Vụ Bí Ẩn Con Ngựa Không Đầu - Chương 17 - 18

Chương 17

Ổ ĐẠI BÀNG

Peter đã bốc hơi mất. Dường như bị núi nuốt chửng!

- Nghĩa... nghĩa là sao? - Diego cà lăm. - Peter đâu rồi?

- Peter ơi! - Bob gọi.

- Peter! Cậu ở đâu? - Đến lượt Hannibal hét lên.

Ánh mắt lo lắng của ba bạn nhìn khắp sườn núi. Không có gì động đậy. Lắng tai nghe, cuối cùng ba bạn nghe thấy một cái gì đó: tiếng nói như xuất phát từ lòng núi.

- Đây các cậu à! Dưới đây!

Đúng là giọng nói của Peter.

- Nhưng cậu ở đâu? - Hannibal hỏi lại.

- Đây! Phía dưới. Hãy nhìn ngay phía trước mấy khối đá to.

Ba cậu nghe theo lời khuyên và phát hiện một khe nứt dài hẹp bên sườn đồi. Chỉ thấy được khi đứng ngay phía trên.

- Chắc là đất bị trượt. - Bob nhận xét.

Thám tử trưởng cúi xuống đất:

- Peter ơi! Cậu cần bọn mình giúp ra không?

- Mình đâu có muốn ra. - giọng nói của Peter phản đối. - Mình đang ở trong hang, Babal à. Dưới đất có rất nhiều cục đá to. Ở trong cái hang này, bọn mình sẽ chặn đường vào được và sẽ không bao giờ bị bọn cao bồi mắc dịch kia phát hiện. Xuống đây với mình đi.

Hannibal, Bob và Diego nhìn nhau.

- Thì…. - Hannibal phân vân định nói.

- Đã nói là xuống đi mà. Dưới đây khô ráo và thích lắm. Coi chừng kẻ thù sắp quay về bây giờ.

Lời nhắc nhở về ba tên đáng gờm khiến ba bạn quyết định. Bob đầu liên trượt xuống khe hở nhỏ hẹp, Hannibal cực nhọc đi theo. Rất tiếc, cậu bị mắc kẹt nửa đường.

- Mình... mình không lọt. - Hannibal hổn hển, mặt đỏ gay kêu.

Từ bên trong hang, Bob khuyên:

- Diego ơi, đẩy Hannibal đi. Dưới này sẽ kéo.

Bốn bàn tay khỏe mạnh chụp lấy chân Hannibal. Bên ngoài, Diego tì vào vai cậu bé mập. Rồi y như cái núi bị đè vào chai, Hannibal biến mất dưới mắt Diego. Diego vội vàng theo thám tử trưởng.

Bob đã bật đèn và đang khám xét hang.

- Trời! - Diego thốt lên. - Mình không ngờ có hang ở đây.

Bốn bạn đang ở trong một cái hang đá, kích thước bằng nhà chứa một ôtô con, có mái thấp và những cục đá to rải rác dưới đất. Mặc dù trời mưa bên ngoài, hang vẫn khô ráo. Rõ ràng, như Bob đã nói, lỗ hở đã được tạo ra hay gây ra do đất trượt ở sườn đồi.

- Dường như lối vào này, xưa kia có, đã bị đóng kín, có lẽ do trận động đất... bằng chứng là mấy cục đá dưới đất. - Hannibal nói.

- Chuyện gì đã xảy ra xưa kia không quan trọng. - Peter ngắt lời. - Bây giờ lại có chỗ vào và kẻ thù có thể thấy, giống như bọn mình đã thấy! Ta hãy chạy lại nhanh đi, như vậy sẽ an toàn hơn.

- Chỉ cần chất mấy cục đá ra trước. - Diego vừa nói vừa bắt tay vào làm ngay.

Ba thám tử trẻ làm theo, lăn và chất những khối đá to nhất có thể đẩy được. Cuối cùng, lối vào được chặn kín lại và mưa không rơi vào hang nữa. Khi đó, cả bốn ngồi xuống, mỉm cười nghỉ ngơi.

