Vụ Bí Ẩn Con Ngựa Không Đầu - Chương 09 - 10

Chương 9

BỊ BẮT!

Tiếng tu huýt thứ nhì vang lên. Bốn con chó thôi nhảy ngay và nằm dưới cây.

- Nhìn ai đến kìa! - Bob kêu khẽ. - Skinny và lão Cody mắc dịch.

Kẻ thù của ba bạn cùng tên cao bồi lực lưỡng đang chạy băng qua đập. Khi thấy ba cậu bé trốn trên cành cây, Skinny nở một nụ cười toe toét. Khi đến nơi. Cody ra lệnh cho chó, lập tức đám chó đứng sát bên chân ông ngay, chuẩn bị sẵn sàng tấn công. Mắt của gã đàn ông sáng lên hung dữ.

- Sao? Bị bắt trên đất người khác. - Hắn la lên. - Mấy cây sồi này là của ông Norris.

- Chính chó của ông buộc chúng tôi phải trốn lên đây, ông thừa biết mà. - Diego phẫn nộ đáp.

- Còn ông, ông làm gì trên đất nhà Alvaro? Chúng tôi đã thấy ông.

- Làm sao cậu chứng minh được. - Tên cao bồi cười nói.

- Ngược lại, - Skinny nói với nét mặt vô tội. - tôi nhìn thấy rõ ba kẻ lạ đang ngồi trên cây của ba tôi.

- Phải báo cho cảnh sát trưởng biết rằng có kẻ lạ mặt đã đột nhập vào đất nhà ta. - Cody nói tiếp. - Kìa, có xe cảnh sát đang đến. Đúng lúc quá!

Xe cảnh sát trưởng dừng lại. Cảnh sát trưởng bước xuống cùng phụ tá.

- Có chuyện gì đấy? - Người dại điện công lý hỏi.

- Chúng tôi đã ép ba thiếu niên quậy phá phải trèo lên cây. - Cody giải thích. - Thằng bé Alvaro và hai bạn của nó. Tôi đã từng kể với anh rằng gia đình Alvaro và bạn bè cư xử với chúng tôi như quân xâm lăng. Họ thả ngựa chạy trên đồng cỏ chúng tôi, đập phá hàng rào chúng tôi và đốt lửa trại rất nguy hiếm. Anh đã biết là những đống lửa không kiểm soát có thể gây tai hại như thế nào rồi.

Cảnh sát trưởng nhìn ba cậu bé.

- Cả ba xuống đi! - ông ra lệnh. - Còn anh, Cody, anh hãy giữ chó lại.

Hai bên đều tuân lệnh. Cảnh sát trưởng nhìn kỹ hai thám tử.

- Ủa, tôi biết hai đứa này mà! Peter Crentrh và Bob Andy, thuộc nhóm Ba Thám Tử Trẻ! Nếu tin lời cảnh sát trưởng Reynolds, thì hạnh kiểm của các cậu phải tốt hơn chứ. Đột nhập vào đất nhà người khác là chuyện nghiêm trọng lắm.

- Sự việc không phải như chú đã được nghe, thưa chú. - Bob bình tĩnh tuyên bố. - Chúng cháu đang ở trên đất nhà Alvaro, thì bị chó đuổi theo.

- Không dám đâu! Nói láo hay quá. - Skinny nói.

- Chính cậu mới là kẻ nói láo, Skinny Norris! - Peter tức giận khẳng định.

- Thưa chú cảnh sát trưởng, - Bob đột ngột nói. - nếu tụi cháu đang ở đất nhà ông Norris khi bị chó đuổi, thì tại sao chó lại ướt đẫm kia kìa? Trời tạnh mưa từ lâu lắm rồi kia mà.

- Ướt hả? - Cảnh sát trưởng vừa hỏi lại vừa nhìn chó. - Đúng là chó ướt đẫm.

- Bởi vì chó đã lội qua đập nhà Alvaro, trong khi tụi cháu chạy đến dây để leo lên cây sồi này. Điều này chứng tỏ rằng chó đã ở trên đất nhà Alvaro.

Cody đỏ mặt.

- Cảnh sát trưởng ơi, chẳng lẽ ông đi tin lời bọn nhóc?

- Thì đã sao nào? - Cảnh sát trưởng nhìn thẳng vào mắt Cody nói. - Câu chuyện của anh nghe hơi khả nghi, Cody à. Hy vọng rằng anh gọi tôi đến đây vì một lý do có cơ sở hơn.

- Tất nhiên. - Cody tức giận cam đoan. - Tôi có bằng chứng... Bằng chứng trong xe tôi, kia kìa, trên đường. Đi!

- Bằng chứng gì? - Bob hỏi khi cảnh sát trưởng và Cody đã đi. - Và bằng chứng về cái gì?

- Muốn biết lắm phải không? - Skinny cười khẩy nói.

Ba cậu bé và Skinny đứng đối mặt nhau, thách thức nhìn nhau cho đến khi cảnh sát trưởng về. Ông về một mình, tay cầm túi giấy to.

- Cả ba có thể về được rồi, - ông nói. - tôi không biết ai nói sự thật, nhưng tôi đã nói Cody phải giữ chó trên đất mình. Còn các cậu, thì tôi cấm các cậu không được vào đất nhà người khác.

Diego và Peter há miệng, định phản đối, nhưng Bob vội vàng trả lời.

- Dạ rõ, thưa chú!

Rồi ra vẻ ngây thơ nhất, Bob hỏi:

- Chú có thể cho tụi cháu biết trong cái túi giấy kia có gì không ạ?

- Không phải chuyện của cậu, Bob Andy à. - cảnh sát trưởng đáp. - Thôi, về nhanh đi!

Ba bạn tiếc nuối ra lấy xe đạp, rồi đạp trên con đường đất dẫn về trang trại Alvaro, thì trời mưa trở lại. Khi chạy qua trước ngôi nhà đổ nát, cả ba nhìn thấy Pico đang lục lạo hy vọng tìm lại vài đồ vật được hỏa hoạn tha cho.

Ngạc nhiên khi thấy nhóm bạn đến, Pico vẫn thành thật thú nhận:

- Tôi tìm thanh gươm Cortès. Tôi mới nghĩ ra rằng, nếu Don Sebastian đã giấu đâu đây, thì cũng có thể là giấu tại trang trại này. Nhà cháy rồi, biết đâu chỗ giấu sẽ lộ ra… Và do trong vụ hỏa hoạn bình thường, kim loại không cháy… biết đâu ta tìm ra được thanh gươm. Dù sao là tôi cũng tưởng như vậy. Nhưng tôi đã lục khắp mà không được gì.

- Nhưng lâu đài Condor ở đây mà, anh Pico! - Diego la lên. - Bọn em đã tìm ra chỗ.

Ba bạn giải thích cho Pico cách đã định vị được lâu đài Condor, sau đó đã xem xét đồi núi và đập nước. Lúc đầu, mắt Pico sáng lên. Nhưng khi đến đoạn thất bại, ánh mắt lại buồn lại.

- Vậy thì tìm thấy Lâu đài Condor có ích lợi gì đâu. - Pico thất vọng thốt lên. - thắng lợi gì, có tìm thêm được gì đâu!

- Em nghĩ là có chứ. - Bob bình tĩnh khẳng định. - dù không tìm ra được chính thanh gươm, nhưng bọn em đã phát hiện một điều hết sức quan trọng.

- Điều gì vậy Bob? - Pico hỏi.

- Nay bọn em biết chắc rằng Don Sebastian đã lên kế hoạch giấu thanh gươm cho con trai José. Lâu đài Condor chỉ có tên trên bản đồ cổ xưa nhất mà bọn em đã tham khảo. Không có liên quan gì với chỗ nơi ông bị nhốt. Đó chỉ là chí dẫn giúp José tìm ra thanh gươm quý báu!

- Cũng có thể. - Pico thừa nhận. - Nhưng mà...

Tiếng hai chiếc xe chạy đến ngắt lời anh. Hai xe đậu vào sân trang trại: đó là xe thuộc trang trại Norris và xe cảnh sát trưởng. Cody và Skinny bước xuống xe trước.

- Kia rồi! Chính nó! - Cody la lên...

- Coi chừng nó chạy trốn mất. - Skinny hét lên.

Đến lượt cảnh sát trưởng đặt chân xuống đất.

- Tôi đã yêu cầu là để tôi lo vụ này mà. - ông càu nhàu. - Anh ấy không bỏ chạy đâu, đừng sợ!

Cảnh sát trưởng bước thẳng đến Pico, tay cầm túi giấy.

- Pico à, anh ở đâu hôm cháy cỏ? - Ông hỏi nghiêm trang.

- Tôi ở đâu à? Ông cũng biết là tôi đang đập cháy mà. Còn trước đó, thì tôi ở trường học Rocky, cùng Diego.

- Phải, người ta đã thấy anh ở đó. Lúc đó khoảng ba giờ chiều. Nhưng còn trước nữa.

- Trước nữa, tôi ở trang trại. Nhưng tại sao ông hỏi nhiều vậy?

- Chúng tôi đã phát hiện lửa cháy cỏ đã bắt đầu như thế nào. Có kẻ đã đốt đám lửa trên đất nhà ông Norris, trước ba giờ chiều. Không những việc này tuyệt đối nghiêm cấm vào thời điểm này trong năm, mà kẻ đó lại dập tắt dối dám lửa. Hàng rào đất nhà Norris bị đập phá...

- Và chúng tôi đã tìm ra dấu ngựa của anh. - Cody la lên. - Anh đã chạy theo ngựa và đốt lửa!

- Khi hàng rào nhà ông bị đập phá và khi nghĩ ngựa chúng tôi sang đất nhà ông, thì chúng tôi đi bắt lại. Người láng giềng tốt luôn hành động như thế. Nhưng chúng tôi không bao giờ đốt lửa trại khi việc đó bị nghiêm cấm.

Giọng Pico lạnh lùng và bình tĩnh. Cảnh sát trưởng mở bao giấy, lấy ra cái mũ vành rộng có trang trí những đồng tiền bạc.

- Anh có nhận ra cái nón này không? - ông hỏi.

- Tất nhiên, đây là nón của tôi, tôi cứ sợ nó bị cháy mất rồi.

- Nói đúng hơn là anh hy vọng được như thế. - Cody la lên.

- Anh Pico. - Cảnh sát trưởng hỏi nữa. - Anh bị mất cái nón này lúc nào?

- Tôi đoán là khi dập tắt lửa.

- Không. Lúc đó, anh không đội nón... Mà cái nón này đã được tìm thấy ở chỗ đốt đám lửa trại đã bị thiêu cháy toàn bộ.

- Vậy thì tại sao nón không bị cháy?

- Vì gió thổi theo chiều ngược lại... Pico! Tôi buộc phải bắt giữ anh!

Diego định la lên, nhưng anh Pico ra hiệu im lặng. Rồi quay sang cảnh sát trưởng, anh nói:

- Thưa ông cảnh sát trưởng, ông lầm rồi, nhưng xin ông cứ làm nhiệm vụ. Diego, em hãy báo cho bác Emiliano nhé.

- Hai anh kia, - cảnh sát trưởng nói với Cody và Skinny. - theo tôi! Phải viết tờ trình và ký tên.

- Hết sức sẵn lòng!

Hai thám tử trẻ và Diego chưng hửng nhìn hai chiếc xe ra đi cùng Pico.

- Anh tôi không phải là kẻ đốt lửa. - Diego la lên.

- Mình tin chắc là thế. - Bob khẳng định. - Có điều mờ ám trong vụ này. Và mình nhớ mình có thấy cái nón trước đây, nhưng lúc nào và ở đâu? Ôi, phải chi có Hannibal ở đây... Thôi, can đảm lên, các cậu ơi! Nay ta có hai vấn đề phải giải quyết: tìm ra thanh gươm Cortès, và giải thoát cho anh Pico.

Chương 10

CÁI NÓN BỊ MẤT

Trong khi Diego quay về nhà Emillano Paz, Bob và Peter vội vàng trở về Rocky. Đến đó, hai bạn tìm cách liên lạc với Hannibal bằng điện thoại, nhưng không được. Như thám tử trưởng đã dự đoán, buổi tiệc mừng sinh nhật ông chú Mathieu đã kết thúc khá trễ trong đêm. Cuối cùng, hai cậu bỏ cuộc và đi ngủ.

