.”

“Sao anh lại tới đây?” Thẩm An Nhược biết rằng có tranh luận cũng không có cửa thắng bèn tìm một chủ đề khác hỏi anh.

“Tất nhiên vì rất nhớ em rồi.”

“Anh nghĩ em mới lên ba sao!” Thẩm An Nhược nhìn anh cười lạnh lùng: “Chắc chắn là anh đi công tác, đúng không?”

“Em biết rồi còn hỏi anh làm gì?”

“…”

“Đưa anh đi ăn gì đó đi, anh đói quá. Trước đây em thích ăn ở đâu vậy?”

“Gần đây có một quán ăn lâu đời rất ngon.” Thẩm An Nhược thuận miệng trả lời anh, hai giây sau đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, “Thôi bỏ đi, con đường đó sau này sửa lại, chắc là quán ấy không còn đâu.”

“Vậy đi xem xem nó còn hay không. Đi nào, bộ dạng của em nhìn thật ngốc nghếch.”

Mặc dù con đường đã hoàn toàn đổi khác nhưng cái quán vẫn nằm đó, đến cả phong cách trang trí cũng không hề thay đổi, mùi vị vẫn hệt như ngày nào.

“Không tệ.” Trình Thiếu Thần kết luận, hôm nay ăn nhiều hơn mọi khi, “Sao hôm nay em ăn ít vậy?”

“Trước khi đến em đã ăn rồi, bây giờ ăn không nổi nữa.”

“Khách sạn đó phục vụ bữa tối sớm thế à? Lúc anh gọi cho em mới chỉ năm giờ rưỡi thôi mà?”

“Em ăn vặt không được hả?”

Trình Thiếu Thần đặt đũa xuống, cười đầy ẩn ý, nhìn cô: “Nhìn bộ dạng ngơ ngác của em kìa. Ở đây có kí ức nào đặc biệt với em hả?”

Thẩm An Nhược mím môi lườm anh, không nói gì.

“Chẳng lẽ anh đoán đúng rồi? Ôi, thật thương tâm.” Giọng Trình Thiếu Thần tỏ ra rất đồng cảm, nét cười trên mặt lại càng rõ hơn. “Vậy chúng ta đổi một quán ăn khác được không?”

“Ăn cơm của anh đi. Nhiều lời quá, thật đáng ghét.”

“Em muốn ở lại hay đi ngay bây giờ? Hay anh để em yên tĩnh ở đây hồi tưởng lại kỉ niệm? Thật ra vấn đề này rất đơn giản, em chọn cách nào?”

“Anh cứ ở đây là được rồi, em đi.” Thẩm An Nhược lườm anh, quay đầu đi một mạch.

Cô càng tức giận thì Trình Thiếu Thần càng thấy vui vẻ, cô đã sớm nhận ra sự thật này, quả nhiên vừa bước ra ngoài, đứng cách vài mét vẫn có thể nhận ra tâm trạng vui vẻ của anh, thậm chí còn lẽo đẽo đi bên cạnh, nắm lấy tay cô. An Nhược giật ra, mấy giây sau lại bị anh nắm lấy. Anh cố ý thả lỏng tay để cô dễ dàng gỡ ra rồi lại giữ tay cô, cứ như vậy khiến Thẩm An Nhược cũng mệt, không thèm giằng ra nữa, cứ để mặc anh kéo cô qua đường.

Băng qua con phố này là quảng trường trung tâm thành phố, nơi đây được xây dựng lại hồi cô học năm thứ hai, thực ra cũng không quá lớn nhưng ở thành phố phồn hoa đông đúc dân cư này mà có thể tạo nên một khoảng không gian rộng rãi như vậy thì cũng được xem là kỳ tích trong quy hoạch những năm về trước. Vì quảng trường này mà một vài nơi mang tính biểu trưng đã bị phá bỏ, thậm chí cả một rạp phim mới xây dựng được hơn một năm cũng bị tháo dỡ. Năm đó, lần đầu tiên Giang Hạo Dương mời cô đi Di Hòa Viên ăn cơm, cùng nhau tới rạp chiếu phim mà sau đó mấy tháng phải đóng cửa để xem Romeo và Juliet, hôm ấy cũng chính là ngày Giang Hạo Dương hỏi cô nếu như vẫn một mình thì có thể suy nghĩ đến việc làm bạn gái anh hay không. Khoảng thời gian đó, cô cứ nghĩ rằng chẳng qua chỉ là một trò đùa, rất nhiều năm về sau, cô mới dám thừa nhận mối tình đầu của mình. Vậy mà hôm nay, cô lại bắt đầu cảm thấy mê muội, câu chuyện năm ấy phải chăng chỉ là một bước đi sai lầm của cô?

