Vụ Bí Ẩn Con Ngựa Không Đầu - Chương 13 - 14

Chương 13

PHÁ TAN TÌNH THẾ NGUY HIỂM

Khi rời khỏi Thư viện Sử học, Hannibal đi tìm Diego ở thư viện thành phố. Diego có vẻ hết sức rầu rĩ.

- Mình không tìm thấy gì mới về Don Sebaslian. - Cậu buồn bã thông báo.

- Không sao, - Hannibal đáp, - mình có tìm thấy. Có lẽ Bob và Peter đi thăm anh Pico về rồi, ta hãy về bộ tham mưu tìm hai bạn.

Hannibal và Diego đạp nhanh dưới mưa để nhanh chóng về Thiên Đường Đồ Cổ. Để tránh bị thím Mathilda hay chú Titus nhìn thấy và sai làm một công việc nào đó, Hannibal cho Diego đi vào ngả sau kho. Hàng rào gỗ bao quanh kho bãi được một họa sĩ địa phương trang trí. Thám tử trưởng dừng lại trước cảnh bi thảm vẽ vụ hỏa hoạn San Francisco năm 1906, trên đó có con chó nhỏ ngồi cạnh những ngọn lửa bốc cao.

- Cửa này tên là Cánh Cửa Đỏ. - Hannibal giải thích.

Vừa nói Hannibal vừa kéo về phía mình một con mắt của con chó, cũng chính là mắt gỗ. Thám tử trưởng thò ngón tay vào lỗ, kéo chốt. Ba tấm ván trong hàng rào ngã ra. Hannibal và Diego chui vào khe hở. Khi đã vào bên trong, hai bạn xếp xe đạp, rồi bò dọc theo một lối đi bí mật để vào xe lán.

- Ồ. - Hannibal thất vọng kêu. - Bob và Peter chưa về. - Ta chờ đi.

- Được. Nhưng cậu kể cho mình nghe xem cậu đã tìm được gì đi. - Diego xin.

Hannibal lấy một mảnh giấy ra khỏi túi.

- Xem này. Đây là tờ trích từ nhật ký của một thiếu úy thuộc tướng Fremont, đề ngày 15 thíng chín 1846. Nghe này: "Đầu óc tôi bị xáo trộn. Dường như thời buổi hỗn loạn này đã ảnh hưởng đến lý trí của tôi. Tối hôm nay, tôi được lệnh đến trang trại của Don Sebaslian Alvaro để lục soát. Vừa đúng lúc hoàng hôn xuống, tôi đã thấy... cái chỉ có thể là ảo tưởng của một đầu óc bệnh hoạn... Trên ngọn đồi nhìn xuống sông Santa Inez, ở hướng đông tôi đã thấy rõ đích thân Don Sebastian cưỡi ngựa và huơ gươm. Trước khi tôi kịp đến đó, thì trời đã tối hắn. Do sợ có vụ phục kích, tôi đã quay về doanh trại. Tại đó: tôi được biết Don Sebastian đã bị bắn chết khi ông toan vượt ngục, vào buổi sáng. Vậy thì tôi đã thấy gì ở trang trại Alvaro? Ma à? Ảo tưởng?...”

- Nhưng Don Sebastian đâu có bị giết! - Diego la lên. Vậy là ông thiếu úy kia đã nhìn thấy Don Sebastian... cùng với thanh gươm!

- Đúng. - Hannibal đắc thắng gật đầu. - Mình nghĩ là từ nay, ta đã có bằng chứng rằng tổ tiên của cậu còn sống vào buổi tối 15 tháng chín 1846 và ông mang theo mình thanh gươm Cortès! Thiếu úy không hề bị rối loạn tâm thần! Khi Bob và Peter về, ta sẽ đi điều tra tại hiện trường.

Nhưng sau nửa tiếng, hai thám tử vẫn chưa về, Diego bắt đầu lo lắng.

- Hay hai cậu ấy bị gì không? - Diego hỏi.

- Mình nghĩ hai cậu đã đọc được cái gì đó quan trọng từ miệng anh Pico và tiến hành điều tra.

- Nhưng hai cậu đi đâu?

- Do công việc của hai người là phải hỏi xem anh Pico nhớ là bỏ nón ở đâu, có lẽ Bob và Peter đã đến trang trại nhà cậu. Ta đến đó tìm đi!

Một hồi sau, Hannibal và Diego đạp xe trên con đường đến trang trại. Trời mưa đã tạnh và mặt trời lại chiếu sáng trở lại. Sông Santa Inez chảy róc rách, khi hai bạn chạy qua cầu đá. Ở xa, hai bạn nhìn thấy tượng Cortès và con ngựa không đầu.

- Hannibal ơi! - Diego la lên. - Tượng! Nó... nó nhúc nhích!

Cả hai cùng thắng gấp và nhìn tượng.

- Không có. - thám tử trưởng nói. - Tượng không nhúc nhích. Nhưng có ai đó bên cạnh tượng.

- Mình thấy hai người. - Diego nói. - Họ trốn phía sau tượng... và bây giờ họ chạy.

- Ủa, đó là Bob và Peter mà! Hai cậu chạy về phía mình. Nhanh! Ta hãy đạp đến đó!

Đẩy xe đạp vào đám bụi cỏ ven đường, Hannibal và Diego chạy nhanh về hướng hai thám tử bị rượt đuổi. Bob và Peter đang trượt dọc theo đồi thật nhanh. Hai bạn hổn hển rơi xuống hố, ngay chân Hannibal và Diego.

- Báo cáo sếp, bọn mình đã tìm ra một chứng cớ hết sức quan trọng. - Peter hớn hở tuyên bố.

- Nhưng bọn mình đã bị ba tên hung dữ tìm ra. - Bob nhăn mặt bổ sung thêm.

- Ai vậy hả các bạn? - Diego hỏi, cũng thở hổn hển.

- Không biết, nhưng bọn chúng đuổi sát gót bọn mình.

- Quay lui về cầu! - Hannibal ra lệnh và cũng đang cực nhọc lấy lại nhịp thở bình thường. - Ta sẽ trốn ở dưới đó.

- Bọn chúng sẽ nhanh chóng tìm thấy bọn mình thôi. - Bob bắt bẻ.

- Khoan đã. - Diego la lên. - Gần đây có một ống thoát to chảy ra chính cái hố này đây. Ống chạy dưới đất. Đi nhanh!

Ba thám tử trẻ lội bì bõm trong bùn lao theo Diego. Diego dẫn ba bạn băng qua khu đất lởm chởm bụi cỏ đến chỗ cái ống to nhô ra bên sườn đồi. Nhóm chạy trốn không để ý đến dòng nước nhỏ chảy ra, chui nhanh vào bên trong, rồi ngụy trang sơ miệng ống bằng cách kẻo vài bụi cỏ. Rồi ngồi sát vào nhau, tất cả chờ đợi.

- Các cậu đã tìm ra chứng cớ gì vậy? - Khi đó Hannibal hỏi.

Bob và Peter kể lại chuyện phát hiện ra xâu chìa khóa xe và vụ rắc rối với băng cao bồi mặt như cướp. Diego liếc nhìn chìa khóa và cái móc chìa khóa.

- Chắc chắn không phải của nhà mình. - Diego khẳng định.

- Theo lời kể của cậu, - Hannibal tuyên bố. - thì có lẽ bọn này đã có mặt trong kho thóc trước khi nó cháy. Rõ ràng bọn chúng không muốn người ta tìm thấy chìa khóa này... và bọn chúng biết rằng chìa khóa ở đó. Rất có thể là chính bọn chúng đã lấy cấp nón anh Pico bỏ gần lửa trại.

- Nhưng bọn chúng là ai vậy Babal? - Peter hỏi.