- Ta sẽ chờ ở đây vài tiếng rồi hẵng ra. - Hannibal quyết. - Từ đây đến đó, thế nào bọn cao bồi cũng bỏ cuộc.

- Không hiểu bọn chúng là ai. - Bob thắc mắc.

- Mình đoán bọn chúng cùng phe với nhà Norris. - Diego buồn rầu tuyên bố. - Nếu không, thì sao bọn chúng lại đi ăn cắp nón anh Pico để mang bỏ gần lửa trại?

- Nếu bọn chúng đúng là thủ phạm. - Thám tử trưởng bắt đầu. - Điều duy nhất mà ta biết chắc là bọn chúng nóng lòng muốn lấy lại xâu chìa khóa kia. Chứng tỏ chìa khóa rất quan trọng. Có thể…

Tiếng kêu của Bob ngắt lời:

- Babal ơi, khối đá cuối hang… không phải là đá… mà dường như…

Đèn pin mà Bob đang cầm trong bàn tay run rẩy chiếu vào một khối đá tròn trắng trắng.

- Đầu lâu! - Peter khiếp sợ thốt lên.

Hannibal bước đến đống đá, mắt sáng lên vì kích động.

- Đúng là xương sọ đầu người, các cậu ơi. - thám tử trưởng nói. - Ta hãy đào thử nhiều chỗ đi.

- Gớm! - Peter kêu. - Xương nữa kìa. Có lẽ người này đã bị trận động đất chôn sống.

- Mình thấy có cả vải dưới da. - Bob nói thêm.

- Nút áo! - Diego la lên khi lượm được mảnh đồng tròn. - Nút áo quân phục Mỹ!

- Người đàn ông này không bị trận động đất chôn đâu. Dù sao cũng không bị chôn sống. - Hannibal kêu. - Có cái lỗ trong xương sọ, lỗ đạn!

Thám tử trưởng đắc thắng nhìn các bạn.

- Dường như ta đã tìm thấy ổ đại bàng rồi! Ta đang ở trong chỗ trốn nơi Don Sebastian định ẩn mình... và giấu thanh gươm Cortès. Hang này, ngay bên sườn Lâu đài Condor, chỉ có thể là thế mà thôi! Và chắc chắn José phải biết về nó!

- Cậu nghĩ rằng người lính này là một trong ba tên rượt theo tổ tiên mình à? - Diego hỏi.

- Tất nhiên! Và mình nghĩ trong hang phải còn nhiều bộ xương nữa!

- Mấy cục đá dưới dây được chất thành đống. - Peter vừa nhận xét vừa dịch chuyển hai ba cục đá. - Có thể lăn xuống đó vào thời đóng đất?

- Có thể. - Hannibal gật đầu.

- Vậy thì làm đi. - Peter nói. - Xem đằng sau có gì!

Bốn bạn cực lực tấn công những cục đá, đẩy dần sang trái sang phải, khi dẹp được một góc. Đó là công việc cực nhọc và chậm chạp. Cuối cùng, khi đống đá đã giảm đi nhiều, Bob đột ngột la lên:

- Mình thấy có cái gì giữa hai cục đá. Đúng rồi, sau chỗ đá sụt lở này, có đường đi!

Bốn cậu hăng say di chuyển thêm vài khối đá, tạo một khoảng vừa đủ để Hannibal có thể chui vào. Bob cầm đèn pin chui vào trước. Ba cậu kia theo sau. Đường hầm đâm thẳng vào trong đồi. Sau khi đi bộ được vài phút, nhóm bạn vào một cái hang rộng gấp ba lần hang trước. Tường bằng đá, nền đất cũng vậy, ngoại trừ vài khối đá nhô lên.

- Có lẽ bọn mình đang ở trong lòng lâu đài Condor. - Bob nói.

- Một nơi rất hay để trốn. - Peter thốt lên. - Đóng kín lối vào rất dễ.

- Có bạn bè tiếp tế nước uống và thức ăn, thì có thể sống trong đây rất lâu. - Diego nói thêm.

- Rất tiếc. - Hannibal cắt ngang. - mình không nghĩ Don Sebastian đã vào đây mà không bị thấy. Vì ông đã không kịp chặn kín lối vào lại. Nhìn kìa, bên trái, đằng sau.

