Độc y vương phi - Quyển 3 - Chương 115 - Phần 2

Lần này Văn Tường không nói gì, chỉ tự nói thầm trong lòng, nhưng ta muốn chính là cái người kia, hắn lại không thương ta, người ta không thương, thì ta biết làm thế nào? Cuộc đời thì luôn có chuyện không như ý.

"Thất hoàng huynh có phải tới đây đón Thất hoàng tẩu hay không?"

"Ân, chúng ta cũng nên xuất cung rồi."

Nam Cung Diệp vươn tay kéo Phượng Lan Dạ, hai người chuẩn bị xuất cung, nhưng Phượng Lan Dạ có chút không yên lòng Văn Tường, nhìn nàng lo lắng mở miệng nói: "Văn Tường, có muốn ta lưu lại cùng ngươi hay không? Bằng không để cho Thủy nhi tiến cung ở với ngươi?"

"Không cần, ta không sao, các ngươi trở về đi thôi. chờ hai ngày nữa, thân thể ta khá hơn chút sẽ đi Tề Vương phủ tìm ngươi."

"Tốt."

Phượng Lan Dạ gật đầu, Nam Cung Diệp ôm cả người nàng, hai người đi ra ngoài, hình ảnh ân ái kia làm Văn Tường ở phía sau không ngừng hâm mộ, bất quá lại biết mình là không có cái phúc phận này. Đợi đến sau khi Thất hoàng huynh cùng Thất hoàng tẩu đi ra, nàng nhìn Tiểu Niên đang đi tới mở miệng nói: "Đi, chúng ta đi thăm mẫu phi đi."

Thuận tiện hàn huyên một chút chuyện hôn sự của nàng, hôn sự của nàng trước nay vẫn là chuyện lo lắng của mẫu phi.

Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ một đường trở về Vương phủ, đúng lúc gặp được Ngọc Lưu Thần từ hoàng gia biệt viện trở lại, hướng Nam Cung Diệp hồi báo tình huống của Tấn vương bên hoàng gia biệt viện. Phượng Lan Dạ thừa dịp này liền đi tìm Thuỷ Ninh. Chấm đỏ trên mặt Thủy Ninh vẫn nên thi châm cùng rịt thuốc thêm. Nha đầu này hai ba ngày nay không thấy được Phượng Lan Dạ, vừa nhìn thấy nàng liền làm nũng, ngay cả Ngân Ca cũng vậy, trong phòng lập tức náo nhiệt mấy phần.

"Tỷ tỷ, ta rất nhớ ngươi a."

"Tiểu Vương phi, ta rất nhớ ngươi a."

Đây là Ngân Ca học theo Thuỷ nhi, nói xong còn rặp khuôn nhún nhún cái đầu nhỏ nhỏ.

Mệt nhọc mấy ngày nay của Phượng Lan Dạ thoáng một cái liền tiêu tán không ít, nhìn cánh tay Thủy nhi nắm lấy tay nàng, lại thấy Ngân Ca đang ở trên kệ, hai người này thật là một đôi dở hơi.

"Các ngươi a, thật nghịch ngợm."

Phượng Lan Dạ nói xong lôi Thuỷ Ninh đi tới kiểm tra một chút chấm đỏ trên mặt nàng, quả nhiên đã phai nhạt không ít, liền tươi cười để nàng ngồi xuống, bắt đầu thi châm, vừa thi châm vừa nói chuyện.

"Thủy nhi, qua hai ba ngày nữa chấm đỏ này cũng sẽ mất dần, đến lúc đó ta sẽ phái người đưa ngươi đi Lâm Phong quốc."

"Ừ, ta biết rồi, tỷ tỷ, ta sẽ nhớ ngươi, chờ lấy được bạc, ta lập tức sẽ trở lại."

Thủy Ninh cao hứng phấn khởi mở miệng, trong lòng nghĩ đến năm vạn lượng bạc mặt mày không khỏi hớn hở.

