Độc y vương phi - Quyển 3 - Chương 100 - Phần 1

Chương 100: Ta là nam nhân của Phượng Lan Dạ

Đêm không trăng, bầu trời xung quanh một mảnh đen nhánh, đèn lồng ở Tô phủ chiếu rọi ra ánh sáng nhợt nhạt, người nam nhân trên cành cây một thân bạch y như tuyết, giang hai cánh tay nghênh đón tiểu nha đầu vừa phóng tới, cho đến khi nàng vững vàng lọt vào trong ngực của hắn, trong lòng hắn cảm thấy vô cùng mãn nguyện và tràn đầy hạnh phúc, hắn chưa bao giờ kích động như thế, hắn dùng lực buộc chặt hai cánh tay, siết chặt nàng trong lòng ngực của mình, bàn tay to ôm chặt nàng, cảm nhận được hơi ấm từ trên người nàng truyền đến, thanh âm kích động vang lên.

"Lan nhi, nàng cuối cùng cũng trở lại, ta vẫn luôn ở đây chờ nàng, bất kể nàng đi bao xa, nhất định sẽ trở lại."

"Diệp, thật xin lỗi, đã để ngươi lo lắng."

Phượng Lan Dạ tựa vào trong ngực của hắn, chóp mũi ngửi thấy hương thơm từ trên người hắn, hơi thở ấm áp của hắn bao quanh lấy nàng, Những lúc nàng cảm thấy cô đơn trong cuộc sống, nàng luôn hoài niệm về cuộc sống trước đây, sau này nàng vĩnh viễn sẽ không rời xa hắn, tay nàng dùng sức ôm hông của hắn, trên khuôn mặt kiều diễm động lòng người đầy tràn đầy nụ cười hạnh phúc: "Sau này ta sẽ không rời đi ngươi."

"Ừ, sẽ không."

Nam Cung Diệp ôm nàng, cảm nhận được niềm hạnh phúc như bảo bối mất đi mà tìm lại được, hắn ôm nàng hai người cùng nhảy xuống cây.

Gió đêm gào thét, đêm khuya lạnh giá, nhưng bọn họ lại không cảm giác được một tia rét lạnh, bọn họ chỉ cảm thấy trong lòng có một luồng hơi nóng bao phủ bọn họ, những đau khổ phải chịu đựng trong mấy tháng trời bỗng chốc tất cả đều hóa thành hư ảo, ngược lại có một loại tình cảm quý báu mà giữa hai người có được sẽ không dễ dàng buông tay.

Hai đôi tay ôm chặt lấy nhau, từ nay về sau sẽ không bao giờ buông ra.

"Lan nhi, ta thật muốn đánh vào cái mông nhỏ của nàng."

Trong đôi mắt của Nam Cung Diệp thoáng hiện lên một tia trách nhẹ, tuy nhiên càng thể hiện rõ ràng hơn là vẻ cưng chiều, hiện tại hắn nơi nào dám động nàng một cái đầu ngón tay, chỉ muốn đem nàng cưng chiều nàng vô bờ bến mới mong thoả được cảm giác này.

Phượng Lan Dạ nhìn hắn rồi mỉm cười ngọt ngào, nàng biết hắn giận là việc nàng không nhìn nhận hắn.

Thật ra thì lúc vừa hồi kinh nàng đã nghĩ đến chuyện đi nhìn nhận hắn, nhưng thứ nhất là lo lắng dung mạo của mình sẽ tạo thành sự phiền phức cho hắn, thứ hai không biết ở chỗ tối có bao nhiêu ánh mắt theo dõi hắn, cho nên không thể vọng động, lúc hắn nhớ nàng, nàng cũng nghĩ đến hắn a.

"Sau này sẽ không, sẽ không."

Phượng Lan Dạ giống như một con thỏ con dụi dụi đầu vào trong lòng ngực của hắn, khiến cho hắn không nhịn được vươn tay nắm cái mũi của nàng.

"Nàng a, lần sau còn làm ta sợ như vậy, ta nhất định sẽ đánh vào cái mông nhỏ của nàng."

Nói xong hắn đưa tay lên ôm lấy Phượng Lan Dạ, cưng chiều mở miệng: "Đi thôi, trở về phòng của nàng, bên ngoài trời lạnh rồi, cũng không thể để nàng bị đông lạnh được."

Phượng Lan Dạ tựa vào trong ngực của hắn, giơ một ngón tay chỉ đường.

Thân ảnh cao lớn khéo léo ôm lấy thân thể nhỏ nhắn xoay người hướng hành lang đi tới, hình ảnh đó giống như một bức tranh đẹp động lòng người, phía bên trong hành lang, hai cái bóng kéo ra rất dài.

Trên cành cây cách đó không xa, có ba người xoay mặt nhìn nhau, cuối cùng có một người kinh ngạc mở miệng.

"Thật không ngờ Tô nhị tiểu thư mới chính là Tiểu Vương phi của chúng ta, vậy Lục tiểu thư kia là người nào?"

Nguyệt Cẩn vừa mở miệng, Ngọc Lưu Thần cùng Thiên Bột Thần ở bên cạnh mỗi người ném hắn một phát, cùng mở miệng nói: "Là giả."

"Nhưng tại sao dung mạo của Tiểu Vương phi không giống với trước kia thế"

Lời nói của Nguyệt Cẩn thể hiện sự thương tâm, nàng nhất định là chịu rất nhiều đau khổ, nói không chừng bị hủy dung rồi, cho nên mới phải thay đổi tướng mạo, mặc dù trong lòng Gia đau khổ, nhưng Tiểu Vương phi nhất định cũng chịu khổ không ít, hiện nay cuối cùng mọi việc cũng tốt rồi, bọn họ lại chung một chỗ, sau này chỉ mong bọn họ vĩnh viễn tương thân tương ái, có lẽ sẽ còn rất nhiều chông gai, nhưng chỉ cần không xa rời nhau là tốt rồi.

Trong lúc ba người đang suy nghĩ, thì ở đầu hành lang bên kia của Tô phủ, Vụ Tiễn dẫn Tô lão gia cùng Tô phu nhân đi ra, ba người đồng thời nở nụ cười.

“Thật tốt quá, mọi việc cuối cùng cũng được giải quyết tốt đẹp."

Vụ Tiễn vỗ vỗ tay, xoay người chuẩn bị đi ngủ, bỗng nhiên Đinh Đương từ xa đi tới, cung kính mở miệng.

"Lão gia, Phu nhân, Đại tiểu thư, tiểu thư mời mọi người qua đó một lúc."

Ba người trong bụng có chút thấp thỏm, chẳng lẽ bọn họ trốn ở chỗ này nhìn lén, bị phát hiện rồi, cho nên Nhã Nhi nổi giận, Tô lão gia cùng Tô phu nhân nghĩ.

Vụ Tiễn trong bụng hiểu rõ, nhất định là Lan nhi muốn đem chuyện đã xảy ra nói cho cha mẹ biết, tránh cho bọn họ chẳng hay biết gì mà gặp phải phiền toái, vì vậy xoay người dắt tay hai người: "Đi thôi, xem thử muội muội muốn nói gì."

Ba người cùng theo sau Đinh Đương đi về phía phòng của Phượng Lan Dạ.

Bên trong gian phòng, ánh đèn mờ ảo, một người đang ngồi tựa vào trên giường êm, bộ dạng lười nhác, nhưng lại vô cùng tôn quý, dễ dàng lộ ra khí phách của dòng dõi hoàng gia, một tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngón tay của Phượng Lan Dạ, cũng không nhìn mọi người từ ngoài cửa đi vào, rõ ràng là rất tùy ý, nhưng lại tạo nên áp lực rất lớn cho người khác.

Tô Diễn cùng Tô phu nhân từ từ đi vào, cẩn thận muốn hành lễ, Phượng Lan Dạ đã ngăn cản: "Cha mẹ, các người ngồi xuống đi."

"Được." Ba người cùng ngồi xuống, lúc này Đinh Đương lui ra ngoài, canh giữ ở ngoài cửa không để cho bất luận kẻ nào tới gần.

Phượng Lan Dạ nhìn về phía Tô Diễn cùng Tô phu nhân, trên khuôn mặt lộ ra nụ cười ôn hòa, nhàn nhạt mở miệng.

"Cha mẹ, hai người cũng thấy chuyện tối hôm nay rồi, cho nên ta muốn đem chuyện của ta nói cho hai người biết, thật ra thì ta chính là vị Tề Vương phi đã rớt xuống vách núi kia, bởi vì bị hủy dung nhan, cho nên hôm nay mới biến thành bộ dáng này."

“Tề Vương phi?"

Tô Diễn cùng Tô phu nhân giật mình, vốn cho rằng Tề vương là nhìn trúng nữ nhi của bọn hắn, không nghĩ tới nữ nhi mà mình quen biết này lại là vị Tề Vương phi đã rơi xuống vách núi kia, hai người lập tức bất an đứng lên: "Chúng ta không biết, nếu sớm biết thì…?"

Tô Diễn nói không được nữa, ban đầu cũng không có bức họa của nàng nếu biết nàng là Tề Vương phi, cũng phải tìm bộ dáng của nàng, cho nên hắn nhất thời không thể nói tiếp, Vụ Tiễn vội vàng kéo lấy hai người, để cho bọn họ ngồi xuống.

"Muội muội không phải là trách cha mẹ, chỉ là để cho hai người biết rõ chân tướng sự việc, cha mẹ không cần khẩn trương, cho dù là thân phận tôn quý, cũng là nữ nhi của các ngươi a."

Nhận thì cũng đã nhận, sao có thể bởi vì thân phận tôn quý, liền có khoảng cách.

Phượng Lan Dạ gật đầu, gương mặt càng lộ ra sự ôn hòa: "Thật ra thì ta không phải là trách các người, ngược lại còn vô cùng cảm kích, bởi vì ta cho tới bây giờ vẫn không hưởng thụ được tình cảm của người thân, là các người cho ta sự chân tình này, cho nên bất kể thân phận tôn quý thế nào, ta cùng tỷ tỷ cũng là nữ nhi của các người a."

"Vãn Nhi, Nhã Nhi."

Hai người có chút cảm động, lệ tràn khóe mắt, bất quá Tô phu nhân rất nhanh nghĩ đến một chuyện.

"Vậy hôm nay có người nói vị Lục tiểu thư kia mới là Tề Vương phi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Lời nói của Tô phu vừa thốt ra, Nam Cung Diệp vẫn đang tựa người ngồi bên cạnh, trên ngũ quan xinh xắn, chợt hiện lên tia lạnh lẽo âm ngao, trong con mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn, khóe môi lộ ra nụ cười lạnh như băng, Tô Diễn cùng Tô phu nhân không nhịn được rùng mình một cái, vị Tề Vương gia này quả nhiên là dọa người mà, nên cũng không dám nói cái gì nữa.

Phượng Lan Dạ nhìn về bọn họ, hoà thuận vui vẻ mở miệng: "Hiện tại có người mạo nhận là ta xuất hiện, nhưng bọn hắn đại khái không biết ta còn sống, cho nên việc ta còn sống cũng không thể để lộ ra ngoài, biết thân phận ta cũng là mấy người chúng ta, sau này ta là nhị tiểu thư của Tô phủ, người mà Tề vương thích cũng chính là Tô nhị tiểu thư."

"Ừ, chúng ta biết rồi."

Tô Diễn cùng Tô phu nhân lên tiếng, đồng thời cảm nhận được chuyện này không phải là chuyện bình thường, mọi việc trong kinh thành luôn thay đổi, cẩn thận là tốt nhất, hai người đáp ứng xong liền đứng lên: "Nhã Nhi, cha mẹ mệt rồi, chúng ta muốn đi nghỉ ngơi."

Thật ra thì bọn họ thấy Tề vương ở chỗ này, cảm thấy áp lực quá lớn, Phượng Lan Dạ sao lại không biết ý nghĩ của bọn họ, gật đầu cười, ba người bên trong phòng liền đứng dậy đi ra ngoài, Vụ Tiễn trước khi rời đi, còn liếc xéo Phượng Lan Dạ một cái, mới chầm chậm tiêu soái đi ra ngoài, bất quá nàng còn chưa đi được hai bước, liền nghe Nam Cung Diệp gằn từng chữ mở miệng.

"Người vừa rồi không phải là Lục hoàng tẩu sao."

Tư Mã Vụ Tiễn bước hụt chân, thiếu chút nữa là té nhào trên mặt đất, ánh mắt của vị Tề vương này quá độc, vốn định quay đầu lại dặn dò hắn không cho phép lộ tung tích của nàng, nhưng nàng nghĩ Lan Dạ nhất định cũng sẽ dặn dò hắn, bèn xoay người đi ra ngoài.

Ban đêm gió thổi, lạnh thấu xương, làm nàng không nhịn được rùng mình một cái, Nam Cung Diệp vừa nhìn qua cũng biết được, nàng thật không muốn về An Vương phủ sao? An Vương phủ cùng Tề Vương phủ không giống nhau, nên nàng vẫn luôn suy nghĩ chuyện này trên đường trở về phòng.

Trong phòng Phượng Lan Dạ, Nam Cung Diệp vẫn không gạt bỏ được suy nghĩ, vươn tay ôm lấy Lan Dạ.

"Lan nhi, các ngươi đang làm cái gì vậy? Nếu Lục hoàng tẩu đã trở lại, vì sao không trở về An Vương phủ, phải biết rằng những ngày này Lục hoàng huynh cũng rất khổ sở, nếu các người không sao, cũng nên báo với huynh ấy."

Phượng Lan Dạ biết Nam Cung Diệp là đang nghĩ đến bản thân, xoay người cười với hắn, khóe môi hiện lên nụ cười nhạt.

"Vụ Tiễn không muốn trở về An Vương phủ, chuyện này ngươi không được nhanh miệng nói ra ngoài, nàng không trở về là bởi vì trong An Vương phủ có nhiều nữ nhân như vậy, mặc dù An vương chỉ thích một mình nàng, nhưng những nữ nhân kia thì sao? Cũng không thể bỏ mặc không quản không hỏi, thời gian dài, nàng nhìn thấy cũng rất phiền chán, không thể xem như không nhìn thấy, cho nên nàng mới không muốn trở về An Vương phủ."

Nam Cung Diệp vừa nghe thấy lời nói của Phượng Lan Dạ có chút tức giận.., không do dự xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lại, đưa tay lên kéo nàng vào lòng, lúc này nói những lời mất hứng đó làm gì?

"Lan nhi, chúng ta không nói chuyện của người khác nữa, nói chuyện của chúng ta đi, nói cho ta nghe chuyện của nàng sau khi rơi xuống vách núi, còn khuôn mặt của nàng nữa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Phượng Lan Dạ gật đầu, vùi đầu trong ngực của hắn, hai người nằm cùng nhau, an tĩnh nói chuyện, nhưng trái tim hai người cũng rất nhanh tràn ngập cảm giác ấm áp và hạnh phúc.

"Ngày đó ta cùng Vụ Tiễn bị hoàng kim giáp đuổi kịp bên vách núi, bởi vì không phải là đối thủ của họ, biết có tiếp tục đánh cũng chỉ có chết, lúc ấy ta nghĩ, nếu nhảy xuống núi còn có một cơ hội sống sót, cho nên ta cùng Vụ Tiễn liền nhảy xuống, ta vốn cho rằng sẽ chết không thể nghi ngờ, ai ngờ lại không chết, ta không phải đang luyện một loại võ công có tên là Huyền Thiên tâm pháp sao? Loại võ công này đạt được một loại cảnh giới gọi là sự tái sinh từ trong cái chết, cho nên ta ở trong sự sống chết mà thăng cấp rồi, như vậy liền bảo vệ được hai người chúng ta không chết, tuy nhiên bởi vì bên dưới vách đá có vòng nước xoáy lớn, hai cái cùng lúc đánh ập vào, khiến cho khuôn mặt ta bị hủy dung, may là cha mẹ quen biết với vị thần y Bách Lí Hạo kia, liền thay đổi dung mạo cho ta."

Phượng Lan Dạ mặc dù giọng nói hời hợt, thật giống như chuyện này không có gì quan trọng, nhưng Nam Cung Diệp liên tưởng đến tình huống lúc đó, sắc mặt trở nên trắng bệt, một tay nắm chặt tay Phượng Lan Dạ, tay còn lại ôm chặt nàng vào lòng, trong lòng cảm thấy rất đau rất đau, tưởng tượng nàng chịu đau khổ, cũng chẳng kém mình bao nhiêu, hắn sống không bằng chết, còn nàng chẳng những phải chịu sự thống khổ trong lòng, mà còn phải chịu sự đau đớn của thân thể.

"Lan nhi, Lan nhi, đều là lỗi của ta, sau này ta sẽ không bao giờ để nàng làm việc gì một mình nữa."

Nếu như ngày đó hắn kiên quyết không để cho nàng đi, cũng sẽ không xảy ra những việc này, hai người cũng sẽ không bỏ lỡ nhiều thời gian như vậy, và cũng không phải chịu bao nhiêu thống khổ như thế.

Nhưng Phượng Lan Dạ lại mỉm cười, lắc đầu: "Không có chuyện gì, ta không phải đã phá hủy hỏa pháo rồi sao? Gia Gia bọn họ không có chuyện gì là tốt rồi."

Ít nhất nàng đã phá hủy hỏa pháo, cho dù bị chút ít đau khổ thì có là gì, lúc ấy nếu không phá hủy hỏa pháo, bọn họ nhất định sẽ tấn công Nhu Yên đảo, nhưng Phượng Lan Dạ lại không biết, mặc dù bọn họ không hủy hỏa pháo, Ngũ hoàng tử Thụy Vương cũng sẽ không đồng ý cho người khác vào Yên Hải.

"Lan nhi, Gia Gia nếu biết ngươi còn sống, hắn nhất định sẽ rất vui mừng, ngày mai ta sẽ phái người đưa tin đi Nhu Yên đảo."

Nam Cung Diệp nghĩ tới Gia Gia, khi Lan nhi chết đi hắn cũng rất trước khó chịu, nếu biết Lan nhi còn sống, sợ rằng hắn so sánh với bất luận kẻ nào càng vui vẻ.

"Được, chẳng qua bảo hắn đưa một số đồ tốt hơn cho ta, biết không? Lúc ta rơi xuống vách núi, Cầm của ta cùng với Bạo Vũ Lê Hoa Châm toàn bộ đều bị phá hủy."

Phượng Lan Dạ giảo hoạt mở miệng, Nam Cung Diệp gật nhẹ đầu, nàng đã trở lại, chính là ân điển lớn nhất đối với hắn, sau này chỉ cần nàng muốn, bất cứ cái gì hắn cũng sẽ đưa cho nàng.

"Được, chỉ cần nàng muốn, ta cũng sẽ khiến hắn đưa tất cả cho nàng."

Nghĩ đến thời gian hai người trải qua sự sinh tử, Nam Cung Diệp một lần nữa lo sợ, không khỏi ôm Phượng Lan Dạ nhẹ lẩm bẩm: "Lan nhi, không bằng chúng ta trở về Yên Hải đi, không bao giờ... đi ra nữa, cũng không cần quản xem bọn họ muốn làm gì?"

Trong con mắt của hắn khắc sâu nỗi sợ hãi, trải qua mấy ngày nay hắn thống khổ sống không bằng chết, căn bản là giống như cuộc sống của một hoạt tử nhân, hắn không muốn một lần nữa phải chịu đựng sự thống khổ này.

Phượng Lan Dạ biết ý nghĩ của hắn, nhưng tình huống xảy ra trước mắt tại kinh thành, bọn họ đi như thế nào chứ, hơn nữa nếu bây giờ hắn mang nàng đi, chính là mang nhị tiểu thư của Tô phủ đi, không nói nàng danh bất chính, ngôn bất thuận mà ngay cả cha mẹ cũng sẽ chịu sự quấy nhiễu, những kẻ trong bóng tối kia sẽ bỏ qua cho Tô Diễn cùng Tô phu nhân sao? Còn có Lục Giai nữa, nữ nhân này không biết từ nơi nào đến, còn có chuyện của Vụ Tiễn, rốt cuộc giải quyết như thế nào, chẳng lẽ nàng không quản không lo sao?

Phượng Lan Dạ sau một hồi suy nghĩ, ngước mắt nhìn Nam Cung Diệp.

"Ngươi tha thứ cho Hoàng thượng rồi sao? Những việc hắn đã làm đối với Ngọc phi, còn cái chết của Thanh Đại, Lam Đại nữa."

Trên ngũ quan tuấn mỹ của Nam Cung Diệp, bao phủ hàn băng, cặp mắt đen sắc bén, khóe môi khẽ cong lên mang vẻ âm ngao: "Hắn bây giờ chẳng qua chỉ là một người cô đơn, tin tưởng không cần ta động thủ, những chuyện phía sau cũng đủ làm hắn thống khổ rồi, nhị hoàng huynh cùng tứ hoàng huynh cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, bọn họ nhất định sẽ giở trò, cho nên ta cần gì động thủ, những việc này cho dù hắn muốn nhận hay không muốn nhận e rằng tất cả đều phải nhận lấy."

Nam Cung Diệp vừa nói xong, Phượng Lan Dạ liền gật đầu, bất quá lại biết trong lòng của hắn ít nhiều cũng đã tha thứ, mặc dù hận Hạo Vân đế, nhưng không muốn làm hại người vô tội, đây cũng là một chuyện tốt, về phần Hạo Vân đế, những chuyện ác mà hắn đã làm, sau này sẽ gánh lấy hậu quả, tin tưởng những chuyện sau này hắn nhận được sẽ không ít, bất quá trước mắt còn có rất nhiều chuyện phải giải quyết.

"Chờ mọi chuyện giải quyết xong, chúng ta về Yên Hải, ta đáp ứng ngươi."

Đúng vậy, chờ hết thảy mọi việc an bài tốt, giải quyết xong những chuyện này, hai người bọn họ sẽ trở về Yên Hải, không bao giờ đi ra nữa.

“Tốt."

Nam Cung Diệp gật đầu, bất quá vừa nghĩ tới ngày hôm nay tại yến hội Hoa Mai, nàng phát ra mị lực, trong lòng Nam Cung Diệp cảm thấy có một vị chua: "Những ngày sau này, ta không muốn ngươi cùng những tên nam nhân kia có một chút liên quan, nếu để chuyện này xảy ra, ta lập tức bảo phụ hoàng ban hôn, làm cho nàng một lần nữa phải gả cho ta."

Vừa nói đến cái chuyện này, Nam Cung Diệp không khỏi nhớ tới cái hôn lễ trước kia đã cho nàng, thật sự quá thiếu sót rồi, đợi đến khi mọi chuyện giải quyết xong, hắn nhất định sẽ đền bù cho nàng một hôn lễ lớn.

Phượng Lan Dạ không nhịn được quăng một ánh mắt xem thường, bàn tay nhỏ bé từ từ di chuyển trên ngực của Nam Cung Diệp.

"Đừng quên Lục Giai, không điều tra rõ ràng nàng là người nào, thì thân phận nàng ta vẫn là Tề Vương phi, cho dù Hạo Vân Đế ban hôn, ta cũng chỉ làm trắc phi, ta không có hứng thú làm trắc phi cho người khác, hơn nữa người đàn bà kia muốn cướp nam nhân của ta, ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng."

Phượng Lan Dạ nói xong câu nói sau cùng, Nam Cung Diệp kêu lên một tiếng đầy cao hứng, vẻ mặt tươi cười, giống như một đóa hoa Mạn Đà nở rộ, khuôn mặt chói lọi như ánh mặt trời, lực đạo cánh tay càng siết chặt, ôm chặt nàng để nàng nhích tới gần thân thể hắn.

"Ừ, lời này ta thích, ta là nam nhân của Phượng Lan Dạ."

Phượng Lan Dạ vừa nghe xong, gật mạnh đầu, bàn tay nhỏ bé ôm lấy khuôn mặt như hoa như ngọc của Nam Cung Diệp, nhẹ nhàng xoa đầu ngón tay lên trán của hắn, nghiêm trang mở miệng.

“Từ nay về sau, ngươi chính là người của ta, người nào dám động, chết."

Nàng nói xong câu nói con ngươi chợt lóe lên tia ngoan độc, mỉm cười nhẹ nhàng, thỏa mãn tiến sát vào trong ngực của Nam Cung Diệp, nàng giống như một tiểu bạch thỏ khả ái, từ từ khép mắt lại, Nam Cung Diệp đưa tay ôm nàng lên giường, nghiêng người tựa sát vào bên cạnh nàng, đêm nay, hắn bất luận như thế nào cũng không ngủ được.

Sợ khi mình vừa nhắm mắt lại, phát hiện đây chẳng qua là một giấc mộng, nàng sẽ biến mất.

Cảm giác như vậy rất sâu sắc, cho nên hắn dứt khoát không ngủ, cứ như vậy mà trợn tròn mắt nhìn nàng, si ngốc nhìn, còn vươn bàn tay như ngọc, nhẹ nhàng ve vuốt khuôn mặt của nàng, thật ra thì trong mắt hắn, Lan nhi vẫn giống như trước kia, ánh mắt của nàng vừa to vừa sáng, giảo hoạt giống như tiểu hồ ly, cái miệng nho nhỏ, đỏ hồng, nghĩ tới đây Nam Cung Diệp liền cúi người nhẹ hôn xuống, trải qua chia lìa lần này, hắn càng biết quý trọng hơn tình cảm quý báu giữa hai người, chỉ cần có thể ôm lấy nàng, chính là một loại hạnh phúc, liền biết mình không phải cô đơn, còn có người bên cạnh mình.

Đêm khá dài, trong phòng, ngọn đèn dầu toả ra ánh sáng, căn phòng trở nên ấm áp.

Sáng sớm ngày thứ hai, sau khi Phượng Lan Dạ rời giường, Nam Cung Diệp cũng đã đi rồi, Đinh Đương cùng Vạn Tinh đang ở trong phòng thu dọn đồ đạc, hai người vừa nhìn thấy chủ tử tỉnh lại, liền đi tới, cung kính mở miệng: "Tiểu thư tỉnh”.

Phượng Lan Dạ xoa xoa mắt, sờ sờ cái chăn bên người còn vương lại hơi ấm của hắn, tối qua nàng có chút mệt, bất quá biết hắn ngủ bên cạnh nàng, một đêm này ngủ được rất ngon, bởi vì có hắn bên cạnh, đây là sự thật, nghĩ tới đây khóe môi nhếch ra nụ cười rất sâu, ngước mắt thấy hai nha đầu ngó chừng nàng, nhịn không được sờ sờ mặt.

"Sao vậy?"

“Tiểu thư thật giống như rơi bình mật ngọt vậy, nụ cười kia thật ngọt chết người."

Đinh Đương vừa cười vừa nói đùa, Phượng Lan Dạ ngượng ngùng nói: "Nha đầu chết tiệt kia, cũng biết giễu cợt ta."

Nói xong mới nhớ tới chuyện Lục Giai, ánh mắt nhìn sang Vạn Tinh: "Đi báo cho Tiểu Ngư, giúp ta lưu ý một chút, mọi việc ở Kinh triệu phủ doãn? Có việc gì tới báo cho ta biết."

"Dạ, nô tỳ lập tức đi làm."

Vạn Tinh đi ra ngoài, bên trong gian phòng chỉ có một mình Đinh Đương, động thủ hầu hạ nàng thức dậy, mới vừa đứng lên liền thấy Vụ Tiễn từ bên ngoài vội vàng đi vào, vừa tiến đến liền thần bí hỏi tới: "Tối hôm qua ngươi có dặn dò Nam Cung Diệp kia hay không, không nên nói lung tung."

Lan Dạ gật đầu, vừa bực mình vừa buồn cười nhìn Vụ Tiễn: "Ngươi a, thật không biết ngươi sợ cái gì, nếu là ta thì ta sẽ nói với Nam Cung Quân, nếu quả thật muốn ngươi trở về thì đuổi những nữ nhân kia đi, ngươi mới trở về An Vương phủ, nếu không sẽ không để ý đến hắn nữa, có cái gì mà phải sợ nhìn nhận hắn."

"Ngươi không biết, nếu như không có mẫu phi cũng không có vấn đề gì, nếu là mẫu phi biết ta còn sống, nàng nhất định sẽ xuất hiện, nàng xuất hiện chính là khuyên ta ở lại bên cạnh hắn, nhưng cuối cùng mọi chuyện lại giống như trước kia, cho nên điều thiết yếu chính là không thể để cho mẫu phi biết sự tồn tại của ta, về phần Nam Cung Quân, ta sẽ tìm cơ hội hỏi hắn, nếu như hắn đồng ý cùng ta rời đi thì thôi, nếu không ta sẽ dự định rời khỏi nơi này."