Độc y vương phi - Quyển 2 - Chương 078 - Phần 2

Nghe lời hai lão cung nữ kia mà nói, nàng rốt cục khẳng định việc của Ngọc phi có ẩn tình, nhất định là chuyện này không đơn giản. Ngọc phi chỉ sợ thật không phải là tự sát. Về phần nàng ấy mất như thế nào, trong lòng Hoàng thượng nhất định là biết.

Trong lòng Hạo Vân đế, từ đầu tới cuối có lẽ cũng chỉ yêu duy nhất một người là vị Hoàng quý phi kia.

Nhưng mà hắn vì sao vừa cưng sủng mẫu phi của Thất hoàng tử - Ngọc phi, giờ lại vừa rất yêu chiều Hoa Phi, trong chuyện này có cái gì liên hệ đây?

Như thế việc hắn cưng chiều Mộc Miên cũng là có thể lý giải, nhưng đối với người khác cũng vậy thì có chút khó hiểu.

"Chủ tử, chúng ta trở về đi thôi, sắc trời cũng đã muộn, chúng ta lại càng đi càng xa rồi."

Đúng vậy a, nơi này cơ hồ cũng sắp đến lãnh cung, các nàng càng đi càng xa rồi. Phượng Lan Dạ ừ một tiếng, dẫn hai nha hoàn quay lại, hướng phía trước cùng nhau đi tới.

Bởi vì sợ lại gặp phiền phức, các nàng chọn nơi yên lặng một chút mà đi, mặc dù có hơi xa một tí, nhưng lại tránh được một số người nhàn cư vi bất thiện a.

Cho dù nàng không ngại, nhưng hôm nay vẫn là ngày Đại thọ của Hạo Vân đế, nàng vẫn nên tiết chế một chút tốt hơn.

Qua lời hai người cung nữ mới vừa rồi, nàng có thể dễ dàng cảm nhận là tâm tư Hạo Vân đế sâu không lường được.

Phượng Lan Dạ vừa đi vừa suy nghĩ.

Hạo Vân đế yêu thương Hoàng quý phi như thế sẽ không có lý nào đem Ngũ hoàng tử Thụy Vương đuổi ra Hoàng thành, chạy tới tận Bắc Cảnh đi?

Mặc dù nơi đó là vùng đất lạnh khủng khiếp, nhưng đối với Thụy Vương cũng là nơi an bình nhất, sẽ không có bất luận kẻ nào quấy rầy được. Đây chính là phương pháp bảo vệ Ngũ hoàng tử tốt nhất.

Nghĩ lại về thái độ của Hoàng thượng đối với Nam Cung Diệp, ngoài mặt thì rất cưng yêu Thất hoàng tử, nhưng Hoàng thượng tâm kế khôn khéo, nên nếu hắn làm như vậy, không phải lại khiến Nam Cung Diệp trở thành bia đỡ đạn sao?

Phượng Lan Dạ vừa nghĩ như thế, tâm không khỏi lạnh lẽo. Hoàng đế tâm kế thật sự sẽ như mình suy nghĩ sao? Điều này thật quá kinh khủng đi.

"Chủ tử, chúng ta trở về đi thôi."

Mắt thấy sắc trời không còn sớm, vẫn nên về sớm thôi, nơi này quá vắng vẻ rồi. Phượng Lan Dạ vẫy tay, dẫn Diệp Linh cùng Hoa Ngạc trở về, vừa đi được vài bước, bỗng nhiên liền nghe được Diệp Linh cùng Hoa Ngạc kêu lên:

"Tham kiến Tam hoàng tử.”

Thì ra là Nam Cung Tiếp đang chậm rãi đi tới. Phượng Lan Dạ phục hồi tinh thần lại, ưu nhã cúi người, nhàn nhạt mở miệng:

“Tham kiến Tam hoàng huynh."

Nam Cung Tiếp ngũ quan ôn hòa, con ngươi hiện lên nhè nhẹ rung động, khóe môi dẫn mang theo nụ cười như nước:

"An Vương phi đâu?"

Lúc trước hắn vẫn nhìn chăm chú vào nàng, cho nên mới biết nàng và An Vương phi cùng đi ra ngoài, bây giờ chỉ có một mình nàng, cho nên mới thấy kỳ quái.

Phượng Lan Dạ cười nhẹ nói:

"Không có chuyện gì, nàng đi thăm Hoa Phi nương nương rồi."