- Mình cũng không biết nữa, nhưng chắc chắn bọn chúng dính líu đến vụ hỏa hoạn vì vụ anh Pico bị bắt giam. Mình… Suỵt!

Im lặng. Cả bọn nghe tiếng chân bước trên đường. Nhìn xuyên qua màn bụi cỏ, bốn bạn thấy ba tên cao bồi. Mặt nhăn nhó vì tức giận, bọn chúng đi qua thật nhanh. Diego thì thầm:

- Lần đầu tiên mình thấy bọn chúng. Nếu chúng làm việc ở trang trại Norris, thì đó là mới đây thôi.

- Không biết bọn chúng có trở lại đây không! - Bob thở dài.

Bốn bạn kiên nhẫn chờ thêm, mọi giác quan đều cảnh giác. Sau hai mươi phút, Hannibal không chịu được nữa.

- Chắc là phải có một ai ra xem thử! - Hannibal nói.

- Mình sẽ đi! - Diego tuyên bố. - Bọn chúng tìm Bob và Peter, chứ không tìm mình. Và do mình sống ở đây, nếu thấy mình, bọn chúng sẽ không nghi.

Cậu bé lẻn ra ngoài, nhanh đến nỗi không ai có thể phát hiện được. Diego đi theo con đường một hồi, quẹo sang trái rồi biến mất về hướng cầu. Trong chỗ trốn, ba thám tử trẻ chờ đợi. Bob đầu tiên nghe tiếng chân. Bước chân dừng lại trước miệng ống. Đó là Diego.

- Ra được rồi, các bạn ơi. Không còn ai hết.

Ba thám tử không chờ gọi lần thứ nhì. Diego dẫn ba bạn băng qua sông Santa Inez và chỉ ở đằng xa, ba tên cao bồi đang đi dọc theo con đường đất dẫn về trang trại Norris.

- Bọn chúng bỏ cuộc rồi, thấy không. - Diego mỉm cười nói. - Đã đến lúc tiến hành cuộc điều tra của ta, Hannibal à!

- Cuộc điều tra gì? - Bob và Peter đồng thanh kêu.

Khi đó Hannibal nói về quyển nhật ký của viên thiếu úy và cho các bạn đọc phần trích phôtô lại.

- Tuyệt quá! - Peter thốt lên. - Đúng là Don Sebastian đã vượt ngục. Và có người đã gặp ông cùng thanh gươm Cortès.

- Ít nhất cũng hy vọng là thanh gươm đó. - Hannibal đáp. - Chỉ còn phải tìm hiểu xem bản tướng thuật của viên thiếu úy có giúp ích gì được cho ta không. - Hannibal vừa nói thêm vừa nhìn xung quanh.

- Kìa Hannibal, - Diego phản đối. - thiếu úy viết...

- Ông ấy không thể thấy được điều mà ông ấy khẳng định là đã thấy! - Hannibal ngỏ lời. - Hay ít nhất, không thể thấy lại nơi mà ông ấy nói. Đọc lại đi. Và hãy tự kiểm tra lấy! Ở hướng đông không có ngọn đồi nào nhìn xuống sông Santa Inez.

Hannibal nói đúng. Ở hướng đó, vùng đất hoàn toàn bằng phẳng, cho đến trang trại Norris và qua khỏi đó.

- Có lẽ thiếu úy đã nhầm lẫn... - Hannibal buồn bã nói. - Hay nhầm lẫn trong ký ức khi viết nhật ký.

Ba bạn đau khổ nhìn nhau.

- Thế là ta quay về điểm xuất phát, hay gần như thế. - thám tử trưởng rầu rĩ kết luận.

Ba thám tử trẻ tuyệt vọng chào Diego và đi về nhà.