Đèn pin của Bob chiếu sáng một bộ xương thứ nhì, nằm ngửa phía sau một khối đá nhô. Nút đồng rải dưới đất gần đó. Một cây súng sét rỉ nằm cách đó không xa.

- Có lẽ hắn định núp sau khối đá. - Peter nói khẽ. - Tên lính thứ nhì rượt đuổi theo Don Sebastian.

- Tên thứ ba kìa. - Hannibal kêu.

Đèn pin của Bob vừa mới chiếu sáng bộ xương thứ ba, ngay giữa hang. Bốn cậu cũng thấy nút đồng, như lúc nãy, cũng như tàn tích của đôi ủng da và bao đạn. Ngón tay của bộ xương nằm cách khẩu súng lục quân đội có vài centimét.

- Có lẽ đây là trung úy Brewster. - Hannibal nhăn mặt bình luận. - Khẩu súng chiến và đôi ủng ngon lành. Hèn gì ba tên “đào ngũ" không bao giờ quay lại nữa!

- Lòng tham đã dẫn đến nỗi này đấy. - Bob nói thêm.

- Nhưng còn tổ tiên mình đâu? - Diego hỏi.

Bob cho chùm sáng chạy sang bên này bên kia, nhưng từ nơi đang đứng, bốn bạn không thấy thêm được gì nữa. Còn các vách phẳng lán trong hang rõ ràng là không chứa chỗ giấu nào.

- Nhưng phải có ai đó giết ba tên lính này chứ. - Peter nói. - Nếu không phải Don Sebastian, thì là ai? Còn nếu đúng là Don Sebastian, thì có thể sau đó ông đã rời khỏi hang?

- Có thể. - Hannibal đăm chiêu nói khẽ. - Tuy nhiên, nếu đúng ông đã hạ gục ba người đàn ông này, thì lại sao sau đó ông lại rời bỏ một chỗ trốn chắc ăn như thế này? Ông chỉ việc chôn xác và yên tâm trú ẩn trong này.

- Vậy. - Peter nói. - có thể không phải Don Sebastian đã...

- Có, đúng là ông! - Bob thốt lên. - Nhìn sang bên này. Dưới hang. Có thêm đường đi và mình thấy có gì đó bên trong.

Cả bọn bước lại gần để nhìn cho rõ và nhận ra rằng cái mà Bob tưởng là đường hầm mới thật ra chỉ là ngõ cụt sâu khoảng hai mét. Trong ngõ cụt này, nơi một người có thể trốn tạm để không bị người mới vào nhìn thấy trong thời gian đầu, có một bộ xương thứ tư. Bộ xương ngồi tựa vào đá, vẫn còn mặc những mảnh rách của một bộ y phục đặt biệt, không có gì là quân đội. Những đồng tiền bạc nằm rải rác quanh đó, và có cả hai cây súng cổ xưa bị sét. Diego lượm một đồng tiền lên.

- Được làm tại đây. - Diego buồn bã nói. - Bây giờ mình là đoán được tại sao người ta không bao giờ gặp lại ông kỵ của mình. Ông chết và nằm trong cái hang này.

Hannibal gật đầu.

- Vậy là giả thiết của ta đúng. - Thám tử trưởng nói. - Đúng là Don Sebastian đã dự kiến ẩn trốn trong này. Chính vì vậy mà ông đã đề cập đến Lâu đài Condor ở tiêu đề thư gửi cho José. Ông đã chỉ cho con trai biết ông dự định đi đâu. Ông bắt đầu thoát khỏi Brewster và đồng bọn, lấy được thanh gươm trong chỗ giấu ở nhà chòi dưới khe vực, rồi đến đây. Rất tiếc, ông bị ba tên lính theo dõi. Nhưng Don Sebastian biết lợi thế của cái hang này. Ông trốn vào ngõ cụt và chờ bọn kia đến. Ông giết được cả ba, nhưng cũng bị trúng đạn. Một thời gian sau, trận động đất bịt kín lối vào hang và không biết chuyện gì đã xảy ra với bốn người.

