Độc y vương phi - Quyển 3 - Chương 107 - Phần 2

Ba người đều trầm mặc, bất quá chỉ trong chốc lát, Nam Cung Duệ thay đổi đề tài, một lần nữa nói đến chuyện cưới phi của Nam Cung Diệp, để hoạt náo một chút, không khí trầm mặc trước đó của mọi người, hoàn toàn bị chuyện cưới hỏi của Tề vương che lấp.

Mấy ngày kế tiếp, Tô phu nhân không để cho Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ gặp mặt, gặp mặt trước ngày đại hôn là điềm xấu, nhất định phải nhịn đến ngày đại hôn, Nam Cung Diệp mặc dù rất muốn thấy Lan Dạ, bất quá cũng thuận theo Tô phu nhân.

Một ngày trước đám cưới.

Tô phủ nghênh đón vị khách không mời mà đến, Âu Dương Dật.

Hắn xuất hiện lần này, so với lần trước càng gầy hơn, không còn ngọc thụ lâm phong, chỉ gầy giống như cây trúc, nhưng vẫn còn ngũ quan lập thể, giống như điêu khắc, cũng không có bởi vì gầy yếu mà giảm bớt dung mạo tuấn mỹ, ngược lại cũng có mị lực như cũ, chẳng qua là nếu như nhìn kỹ ánh mắt của hắn, liền phát hiện bên trong mắt xuất hiện tia ảo não, tức giận, còn có cảm xúc điên cuồng.

Vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ liền chạy về phía nàng: "Thanh Nhã, ngươi sắp kết hôn rồi, lập tức để cho người đàn bà kia rời đi."

Tuy nói gần đây nàng ta cho hắn ăn cơm, cho hắn ngủ, nhưng chỉ cần nàng một khi không cao hứng, liền đổ cơm của hắn, khi nàng vui vẻ, bất kể đêm khuya như thế nào, hắn cũng đừng mong ngủ, lúc nào cũng phải nghe nàng kể lể những chuyện xưa.

Nữ nhân này giống như ma quỷ vứt không được bỏ cũng không xong, Âu Dương Dật hiện tại không muốn nghĩ đến nàng, chỉ cần vừa nghĩ đến liền dựng tóc gáy.

Phượng Lan Dạ sắc mặt lãnh mạc nhìn Âu Dương Dật, phát hiện sắc mặt hắn đen tối, con mắt đầy tia, hơn nữa khí lực có chút suy nhược, xem ra độc do nàng hạ đã lan tràn đến trong kinh mạch của hắn rồi, công lực của hắn nhất định đã bị hao tổn, nếu không cho hắn giải dược, chỉ sợ hắn sẽ mất mạng, mặc dù hắn đối với Nam Cung Diệp làm nhiều chuyện quá đáng, bất quá nếu như hắn chết ở Thiên Vận hoàng triều, chỉ sợ thanh danh của nàng sẽ bị ảnh hưởng, vì vậy nàng duỗi tay ra cầm giải dược ném tới.

"Đây là giải dược."

Âu Dương Dật vừa nghe Phượng Lan Dạ nói, đã sớm đưa tay nhận lấy, lập tức ăn vào.

Hắn đã cảm nhận được nội lực của hắn bị ngăn trở, cho nên hiện tại kinh ngạc nhìn tiểu nha đầu kia, không biết sau khi giải độc, có thể hay không thoát khỏi ma trảo của nàng.

Âu Dương Dật ăn vào giải dược, vẻ mặt ảo não nhìn Phượng Lan Dạ.

"Còn tiểu nha đầu kia? Ngươi có để cho nàng rời đi hay không."

"Ta sẽ hỏi nàng sau, ngươi còn không mau đi, nàng sẽ xuất hiện đó."

Phượng Lan Dạ hù dọa một tiếng, kia Âu Dương Dật thân hình bay lên, tránh né, so với thỏ con còn nhanh hơn, nháy mắt đã không thấy bóng dáng rồi, trong lòng tính toán, nếu độc đã được giải, như vậy hắn lập tức đi từ biệt Hạo Vân Đế, trở về Lâm Phong quốc, hắn không tin nha đầu chết tiệt kia còn có thể đuổi kịp đến Lâm Phong quốc.

Âu Dương Dật vừa nghĩ xong, liền bay đến trước hoàng cung, ra mắt Hạo Vân Đế, lập tức từ giã Hạo Vân Đế.