Chương 14

CHẠY ĐUA VỚI THỜI GIAN

Mưa vẫn rơi suốt đêm và sang ngày hôm sau rơi mạnh hơn nữa. Ba Thám Tử Trẻ không có thời gian nói về thanh gươm Cortès hay tìm thử xem ai là chủ nhân của chìa khóa xe tìm thấy trong kho thóc nhà Alvaro. Tan học, ba bạn phải về nhà làm bài tập chuẩn bị cho ngày mai lên lớp.

Sau khi ăn trưa xong, Diego đi thăm anh Pico và cho anh xem chìa khóa. Cậu cũng mô tả ba lên cao hồi hung hăng cho anh nghe. Pico chưa bao giờ thấy chìa khóa và không nhận dạng được ba kẻ khả nghi.

- Nhưng anh sẽ không lấy gì làm lạ nếu ông Norris thuê bọn bất lương để buộc ta phải nhượng lại trang trại cho ông. - Pico cay đắng tuyên bố.

Cuối cùng đến tối mới có được thời gian rảnh rỗi. Hannibal, Bob và Peter ngồi đọc lại tất cả những gì liên quan đến câu chuyện bí ẩn của Don Sebastian: bản báo cáo láo về cái chết của ông, biên bản đào ngũ của trung úy Brewster và hai đồng đội của ông, bức thư lạ lùng của Don Sebastian với tiêu đề Lâu đài Condor, và cuối cùng là bản tường thuật, dường như sai lầm, của thiếu úy thuộc Eremont. Không thấy chỉ dẫn mới nào.

Trời vẫn mưa suốt đêm và kéo dài cả ngày thứ tư. Người ta thông báo trong vùng có lũ. Sau khi tan trường, Bob và Peter bị cha mẹ huy động làm việc vặt ở nhà. Diego trở vào thăm anh Pico, còn Hannibal buồn bã quay lại Thư viện Sử học để tiếp tục điều tra, bất chấp trời mưa và lòng chán nản.

Ngay khi được tự do, Peter và Bob gặp nhau ở xe lán. - bộ tham mưu. Hai bạn cởi áo mưa ướt đẫm, bật lò sưởi điện rồi chờ Hannibal và Diego.

- Cậu có tin là bọn mình sẽ tìm ra thanh gươm không? - Peter hỏi bạn.

- Mình cũng không biết nữa. - Bob thú nhận. - Phải chi vụ này không quá xưa như thế này! Có một đống bản tường thuật về bắn giết và rượt đuổi ở đó, trên vùng đồi, vừa từ phía du kích Mêhicô cũng như từ phía lính Mỹ, nhưng không thể nào biết được vụ nào là về Don Sebastian và đám đào ngũ.

Diego xuất hiện, vẻ mặt buồn chán.

- Có chuyện gì xảy ra với anh Pico à? - Bob hoảng hốt kêu.

- Anh ấy vẫn khỏe, nhưng bị rắc rối đến tận cổ. Và mình cũng thế.

Diego cởi áo ướt ra, ngồi cùng hai bạn trước lò sưởi. Cậu lắc đầu.

- Bác Paz đã bán khoản cầm cố cho ông Noris. - cậu buồn bã thông báo.

- Trời! - Peter phẫn nộ.

- Nhưng bác ấy có hứa là sẽ cố gắng chờ mà... - Bob nói.

- Không phải lỗi bác ấy. - Diego thở dài. - Bác cần tiền và nay, khi anh Pico ngồi tù, bác không có hy vọng được trả tiền sớm. Phần mình, anh Pico cần tiền để nộp bảo lãnh và tìm luật sư bào chữa. Chính anh Pico đã khuyên bác Emiliano Paz bán.

- Bọn mình hết sức thông cảm và chia sẻ với cậu. - Bob nói khẽ.

- Rất tiếc! - Peter nói. - Tình thế có vẻ tuyệt vọng. Ý mình muốn nói... bọn mình sẽ không thể nào tìm ra thanh gươm quý báu, khi không có chỉ dẫn mới, mà bọn mình không còn bao nhiêu thời gian để tìm kiếm nữa. Đây là cuộc chạy đua với đồng hồ…

Peter bị ngắt lời, khi Hannibal hổn hển và ồn ào xuất hiện.