Tâm tư của Phượng Lan Dạ lại không hề giống Thuỷ Ninh, nàng hi vọng Thủy Ninh có thể không cần trở lại, vậy thì Âu Dương Dật sẽ thiếu nàng một thiên đại nhân tình, trong tương lai có thể dùng. Hơn nữa ở cổ đại, nam nhân giữ mình được trong sạch thật sự là quá ít, Thủy nhi cá tính như vậy sẽ không có khả năng cùng người khác tranh thủ tình cảm, cho nên Âu Dương Dật đúng là một lựa chọn không tệ.

"Biết rồi, bất quá đến Lâm Phong quốc, lúc đối phó với Âu Dương Dật, phải có nhu có cương, biết không? Đó là địa bàn của hắn, không nên cứng rắn bắt ép hắn. Đúng rồi, mọi việc đem phụ hoàng hắn mang ra, mặc dù hắn tức giận, cũng không có biện pháp đối với ngươi hạ thủ. Chẳng qua nếu như không thành công, lấy không được năm vạn hai ngân phiếu cũng không quan trọng, chúng ta coi như đi ra ngoài du ngoạn một vòng."

Phượng Lan Dạ tỉ mỉ dặn dò Thuỷ Ninh, Thuỷ Ninh không đồng ý, vẻ mặt kiên định.

"Tỷ tỷ, ta nhất định sẽ lấy được năm vạn lượng ngân phiếu."

Phượng Lan Dạ không nói gì, đáy lòng thở dài. Nha đầu ngốc, nếu ngươi đã yêu nam nhân kia, còn hi vọng hắn nạp phi sao? Đến lúc đó nếu hắn cưới ngươi, ngươi còn muốn năm vạn lượng bạc sao? Bất quá giờ phút này nàng cái gì cũng không thể nói, chỉ gật đầu nói: "Tỷ tỷ tin tưởng ngươi."

Nàng một mực khẳng định, nên Thuỷ Ninh liền hài lòng gật đầu, trong phòng yên tĩnh lại.

Phượng Lan Dạ giúp Thuỷ Ninh thi châm, sau đó dùng thuốc đắp mặt, dặn dò nàng những chuyện nên chú ý, rồi lui ra ngoài, dẫn Đinh Đương đi ra sau thiên viện nhìn xem Ngũ hoàng huynh Thụy Vương.

Tuyển viện, bên trong thư phòng.

Nam Cung Diệp tùy ý ngồi ở trên giường, một tay nhẹ nhàng vuốt vuốt chung trà, thổi nhẹ một ngụm, sau đó uống trà, phía dưới Ngọc Lưu Thần, cung kính bẩm báo chuyện đã xảy ra.

"Thuộc hạ phụng lệnh thiếu chủ vào hoàng gia biệt viện, vẫn ẩn ở bên trong hoàng gia biệt viện, dùng ba ngày thời gian, đã tra ra Tấn vương thật sự bị bệnh. Hơn nữa còn rất nghiêm trọng, mặc dù có thể mở miệng nói chuyện, nhưng mà hành động lại không dễ dàng."

Nam Cung Diệp đậy nắp chén trà lại, tay khẽ xoa miệng chén bạch ngọc, thanh âm trong trẻo lạnh lùng cùng âm trầm chậm rãi vang lên.

"Ngươi tận mắt thấy hắn không thể xuống giường?"

Lời đồn vĩnh viễn không thể tin được, trừ phi tận mắt nhìn thấy, có đôi khi tận mắt nhìn thấy cũng chưa chắc là thật, chẳng qua là trước mắt nhìn thấy cùng sự thật là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Ngọc Lưu Thần lập tức gật đầu nói: "Đúng vậy, thuộc hạ tận mắt nhìn thấy. Tấn vương được hai thị vệ dìu đi ra ngoài nhiều lần, nghe ngự y nói là phải phơi nắng nhiều, cho nên mỗi ngày sau giờ ngọ, Tấn Vương phi liền sai người đem hắn dìu đi ra ngoài mặt trời phơi nắng."

"Ừ." Nam Cung Diệp gật đầu, trên mặt bao phủ lãnh sương, đối với cục diện trước mắt, nhất thời thật là có chút khó có thể đánh giá, người ẩn mặt này đến tột cùng là người nào? Hắn vẫn hoài nghi chính là Nhị hoàng huynh, bởi vì Nhị hoàng huynh là người âm trầm, có mưu lược, so với Tứ hoàng huynh thì âm mưu quỷ kế nhiều hơn một chút. Nhìn từ việc hắn có thể thuận lợi hồi kinh, cũng không phải là nhân vật đơn giản, chẳng qua nếu Nhị hoàng huynh thật sự bệnh, như vậy người phía sau sai sử hắc y nhân là ai, chẳng lẽ là Tứ hoàng huynh sao? Tất cả liên hoàn kế này thật sự là do hắn bày ra sao?

"Tốt, ngươi tạm thời ra ngoài thăm dò tin tức của Nạp Lan Cửu cho ta."

Còn có một quả bom chờ phát nổ đang ẩn núp bên trong An Giáng thành, người này hung ác thích giết chóc, nếu còn xuất hiện nữa, thì sẽ có người xui xẻo, cho nên nhất định phải mau chóng bắt được hắn.

"Dạ, Vương gia."

Ngọc Lưu Thần lĩnh mệnh, Nam Cung Diệp đứng lên đi ra ngoài, phía ngoài sắc trời đã tối, trong hành lang thật dài, ánh đèn lấp ló như chiếu rọi một mảnh hoàng hôn, lại không thấy bóng dáng Lan nhi, nên Nam Cung Diệp tùy ý hỏi Nguyệt Cẩn ở bên cạnh: "Vương phi đâu?"

"Bẩm Vương gia, Tiểu Vương phi đi phía sau viện vì Thụy Vương gia chữa bệnh rồi."

"Ừ." Hắn gật đầu, dưới chân không chút do dự đi ra ngoài, Nguyệt Cẩn cùng thủ hạ vội vàng đuổi theo thân ảnh phía trước, đoàn người lặng yên không một tiếng động hướng về phía hậu viện Tề Vương phủ mà đi.

Trong viện vắng vẻ, bốn phía một mảnh an tĩnh, ánh trăng trên cao toả sáng rạng rỡ, sương đêm thấm ướt hoa cỏ các nơi, một mảnh mà mịt, cùng hương hoa toả ngát.

Phía trước có một loạt ba gian phòng, lúc này từ gian giữa, trong phòng khách truyền đến giọng nói.

"Trong cung tình huống có tốt không?"

Thụy vương Nam Cung Duệ nhắm mắt lại, bên cạnh Phượng Lan Dạ đang thi châm trên cánh tay hắn, vừa mạn bất kinh tâm mở miệng.

"Không có chuyện gì, có Diệp giả trang thành ngươi ở lại trong cung, ta nghĩ những người đó nhất định sẽ xuất hiện."

Phượng Lan Dạ hết sức chuyên chú dụng châm, cũng không quá chú ý lời nói của Nam Cung Duệ, bất quá nàng cũng không có nói cho Nam Cung Duệ chuyện của Hạo Vân Đế. Nếu hắn biết được chỉ sợ sẽ tiến cung, như vậy đối với hắn không có lợi, hơn nữa người ở chỗ tối kia nếu biết được Hoàng thượng xảy ra chuyện, chỉ e sẽ đại động bức vua thoái vị, đến lúc đó mọi thứ sẽ rối loạn.

"Phụ hoàng có khỏe không?"

