Khách qua đường vội vã (Tập 1) - Chương 02 - Phần 2

Hôm qua Thu Nhạn cũng hỏi mình: An Nhược, cậu có thực sự hạnh phúc không?

Nói đến hạnh phúc, định nghĩa của mỗi người hoàn toàn khác nhau. Có người dùng vật chất để định lượng hạnh phúc, có người lại thích phải hơn người khác thì mới có hạnh phúc. Tháp năm tầng nhu cầu trong lý luận của Maslow, cứ mỗi khi bước lên thêm được một tầng, đều có thể định nghĩa là hạnh phúc. Nhưng điều để lại ấn tượng mạnh mẽ nhất với mình, có lẽ là lời giảng của một ông cụ: Biết hài lòng với chính mình mới là hạnh phúc.

Cha mẹ khỏe mạnh, vui vẻ, công việc thuận lợi, cuộc sống gia đình bình yên, cơm áo đầy đủ, sung túc. Mình rất hài lòng với cuộc sống trước mắt, vì thế, mình cảm thấy rất hạnh phúc.

Chuyện sáng nay thực ra rất vô lý. Đã không nhận ý tốt của Trình Thiếu Thần thì thôi, sao lại phải thể hiện ra ngoài cho anh thấy, thể hiện mình là đồ hẹp hòi, nhỏ nhen.

Có lẽ, trong khoảnh khắc anh nhắc đến chiếc xe, mình bỗng nhớ đến chuyến đi ra ngoại thành trên chiếc xe đạp năm ấy.

Mùng Một tháng Năm năm đó, Giang Hạo Dương và mình cùng nhau ngồi trên một chiếc xe đạp tới ngoại thành đốt lửa trại. Ngày đó đi ròng rã mất bốn tiếng đồng hồ, đầu tóc bẩn thỉu, thậm chí còn lạc đường, suýt nữa phải quay về, cuối cùng phát hiện ra mặt bị cháy nắng, một tuần sau mới khỏi.

Nhớ lúc đó mình than thở nguyên một tuần, cho đến giờ nghĩ lại, không thể không bật cười.

Thực ra mình không nhớ Giang Hạo Dương lắm, cũng chưa từng hối hận vì đã chia tay anh ấy. Có lẽ cũng như Hạ Thu Nhạn từng nói, mình đúng là vô tâm. Con người luôn luôn hướng về phía trước, không thể tự hành hạ mình vì những điều phiền não. Có ai là không thế?

Chỉ là, bỗng không thể điều khiển được bản thân khi nhớ về những chuyện trong quá khứ, thấy lòng có chút hụt hẫng.

Công việc trước Tết luôn rất bận rộn. Có lẽ ngày thường Thẩm An Nhược chăm chỉ tu nhân tích đức nên mặc dù được thăng chức đột ngột nhưng cũng không nhiều người làm khó cô. Tất nhiên ngoài Thái Nhất Tường, một người lớn tuổi mà vẫn thích mách lẻo chuyện của cấp dưới, nguyên do cũng chỉ là cô giúp nhân viên thực tập mới đến giấu một số lỗi vụn vặt để tránh những hậu quả không tốt. Dù cho có hại cô bị lãnh đạo phê bình cũng không vấn đề gì lắm, tội gì phải để cho một đứa nhỏ mới chân ướt chân ráo bước vào xã hội chưa được mấy ngày đã bị ấn tượng sâu sắc về một thế giới quá tàn độc.

Cuối cùng tất nhiên là cũng không giải quyết được chuyện gì. Thẩm An Nhược ngẩng đầu lên đã thấy cái gáy béo ị của Thái Nhất Tường, rất muốn ném thẳng tập tài liệu vào hắn, nhưng khi hắn vẫn điềm nhiên như không, làm vẻ mặt rất bình thản nói với cô: “Trưởng phòng Thẩm à, có một vấn đề cần hỏi ý kiến cô.” thì cô vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi trả lời hắn: “Anh Thái, anh cứ gọi tôi là An Nhược được rồi mà.”

Có ai đó đã nói công sở hệt như một nơi thanh toán ân oán giang hồ, y như là một đống bột mì để nấu bột. Sự việc vốn chỉ bé tí như một hạt vừng, vậy mà bao người, kẻ thêm củi người thêm nước, cuối cùng nấu thành một nồi bột lớn.