- Mình bị Skinny đuổi sát gót. - Hannibal thông báo. - Mình đã thoát được, rồi vào qua ngả Cánh Cửa Đỏ mà không bị nó thấy.

- Nó theo cậu để làm gì? - Diego hỏi.

- Mình không đứng lại để hỏi nó. - Thám tử trưởng hơi sẵng giọng đáp. - Có thể nó chỉ muốn trò chuyện, nhưng mình nóng lòng muốn gặp các cậu và không muốn mất thời gian với thằng ngu ấy. Các cậu ơi, mình đã tìm thấy...

Đùng! Tiếng một vật nặng rơi vào đồng đồ phế thải quanh xe lán ngắt lời Hannibal. Đùng! Thêm một tiếng nữa. Rồi tiếng nói của Skinny:

- Mình biết cậu trốn trong đấy với đám bạn, thằng mập ơi! Đúng, mình dám cá tất cả đều ở trong này! Tưởng khôn lắm à.

Đùng! Skinny tiếp tục ném vật bừa bãi vào núi đồ phế thải che giấu bộ tham mưu của ba thám tử.

- Các cậu thua rồi. - Skinny vẫn hét dưới trời mưa. - Hannibal, chúng tôi đã thắng được mấy thằng bạn nhỏ Mêhicô của mày rồi! Thứ bảy này, trang trại chúng nó sẽ thuộc về ta! Cậu biết điều này chưa?

Bốn bạn đang nghe nhìn nhau. Nhưng chỉ có Hannibal là ngạc nhiên: các bạn chưa kịp thông tin cho thám tử trưởng.

- Thứ bảy, nghe chưa. - Skinny hét lên lần nữa. - Không còn kịp thời gian giúp mấy thằng bạn đâu, mập ơi! Những gì mày nghĩ trong đầu không quan trọng: Hannibal ơi, mày thua rồi! Chúc mọi người ngủ ngon và có giấc mơ đẹp nhé! Hãy sống với ảo tưởng! Các người chỉ còn có thế mà thôi.

Giọng nói đáng ghét vẫn tiếp tục nói mỉa rồi nghe xa dần: Skinny bỏ đi. Chẳng bao lâu chỉ còn nghe tiếng mưa rơi mà thôi.

- Vẫn đe dọa và nói láo! - Hannibal la lên.

- Không có. - Diego ngắt lời. - Lần này, nó nói thật, Babal à.

Rồi Diego tiết lộ về việc ông Emiliano Paz nhượng lại khoản cầm cố của gia đình Alvaro cho ông Norris.

- Và thời hạn hoàn trả lại khoàn cầm cố này là thứ bảy. - Diego kết luận. - Nếu không trả tiền cho ông Norris được, thì ông ta được quyền sát nhập tài sản của nhà mình.

- Nói cách khác, có vẻ ông Norris đã thắng rồi. - Hannibal kết luận.

- Babal! - Bob la lên.

- Cậu không được chịu thua. - Peter cũng hét lên.

- Mình sẽ... sẽ không giận cậu đâu. - Diego cà lăm.

- Mình chỉ nói là có vẻ ông Norris đã thắng. Điều này có thể có nghĩa rằng từ nay, sẽ không còn ai tìm cách chọc gậy vào bánh xe ta nữa. Ta phải sử dụng thời gian còn lại cho thật tốt… mà ta lại không còn bao nhiêu thời gian đâu.

- Không có thời gian... và không có chỉ dẫn. - Peter thở dài.

- Mình xin ngăn cậu lại. Trái lại, ta có rất nhiều chỉ dẫn. Nhưng cho đến nay, ta đã chưa biết cách diễn đạt chúng cho đúng. Mình vừa phát hiện thêm một chứng cứ rằng giả thiết của ta đúng.

Hannibal rút tờ giấy ra khỏi túi và mở ra.