Nam Cung Duệ không nhịn được phải mở miệng hỏi, hai ngày nay hắn vốn cảm giác dường như có chuyện gì đang phát sinh, hắn chờ ở chỗ này giống như ở trong một không gian bị phong bế, căn bản không có biện pháp liên lạc với bên ngoài. Canh giữ tại chỗ này cũng là người của Tề Vương phủ cùng thủ hạ của hắn, tất cả đều nói không có việc gì phát sinh, nhưng hắn lại cảm giác được rõ ràng như vậy.

Phượng Lan Dạ liền giật mình, Thụy vương thật đúng là rất nhạy cảm, đang muốn mở miệng, thì một giọng nói so với nàng còn nhanh hơn vang lên.

"Phụ hoàng không có chuyện gì, Ngũ hoàng huynh yên tâm đi."

Phượng Lan Dạ ngẩn đầu lên nhìn qua, người đi tới chính là Nam Cung Diệp, hắn đang tựa ngoài cửa nhẹ nhàng cười, ánh đèn chiếu vào hắn, ngũ quan tuyệt mỹ cười khẽ, ánh mắt mờ mịt, lông mày hẹp dài cau nhẹ, còn đôi môi mỏng khêu gợi thì cong lên, trong nháy mắt nói không hết phong lưu. Bên ngoài tối đen như mực nên càng làm gương mặt kia thêm ngời sáng, bày biện ra nhan sắc mê người, quanh thân hắn toả ra một cổ nghiêm nghị tuyệt sắc đoạt người, con ngươi thật giống như hai khối nam châm màu đen ẩn hiện, đem người ta hấp thụ thật sâu đi vào.

"Diệp."

Phượng Lan Dạ nở nụ cười, bắt đầu thu châm, nàng thật sợ câu hỏi của Ngũ hoàng huynh. Nàng làm người thẳng thắng, không có thói quen nói dối, cho nên Diệp xuất hiện, vừa kịp thời giải vây cho nàng, nàng có thể tập trung hết sức vào chuyện của mình.

Thu ngân châm xong liền ra toa lấy thuốc, ý bảo Đinh Đương lập tức đi lấy thuốc tới đây nấu.

Thụy vương Nam Cung Duệ vừa nhìn thấy Thất hoàng đệ xuất hiện, đã sớm ngoắc tay bảo hắn tới cùng ngồi xuống, huynh đệ hai người ngồi cùng một chỗ, Phượng Lan Dạ đứng dậy tự mình rót trà cho bọn hắn, chỉ nghe Nam Cung Duệ còn đang quan tâm hỏi thăm.

"Vậy ngươi không có sao chứ?"

"Không có chuyện gì, có thể có chuyện gì chứ? Người giấu mặt sau lưng cũng không có tìm ta phiền toái, có mấy tên hắc y nhân muốn tiến vào giết Mộc Miên, mặc dù bị chúng ta bắt được, nhưng cái gì cũng không nguyện ý nói."

Nam Cung Diệp nhàn nhạt mở miệng, đem chuyện tình trong cung nói cho Nam Cung Duệ biết, chỉ che giấu chuyện phụ hoàng trúng Thần Sa Phấn.

"Một điểm đầu mối cũng không có sao? Đến tột cùng là người phương nào bày ra mưu kế thâm sâu như thế? Bực này tâm kế, cũng không phải là người bình thường có thể nghĩ ra."

Nam Cung Duệ lâm vào trầm tư, lầm bầm nhỏ nhẹ nói, tiếp theo ánh mắt sáng lên, nhìn về phía Nam Cung Diệp.

"Không bằng chúng ta mở rộng phạm vi điều tra một chút, không nên chỉ nhìn vào Nhị hoàng huynh cùng Tứ hoàng huynh, chúng ta cũng nên xem chừng nhóm người của Sở vương cùng Tấn vương, có thể là do người của hai đảng phái này làm đi?"

Phượng Lan Dạ vừa lúc bưng trà tới bày ra trước mặt bọn hắn, nghe lời nói của Thụy Vương, suy ngẫm thấy quả thật có khả năng này, rồi lại nhìn phía Nam Cung Diệp.

