Khách qua đường vội vã (Tập 1) - Chương 01 - Phần 2

Thẩm An Nhược mới học được một câu nói vừa xem trên mạng liền đem ra dùng ngay, cảm thấy rất đắc ý. Hạ Thu Nhạn nói tiếp: “Hôm nay tớ vừa gặp một người, cậu đoán xem là ai?” Nhìn thấy đối phương hoàn toàn không tỏ vẻ gì tò mò, đành tự bổ sung: “Tớ gặp Giang Hạo Dương đấy.”

An Nhược “Ừ” một tiếng, Hạ Thu Nhạn cảm thấy vô cùng hụt hẫng: “Xin cậu phản ứng lại một chút được không, gì cũng được, cậu thế này thật sự tớ không biết phải làm sao.”

“Chị Thu Nhạn ơi, chẳng phải em đang bị tin mới của chị làm cho kinh ngạc đến nỗi đầu óc trống rỗng đây sao?” Thẩm An Nhược bắt đầu hoài nghi phải chăng mình đang kết giao nhầm người, “Không biết nói sự thật có làm cậu cụt hứng không, vì hôm thứ Hai tớ cũng vừa gặp anh ấy.”

“Vậy sao cậu không nói với tớ? Uổng công tớ vừa gặp anh ấy đã lập tức chạy tới báo cho cậu, chờ đợi phản ứng của cậu từ nãy đến giờ.” Hạ Thu Nhạn mắng cô một chặp.

“Ôi, thật sự cảm ơn ý tốt của cậu, chẳng phải vừa rồi cậu rất mong tớ biểu lộ hết hỉ nộ ái ố sao?”

“Thôi nào, Thẩm An Nhược, cái đồ vô tâm như cậu làm sao có thể bị kích động chứ? Tớ hiểu cậu nhất mà.”

Vô tâm, từ này thật sự rất chính xác. Thẩm An Nhược thầm nghĩ. Tuần này cô bận tối mắt nhưng vẫn bình thản, vốn tưởng rằng trong lòng phải dậy sóng, đã hai năm cô không gặp lại Giang Hạo Dương, không ngờ rằng bản thân mình thật sự còn chẳng để tâm.

Thực ra hôm nay cô lại gặp anh. Tùng Việt Việt đi giải quyết một số giấy tờ nghiệp vụ nhưng bị từ chối, cô gái nhỏ không chịu được sức ép, lo lắng tới phát khóc, vì thế hôm nay An Nhược đành đi cùng cô.

Những tài liệu đó cũng có một chút vấn đề, nhưng quy định vốn cũng có sơ hở, thật ra có thể cho qua được, tiếc rằng nhân viên là người mới, lúc nào cũng nguyên tắc, thái độ cố chấp vô cùng, đành phải đợi cấp trên đi công tác về mới có thể quyết định. An Nhược phát huy hết khả năng của một nhân viên nữ vừa mềm mỏng vừa cãi lý, có cương có nhu, cuối cùng vẫn thất bại quay về, Tùng Việt Việt cũng vô cùng chán nản. Hai người bước ra khỏi đại sảnh, An Nhược đang nghĩ cách tìm người quen nào trong bộ phận để giúp cô nói chuyện, không ngờ Trưởng phòng Giang mới nhậm chức vừa may cũng từ ngoài cửa bước vào, nhìn thấy cô thì sững ra rồi cười khẽ, đoạn quay sang Tùng Việt Việt gật đầu tỏ ý chào.

“Trưởng phòng Giang.” An Nhược cũng mỉm cười, chào hỏi rất khách sáo.

Giang Hạo Dương đứng lại chưa rời đi ngay, lịch sự hỏi thăm hai người họ đến đây làm gì. An Nhược kể lại đơn giản vài câu, không ngờ Tùng Việt Việt đứng bên cạnh bỗng xen vào: “Trưởng phòng Giang, thực ra chúng tôi…” An Nhược chỉ cảm thấy hết sức đau đầu.

Mọi chuyện nhanh chóng được giải quyết. Nhân viên công vụ vừa đóng dấu, vừa luôn miệng xin lỗi: “Trưởng phòng Thẩm thứ lỗi, tôi mới vào làm chưa được lâu, không hiểu rõ tình hình của từng doanh nghiệp ở đây.” Tùng Việt Việt há hốc mồm, đến Thẩm An Nhược cũng cảm thấy ngạc nhiên, không ngờ giải quyết nhanh như thế.

Trước khi ra về, cô còn đưa Tùng Việt Việt đến phòng Giang Hạo Dương tỏ ý cảm ơn. “Cảm ơn anh rất nhiều, hôm nay may mà có anh.”

“Đừng khách sáo, nên như thế mà, vướng mắc của công ty cũng là vướng mắc của cả hai bên.”

Đứng giữa còn có Tùng Việt Việt, Thẩm An Nhược cảm thấy cuộc nói chuyện của hai người có gì đó rất giả tạo, nhưng vẫn cố tỏ ra tự nhiên. Nếu không thì biết làm thế nào đây? Quen nhau sáu năm trời, là mối tình đầu của cô, cho dù có duyên nợ với nhau như thế nào đi chăng nữa, suy cho cùng cũng chỉ là một người khách qua đường mà thôi.

Cơm nước no say, thời gian vẫn còn sớm, An Nhược kéo Hạ Thu Nhạn tới trung tâm vui chơi mới mở xem phim.

“Cậu giờ là gái đã có chồng rồi mà vẫn tự do thật, muộn thế này rồi không phải về hầu hạ chồng sao?” Hạ Thu Nhạn trêu cô, “Ờ, phải rồi, hai ngày trước muốn tìm cậu hẹn hò, cậu đều nói đang ở nơi ở mới, chẳng có nhẽ bọn cậu sống riêng rồi à?”

“Hạ Thu Nhạn à, sao cậu không thấy chúng tớ đang hạnh phúc là thế nào? Trình Thiếu Thần đi công tác rồi, vì thế tớ mới chuyển đến căn hộ gần công ty. Chứ nhà trong thành phố rộng quá mà chỉ có một người ở, thật sự tớ hơi sợ.”

“Ông xã nhà cậu một năm thì phải đi công tác đến sáu tháng ấy nhỉ? Chắc bận rộn ngang với Chủ tịch thành phố rồi ấy. Ầy, cái lão đồng nghiệp chết tiệt của tớ mới đi công tác có một năm mà đã cô đơn lạnh lẽo không chịu nổi, đành tìm một cô bồ nhí ở ngoài, còn cô vợ chung thủy của hắn thì vẫn ở nhà ngày ngày phụng dưỡng bố mẹ hắn, chăm lo cho con trai hắn… Bọn đàn ông đáng chết, đây là cái đức hạnh khỉ gió gì vậy? Đấy là còn nói đám đàn ông thu nhập tầm tầm chứ chưa nói gì đến ông chồng giàu có nhà cậu nhé. Thẩm An Nhược, cậu đừng nói là tớ chưa nhắc nhở gì cậu đó.”

Lần này Thẩm An Nhược buồn cười thật sự: “Vậy cũng tốt mà, tớ nhất định phải đến cảm ơn người nào thay mình chăm sóc chồng.”

Hạ Thu Nhạn nhìn cô vẻ khinh bỉ: “Cậu hết thuốc chữa thật rồi.”

Từ lâu Thẩm An Nhược đã quen với những lời độc địa của cô bạn thân, chỉ cười khẽ để chấm dứt câu chuyện. Hạ Thu Nhạn mồm miệng chua ngoa nhưng lại rất tình cảm, luôn sống thật lòng với An Nhược.

“Nếu cậu sợ ở một mình thì tới chỗ tớ đi, ở đó cũng gần công ty cậu. Chỗ cậu lộn xộn vậy cũng không an toàn đâu.”

“Không cần, mai anh ấy cũng về rồi.”

Phim đang chiếu ở rạp Lý Đích Cường chỉ có Vô cực, trên mạng cũng lắm lời chê bai nhưng người xếp hàng mua vé vẫn không ngớt.

“Trên mạng đánh giá phim dở tệ, tiết kiệm tiền một chút, tới nhà cậu xem DVD là được rồi.”

“Những phim tốn hàng trăm triệu như thế này, càng chán càng có giá trị, cái này gọi là đầu tư cho nghệ thuật.”

“Cậu giờ cũng có lối suy nghĩ này sao?”

Vì trong lòng kỳ vọng không nhiều nên hai cô gái đều cảm thấy bộ phim này thật sự cũng không tồi.

“Những lời nhận xét trên mạng thật vô nhân đạo. Khoa học viễn tưởng, sử thi, chiến tranh, cổ trang cung đình, tình cảm, gay cấn, bi ai… À đúng rồi, còn cả yếu tố hài hước nữa, đúng là n thứ trong một, thật lợi hại quá.”

“‘Ngươi đã phá hỏng cơ hội làm người tốt của ta.’ Ha ha ha, còn nữa; ‘Ta bị ngươi làm cho cảm động rồi.’ Ha ha ha ha, buồn cười chết mất.” Hạ Thu Nhạn hoàn toàn không giữ ý, cười phá lên, cô nàng nhận được không ít ánh mắt lườm nguýt của người đi đường.

Hai cô gái xuyên qua chỗ đậu xe của trung tâm vui chơi để gọi taxi, bỗng Thu Nhạn dừng bước, chỉ vào một chiếc xe cách vài mét: “Ơ, chiếc xe kia…”

“Đi thôi nào.”

“Ơ, thật đó, chiếc gối ôm ở phía sau trông rất quen.”

“Cậu đừng chỉ trỏ vào xe của người ta nữa được không?”

“Thẩm An Nhược, tớ nghĩ cậu nên tới xem chủ nhân của chiếc xe này là ai, hình như thật sự rất có duyên với cậu…”

Thẩm An Nhược đành bất đắc dĩ đuổi theo cô bạn. Nhưng chiếc xe đó đúng là của Trình Thiếu Thần.

Thực ra trong bóng tối cũng không dễ nhận ra, xe của Trình Thiếu Thần lại đi rất chậm, hòa vào dòng xe cộ đông đúc nên càng không nhìn rõ. Hơn nữa An Nhược hoàn toàn mù mờ về xe cộ, chỉ biết dòng xe chứ không biết dáng xe, thậm chí biển số xe của anh cô cũng không nhớ. Nhưng hai chiếc gối ôm thì cô nhận ra ngay, ngày trước cô có tham gia vào một khóa làm thủ công ở khu phố, tác phẩm duy nhất là hai chiếc gối thêu hình mèo bằng vải in họa tiết, cô đã ném lên chiếc xe mới không dùng của Trình Thiếu Thần nhưng không ngờ anh lại đặt ở đó. Nó được làm rất tùy hứng, vải hoa là cô đặt hàng trên mạng về, chỉ có một chiếc duy nhất, không thể có chiếc thứ hai. An Nhược rất đắc ý bèn lấy điện thoại chụp lại gửi cho Thu Nhạn xem, vì thế cô bạn cũng nhận ra. Thật ra biển số xe mặc dù không nhớ hết nhưng hai số cuối thì cô vẫn nhớ. Trình Thiếu Thần rất thích số 99, vì thế số điện thoại, số xe, số điện thoại cố định ở nhà đều kết thúc bằng số này.

“Ôi, không phải cậu nói ngày mai anh ấy mới về sao?”

“Cũng có thể anh ấy về trước. Hoặc cũng có thể người khác mượn xe anh ấy đi.”

“Anh ấy về trước mà không báo cho cậu biết sao? Ông chồng nghiện sạch sẽ của cậu còn lâu mới để người khác đụng vào đồ của mình.”

“Hạ Thu Nhạn, tại sao cậu lại quan tâm đến chồng tớ còn nhiều hơn cả tớ thế, chẳng lẽ cậu đã phải lòng anh ấy từ trước rồi?”

“Ô hay, cái đồ ngốc Thẩm An Nhược này, tớ lo thay cậu thật chẳng đáng chút nào. Trình Thiếu Thần có người vợ như cậu, có thêm vợ hai nữa chắc cũng vẫn được.”

Thẩm An Nhược bị Thu Nhạn nói toạc hết ra, ban đầu cũng hơi xấu hổ nhưng vẫn không nhịn được cười.

Thật ra mà nói thì cũng hơi giống thế thật, mặc dù Thẩm An Nhược không rõ trách nhiệm và cách cư xử của một người vợ phải thế nào. Ví dụ như cô thật sự không rõ Trình Thiếu Thần đang làm gì, kiếm được bao nhiêu tiền, chỉ biết anh từng có thời gian làm ở một doanh nghiệp nước ngoài, sau đó mới tự mình mở công ty. Anh không bao giờ nói chuyện công việc trước mặt cô, cũng không bao giờ can dự đến việc của cô cả.

Nhưng anh luôn nhớ rất rõ từng ngày lễ kỉ niệm của hai người, ngày đăng kí kết hôn, ngày cưới, ngày sinh nhật, lễ tình nhân và thậm chí là ngày Quốc tế Phụ nữ; những ngày này hoa tươi và quà luôn luôn được gửi tới rất đúng hẹn. Định kỳ mỗi tháng anh cũng gửi vào tài khoản của An Nhược một khoản tiền gọi là chi phí sinh hoạt, thậm chí còn cao gấp đôi tiền lương tháng của cô. Có lần An Nhược định mua thêm một số đồ đạc trong gia đình, ví như hai tháng trước cô đặt mua một bộ sofa để lấp chỗ trống trên gác lửng, rất đắt tiền. Mấy ngày trước cô phát hiện ra trong tài khoản của mình tháng trước lại dôi ra một khoản, thậm chí còn nhiều hơn gấp đôi chi phí của bộ ghế sofa làm cho cô dở khóc dở cười. An Nhược luôn cảm thấy mức lương của mình so với phụ nữ thành thị nói chung không hề thấp, chỉ là không thể ngờ rằng làm vợ của Trình Thiếu Thần còn có thể kiếm nhiều hơn.

Thật ra đó cũng không phải là một việc quá khó. Thời gian anh đi công tác rất nhiều, ngày thường cũng ít khi về nhà ăn cơm. Số lần ăn cơm ở nhà đã ít, anh lại còn rất dễ tính trong chuyện ăn uống, chỉ thích những món ăn gia đình bình thường nên rất dễ chiều.

Hầu hết những ngày cuối tuần Trình Thiếu Thần đều không đi dự tiệc xã giao, vì thế hai người thường ra ngoài dùng bữa, ăn hết các nhà hàng lớn rồi lại tới những tiệm ăn nhỏ ở tận cùng xó xỉnh, mùi vị đều khiến người ta rất khó quên. Người lái xe lòng vòng một hồi làm cô thật sự mất phương hướng, về sau muốn cùng đồng nghiệp ăn lại món ngon đó đều không thể tìm ra đường. Trình Thiếu Thần ăn tốt như vậy nhưng không hiểu nổi tại sao anh chẳng hề lên cân chút nào.

Nữ đồng nghiệp lớn tuổi nhất thường nói với cô: “An Nhược thật có phúc, kết hôn đã một năm rồi mà chồng vẫn chiều như lúc mới yêu.”

Có người còn nhận xét: “Cặp vợ chồng này giống một đôi đang yêu chứ không giống hai người đã chung sống cùng nhau.”

Hầu hết mọi người đều tỏ ý hâm mộ, chỉ trừ Hạ Thu Nhạn, cô ấy hoàn toàn không ưa Trình Thiếu Thần, còn cho rằng kết hôn với An Nhược thực ra là quá hời cho anh.

“Thu Nhạn à, Trình Thiếu Thần đối với tớ rất tốt, cậu cũng nhận ra điều đó còn gì. Không phải người đàn ông nào cũng đối xử với vợ mình được như vậy đâu. Nếu mà tớ nói không hài lòng, chẳng lẽ cậu không cảm thấy tớ đang đòi hỏi quá mức sao?”

“Ôi, Trình Thiếu Thần ngoài việc có nhiều tiền hơn Giang Hạo Dương thì còn điểm gì hơn anh ấy được nữa chứ?”

Cuối cùng Hạ Thu Nhạn cũng tìm được cơ hội thứ hai để nhắc đến Giang Hạo Dương.

Từ: Blog của Thẩm An Nhược

Chế độ xem: Không công khai

Hôm nay Hạ Thu Nhạn có nói, lấy tư cách là một người hâm mộ Giang Hạo Dương, cô ấy vĩnh viễn không muốn trông thấy Trình Thiếu Thần.

Hóa ra hậu quả của việc tuyển chọn năm ngoái lại lớn như vậy, không chỉ toàn bộ đám Fans một đêm trở thành đồ ăn, đồ dùng sinh hoạt, mà ngay cả những người sùng bái Giang Hạo Dương năm đó cũng biến thành “Dương lê[1]

[1] Cách chơi chữ của tác giả. “Dương lê” ở đây có nghĩa là những người hâm mộ Giang Hạo Dương.

Mọi chuyện trên thế gian này thật kì lạ. Lúc Giang Hạo Dương ở trường đại học được không ít người theo đuổi, từ một người bản thân hoàn toàn không có thiện cảm gì, vậy mà mình lại trở thành bạn gái của anh ấy.

Tử Hà tiên tử[2] nói nàng ấy đoán ra mở đầu câu chuyện nhưng không thể đoán ra kết cục của câu chuyện, có lẽ chúng ta cũng không phải là ngoại lệ. Ngay từ đầu, mình vốn không nghĩ rằng bọn mình có thể ở bên nhau, sau này, mình cũng chẳng bao giờ nghĩ rằng bọn mình sẽ có lúc phải rời xa nhau.

[2] Một nhân vật trong truyện Tây Du Kí, vốn là một sợi chỉ trong cái tim đèn nằm trên bàn của Phật tổ, một ngày kia trốn xuống trần thế. Nàng mang theo Tử Thanh Bảo Kiếm và tuyên bố ai mà rút được thanh kiếm khỏi bao thì nàng sẽ lấy làm chồng.

Nhưng tất cả đều hoàn toàn không liên quan đến Trình Thiếu Thần.

Từ năm đó đến giờ, Thu Nhạn đã rất nhiều lần hỏi mình rằng: “Tại sao hai người lại chia tay? Có phải đã hiểu lầm gì hay không?”

Nhưng “hiểu lầm” là một thứ đồ trang sức xa xỉ, cho dù có thể khiến người ta đau đớn, nhưng lại điểm tô cho “tình yêu” trở thành một thứ đẹp đẽ vô ngần.

Sự đẹp đẽ ấy, có lẽ chỉ tồn tại trong tiểu thuyết. Còn trong tình yêu ngoài đời thực, đa phần đều bị mài mòn ngày qua ngày, năm qua năm, làm mất dần ánh hào quang xung quanh nó, mài cho tới khi lộ ra những cạnh sắc mà vĩnh viễn không thể tròn trịa lại như xưa. Chỉ có cái gọi là thực tại, không có cái gọi là “hiểu lầm”.

Có người tiếp nhận hiện thực, lựa chọn cuộc sống nhạt nhẽo vô vị, cam tâm biến mình thành chấm đỏ lưu lại khi bị muỗi đốt hoặc là hạt cơm dính trên áo.

Cũng có người cuối cùng cũng có cơ hội trở thành ánh trăng sáng và nốt ruồi son[3], kỳ thực chẳng qua cũng chỉ là đánh cuộc mà thôi.

[3] Xuất phát từ ý nghĩa “Mỗi một người đàn ông đều quen hai thiếu nữ Hồng và Bạch vốn xinh đẹp yêu kiều, lấy Hồng rồi lâu dần lâu dần Hồng biến thành nốt đỏ lưu lại khi bị muỗi đốt, còn Bạch vẫn là ánh trăng sáng ngời; lấy Bạch rồi, lâu dần lâu dần Bạch biến thành hạt cơm dính trên áo, còn Hồng lại như nốt ruồi son kiêu sa trên ngực.”

Mình đã từng cho rằng bản thân thuộc loại thứ nhất, chẳng ngờ cuối cùng lại trở thành loại thứ hai.

Tình yêu thật sự cũng chỉ là “có lẽ” mà thôi, nhiều người sau này cũng trở thành mây khói, hoặc chỉ còn là một vị khách qua đường vội vã. Mình chẳng kì vọng Giang Hạo Dương sẽ nhớ đến mình, chỉ hi vọng anh ấy có thể vượt qua chuyện đó dễ dàng hơn một chút.

Có lẽ vì Giang Hạo Dương quá tự tin rằng mình sẽ vĩnh viễn không xa rời anh ấy, chính thái độ bình chân như vại đó khiến mình quyết định bằng mọi giá phải ra đi.

Luôn luôn là mình nhượng bộ, luôn luôn là mình chịu thua, thậm chí đã từng nghĩ rằng có lẽ cả đời này vẫn sẽ là như thế.

Không ngờ, cuối cùng mình vẫn thắng được anh một lần.

Chiến thắng đấy, mà chẳng hiểu tại sao không thể vui vẻ cười vào mặt anh được.

Giang Hạo Dương sẽ không quá buồn khổ, con người anh là thế.

Nếu anh buồn khổ, có lẽ cũng chỉ vì mình bỗng nhiên đẩy anh ra, chứ hoàn toàn không phải vì anh đã mất mình.

Thu Nhạn nói: Giang Hạo Dương vẫn luôn yêu cậu hơn Trình Thiếu Thần.

Mình nghĩ, cô ấy nói đúng.

Nhưng con người chúng ta luôn ích kỉ là vậy, luôn thích tính toán cân đo xem mình được gì mất gì.

Giang Hạo Dương chưa chắc đã yêu mình, nhưng mình yêu anh ấy, sự chênh lệch ấy khiến mình đánh mất chính bản thân, luôn luôn cảm thấy bất an, lo lắng nhiều hơn hạnh phúc.

Còn Trình Thiếu Thần có lẽ chưa bao giờ yêu mình, nhưng mình cũng chẳng yêu anh, vì thế ở cạnh anh, mình vui vẻ, yên tâm và thanh thản.

Có lẽ với bản tính ích kỉ của mỗi con người, cảm giác an toàn vĩnh viễn quan trọng hơn cảm giác được yêu thương.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor