Vụ Bí Ẩn Con Ngựa Không Đầu - Chương 15 - 16

Chương 15

CHỖ TRỐN

Ngày thứ năm hôm đó, sau khi tan học. Ba Thám Tử Trẻ lên đường đến trang trại Alvaro. Mưa đã bớt đi.

Ba cậu đạp nhanh nhưng vẫn cảnh giác. Ba thám tử không muốn gặp ba tên cao bồi dữ dằn, nếu lỡ chúng đang lảng vảng gần đó.

Sau khi mưa tầm tã suốt một tuần lễ, đường dẫn lên vùng đồi hết sức lầy lội. Hannibal, Bob và Peter bỏ xe đạp dưới vài thanh dầm cháy đen, rồi đi bộ lên Lâu đài Condor. Bob có mang theo vài dụng cụ và đèn pin. Trên đường, Diego đã nhập bọn.

- Nếu trời cứ mưa như thế, thì ta sẽ phải bơi về nhà thôi. - Peter càu nhàu.

Khi gần đến đích, bốn bạn nhìn thấy con rạch quá nhiều nước, không thể nào băng qua được, đành phải đi vòng mới đến được đồi. Khi đi như vậy, cả bọn buộc phải leo lên chỗ đất nhô chia cách con rạch với sông Santa Inez.

Chỗ đất nhô bị nước mưa làm trông giống như đống bùn. Chân ướt, các thám tử vẫn hăng hái leo lên đồi. Khi đến đỉnh khối đá Condor to tướng, cả bọn há miệng một hồi trước cảnh tượng trước mắt. Phía trên đập, nước sông Santa Inez đã tràn nhiều ra khỏi lòng sông và làm ngập vùng đất bị hỏa hoạn. Trong chính cái đập, nước không chịu chảy qua van giữa: nước chảy qua phía trên, tạo thành cái thác lớn. Ở phía dưới, sông chảy sùng sục và những chỗ nước bẩn xoáy vỗ vào chỗ đất nhô và đáy ngọn đồi. Trên đoạn đường còn lại, sông chảy xiết như thác xuyên qua đồng cỏ cho đến đại dương xa xôi.

Hannibal nhìn xung quanh.

- Ở nơi nào con người có thể ẩn trốn suốt một thời gian dài, có bạn đến tiếp tế? - Thám tử trưởng hỏi khẽ.

- Chắc chắn là không phải trên khối đá này rồi. - Peter đáp. - Hôm bữa Bob và mình đã tìm kiếm rất kỹ, không có chỗ cho một con chuột trốn nữa kìa!

- Quanh đây có hang không Diego? - Bob hỏi.

- Theo như mình biết thì không có. Có thể ở đằng kia, trong núi…

- Không được. - Hannibal lắc đầu cam đoan. - Mình tin chắc rằng chỗ đó phải rất gần đây. Biết đâu, có khe nứt bí mật nơi Don Sebastian có thể sống trong lều hay trong nhà lá?

- Chắc chắn là không. - Diego khẳng định. - Mình biết rõ vùng đồi này mà.

- Diego. - Peter đột ngột nói. - Ở chỗ rẽ đàng kia, con đường không đi đến đập dẫn đi đâu vậy?

- Nó bắt đầu đâm lên núi, rồi lại quẹo về con đường nhỏ đi đến đất nhà bác Emiliano Paz.

- Còn con đường mòn ở đằng xa xa, nó dẫn đến đâu?

Peter hỏi nữa và chỉ một con đường mòn phía bên kia rạch. Trông giống như xuất phát từ con đường đất và đi vòng qua ngọn đồi này.

Hannibal, Bob và Diego nhìn theo hướng chỉ và thấy con đường mòn nhỏ băng qua bụi cỏ, rồi biến mất sau những cây sồi bên chân đồi.

- Nhà chòi! - Diego thốt lên. - Mình quên mất! Ở đó có chỗ trú mà công nhân trang trại thường dùng khi phải đi làm xa trang trại. Một kiến trúc hết sức thô sơ nhưng rất kiên cố, vẫn còn chống chọi lại năm tháng.

- Chỗ ấy đã có từ thời Don Sebastian không? - Hannibal hỏi.

- Ồ có rồi! Theo anh Pico, thời đó, người ta dùng làm kho.

- Một chỗ trú ẩn giấu khá kín đáo, ít dùng đến... và đường mòn dẫn đến đó thấy rõ từ trên cao Lâu đài Condor. - Thám tử trưởng kết luận. - Rất có thể là chỗ trốn mà ta đang tìm! Đi xem!

Bốn bạn chạy xuống tảng đá khổng lồ thật nhanh, lún chân vào bùn đến tận mắt cá chân, băng qua chỗ đất nhô bên con rạch. Khi đi ngang qua, Hannibal lo sợ liếc nhìn nước tràn qua khỏi đập.

- Hy vọng đập sẽ chống lại nổi lực đẩy của dòng nước. - Hannibal nói khẽ.

Thím tử trưởng, không giỏi thể dục thể thao lắm và không phải là tay bơi lội cừ khôi... và cậu biết rõ điều này.

- Tất nhiên là sẽ vững. - Diego cười nói. - Từ xưa đến nay, đập vẫn chống lại được.

Đi hết chỗ đất nhô, nhóm bạn rẽ vào con đường mòn nhỏ hẹp ngoằn ngoèo giữa những cây sồi và bụi cỏ. Do không bao giờ có người qua đây, đường mòn bị cây cỏ mọc lan tràn. Sau khi vượt qua chân dốc của một ngọn đồi, con đường mòn dẫn ra khe nằm giữa hai ngọn đồi to hơn. Ánh sáng ban ngày hầu như không đến được vực hẻm chật hẹp.

- Đến rồi, các bạn ơi. - Hannibal thông báo.

Một nhà chòi tồi tàn xây tựa vào khối đá to chìa ra phía trên chòi. Mái chòi phẳng xây bằng những tấm kim loại rỉ sét và tường chỉ còn là những tấm ván đẽo thô sơ và đóng không sát. Khi Diego mở cửa ra, cánh cửa rớt ra khỏi bản lề và rơi xuống tựa một đám mây bụi. Tảng đá chìa ra đã che chở cho nhà chòi khỏi mưa nắng: xung quanh, nền đất khô ráo. Tất nhiên là không có điện nước. Cửa sổ không có. Bàn ghế cũng không có, ngoại trừ cái lò sưởi cổ xưa bị sét.

- Một nơi lý tưởng đế trốn một hai năm! - Peter mỉa mai thốt lên. - Mình không muốn sống ở đây dù chỉ hai ngày!

- Có thể cậu sẽ nghĩ khác, nếu bị địch đuổi sát gót và đang mang theo mình một thanh gươm quý báu mà bọn địch toan chiếm đoạt. - Hannibal đáp. - Nhưng phải công nhận rằng chỗ này… hơi bị rỗng một tí. - Cậu thành thật nói thêm.

- Trống rỗng đến nỗi dường như không có chỗ giấu nào ở đây cả. - Bob nhấn mạnh. - Trần và tường đều không có gì bí mật.

- Hay nền đất. - Peter gợi ý. - Don Sebastian có thể đào để chôn giấu thanh gươm.

- Không. - Hannibal cắt ngang. - Nếu ông chôn thanh gươm ở đây thì đất xới đã bị để ý từ lâu rồi. Ông sẽ không mạo hiểm như vậy đâu. Tuy nhiên...

Thám tử trưởng đăm chiêu nhìn cái lò sưởi rỉ sét, ống khói của nó đâm xuyên qua mái nhà. Chân lò tựa trên tấm đan đá.

- Không hiểu di chuyển lò này có dễ không? - Hannibal nói khẽ.

- Thử đi. - Peter đề nghị ngay.

Và không chờ đợi, Peter đẩy mạnh lò. Lò đồ sộ và nặng nề, nhưng nhúc nhích. Nó không cố định trên tấm đan. Ống chính nối với lò bằng đoạn ống cong ngắn.

- Gỡ cái này ra. - Thám tử trưởng ra lệnh.

- Ô là là! - Peter kêu khi nắm đoạn ống ngắn. - Sét nhiều quá!

- Hồi năm 1846 thì không sét. - Hannibal nói. - Nếu không gỡ ra được, thì cậu đập bể đi.

Bằng dụng cụ Bob mang theo, cuối cùng Peter tháo lò sưởi ra được. Khi ấy, bốn cậu hợp lực đẩy nó ra khỏi tấm đế. Rồi cả bọn cố sức dỡ tấm đan, nhưng đan nặng quá.

- Ta hãy tìm đòn bẩy. - Bob khuyên.

- Tấm ván bị sút khỏi tường dùng được đấy! - Diego kêu.

Peter đào đất ở mép đan, để cho nó lộ ra một chút. Sau đó, cậu đào phía dưới đủ để nhét một đầu ván vào. Lò sưởi, bị đẩy ngã và nằm lăn cạnh tấm đan, dùng làm điểm tựa. Khi đó, cả bọn tì sức vào đầu ván và vui mừng thấy tấm đan nâng lên. Bốn cậu đẩy đan sang một bên và nhận thấy đan dùng để che giấu một cái hố tối tăm. Tim đập thình thịch, Diego cúi xuống lỗ.

- Mình thấy có cái gì đó! - Diego reo lên.

Bob bật đèn lên để chiếu sáng. Diego nằm úp mặt ngay miệng lỗ, thò tay xuống và lấy lên một đoạn dây cũ khá dài, một tờ giấy dày bị đen do thời gian và một dải vải dài hẹp bị đen do hắc ín. Diego bắt đầu đọc tờ giấy trước.

- Viết bằng tiếng Tây Ban Nha. - cậu nói. - Bản tuyên ngôn đề ngày 9 tháng chín 1846, của quân đội Mỹ, liên quan đến các quy tắc mà nhân dân phải tuân theo.

- Tấm vải bảo vệ này đủ kích cỡ để bọc một thanh gươm! - Hannibal nói và nhìn chằm chằm vào vật la lùng. - Diego ơi! Cậu hãy tìm kỹ xem trong đó còn gì không?

Một lần nữa, Bob dùng đèn chiếu sáng, Diego nhìn xuống đáy hố, nhưng không thấy gì. Tuy nhiên, để cho chắc, cậu thò tay xuống mò mẫm dưới đất.

- Không. - Diego thở dài. - Mình không... Ồ, nhưng có... mình đụng phải một vật gì đó... Ô, chỉ là viên đá nhỏ thôi.

Diego buồn bã rút tay lên, mở bàn tay ra cho thấy một viên đá nhỏ dính dầy đất. Diego chà vào tay áo theo bản năng. Khi đó, viên đá nhỏ vuông óng ánh lên màu xanh lục sậm rất đẹp.

Bob kinh ngạc kêu lên:

- Có phải đó là...

- Ngọc bích! - Hannibal la lên. - Chắc chắn thanh gươm Cortès từng được Don Sebastian giấu ở đây, vào một lúc nào đó. Sau đó, khi vượt ngục được rồi, ông đã lấy lên lại để tìm chỗ giấu chắc ăn hơn, sợ chỗ giấu đầu tiên dễ phát hiện quá, hoặc ông cho rằng có thể có ai đó biết chỗ.

- Theo mình, ông nghĩ rằng chỗ giấu này không chắc lắm. - Bob nói. - Chính bọn mình đã tìm ra khá nhanh.

- Cậu nói đúng. - Hannibal đồng tình. - Dù sao viên ngọc bích bị rơi khỏi gươm cũng cung cấp được chỉ dẫn cho ta. Sau khi thoát được trung úy Brewster và đồng bọn, Don Sebastian đã đến đây lấy thanh gươm mang đi giấu chỗ khác... và giấu cả mình luôn thể. Và chắc chắn ông phải hành động nhanh.

- Babal ơi. - Peter ngắt lời. - Có tiếng gì vậy?

Có tiếng gừ gừ khẽ xa xa.

- Trời mưa mạnh trở lại. - Bob nói thử.

- Không phải... tiếng động khác... tiếng nói. Có người đến.

Diego và ba thám tử trẻ thận trọng nhìn ra bên ngoài. Ba tên cao bồi dữ tợn vừa mới bước vào khe vực chật hẹp. Giọng bọn chúng bay qua màn mưa.

- … thấy tụi nó đi về hướng này, Cap à... bốn đứa.

- Tiếp tục theo con đường này.

Ba gã đàn ông đi qua mà không thấy nhà chòi dưới tảng đá, Hannibal ngồi dậy.

- Ta hãy đi nhanh trước khi chúng quay lại!

Nhưng bốn bạn đang ở ngay giữa vực hẻm, thì một giọng nói khủng khiếp gọi lại:

- Ê, đằng kia!

Tất cả vắt giò lên cổ chạy.

Chương 16

TRẬN SỤT LỞ BÙN

Bốn bạn chỉ dừng lại một lần trên con đường đất. Nhìn trái, nhìn phải, bốn bạn tự hỏi xem chạy hướng nào cho xa.

- Nếu chạy ra đường, bọn ấy sẽ bắt kịp trước khi bọn mình kịp đến đường. - Peter nói.

- Và bọn chúng sẽ thấy ta, nếu ta leo đồi. - Bob nói thêm.

- Bọn mình cũng không thể đi ngang qua đập được. - Diego nói. - Có nguy cơ bị nước cuốn đi.

Bị tê liệt do không quyết định được, bốn bạn đứng bất động dưới trời mưa xối xả. Phía đằng sau, ba tên cao bồi tiến đến gần qua bụi cỏ. Tiếng nói cục cằn của Cap hối thúc hai tên còn lại đi nhanh hơn.

- Nhanh. - Peter kêu. - Thử qua đường.

- Không. - Hannibal ra lệnh. - Ta hãy xuống rạch. Đi hết rạch. Gần đập. Bọn chúng sẽ không nghĩ ta dám mạo hiểm về hướng đó. Đi ngay!

Không chờ nữa, cá bọn lao và hướng rạch. Đến đó, bám vào sườn dốc, gần mép, và cố đứng trên mực nước, bốn bạn tiến từng bước về phía đập, tránh bụi gai mọc trên vách.

Trên con đường ở phía dưới, bốn bạn nghe tiếng ủng nặng nề lội bùn. Tim đập thình thịch, cả bọn áp mình sát vào sườn dốc con rạch và bất động chờ. Băng cao bồi dừng lại để thảo luận:

- Tụi nó biến đâu mất rồi?

- Bọn nhóc mất dạy. Phải chi tóm được tụi nó.

- Bộ mày nghĩ tụi nó tìm ra chìa khóa thật à?

- Chuyện này không hiển nhiên sao? Tụi nó bỏ chạy, đúng không, và sau đó ta không tìm ra chìa khóa trong kho thóc nữa.

- Cap ơi! Hay tụi nó chạy ra đập?

- Đập hả? Mày điên sao? Tụi nó đâu muốn tự tử.

- Do tụi nó không có trên đồi, nên có lẽ tụi nó chạy ra đường rồi. Nhanh lên! Ta sẽ tóm được thôi!

Tiếng ủng nghe nhỏ dần về hướng trang trại xa. Tuy tình thế không tiện nghi chút nào, bốn bạn vẫn chờ thêm một hồi.

- Đi rồi. - cuối cùng Bob nhẹ nhõm nói.

- Vậy bọn mình cũng cố làm giống như bọn chúng. - Diego khuyên. - Không thể trốn ở đây lâu được đâu.

- Nhưng đi đâu bây giờ? - Peter hỏi. - Bọn chúng chắn đường, bọn mình không thể vượt qua đập, và sớm muộn gì bọn chúng cũng quay lại đây thôi.

- Có thể ta sẽ tìm thấy chỗ trốn gần đập. - Hannibal gợi ý. - Nếu không, ta sẽ qua chỗ đất nhô để đến nơi xa nhất đồi. Phía sau lâu đài Condor, thế nào ta cũng sẽ tìm ra một chỗ trú ẩn nào đó.

Cố gắng ép mình thật sát vào vách rạch để không bị thấy từ con đường phía trên, bốn bạn đi chầm chậm về hướng đập. Nước chảy mạnh phía bên kia chỗ đất nhô phân chia con rạch với sông Santa Inez.

- Không thấy chỗ trốn nào hết. - Peter càu nhàu.

- Cẩn thận. - Diego vừa mới liếc nhìn trên đường và kêu lên. - Bọn chúng về kìa!

Nhóm bạn áp mình và đứng bất động.

- Bọn chúng thấy mình không? - Bob hỏi khẽ.

- Mình nghĩ là chưa thấy. - Diego đáp. - Nhưng suỵt! Chúng đến.

Có tiếng nước mạnh, vẫn nghe giọng nói gần lại.

- Nếu không thấy tụi nó gần đập, thì phải lùng sục trong đám bụi cỏ gần rạch. - Cap nói nghe rất rõ.

- Ồồồ! - Hannibal thì thầm. - Nhất định phải ra khỏi đây. Nghe này! Ngay khi bọn chúng đi qua khỏi, ta sẽ leo thật nhanh lên chỗ đất nhô, rồi đi xuống ở phía bên kia. Sau đó, ta sẽ đến ngọn đồi phía trên sông và ta sẽ trốn phía sau Lâu đài Condor.

- Kìa, Babal. - Peter bắt bẻ. - Khi bọn mình ở trên chỗ đất nhô, thì sẽ bị người ta nhìn thấy từ khắp mọi phía.

- Mình biết, nhưng chỉ trong vài giây thôi. Nếu may mắn, đúng lúc đó, bọn cao bồi sẽ không quay đầu lại.

Peter không yên tâm lắc đầu. Nhưng không có thời gian để tìm giải pháp hay hơn. Trên đường, phía trên cao, bọn cao bồi đi tiếp đến ngay tầm bốn cậu. Hannibal nhìn cẩn thận và khi bọn chúng đi khỏi, cậu ra lệnh:

- Bây giờ!... Nhanh!

Bốn cậu bò ra khỏi con rạch, leo lên chỗ đất nhô. Nhưng bốn bạn bị lún xuống bùn và làm cho bụi cây bị bật rễ ra khi bám vào. Nhóm bạn có cảm giác như toàn thế giới đang dán mắt nhìn sau lưng mình. Cuối cùng, tất cả cũng lên được chỗ đất nhô và vội vàng trượt xuống phía bên kia, nhẹ nhõm.

- Thành công. - Peter mừng rỡ nhận xét.

- Thẳng đến đồi. - Hannibal thúc. - Chạy, nhưng cố đừng gây ồn ào.

Thật ra bốn bạn bước đi nhanh hơn là chạy. Cong người làm hai, nhóm bạn bước nhanh, hơi giống như cua, dọc theo bờ dốc trơn của đất nhô. Hannibal và Bob bị nằm dài hai lần. Diego xém nhào xuống dòng sông chảy xiết. Phủ đầy bùn từ đầu xuống chân, ba bạn vẫn theo kịp Peter đang bước vững chắc và giúp bạn tránh những chỗ nguy hiểm. Cuối cùng, cũng đến được phần ngang của ngọn đồi cao.

Bốn bạn trèo lên ngay, hy vọng rằng hòn đá Condor sẽ che giấu mình khỏi mắt kẻ thù. Rất tiếc! Trong cơn vội vàng bốn bạn làm rơi một trận mưa đá.