Hạo Vân Đế giả vờ giữ hắn lại, nam nhân này đời nào nguyện ý lưu lại, cứ kiên trì muốn đi, Hạo Vân Đế liền phái người dâng lễ vật lên hoàng đế Lâm Phong quốc, lập tức ra lệnh cho Thụy Vương tiễn Dật thái tử cùng sứ thần rời đi.

Trong Tô phủ, rất là náo nhiệt.

Tại Thược Dược Hiên tiếng cười không ngừng.

Ở trong khách sảnh, chẳng những có Phượng Lan Dạ cùng Vụ Tiễn, còn có Thủy Ninh, và một người khác không ngờ tới, chính là Văn Tường công chúa.

Bốn nữ nhân tuổi tác không kém bao nhiêu đang ngồi ngay ngắn bên trong phòng khách, chỉ thấy Thủy Ninh đang kể chuyện mình như thế nào sửa trị Âu Dương Dật, với vẻ mặt sáng rỡ, mọi người vừa nghe xong cười lăn cười bò, nha đầu này là một kẻ dở hơi, thật là quá đáng yêu.

Phượng Lan Dạ mím môi cười nhìn nàng, may là có tiểu nha đầu này mới có thể khiến cho Âu Dương Dật biết điều một chút rời khỏi Thiên Vận hoàng triều.

Mới vừa rồi nàng đã được nghe tin tức, Dật thái tử đã rời khỏi Thiên Vận hoàng triều, trở về nước.

Trong khách sảnh, người cười vui vẻ nhất chính là Văn Tường rồi, Vụ Tiễn nghe Phượng Lan Dạ nói. Cho nên đỡ hơn một chút, nhưng Văn tường kia từ đó đến giờ chưa nghe qua chuyện thú vị như thế, nên cười muốn vỡ bụng, sau đó liền ngoắc Thủy Ninh đến, lôi kéo tay của nàng đánh giá.

Thấy trên mặt Thủy Trữ có chấm đỏ, cũng không ghét bỏ, vỗ tay nàng.

"Thanh Nhã, ngươi quen biết muội muội này thật thú vị, hay để cho nàng ta theo ta vào cung đi. "

"Muốn nhìn thấy sự thú vị của Thủy nhi."

Phượng Lan Dạ cũng không cự tuyệt, hiện tại Văn Tường đã trưởng thành rất nhiều, so với sự nuông chiều trước kia không giống nhau, cho nên chỉ cần Thủy nhi tình nguyện tiến cung, nàng tự nhiên đồng ý.

Thủy Ninh thấy Văn Tường thích nàng, đã sớm cười gật đầu, nàng không nghĩ tới nhiều người thích nàng như vậy, nên rất vui vẻ.

"Ừ, nếu công chúa nghĩ tới ta, ta liền đi cùng ngươi."

Nàng hữu hảo vươn tay vỗ vai Văn Tường, cũng không cho là cái gì không ổn, cũng không cho là mình và Văn Tường có cái gì khác biệt.

Văn Tường cũng không trách nàng, nhớ tới ngày mai là ngày đại hôn của Phượng Lan Dạ, lập tức tươi cười mở miệng.

"Thanh Nhã, không ngờ ngươi thật gả cho Thất hoàng huynh rồi, thật sự là quá tốt, hôm nay ta tới đây là muốn đưa ngươi một ít lễ vật."

Văn Tường nói xong liền nhìn ra cửa kêu một tiếng: "Người đâu, đem lễ vật trình lên."

Lập tức có tiểu cung nữ đi vào, dâng lên một hộp gấm, khi mở ra, chỉ thấy bên trong phần lớn là đồ trang sức đeo tay, bất quá nhìn thấy là biết giá trị không rẻ, Phượng Lan Dạ nhìn Văn Tường, không biết nói cái gì cho phải? Trước kia mình rất chán ghét nàng ta, hiện tại thay đổi dung mạo đối với nàng cũng là việc tốt, chẳng qua là nàng tựa hồ như có chút hổ thẹn, nếu để cho nàng ấy biết, nàng vốn là Phượng Lan Dạ chân chính thì lúc đó nàng ta sẽ nghĩ như thế nào đây? Phượng Lan Dạ nhủ thầm.

Bất quá lễ vật cũng đã đưa tới, vốn không thể trả về, cùng lắm thì sau này lúc đám cưới nàng ấy, sẽ tặng lại lễ vật a, nghĩ xong nàng liền thích thú đứng dậy: "Cám ơn công chúa."

"Đừng khách khí như vậy, sau này ngươi là Thất hoàng tẩu rồi, ta không có bằng hữu, tự nhiên sẽ xem ngươi là bằng hữu a."

Văn Tường nói xong, trong phòng lập tức trở nên ấm áp, tràn ngập tiếng cười, Vụ Tiễn nhìn sang Văn Tường, rồi nhìn sang Thủy Trữ, có bọn họ bên cạnh Lan nhi, nàng coi như là yên tâm rồi, xem ra nàng nên cùng Nam Cung Quân rời đi, nghĩ đến đây sắc mặc không khỏi ửng hồng.

Bởi vì ngày thứ hai chính là đám cưới, cho nên Phượng Lan Dạ có rất nhiều đồ phải chuẩn bị, mũ phượng đội đầu, tất cả lễ vật do hoàng đế ban thưởng cũng đã đưa tới, lễ vật của Tề vương tặng cũng được đưa tới.

Tô lão gia cùng Tô phu nhân cũng hết sức tận lực, chuẩn bị cho nàng rất nhiều đồ cưới, trong lúc nhất thời Thược Dược hiên lại trở thành gian phòng chứa đầy vàng ngọc.

Buổi tối, Tô phu nhân đi vào phòng con gái cẩn thận dặn dò Phượng Lan Dạ chuyện của người thê tử nên làm, còn dặn dò chi tiết lúc động phòng.

Phụ mẫu hai người thì thầm to nhỏ suốt nửa ngày, Vụ Tiễn lặng lẽ lui ra ngoài. An Vương Nam Cung Quân trong lòng rối như tơ vò, lúc nàng rời khỏi Vương phủ, bao nhiêu ngày không gặp nàng, hắn thật nhớ nàng, nên đã cùng nàng thương lượng lúc nào rời khỏi Giáng Thành, nhưng nghe xong những lời Ngũ hoàng huynh nói, trong lòng hắn rất bất an, không muốn rời khỏi kinh thành.

Hai người một đường tránh khỏi mọi người, trở về An Vương phủ, lại không ngờ rằng Thụy Vương đang ở trong An Vương phủ chờ hắn, Nam Cung Quân để cho Vụ Tiễn vào phòng trước, hắn đi chào hỏi Ngũ hoàng huynh.

Nam Cung Quân đi vào sân, trong khách sảnh, hai huynh đệ cùng ngồi xuống.

"Ngũ hoàng huynh trễ như thế còn tới đây?"

Nam Cung Quân nhìn Thụy Vương Nam Cung Duệ, ngày mai là ngày vui của Thất hoàng đệ, bọn họ tự nhiên là biết, không biết hắn trễ như thế còn tới đây làm gì?

Nam Cung Duệ cười nhìn Nam Cung Quân.

"Muốn tới đây cùng ngươi nói chuyện một chút."

Nam Cung Duệ ánh mắt thâm thúy, tựa hồ còn che giấu việc gì, Nam Cung Quân không nhịn được hỏi thăm: "Ngũ hoàng huynh, ngươi nói, có phải là có chuyện gì giấu giếm chúng ta không, chỉ cần ngươi nói ra, chúng ta nhất định sẽ giúp ngươi."

"Không có chuyện gì, Lục hoàng đệ, nhiều năm qua ngươi vì hoàng huynh làm rất nhiều chuyện, ta cũng biết, cám ơn ngươi."

Nam Cung Duệ tối nay tựa hồ có chút đa sầu đa cảm, không biết là bởi vì Thất hoàng đệ đám cưới mang đến cho hắn cảm xúc, hay là thật có chuyện gì, Nam Cung Quân không nói gì, chỉ chớp mắt nhìn hắn.

"Không có chuyện gì, giữa huynh đệ chúng ta đừng nói những thứ này."

Nếu không có nương hắn là Hoàng quý phi ban đầu giúp đỡ, mình và mẫu phi đã không tồn tại rồi, cho nên cũng là do quan hệ nhân quả tuần hoàn, thật ra thì có đôi khi mình cũng oán trách hắn, cũng hận hắn, sau đó nghĩ lại thì thấy thông suốt hơn.

"Ta đã cùng phụ hoàng nói sẽ lập ngươi làm thái tử?"

Nam Cung Duệ nói thẳng vấn đề, đây là mục đích tối nay hắn tới đây, vì muốn khuyên Nam Cung Quân tiếp nhận chuyện này, hắn biết nếu muốn Nam Cung Quân tiếp nhận chuyện này không phải là chuyện một ngày một bữa, bất quá hắn nhất định sẽ khuyên hắn ta tiếp nhận chuyện này, bằng không thì Nhị hoàng huynh và Tứ hoàng huynh rồi, Thất hoàng đệ thì dù bất luận như thế nào không thể nào trèo lên ngôi vị hoàng đế, trong lòng hắn và phụ hoàng có khúc mắc, chỉ sợ phụ hoàng cũng không yên tâm để cho hắn kế vị.

"Cái gì? Ngũ hoàng huynh, ta?"

Nam Cung Quân vội vàng đứng lên, hắn không phải đã nói qua là sẽ không kế vị sao, nhiều năm nay hắn làm nhiều chuyện như vậy, trải qua biết bao nhiêu khó khăn là vì ai chứ?

Nam Cung Duệ kéo hắn ngồi xuống: "Đừng nóng vội, ngươi hãy suy nghĩ rõ ràng, nếu như ngươi không làm, ngôi vị hoàng đế sẽ rơi vào tay Nhị hoàng huynh cùng Tứ hoàng huynh, ngươi nhẫn tâm nhìn giang sơn của phụ hoàng khó khăn mới có được bị hủy hoại sao?"

Nam Cung Quân không hiểu, tại sao Ngũ hoàng huynh không làm, hắn ảo não đứng lên: "Còn ngươi? Đó là vị trí của người, đâu có quan hệ gì đến ta?"

"Tốt lắm, ngươi hãy cẩn thận suy nghĩ thử xem, đến lúc ta sắp rời đi, ta sẽ nói cho ngươi tại sao lại muốn ngươi kế vị?"

Nam Cung Duệ đứng lên đi ra ngoài, hắn quay đầu thấy Nam Cung Quân vẫn không nhúc nhích ngồi yên ở trên ghế, thì thở dài một hơi, bước ra bên ngoài, rất nhanh biến mất trong bóng đêm.

Trong khách sảnh, sắc mặt Nam Cung Quân âm u, rất khó coi, cho tới bây giờ hắn không nghĩ tới một ngày nào đó mình sẽ trở thành thái tử, thậm chí tương lai sẽ trở thành vua của một nước, chuyện này Vụ Tiễn cũng có đề cập tới? Nghĩ đến Vụ Tiễn, Nam Cung Quân rùng mình, thật nhanh lắc mình phóng ra bên ngoài, nếu như Vụ Tiễn biết được Ngũ hoàng huynh vì muốn hắn làm thái tử, chỉ sợ nàng sẽ rời đi.

Nam Cung Quân chạy tới phòng, trong phòng không một bóng người, nên vội vàng gọi nha hoàn tới đây hỏi thăm, lại nghe nói không có ai tới đây.

Hắn không khỏi ngây ngẩn cả người, lẽ nào Vụ Tiễn đã nghe được bọn họ nói chuyện, trong lòng hắn thoáng luống cuống, Vụ Tiễn, ta không nghĩ tới những thứ này, đây là ý của Ngũ hoàng huynh, Nam Cung Quân quýnh lên, dẫn thủ hạ rời khỏi An Vương phủ, đi Tô phủ một chuyến, kết quả cũng không tìm được tung tích của Vụ Tiễn, cuối cùng chỉ có thể đau khổ mà quay về.

Ngày mai chính là ngày đại hôn của Tô Thanh Nhã, nàng ấy nhất định sẽ không rời đi, hắn nhất định phải tìm được nàng, nói cho nàng biết đây không phải là ý của hắn?

Nam Cung Quân về An Vương phủ, nhưng cả đêm không ngủ được.

Mười sáu tháng ba, chính là ngày đại hôn của Tề vương cùng Tô phủ Nhị tiểu thư Tô Thanh Nhã.

Trời trong xanh, mây lãng đãng bay.

Sáng sớm, Tô phủ liền náo nhiệt, Tô phu nhân dẫn mấy tiểu nha hoàn vào Thược Dược Hiên chuẩn bị mọi thứ.

Khiêng của hồi môn, thu thập danh mục quà tặng, còn hầu hạ tiểu thư, đủ mọi thứ nên mọi người vô cùng bận rộn.

Đám cưới lần này không giống với lần trước, trong lòng Phượng Lan Dạ ngọt ngào hân hoan, cho nên tự giác rời khỏi giường, biết điều một chút ngồi ở trước gương cho người ta trang điểm.

Gương mặt đẹp tựa phù dung, tươi đẹp sáng lạng, thoa thêm một lớp phấn mỏng, càng hiện ra dung mạo nghiêng nước nghiêng thành.

Thấy vậy tất cả mọi người đều ngây người, bình thường không son phấn thì tiểu thư cũng đã xinh đẹp động lòng người rồi, giờ phút này trang điểm thêm một chút phấn hồng, quả nhiên là đại mỹ nhân, kiều diễm không gì sánh được.

Mặc thêm giá y đỏ thẫm, thêu hình Phượng Hoàng giương cánh, mũ phượng chưa đội, nhưng trên tóc đã cài kim quang trâm phượng, ở phía sau đỉnh đầu, trâm phượng linh động, cùng khăn đội đầu đỏ tươi, làm nổi bật được làn da trắng như tuyết, lông mày nhỏ tựa nguyệt, đôi mắt đen láy giống như màu tím trân châu, sinh động và phát sáng, lỗ mũi thon nhỏ nhếch lên với vẻ tự hào, còn đôi môi thì đỏ mọng tựa như đóa anh đào, diễm lệ ướt át.

Thật là làm cho người ta không thể dời tầm mắt, bọn nha đầu vừa cười vừa cảm thán:

"Tiểu thư thật xinh đẹp a."

"Thiên tiên quốc sắc."

Phượng Lan Dạ nhìn hình ảnh của mình trong gương, vui sướng nhướng đuôi lông mày một cái, trong đáy mắt ẩn chứa tình ý dạt dào, tâm tư của nữ nhi thấp thoáng ẩn hiện trong ánh mắt, lần này là nàng thật tâm thật ý muốn gả cho một nam nhân, vì nam nhân mình yêu mến mới lên kiệu hoa.

Lần này nàng chân chính trở thành nữ nhân của nam nhân mình yêu mến, hai người có thể cùng nhau nắm tay cùng nhau đi suốt cuộc đời này, cùng nhau sống đến bạc đầu giai lão.

Phía sau Vụ Tiễn cùng Thủy Ninh đã đi tới, mỗi người ở một bên rồi đưa tay ôm nàng.

"Tỷ tỷ, thật xinh đẹp."

Thủy Ninh vui vẻ lên tiếng, người tốt có tốt báo, tỷ tỷ chẳng những xinh đẹp, hơn nữa tâm địa còn rất thiện lương, nhất định sẽ rất hạnh phúc.

Vụ Tiễn ở một bên cũng tiếp lời, gật đầu đồng ý: "Đúng vậy a, thật xinh đẹp, ta chưa từng nhìn thấy qua cô dâu nào xinh đẹp như vậy."

Trong phòng mọi người vừa có tâm trạng vui sướng của ngày đại hôn, vừa có nỗi buồn của sự ly biệt, tuy nói là nàng gả đi cũng gần, nhưng là vừa nghĩ tới nàng sắp gả đi, trong lòng có chút ê ẩm, tuy nhiên họ cũng thật cao hứng.

Tô phu nhân dẫn người từ bên ngoài đi vào, vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ thu thập xong, liền đi tới đánh giá mấy lần, rồi hài lòng gật đầu, cuối cùng phát hiện Phượng Lan Dạ đem khăn che đầu vén lên mũ phượng, làm thế căn bản không có che kín mặt, nên không khỏi kinh ngạc.

"Nhã Nhi a, đây là khăn che mặt, ngươi lại vén lên, như vậy sao được a."

"Không có chuyện gì, nương, ta xem Nhã Nhi đẹp như vậy, phải để cho người trong thiên hạ nhìn một chút, muội muội của ta xứng đáng làm Vương phi của Tề vương, hai người bọn họ là trời sinh một đôi a."

Trong lời nói của Vụ Tiễn mang theo chút tự hào, Tô phu nhân suy nghĩ một chút rồi cũng đồng ý, nghĩ đến từ nay về sau Thanh Nhã đã là người của nhà người ta rồi, nước mắt liền không nhịn được chảy xuống, tuy nói nàng không phải là do mình sinh, nhưng lại khiến cho người ta đau lòng, thời gian này sống chung với nhau, tình cảm thật tốt.

"Nhã Nhi, ngươi nhất định phải hạnh phúc."

Tô phu nhân ôm thân thể Phượng Lan Dạ, bên cạnh Thủy Ninh cùng Vụ Tiễn cũng đồng thời gật đầu.

Phượng Lan Dạ cười nhìn người thân và bằng hữu trước mắt, cuộc đời này nàng đã không có gì hối tiếc nữa.

Lúc này bên ngoài thanh âm của bà mối vang lên: "Phu nhân, kiệu hoa của Tề Vương phủ đã tới. Người mau ra đây xem thử, kiệu hoa tám người khiêng thật xinh đẹp a, thật là độc nhất vô nhị a."