Độc y vương phi - Quyển 3 - Chương 110 - Phần 3

Người nam nhân này bản tính quá hèn hạ, ban đầu vì lợi dụng nàng, ngay cả chuyện không phải hắn làm cũng thừa nhận, cho nên chuyện gì mà hắn không làm được chứ? Có lẽ vì ngôi vị hoàng đế, đã để cho bọn họ mất đi đạo nghĩa, còn có cái gì mà không thể lợi dụng.

"Khuya hôm nay không biết hắn có thể tìm Tô phủ gây phiền toái hay không?"

Tim của Phượng Lan Dạ lần này có chút không yên lòng, nếu Sở vương dám phái người đến Tề Vương phủ gây phiền toái, nàng không sợ, nhưng chỉ lo hắn đối với người của Tô phủ động thủ.

"Đừng suy nghĩ, ta đang tra xem một chút ít thủ hạ của Tứ hoàng huynh hiện tại giấu ở địa phương nào? Nếu hắn dám can đảm động đến người của Tô phủ, hắn cứ đợi đến những nhặt xác cho thủ hạ đi."

Thanh âm Nam Cung Diệp phút chốt lãnh chìm thật giống như địa ngục tu la, sát cơ nặng nề.

"Ân."

Bên trong thư phòng an tĩnh lại, Nam Cung Diệp nhìn Phượng Lan Dạ thần thái khéo léo mê người, không nhịn được khẽ hôn nàng, hai người hôn nhau vô cùng ân ái.

Đêm chậm rãi lướt qua đi, trong đêm này Tô phủ quả nhiên bị người tập kích, nhưng bởi vì Nam Cung Diệp đã sớm phái người bảo vệ bọn họ, cho nên Tô Diễn cùng Tô phu nhân cũng không có gì lo ngại, chẳng qua là sợ bóng sợ gió một hồi, sáng sớm tin tức này liền được người đưa vào Tuyển viện.

Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ cũng bị kinh động, sắc mặt âm trầm rất khó coi.

Nói thật ra, mặc dù lúc trước đoán được Nam Cung Liệt có thể sẽ động thủ, nhưng chỉ suy đoán một chút và mong là bọn hắn nghĩ lầm rồi, Nam Cung Liệt còn có một chút nhân tính, sẽ không đối với người của Tô phủ động thủ, bởi vì trong sự kiện này, Tô Diễn căn bản không có sai, một người chính trực, không nói là nhạc phụ của Tề vương, cũng là đại thần trong triều, Nam Cung Liệt thế nhưng không để ý, ban đêm đánh lén bọn họ, nghĩ đến người như vậy sao có thể để hắn toại ý mà làm hoàng đế.

Sắc mặt Phượng Lan Dạ thực khó coi, trong ngực tràn đầy lửa giận, âm u đánh một quyền.

"Nam Cung Liệt, chỉ cần có ta, tuyệt đối sẽ không để ngươi làm thái tử, thậm chí làm Hoàng thượng."

"Ân, hắn quả thật không thể làm thái tử, cùng Hoàng thượng, nếu không chính là tai họa trời giáng, lòng dạ hắn thật sự quá hẹp hòi."

Con ngươi của Nam Cung Diệp sâu thẩm âm u, tựa như đàm hàn lạnh lẽo phủ băng, hắn vô cùng đồng ý quan điểm này của Lan nhi, lòng dạ của hắn ta quá hẹp hòi, căn bản không thích hợp làm thái tử, thậm chí làm vua của một nước.

Ngoài cửa, Ngọc Lưu Thần còn đang đợi chủ tử ra lệnh, Nam Cung Diệp quan tâm hỏi thăm: "Người của Tô phủ không có sao chứ?"

"Hồi thiếu chủ, không có chuyện gì, không có ai bị thương tổn, những tên thích khách bị đánh bại, bị giết mấy người, cũng chạy mất vài tên."

"Tốt."

"Ngươi tiếp tục tiềm phục tại phía ngoài Tô phủ, đừng nóng vội trở lại."

"Dạ, " Ngọc Lưu Thần lắc mình lui ra ngoài, Nam Cung Diệp quay đầu thấy vẻ mặt lo lắng của Phượng Lan Dạ, ôn nhu khuyên nàng: "Ngươi đừng lo lắng, không có chuyện gì rồi, muốn ngủ tiếp không."

Phượng Lan Dạ nơi nào còn ngủ được, nàng lắc đầu, hai người cùng nhau rời giường.

Mới vừa đứng lên đi dùng thiện, thì Tích quản gia đã tới đây bẩm báo, Thụy Vương mời Vương gia sang phủ một chuyến, Nam Cung Diệp liền dẫn người xuất phủ, hắn biết Phượng Lan Dạ nhất định phải về Tô phủ, liền dặn dò nàng cẩn thận một chút, vừa phân phó Thiên Bột Thần bảo vệ tốt Vương phi mới rời đi đến Thụy Vương phủ.

Đợi hắn vừa đi, Phượng Lan Dạ nơi nào còn có tâm tư dùng bữa, liền Ngân nhi ở phía sau lên tiếng kêu gọi cũng không để ý tới.

"Tiểu Vương phi, cười một chút, Tiểu Vương phi cười một chút."

Tâm tình nàng không tốt, nơi nào cười được, dẫn Đinh Đương đi vào phòng của Thủy Ninh, Thủy Ninh mới vừa được Diệp Linh giúp nàng chảy tóc, vừa nhìn thấy có người đẩy cửa đi vào, vội vàng nhìn sang thấy là Phượng Lan Dạ, thật cao hứng kêu lên: "Tỷ tỷ, ngươi đã tỉnh rồi."

Chờ thấy khuôn mặt Phượng Lan Dạ u ám, không khỏi lo lắng: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Phượng Lan Dạ ngồi vào bên người Thủy Ninh kéo tay nàng: "Tối hôm qua Tô phủ gặp phải thích khách, ta nghĩ đi Tô phủ một chuyến, ngươi muốn cùng đi sao?"

"A, thế nhưng phát sinh chuyện như vậy, tốt, chúng ta cùng đi."

Thủy Ninh lập tức đứng lên, kéo Phượng Lan Dạ đi ra ngoài, đồ ăn sáng của nàng còn chưa có ăn. Phượng Lan Dạ thấy vậy liền quan tâm nhắc nhở nàng: "Chờ chút dùng thiện xong rồi hãy đi."

"Không cần, không biết nghĩa phụ cùng nghĩa mẫu có bị gì hay không? Nơi nào mà còn nuốt trôi."

Nàng nhận Tô Diễn cùng Tô phu nhân làm nghĩa phụ nghĩa mẫu, từ nhỏ không có phụ mẫu nên Thủy Ninh rất quý trọng phần thân tình này, đâu còn tâm trạng mà nuốt trôi đi, nàng đã sớm kéo Phượng Lan Dạ chạy vội ra bên ngoài, đoàn người rất nhanh đi tới trước cửa Tề Vương phủ, để cho quản gia phân phó người chuẩn bị xe ngựa tới, lập tức đi tới Tô phủ.

Trong Tô phủ, một mảnh hỗn độn, dấu vết đánh nhau đêm qua vẫn tồn tại, bọn hạ nhân trên dưới bận rộn chiếu cố từ sáng sớm, thu thập cũng đã khá tốt, vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ cùng Thủy Ninh xuất hiện, rất nhiều người đã sớm khóc.

"Nhị tiểu thư, Thủy tiểu thư."

"Lão gia cùng phu nhân đâu?"

Phượng Lan Dạ trầm ổn mở miệng, bọn hạ nhân lập tức bẩm báo: "Lão gia lên trên triều rồi, phu nhân ở trong phòng."

Phượng Lan Dạ gật đầu, ý bảo hạ nhân: "Đem đồ vật thu thập cho xong đi, không phải là không có chuyện sao? Khẩn trương làm ái gì."

Nói xong liền dẫn người chạy thẳng tới phòng của Tô phu nhân, dọc theo đường đi chứng kiến hạ nhân ai cũng đều có chút kinh hoảng, bất quá cũng may phần lớn đều đã bình tĩnh lại.

Tô phu nhân đang ngồi ở bên trong gian phòng rơi lệ, không biết tại sao lại có người nửa đêm tập kích Tô phủ bọn họ, trong đầu thầm nghĩ nhà mình đã đắc tội với ai, mà sai người nửa đêm tới đánh bọn họ, nếu không phải Nhã nhi phái người bảo vệ bọn họ, chỉ sợ bọn họ sẽ không còn mệnh rồi, nghĩ đến đây, tay chân nàng không khỏi lạnh như băng, đợi đến khi Phượng Lan Dạ cùng Thủy Ninh xuất hiện, nàng mới tốt lên nhiều.

"Mẫu thân, nghĩa mẫu ngươi không sao chớ."

Nét mặt Phượng Lan Dạ cùng Thủy Ninh ân cần, hai người lo lắng nhìn Tô phu nhân, Tô phu nhân lập tức đứng lên, thấy hai nữ nhi trở lại trong lòng nàng dễ chịu hơn nhiều.

"Không có chuyện gì, không có chuyện gì, ta chỉ suy nghĩ không biết là ai muốn đối phó với Tô phủ của chúng ta, chẳng lẽ phụ thân các ngươi đã đắc tội với người nào?"

Phượng Lan Dạ quét mắt nhìn Thủy Ninh một cái, cuối cùng không nói gì, Thủy Ninh vốn dĩ cái gì cũng không biết, mà Phượng Lan Dạ lại không muốn làm cho Tô phu nhân lo lắng, còn nữa tính tình của Thủy Ninh rất vọng động, nếu biết do Sở vương Nam Cung Liệt động tay chân, nói không chừng có thể vọt vào Sở Vương phủ đối phó hắn, lúc ấy lại kinh động đến Sở vương thì sẽ bị phiền toái.

"Nương, giao cho ta điều tra đi, nhất định sẽ tìm ra người ở phía sau sai sử thích khách, ta sẽ nghĩ biện pháp đối phó bọn họ."

Dám động đến trên đầu phụ mẫu của nàng, tốt, rất tốt, Nam Cung Liệt, xem ra chúng ta nên hảo hảo tính toán lại ân oán này, từ chuyện ngươi lừa gạt ta trước đây, bây giờ lại động đến phụ mẫu của ta.

Khóe môi Phượng Lan Dạ vẽ ra nụ cười âm hàn, Tô phu nhân gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa, rồi nàng như nhớ tới chuyện gì sau đó liền ngẩng đầu: "Các ngươi còn chưa dùng thiện sao, nương lập tức cho người đi chuẩn bị."

Phượng Lan Dạ thấy nàng dời đi lực chú ý, lập tức làm bộ ôm bụng.

"Nương, thật đói a, Thủy nhi cũng đói bụng không."

Thủy Ninh vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ nháy mắt, lập tức gật đầu giả trang mở miệng: "Nghĩa mẫu, ta cũng vậy đói bụng, lúc sáng cũng không có ăn."

"Tốt, tốt, Tiểu Hoàn, lập tức chuẩn bị thiện."

Tiểu Hoàn lập tức lĩnh mệnh đi chuẩn bị một bàn đồ ăn thịnh soạn, mẫu tử ba người ngồi ở bên cạnh bàn vừa dùng thiện, vừa nói chuyện, nên đã sớm đem chuyện tối ngày hôm qua ném lên chín tầng mây. Cả ngày hôm nay, Phượng Lan Dạ theo Tô phu nhân đợi ở Tô phủ đến gần hoàng hôn, thì Nam Cung Diệp tự mình tới đây đón nàng, hai người cùng Tô phu nhân cáo biệt, rời đi Tô phủ trở về Tề Vương phủ.

Bên trong xe ngựa, Nam Cung Diệp đã sớm đưa tay ôm chặt Phượng Lan Dạ vào lòng, khẽ tựa vào trên cổ của nàng, ngửi mùi thơm trên người nàng, khuôn mặt cùng đôi mắt dày đặt tia sáng ôn nhu nóng bỏng, một ngày không thấy được nàng, hắn vô cùng nhớ đến nàng, cho nên mới phải tự mình tới đây đón nàng.

