Độc y vương phi - Quyển 2 - Chương 072 - Phần 2

Phượng Lan Dạ ngẩng đầu, thấy hai nha đầu trong mắt toàn là trêu ghẹo, sắc mặt không kềm được, trừng mắt nhìn Ngân Ca liếc một cái, phát giận.

"Ngày khác nhất định nướng con chim này."

Ngân Ca run run cái đầu nhỏ, nghĩ không rõ lại như thế nào đắc tội với tiểu chủ tử, đợi cho nàng đi ra ngoài rồi mới kêu.

"Ngân Ca là chú chim thông minh, Ngân Ca là chú chim thông minh."

Hoa Ngạc phốc cười một tiếng, hướng vào bên trong kêu: "Ngươi là con chim ngu ngốc, có chỗ nào thông minh đâu, ngày mai đem nướng."

Ngân Ca rốt cuộc chán ngán, lập tức không lên tiếng, tưởng tượng bộ dáng mình bị đem nướng, càng nghĩ càng sợ hãi a, đầu nhỏ co rút lại, rồi cho ra một cái kết luận, chủ tử này thật tàn nhẫn.

Vụ Tiễn trở về An Vương phủ, Phượng Lan Dạ cũng yên lòng, hiện tại nàng là An Vương phi, Âu Dương Tình kia trong khoảng thời gian ngắn sẽ không xuống tay đối phó với nàng ấy, hơn nữa Vụ Tiễn nhất định sẽ nghĩ biện pháp ứng phó lại.

Ngày kế tiếp thực thanh nhàn, lúc này, Phượng Lan Dạ hứng trí, gọi Hoa Ngạc cùng Diệp Linh, chuẩn bị ra phủ mua sắm, ở mãi trong phủ cũng có chút buồn bực.

Hai cái tiểu nha đầu vốn thích chơi đùa, cho nên lập tức liền gật đầu đồng ý, lần này Phượng Lan Dạ không mang theo nhiều người, chỉ kêu một mình Thiên Bột Thần đi theo, Thiên Bột Thần mặc thường phục, tùy thân đi theo xe ngựa, một đường bảo hộ Phượng Lan Dạ.

Trên đường cái, người đến người đi, thực náo nhiệt, xe qua lại như nước chảy.

Bên trong xe ngựa, Hoa Ngạc vén rèm nhìn ra bên ngoài, cảm thấy hứng thú dạt dào, giống như con chim tước bị nhốt trong lồng vậy, đối với cái gì cũng đều ngạc nhiên.

Phượng Lan Dạ xuyên qua rèm nhìn ra bên ngoài, cửa hàng khắp nơi ngã tư đường quả thật rất xa hoa, ý niệm trong đầu vừa chuyển, quyết định đi xem cửa hàng nhà mình, âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên: "Hòa Phúc, đi Thái Hòa Nhai."

Xa phu đằng trước lên tiếng đáp, xe ngựa hướng Thái Hòa nhai chạy đi.

Ai biết vừa mới di chuyển một cái, liền nghe được phía trước ai nha kêu to một tiếng, xe ngựa tựa hồ có chút không khống chế được, Hòa Phúc dùng sức lôi kéo dây cương, tuấn mã chân trước vung lên, người bên trong xe ngựa toàn bộ bị chao đảo, cũng may Phượng Lan Dạ phản ứng mau, duỗi tay bắt lấy thành xe, mới không bị hất ra, Hoa Ngạc cùng Diệp Linh không may mắn như vậy, đầu hướng mái hiên hung hăng đập tới, đợi cho xe ngựa dừng lại, hai nha đầu không khỏi giận dữ, hướng phía trước kêu lên: "Hòa Phúc, ngươi phát thần kinh gì thế."

Mã phu Hòa Phúc cuối cùng cũng phản ứng lại, kinh hoảng mở miệng.

"Vương phi, không nghĩ tới nữ nhân này đột nhiên lao ra."

Thiên Bột Thần phía sau xe ngựa đã xoay người xuống ngựa xem xét, rất nhanh trở lại phía trước bẩm báo.

"Vương phi, có người bị dọa ngất."

"Hử?"

Phượng Lan Dạ cau mày, vén rèm nhìn ra bên ngoài một chút, phía trước xe ngựa quả nhiên có một nữ tử đang hôn mê, bên cạnh còn có một tiểu nha đầu kinh sợ lay gọi, bốn phía đã lần lượt có người vây quanh, Hoa Ngạc vừa thấy chạy nhanh nhảy xuống ngựa, vươn tay giúp đỡ chủ tử bước xuống, đi qua thăm dò.