Sáng hôm sau, khi Bob vào ăn sáng cùng gia đình, ba của Bob ngước mắt lên khỏi tờ báo đang đọc.

- Ba đọc thấy anh bạn Pico Alvaro của con đã bị bắt vì tội gây cháy đám bãi cỏ khô, làm thiêu cháy một phần rộng lớn trong vùng. Tội này là nghiêm trọng và ba lấy làm ngạc nhiên, vì Alvaro là trang trại gia giàu kinh nghiệm mà, làm sao anh ấy có thế phạm một sai lầm như thế này?

- Thủ phạm không phải là anh Pico. - Bob la lên. - Tụi con tin chắc rằng cảnh sát trưởng lầm hoặc có kẻ nào đó muốn làm cho anh Pico bị tù. Tụi con định chứng minh rằng anh vô tội.

- Hy vọng các con sẽ thành công. - ông Andy nói.

Bob ăn sáng thật nhanh, rồi gọi điện thoại cho Hannibal để báo tin. Hannibal bực bội nói:

- Đương nhiên là anh Pico không gây hỏa hoạn. Và đáng lẽ cậu phải biết tại sao chứ. Đáng lẽ cậu phải nói với cảnh sát trưởng chứ, Bob à. Cậu không nhớ sao. Chính ta đã nhìn thấy cái nón của anh Pico.

- Xin lỗi, - Bob tức giận đáp. - nhưng mình không có trí nhớ siêu tài như cậu. Vậy bọn mình thấy nón lúc nào?

- Ôi, đến trường mình sẽ nói cho cậu nghe!

- Cám ơn nhiều. - Bob càu nhàu, bây giờ tâm trạng cũng bực bội y như sếp.

Nhưng phải chờ tan lớp - cũng may là giờ học hết sớm. Ba Thám Tử Trẻ mới có thể nói chuyện với nhau. Trong khi đó, tâm trạng của Bob và Hannibal đã trở lại vui vẻ và hòa nhã với nhau. Ba bạn có cả buổi chiều để tiến hành điều tra.

- Hôm nay có ai thấy Diego không? - Hannibal hỏi trong khi bộ ba đạp xe đạp đến Thiên Đường Đồ Cổ dưới trời mưa tầm tã.

- Mình có tìm, nhưng không thấy. - Peter trả lời. - Dường như Diego ở nhà.

Thật ra, ngày hôm nay Diego bỏ thời gian tìm luật sư cho anh Pico. Emiliano Paz đã hết sức khuyên bảo và cố vấn cho cậu. Khi ba thám tử trẻ đến kho bãi, Diego đang đứng đó chờ. Hannibal tập hợp mọi người vào xe lán - bộ tham mưu. Diego báo tin ngay:

- Do nhà mình không đủ tiền mướn luật sư tư, - Diego giải thích. - tòa sẽ chỉ định luật sư. Nghe nói là sẽ không giúp ích gì được cho anh Pico.

- Ta biết anh Pico vô tội. - Hannibal giận dữ nói.

- Nhưng làm sao chứng minh được? Và làm sao cứu được trang trại, khi bây giờ anh Pico ngồi tù và không làm gì được nữa? Thậm chí không có tiền để đóng khoản bảo lãnh cho anh ấy.

- Khoản bảo lãnh hả? - Peter ngạc nhiên hỏi. - Là gì vậy?

- Một khoản tiền trả để cho bị cáo được tự do tạm thời trong khi chờ xử. - Hannibal tóm tắt.

- Quan tòa xác định khoản bảo lãnh của anh Pico là năm ngàn đô-la. - Diego nói thêm.

- Năm ngàn đô-la. - Peter thốt lên. Nhà cậu tìm đâu ra năm ngàn.

- Ồ, đâu có bắt buộc phải trả toàn hộ số tiền ngay một lần. - Hannibal nói. - Mà chỉ cần nộp mười phần trăm. Về phần còn lại, các cậu có thể đưa bất động sản ra để bảo đảm. Nếu bị cáo được thả theo bảo lãnh như thế này mà không ra trình tòa vào ngày xử, thì tòa án sẽ giữ số tiền và tịch thu tài sản của bị cáo. Nhưng nếu bị cáo có mặt vào ngày xử, thì sẽ được hoàn trả số tiền bảo lãnh. Phần lớn mọi người đều ra trình tòa: họ không muốn làm cho trường hợp của mình thêm nghiêm trọng.