"Có nhớ ta hay không?"

"Không có."

Vẻ mặt Phượng Lan Dạ thành thật mở miệng, ngày hôm nay nàng theo mẫu thân nên làm gì có thời gian nhớ hắn a, bất quá nàng tình thật lời thật, lập tức rước lấy sự trừng phạt của Nam Cung Diệp, hắn dùng môi cắn một chút môi của nàng: "Tiểu yêu tinh."

Phượng Lan Dạ không nhịn được, cười duyên đứng lên tựa vào trước ngực của hắn, ôn nhu hỏi: "Như thế nào? Ngũ hoàng huynh gọi ngươi đi qua là vì chuyện gì?"

"Còn không phải là vì chuyện để cho Lục hoàng huynh làm thái tử, hắn muốn trở lại Bắc Cảnh, nhưng phụ hoàng không đồng ý. Cho nên hắn tìm ta đi qua thương lượng, muốn ta giúp hắn cùng nhau khuyên nhủ phụ hoàng để cho Lục hoàng huynh làm thái tử, thật không biết tại sao hắn kiên quyết không chịu nhận lấy vị trí thái tử."

Phượng Lan Dạ nheo mắt lại, thật ra nếu Nam Cung Duệ làm thái tử, thì thật thích hợp, nhưng tại sao hắn lại không muốn chứ? Theo lý cũng không có khó khăn gì để mà cự tuyệt, cho dù hắn quan tâm dân chúng ở Bắc Cảnh, cũng không ngăn trở chuyện tiếp vị a, nếu hắn làm hoàng đế, có thể phái quan viên tốt đi Bắc cảnh chăm lo dân chúng ở đấy, đây cũng không phải là chuyện không tốt, vì sao hắn không chịu tiếp vị, Phượng Lan Dạ đau đầu suy tư, bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện.

"Hắn có thể có nổi khổ tâm hay không?"

"Nổi khổ tâm, hắn có cái gì khổ tâm, có khổ tâm tại sao không nói cho chúng ta biết chứ?"

Thanh âm Nam Cung Diệp có chút u ám, hắn đã phái người ngầm tra xét Ngũ hoàng huynh, cũng không phát hiện hắn có động tĩnh gì, tất nhiên cũng không thấy được nổi khổ tâm như trong lời của Lan nhi.

"Ta nhớ được lần trước ở Định Châu, thời điểm hắn trúng thi độc, Gia Gia phái người đưa tới ba viên đan dược, đan dược thật ra đối với cơ thể người không có gì nguy hại nhưng khi Ngũ hoàng huynh phục dùng một viên trong đó, cả người nóng rực khó chịu, tựa hồ rất không thoải mái, bởi vì lúc ấy thời gian cấp bách, ta không nghĩ nhiều, bây giờ nghĩ lại, hắn có thể có bệnh gì không tiện nói ra hay không, bởi vì cho tới nay Hoàng thượng đối với hắn kỳ vọng rất cao, cho nên hắn không đành lòng để cho Hoàng thượng thất vọng, mới có thể kiếm cớ nói không muốn rời đi dân chúng Bắc Cảnh."

Phượng Lan Dạ nói xong, quanh thân Nam Cung Diệp run lên, trên ngũ quan tinh xảo tràn đầy lãnh sương, trong phút chốc lạnh lùng.

"Đi, chúng ta lập tức đi Thụy Vương phủ một chuyến, hỏi hắn, có phải thật vậy có bệnh không tiện nói ra hay không?"

Trong lời nói của Nam Cung Diệp rõ ràng có một phần lo lắng, rất dễ nhận thấy trong tim của hắn thật sự rất quan tâm Thụy Vương gia, Phượng Lan Dạ lập tức ngăn trở hắn.

"Nếu như Ngũ hoàng huynh thật sự có bệnh không tiện nói ra, ngươi cho rằng hắn sẽ nói cho ngươi biết sao? Có lẽ hắn cũng sợ làm cho ngươi thương tâm."