Trình Thiếu Thần mấy ngày gần đây phải tiếp khách nhiều, ngoại trừ cuối tuần, buổi tối hầu như không ăn cơm ở nhà nhưng lại trở về rất sớm, không giống như trước đây, đến quá nửa đêm mới thấy xuất hiện.

An Nhược nghĩ lại cuộc điện thoại của hai người, mười lần thì đến tám, chín lần đều là liên quan đến chuyện ăn uống.

Ví như: “Tối nay anh không về nhà ăn cơm đâu.”

Hoặc: “Tối nay ăn gì hả em?”

Hoặc: “Tối nay đến nhà hàng XX dùng cơm nhé, khoảng XX giờ.”

Hay: “Tối nay ra ngoài ăn nhé, sau khi tan làm anh sẽ đón em.”

Đúng là một cặp đôi yêu ăn uống.

Ngày Hai mươi ba tháng Chạp, Tết ông Công ông Táo năm nay rơi đúng vào Chủ nhật.

Ngày thường vẫn có người giúp việc theo giờ đến dọn dẹp vệ sinh. Nhưng Tết sắp đến, mỗi một góc nhỏ đều cần sắp xếp trang hoàng, Thẩm An Nhược luôn tự mình bài trí thu vén tỉ mỉ từng ngõ ngách trong nhà, bận bịu luôn tay luôn chân suốt hơn nửa ngày.

Hiếm hoi lắm mới thấy Trình Thiếu Thần ở nhà cả ngày, mặc dù chỉ ở lì trong phòng đọc sách, rất ít khi ra ngoài. Dọn dẹp đến chỗ anh, anh cũng không tránh ra, lại giúp cô dọn dẹp đồ đạc trên bàn, thậm chí còn giúp cô lau dọn chỗ cao nhất của tủ sách.

Trước nay Trình Thiếu Thần luôn là một người ít khi giúp đỡ người khác, vậy mà hôm nay lại tự động làm giúp cô, điều này thật sự hết sức kì lạ.

Thời gian hai người họ cùng ở nhà không nhiều, ngẫu nhiên mới có một lần, và thường là ai ở phòng người nấy, rất ít khi nói chuyện với nhau.

Nhưng những lúc Trình Thiếu Thần đột nhiên cao hứng, anh luôn làm những chuyện hết sức kì lạ.

Thẩm An Nhược thường để tóc ướt khi ngủ, bình thường anh đều không để ý, nhưng cũng có hai ba lần anh lấy lý do để tóc ướt đi ngủ sẽ dễ bị đau đầu nên tự mình đi tìm máy sấy giúp cô sấy cho khô.

Có những lúc thấy cô ném quần áo đầy giường mà vẫn không nghĩ ra nên kết hợp thế nào để mặc khi đại diện công ty tham gia dự tiệc, anh cũng nhiệt tình gợi ý cho cô, thậm chí còn giúp cô chọn màu son, bắt cô lau đi màu son cũ vốn đã rất đẹp.

Thỉnh thoảng sau khi ăn xong, anh còn chủ động giúp cô rửa bát, lau bàn, mặc dù những lần như thế có thể đếm trên đầu ngón tay.

Tối hôm qua còn kì lạ hơn. An Nhược ngồi trong phòng khách vừa xem tivi vừa bóc túi tỏi mới mua ở siêu thị về, tỏi được bóc sạch vỏ bỏ vào lọ thủy tinh, làm như vậy khi nấu nướng có thể trực tiếp dùng luôn. Kỳ thực cũng có bán tỏi đã bóc sẵn, nhưng do người khác làm nên cô vẫn luôn lo sợ không vệ sinh. Kết quả bóc được một nửa thì Trình Thiếu Thần đang đi tới đi lui trong phòng như đi bách bộ bỗng ngồi xuống cạnh cô, giúp cô bóc hết số tỏi còn lại.

Thẩm An Nhược chỉ có thể nghĩ rằng vì anh đang có hứng nên mới làm vậy, cảm thấy rất buồn cười.