"Chúng ta cùng nhau trở về đi thôi."

Nam Cung Tiếp xoay người, đi bên cạnh Phượng Lan Dạ, cùng nàng quay trở về.

Hai người ai cũng không nói chuyện, trầm mặc mà đi.

Ai ngờ mới vừa đi không bao xa, liền nghe được phía trước đi tới một nhóm người, dẫn đầu chính là Tề vương Nam Cung Diệp, đi theo bên người là Văn Tường công chúa đang cười hả hê. Văn Tường vừa đi vừa nói:

"Thất hoàng huynh, ngươi cần phải hảo hảo chỉnh đốn Vương phủ nha. Chuyện xảy ra ở Nam Cung phủ ai cũng biết, nếu là lại phát sinh chuyện như vậy nữa, ngươi nói xem Hoàng thất chúng ta chuyện gièm pha có phải quá nhiều hay không?"

Nam Cung Diệp con ngươi sâu thẳm, xoay người trừng qua, hù dọa được Văn Tường lập tức câm mồm. Thất hoàng huynh, nàng cũng không dám đắc tội đâu. Hắn không hề giống với các hoàng huynh khác, chẳng bao giờ thèm nể mặt nàng. Cho dù đối với mẫu phi nàng là Hoa Phi, chỉ e hắn cũng sẽ chẳng quan tâm, huống chi chỉ bằng nàng.

Lúc nãy chính là nàng kéo hắn đi tới, nói nữ nhân Phượng Lan Dạ này cùng người ta phát sinh chuyện lộn xộn, Thất hoàng huynh mới chịu đi theo.

Văn Tường là vì nhận được bẩm báo của thái giám, nói Tam hoàng huynh cùng Phượng Lan Dạ tiểu tiện nhân kia đi cùng nhau, cho nên nàng lập tức lôi Thất hoàng huynh tới đây, chính là muốn cho Thất hoàng huynh nghiêm khắc trừng trị Phượng Lan Dạ. Đoàn người vừa nói chuyện liền đi tới đây.

Hai bên vừa thấy mặt, Văn Tường giành trước một bước mở miệng:

"Tam hoàng huynh cùng Thất hoàng tẩu, thật là hăng hái hơn người a, sao lại chạy đến chốn yên lặng này để tản bộ nói chuyện chứ?"

Phượng Lan Dạ lãnh trầm mặt, trừng về hướng Văn Tường công chúa, nhưng cũng không lên tiếng, chỉ là Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp ở bên cạnh đã cướp lời:

"Văn Tường, ngươi nói bậy gì đó? Đã là người lớn, nói chuyện tại sao không có đầu óc thế?"

Văn Tường không nghĩ tới Tam hoàng huynh luôn luôn ôn văn nho nhã lại vì nữ nhân này đối với nàng nổi giận, không khỏi giận dữ theo.

Phượng Lan Dạ tiểu tiện nhân này thật có bản lĩnh, lại có thêm một người đàn ông bị nàng ta mê hoặc. Hiện tại nàng ta tuổi còn nhỏ, nếu là trưởng thành, thì hay rồi, chỉ sợ bao nhiêu nam nhân vì nàng ta tranh giành bể đầu chảy máu rồi, căn bản là họa thủy!

"Tam hoàng huynh, vậy ngươi nói một chút cho ta xem, hai người các ngươi sao lại chạy đến đây để nói chuyện chứ?”

Văn Tường cao giọng chất vấn. Có thể nàng sợ Thất hoàng huynh, cũng không có nghĩa nàng cũng sợ Tam hoàng huynh. Tam hoàng huynh thì thế nào chứ, cũng chỉ là một hoàng tử, là một kẻ bất lực mà thôi, đã thế còn mắng nàng, hắn cho là nàng sợ hắn sao?

Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp sao lại không biết tâm tư của Văn Tường chứ, gương mặt tức giận đến mức khó coi dị thường.

Phượng Lan Dạ không để ý tới Nam Cung Tiếp, cũng không quản Văn Tường, chỉ nhìn về phía Nam Cung Diệp bên cạnh Văn Tường.

Nam Cung Diệp ánh mắt sâu thẳm, quanh thân lạnh lẽo như hàn mai mang theo mùi thơm ngào ngạt, tựa như không có chút nào sinh khí, bất quá thời điểm vừa liếc về phía Văn Tường liền có chút ít chán ghét cất tiếng:

"Được rồi, Văn Tường, ngươi nháo cái gì?"

Nam Cung Diệp một tiếng quát nhẹ, Văn Tường lập tức im miệng, hết sức ủy khuất nhìn lại Thất hoàng huynh:

"Thất hoàng huynh, ngươi không tức giận sao?"

Nam Cung Diệp còn chưa kịp nói gì, thì từ nơi xa đang truyền lại tiếng ầm ỹ, tiếng bước chân hỗn loạn hấp tấp. Đoàn người không tự chủ được nhìn qua. Lúc này có mấy người thái giám, cung nữ chạy vội tới bẩm báo:

"Không xong, trong Mai Linh điện, Mai Phi nương nương trúng độc."

Mai Phi thế nhưng ngay tại lúc này trúng độc, hôm nay ngày đại thọ thật đúng là không yên ổn. Chẳng lẽ nói đây là điềm báo bão táp đã tới?

Văn Tường cũng không còn tâm tư để ý tới Nam Cung Tiếp cùng Phượng Lan Dạ nữa, quay sang nhìn Nam Cung Diệp nói:

"Thất hoàng huynh, đi, đi xem náo nhiệt một chút."

Nàng chính là loại nhân vật điển hình sợ cho thiên hạ không loạn, nói xong liền chạy trước một xông ra ngoài.

Nam Cung Diệp cũng không để ý tới nàng ta mà đi tới hai bước, dắt tay Phượng Lan Dạ cùng Nam Cung Tiếp chào hỏi một tiếng:

"Tam hoàng huynh, cùng đi xem xem đi."

"Ân."

Nam Cung Tiếp gật đầu, dễ dàng nhìn ra trong mắt Thất hoàng đệ rõ ràng tuyên thệ: tiểu nha đầu này là của ta!

Lòng có chút ít nhói có chút chua, bất quá hắn cho tới bây giờ đều không muốn tranh giành nha đầu này, cho nên rất nhanh liền bỏ qua, vượt lên phía trước hướng Mai Linh điện đi tới.

Nam Cung Diệp thu lại một chút ánh sáng lạnh nơi đáy mắt, cúi đầu nhẹ giọng khiển trách:

"Nàng thật là một người không làm cho ta bớt lo mà. Không phải cùng An Vương phi tản bộ sao?Sao lại ở trong cung chạy loạn thế này?"

Phượng Lan Dạ liếc hắn một cái, kéo tay Nam Cung Diệp, chậm rãi mở miệng:

"Hoa Phi muốn gặp nàng ấy. Ta vốn muốn cùng nàng đi, nhưng sau ta bắt gặp Nạp Lan Cửu đang ở trong cung."

"Nạp Lan Cửu?"

Nam Cung Diệp lông mày nhướng lên, trầm giọng.

Đối với việc Phượng Lan Dạ có thể đem chuyện Nạp Lan Cửu nói cho hắn biết, hắn thật rất cao hứng, bởi vì hắn hiểu rất rõ tiểu nha đầu này.

Nếu không phải coi hắn là người thân cận, nàng tuyệt đối sẽ có lòng phòng bị, càng đừng nói chi đem chuyện này nói cho hắn biết. Như vậy, căn bản là không có xảy ra chuyện gì nghiêm trọng rồi.

Xem ra trong lòng của nàng, vị trí của hắn càng ngày càng nặng đúng không? nghĩ đến điều này càng làm cho Nam Cung Diệp cao hứng lên. Từ trước tới nay chưa từng có thứ gì hoàn toàn là của hắn, nhưng ít ra giờ phút này, nữ nhân này là của hắn.

“Không có chuyện gì, ta sẽ xử lý."

Nam Cung Diệp nói một tiếng, liền ngoắc tay ý bảo Nguyệt Cẩn phía sau đi tới, thấp giọng phân phó mấy câu. Nguyệt Cẩn lĩnh mệnh, lặng lẽ đi làm việc.

Nam Cung Diệp nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Phượng Lan Dạ, một đường hướng Mai Linh điện mà đi.

Bên ngoài Mai Linh điện, người đến người đi, rất là náo nhiệt.

Mai Phi trúng độc, rất nhiều người nhìn có chút hả hê, ôm tâm trạng xem náo nhiệt mà đến. Chỉ có thái giám cùng cung nữ ở Mai Linh điện thì hai mặt như đưa đám, còn có Tấn vương Nam Cung Trác cùng Bát hoàng tử Nam Cung Sâm khuôn mặt bi thương.

Trên đại điện, Mai Phi đã được người ta đặt trên giường êm, một bên có thái y bắt mạch. Tấn vương Nam Cung Trác đang vươn tay nắm một tay của Mai Phi.

Trong điện có rất nhiều người, lúc này ai cũng không có nói chuyện, tất cả đều nhìn sắc mặt của ngự y, lòng tự hỏi không biết Mai Phi thế nào rồi?

Ngự y chẩn mạch xong, sắc mặt hòa hoãn xuống, nhẹ giọng mở miệng:

"Không có chuyện gì, yên tâm đi, may là phát hiện được sớm, hoàn toàn không có gì đáng ngại."

Ngự y vừa nói xong, Nam Cung Trác cùng Nam Cung Sâm thở phào nhẹ nhõm. Tấn Vương phi Lâm Mộng Yểu lập tức ra lệnh ngự y đi sắc thuốc, sau đó ngoan lệ ngó trừng mọi người đang đứng trong đại điện, nghiêm nghị mở miệng:

"Hôm nay ai cũng không được bỏ qua, nếu điều tra ra là kẻ nào dám động thủ với mẫu phi, cũng đừng nghĩ sống khá giả, nhất định nghiêm trị không tha!"

Lâm Mộng Yểu nói xong, quét mắt một vòng đại điện. Trong điện có rất nhiều người sắc mặt vẫn thản nhiên, nhìn không ra tâm tư nào. Lâm Mộng Yểu cuối cùng đem mâu quang rơi vào trên người Phượng Lan Dạ, rất muốn người hạ độc này chính là Phượng Lan Dạ để nàng có thể báo tư thù. Hơn nữa Tề Vương phi này vốn có bản lĩnh hạ độc, không phải là nàng thì còn ai vào đây?

Ngự y lấy ra lọ thuốc, đứng hầu bên cạnh có cung nữ tiếp nhận đưa cho Mai Phi ăn vào.

Lúc này Nam Cung Trác đã phân phó thị vệ trong cung bao vây Mai Linh điện, đem tất cả những kẻ khả nghi hôm nay toàn bộ bắt lại. Trong đại điện, thái giám cùng cung nữ của Mai linh điện nhất tề quỳ trên mặt đất, mỗi người sắc mặt đều khó coi, cúi đầu, thở cũng không dám thở mạnh.

Bên ngoài cửa điện có một tiếng kêu lên:

"Hoàng thượng giá lâm, Miên Phi nương nương giá lâm."

Một thân minh hoàng long bào Hạo Vân đế bước vào, quét mắt mọi người trong đại điện một cái liền hướng chỗ thượng vị đi tới. Lúc này, tất cả mọi người đồng loạt quỳ xuống:

"Nhi thần ra mắt phụ hoàng."

Hạo Vân đế ngồi xuống. Mộc Miên luôn đeo khăn che mặt cũng tới cạnh hắn ngồi xuống, cặp mắt sâu u nhìn không ra tia sáng, tùy ý quét mắt qua đại điện, cuối cùng nhìn về phía Phượng Lan Dạ, sau đó là Nam Cung Diệp, cuối cùng thu hồi tầm mắt, vẻ mặt không coi ai ra gì.

Hạo Vân đế vẻ mặt giết chóc, đáy mắt ánh lên sự phiền chán, mặc dù chỉ chợt lóe lên rồi biến mất nhưng Phượng Lan Dạ vẫn nhạy bén bắt gặp.

Hoàng đế rất chán ghét những chuyện như thế này ở trong cung, chỉ sợ Mai Phi trong lòng của hắn cũng không còn phân lượng gì cả. Nếu đã không thích Mai Phi, như vậy còn truyền ngôi vị thái tử cho Tấn vương sao? Chuyện này e rằng tuyệt đối không có khả năng.

"Đứng lên đi."

Hạo Vân đế mở miệng, các Vương gia cùng hoàng tử đều đã đứng dậy, chỉ có thái giám cùng cung nữ Mai Linh điện vẫn quỳ không dám nhúc nhích.