Người vây xem tự động nhường đường, Phượng Lan Dạ dẫn Hoa Ngạc cùng Diệp Linh đi qua, thân mình ngồi xuống, chỉ thấy trên đất có một nữ tử trên mặt đeo một tầng sa mỏng, lại bởi vì va chạm xe ngựa, lúc này đã té ngã trên mặt đất, sa mỏng kia bị gió thổi đi, hé lộ ra khuôn mặt của nàng, khuynh thành tuyệt đẹp, hoàn mỹ không tì vết, đám người vây xem lập tức phát ra một tiếng thét kinh hãi, lại có người kêu lên.

"Đây không phải là Lam Cơ cô nương của Tuyết Nhạn lâu sao? Không ngờ bị đụng phải."

Tuyết Nhạn lâu chính là một thanh lâu sở quán, Phượng Lan Dạ có biết đến, chỉ là không nghĩ tới thanh lâu lại có nữ nhân xinh đẹp như thế, từ xưa hồng nhan bạc mệnh, không biết là may mắn hay bất hạnh của nàng đây, bất quá nữ tử này sao có chút quen mắt vậy? Nàng vừa suy nghĩ, liền nghe được bên người Hoa Ngạc hô nhỏ ra tiếng.

"Ngũ công chúa."

Phượng Lan Dạ kinh ngạc, đã hiểu được chính mình vì sao cảm thấy quen thuộc, nguyên lai nữ tử này chính là Vân Phượng quốc Ngũ công chúa Phượng Lan Họa, không nghĩ tới hai người lại ở chỗ này gặp nhau, càng không nghĩ tới nàng ta lại thành danh kỹ thanh lâu.

Hoa Ngạc kích động nhanh chóng đi qua nâng người trên mặt đất dậy, giương mắt nhìn chủ tử một cái, Phượng Lan Dạ không nói gì, vươn tay nắm lấy cánh tay Phượng Lan Họa, cẩn thận bắt mạch, phát hiện mạch của nàng bình thường, cũng không có cái gì trở ngại, là vì sao lại hôn mê bất tỉnh, trong lòng vừa nghĩ, liền nhanh chóng vươn tay điểm hai huyệt vị trên người nàng.

Phượng Lan Họa ho khan một tiếng chậm rãi tỉnh dậy, hai hàng lông mi dài run run, mở mắt ra, ánh mắt đen nhánh như mực, thanh thấu vô cùng nhìn Phượng Lan Dạ, rồi chậm rãi kích động hẳn lên, nâng lên ngón tay vô lực, hơn nữa ngày mới chỉ được...

"Ngươi, ngươi là?"

Phượng Lan Dạ liếc mắt nhìn đám người vây xem, nơi đây nói chuyện không tiện, liền ôn nhu mở miệng: "Cô nương, chúng ta tìm một chỗ ngồi đi."

Phượng Lan Họa tựa hồ cũng thấy không ổn, môi mím chặt gật đầu, một giọt nước mắt chảy xuống, làm người ta thấy thương xót, cũng đẹp đến động lòng người, trong đám người vây xem có rất nhiều nam tử hận không thể tiến lên từng bước bảo hộ nữ tử như thế, bất quá có Tề Vương phi ở đây, nào ai dám làm càn.

Phượng Lan Dạ ý bảo Hoa Ngạc cùng thị nữ khác đỡ Phượng Lan Họa, theo sau Phượng Lan Dạ cùng tiến lên xe ngựa, người vây quanh khi nãy cũng lần lượt tản ra.

Phượng Lan Dạ phân phó mã xa phu tìm một trà lâu gần đây dừng lại.

Sắp tới giữa trưa, người trong trà lâu không nhiều lắm, thật ra tửu lâu tiệm cơm thì nhiều người một chút, cho nên nàng bảo người ta chọn nhã gian lầu hai ngồi xuống.

Thời điểm trong nhã gian không có ai, Phượng Lan Họa kích động vươn tay lôi kéo bàn tay nhỏ bé của Phượng Lan Dạ.

"Cửu muội, quả nhiên là ngươi, ta vẫn muốn gặp ngươi, cũng chưa có cách nào gặp mặt ngươi."

Phượng Lan Dạ gật đầu, cũng không kích động như Phượng Lan Họa, trái lại con ngươi màu đen có chút đăm chiêu, nhưng Hoa Ngạc ở một bên thì lại kích động nhanh bước tới, quỳ xuống: "Hoa Ngạc tham kiến Ngũ công chúa."

Phượng Lan Họa nghiêng tay liếc mắt nhìn Hoa Ngạc, thật cao hứng vươn tay kéo nàng đứng lên: "Tốt, tốt, Hoa Ngạc hộ chủ không tồi."

Phượng Lan Dạ lành lạnh mở miệng: ''Tỷ tỷ có khỏe không?"

Tiếng nói của nàng không kiêu ngạo không siểm nịnh, trong trẻo nhưng lạnh lùng bình tĩnh, Ngũ công chúa Phượng Lan Họa có chút không quen, trong trí nhớ Cửu muội dường như không phải bộ dạng này, nhìn thấy nàng đã sớm nhào vào trong lòng nàng, vì sao lãnh tình như thế, bất quá nàng cũng không có suy nghĩ nhiều, thân là nô lệ mất nước, ở vào nghịch cảnh như vậy, là người khẳng định sẽ thay đổi, may mắn nàng đã thành Tề Vương phi, thế nhưng chính mình, Vân Phượng đệ nhất mỹ nhân Phượng Lan Họa lại thành danh kỹ thanh lâu Lam Cơ, tâm không khỏi đau đớn hẳn lên, chẳng lẽ nói hồng nhan thì bạc mệnh?

Không, nàng không cam lòng, Phượng Lan Họa hồi tưởng lại nở nụ cười, thập phần xinh đẹp, rồi vươn tay nắm lấy tay Phượng Lan Dạ, trong mắt chậm rãi ngưng tụ lệ.

"Như thế nào thì tốt, Lan Dạ, ngươi không biết, ngày đó Tấn vương mang ta quay về An Giáng thành, nhưng lại đem ta ném vào thanh lâu, ta trải qua thời gian này thật sự thống khổ?”

Nàng nói xong liền rơi lệ mà khóc, bộ dáng kia thật là giống như được làm bằng nước mắt mềm yếu trong suốt.

Hoa Ngạc thấy vậy không khỏi đau lòng, ở một bên khuyên giải an ủi: "Ngũ công chúa, người đừng quá thương tâm, hiện tại công chúa là Tề Vương phi, nàng nhất định có biện pháp cứu người thoát ly bể khổ."

Ngũ công chúa Phượng Lan Họa nâng khuôn mặt tràn đầy nước mắt lên, hy vọng dào dạt nhìn Phượng Lan Dạ, tựa như mưa móc ngưng châu, càng giống như thu lan đẫm sương, làm cho người ta không đành lòng cự tuyệt nàng.

Nhưng trớ trêu người nàng gặp gỡ chính là Phượng Lan Dạ, nàng từ nhỏ cá tính lạnh nhạt, lúc này không thấy xúc động, trái lại dâng lên sự nghi ngờ.

Ngũ công chúa Phượng Lan Họa trải qua nhiều chuyện như vậy, hình như không nên là một người yếu đuối như thế, nàng ta giờ phút này yếu ớt dường như không hợp với lẽ thường, bất quá nàng cũng thật là muốn nhìn một chút xem này nàng ta muốn làm gì? Phượng Lan Dạ bất động thanh sắc, thân thủ nắm tay Ngũ công chúa: "Tỷ tỷ hy vọng ta làm như thế nào? Nếu Tấn vương Nam Cung Trác đã đem ngươi để lại trong Tuyết Nhạn lâu, chỉ sợ muội muội có muốn đưa tay cứu, thì Tấn vương kia cũng sẽ không thả ngươi, vậy nên làm thế nào cho phải?"

Khuôn mặt giống như mĩ ngọc của Phượng Lan Họa trong nháy mắt kinh ngạc, không nghĩ tới muội muội lại nói như thế, nhất thời không biết nói cái gì, chỉ cúi đầu rơi lệ.

Bên trong nhã gian chỉ nghe tiếng khóc nức nở, lại không có tiếng nói chuyện của nàng.

Giây lát, Hoa Ngạc kêu lên: "Vương phi, không bằng chúng ta giúp Ngũ công chúa chuộc thân đi, sau đó mang nàng về Tề Vương phủ, nô tỳ nghĩ, Tấn vương nhất định sẽ không khó xử Tề vương."

Lời nói của Hoa Ngạc vừa rơi xuống, Phượng Lan Dạ ánh mắt tối sầm lại, chỉ nhìn Ngũ công chúa Phượn Lan Họa bên cạnh, trong mắt nàng thần thái chợt lóe qua, khi ngẩng đầu lên, cắn cắn đôi môi, trên môi đã có nhiều điểm hồng, mang theo một bộ dạng xinh đẹp.

"Tỷ tỷ nếu như có thể thoát ly khổ ải, nhất định cảm tạ đại ân đại đức muội muội."

"Công chúa?"

Hoa Ngạc còn muốn nói cái gì nữa, lúc này ánh mắt của Phượng Lan Dạ giống như mũi nhọn lạnh lẽo bắn tới, Hoa Ngạc hậu tri hậu giác nhớ tới lời công chúa từng nói qua, thân mình không khỏi cứng đờ, nên không dám mở miệng nói nhiều thêm một câu nào, trong lòng ảo não không thôi, có chuyện gì công chúa sẽ xử lý, nàng nhiều chuyện làm gì nghĩ vậy liền không nhiều lời nữa.

Phượng Lan Dạ vương tay nắm tay Phượng Lan Họa, nhẹ giọng cất tiếng.

"Tỷ tỷ yên tâm đi, việc này không nóng vội, muội muội sau khi trở về cùng Tề vương bàn bạc, xem có thể tìm một biện pháp lưỡng toàn hay không, tốt nhất là cùng Tấn vương nói chuyện chuộc thân cho tỷ tỷ, nếu mạo muội hành sự, chỉ sợ Tấn vương lại gây ồn ào, hắn cũng không thể so với người bình thường."

Phượng Lan Họa kinh ngạc giật mình trong chốc lát, cuối cùng chỉ có thể gật đầu.

Phượng Lan Dạ đứng dậy: "Tỷ tỷ an tâm đợi ở Tuyết Nhạn lâu, muội muội sẽ nghĩ biện pháp."

"Ừ, cám ơn muội muội."

Phượng Lan Họa trơ mắt nhìn Phượng Lan Dạ đi ra ngoài, tiểu nha hoàn bên ngoài liền đi đến, kính cẩn nhu thuận mở miệng: "Lam cô nương, ngươi xem việc này?"

Người trong phòng, bây giờ đã không còn nhu nhược bất lực như lúc nãy, giờ phút này trong con ngươi hiện lên ánh sáng tàn độc, chậm rãi đứng dậy, tao nhã lau sạch vết bẩn trên người và những giọt lệ trên mặt, đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn tiểu nha đầu đi ra khỏi trà lâu, khóe môi hiện lên nụ cười lạnh.

Không nghĩ tới tiểu Cửu nhi ngày đó, hôm nay lại lòng dạ sắt đá như thế, chính mình sống trong hạnh phúc, thế nhưng không cứu tỷ tỷ, tốt, tốt lắm.

Nàng Lam Cơ cũng sẽ không ngồi không, tiểu Cửu nhi, nếu có một ngày ta bay lên cành cao, thì sỉ nhục hôm nay tất sẽ báo lại.

Nàng ta nói ra những lời vừa rồi, nàng làm sao không biết ý, Lam Cơ vươn tay che lại lụa mỏng trên mặt, lạnh giọng mở miệng "Đi thôi."

"Dạ, Lam cô nương"

Một chủ một tớ hai người bước xuống lầu rời đi.

Bởi vì gặp được sự tình của Ngũ công chúa Phượng Lan Họa, Phượng Lan Dạ không còn lòng dạ nào đi dạo phố cùng việc quan sát thực tế cửa hàng nhà mình, nên phân phó mã xa phu đánh xe quay về Vương phủ.

Dọc theo đường đi, ai cũng không nói chuyện, không khí bên trong xe ngựa u ám lạnh vù.

Hoa Ngạc trong lòng biết rõ chủ tử vì sao tức giận, ngày đó nàng ấy đã nói rõ ràng với mình, không nghĩ tới tự mình vẫn phạm vào, lúc này nàng một tiếng cũng không dám nói.

Một lúc sau đến Vương phủ, Phượng Lan Dạ liền dẫn Hoa Ngạc cùng Diệp Linh về Liên viện.

Bên trong sảnh, Hoa Ngạc quỳ gối ở giữa, cúi đầu nhìn mặt đất, tuỳ ý chủ tử trừng phạt, Phượng Lan Dạ hàng mi thanh tú lạnh lùng, con ngươi lạnh lẽo sâu thẳm, tiếng nói lạnh nhạt vang lên: "Hoa Ngạc, lời của ta nói, ngươi lại không nghe, bắt đầu từ hôm nay, ngươi không cần hầu hạ ta, sẽ do Diệp Linh cùng Diệp Khanh hầu hạ."

"Chủ tử, Hoa Ngạc biết sai rồi, Hoa Ngạc cũng không dám nữa. Người đừng đuổi Hoa Ngạc rời khỏi người."

Hoa Ngạc vừa nghe Phượng Lan Dạ nói, sắc mặt đã sớm thay đổi, chạy nhanh đến dập đầu, Diệp Linh và Diệp Khanh bên cạnh không biết đã xảy ra chuyện gì, ban nãy Diệp Linh chỉ đứng bên ngoài nhã gian, cũng không có đi vào, bên trong chỉ có Hoa Ngạc hầu hạ, ai biết Vương phi ở trong đó một hồi liền giận dữ, không biết đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?

Mấy tiểu nha đầu trong Liên viện đều quỳ xuống, thay Hoa Ngạc cầu tình.

"Vương phi, người bỏ qua cho Hoa Ngạc tỷ tỷ đi."

"Bỏ qua cho nàng đi."

Lần này nhiều thanh âm vang lên một lượt, Phượng Lan Dạ khuôn mặt bình tĩnh nhìn xuống, kỳ thật nàng cũng không phải không hiểu, chỉ phải để cho Hoa Ngạc nhớ kỹ giáo huấn lần này, nếu không sẽ hại chết các nàng, Phượng Lan Dạ vững vàng truyền lệnh.

"Muốn lưu lại cũng được, lập tức lĩnh hai mươi đại bản, mặt khác từ nay về sau phụ trách công việc quét tước ở Liên viện, nếu biểu hiện tốt hãy nói sau, nếu như còn không rõ ràng bổn phận của chính mình, liền đuổi ra khỏi Vương phủ."

Phượng Lan Dạ tiếng nói vừa dứt, Hoa Ngạc nhanh chóng dập đầu: "Nô tỳ nguyện ý chịu phạt, nô tỳ cái gì cũng nguyện ý, chỉ cần không đuổi Hoa Ngạc rời đi."

Hoa Ngạc khóc lên, Phượng Lan Dạ nhắm mắt lại, mặt không chút thay đổi phất tay.

Diệp Linh cùng Diệp Khanh đỡ nàng ra ngoài, đối với chuyện xảy ra giữa chủ tử cùng Hoa Ngạc trong nhã gian, Diệp Linh các nàng không dám phỏng đoán, tóm lại khẳng định là Hoa Ngạc làm chuyện gì đó khiến cho Vương phi buồn bực.

Mọi người lui xuống, phòng khách yên tĩnh không tiếng động, Phượng Lan Dạ nhắm mắt lại suy nghĩ về Phượng Lan Họa, đột nhiên mở to mắt hướng ra phía ngoài gọi một tiếng: "Thiên Bột Thần."

Thiên Bột Thần lắc mình đi ra, lần này hắn mặc cẩm y màu đen như trước, nội liễm lãnh khốc, mặt không chút thay đổi ôm quyền.

"Tham kiến tiểu Vương phi."

"Lập tức đi thăm dò chuyện của Lam Cơ, ta phải biết nhất cử nhất động của nàng"

"Vâng, thuộc hạ lập tức đi làm."

Thiên Bột Thần vừa định đi, Phượng Lan Dạ lại gọi một tiếng: "Chờ một chút, còn có chuyện Tuyết Nhạn lâu, nói cho Vương gia các ngươi, Tuyết Nhạn lâu kia nhất định là sản nghiệp của Nam Cung Trác."

"Vâng, tiểu Vương phi."

Thiên Bột Thần lắc mình rời đi, Phượng Lan Dạ đã bạo gan phỏng đoán việc này, nơi đó nhất định là Nam Cung Trác ở phía sau điều khiển, hắn muốn cho Lam Cơ vào Tề Vương phủ, để nàng ta tiến vào làm gì, chẳng lẽ là muốn câu dẫn Nam Cung Diệp, Phượng Lan Dạ trong đầu chợt lóe qua ý niệm này, cuối cùng bậc cười rộ lên, nếu như bọn họ biết Nam Cung Diệp đoạn tụ, không biết sẽ nghĩ gì.

Diệp Linh dẫn hai tiểu nha đầu từ bên ngoài đi đến, kính cẩn mở miệng: "Tiểu Vương phi."

Phượng Lan Dạ đứng lên, hôm nay vốn đang hảo hảo hưng trí, lại bị phá hủy, nàng vẫn là nghỉ ngơi một hồi đi.

"Cho Hoa Ngạc chút dược đi."

"Dạ, Vương phi."

Diệp Linh vươn tay giúp đỡ chủ tử đi vào nghỉ ngơi, đối với chuyện giữa các nàng, nàng cũng không dám có nửa phần trách móc.

Ngày hôm sau, Thiên Bột Thần mang tin tức đến.

"Bẩm Vương phi, Lam Cơ là người của Tấn vương Nam Cung Trác, hiện tại mặc dù ở Tuyết Nhạn lâu treo biển hành nghề, nhưng bán nghệ không bán thân, vẫn là thiên kim chi khu (thân thể ngàn vàng)."

Phượng Lan Dạ khóe môi mỉm cười, một tay bưng chung trà, vẻ mặt xinh đẹp như hoa mai, tỏa ra hương thơm tươi mát, thật sự là rạng rỡ.

"Tốt, ta đã biết, xem ra ta phải đi Tuyết Nhạn lâu một chuyến, nhìn xem bên trong có cất giấu bí mật gì."

Nàng khẽ nhấp một hớp trà, lạnh lùng mở miệng, ai biết lời của nàng vừa xuất ra, liền nghe được một đạo thanh âm lãnh trầm bá đạo vang lên.

"Không được, những chuyện như thế này vẫn là để cho bổn vương xử lý, ngươi đi nơi đó làm gì? Rất nguy hiểm."

Một thân áo trắng Nam Cung Diệp từ ngoài cửa đi tới, Ngân Ca vừa nhìn thấy hắn, liền kêu lên: "Gia tới, Gia tới, Ngân Ca nhớ Gia."

Người này là bị mấy tiểu nha đầu dạy dỗ càng ngày lợi hại, câu nói được càng ngày càng dài, thành chuỗi thành chuỗi vuốt mông ngựa liên tiếp.

Phượng Lan Dạ ở trong phòng khách trừng mắt liếc nó một cái, con chim chết, ngươi cho ngươi là ai a, còn nhớ Gia.

Nam Cung Diệp không thèm quan tâm đến lý lẽ của Ngân Ca, thân ảnh cao lớn lập tức đi tới, đứng trước mặt Phượng Lan Dạ, Thiên Bột Thần vừa thấy thiếu chủ xuất hiện, thân hình khẽ động liền lui ra ngoài, trong phòng cực im lặng, Phượng Lan Dạ cúi đầu uống trà, không để ý tới Nam Cung Diệp, cũng không nhìn hắn.

Giây lát, không nhanh không chậm mở miệng: "Ta là nói quyết định của ta, cũng không hỏi ngươi có đồng ý hay không."

Nam Cung Diệp da trắng như tuyết, làm nổi bật ngũ quan như thơ như họa, ba nghìn tóc đen như cẩm trù, xõa trên vai, giơ tay nhấc chân, mạnh mẽ rạng rỡ, mắt đồng màu đen như diệu thạch, thâm thúy huyền bí, biến hoá thất thường, cuối cùng khóe môi gợi lên ý cười nhạt.

"Như vậy chúng ta cùng đi."

Biết ngăn cản không được, chi bằng cùng đi.

Phượng Lan Dạ kinh ngạc nhíu mày, nàng nghĩ đến hắn sẽ ngăn cản, không nghĩ tới hắn lại muốn cùng đi, bất quá cùng đi thật là có chút phiền, nàng buông chén trà trong tay, nâng má lên nhìn Nam Cung Diệp, nghiêm túc nhấn mạnh.

"Cùng đi không có vấn đề, bất quá ngươi phải nghe an bài của ta, nếu không miễn bàn nữa."

"Ách?"

Nam Cung Diệp cau mày, không biết đây là ý tứ gì, hắn đang muốn hỏi Phượng Lan Dạ.

Tiểu nha đầu động tác đã linh hoạt đứng dậy, duỗi tay kéo bàn tay to của hắn dẫn đi, Nam Cung Diệp lực chú ý liền dời đi, ánh mắt dời về phía bàn tay lôi kéo mình, rất nhỏ, rất trơn bóng, tự nhiên nắm tay chính mình, nhưng lại làm tâm hắn có một mảnh mềm mại, tựa hồ không giống như kẻ khác động chạm, liền tùy nàng kéo hắn vào phòng ngủ của nàng.

"Ngồi xuống."