Nhất định là sợ làm cho huynh đệ thương tâm, bằng không vì sao không chịu nói ra, nếu chưa nói, tất nhiên không nguyện ý để cho bọn họ lo lắng hoặc là thương tâm, hoặc căn bản không phải là chuyện như nàng suy nghĩ, có lẽ tất cả cũng chỉ là phỏng đoán của nàng a.

"Có lẽ hắn căn bản không có bệnh, là do ta suy nghĩ nhiều, tóm lại chúng ta trước tiên hãy ngầm điều tra kiểm chứng, xem hắn có phải thật sự có bệnh gì không tiện nói ra hay không, ngươi có thể phái người lén tra xem ở Thụy Vương phủ bình thường mời người nào xem bệnh, như vậy đi hỏi đại phu một chút sẽ rõ, nếu không được nữa thì mới đi hỏi hắn, hiện tại mà vội vàng đi đến, hắn sẽ không nói."

Nam Cung Diệp nghe Phượng Lan Dạ nói, cuối cùng chỉ đành phải thôi, Lan nhi nói không sai, nếu như Ngũ hoàng huynh thật sự có bệnh, dù mình đi hỏi hắn, hắn cũng sẽ không nói.

Bên trong xe ngựa lâm vào yên tĩnh, hai người không nói gì nữa, Nam Cung Diệp ôm chặt Phượng Lan Dạ, về Tề Vương phủ.

Đêm đó, Nguyệt Cẩn tra được tin tức, đã tìm được nơi ẩn trú của bè phái Sở vương Nam Cung Liệt ở An Giáng thành.

Bất quá lần này đám người này rất ít, đa số đều bị Sở vương Nam Cung Liệt cho dời đi.

Trong thư phòng, Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ nghe Nguyệt Cẩn bẩm báo tin tức ai cũng không nói gì, cuối cùng khóe môi Nam Cung Diệp nhất câu, quanh thân hàn khí.

"Lập tức đem nhân thủ triệu tập đến, tối nay bổn vương muốn cho Nam Cung Liệt biết chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm."

Thân thể cao lớn của hắn xoay mình đứng lên, sát cơ tràn ngập ra ngoài, thật giống như a tu la hiện thân.

Thân hình của Phượng Lan Dạ vẫn không chuyển động, nàng chỉ híp mắt nhìn đèn hoa nhấp nháy, nếu bọn họ động thủ, Sở vương Nam Cung Liệt tất nhiên sẽ biết do bọn họ động tay chân, bởi vì lần trước chính là bọn họ đã nhắc nhở Nguyệt Phi chuyện trong tay của hắn có nuôi quân riêng, lần này nếu giết đi một người của hắn, hắn sẽ biết đây là do Tề Vương phủ động tay chân.

Dù bọn họ không động thủ, chỉ sợ Nam Cung Liệt cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Tề Vương phủ, đã như vậy, cần gì cùng hắn khách khí, nghĩ đến đây ánh mắt đột nhiên tối sầm lại, nàng đứng lên lạnh nhạt mở miệng: "Đi, ta cũng cùng ngươi đi."

Nàng nói vừa dứt lời, Nguyệt Cẩn thiếu chút nữa té ngã, mặc dù biết Tiểu Vương phi rất có bản lãnh, nhưng đây là chuyện gia môn, nữ nhân nên ở nhà.

Nhưng mà hắn cũng không dám nói nhiều, chỉ nhìn về phía Nam Cung Diệp.

Thấy Vương gia vung tay lên để cho hắn lui xuống, Nguyệt Cẩn liền lĩnh mệnh lui ra ngoài bố trí triệu tập nhân thủ.

Bên trong thư phòng, bàn tay to của Nam Cung Diệp nhấc lên liền vuốt ve thân thể Phượng Lan Dạ, đôi môi dùng sức hôn lên môi nàng, cọ sát lẫn nhau, đến lúc thoả lòng mới buông nàng ra, cuồng phóng mở miệng: "Ở lại trong phủ chờ ta."

"Không được, ta muốn cùng ngươi đi."

Phượng Lan Dạ kiên trì, dứt khoát vươn tay ôm ấp lấy cổ Nam Cung Diệp, không để cho hắn rời đi, trừ phi hắn đáp ứng mang nàng cùng đi, nếu không không được.