- Bob nói đúng khi gợi ý rằng Don Sebastian có thể có kế hoạch trốn trong vùng đồi núi, cũng như giấu thanh gươm trong đó. Kế hoạch ông đúng là như thế... và ông đã thực hiện đúng theo kế hoạch.

Hannibal đưa tờ giấy cho Diego.

- Viết bằng tiếng Tây Ban Nha, Diego à, và mình không tin chắc là mình đọc chính xác. Cậu hãy dịch tiếng Anh chuẩn cho bọn mình nghe đi.

Diego cầm tờ giấy.

- Đây là phần trích của một quyển nhật ký cá nhân. - Diego nói. - đề ngày 15 tháng chín 1846. Mình đọc nhé: "Tối hôm nay, nhóm những người yêu nước của ta đã được biết rằng đại bàng đã tìm ra chỗ để trốn. Ta phải tìm cách để chăm sóc con chim cao quý này. Do có nhiều thú săn mồi quanh ta, công việc sẽ không dễ dàng, nhưng bây giờ có thể làm một cái gì đó!"...

Diego ngước mắt lên.

- Hannibal ơi, cậu nghĩ rằng đại bàng nói ở đây là Don Sebastian à? Và đoạn văn này cho ta biết rằng có một nhóm kháng chiến dự định giúp cho con người dòng họ Alvaro kiêu hãnh kia ẩn trốn à?

- Mình tin chắc là thế. - Hannibal nói. - Đoạn cậu vừa mới đọc được trích từ quyển nhật ký của thị trưởng Tây Ban Nha ở thành phố. Ông thị trưởng này lại là bạn thân của dòng họ Alvaro. Ngoài ra, trong khi đọc tài liệu, mình lại tình cờ thấy rằng trong vùng người ta đặt cho tổ tiên của cậu bí danh “Đại bàng”.

- Nhưng đoạn văn này có thể giúp ích gì cho ta? - Bob hỏi. - Giả sử mình đã nghĩ đúng và Don Sebastian đã lẩn trốn giống như MacPherson thời xưa, thì bọn mình vẫn không biết chỗ trốn mà ông đã chọn. Trừ phi quyển nhật ký có nói đến xa hơn một chút.

- Không, Bob à, trang này là trang cuối cùng. Ông thị trưởng bị giết chết vài ngày sau đó.

- Nếu vậy, nếu Don Sebastian đã lẩn trốn vào vùng đồi, thì sau đó chuyện gì đã xảy ra với ông? - Peter hỏi. - Hay bạn bè đã giúp ông rời khỏi nước và ông đã mang thanh gươm Cortès đi luôn.

- Có thể. - Hannibal thừa nhận. - nhưng mình không nghĩ như thế. Nếu vậy, có lẽ ta đã đọc thấy các sự việc này được nêu lên trong tài liệu rồi. Không các cậu à, mình không nghĩ Don Sebastian trốn đi luôn. Theo mình, có chuyện gì đó đã xảy ra với ông trong vùng đồi núi, nhưng mình không biết chuyện gì và có lẽ không ai biết. Phần gút mắc vụ này nằm chính chỗ đó. Chuyện gì đã xảy ra với Don Sebastian?

- Nếu không ai biết, - Peter lầm bầm. - thì làm cách nào bọn mình biết được?

- Bằng cách tìm kiếm, Peter à. Bởi vì ta, thì ta biết nơi mà ông ấy quyết định trốn. - Hannibal tuyên bố. - Ông ấy đã nói cho ta biết trên tiêu đề lá thư: ở lâu đài Condor! Mình tin chắc rằng chìa khóa vụ bí ẩn nằm ở đó, gần tảng đá lớn. Trong vùng đó, ta đã bỏ qua một cái gì đó. Cho nên ngày mai, sau khi tan học, ta sẽ tiến hành lại cuộc điều tra và ta sẽ thành công. Nhất định phải như thế.