Tới lúc sẩm tối, An Nhược đang tập trung lau một bình đựng rượu bằng thạch anh trong suốt rất đắt tiền trong bếp thì bỗng nghe thấy tiếng Trình Thiếu Thần vang lên sau lưng: “Tối nay tới nhà cô của anh ăn cơm nhé.” Giọng nói vô cùng bất ngờ khiến Thẩm An Nhược giật thót, suýt nữa làm rơi cái bình trong tay. Anh thường âm thầm xuất hiện không báo trước ngay sau lưng cô, khiến cho tim cô như ngừng đập, An Nhược cũng đã phàn nàn về chuyện này không biết bao nhiêu lần.

Người cô này của Trình Thiếu Thần gần đây mới dọn nhà về trong thành phố, lại ở cùng khu với công ty của An Nhược, từ nhà cô đi chỉ mất một giờ đi xe.

Hoàng hôn dần buông, những bông tuyết nhỏ xíu bắt đầu rơi xuống, vừa chạm đất đã lập tức tan ra. Bầu trời hơi âm u, sắc trời cũng dần chuyển về tối.

Lúc đến nơi thì trời đã tối hẳn. Trình Ái Hoa là một người phụ nữ đoan trang, rất có khí chất, hồi trẻ chắc chắn là một mỹ nhân. Trình Thiếu Thần cũng có vài nét giống cô mình. Nhưng ở bà, ngay từ ánh mắt đầu tiên đã khiến người ta cảm thấy có gì đó rất tao nhã.

Lúc An Nhược đến, bà Trình đã đứng trước cửa đợi bọn họ, nhìn thấy cô bèn ôm chầm lấy: “An Nhược, sao cháu vẫn gầy thế? Sao, có chuyện gì không?” Rồi lại quay sang ôm Trình Thiếu Thần, vừa vỗ vào lưng anh vừa mắng: “Tiểu Thần, đứa cháu quỷ sứ này, cô đến đây mấy tuần rồi mà sao giờ này cháu mới đến thăm cô? Phải đánh đòn cháu mới được.”

Hai người phải khó khăn lắm mới rời được vòng tay của bà để đi vào phòng khách, nhìn thấy ngài Tề Thiệu Đường, vị lãnh đạo mới nhậm chức ở thành phố này, cũng đang quay sang họ mỉm cười gật đầu.

Bữa tối nay ăn tại nhà, trong bếp đã có người đang lúi húi chuẩn bị, bà Trình đắc ý giới thiệu đó là đầu bếp được mời từ Trừng Hương Các tới. Tề Thiệu Đường cùng bọn họ trò chuyện sôi nổi, bà Trình Ái Hoa đi qua đi lại giữa phòng khách và phòng bếp, mỗi lần quay lại phòng khách đều không quên than mấy câu: “An Nhược à, cháu gầy quá, thế này không được đâu, nhất định phải ăn nhiều vào, đừng có học theo người khác giảm cân nữa.”

Một lúc sau lại quay lại: “Tiểu Thần, bao lâu rồi cháu chưa gọi điện về nhà hả? Có phải cháu muốn làm bố cháu tức chết không?”

Tề Thiệu Đường đuổi vợ mình: “Làm tốt công việc của em đi, đừng để bọn họ làm quá cay, quá ngọt hay quá mặn.” Bà Trình Ái Hoa lập tức đi mất. Ông Tề lắc đầu thở dài: “Tiểu Mẫn cũng giống hệt mẹ nó, cả ngày chẳng thể nói ít đi được.” Nhưng trong ánh mắt rõ ràng là rất vui vẻ, có ý cưng chiều.

Một lúc sau lại hỏi tiếp: “Tiểu Thần, công ty của cháu giờ hoạt động sao rồi? Thanh niên thường có tính quyết đoán rất cao, nhưng anh cháu đã lớn tuổi rồi, gần đây sức khỏe cũng không tốt, mà sở trường của Tiểu Khanh cơ bản không phải trong lĩnh vực đó, cháu thấy đấy, anh cháu đang phải chống đỡ rất khổ sở.” Thấy Trình Thiếu Thần cúi đầu không nói gì, lại quay sang Thẩm An Nhược nói: “Mấy ngày trước chú gặp chú Nghê, chú ấy khen cháu rất nhiều.”