Nhưng mà ánh mắt của Nam Cung Diệp thâm thúy u ám, còn khóe môi thì nở nụ cười đầy ánh sáng rực rỡ lưu chuyển, hắn cúi người dán ở lỗ tai của nàng, ôn nhu mở miệng: "Đây là chiến tranh giữa các nam nhân, Lan nhi ngoan ngoãn một chút ở trong nhà chờ ta."

Nói xong thân hình hắn vừa lui, gió lốc nổi lên liền mất đi bóng dáng, đợi đến lúc Phượng Lan Dạ xông qua, cửa đã bị khoá từ bên ngoài, Phượng Lan Dạ kêu Thiên Bột Thần đang ở chỗ tối ra lệnh: "Thiên Bột Thần, lập tức đem cửa mở ra."

Thiên Bột Thần nào dám mở cửa, thiếu chủ nói tất cả không được để cho Tiểu Vương phi đi, nếu hắn dám mở cửa ra, không phải là muốn chết sao? Hắn lần lựa không dám hiện thân, Phượng Lan Dạ tức giận trong lòng, lòng bàn tay ngưng tụ, một cổ lực tụ ở trên đầu ngón tay, bốp một tiếng đẩy cửa ra, đợi đến khi nàng đi ra ngoài, thì bóng dáng của Nam Cung Diệp đã biến mất tăm, dưới ánh trăng trong lành sáng tỏ, hoa cỏ phất phơ, gió đêm thổi vù vù, phong cảnh rung động lòng người.

Phượng Lan Dạ nhìn trời, nhẹ nhàng thấp giọng lẩm bẩm: "Nam Cung Diệp, nếu ngươi làm cho mình mất một sợi lông, xem ta như thế nào thu thập ngươi."

Nói xong liền xoay người đi đến một hướng khác, nếu đã không có biện pháp cùng Nam Cung Diệp hành động, hay là đi gặp Thủy Ninh một chút, thuận tiện xem chấm đỏ trên mặt Thủy Ninh có biện pháp nào trị tận gốc hay không, ở chỗ tối, Thiên Bột Thần theo sát phía sau nàng, Phượng Lan Dạ nhớ tới vừa rồi nàng ra lệnh cho hắn mở cửa, hắn lại chậm chạp không chịu mở cửa, thì tức giận hừ lạnh Thiên Bột Thần một cái.

"Cách xa ta một chút, đừng để ta nhìn thấy ngươi."

Thiên Bột Thần lập tức ẩn ra xa một chút, hắn cũng không muốn bị nàng bắt được, công lực của tiểu ma nữ này cũng không phải là nhỏ.

Một chưởng mà đã đánh bay khóa cửa, có thể thấy được võ công của nàng đã tăng lên rất nhiều.

Ở bên trong gian phòng của Thủy Ninh, có giọng nói vang lên, chính là Ngân nhi đang trêu chọc nàng.

"Mỹ nữ, mỹ nữ, cười với Gia một chút."

Thủy Ninh chưa bao giờ thấy qua một con vẹt đáng yêu như vậy, nên đã sớm cười đến nghiêng ngã cả người rồi, Diệp Linh cùng Diệp Khanh mặc dù cũng thường xuyên nghe được Ngân nhi nói chuyện như vậy, nhưng mỗi lần nó vừa nói ra là không nhịn được muốn cười mấy tiếng.

"Thật quá tinh nghịch, Ngân ca, ngươi thật thú vị."

Thủy Ninh chỉ vào Ngân Ca cười đến không thể ngưng được, Ngân Ca trước sau như một nhìn thấy người khác cười càng vui vẻ, nó nói càng lợi hại, vừa nhìn thấy Thủy Ninh cười đến rút người, nó càng nói lợi hại hơn.

"Có nghĩ đến Gia hay không, mỹ nữ, có nghĩ đến Gia hay không?"

Ngoài cửa một thanh âm vang lên, Phượng Lan Dạ dẫn Đinh Đương cùng Vạn Tinh đi vào, Ngân Ca ngóng đầu vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ đi vào, liền nhảy lên thật vui mừng: "Tiểu Vương phi tới, Tiểu Vương phi tới."