Nam Cung Diệp vẻ mặt cũng như có điều suy nghĩ, sau đó gật đầu đồng ý nói: "Tốt, chúng ta đem phạm vi điều tra buông dài một chút, lập tức phái ra người chú ý đến người trong kinh của đảng phái Sở Vương cùng Tấn vương."

"Đúng rồi, Diệp, Nam Cung Liệt có chút ít thủ hạ tra ra được sao?"

Nam Cung Diệp lắc đầu, hiện tại trong cung loạn thành như vậy, căn bản không có biện pháp quản nhiều chuyện thế, lúc này chỉ có thể trước tra ra đến tột cùng là người phương nào sai sử Mộc Miên câu dẫn Ngũ hoàng huynh, sau đó tìm hiểu nguồn gốc, chỉ cần có một đầu mối để đột phá, vậy thì bọn họ có thể tra được rồi, chỉ là trước mắt lại loạn thành một đoàn.

Hơn nữa độc Thần Sa Phấn trong người phụ hoàng còn không có trị lành, chờ bệnh của Ngũ hoàng huynh cùng phụ hoàng chữa hết, bọn họ phụ tử liên thủ, hẳn là có thể tra ra chân tướng kẻ đứng đằng sau.

Trong phòng vừa nói chuyện, thì ngoài cửa Đinh Đương đã sắc thuốc xong đưa tới đây, trong Vương phủ có dược phòng, hốt thuốc cũng rất dễ dàng, cho nên mới nhanh chóng có thuốc đưa tới như thế.

Phượng Lan Dạ nhận lấy, cũng không kiêng kỵ, trực tiếp dùng ngân châm đâm vào huyệt vị trên tay, lấy ra hai giọt máu cho vào làm thuốc dẫn, bởi vì trong máu của nàng có rất nhiều dược liệu thiên nhiên trân quý, có tìm khắp nơi cũng không ra. Gia Gia chế ra viên đan hoàn này chỉ sợ đã mất rất nhiều năm mới chế được.

"Được rồi, uống đi."

Nam Cung Duệ nhận lấy, nhìn bát thuốc trong tay, nhất thời không có động tĩnh, ánh mắt thâm thúy buông xuống như mặt hồ, chìm chìm nổi nổi suy tư, sau đó mới từ từ uống thuốc.

Bên trong gian phòng yên tĩnh lại, tất cả mọi người đều nhìn Thụy Vương uống thuốc, đợi đến lúc hắn uống xong, Đinh Đương thu bát thuốc đi ra ngoài.

Nam Cung Diệp hỏi thăm Phượng Lan Dạ: "Như thế nào? Bệnh của Ngũ hoàng huynh lúc nào sẽ tốt lên?"

"Yên tâm đi, hắn khôi phục được rất nhanh, năm ba ngày nữa hẳn sẽ không vấn đề gì."

Theo suy đoán của nàng có thể phải thêm mười ngày nửa tháng mới có thể hồi phục như bình thường, bây giờ chỉ cần bảy tám ngày đã tốt lắm rồi, bởi vì máu của nàng có rất nhiều dược liệu trân quý, nên giúp tăng nhanh hiệu quả trị liệu.

"Vậy thì thật tốt quá."

Chỉ cần Ngũ hoàng huynh không có chuyện gì, hắn liền có thêm một trợ thủ, đợi sức khoẻ phụ hoàng khá hơn nữa, kế tiếp chính là thời điểm bọn họ phản kích.

Nam Cung Duệ cũng rất cao hứng, khuôn mặt mỉm cười nói: "Cám ơn Thất đệ muội."

"Không có chuyện gì, chúng ta cần phải đi, cũng nên tiến cung rồi."

"Tốt, Lan nhi nhất định đói bụng rồi, đi ăn chút gì đó, rồi hãy tiến cung."

Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ chào Thụy vương xong lập tức ra khỏi thiên viện, hồi Tuyển viện dùng bữa, hai người cùng nhau tiến cung. Lần này chỉ dẫn theo Nguyệt Cẩn cùng Ngọc Lưu Thần, Đinh Đương cũng không đi theo, mà ở lại trong Vương phủ.

Ban đêm, ánh sao giăng đầy trời, hai người thi triển khinh công, ở trên hoàng thành liếc mắt nhìn lại, thiên địa bát ngát, hoàng cung như bức tranh lớn được điêu khắc tỉ mỉ không tỳ vết, trong bóng đêm lần lượt thay hình đổi dạng, những ngọn đèn dầu thấp thoáng như gần như xa, tất cả hoà quyện thành một cảnh đêm đẹp không sao tả xiết.

"Lan nhi, thật xinh đẹp."

"Đúng vậy a, nếu như không có những thứ âm phong quỷ vũ này, thật sự không tệ."

Phượng Lan Dạ gật đầu, tựa vào trước ngực Nam Cung Diệp, tay hắn dụng lực ôm chặt nàng, dưới chân trầm xuống, hai người vừa rơi xuống, rất nhanh ẩn vào trong bóng đêm, không phát ra một âm thanh nào.

Đêm khuya.

Trong lãnh cung, một mảnh thê lương lạnh buốt.

Nơi tường cao loang lổ, mấy đạo bóng đen động tác nhanh chóng thuần thục phi thân vào, rất nhanh lẫn vào các góc khuất trong lãnh cung. Trong đêm tối có một gian phòng đèn sáng rực rỡ, những hắc y nhân rất nhanh hướng tới đó, nhìn kỹ mấy lần, nhưng cũng không vội vả hạ thủ, chỉ nhanh chóng lui về phía sau, ẩn vào trong bóng đêm, từ từ xuyên qua bóng đêm, cuối cùng dừng ở một gian phòng phía ngoài.

Người cầm đầu vung tay lên, tất cả mọi người đều dừng lại bên ngoài, hắn nhẹ nhàng mở ra cửa sổ, cẩn thận nghe tiếng hít thở trong phòng, đến khi xác định trong phòng chỉ có một người, liền vung tay lên ý ra lệnh mọi người hướng trong phòng đánh vào.

Mấy hắc y nhân vừa rơi xuống chạm đất, liền rất nhanh bứt lui trở ra, tựa hồ phát hiện có điểm khả nghi, đợi đến khi trong phòng đèn sáng lên, bốn phía vang lên thanh âm.

"Mau, không được để bọn họ chạy thoát."

"Lập tức đuổi theo."

Tây Môn Vân vẻ mặt tức giận phất tay, ý bảo thị vệ phía sau đuổi theo, không nghĩ tới những người này cẩn thận như thế, vừa nhận thấy có chút khả nghi, liền rút lui ngay lập tức, một chút thời gian do dự cũng không có.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều xông ra ngoài, dọc theo các gian phòng trong lãnh cung mà lục soát, đợi đến sau khi bọn họ rời đi, ba bốn bóng đen khác lặng lẽ từ một góc khác xuất hiện, thực hiển nhiên là dụng kế điệu hổ ly sơn, bọn họ dùng một nhóm người giả trang cướp giết, đợi đến khi quân binh mai phục bị lừa di chuyển đi chỗ khác, người chân chính đến ám sát liền xuất hiện.

Hơn nữa sau khi xuất hiện người này dễ dàng biết được Mộc Miên bị giam ở phòng nào, vừa hiện thân liền trực tiếp hướng gian phòng kia đánh tới.

Trong phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng chửi rủa rất nhỏ, không ngừng truyền tới.

"Hoàng đế chết toi, ngươi đã vậy còn hành hạ ta, rõ ràng là con của ngươi câu dẫn ta, ngươi thế nhưng không tin, ta muốn nguyền rủa ngươi, nguyền rủa ngươi, đáng đời, đáng đời!"

Phía ngoài ba bốn đạo nhân ảnh, lắc mình đi vào, nhắm người trên giường đánh tới.