Trong đại điện một mảnh yên lặng, Văn Tường công chúa len lén quét mắt một vòng, khóe môi nhếch lên tia cười lạnh khó thấy, chậm rãi bước lên hai bước, khom người mà nói:

"Phụ hoàng, kẻ hạ độc lần này quá đáng hận, lại dám can đảm công khai hạ độc Mai Phi nương nương, thật là quá cả gan làm loạn rồi. Thiên Vận hoàng triều chúng ta luật pháp luôn luôn rất nghiêm minh, nhưng mà nhi thần nhớ được có người xưa nay thích dùng độc, chỉ sợ là nàng ta động thủ hạ độc Mai Phi nương nương."

Tiếng nói Văn Tường vừa dứt, tầm mắt của mọi người xôn xao một chút, toàn bộ nhìn về hướng Phượng Lan Dạ.

Ai không biết, ai không hiểu, Tề Vương phi có năng lực phóng độc. Lúc đám cưới bái đường, dưới cơn nóng giận nàng đã hạ độc cả tân khách nơi sảnh đường, vì thế được tặng danh hiệu “Độc phi”. Còn có, khi Bát hoàng tử cùng Cửu hoàng tử tới cửa gây chuyện, nàng cũng hạ độc.

Lời ấy của Văn Tường, rõ ràng là nhắm thẳng vào Phượng Lan Dạ.

Phượng Lan Dạ cũng không hề nói gì. Nam Cung Diệp ở bên cạnh sắc mặt lập tức đại biến, khó coi nhìn trừng hướng Văn Tường nhưng thủy chung vẫn không có đáp trả.

Lâm Mộng Yểu bên cạnh Văn Tường vội vàng mở miệng:

"Đúng vậy, trừ nàng ta ra còn ai vào đây mà cả gan làm loạn chứ? Không ngờ dám can đảm hạ độc cho mẫu phi?"

Nam Cung Diệp nghe lời hai người vừa nói, quanh thân tỏ ra lạnh lẽo, sắc mặt lại càng khó coi dị thường, thị huyết tản ra, lãnh lùng mở miệng:

"Người Tề Vương phủ mà các ngươi cũng dám can đảm nói xấu, tốt, rất tốt, hôm nay nếu không cho Tề Vương phủ một câu trả lời thích đáng, Tấn Vương phủ ngươi cũng đừng nghĩ sống khá giả!"

Nam Cung Diệp dứt lời, Tấn vương Nam Cung Trác sắc mặt âm ngao khó coi, tức giận nhìn chằm chằm Lâm Mộng Yểu.

Thời điểm mấu chốt này, mà lại gây thêm chuyện cho hắn. Nữ nhân này căn bản là ngu không thể tưởng! Nghĩ đến đây hắn càng hối hận. Nhìn lại Phượng Lan Dạ người ta cỡ nào thông minh, thế nhưng nữ nhân này chỉ biết tranh giành tình nhân nhảm nhí, bình thường một chút chuyện nhỏ cũng làm không xong, chẳng được tích sự gì?

Nam Cung Trác càng nghĩ càng phát ra lạnh lẽo, hận không được lập tức hưu Lâm Mộng Yểu, lấy Chánh phi vị cưới Phượng Lan Dạ làm vợ mới cam tâm.

Vị trí Hoàng hậu trong thiên hạ chỉ có tài hoa cùng trí tuệ thông minh tuyệt đỉnh của nàng mới xứng đáng ngồi mà thôi.

Nam Cung Trác đang suy nghĩ, thì Phượng Lan Dạ cũng không gấp không vội khẽ cầm lấy tay Nam Cung Diệp, chậm rãi mở miệng:

"Phụ hoàng ở đây, phụ hoàng nhất định sẽ phán xét chuyện này."

Một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ liền đem vấn đề ném trở về cho Hạo Vân đế, nàng không nói người nào là đúng, người nào là sai, đây mới chính là chỗ cao minh.

Ngay cả Hạo Vân đế cũng nheo lại đôi mắt thâm thúy nhìn vị Tề Vương phi này. Từ mấy lần biểu hiện bất phàm của nàng trước đây, hắn liền biết cô gái này là nữ tử hiếm thấy trong thiên hạ, không nghĩ tới…

Hạo Vân đế lòng trầm xuống, nhưng lại không biểu hiện ra ngoài mà ra lệnh cho Tấn vương Nam Cung Trác đang ở trên đại điện:

"Lập tức đem tất cả Mai Linh điện khám xét một lần, điều tra ra nghiêm trị trừng phạt."

Hoàng đế ra lệnh, Nam Cung Trác lập tức lĩnh mệnh làm việc, phân phó tổng quản thái giám Mai Linh điện một người cũng không bỏ qua, cẩn thận tra xét dấu vết mọi nơi.

Ngồi nơi thượng vị Mộc Miên nương nương thấy Hoàng thượng sắc mặt khó coi, ôn nhu mà nói:

"Hoàng thượng đừng tức giận, tỷ tỷ không có chuyện gì rồi, Hoàng thượng long thể quan trọng hơn."

Mai Phi đang nằm ở trên giường trong đại điện đột nhiên mở mắt, nhìn chằm chằm Mộc Miên, con ngươi trong nháy mắt xẹt qua tia âm ngoan giết chóc.

"Là ngươi, là ngươi làm hại ta!"

Lời vừa nói ra, cả điện đều sợ hãi.

Hạo Vân đế sắc mặt khó coi nhìn sang. Mộc Miên lập tức ủy khuất đứng dậy, quỳ trước mặt đến Hoàng đế, khóc lên:

"Xin Hoàng thượng minh xét, thiếp thân một lòng trong sạch. Thiếp thân vẫn không có rời đi bên cạnh Hoàng thượng mà, không nghĩ tới tỷ tỷ vừa tỉnh dậy lại nói thế. Lúc trước còn nói là Tề Vương phi hạ độc. Chẳng lẽ nếu là nữ tử thì sẽ bị oan uổng hay sao? Hoàng thượng, nhất định phải trả lại trong sạch cho chúng ta a."

Mộc Miên mặc dù lời nói vô cùng nhu nhược, nhưng tất cả mọi người đều nghe được rõ ràng, nàng ám chỉ Mai Phi đang vu oan báo tư thù.

“Được rồi, nếu không có chuyện gì, chờ tra rõ rồi hãy nói sau."

Hạo Vân đế đứng lên, Mộc Miên cũng đứng dậy đi theo hắn ra ngoài, mấy đạo thân ảnh phía sau đồng thời quỳ xuống.

"Cung tiễn phụ hoàng."

Đoàn người cung tiễn đám người Hoàng thượng rời đi xong, trong điện, Nam Cung Diệp cầm tay Phượng Lan Dạ, đi tới chỗ Nam Cung Trác, trầm giọng mà nói:

"Tấn Vương phủ các ngươi khinh người quá đáng, hôm nay nếu như không có một câu trả lời hợp lí, Bổn vương sẽ không dễ dàng bỏ qua!"

Nói xong vung tay áo dẫn Phượng Lan Dạ rời đi.

Phía sau Nam Cung Trác sắc mặt hết xanh lét lại đen chìm. Hết lần này tới lần khác Lâm Mộng Yểu còn mặt dài ở ngay trên đại điện hướng phía ngoài kêu lên:

"Cuồng cái gì mà cuồng a, không phải là ỷ vào Hoàng thượng cưng chiều hắn sao?"

“Bốp,” một tiếng vang lên, Tấn vương không thể nhịn được nữa, trước mặt mọi người quăng cho Lâm Mộng Yểu một cái bạt tai, lạnh lùng trừng mắt nhìn Lâm Mộng Yểu nói:

"Đừng quên thân phận ngươi là Tấn Vương phi, làm việc phải biết động não!"

Lâm Mộng Yểu bị đánh, còn ở trước mặt nhiều người như vậy, thoáng cái há hốc mồm, một tiếng cũng nói không ra, chỉ biết khóc.

Tấn vương Nam Cung Trác cũng không phải là người bình thường, nếu nàng còn dám chọc vào hắn, chỉ sợ cũng sẽ bị vứt bỏ, cho nên Lâm Mộng Yểu mặc dù ủy khuất, cũng không dám nói thêm lời nào nữa, nước mắt cứ thế tuông rơi.

Văn Tường ở một bên lập tức đi tới dìu nàng ngồi vào bên cạnh, ôn nhu khuyên lơn:

"Đừng thương tâm, Nhị hoàng huynh cũng là quá nóng lòng thôi."

Trong điện, Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp còn có ít chuyện trong triều nên xin cáo từ rời đi, không muốn lưu lại thêm nữa.

Hôm nay ngày Đại thọ của Hoàng thượng phong ba thật nhiều a, thật không biết kế tiếp còn phát sinh chuyện gì thêm nữa, cho nên mọi người chỉ mong sớm một chút kết thúc trở về, để không chọc phải chuyện không may đi.

Mọi người cùng Mai Phi nói lời từ biệt rồi đi ra ngoài. Văn Tường khuyên Lâm Mộng Yểu một lát, cũng không dám ở lại sợ rước họa vào thân, thỉnh an rồi lui ra.

Trong Mai linh điện rộng lớn, trừ gia đình của Mai Phi, còn có thái giám cùng cung nữ qùy ở dưới.

Mai Phi lãnh chìm âm ngao quét mắt một cái các thái giám cùng cung nữ, phất tay ra lệnh cho thái giám tổng quản:

"Đem người dẫn đi, cẩn thận tra xét, nhất định phải điều tra ra, là ai động tay động chân."

“Dạ, nương nương."

Mọi người lui ra ngoài, trong đại điện an tĩnh lại.

Lâm Mộng Yểu vừa nhìn không thấy ai nữa, nhất thời ủy khuất, nhìn Mai Phi khóc lên:

"Mẫu phi, hắn đánh ta."

Mai Phi vẻ mặt đen đi, do mới vừa giải độc, thân thể vốn suy yếu, không nghĩ tới nữ nhân này một chút hiểu biết cũng không có, khó trách bị đánh, liền xoay mình lại mắng:

"Đáng đời, nếu là ta đã đánh thêm hai cái."

Lâm Mộng Yểu há hốc mồm, nước mắt còn đọng trên mắt, không nói nên lời, sắc mặt trắng bệch đi.

Nam Cung Trác một bên hoàn toàn trở nên chán ghét nàng. Nữ nhân này cùng tiểu nha đầu Phượng Lan Dạ kia căn bản là cách xa một trời một vực. Nữ nhân này chẳng những ngốc còn ngu xuẩn, đã thế lại vẫn cố lấy ủy khuất chống đỡ mà chẳng có năng lực tra ra ai là người hạ độc.

Bát hoàng tử Nam Cung Sâm vẫn không hề nói chuyện, giờ phút này mới cất tiếng:

"Đến tột cùng là người nào hạ độc?"

Này một lời phát ra, trong điện đều lâm vào trầm tĩnh.

Thời điểm phong ba quỷ dị này, ai cũng cũng có động cơ hạ độc, cho nên không có chứng cớ ai dám nói lung tung chứ? Lúc trước đã rước lấy nhiều phiền toái rồi, bây giờ không bằng không chứng nói bừa là không được.

Bên Tiêu Nguyên cung, Hoàng thượng đang ngồi nơi thượng vị nhắm mắt dưỡng thần.

Mộc Miên đang quỳ bên dưới, rón rén bóp chân cho Hoàng đế.

Hạo Vân đế không nhúc nhích, một lát sau mở miệng:

"Ngươi tốt nhất nên thu hồi những tâm tư kia đi."

Tay Mộc Miên ngay lập tức cứng đờ, không dám nói thêm cái gì, đầu cúi rất thấp. Không nghĩ tới Hoàng thượng cái gì cũng biết hết.

Không sai, độc kia là nàng bỏ, vốn ý định của nàng không phải là độc chết Mai Phi mà chỉ khiêu khích để cho nữ nhân này lộ ra trò hề, nhưng ai biết lại tránh không được ánh mắt của Hoàng thượng a.

"Mộc Miên biết rồi."

"Làm việc phải kín kẽ một chút, hành động quá rõ ràng rồi."

Hạo Vân đế vừa mở miệng, Mộc Miên ngẩn ra, có chút ngu ngơ.

Thật lâu sau con ngươi mới hiện lên vẻ kinh ngạc. Nói như vậy Hoàng thượng đồng ý cho nàng đối phó Mai Phi sao, tại sao lại như vậy?

Hoàng thượng biết nàng đối phó Mai Phi, nhưng vẫn đồng ý, điều này nói rõ cái gì?

Mộc Miên trong nội tâm không khỏi mừng thầm, bất kể là thế nào, trước diệt trừ Mai Phi mới quan trọng, lập tức mềm mại đáng yêu mở miệng:

"Thiếp thân biết rồi."