- Hannibal ơi, mình thấy cậu rành quá. - Diego nói. - Chắc chắn là anh Pico sẽ có mặt ở tòa án. Anh ấy rất kiêu hãnh. Rất tiếc, dù thế nào đi nữa, nhà mình cũng không thể nộp tiền bão lãnh được. Và làm sao có thể đưa trang trại ra làm bảo đảm, khi mà trang trại đã bị cầm cố? Ta sẽ cố gắng tập trung số tiền quá bạn bè, nhưng sẽ mất thời gian và, trước khi kịp gom đủ tiền thì anh Pico sẽ phải ngồi tù.

- Mình nghĩ rằng đây là mục tiêu mà một kẻ nào đó đã nhắm. - Hannibal nói. - Anh Pico là nạn nhân của một âm mưu dàn xếp trước. Không phải do tình cờ mà nón anh lại nằm đúng chỗ đốt lửa trại. Nón đã bị lấy cắp có chủ ý và cố tình đặt chỗ đó.

- Nhưng làm sao chứng minh được hả Hannibal? - Diego thở dài.

- Thậm chí bọn mình không biết anh Pico mất nón lúc nào nữa. - Bob nói thêm.

- Nhưng ta biết rằng anh Pico đội nón trên đầu vào chiều thứ sáu, khoảng ba giờ. - Hannibal cam đoan. - Các cậu nhớ lại đi. Ta đã gặp anh ở sân vận động.

- Đúng rồi. - Bob la lên.

- Điều này chứng tỏ anh Pico không thể nào bỏ nón lại gần lửa trại. Vào lúc ba giờ, anh Pico đang đội nón... Và sau ba giờ, thì anh ấy đang cùng ta chiến đấu chống hỏa hoạn. Và do cảnh sát trưởng nhớ chắc rằng anh Pico không đội nón khi dập lửa, thì có nghĩa anh ấy bị mất nón. - hoặc bị người ta ăn cắp - giữa lúc ta rời khỏi trường và lúc ta đến ngọn đồi đang cháy.

- Hannibal! - Bob kêu. - Hay anh Pico bị mất nón khi bọn mình đang trên đường đi về chỗ bị cháy? Anh ấy ngồi đằng sau xe tải nhẹ. Rất có thế ngọn gió đã làm bay nón đến gần chỗ lửa trại.

- Nón anh Pico không thể nào bay đi được. - Diego giải thích. - Nón có dây cột lại dưới cằm mà.

- Mà hôm đó không có gió. - Peter nói thêm. - Chính nhờ vậy mà mọi người đã nhanh chóng dập tắt được đám cháy.

- Dù sao đi nữa, - Hannibal nhấn mạnh. - cỏ khô đã bắt đầu cháy trước khi ta đến trang trại. Cho nên, nếu gió đã thổi bay nón, thì cũng không quan trọng gì, bởi vì như vậy sẽ có nghĩa rằng nón đã rơi cạnh chỗ lửa trại sau khi vùng đồng cỏ xung quanh bốc cháy.

- Rất xui. - Bob hoảng sợ bắt bẻ. - Bọn mình không chứng minh được rằng anh Pico vô tội. Ý mình nói rằng bọn mình biết rằng anh ấy đội nón trên đầu lúc ba giờ chiều... nhưng đó sẽ là tiếng nói của ta chống lại tiếng nói của Cody và Skinny.

- Đương nhiên là tiếng nói của ta có giá hơn rồi. - Hannibal tuyên bố. - Nhưng theo một nghĩa, thì cậu nói đúng. Ta cần bằng chứng cụ thể hơn. Phải tìm ra thôi! Ta phải tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với cái nón ấy.

- Bằng cách nào? - Peter hỏi.

- Theo mình, chuyện gấp nhất là đi nói chuyện với anh Pico, có thể anh ấy sẽ nhớ ra được anh đội nón lần cuối cùng là khi nào. Nhưng ta vẫn không quên chuyện tìm thanh gươm Cortès. Mình tin chắc rằng Skinny và Cody biết ta đang thử tìm thanh gươm, ít nhất là thanh gươm hay một vật nào đó có giá trị sẻ giúp gia đình Alvaro không bị mất trang trại. Vụ bắt giữ anh Pico là một âm mưu toan làm chậm hành động của ta.