- Babal à. - Bob bắt bẻ. - nhưng tại sao bạn bè của Don Sebastian không đi tìm ông? Họ biết rằng đại bàng đã tìm được tổ mà.

- Có thể họ không biết tổ nằm ở đâu và họ chờ thêm thông tin. Hoặc cũng có thể trận động đất đã bịt kín lối vào hang trước khi họ kịp đến dây. Mà cũng có thể bạn bè của Don Sebastian đã bị mất mạng trong những cuộc chiến quyết liệt xảy ra sau khi Don Sebastian mất tích. Rồi khi José từ mặt trận trở về nhà, không ai còn sống để nói rằng báo cáo của trung úy Brewster về cái chết của cha ông là sai. Mà cho dù José không tin rằng thanh gươm đã biến mất cùng Don Sebastian chạy trốn, có thể José nghĩ rằng có kẻ đã lấy cắp thanh gươm.

- Hannibal! - Peter kêu. - Thanh gươm Cortès! Nó phải ở đây chứ…. cùng với Don Sebastian.

Bốn cậu nhanh nhẹn lục soát ngõ cụt nhỏ. Rồi cả bốn hoảng hốt nhìn nhau.

Không thấy dấu vết thanh gươm đâu hết!

Chương 18

BỨC THÔNG ĐIỆP MẬT

- Biết đâu, Don Sebastian đã giấu thanh gươm trong hang này. - Bob nói thử.

- Phòng trường hợp bị một chuyện gì đó. - Diego nói thêm. - Chắc ông phải biết mình bị kẻ thù theo dõi sát gót. Đối với dòng họ mình, thanh gươm Cortès vừa là biểu tượng vừa là vật quý báu. Có thể ông đã cố bảo vệ gia sản quý báu ấy cho con trai José.

- Tìm đi! - Peter hăng hái reo lên.

Do chỉ có một đèn pin duy nhất, bốn cậu không thể chia nhau được. Nên cuộc tìm kiếm rất chậm... và không mang lại kết quả gì. Đúng là hang rộng lắm nhưng không có chỗ giấu nào đáng tin cậy, ít nhất là cũng không có chỗ để giấu một thanh gươm.

- Các cậu biết mình nghĩ sao không? - Hannibal đột ngột hỏi. - Mình nghĩ Don Sebastian không có thanh gươm bên mình khi bước vào hang!

- Nếu vậy, thì gươm đâu? - Peter hỏi. - Rốt cuộc bọn mình cũng chưa biết được gì nhiều so với ban đầu.

- Đúng. - Bob thở dài. - Giả thiết thì đúng, nhưng không có chỉ dẫn nào để giúp tìm ra thanh gươm.

- Nhưng mình có linh cảm là ta đang sắp đến đích. - Hannibal tuyên bố. - Ta hãy vận động trí não đi. Suy nghĩ kỹ nào...

- Hannibal ơi. - Diego nói khẽ sau một hồi. - Nếu tổ tiên mình đã viết lâu đài Condo ở tiêu đề thư, thì có nghĩa ông nghĩ rằng sẽ có ngày con trai đến tìm mình, đúng không?

- Có lẽ thế. Chắc ông tưởng mình sẽ vẫn còn trong chỗ trốn khi con trai quay về.

- Nhưng ông đã bị giết. Giả sử ông đã bị trọng thương và biết mình sắp chết, thì chắc chắn ông sẽ lo sợ rằng José không bao giờ tìm ra được gươm.

- Cậu nói đúng! - Hannibal thốt lên. - Vậy ông sẽ nghĩ đến việc để lại bức thông điệp, hay chỉ dẫn nào đó cho con trai. Nhưng sau bao nhiêu thời gian, liệu bức thông điệp có còn đọc ra không?

- Tùy ông viết bằng cái gì và trên cái gì! - Peter nhận xét. - Nhưng không có gì chứng tỏ là ông có để lại bức thông điệp. Mình chưa thấy gì giống như thế trong khi tìm kiếm.

- Bởi vì bọn mình đâu có tìm bức thông điệp. - Diego nói.

- Nhưng ông ấy viết bằng gì? - Bob hỏi. - Chắc chắn là không có sẵn bút viết.

- Sao không viết bằng máu? - Diego gợi ý.

- Nhưng trên cái gì? Nếu trên áo sơ mi, thì không còn hy vọng gì. - Peter thở dài.

- Tường chăng? - Bob nói.

- Hừm! - Hannibal kêu. - Bị trọng thương thì không di chuyển được nhiều. Thôi, ta vẫn cứ thám hiểm ngõ cụt này.

Bốn bạn xem xét cẩn thận vách tường cuối hành lang nơi Don Sebastian đang an nghỉ. Bộ xương như nhìn theo bốn bạn bằng hai hốc mắt rỗng.

- Mình không thấy gì hết. - Peter tuyên bố và cố đứng thật xa bộ xương.

- Hannibal ơi, cậu có biết máu có thấy được lâu không? - Bob hỏi.

- Mình không biết. - thám tử trưởng thú nhận.

- A! - Diego đột ngột thốt lên. - Cái gì đây?

Diego đứng dậy, tay cầm một vật mới lượm được cạnh xương. Đó vì cái hũ Da Đỏ: giống như bình nước bị bể mất phần trên.

- Có cái gì dưới đáy. - Diego nói tiếp.

- Một chất đen và giống như sơn khô. - Hannibal nhận xét.

- Sơn đen hả? - Bob nói.

- Nếu Don Sebastian viết bằng sơn đen. - Peter lưu ý. - thì chữ ông bị phủ đầy bụi suốt bao nhiêu thời gian, làm sao đọc được!

- Nhanh! Ta tuy phủi bụi vách tường. - Hannibal vừa ra lệnh vừa lấy khăn tay ra khỏi túi. - Nhớ chùi nhẹ tay thôi nhé! Không được làm hỏng bức thông điệp... nếu có thông điệp.

Bốn bạn thao tác thận trọng, lau kỹ bụi vách tường. Peter là người may mắn phát hiện vết sơn đầu tiên.

- Bob ơi, chiếu sáng cho mình đi... Đây, thấy không?

Bốn từ hiện mơ hồ bên vách tường gần bộ xương. Từ bằng tiếng Tây Ban Nha. Diego dịch lớn tiếng:

- Tro… Bụi... Mưa… Đại dương.

Bốn bạn mở to mắt, tự hỏi không hiểu như vậy có nghĩa là sao.

- Hai từ cuối viết rất sát nhau. - Diego nhận xét. - Tất cả đều viết rung.

- Hay Don Sebastian giấu gươm trong ống khói hay trong lò sưởi? - Peter gợi ý.

- Hay ở một nơi gần đại dương? - Bob nói thêm.

- Từ “mưa” không hiểu là gì? - Diego nhận xét.

- Ôi! Tất cả không có nghĩa gì.

- Tại sao tổ tiên mình lại viết một cái gì đó không đầu không đuôi? - Diego phản đối.

- Mình cũng nghĩ như cậu. - Hannibal đồng tình. - Nhưng... Tro, Bụi, Mưa và Dại dương. Không, mình không thấy mối liên hệ gì.

- Có thể không phải Don Sebastian viết dòng chữ này, mà là một ai khác, trước khi ông trốn vào đây. - Bob nói.

- Mình không nghĩ thế. - Hannibal nói. - Trái lại, mình tin chắc Don Sebastian muốn để lại bức thông điệp cho José; và hũ sơn gần ông đây là cơ sở cho giả thiết của mình. Ngoài ra, không thể nào có ai viết dòng chữ này sau khi ông chết. Kẻ nào đến đây sau ông đã phát hiện bốn xác chết, báo tin... và ta đã không tìm thấy những bộ xương này ngày hôm nay.

- Hay ông viết khi bị sốt. - Bob nói thêm. - Ông đang bị thương, hấp hối...

- Có thể. - Hannibal thừa nhận. - Nhưng có một cái gì đó mách cho mình rằng dòng chữ này có nghĩa... Don Sebastian biết rằng José sẽ hiểu ý nghĩa.

Tro, Bụi, Mưa và Đại dương... Những từ này như gây nên những âm vang trong hang. Bốn bạn thầm lập lại trong bụng, và do cố sức tập trung, không để ý ngay rằng có một tiếng động lạ lùng đang vang dần đến mình.