Cùng lúc này đèn trong phòng được thắp sáng, một đạo tia sáng nhanh như thiểm điện, thẳng hướng về phía người cầm đầu một quyền đánh tới, sau đó phía sau nhảy ra rất nhiều người phóng ra ngoài, cùng hắc y nhân đánh nhau.

Trong phòng nhỏ hẹp, người nằm ở trên giường bật ngồi dậy, ngu ngơ nhìn người bên trong gian phòng đang đánh nhau loạn cả lên.

Nữ nhân này quả nhiên là Mộc Miên, còn người ẩn ở trong phòng lại là Nam Cung Diệp, cùng hắn kề vai chiến đấu chính là Phượng Lan Dạ, còn có mấy người thị vệ trong cung. Lần này bọn họ an bài chu đáo, biết hắc y nhân kia bị nắm, người giấu mặt không thể nào khinh suất vào cung giết người, nhất định sẽ nghĩ biện pháp, nên bọn họ tương kế tựu kế quả nhiên đợi được bọn người kia lộ diện.

Nam Cung Diệp võ công đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa, nội lực lại thâm hậu, xuất thủ vừa nhanh vừa chuẩn, khiến hắc y nhân cầm đầu rơi vào thế hạ phong, nháy mắt công phu liền bắt được hắn, đưa tay lên kéo khăn che mặt của người nọ.

Dưới ánh đèn chỉ thấy, soi sáng một gương mặt trắng bệch, tất cả mọi người đều ngây người ra.

Ngay cả người từ bên ngoài nhà xông vào phối hợp, Tây Môn Vân, cũng ngây người, bởi vì mọi người ai cũng không nghĩ tới người muốn giết Mộc Miên lại là Tam hoàng tử.

Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp, sao hắn lại muốn giết Mộc Miên? Đây là cái tình huống gì?

Không ai nói chuyện, mọi người trong đầu chỉ có một ý nghĩ, Tam hoàng tử có thể bố trí ra kế hoạch chu đáo như thế sao?

Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp đối mặt với mọi người, kiếm trong tay phát ra một tiếng rớt xuống đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, song đồng âm u, một câu cũng không nói.

Trên giường Mộc Miên cũng nhảy lên, ở trên giường la mắng: "Nam Cung Tiếp, ngươi trước làm cho ta câu dẫn Ngũ hoàng tử, bây giờ lại tới giết người diệt khẩu, ngươi là tên khốn kiếp."

Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp chỉ vào Mộc Miên một chữ đều nói không ra, Tây Môn Vân đi tới, làm tư thế xin mời, nhìn về Tam hoàng tử nói.

"Đi thôi."

Chuyện này xem ra phải bẩm báo Hoàng thượng, Tây Môn Vân đem Nam Cung Tiếp bắt lại giải đi xuống, còn có phía sau hắn mấy người cũng không dám động, chủ tử cũng bị bắt, bọn họ nào dám động.

Nam Cung Tiếp cũng không phản kháng, mặc cho Tây Môn Vân dẫn đi xuống, Nam Cung Diệp cùng đám người Phượng Lan Dạ có chút phản ứng không kịp, đứng ở trong phòng, lúc này phía sau Mộc Miên giật giật kêu lên.

"Nam Cung Tiếp, con mẹ nó ngươi cũng xem là nam nhân sao? Ngươi lợi dụng ta, bây giờ còn muốn giết người diệt khẩu!"

Phượng Lan Dạ nghe lời nói phía sau, sắc mặt rất khó coi, xoay người đi tới, một quyền đánh vào trên ngực Mộc Miên, một tay nắm trụ vạt áo của nàng nói: "Ngươi nói, là Tam hoàng tử sai sử ngươi câu dẫn Ngũ hoàng huynh?"