“Chú Tề, ông Nghê chẳng qua là nể mặt chú thôi.” Suốt hai tuần nay, An Nhược vẫn canh cánh trong lòng chuyện này. Ông Tề Thiệu Đường cười sảng khoái: “An Nhược, cháu nhạy cảm quá. Chẳng nhẽ cháu không biết con trai của cục trưởng Lý và cục trưởng Tạ đều đang rèn luyện khổ sở trên dây chuyền sản xuất của các cháu sao? Thế mà chẳng thấy các cháu chiếu cố đặc biệt gì cho họ.”

Đang nói chuyện thì chuông cửa lại reo, Tề Thiệu Đường vừa nói chưa dứt câu: “Hình như Tiểu Mẫn nhà chú về rồi”, Trình Ái Hoa đã chạy ra mở cửa.

Trình Thiếu Thần hỏi: “Hôm nay nhà mình còn có khách nữa ạ?”

“Thực ra không tính là người ngoài, là bạn của Tiểu Mẫn. An Nhược, người này cháu quen đấy.”

Trái tim Thẩm An Nhược như trĩu xuống, chỉ mong dự cảm của mình không chính xác, nhưng suy nghĩ mới chỉ lướt qua đã nghe thấy tiếng của Tề Gia Mẫn ríu rít bên ngoài: “Bố, chúng con về rồi ạ, anh Thiếu Thần, chị An Nhược, lâu lắm không gặp.”

Thẩm An Nhược quay người định đáp lại, thấy Tề Gia Mẫn xinh xắn đáng yêu đang đứng trước cửa phòng khách, còn người đàn ông lịch sự nho nhã đứng bên cạnh cô bé, không ai khác, quả nhiên là Giang Hạo Dương.

Một bàn đầy thức ăn ngon, nhưng mọi người đều ăn không nhiều. Tề Thiệu Đường vì bị cao huyết áp, tiểu đường và mỡ máu nên ăn rất ít, Thẩm An Nhược gần đây bị đau dạ dày nên cũng nhanh chóng buông đũa, còn hai mẹ con đáng yêu kia thì nói nhiều hơn ăn. Thế là cả bàn đầy thức ăn thực ra chỉ có hai người đàn ông là Trình Thiếu Thần và Giang Hạo Dương là còn tập trung vào việc ăn uống, cách ăn uống lại vô cùng lịch sự, tao nhã.

Thẩm An Nhược ngồi cạnh Trình Thiếu Thần, hơi chếch với Giang Hạo Dương, chỉ cần ngẩng đầu lên là nhìn thấy nhau. Vừa đúng lúc Giang Hạo Dương cũng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cô. Thái độ của anh rất điềm tĩnh, một nụ cười vừa bất đắc dĩ vừa vô tội khẽ thoáng qua trên gương mặt anh rồi nhanh chóng biến mất, rất khó nhận ra, chỉ trong chớp mắt đã không còn nữa. An Nhược hoài nghi bản thân mình nhìn nhầm, vội vã cúi đầu.

Cô cũng không biết mình phải cư xử như thế nào, chỉ cảm thấy điều hòa trong phòng hình như hoạt động không được tốt, lúc nóng lúc lạnh. Trong lòng bỗng chốc thấy hơi hối hận khi còn đi học không đăng kí tham gia lớp kịch, bằng không trong tình huống này đã biết phải biểu đạt như thế nào. Vị trí này thực ra không như lần gặp tình cờ cách đây hai tuần, mặc dù hai người ngồi cạnh nhau nhưng ánh mắt không thể chạm nhau, cũng không vướng phải những mối quan hệ phức tạp như thế này.

Giang Hạo Dương hình như vô cùng bình tĩnh, cứ thản nhiên như không, thỉnh thoảng lại quay sang Tề Gia Mẫn ngồi bên cạnh nói cười mấy câu. Thẩm An Nhược cảm thấy cô diễn chưa đạt, mặt trận nhỏ còn có thể ứng phó, nhưng gặp những cuộc đại chiến rắc rối như thế này lại cảm thấy có chút hỗn loạn.

May mắn sao Tề Gia Mẫn khéo miệng hệt như mẹ cô, cả bữa ăn chỉ nghe thấy cô bé ríu rít nói cười, liến thoắng kể chuyện pha trò, từ chuyện lúc nhỏ đi học cãi nhau với bọn con trai cùng lớp đến chuyện lúc cô bé đi du học ở Pháp gặp những cô gái đẹp trên đường, vì thế không ai chú ý đến An Nhược nữa. Bố mẹ cô bé nghe chuyện cứ liên tục thở dài, đến cả bà Trình Ái Hoa là người lắng nghe chăm chú nhất cũng phải lên tiếng: “Con tiểu yêu này điên quá rồi, không e dè chút nào cả, về sau ai dám lấy con chứ. Học tập chị An Nhược đi, người ta hơn con có mấy tuổi thôi. Làm sao phải trầm tĩnh dịu dàng như chị ấy kia kìa.”