- Babal ơi. - Diego đột nhiên lo lắng la lên. - Cậu có nghe thấy không?

- Tiếng động từ bên ngoài. - Bob thì thầm và lắng tai nghe. - Tiếng chân bước. Có người trên Hòn Đá Condor.

- Ba tên cao bồi phải không? - Diego hỏi khẽ.

- Nếu là bọn chúng. - Hannibal nói. - Bọn chúng sẽ không tìm thấy ta. Ta đã chặn kín lối vào hang.

- Nhưng bọn chúng có thể nhìn thấy vết chân của bọn mình trong bùn. - Peter la lên. - Khi đó bọn chúng sẽ biết rằng bọn mình ở dưới này. Bọn chúng sẽ lấy đá ra và...

- Đi! Hannibal ra lệnh.

Bốn bạn vội vàng trở về hang nhỏ đầu tiên và ở đó núp hai bên chờ trong bóng tối. Chẳng bao lâu có tiếng nói vang lên từ bên ngoài.

- Bọn chúng kìa! - Peter kêu khẽ.

Tiếng nói nghe gần lại. Rồi bốn bạn nghe thấy tiếng chân trượt bên sườn đồi.

- Các cậu hãy nép mình thật sát hai bên lối vào. - Hannibal thì thầm. - Nếu bọn chúng kéo đá ra và vào được, thì sẽ không thấy ta ngay. Ngay khi bọn chúng đi qua khỏi, ta sẽ chuồn.

Bây giờ tiếng nói nghe gần sát. Tuy nhiên, không thể nghe được những từ phát âm.

- Tại sao bọn chúng không vào? - Peter ngạc nhiên nói khẽ. - Thế nào bọn chúng cũng theo dấu vết bọn mình để xuống đây.

Bên ngoài, vẫn còn tiếng bàn tán. Rồi lại nghe thấy tiếng chân bước giảm dần. Bọn cao bồi đã đi.

Do thận trọng, bốn bạn chờ thêm 15 phút nữa. Rồi Diego nhẹ nhõm thốt lên:

- Bọn chúng không thấy khe vực.

- Không hiểu tại sao bọn chúng không thấy? - Peter nói. - Đáng lẽ bọn chúng phải thấy cho dù bên ngoài trời có tối đi nữa.

Hannibal đăm chiêu nhìn dãy đá.

- Thế tại sao ta lại không nghe được những gì bọn chúng nói? - Đến lượt Hannibal nhận xét.

Suốt một thời gian, trong hang không ai nói chuyện nữa.

- Ta hãy mở đường ra. - Cuối cùng Peter nói.

Bob bỏ đèn pin bên bờ đá và cả bốn cùng hợp sức kéo về phía mình khối đá to nhất trong tường đá bảo vệ. Rồi khối đá thứ nhì. Và đến khối đá thứ ba.

Không có ánh sáng, không có luồng gió mát nào đến từ bên ngoài. Khi đó, cả bọn hốt hoảng kéo tất cả những khối đá ra khỏi lối vào hang.

Vẫn không có ánh sáng, không có luồng gió, không có giọt mưa nào.

- Lối ra đâu? - Diego hét lên. - Ở đâu?

Peter bò trong khoảng trống tối tăm mà bốn bạn vừa mới giải phóng và sờ vào cái nằm phía trước mặt mình.

- Đá. - Peter thông báo. - toàn là đá không.

- Ý cậu nói bọn chúng đã chôn sống bọn mình à? Diego tái mặt la lên.

Peter bò lui lui về với ba bạn, mắt mở to do khiếp sợ.

- Không. - Peter đáp. - Bọn chúng không chôn sống bọn mình… Nhưng một vụ trượt đất mới đã xảy ra. Có những khối đá to rơi trúng ngay khe vực. Vì vậy mà ba tên cao bồi không nhìn thấy khe vực... Bởi vì khe vực không còn nữa! Cũng chính vì vậy mà bọn mình không nghe được những gì bọn chúng nói... Làm gì bây giờ? Bọn mình đã bị mắc kẹt!