Phía sau lưng, tiếng kêu la đột ngột vang lên, lớn đến nỗi át cả tiếng sông chảy xiết.

- Cap! Nhìn kìa!

- Trên đồi!

- Tụi nó đấy… Bắt lấy!

Hannibal, Bob, Peter và Diego dừng lại liếc nhìn sau lưng. Ba lên cao bồi vừa mới rời khỏi con đường và đang đứng cạnh nhau trên đập. Diego rên:

- Bọn chúng thấy rồi!

- Phải chi bọn chúng chờ thêm một chút. - Peter rầu rĩ nói thêm.

Trong khi bốn cậu bé tê liệt nhìn chúng, bọn chúng chạy nhanh trên chỗ đất nhô bị ướt sũng nước mưa, và ủng lún sâu xuống bùn.

- Làm gì bây giờ, hả Hannibal. - Bob kêu. - Ta bị kẹt ở đây rồi.

- Mình nghĩ... - Hannibal bắt đầu nói.

Một tiếng động kỳ lạ ngắt lời cậu... tiếng gầm gừ tăng dần lấn át tiếng mưa rơi và tiếng nước sông Santa Inez chảy. Bốn bạn chưng hửng nhìn nhau.

- Cái gì vậy? - Diego cà lăm.

Tiếng động lớn dần nữa. Nó xuất phát từ đâu đó phía trên đập, dường như bay lên trên dòng nước lũ và tiến đến gần một cách đáng sợ. Đang ở nửa đường trên chỗ đất nhô lầy bùn, giữa đập và đồi, ba tên cho bồi cũng đứng yên lại để lắng nghe.

- Nhìn kìa! - Peter đột ngột hét lên.

Một ngọn sóng cao gần một mét đang dâng lên phía trên đập.

- Một cái gì đã bị vỡ trên đó. - Diego la lên.

Kéo theo những bụi cây bị nhổ rễ, ngọn sóng mạnh nhảy ra khỏi đập, vỗ xuống dưới vào dòng nước sông chảy xiết, chính ngọn đồi nơi bốn bạn đang đứng cũng bị rung rinh, trên bờ bên kia sông Santa Inez, đất bùn bắt đầu trượt mang theo cây cỏ, kéo xuống nước.

- Cẩn thận. - Diego la lên đột ngột. - Bọn cao bồi đang đến.

Thật vậy, ba gã đàn ông đang lao tới. Bọn chúng chạy trên chỗ đất nhô, tiến thẳng về ngọn đồi.

Hannibal và bạn chuẩn bị tiếp tục chạy trốn, thì dưới ánh nhìn kinh hoàng của cả bốn, chỗ đất nhô như chia ra làm đôi. Một mảnh dài to trượt vào dòng sông chảy xiết... trên đường đi quét luôn ba lên cao bồi.

Bọn chúng giãy giụa, la hét, chửi rủa, vừa lội vừa bám vào những vật nổi và bị dòng nước cuốn đi.

- Bọn chúng đi rồi. Đỡ quá. - Peter la lên.

- Đừng có mừng vội. - Hannibal nói. - Bọn chúng sẽ nhanh chóng leo lên bờ dưới kia và lại cắt đường chạy của ta một lần nữa. Chuồn nhanh!

Bốn bạn tiếp tục leo trên sườn đá Lâu đài Condor. Cuối cùng, cả nhóm đến được đỉnh và tiến hành leo xuống ở phía bên kia. Trên hai sườn đồi, trời mưa đã làm xói sườn dốc thành rãnh làm thay đổi toàn bộ quang cảnh.

- Cả núi như trở thành một đống bùn. - Peter tuyên bố và dẫn dầu đoàn trên sườn dốc trơn.

Nói xong, Peter nhảy phốc nhẹ nhàng qua một dãy đá mà nước đã làm lộ. Ba bạn cũng nhảy theo Peter qua dãy đá ấy rồi đứng sững lại, không dám tin vào mắt mình. Peter đã biến mất!