Mộc Miên bị đau cau mày, vẫn không quên gật đầu, kiên định mở miệng nói: "Đúng, là hắn sai sử ta, hắn muốn làm hoàng đế, cho nên sai ta câu dẫn Ngũ hoàng tử, đối với Hoàng thượng hạ thuốc, nói đến lúc khống chế được Hoàng thượng, để cho Hoàng thượng hạ chỉ lập hắn làm thái tử. Hắn còn nói, bình thường các ngươi đối với hắn không tốt, hắn nhất định phải hảo hảo trả thù các ngươi."

Mộc Miên lời nói ra sinh động như thật, Phượng Lan Dạ mở to hai mắt khó có thể tin, nắm chắc thân thể Mộc Miên, nhìn chằm chằm nàng ta cả giận nói.

"Ngươi chờ đó cho ta, nếu ngươi nói láo, xem chúng ta như thế nào thu thập ngươi."

Phượng Lan Dạ nói xong, ném Mộc Miên xuống, cùng Nam Cung Diệp ra khỏi lãnh cung, đi đến Tiêu Nguyên cung.

Trên đại điện Tiêu Nguyên cung, Tây Môn Vân đang bẩm báo chuyện đã xảy ra, Hoàng thượng hiển nhiên cũng bị thất kinh, lúc này một chút phản ứng cũng không có, cho đến khi Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ lên tiếng vấn an, hắn mới thanh tỉnh trở lại, phất tay để cho bọn họ tất cả đứng lên, sau đó còn tái hỏi lại một lần.

"Ngươi là nói Tiếp Nhi phái Mộc Miên câu dẫn Duệ nhi, còn sai sử nàng đối với ta hạ độc?"

Tây Môn Vân bình tĩnh gật đầu, Phượng Lan Dạ một bên không nhịn được giải thích: "Hoàng thượng, ta nghĩ những chuyện này có thể không phải là Tam hoàng tử làm, chúng ta nên cho hắn một cơ hội giải thích, chờ tra hỏi qua rồi hãy nói."

Đáng tiếc Hạo Vân đế lúc này đang tức giận, căn bản không nghe Phượng Lan Dạ nói, vung tay lên ra lệnh Tây Môn Vân nói: "Lập tức bắt hắn cho ta, nhốt vào trong đại lao của Hình bộ, ngươi cùng Hình bộ thượng thư cùng nhau thẩm vấn chuyện này, Diệp Nhi cũng không cần tham gia đến chuyện này."

Hoàng đế hạ lệnh xuống, Phượng Lan Dạ còn muốn nói tiếp, thì bị Nam Cung Diệp ở một bên ngăn trở động tác của nàng, hiện tại phụ hoàng thịnh nộ, căn bản không thể nào nghe lọt tai lời của bọn hắn, bọn họ vẫn nên tranh thủ thời gian đi đại lao hỏi Tam hoàng huynh một chút xem, chẳng lẽ đây mới thật là hắn sao? Chính mình cũng không tin Tam hoàng huynh sẽ làm ra chuyện đại nghịch bất đạo này. Hắn vì sao phải hại Ngũ hoàng huynh, mưu hại phụ hoàng a? Chẳng lẽ thật là vì từ trước cho tới nay bị bỏ rơi, bị khinh bỉ, nên dưới cơn nóng giận phạm phải sai lầm to lớn ngập trời này sao?

Tây Môn Vân lĩnh mệnh đi ra, đem Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp nhốt vào trong đại lao.

Hạo Vân đế cả người trống rỗng, mềm nhũn tựa người vào trên ghế rồng, phất tay để cho Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ trở về.

"Diệp Nhi, các ngươi cũng mệt mỏi rồi, trở về đi thôi."

"Dạ, phụ hoàng."

Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ chỉ đành phải lên tiếng lui ra, hai người ra khỏi đại điện của Tiêu Nguyên cung, đồng thời ngẩng lên nhìn bầu trời đêm, lúc này ánh sao đầy trời đã tản đi, mây đen giăng đầy, đen kịt một màu làm cho người ta vô cùng ngột ngạt.