- Phải trở lại Thư viện Sử học để tìm thêm về Don Sebastian. - Bob quyết định.

- Việc này sẽ mất hàng thế kỷ. - Peter càu nhàu.

- Không nhiều thời gian như cậu tưởng đâu. - Hannibal nói. - Ta phải tập trung vào hai ngày thôi: ngày 15 và ngày 16 tháng chín năm 1846. Don Sebastian đã đào tẩu ngày 15, và từ ngày ấy, không ai gặp lại ông. Còn ngày hôm sau, ngày 16, là ngày mà ba quân nhân đào ngũ. Và cũng không ai gặp lại ba tên này.

- Ít nhất là theo những gì bọn mình được biết. - Bob chỉnh. - Nhưng mình đang nghĩ đến một chuyện, Babal à... về lâu đài Condor ấy. Có thể đó không phải là chỉ dẫn về chỗ giấu thanh gươm, mà chỉ là nơi mà Don Sebastian đang ở, như đã nêu trên tiêu đề lá thư.

- Nhưng địa chỉ của ông là như Cabrillo hoặc trang trại mà. - Peter bắt bẻ.

- Chưa chắc. - Bob nói. - Có hôm mình đọc được một cái gì đó về một người trong tình trạng giống như Don Sehastian. Một người Tô Cách Lan tên là Cluny MacPherson. Khi người Anh chiếm Highlands vào năm 1745 và đánh bại người Tô Cách Lan ở Culloden, họ toan giết hay bắt giữ tướng chỉ huy của bên địch. Đa số các tướng chỉ huy còn sống sót vội vã rời nước ra đi, nhưng Cluny, thủ lĩnh dòng họ MacPherson, thì không. Cả khi biết quân Anh đang theo sát gót mình, ông cũng không chịu bỏ trốn.

- Thế ông làm gì hả Bob? - Diego hỏi.

- Ông sống trong một cái hang, trên đất mình, trong suốt mười một năm. Tất nhiên là ông được dòng họ giúp đỡ. Người ta chuyển thức ăn, quần áo cho ông, và quân Anh không biết gì về ông cho đến khi hòa bình trở lại, ông tự bước ra ánh sáng.

- Mình hiểu! - Peter thốt lên. - Theo cậu, Don Sebastian đã nêu Lâu đài Condor như là chỗ mà ông định ẩn trốn à?

Bob gật dầu:

- Đúng. Nhớ lại đi... Anh Pico tự hỏi tại sao không ai gặp lại Don Sebaslian trong trường hợp ông không bị giết, và không bị rơi xuống biển? Anh ấy cũng đặt ra câu hỏi đó: Ông ấy có thể đi đâu nếu thoát được? Mình nghĩ tù nhân có dự kiến trốn trên đất mình. Ở một nơi nào đó gần lâu đài Condor.

Thám tử trưởng có vẻ quan tâm đến gợi ý của Bob.

- Chắc chắn là bạn bè sẵn lòng nuôi và giúp ông ấy. - Cậu la lên. - Có thể cậu nghĩ đúng đấy. Như vậy mở cho ta những chân trời mới. Cần phải thử tìm dấu vết, trong báo chí hoặc trong các bài tường thuật thời đó, những chi tiết liên quan đến việc cấp thực phẩm, quần áo v.v... Phiền một điều là sẽ mở rộng tầm tìm kiếm của nơi ông ta sống hạ tuần tháng chín 1846.

- Ối! - Peter than thở. - Lại thêm việc làm nữa. Làm như chưa đủ việc.

- Ta không thể bỏ qua điều gì cả. - Hannibal tuyên bố. - Nhưng do phần lớn các ghi chép phải đọc là bằng tiếng Tây Ban Nha cho nên Diego và mình sẽ đảm nhận công việc này.

- Thế còn Peter và mình thì làm gì? - Bob hỏi.

- Đến nhà tù và thuyết phục anh Pico cố gắng nhớ lại chuyện gì đã xảy ra với cái nón!