Trình Thiếu Thần mua cho cô cây kem: “Ăn đi, sẽ mau hạ hỏa.”

“Anh tránh xa em ra một chút, cơn giận của em sẽ qua nhanh hơn đó.”

Anh ngồi xuống bên cạnh cô: “Nơi này bao nhiêu người qua lại, em đừng coi anh như người qua đường vậy chứ.”

“Có người qua đường nào lại ngồi gần nhau như vậy không? Anh thật phiền phức”.

“Cứ cho rằng em đang ngồi đây nghĩ về mối tình đầu thì cũng không thể trút giận lên đầu anh như thế được.”

“Tại sao anh biết là mối tình đầu? H ừ, mối tình đầu của em kết thúc hồi sáu tuổi rồi.”

“Vậy chắc là một tình yêu sâu đậm nào rồi. Cái bàn ban nãy chúng ta ngồi đó, có phải là nơi trước đây em đã từng ngồi không?”

“Trình Thiếu Thần, anh đi chết đi!” Cuối cùng Thẩm An Nhược cũng tìm được cơ hội đánh anh thật mạnh, trông anh tuy gầy nhưng cơ thể lại rất rắn chắc, cuối cùng chính cô lại bị đau.

Trình Thiếu Thần cũng không tránh né, chỉ khẽ cười: “Em nhìn mình xem, mới trêu chọc vài câu đã quạu lên rồi, nói em trẻ con còn không thừa nhận, thẹn quá hóa giận hả?”

Thẩm An Nhược dừng tay, sống chết cắn chặt môi, trong bụng thấy không cam tâm, lại đá anh một cái: “Đồ xấu xa!”

Quảng trường rộng lớn ngày hè luôn có mấy cô cậu nhóc mang giỏ hoa hồng đi kì kèo chèo kéo mấy cặp nam nữ. Một cô bé đáng yêu mặt mày lanh lợi chạy đến chỗ Trình Thiếu Thần: “Anh trai ơi, mua hoa hồng tặng chị gái xinh đẹp này đi.”

Trình Thiếu Thần rút mấy tờ tiền ra đưa cho cô bé.

Cô bé đặt giỏ hoa xuống, rút tiền trong túi ra đếm cả nửa ngày, cuối cùng quyết định đưa cả giỏ hoa cho Trình Thiếu Thần: “Tất cả chỗ hoa này đều là của anh, em đi đổi tiền lẻ trả lại anh.”

“Không cần đâu, em giúp anh một việc được không? Anh vô tình làm chị gái kia tức giận, em giúp anh giỗ chị ấy, làm cho chị ấy cười là được.”

Thẩm An Nhược không thèm nhìn anh, quay đầu bước đi.

“Chị ơi, hoa của chị này. Anh kia…”

Trình Thiếu Thần quay đầu lại nhanh tay lấy mấy bông hoa đặt vào tay Thẩm An Nhược: “Được rồi, em đã giận anh cả nửa tháng rồi, vẫn chưa hết giận à, con gái mà hay tức giận là nhanh già đi đấy.”

Thẩm An Nhược quay người cấu vào tay anh.

“Á… á…, em không già, em trông trẻ trung như một cô gái vị thành niên. Thẩm An Nhược, không ngờ em lại bạo lực vậy.” Trình Thiếu Thần đau quá, hít một hơi rồi nói tiếp, “Nhưng mà bình thường lúc nào em cũng kiềm chế, bây giờ phát điên cũng tốt, giúp cơ thể khỏe mạnh.”

Trình Thiếu Thần chỉ ở lại hai ngày, sáng hôm sau nữa không thấy bóng dáng anh, đến tối lại đột nhiên xuất hiện, đề nghị cô đưa anh đi xem khuôn viên trường học trước kia của cô, còn kiên quyết phải đi bằng xe buýt.

“Thiếu gia giàu có, phải chăng rất nhiều năm rồi anh chưa đi xe buýt?”

“Cũng không lâu lắm, năm tốt nghiệp đại học anh vẫn còn ngồi xe buýt mà.”

Hai người đi dạo trong khuôn viên trường gần một tiếng đồng hồ, phần lớn thời gian Trình Thiếu Thần im lặng không lên tiếng, không giống với bộ dạng lắm lời tối hôm trước của anh. Thẩm An Nhược thường có cảm giác, anh tựa như bầu trời mùa hạ, tâm tính bất định, thay đổi thất thường.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor