Độc y vương phi - Quyển 1 - Chương 050 - 051

Chương 50: Chỉ trách

Viên Nguyên điện, tràn ngập tất cả các loại màu sắc, những vách tường rực rỡ tuyệt đẹp, bên trong đại điện to lớn rộng rãi, có hai hàng bàn gỗ dài đặt ở hai bên, dưới đất còn trải những tấm nệm êm hoa lệ, mà trên mặt bàn thì đã bày đầy các loại rượu ngon, màu đỏ của gỗ mộc hoà cùng màu sắc của thức ăn và các loại điểm tâm, tạo nên nhiều hương thơm xông vào mũi.

Các giai lệ đứng đầy cả điện, liếc nhìn một cái liền hoa cả mắt, hoàn phì yến gầy, cái gì cần có đều có.

Tư Mã Vụ Tiễn lôi kéo tay Phượng Lan Dạ đi tới một chỗ không có ai thì đứng lại, thanh âm nhu nhuận vang lên.

"Lan Dạ, buổi tuyển chọn phi hôm nay chúng ta vẫn nên thu liễm một chút, nơi này rất nhiều nữ nhân có thế lực, rõ ràng chỉ là chọn phi, nhưng đã ngầm hạ chia làm mấy phái tranh giành, chúng ta ngàn vạn lần chớ bị cuốn vào trong đó."

Phượng Lan Dạ ngẩng đầu lên nhìn lướt qua cả điện, rồi gật đầu.

Tư Mã Vụ Tiễn đã ngẩng đầu lên nhìn lại, sau đó cúi đầu thật nhanh mở miệng: "Thấy nữ tử mặc áo váy màu xanh nhạt không? Nàng là cháu gái của nhất phẩm trọng thần Thái úy đại nhân Lâm Mộng Yểu, Lâm Mộng Yểu chẳng những là cháu gái của Thái úy đại nhân, mà còn là bằng hữu thân thiết nơi khuê phòng của Văn Tường công chúa, Văn Tường công chúa vẫn là Tiểu công chúa mà Hoàng thượng sủng ái nhất, là muội muội cùng mẹ của An vương, cũng là con gái của Hoa Phi."

Phượng Lan Dạ nghe lời nói của Vụ Tiễn đồng thời cũng biết ý của nàng ấy, là muốn nàng đừng có xung đột với Lâm Mộng Yểu, ngẩng đầu lên nhìn lại, chỉ thấy trong đại điện có một nhóm người vây quanh bắt mắt nhất, ngay chính giữa nhóm người là một nữ nhân mi thanh mục tú, so với giai lệ như mây trên điện thì dung nhan nữ nhân này chỉ có thể coi là trung bình, bất quá quanh thân nàng ta lại tản ra sự cao ngạo, bễ nghễ trước con mắt của mọi người, mặc dù không phải là đẹp nhất, nhưng tuyệt đối là người cuồng phóng nhất.

Tư Mã Vụ Tiễn nói xong, lại tiếp tục mở miệng: "Ngươi thấy được bên kia không, ở bên tay trái của Lâm Mộng Yểu, có một vòng người khác đó, nữ tử đứng ở giữa là đệ nhất tài nữ Tô Nghênh Hạ của An Giáng thành, Tô Nghênh Hạ là cháu gái của Tô Thừa tướng đương triều, cha của nàng cũng là quan lớn, Binh bộ Thị Lang, Tô Nghênh Hạ là một nữ tử tài mạo song toàn, nàng cùng Lâm Mộng Yểu hay đối đầu nhau, đồng thời cũng là tri kỹ của Văn Bội công chúa, mẫu thân của Văn Bội công chúa chính là người đứng đầu cửu tầng Ninh chiêu nghi."

Phượng Lan Dạ nghe xong lời nói của Tư Mã Vụ Tiễn, khẽ gật đầu, những cô gái này quả nhiên đều là người có lai lịch lớn, bản thân mình vẫn nên cẩn thận một chút cho thỏa đáng,.

"Ừ, ta biết rồi."

Ánh mắt của Phượng Lan Dạ lạnh buốt, nàng cũng không muốn cùng những nữ nhân này tranh giành cái gì nam nhân, ở hiện đại nàng bất quá chỉ mới mười tám tuổi, ở cổ đại còn nhỏ hơn, mới mười hai tuổi, tranh giành nam nhân gì chứ, hơn nữa những nam nhân này đều không phải là đèn đã cạn dầu, bọn họ thân cận với những nữ tử cũng không phải là yêu, chẳng qua họ chỉ tranh giành thế lực sau lưng những nữ nhân này mà thôi, mặc dù có gả cưới nhưng cũng không phải là chuyện vinh quang gì.

Bất quá những thứ này có quan hệ gì với nàng đâu, gương mặt Phượng Lan Dạ trở nên lạnh lùng, một lần nữa nhìn lại, phát hiện trừ hai nữ nhân này tương đối khá ra, còn có một người khác thu hút ánh mắt của nhiều người, cô gái mày ngài khẽ nhăn lại, đôi mắt hạnh hàm chứa sức sống, da thịt như Tuyết, đôi môi đỏ mọng tựa như hoa anh đào nở rộ, nàng ta giơ tay nhấc chân lại càng toát ra mị lực phi phàm, mặc dù cả điện đầy giai lệ, nhưng khí chất của nàng thần vận của nàng người khác không cách nào sánh bằng được, lúc này nàng ấy chỉ tùy ý cùng hai nữ tử bên người nói chuyện, nhưng quanh thân đã lộ ra ánh sáng mê hoặc lòng người, vừa mỹ vừa tươi đẹp.

"Cái nữ tử mặc cẩm y màu quả quất là người phương nào?"

Phượng Lan Dạ nhỏ giọng hỏi, có thể xuất hiện ở nơi này chỉ sợ cũng không phải là nhân vật tầm thường, cô gái này không hề thua Lâm Mộng Yểu cùng Tô Nghênh Hạ ở khí chất cao quý, chỉ sợ cũng là thiên kim của trọng thần.

Tư Mã Vụ Tiễn nghe được lời nói của nàng, nhanh chóng liếc nhìn qua, sau đó rất nhanh cúi đầu a một tiếng, sau đó nhỏ giọng nói thầm.

"Nàng kia chính là thiên kim của chưởng viện học sĩ Hàn Lâm viện Trầm Vân Tinh, là đệ nhất mỹ nữ của An Giáng thành" Tư Mã Vụ Tiễn đưa mắt nhìn một lần nữa, mới bổ sung tiếp một câu: "Đúng rồi, biểu ca của nàng chính là người chịu trách nhiệm Nô nhai của chúng ta Tây Môn Vân tướng quân."

Phượng Lan Dạ a một tiếng mang ý vị thâm trường, quả nhiên là lai lịch và địa vị lớn a, khó trách lại kiêu ngạo như thế, biểu muội của Tây Môn Vân, ở trong triều có rất nhiều người muốn tranh thủ lấy sự ủng hộ của Tây Môn Vân, nữ tử này chỉ sợ cũng một cái đích ngắm rất lớn đây.

Hai người vừa đang nói chuyện, vừa đánh giá người khác, thì chợt nghe phía ngoài vang lên thanh âm của thái giám.

"Văn Bội công chúa đến, Văn Tường công chúa đến."

Bên trong đại điện, nháy mắt an tĩnh lại, chúng giai lệ cùng nhau nhìn về phía cửa điện, chỉ thấy từ ngoài cửa đi tới hai nữ tử mặc trang phục lộng lẫy, một người cao gầy đầy đặn, váy gấm Vân La uốn lượn tha thướt, giơ tay nhấc chân đều mang theo đại khí bễ nghễ độc nhất của hoàng gia, mái tóc đen như mây cài nhiều đóa châu sai màu vàng, sáng rọi khắp nơi, thật giống như Bảo Châu thượng đẳng, ánh sáng của nó làm rực rỡ cả điện, nàng ấy đang ưu nhã đi tới, mà người còn lại bên cạnh nàng, mặc một bộ váy tơ lụa thượng đẳng màu hoa hải đường, vóc người tinh tế, thân hình như liễu, khóe môi luôn hàm chứa nụ cười, khiến cho cả khuôn mặt giống như Phù Dung nở rộ, đẹp không thể tả, hai người vừa bước vào, liền có người tiến đến nghênh đón, chính là Lâm Mộng Yểu cháu gái của Thái úy đại nhân cùng với cháu gái của Thừa tướng Tô Nghênh Hạ, hai người các nàng tiến lên khom người khiêm tốn: "Tham kiến công chúa."

Hai nữ tử đồng thời vươn tay, mỗi người đỡ dậy một người, ôn nhu mà nói: "Tất cả đứng lên đi."

Nhìn động tác của hai người, Phượng Lan Dạ dễ dàng suy đoán ra, nữ tử có vóc người cao gầy chắc là nữ nhi của Hoa Phi Văn Tường công chúa, nữ tử mảnh khảnh chính là nữ nhi của Ninh chiêu nghi Văn Bội công chúa.

Lúc này, giai lệ trên cả điện đều phục hồi tinh thần lại, người người khom người, hắng giọng hô: "Tham kiến công chúa."

"Tất cả đứng lên đi" một thân hồng y Văn Bội công chúa phất phất tay ý bảo chúng nữ tử đứng dậy, hai người mỗi người đi về một hướng ngay giữa đại điện, lúc này ngoài cửa điện một lần nữa có thanh âm vang lên.

"Bát hoàng tử, Cửu hoàng tử, Thập hoàng tử giá lâm."

Bát hoàng tử một thân gấm y xanh ngọc, dẫn theo Cửu hoàng tử cùng thập hoàng tử tuổi còn nhỏ đi vào, trên đại điện, mọi người đều rối rít hành lễ, Bát hoàng tử luôn luôn không chú ý lễ tiết, liền phất phất tay ý bảo chúng nữ tử đứng dậy, hắn ngẩng đầu lên quét mắt một vòng, cuối cùng ngay ở trong góc tìm được Phượng Lan Dạ, hắn không thèm để ý mâu quang của mọi người, trực tiếp tiêu sái đến trước mặt Phượng Lan Dạ, mỉm cười chào hỏi.

"Lan Dạ ngươi đã đến rồi?"

Thật không ngờ Bát hoàng tử lại thân mật gọi tên một nữ tử, những cô gái chung quanh thoáng chốc liền nghị luận rối rít, suy đoán lên, xoay quanh lẫn nhau hỏi thăm cô gái này là ai, nhìn thoáng qua thấy nàng còn rất nhỏ, làm sao mà được tham gia tuyển phi, có lẽ là đi theo người khác tới cũng không chừng.

Trong lúc mọi người còn đang suy đoán, thì có thanh âm châm chọc khinh thường vang lên.

"Nàng là công chúa mất nước của Vân Phượng quốc Phượng Lan Dạ."

Văn Tường công chúa và Văn Bội công chúa lần theo tiếng nói nhìn qua, thì người vừa nói chuyện hẳn là Như phu nhân Trầm Trân Châu của Tấn Vương phủ, nàng ta hôm nay theo muội muội tới đây, vốn cũng không có chú ý tới Phượng Lan Dạ, nhưng Bát hoàng tử vừa đi vào liền nghênh ngang đi đến chào hỏi này tiểu nha đầu, trong thoáng chốc đã làm nàng ta chú ý, tục ngữ có câu nói cừu nhân gặp nhau đặc biệt đỏ mắt tía tai, Trầm Trân Châu ăn mấy lần thiệt thòi của Phượng Lan Dạ, tự nhiên thống hận, giờ phút này thấy mọi người bên cạnh không nhận ra Phượng Lan Dạ, không khỏi oán hận ác mồm mở miệng.

Văn Tường công chúa và Văn Bội công chúa lập tức kinh ngạc nhìn nhau, nhỏ giọng nói thầm.

"Bát hoàng huynh làm sao lại cùng loại người có thân phận thấp này qua lại như thế, hơn nữa nàng ta làm sao mà có thể tham gia buổi lễ tuyển chọn phi này, hộ bộ sao có thể làm ra chuyện ngu xuẩn như thế."

Lời của Văn Tường vừa rơi xuống, Lâm Mộng Yểu ở một bên phụ họa gật đầu: "Đúng vậy a, Hoàng thượng ghét nhất là người có thân phận thấp, sao lại cho phép chuyện như vậy tồn tại đâu?"

Trong lúc nhất thời chúng nữ tử rối rít chỉ trích Phượng Lan Dạ, bất quá bởi vì cách khá xa, nên cũng không truyền vào lỗ tai Phượng Lan Dạ, nhưng ánh mắt sắc bén như lưỡi đao của các nàng, rất dễ dàng cho người ta cảm nhận được địch ý, Phượng Lan Dạ sắc mặt trầm xuống, khó coi dị thường, lạnh lùng nhìn Bát hoàng tử, Bát hoàng tử này thật quá đáng ghét, mặc dù hắn không có ác ý, nhưng mà cử động của hắn, thật sự làm cho nàng phải rước lấy thị phi?

Tư Mã Vụ Tiễn nhìn thấy Phượng Lan Dạ một khắc trước còn bình yên vô sự, giờ khắc này lại bị mọi người chỉ trích thành hình dạng gì, nên sắc mặt nàng không khỏi khó coi, lôi kéo tay Phượng Lan Dạ, chậm rãi mở miệng: "Bát hoàng tử, xin tự trọng."

Bát hoàng tử Nam Cung Sâm sắc mặt khẽ biến thành hờn giận, ngẩng đầu lên nhìn về phía người vừa nói chuyện, liền nhận ra nàng là người mà Ngũ hoàng huynh An vương vẫn để ý, hắn cũng có biết nàng, Kim Xương quốc Tam công chúa, từ trước cho tới nay vẫn cùng An vương qua lại, xuất nhập An Vương phủ như vào chỗ không người, không nghĩ tới trong danh sách lần này cũng có tên của nàng, xem ra An vương đã toan tính muốn phong nàng làm phi, bất quá vị trí An vương phi chỉ sợ nàng khó có thể đảm nhận được?

Nam Cung Sâm nghĩ tới đây, trên mặt nhuộm nụ cười: "Nguyên lai là Tư Mã Tam công chúa."

Nói xong liếc qua Phượng Lan Dạ một cái, liền nghe được cách đó không xa có tiếng nghị luận, lập tức hắn kịp phản ứng thấy bản thân mình đường đột, nên nhanh chóng quay đầu căm tức nhìn những người xung quanh mình một cái, những nữ tử kia bị làm cho sợ đến rối rít quay đầu sang nơi khác, không dám nghị luận nữa.

Bên ngoài cửa điện lại truyền đến tiếng: "Tấn vương đến, Sở vương đến, An vương đến, Tam hoàng tử đến."

Chương 51: Hoá trang lên sân khấu

Nhân vật chính của hôm nay rốt cục cũng xuất hiện, các nàng liền rối rít tránh lui ra hai bên, đồng loạt tập trung nhìn ra trước cửa điện, thấy mấy đạo thân ảnh đang tiến vào, đi đầu là Nhị hoàng tử Tấn vương, con trai của Mai Phi nương nương, một thân cẩm bào màu vàng, đai lưng kim tuyến buộc quanh eo, buông xuống thành năm dãi lụa màu sắc khác nhau, chân mang giày thêu phượng hoàng màu đen, toàn thân tỏa khí phách, dung nhan tuấn mỹ, khóe môi nhẹ mỉm cười làm cho khuôn mặt càng rạng rỡ, con ngươi thâm thúy sâu thẳm không thấy đáy, chậm chậm tiêu sái đi vào.

Trong đại điện lúc này rất nhiều nữ nhân tim đập loạn nhịp, thẹn thùng cúi đầu, quả nhiên phong thái của Tấn vương điện hạ không người nào có thể so, hơn nữa hắn là con trai của Mai Phi nương nương, không chừng địa vị thái tử có thể thuộc về Tấn Vương phủ, nếu được Tấn vương chọn trúng, lập tức sẽ trở thành người có vị thế cao nhất, tương lai còn có thể trở thành hoàng hậu, đứng đầu hậu cung, quyền uy tột đỉnh.

Lâm Mộng Yểu cùng Tô Nghênh Hạ, hai cô gái tâm cao khí ngạo, lúc này không còn nửa điểm kiêu ngạo nào, đôi mắt đẹp liếc mắt đưa tình như gió xuân rung động lòng người, thỉnh thoảng liếc trộm Tấn vương điện hạ một cái rồi thật nhanh cúi đầu, một bên Văn Tường công chúa và Văn Bội công chúa nhìn bộ dáng của hai nàng liền biết tâm ý của các nàng, khóe môi mỉm cười, đi ra nghênh đón.

Theo sát sau lưng Tấn vương đi vào là Sở Vương điện hạ, dung mạo Sở Vương điện hạ so với Tấn vương cương liệt hơn nhiều, thân hình cao to vạm vỡ, ngũ quan góc cạnh tỏa ra nét cương nghị, một thân cẩm y đỏ thẫm đẹp đẽ, thắt lưng buộc tơ vàng, khí phách mười phần, tóc mây đen thui được bới cao, cố định bằng bạch trâm, toàn thân tràn đầy khí phách uy nghiêm, trong điện rất nhiều người nhìn ngây người, hôm nay Sở Vương điện hạ thật là soái a.

So với hai vị Vương gia này, thì An vương ở phía sau khiêm tốn hơn nhiều, hắn tuấn mỹ an nhàn, ngũ quan thanh tú, ôn nhuận tựa như một khối Ngọc Thạch, khiến cho người ta không dời mắt đi được, so với Tấn vương cùng Sở Vương điện hạ, nghe nói An Vương phủ rất vắng vẻ, nghe nói An vương cho tới bây giờ cũng chỉ có hai tiểu thiếp, mà Tấn Vương phủ cùng Sở Vương phủ thì thê thiếp thành đoàn, cho nên tối nay An vương cũng là nhân vật đứng đầu.

Đi ở phía sau cùng chính là Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp, hắn không nói một lời, vẻ mặt nhã nhặn, trên người vẫn khoác cẩm y màu trắng, yên lặng đi sau lưng ba vị Vương gia hắn trở nên không giống hoàng tử, mà ngược lại giống như một người hầu, cho nên trên đại điện có rất ít cô giá chú ý tới hắn, ngược lại hắn vừa đi vào, liền nhìn xung quanh tìm kiếm, cho đến khi thấy được Phượng Lan Dạ, gật nhẹ đầu một cái, mà không giống như Bát hoàng tử đường đột.

Bát hoàng tử Nam Cung Sâm cùng Cửu hoàng tử, thập hoàng tử, còn có hai vị công chúa đứng ra nghênh đón trước cửa điện, tất cả mọi người lớn nhỏ đều rối rít hành lễ.

"Tham kiến Nhị hoàng huynh, Tam hoàng huynh, Tứ hoàng huynh, Lục hoàng huynh."

Tấn vương Nam Cung Trác cùng Sở Vương Nam Cung Liệt đồng thời vung tay lên, trầm giọng nói: "Tất cả đứng lên đi, thế nào còn không ngồi vào vị trí."

Vừa dứt lời, tổng quản thái giám lập tức ra lệnh cho các thái giám cùng cung nữ dẫn mọi người ngồi vào vị trí, dựa theo cấp bậc mà quyết định vị trí, cho nên Lâm Mộng Yểm cùng Tô Nghênh Hạ là thiên kim tiểu thư của các trọng thần, vị trí dĩ nhiên là ngồi gần nhất, mà Phượng Lan Dạ cùng Tư Mã Tiễn đương nhiên sẽ ngồi ở góc xa nhất, vị trí này rất hợp ý của các nàng, hôm nay chọn phi, vốn chỉ là một cuộc đám hỏi chính trị, ít người chú ý đến các nàng mới là tốt.

Các nàng vừa sắp xếp xong chỗ ngồi, các hoàng tử, công chúa liền ngồi vào vị trí ở phía trên, gần Hoàng thượng, cao thấp tùy theo cấp bậc của mỗi người.

Hầu hết các nhân vật chủ yếu đã có mặt đầy đủ, chỉ còn thiếu Thất hoàng tử Tề vương, nghe đồn Thất hoàng tử Tề vương khuynh quốc khuynh thành, phong quang bế nguyệt, mặc dù hắn khắc mẫu khắc thê khiến cho cả đế kinh người người biến sắc, nhưng vẫn làm cho mọi người tò mò, Tề vương ngày thường đến tột cùng là phong thái tuyệt sắc như thế nào? Chỉ tiếc đến bây giờ còn không thấy bóng người, mắt thấy hoàng đế cùng chúng phi đều đã đến, mà hắn vẫn chưa xuất hiện, quả nhiên đủ cuồng ngạo, không hổ hoàng tử được Hoàng thượng sủng ái nhất.

Mọi người đang rối rít suy đoán thì thanh âm thái giám một lần nữa vang lên.

"Hoàng thượng giá lâm, Mai Phi nương nương đến, Nguyệt Phi nương nương đến, Hoa Phi nương nương đến, Chiêu Nghi nương nương đến."

Cả đại điện lập tức an tĩnh như chỗ không người, mọi người vội vàng đứng dậy hành lễ, ngay cả các vị hoàng tử công chúa cũng không ngoại lệ, lần lược đứng dậy.

Đi vào cửa trước tiên là hoàng đế, gương mặt lạnh lùng thâm trầm, ngũ quan góc cạnh, mâu quang sắc bén nhìn xuyên thấu lòng người, sâu không lường được, khiến cho mọi người cảm thấy rét lạnh, bên trong đại điện không một tiếng động, chỉ có Phượng Lan Dạ thản nhiên ngẩn đầu lên quan sát hoàng đế, Thiên Vận hoàng triều Hạo Vân đế, nam nhân này toàn thân toát ra cuồng ngạo, như có một áp lực vô hình đập vào mặt, Phượng Lan Dạ theo bản năng nắm chặt tay lại.

Tất cả thành viên hoàng thất đều quỳ lạy: "Nhi thần tham kiến phụ hoàng."

Hạo Vân đế uy nghiêm lên tiếng: "Tất cả đứng lên đi."

"Tạ ơn phụ hoàng."

Chúng hoàng tử, công chúa đứng dậy, lui qua một bên, Hạo Vân đế sải bước hướng đến chỗ cao nhất của đại điện, theo sát phía sau là các nương nương, Mai Phi nương nương, Phượng Lan Dạ đã gặp qua, các phi tần khác mặc dù nàng chưa từng gặp nhưng ít nhiều có thể đoán được, bởi vì các nàng cùng con cái có chút giống nhau.

Sở Vương mặt mày có chút giống với Nguyệt Phi nương nương, An vương thì nhìn rất giống Hoa Phi nương nương, còn Chiêu Nghi nương nương chính là mẫu phi của Văn Bội công chúa.

Đợi đến khi Hoàng thượng cùng mấy vị nương nương an vị, các Vương gia, hoàng tử và công chúa cùng ngồi vào chỗ của mình, các nữ tử trên đại điện vội quỳ xuống tham bái:

"Tham kiến Hoàng thượng."

"Đứng lên, ngồi xuống đi, "

Hạo Vân đế trầm giọng, giọng nói lan xa, ngồi ở phía sau cùng Phượng Lan Dạ cũng có thể nghe được rất rõ ràng, con ngươi hơi trầm xuống, trong đầu chợt lóe lên ý niệm, Hạo Vân đế tuyệt đối không phải là nhân vật đơn giản.

Các giai nhân đều ngồi xuống, trong đại điện lập tức trở nên an tĩnh, có mặt hoàng đế, mọi người ai cũng không dám càn rỡ, không chỉ các nàng mà kể cả Tấn vương, Sở vương điện hạ, cũng không dám khinh suất, trong lúc nhất thời yên tĩnh không tiếng động, nhiều người cúi đầu nhìn xuống bàn, khẩn trương đến đổ mồ hôi lạnh.

Phượng Lan Dạ bình thản ngồi xuống, vì ngồi ở góc xa nhất, hơn nữa vóc dáng nhỏ bé, không lo lắng bị người ta phát hiện, cho nên thản nhiên ngẩng đầu lên quan sát Hạo Vân đế, nam nhân này mặt mày cương nghị lạnh lùng, cùng Sở vương Nam Cung Liệt giống hệt nhau, đôi mắt thâm thúy lộ ra vẻ thâm trầm, bí hiểm, không một chút để ý đến áp lực mà mình vừa gây ra cho mọi người, ngược lại còn có vẻ hưởng thụ khí thế áp bức mà mình tạo ra.

Mọi người đều khẩn trương, bất an. Bất chợt, Hạo Vân đế mở miệng.

"Tề vương đâu?"

Vừa dứt lời, cả đại điện đều kinh hãi, chỉ thấy Hạo Vân đế sắc mặt trầm xuống, tức giận, lạnh lẽo quét mắt sang nhìn thái giám thân cận.

Thái giám thân cận hoàng đế - Nguyên Phạm - cẩn thận tiến lên bẩm báo.

"Bẩm Hoàng thượng, Tề vương điện hạ đã phái người đưa tin vào cung, nói thân thể khó chịu, cho nên không thể vào cung."

Vừa dứt lời, cả đại điện không một tiếng động, hôm nay là ngày tuyển phi long trọng, Tề vương cũng thật to gan, cứ nhiên đúng ngay vào ngày này thân thể khó chịu, đến tột cùng là vô tình hay cố ý?

Hạo Vân đế thâm trầm, mặc dù không nổi giận, nhưng mọi người cũng có thể nhìn thấy hắn đang nén giận, chỉ sợ khẽ chạm liền bùng phát thịnh nộ...