“Chị An Nhược nếu không phải là người có một không hai thì anh Thiếu Thần làm sao cam tâm tình nguyện chui vào nấm mồ hôn nhân chứ ạ?” Tề Gia Mẫn cười lớn, quay sang Trình Thiếu Thần nháy mắt, “Về chuyện chồng tương lai của con, bố mẹ cứ yên tâm, anh ấy không theo đuổi con, thì con sẽ theo đuổi anh ấy đến cùng.”

Mọi người đều cười, Tề Gia Mẫn lại nói tiếp: “Giang Hạo Dương, cuốn cho em một cái gỏi đi, anh cuốn giỏi hơn em.”

Tề Thiệu Đường cười lớn: “Hạo Dương, cô con gái của chú được nuông chiều thành quen rồi, láu cá và ngang bướng lắm. Cháu phải cẩn thận quan sát, kiên nhẫn uốn nắn nó, cảm thấy không chịu được thì nên buông tay, không cần phải quá áp lực, nếu không về sau hối hận không kịp đâu.”

Trình Ái Hoa lập tức lườm ông: “Cái ông này, làm bố mà lại nói những lời vậy sao? Ông phải nói tốt cho con nó, sao lại có thể lôi hết những điểm xấu của nó ra cho bàn dân thiên hạ biết chứ... Ôi, Thiếu Thần ạ, cháu nhìn xem, An Nhược chẳng chịu ăn uống gì cả, chú ý chăm sóc nó nhiều hơn một chút. An Nhược, có phải thức ăn không hợp khẩu vị của cháu không?”

“Không phải đâu ạ. Thức ăn rất ngon, chỉ là dạo gần đây dạ dày của cháu không được tốt lắm.”

“Ăn không ngon miệng à... ôi. Hả? Hay là... cái đó?” Trình Ái Hoa bỗng chốc vui vẻ hẳn.

“Không phải đâu ạ...” Thẩm An Nhược thấy mọi người ngồi trong bàn đều đang hướng về mình, tự dưng cảm thấy vô cùng lúng túng, đành mỉm cười với mọi người, gắp một miếng lớn đồ ăn bỏ vào miệng.

Lại nghe thấy Tề Gia Mẫn ngồi đối diện nói: “À, Giang Hạo Dương, em vừa mới nhớ, chị An Nhược là bạn đồng môn với anh, hồi đi học anh đã gặp chị ấy bao giờ chưa?”

An Nhược gắp một miếng nhét vào miệng, lại không để ý trong đó có một miếng ớt, chỉ cảm thấy như vừa bỏ một cục than nóng vào cổ họng, vội vã che miệng quay người đi để ho. Trình Thiếu Thần vừa vỗ nhẹ vào lưng cô, vừa múc cho cô một ít canh. Uống được vài ngụm, nghe anh dịu dàng nói: “Em muốn ăn gì, để anh gắp cho.” Giọng nói rất nhẹ nhàng, nhưng cũng vừa đủ để cả bàn đều nghe thấy.

Từ trước đến giờ anh chưa bao giờ làm bộ làm tịch săn sóc cô như thế này, An Nhược cảm thấy đầu mình như phình ra, chỉ nghe thấy Tề Gia Mẫn cười lớn: “Ôi, anh hai, anh Thiếu Thần, hóa ra anh cũng là tôi tớ cho vợ. Anh mà cũng có ngày hôm nay sao? Nhưng làm sao chị An Nhược thích ăn gì anh cũng không biết vậy? Anh làm chồng như thế là chưa hoàn thành trách nhiệm rồi.”

Cả bàn đều nhìn hai người bọn họ, Thẩm An Nhược bên ngoài vẫn tươi cười, trong lòng vừa xấu hổ vừa lúng túng vất vả chống đỡ, cúi đầu xuống đã thấy thức ăn trong bát mình được Trình Thiếu Thần gắp cao như một ngọn núi.

Rượu thực tình đã uống không ít, Trình Thiếu Thần và Giang Hạo Dương đều mượn cớ phải lái xe nên chỉ uống một chút, Tề Gia Mẫn cảm thấy hai người đàn ông này thật đáng chán, một mực đòi Thẩm An Nhược cùng cô uống rượu Cognac mang từ Pháp về, vậy mà cũng uống đến cạn. Nhìn vẻ mặt đáng yêu của cô bé, cô rất khó từ chối, huống hồ rượu lại là thứ giúp che giấu cảm xúc rất tốt, còn tiếp thêm dũng khí cho người uống.

Bữa ăn cuối cùng cũng xong, Tề Thiệu Đường quay trở về phòng đọc sách nghe điện thoại, Trình Ái Hoa ở lại phòng bếp lo dọn dẹp, An Nhược cũng muốn ở lại nhưng bị bà đẩy đi: “Đi đi, đi ăn hoa quả đi.”

Trong phòng khách giờ chỉ còn bốn người bọn họ. An Nhược ngồi cạnh Trình Thiếu Thần, hai người kia ngồi ở một ghế sofa khác. Trên tivi đang chiếu tiểu phẩm, đều là những tiết mục đã cũ, chỉ có Tề Gia Mẫn cười ngặt nghẽo lăn lộn. Trình Thiếu Thần nói: “Làm em cười thật quá dễ, tiểu phẩm này của mấy năm trước rồi.”

“Người ta ở nước ngoài làm gì có cơ hội xem chứ, anh thật thích giội gáo nước lạnh vào người khác, đáng ghét.”

“Bên đó không phải cũng bắt được kênh của Đài Loan sao?”

“Có nhiều trò vui như thế, em xem kênh Đài Loan làm gì chứ?” Tề Gia Mẫn bỗng nhiên nghĩ ra một chuyện, “Chị An Nhược, em nhớ chị nói thích áo choàng không tay đúng không? Em có mang về vài cái rất đẹp, chị lên chọn với em nhé”, rồi không nói không rằng lôi An Nhược lên gác. Thẩm An Nhược đứng trên cầu thang không thể không quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Trình Thiếu Thần và Giang Hạo Dương như những người bạn lâu năm, Trình Thiếu Thần đưa điếu thuốc cho Giang Hạo Dương, còn Giang Hạo Dương lấy bật lửa đưa cho Trình Thiếu Thần.

Trong phòng Tề Gia Mẫn, An Nhược hoàn toàn không nhớ được cô bé ríu rít nói những chuyện gì. Những chiếc áo choàng không tay vô cùng đẹp đẽ, cô tiện tay chọn lấy một chiếc, nghe Gia Mẫn nói: “Chị An Nhược, sở thích của chị thay đổi nhiều quá, em cứ tưởng chị thích màu trắng cơ.” Thẩm An Nhược cười cười: “Ừ, chị chọn những màu tươi sáng này làm gì, cái màu tro nhạt kia là được rồi.”

“Nhưng cái bây giờ là hợp nhất với chị rồi, anh Thiếu Thần nhất định sẽ thích.”

Lúc quay lại phòng khách, Trình Thiếu Thần đang tán gẫu với Giang Hạo Dương, trông có vẻ rất ăn ý. Chỉ nghe thấy Trình Thiếu Thần hỏi: “Cậu có thích câu cá không?”

“Bình thường ạ, trình độ của em cũng chẳng ra sao cả.”

“Vùng này có một số chỗ giáp biển, rất thích hợp để câu cá.”

“Em trước giờ chỉ câu ven hồ thôi ạ. Thực ra em bị say sóng, vì thế cứ ra đến biển là không nhìn thấy rõ phương hướng nữa. Anh thường ngày thích làm gì?”

“Tennis. Cũng không hẳn là thích, lúc gặp đối tác thường chơi vài trận. Còn cậu?”

Thấy bọn cô đi xuống, hai người dừng lại, cùng ngẩng đầu lên. Trình Thiếu Thần nhìn An Nhược: “Chiếc áo của em màu đẹp quá, rất hợp với màu da. Gia Mẫn giúp em chọn à?” Anh từ trước đến nay rất ít khi chú ý An Nhược đang mặc cái gì, càng ít khi đưa ra nhận xét. An Nhược đang định trả lời, Gia Mẫn đã nói tranh lời: “Chị An Nhược tự chọn đấy ạ.”

Lúc về nhà có đi ngang qua tập đoàn Chính Dương, qua cửa sổ xe Thẩm An Nhược nhìn thấy bóng đèn lớn chiếu thẳng vào tòa nhà chính của tập đoàn bị hỏng mất một chiếc, làm ẩn đi một chữ “Chính”, trông rất kì cục, vì thế vội vã xuống xe yêu cầu bảo vệ ngay lập tức tắt hết hệ thống đèn, không để việc này làm ảnh hưởng đến hình ảnh của công ty. Cô hỏi lúc nào thì đèn bị hỏng, và tại sao không báo cáo lên cấp trên nhưng các bảo vệ trực ban đều không biết. Lúc vừa bước vào phòng bảo vệ, phát hiện ra đáng lẽ ra phải có hai người trực nhưng giờ chỉ có một người, lại vi phạm quy định hút thuốc trong phòng bảo vệ, chưa kể còn đang dùng loa phát thanh để nghe nhạc. Những nhân viên bảo vệ này là do cục cảnh sát chỉ định, không phải nhân viên của công ty, nếu để phát hiện và báo cáo với cơ sở đào tạo về những việc như thế này thì chắc chắn sẽ ngay lập tức bị triệu hồi.

Sau khi vào xe Thẩm An Nhược vẫn cảm thấy hết sức bực bội.

Trình Thiếu Thần bật cười: “Em nhìn em xem, lúc nãy nói người ta thì vô cùng dịu dàng, giờ thì lại đem bực tức vào người. Thục nữ cũng không đến nỗi phải làm vậy đâu, những chuyện buồn phiền giữ trong lòng nhiều quá làm gì.”

Thẩm An Nhược trợn mắt nhìn anh, anh làm như không nhìn thấy, tiếp tục cười khẽ: “Chú anh nói gần đây em được thăng chức, từ bao giờ thế? Sao không nói với anh một tiếng, anh có thể cùng em ăn mừng.”

“Nếu so với công việc của một Tổng giám đốc như anh thì thật không đáng để nhắc tới, có gì để ăn mừng đâu.”

Lúc đó tuyết đã rơi rất dày, nhìn cũng như không thấy đường. Cần gạt của xe phải làm việc liên tục mới có thể đi tiếp.

Sau một hồi im lặng, Trình Thiếu Thần lơ đãng hỏi: “Lúc ở nhà một mình, em đều ở căn hộ đã ở trước đây sao?” Thẩm An Nhược “Ừ” một tiếng.

“Khu đó quy hoạch và an ninh đều không tốt, trước kia hình như có cả vụ án gì đó đúng không?”

“Có một số đồng nghiệp cũng ở quanh đó, có thể giúp đỡ lẫn nhau.”

“Cũng không tốt lắm. Gần công ty có vài khu đang bắt đầu rao bán, kiểu nhà cũng phù hợp, em thích tầng mấy?”

Một lúc lâu không thấy Thẩm An Nhược trả lời, hình như đã ngủ, Trình Thiếu Thần lẩm bẩm: “Thôi được rồi, coi như anh chưa nói gì.”

Điều hòa trong xe rất nóng, toàn thân Thẩm An Nhược đẫm mồ hôi, cảm giác say cũng bắt đầu dâng lên, vội vàng mở cửa sổ, gió lạnh cuốn theo một vài bông tuyết tràn vào trong xe nhưng lại khiến người ta tỉnh táo ngay lập tức, cơn đau đầu cũng giảm đi.

“Em đóng cửa sổ lại đi, em làm cả hai chúng ta cảm lạnh hết cả bây giờ. Còn nữa, đừng để tay lên cửa sổ.”

“Hôm nay em uống nhiều quá, em hơi đau đầu.” Thẩm An Nhược không chú ý đến đề nghị của anh. Cuối cùng Trình Thiếu Thần đành phải đích thân kéo cô khỏi cửa sổ rồi đóng lại.

Thẩm An Nhược lườm anh: “Anh không tôn trọng phụ nữ.”

“Em khẳng định bệnh đau đầu và không thoải mái của em liên quan đến việc em uống rượu sao?” Trình Thiếu Thần ngước lên nhìn cô, cười thản nhiên.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor