Độc y vương phi - Quyển 2 - Chương 086 - Phần 1

Chương 86: Hóa điên

Nam Cung Diệp tiến tới gần Nguyệt Phi. Nhưng lần này Nguyệt Phi chỉ nhếch môi không nói một chữ, hai tròng mắt chớp cũng không chớp nhìn Nam Cung Diệp.

"Tên thái giám kia đúng là ở trên tay ta, có điều ta sẽ không để cho ngươi nhìn thấy hắn. Trừ phi ngươi giúp Liệt nhi, như vậy ta sẽ đưa hắn cho ngươi."

"Ngươi?"

Nam Cung Diệp xoay mình tức giận nổi điên lên, đưa tay nhấc bổng thân thể Nguyệt Phi, giương tay lên định ban cho nàng ta một cái tát. Phượng Lan Dạ một bên vội đưa tay ngăn trở động tác của hắn:

"Đừng giết nàng ta, giết sẽ phiền toái. Hơn nữa lại không biết Ngọc phi đến tột cùng chết như thế nào."

Nam Cung Diệp ánh mắt lạnh lẽo như ăn thịt người khóa chặt Nguyệt Phi, song cuối cùng vẫn nhịn được, thở hào hển quăng nàng ta xuống. Phượng Lan Dạ một bên giúp Nguyệt Phi ngồi xuống nói:

“Được, chúng ta sẽ giúp Sở Vương duy nhất một lần. Nhưng ngươi nhớ kĩ, nếu chúng ta giúp hắn một lần, ngươi phải lập tức giao ra tên thái giám kia."

"Được."

Nguyệt Phi gật đầu, nhưng nghĩ tới cái gì đó liền mở miệng:

"Nhưng nếu muốn ta nói ra thì đừng có mà chỉ giúp một chút chuyện cỏn con vô nghĩa. Như thế không tính."

“Được."

Phượng Lan Dạ gật đầu, đưa tay kéo Nam Cung Diệp:

"Chúng ta đi thôi."

Nếu không đi thì trời sẽ sáng, đến lúc đó lại có phiền toái.

Nam Cung Diệp hung hăng quay đầu trợn mắt nhìn Nguyệt Phi một cái, trên dung nhan thanh cao tuyệt mỹ nhưng lại lạnh lẽo vô tình như hàn băng.

Kéo Phượng Lan Dạ phi thân rời đi Nguyệt Điệu điện trở về Tề Vương phủ.

Trong cung đưa mã xa chở bọn họ hồi phủ cho nên bọn họ phải trở lại trước khi xe ngựa tới nơi. Nếu không thái giám mà phát giác, khi đó không biết còn có thể sinh ra chuyện phiền phức gì nữa.

Nam Cung Diệp khinh công vô cùng lợi hại, ôm Phượng Lan Dạ một đường lướt đi như gió. Ngay thời điểm mã xa dừng trước cửa Tề Vương phủ, hai người bọn họ cuối cùng đã chạy tới.

Thái giám đứng trước mành che mã xa cung kính mở miệng:

"Vương gia, Vương phi đã đến nơi. Mời xuống xe."

Vẫn theo sát sau xe ngựa, Nguyệt Cẩn cùng thị vệ thật nhanh tung mình xuống ngựa, cung kính tiến lên nhấc lên mành phong, mời Vương gia bước xuống.

Thật ra thì lúc trước Vương gia rời đi, Nguyệt Cẩn có biết. Vốn là lo lắng muốn cùng đi bảo vệ Vương gia, nhưng sợ thái giám nhìn ra, cho nên một đường trấn định trở về phủ, mắt thấy đến Vương phủ rồi, hắn thật đúng là lo lắng Vương gia đuổi không kịp, chuẩn bị viện sẵn lý do, cũng may cuối cùng Vương gia đã trở lại.

Nam Cung Diệp từ bên trong mã xa đi ra, xoay người vươn tay ôm Phượng Lan Dạ bước xuống.

Lúc này trời sắc đã không rõ, ánh dương nhập nhòe bao phủ khắp nơi, xa xa đại lộ thỉnh thoảng vang lên giọng nói người đi đường, tạo nên không khí náo nhiệt chợ sáng.

Thái giám thỉnh an rồi hồi cung.

Nam Cung Diệp kéo tay Phượng Lan Dạ một đường đi vào Tề Vương phủ. Không nghĩ tới lại bận rộn nửa đêm, giờ phút này hai người cũng mệt chết đi rồi, cho nên cái gì cũng không suy nghĩ nữa, nghỉ ngơi trước quan trọng hơn. Kế tiếp có rất nhiều chuyện cần phải làm, không nên để bản thân quá mệt mỏi.

"Lan nhi, chợp mắt một tí đi, nàng mệt rồi."

"Ân."

Tích quản gia một mực trong Vương phủ canh chừng nay không nghĩ tới Vương phi cùng Vương gia hừng sáng mới trở về, bận rộn dẫn hai hạ nhân chạy ra đón, đem Vương gia cùng Vương phi đưa đến trước cửa Tuyển viện mới rời đi.

Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ chia nhau ra vào trong các nơi Tuyển viện nghỉ ngơi.

Bên trong Tuyển viện, tất cả mọi người ai cũng không dám quấy rầy bọn họ, không gian yên tĩnh không có một tiếng vang.

Không biết cảm giác đã ngủ được đến trưa hay là vì bụng đói ùng ục mới tỉnh lại, Phượng Lan Dạ mở mắt, nhìn mành che lụa trắng trên đỉnh đầu, lại nghĩ tới chuyện phát sinh tối hôm qua.

Mai Phi bị giam lỏng, bọn họ cũng hỏi ra một chút chuyện liên quan với Ngọc phi, mặc dù không biết chính xác chân tướng, nhưng năm đó chuyện Ngọc Vãn điện phát sinh, nhất định là một cuộc hạo kiếp.

Phượng Lan Dạ đang muốn nghĩ được nhập thần, Diệp Linh đi tới, bình tĩnh mở miệng:

"Tiểu Vương phi, người đã tỉnh, có phải đói bụng hay không, ta hầu hạ người rời giường thôi."

"Ân."

Phượng Lan Dạ ngồi dậy, Diệp Linh động thủ hầu hạ nàng. Thấy nha đầu này hồi lâu không nói một lời, mặc dù sắc mặt ra vẻ bình thản, bất quá tựa hồ đang tức giận, kỳ quái nàng nhướng lông mày hỏi:

“Đã xảy ra chuyện gì?

Diệp Linh vừa động thủ đỡ nàng ngồi trước bàn trang điểm giúp nàng chải đầu, vừa tức giận đáp:

“Ngày hôm nay lại tới hai nữ nhân nữa, đang ở tiền thính Vương phủ chờ, nói có việc muốn gặp Tiểu Vương phi. Không biết có phải lại là kẻ muốn gặp Vương gia hay không?"

Phượng Lan Dạ kinh ngạc cau mày. Không thể nào, Kiều Lung vừa rời đi mấy ngày, liền lại có nữ nhân tới? Bất quá là tới câu dẫn Nam Cung Diệp hay có chuyện gì khác?

Phượng Lan Dạ thu thập xong, đứng dậy đi ra ngoài. Diệp Linh đi theo phía sau nàng. Ngoài cửa Diệp Khanh cùng Tiểu Hồng đang đứng, cũng không thấy Hoa Ngạc.

Một nhóm ba bốn người, đi khỏi gian phòng ra ngoài, hướng thẳng tới Chính sảnh Vương phủ.

"Hai người kia bây giờ đang ở chính sảnh Vương phủ sao?"

Diệp Linh gật đầu, mấy người bước ra khỏi Tuyển viện.

Phượng Lan Dạ vừa quay nhìn phía sau một cái, Hoa Ngạc đi đâu? Nàng không nhịn được mở miệng hỏi:

"Hoa Ngạc đâu?"

Diệp Linh nhìn lướt qua, lông mày nhíu lại, há mồm muốn nói nhưng lại không biết nên nói hay không.

Hoa Ngạc kia rốt cuộc vẫn là người thân cận Tiểu Vương phi, có đôi khi nàng nói ra chỉ sợ người ta cho rằng nàng khích bác thị phi. Thật ra thì hai ngày này Hoa Ngạc luôn luôn tâm thần không yên, không biết đã xảy ra chuyện gì rồi?

Phượng Lan Dạ nhìn Diệp Linh đang ngập ngừng, biết nàng muốn nói ra suy nghĩ của mình. Diệp Linh vốn thông minh, nhất định là nàng đã phát hiện gì đó.

“Ngươi nói đi."

"Dạ."

Diệp Linh gật đầu, liếc Diệp Khanh cùng Tiểu Hồng một cái, hai người cũng nhìn nàng, Diệp Linh nhẹ giọng nói:

"Hai ngày này Hoa Ngạc luôn luôn tâm thần không yên, nô tỳ sợ nàng có tâm sự gì, hỏi nàng nàng lại không nói.”

"Vậy sao..."

Phượng Lan Dạ ánh mắt âm u tối sầm lại.

Hoa Ngạc nếu như tính làm chuyện gì nữa, nàng tuyệt đối không thể để nàng ta ở bên cạnh nữa.

Nha đầu này mặc dù từ lúc ban đầu vẫn đi theo nàng, nhưng mà căn bản không cùng suy nghĩ với nàng.

Nàng không phải người Vân Phượng quốc, cho nên đối với những tộc nhân kia căn bản là không có tình cảm gì. Có lẽ dưới cơ duyên xảo hợp nàng có thể còn cứu những người đó, nhưng sẽ không chủ trương nhất định phải cứu được.

Nhưng Hoa Ngạc từ nhỏ sinh trưởng ở Vân Phượng quốc, nàng ta một lòng nghĩ tới chính là cứu những Vân Phượng tộc nhân kia, cho nên nàng không thể lưu nàng ta lại nữa, nếu tiếp tục chỉ sợ sẽ sinh chuyện xấu.

Một nhóm mấy người rất nhanh đi tới chính sảnh Vương phủ.

Ngoài cửa có hai ba hạ nhân, vừa ngước đầu thấy Phượng Lan Dạ, vội cung kính hành lễ:

"Tham kiến Tiểu Vương phi."

"Đứng lên đi."

Phượng Lan Dạ dẫn người bước vào.

Bên trong phòng khách, vốn có hai nữ nhân đang ngồi, lúc này vừa nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa liền đứng lên, cùng nhau nhìn ra.

Chỉ thấy trước cửa phòng đứng một người - thiếu nữ quần váy nhanh nhẹn, lông mày tựa như trăng rằm, mắt sáng như sao, quanh thân nội liễm lạnh lùng, không vội không nóng, cử chỉ ưu nhã bước tới.

Mọi người đi theo phía sau đều tất cung tất kính.

Nếu nói là dung mạo xinh đẹp, tiểu nha đầu này cũng không phải là đẹp nhất, bất quá cũng tuyệt đối ngạo nghễ hậu thế, thật giống như nhánh lan trong trẻo cao quý, hơn cả hàn mai trong tuyết, xinh tươi động lòng người chính là ở chỗ này.

Thời điểm hai nữ nhân này đánh giá Phượng Lan Dạ, Phượng Lan Dạ cũng đồng thời đánh giá họ.

Thân hình cao ráo, ngũ quan xinh đẹp, mười bảy mười tám tuổi thế nhưng mặt mũi trầm tĩnh như băng, không có chút gợn sóng. Có thể nhìn ra những người này đã được nghiêm chỉnh huấn luyện, chính là loại thủ hạ nội liễm thân thủ bất phàm.

Phượng Lan Dạ đánh giá xong, người đã đứng ở bên trong phòng khách, nhàn nhạt mở miệng:

"Chính là hai người các ngươi muốn gặp ta?”

Hai nữ tử đồng thời lên tiếng:

"Phải."

Trong đó một người mặc áo xanh mở miệng:

“Ta tên là Thanh Đại."

Sau đó người áo lam mở miệng:

"Ta tên là Lam Đại."

Phượng Lan Dạ đi tới thượng vị ngồi xuống, gật đầu tỏ vẻ đã biết, ý bảo hai người ngồi xuống:

"Ngồi đi, người tới là khách."

Mặc dù không biết các nàng muốn làm gì, người lạ tới nhà đều là khách, xem trước một chút là chuyện gì rồi hãy nói.

Ai biết Phượng Lan Dạ nói xong, hai người kia thế nhưng không ngồi, chỉ cung kính đứng thẳng.

Nha đầu gọi là Thanh Đại lấy ra một phong thư, thật nhanh tiêu sái đến trước mặt Phượng Lan Dạ, hai tay trình lên lá thư.

Phượng Lan Dạ híp mắt nhìn nàng ta, thấy nàng ta vẻ mặt vẫn rất cung kính, không kiêu ngạo không xiểm nịnh chờ đợi.

Không nghĩ tới lại đến đưa thư cho nàng a, sau khi đưa tay nhận lấy. Thanh Đại lui về phía sau một bước đứng thẳng.

Phượng Lan Dạ mở thư ra, từ từ đứng lên. Dung nhan diễm lệ đầu tiên là kinh ngạc, từ từ đến vẻ khó có thể tin, cuối cùng mở to hai mắt nhìn Thanh Đại cùng Lam Đại.

Bên trong phòng khách yên tĩnh không tiếng động.

Diệp Linh không biết xảy ra chuyện gì, Vương phi xem thư này xong sắc mặt thay đổi mấy lần, quan tâm sải bước lên trước một bước hỏi:

"Vương phi, đã xảy ra chuyện gì?"

Phượng Lan Dạ lắc đầu, đem thư thu lại, thư này cứ nhiên là từ gia gia của Nam Cung Diệp - Quỳ cơ lão nhân đưa tới.

Trong thư kể rõ cuộc đời của hắn, còn có chuyện của Kiều Lung.

Quỳ cơ lão nhân cả đời thích nhất chính là nghiên cứu các loại cơ quan, còn có võ công bí quyết, quanh năm suốt tháng sống nơi Yên Hải, có một nữ nhi đơn thuần băng tâm ngọc khiết, gọi là Ngọc Liên.

Hắn rất sủng ái cưng chiều nữ nhi này, nhưng vô tình khiến cho nàng đối với lòng người hiểm ác một chút cũng không hiểu.

Nào ngờ có một ngày nữ nhi một mình ra khỏi Yên Hải đi du sơn ngoạn thủy, chính vào lúc này nàng biết Hạo Vân đế, về sau cùng hắn hồi cung. Vì sợ cha của mình phản đối, cho nên nàng vẫn giấu kín tin tức bản thân.

Đợi đến khi Quỳ cơ lão nhân tra ra tin tức của nàng, nàng đã thành Phi tử của Hoàng đế rồi, cũng đã mang Long thai của Hoàng đế.

Quỳ cơ lão nhân bởi vì cực kì tức giận nên đã thề cùng nàng đoạn tuyệt tình phụ tử.

Từ đó về sau đối với tin tức của nàng chẳng hề quan tâm, nhưng đợi đến khi có tin tức của nàng nữa, thì cũng là chuyện nữ nhi tự sát.

Hắn không tin nữ nhi vô duyên vô cớ tự sát, nên phái người tiến cung nhưng lại tra không ra bất kỳ tin tức nào. Cuối cùng vì không muốn kinh động Hạo Vân đế, sợ hắn xúc phạm tới Nam Cung Diệp, cho nên ẩn nhẫn xuống, phái ra rất nhiều người tới huấn luyện Nam Cung Diệp với hy vọng chỉ có trở nên mạnh mẽ rồi, hắn mới sẽ không bị người khác khi dễ và mong một ngày hắn có thể tra ra nguyên nhân Ngọc phi chết đi, thay nương của hắn báo thù.

Về sự xuất hiện của Kiều Lung, là do Quỳ cơ lão nhân an bài.

Đây là cho Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ một khảo nghiệm. Nhân sinh trên đường đời có rất nhiều chông gai, chỉ có vượt qua hết mới có thể hạnh phúc bên nhau trọn đời.

Hắn cả đời này, chuyện hối hận chính là chỉ dạy cho nữ nhi thiện lương, lại không dạy cho nàng thế gian tâm cơ hiểm ác, mới làm hại thân nữ nhi chết.

Cho nên hiện tại hắn không muốn Nam Cung Diệp giống như nữ nhi của mình, hắn phải tự trải nghiệm rất nhiều đau khổ để trưởng thành hơn. Đây cũng là lý do ban đầu hắn không mạnh mẽ dẫn Nam Cung Diệp trở về Yên Hải. Lúc này đây, hắn muốn khảo sát Phượng Lan Dạ, hi vọng hai người bọn họ có thể đồng tâm hiệp lực đối phó mọi khó khăn âm hiểm mai sau.

Phượng Lan Dạ xem xong, cảm xúc mênh mông.

Đến đây, nàng có thể tưởng tượng ra hình tượng một lão nhân, mái tóc trắng xoá, luôn luôn thống hận chính bản thân mình.

Bởi vì đau hận mình từng dạy dỗ tiểu nữ nhi thiện lương, mà không dạy nàng hiểm ác, cho nên hiện tại điều hắn muốn làm chẳng qua là hi vọng để cho Nam Cung Diệp và nàng có thể đối mặt với bất kỳ ngăn trở cùng đau khổ nào, cũng cùng nhau vượt qua trong cuộc đời phía trước.

Chính sảnh không có một chút thanh âm.

Thanh Đại cùng Lam Đại nhìn thoáng qua nàng, cung kính tiêu sái tiến lên, phịch một tiếng quỳ xuống.

"Nô tỳ xin ra mắt chủ tử."

Phượng Lan Dạ cau mày, nhìn hai nha đầu trầm ổn nội liễm này, mi thanh mục tú, ánh mắt chứa một cổ chánh khí, cũng là người hữu dụng.

Hai người này là quà tặng tân hôn mà Quỳ cơ lão nhân đưa cho nàng cùng Nam Cung Diệp, về sau hai người này chính là thủ hạ của nàng.

"Các ngươi nếu đã đi theo ta, từ nay về sau chính là người của ta, sau lưng không còn kẻ khác. Nếu để cho ta phát hiện có bất kỳ dị động gì, chỉ có một con đường chết."

Phượng Lan Dạ thần sắc trên mặt không đổi, nhưng lời nói ra miệng lại thị huyết vạn phần, một thân sát khí, làm cho người ta dễ dàng biết lời của nàng tuyệt đối không phải nói đùa.

Thanh Đại cùng Lam Đại thần sắc không biến, ôm quyền bình tĩnh mở miệng:

"Từ nay về sau, chúng nô tỳ chỉ có một chủ tử chính là người. Chủ tử lệnh chúng nô tỳ đi chết, chúng nô tỳ cũng không có chút oán hận."

Nếu các nàng đã rời đi Yên Hải, thì sau này sẽ trở thành người của Tiểu Vương phi.

“Đứng lên đi."

Phượng Lan Dạ ý bảo hai nha đầu Thanh Đại cùng Lam Đại đứng lên.

Diệp Linh kỳ quái nhìn qua bên này lại nhìn qua bên kia, không biết xảy ra chuyện gì. Làm sao chỉ một cái nháy mắt, hai nữ nhân này liền nhận Tiểu Vương phi làm chủ? Đây là chuyện gì a? Bất quá nàng cũng không dám hỏi nhiều bởi Tiểu Vương phi chán ghét người lắm chuyện.

Thanh Đại đi tới chỗ ngồi lúc nãy lấy ra hai hộp gấm cung kính đưa lên:

"Chủ tử, đây là Quỳ cơ lão nhân dâng lên hạ lễ."

Phượng Lan Dạ con ngươi hiện lên tia u quang, khóe môi khẽ nhếch.

Nha đầu này quả thật rất thông minh, là người mình có thể dùng. Mặc dù Quỳ cơ lão nhân trước kia là chủ tử của nàng ta, nhưng sau khi đi theo nàng sau, trong miệng nàng ta đã đổi thành danh xưng Quỷ cơ lão nhân, mà chỉ có chủ tử duy nhất là nàng thôi. Tốt, rất tốt.

Phượng Lan Dạ ở trong lòng than thở một tiếng, liền đưa tay cầm lấy một hộp gấm phía trên, mở ra.

Chỉ thấy trong hộp gấm để một cái ống trúc khắc họa, hương thơm của trúc nhẹ bay ra.

Phượng Lan Dạ lấy ra xem xét, không biết đây là vật gì, liếc mắt nhìn về phía Thanh Đại, hỏi:

"Đây là vật gì?"

"Đây là Bạo Vũ Lê Hoa Châm mà Quỳ cơ lão nhân phát minh. Xin phép chủ tử cho thuộc hạ biểu diễn."

Lam Đại vừa mở miệng xong liền đi qua nhận lấy, nhấn cái rảnh trên ống trúc một cái. Vốn lúc trước là một ống trúc đầy đủ, cạch một tiếng vang lên liền biến thành hình dáng một con điểu, hai đầu vươn ra đôi cánh.

Lam Đại đối với mấy người đứng ở tiền sảnh lên tiếng:

"Các ngươi hay đứng qua một bên đi."

Hai ba tiểu nha đầu trước cửa canh gác lập tức chạy vội vào tận cùng trong chính sảnh. Mọi người cùng nhau nhìn Lam Đại biểu diễn.

Lam Đại nhấn vào một bên cánh, đồ vật có hình điểu kia bay ra ngoài, ở giữa không trung quanh quẩn chỉ thấy trên cánh điểu kia bay ra một chùm ngân châm như mưa phùn, nhanh như thiểm điện, thẳng tiến đến cây cột đối diện.

Bất kể là đồ bằng gỗ, trúc, hay là khí cụ bằng đồng, cũng đều không ngoại lệ, toàn bộ bị cắm ngập vào.

Phượng Lan Dạ cùng một ít nha đầu kia thấy vậy trợn mắt há hốc mồm choáng váng.

Trời ạ, vật này thật lợi hại!

Không hổ danh là Bạo Vũ Lê Hoa Châm, quả nhiên không tầm thường. Công kích dữ dội như thế này, thật đúng là làm cho người ta khó lòng phòng bị. Nếu không có võ công cao cường, bình thường căn bản không phải là đối thủ a.

Phượng Lan Dạ lập tức cao hứng lên, gật đầu nói:

"Không tệ."

Lam Đại nghe xong lời nói của chủ tử liền nâng một tay lên, ngân châm lúc trước rải ra liền được thu trở lại. Nàng duỗi tay ra, giữa không trung ám khí từ từ khép lại, rơi vào trên tay của nàng lại biến thành một ống trúc tầm thường, nhìn qua không có gì đặc biệt.

Bên trong phòng khách mọi người lần nữa than thở, vật này quả thật là lợi hại a.

Phượng Lan Dạ đưa tay nhận lấy, khẽ vuốt nhẹ, thật đúng là yêu thích mà, sau đó chậm rãi mở miệng:

"Ống trúc này làm thế nào chịu được nguồn lực phóng ra lớn như vậy?"

"Bẩm chủ tử, đây là cây trúc do Nhu Yên đảo nuôi trồng, gọi là Vạn Niên Thanh. Độ bền bỉ so với cây trúc tầm thường hơn gấp trăm lần, mềm mại tựa như liễu, trăm năm không gãy."

"Thứ tốt."

Phượng Lan Dạ dung nhan luôn luôn không đổi sắc nay lại hiện lên nụ cười thanh linh xinh đẹp.

Lam Đại đi tới, đem ám khí kia tỉ mỉ nói cho Phượng Lan Dạ cách sử dụng, sau đó lui về phía sau một bước.

Thanh Đại một bên đi tới, mở ra cái hộp còn lại trong tay, trong hộp chứa mấy viên bi ngũ sắc trông rất đẹp đẽ. Phượng Lan Dạ vươn tay cầm thử một viên lên, khẽ nhướng lông mày.

Mặc dù nhìn qua rất bình thường, nhưng nếu là Quỳ cơ lão nhân phát minh ra thì tuyệt đối không phải là thứ tầm thường.

"Đây là cái gì?"

"Bẩm chủ tử, đây là lựu đạn. Chỉ cần ném xuống nó sẽ nổ tung, lực công phá cực mạnh, người bình thường không thể ngăn cản được."

Thanh Đại vừa nói vừa cầm lấy một tờ giấy trong hộp đưa cho Phượng Lan Dạ.

“Đây là bí pháp chế tạo lựu đạn. Nô tỳ cũng có thể tiến hành làm được."

Phượng Lan Dạ mở ra tờ giấy kia xem một chút rồi đem phương pháp ghi nhớ trong lòng, sau đó đem lựu đạn đặt trở lại trong hộp, tờ giấy thì tạm thời thu lại để lúc sau tiêu hủy. Loại vật này, cũng không phải thứ tầm thường để đùa giỡn. Nếu rơi vào trong tay người có ý xấu, chỉ sợ sẽ hại tánh mạng rất nhiều người.

Phượng Lan Dạ nhìn lại hai nha đầu kia, còn có ám khí đặc biệt này, không hổ danh là do Quỳ cơ lão nhân đưa tới, quả nhiên không tầm thường.

"Tốt, sau này hai người các ngươi ở lại bên cạnh ta. Bất quá tốt nhất nhớ rõ quy củ của ta, làm nhiều nói ít."

"Dạ."

Thanh Đại cùng Lam Đại lập tức cúi đầu lĩnh mệnh, quả nhiên xứng đáng là người được huấn luyện qua, cùng kẻ bình thường khác biệt.

Phượng Lan Dạ bây giờ đói bụng lắm rồi, từ tối hôm qua cho đến giờ nàng còn chưa ăn một hột cơm đâu.

"Đi thôi, trở về Tuyển viện đi."

"Vâng."

Diệp Linh tiến lên vịn tay Phượng Lan Dạ đi ra ngoài, khẽ liếc một cái Thanh Đại cùng Lam Đại, thấy hai người các nàng chia ra cầm hộp gấm, mặt mày bình tĩnh, không kiêu ngạo không xiểm nịnh, cũng là người hữu dụng, nàng cũng không nói gì, cùng mọi người đi ra ngoài.

Đoàn người trở về Tuyển viện. Đám người Diệp Khanh rất nhanh đem thiện bày lên.

Lúc này Nam Cung Diệp đi đến, liếc một cái bên trong phòng khách dư ra hai người, lông mày nhẹ nhếch lóe lên tia sắc bén, chậm rãi đi tới đối diện Phượng Lan Dạ ngồi xuống.

"Chuyện gì vậy?"

Phượng Lan Dạ phất phất tay ý bảo mọi người bên trong lui xuống. Thanh Đại cùng Lam Đại lui ra ngoài, người của nàng cũng lui ra, cả đám cùng canh giữ trên thềm đá ở ngoài cửa.

“Thấy hai người mới vừa rồi sao? Một người tên là Thanh Đại, một người tên là Lam Đại."

“Ân. Các nàng là người nơi nào?"

Nam Cung Diệp khẽ nhướng lông mày hẹp dài lãnh duệ, nhè nhẹ tia bạc khí lưu chuyển ở đáy mắt.

Phượng Lan Dạ trước không trả lời các nàng là người nào, bởi vì đáy lòng Nam Cung Diệp còn đang tức giận Qùy cơ lão nhân, cho nên mọi việc không thể hấp tấp.

"Ta rất thích các nàng, sau này hai nha đầu này sẽ hầu hạ ta. Để cho Nguyệt Hộc đi theo ngươi đi."

"Các nàng rốt cuộc là từ nơi nào đến?"

Nam Cung Diệp bàn tay ngọc nhẹ gắp một khối huyết sò bỏ vào chén Phượng Lan Dạ, mâu quang như nước sâu thẳm, tĩnh mịch, yên lặng chờ nàng cất tiếng. Hắn hiểu nàng rất rõ, cho nên tiếp theo nhất định nàng sẽ có lời muốn nói.

Phượng Lan Dạ nghe Nam Cung Diệp hỏi, vừa gắp thức ăn vừa nhẹ nhàng đáp:

"Các nàng là người Nhu Yên đảo.”

Này một lời tuôn ra, Nam Cung Diệp sắc mặt biến thâm trầm, vỗ bàn một cái, con ngươi trong nháy mắt khoác lên mây đen vần vũ, hắn thật sự là tức giận.

Phượng Lan Dạ giành trước một bước móc ra thư, đưa tới trong tay Nam Cung Diệp, nói:

"Xem một chút cái này đi, nhìn xong hãy nói."

Nàng luôn luôn không phải là người tâm địa thiện lương, cũng không phải vì Quỳ cơ lão nhân tặng đồ cho nàng mà bởi vì nàng đau lòng thay Nam Cung Diệp.

Có lẽ trên đời này hắn chỉ có Qùy cơ lão nhân là người thân thôi. Mẫu phi của hắn Ngọc phi ở dưới cửu tuyền có biết, nhất định hi vọng hai người bọn họ tương thân tương ái hòa thuận ở chung một chỗ, như vậy nàng ấy cũng sẽ mỉm cười nơi chín suối.

Thời điểm Nam Cung Diệp đọc thư, đầu tiên là rất tức giận, nắm chặt tay, sau đó từ từ buông lỏng ra một chút, con ngươi sâu u, không nói một lời. Cho đến khi xem xong cũng không nói gì, hít sâu một hơi, nghĩ đến đủ loại chuyện trước kia, đồng thời trong đầu hiện lên một cỗ ý niệm, có lẽ cõi đời này chỉ còn lại người đó là thân nhân duy nhất của mình.

Cuối cùng hắn vẫn chìm trong yên lặng, nhìn về phía Phượng Lan Dạ.

"Nếu hắn có tâm ý này, Lan nhi cứ lưu lại dùng đi."

"Ân. Sau này Nguyệt Hộc cần chiếu cố ngươi, ta có Thanh Đại cùng Lam Đại đủ rồi."

Nam Cung Diệp không có nói nữa, nếu là hắn bồi dưỡng ra, còn đưa tới đây, nói vậy hẳn thân thủ không tồi, cho nên mình vẫn là yên tâm đi.

"Được rồi."

Khách sảnh lần nữa khôi phục sự yên lặng, hai người an nhàn ăn cơm. Nàng gắp một chút món ăn cho hắn, hắn gắp lại một chút cho nàng, hết sức ấm áp.

Dùng thiện xong, Nam Cung Diệp xuất phủ ra ngoài. Phượng Lan Dạ ở lại Tuyển viện, uống chút ít trà, hỏi một chút Thanh Đại vấn đề hằng ngày, còn có nhìn một chút võ công của các nàng.

Hai người này thân thủ quả không tệ, mặc dù không phải là cao thủ đứng đầu nhưng cũng là nhất đẳng - hảo thủ, người bình thường không phải là đối thủ.

Sau giờ ngọ ánh sáng rực rỡ có chút nóng ran, đoàn người ở bên bờ đi dạo, thưởng thức cảnh tượng trong hồ. Bên bờ hồ, cành liễu chập chờn, trong hồ ánh nắng chiếu rọi, mảnh trời nước một màu sinh động. Trên cỏ bên bờ còn nở ra mênh mông những đóa tiểu hoa màu trắng, hết sức xinh đẹp động lòng người.

Phượng Lan Dạ dẫn mấy nha đầu đang ở bên bờ tản bộ, mấy lần khẽ quan sát Hoa Ngạc. Nha đầu này quả nhiên giống như lời Diệp Linh nói, đang cất giấu tâm sự.

Bất quá có nhiều lần nàng ta đi lên mấy bước, muốn nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng dừng bước, đi theo đuôi phía sau của các nàng. Cho đến đi vào trong lương đình, mấy nha hoàn ở ngoài, Phượng Lan Dạ một mình ngồi trong đình, thưởng thức cảnh tượng bên ngoài.

Hoa Ngạc lách qua người khác, đi đến, nhìn Phượng Lan Dạ, cúi đầu đi lên vài bước.

"Vương phi, nô tỳ có thể nói ra suy nghĩ của mình không?"

"Nói đi."

Phượng Lan Dạ bất động thanh sắc nâng chung trà lên, nhẹ nhàng mở miệng.

Hoa Ngạc phịch một tiếng quỳ xuống, khẽ nấc cất tiếng:

"Nô tỳ đáng chết, nô tỳ có một bí mật che giấu chủ tử."

"Chuyện gì?"

"Bẩm chủ tử, hai ngày trước Nạp Lan công tử tìm được nô tỳ, cùng nô tỳ nói chuyện khá lâu, hắn còn bảo nô tỳ bỏ thuốc chủ tử."

Hoa Ngạc nói xong, hai tay đem thuốc trình lên bàn, chờ Phượng Lan Dạ thẩm tra.

Phượng Lan Dạ vẫn không nhúc nhích chỉ nhìn nàng, thật lâu cũng không có nói một lời, sau cùng mới đưa tay nhận lấy, than thở:

"Hoa Ngạc, ta đã nói rồi, nếu như có một lần nữa, ta sẽ không giữ ngươi lại."

"Chủ tử, nô tỳ đáng chết, không nên chần chừ không nói."

"Nếu như vừa bắt đầu ngươi liền nói, thì ta sẽ lưu ngươi lại bên cạnh, nhưng bây giờ đã không thể nào giữ lại ngươi. Hôm nay ngươi trì hoãn không lên tiếng, có lẽ về sau ngươi sẽ trở thành một vũ khí làm tổn thương ta. Nhưng, cuối cùng ngươi vẫn chọn cách nói ra nên ta sẽ lưu ngươi một mạng. Ngày mai, ta để cho Tích quản gia tìm một gia đình tốt cho ngươi, để ngươi gả đi."

“Vương phi, nô tỳ đáng chết, nô tỳ không muốn lập gia đình, nô tỳ chỉ muốn đi theo chủ tử."

“Tốt lắm, ngươi đừng nói nữa. Chúng ta chủ tớ duyên phận đã hết rồi, hơn nữa đây đối với ngươi là một kết cục tốt nhất. Hiện tại An Giáng thành rất là nguy hiểm, ngươi vẫn nên sống cuộc sống an nhàn đi, chớ quan tâm chuyện Vân Phượng quốc, ngươi làm gì có cái năng lực đi cứu những người đó chứ?"

"Nhưng mà công chúa có thể a?"

Phượng Lan Dạ đứng lên đi tới trước người Hoa Ngạc, ngồi xổm xuống nhìn Hoa Ngạc.

Trong đôi mắt của nàng là âm ngao, là hàn khí thấu xương, lạnh lùng như thể hàn băng, càng giống như mưa dầm mùa đông lạnh lẽo, khiến cho người ta cảm thấy hít thở không thông, không thể thở nổi.

"Hoa Ngạc, ta không phải là công chúa của các ngươi. Những người Vân Phượng quốc đó chết hay sống cùng ta không có quan hệ gì."

Phượng Lan Dạ đứng lên. Nàng quanh thân không có một chút điểm ấm áp mà bao phủ một tầng thấu xương lãnh ý, làm cho Hoa Ngạc đánh rùng mình một cái.