Độc y vương phi - Quyển 1 - Chương 044 - 045

Chương 44: Gả cho ai?

Phượng Lan Dạ mở ra danh sách thiếp vàng, phía trên có chữ nhỏ tuyển tú là ba chữ Phượng Lan Dạ rõ ràng, còn có ngày tháng tiến cung, là ngày mười tháng mười một.

Tức là mười ngày sau, thời gian thật quá ngắn.

Phượng Lan Dạ nhướng mày, Hoa Ngạc đi theo phía sau bước vào nhà mà đáy lòng càng ngày càng bất an.

Công chúa và Tam công chúa bên cạnh không giống nhau, Tam công chúa có Lục hoàng tử An Vương thích nàng, mà công chúa của nàng thì không có hoàng tử nào thích, mà bây giờ phải trở thanh người dự tuyển làm hoàng tử phi.

Thiên Vận hoàng triều, Hạo Vân đế có tất cả là mười người con trai và năm người con gái, nghe nói thái tử từng làm phản nên đã bị giết chết, Ngũ hoàng tử vì có tham dự vào, nên bị Hoàng thượng trục xuất khỏi An Giáng thành, hiện tại bên trong Hoàng Thành chỉ còn có tám vị hoàng tử, mà Cửu hoàng tử cùng Thập hoàng tử thì còn quá nhỏ, vẫn chưa tới tuổi tứ hôn, như vậy trước mắt đúng tuổi để tứ hôn chỉ có Nhị hoàng tử Tấn vương, Tam hoàng tử, còn có Tứ hoàng tử Sở Vương, Lục hoàng tử An Vương, Thất hoàng tử Tề vương và Bát hoàng tử, tổng cộng là sáu người, cẩn thận suy nghĩ kỹ lại, thì Nhị hoàng tử cùng Tứ hoàng tử chỉ muốn lợi dụng công chúa, Lục hoàng tử là người của Tam công chúa, như vậy chỉ còn lại có Tam hoàng tử, Thất hoàng tử và Bát hoàng tử, nàng nhớ đến mấy ngày trước đây Bát hoàng tử mạo muội xuất hiện, Hoa Ngạc không khỏi kêu lên sợ hãi.

"Chẳng lẽ Bát hoàng tử muốn nạp công chúa làm phi?"

Phượng Lan Dạ nhăn lông mày một chút, Hoa Ngạc suy đoán quả thật không có sai, nhưng mà để cho nàng tiến cung tham gia tuyển chọn cũng không phải là ý của Bát hoàng tử mà là ý của Mai Phi.

Nữ nhân này quả là tâm tư khó lường, chẳng lẽ nàng thật biến mình thành con cờ cho bà ta sai khiến, thật quá buồn cười, giơ giơ danh sách trong tay lên, nhàn nhạt mở miệng: "Ngươi cũng đừng phiền muộn."

Hoa Ngạc lăng lăng nhìn công chúa, chuyện như vậy có thể không phiền muộn sao? Ai biết công chúa sẽ trở thành người tham dự tuyển chọn hoàng tử phi đâu? Nhưng mà trên mặt Phượng Lan Dạ thật sự là nhìn không ra có chút nào là không ổn.

Cái gì nên đến cuối cùng cũng đến, hơn nữa nếu nàng muốn đi, ai cũng không cản được nàng.

Dưới mắt vẫn là thử nghĩ xem, nàng thật sự muốn vào Cung tham gia tuyển chọn sao? Trước mắt tình huống bây giờ, không đi là chuyện không thể nào, giờ phút này bản thân mình nếu như rời đi, chỉ sợ sẽ là một đào phi của Thiên Vận hoàng triều, còn mang thêm thân phận của người dự tuyển nữa, nếu chẳng may bị bắt được lại càng là tội chết.

Không bằng tiến cung đi một chuyến, mặc dù nguy hiểm khó lường, bất quá sơn cùng thủy tận nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn (*), cũng không biết chừng, ai mà biết sẽ phát sinh ra cái gì tiếp theo? Trước mắt tốt nhất vẫn nên mượn tay của Mai Phi để tiến vào phủ đệ của các hoàng tử khác, đến lúc đó có nghe bà ta sai khiến hay không lại là một chuyện khác, nếu như nàng không có đoán sai, Mai Phi nhất định sẽ làm cho nàng gả vào phủ đệ của bất kỳ một vị hoàng tử nào trừ Tấn vương cùng Bát hoàng tử ra, trong đó tốt nhất theo đúng ý định của bà ta là phủ của Sở Vương Nam Cung Liệt.

(*) Ý của hai câu này là hy vọng sẽ loé lên trong lúc tuyệt vọng nhất. Nó là hai câu thơ trong một bài thơ cổ của Lục Du.

Bởi vì từ tin tức mà mấy ngày nay nàng nghe được, đối thủ lớn nhất của Tấn vương ở Thiên Vận hoàng triều chính là Tứ hoàng tử Sở Vương, mẫu phi Sở Vương là Nguyệt Phi nương nương cũng là người có địa vị cao trong các phi tần, sau lưng bà ấy còn có một cổ thế lực rất mạnh, hơn nữa Nguyệt Phi cũng rất được Hoàng thượng tin dùng, mặt khác còn có Lục hoàng tử An Vương, mẫu phi của An Vương là Hoa Phi cũng có một đảng phái riêng mình.

Cho nên Mai Phi nhất định sẽ hi vọng nàng gả vào Sở Vương phủ hoặc là An Vương phủ, nhưng mà nàng cẩn thận suy nghĩ qua tình tiết trong đó, vẫn thấy mình thích nhất là gả vào phủ đệ của Thất hoàng tử Tề vương, theo tin đồn Thất hoàng tử nghiêng nước nghiêng thành, tính tình lạnh bạc, hơn nữa khắc mẹ khắc vợ, liên tiếp cưới hai vị Vương phi đều là trong lúc động phòng mà mất mạng, Phượng Lan Dạ cũng không tin tưởng những thứ tin đồn, nàng là một người từ Quỷ Môn quan mà xông ra còn sợ chết hay sao?

Thất hoàng tử Tề vương Thần Long thấy đầu không thấy đuôi, rất ít khi ở những trường hợp đông đảo mà nhìn thấy hắn, hơn nữa thái độ làm người của hắn luôn luôn thu liễm, trước mắt hắn là kẻ không có dã tâm nhất nhưng lại làm cho cho người khác rất kiêng kị, nếu như nàng có thể như mong muốn gả vào Tề Vương phủ, như vậy trong thời gian ngắn nàng sẽ không có việc gì, đợi thêm một khoản thời gian nữa, nàng sẽ rời đi An Giáng thành.

Bất quá Tề vương rất được Hạo Vân đế sủng ái, vẫn là một vị hoàng tử được sủng ái nhất hoàng triều, nếu như hắn không muốn, e rằng Hoàng thượng sẽ không cho Tứ Hôn.

Phượng Lan Dạ trong lòng biết rõ ràng, bất quá mọi việc luôn luôn có điều ngoại lệ, nàng sẽ thi thử xem, đến ngày mười tháng mười một còn có mười ngày thời gian mà?

Chủ tớ hai người đi vào trong phòng, ánh mặt trời chiếu sáng mắt đất bên ngoài phòng, làm nó giống như dát vàng.

Phượng Lan Dạ trở thành người được đề cử dự tuyển hoàng tử phi, đã lập tức kinh động đế vài người.

Thư phòng Tấn Vương phủ.

Tấn vương Nam Cung Trác vẻ mặt nghi ngờ, đôi mắt u ám thâm thúy lóe lên ánh sáng âm lãnh, nhìn chằm chằm Tần Trăn đang đứng thẳng bên dưới, hù doạ được Tần Trăn thở cũng không dám thở mạnh.

Khí lạnh sưu sưu thổi qua, thật lâu sau mới nghe được thanh âm rét lạnh như băng của Tấn vương vang lên.

"Ngươi nói Phượng Lan Dạ người được đề cử dự tuyển hoàng tử phi?"

Tần Trăn không dám khinh thường, vội vàng gật đầu đáp lời: "Đúng vậy, Vương gia, nghe nói đây là do nương nương một tay an bày."

Tấn vương tự có cách của Tấn Vương phủ, để hỏi thăm được tin tức.

Trên mặt Nam Cung Trác trong nháy mắt đen thành một mảnh, âm ngao khó coi, khóe môi nhếch lên, nhè nhẹ lãnh khí tràn ra.

"Không ngờ nàng lại đi làm chuyện như vậy, chẳng lẽ đã quá nhàn rỗi rồi?"

Tần Trăn vừa nghe lời nói lập tức đem tình hình trong đó cụ thể và tỉ mỉ nói ra: "Nghe nói là Bát hoàng tử cứ quấn lấy Mai Phi, dường như Bát hoàng tử cố ý muốn cho Phượng Lan Dạ làm Bát hoàng tử phi."

"Hắn thật có ý nghĩ kỳ lạ, cái tiểu nha đầu kia có thể làm giá nô (nô lệ thê thiếp) của hắn được sao?"

Nam Cung Trác âm độc mở miệng, hai người ở trong cung thật là biết cách gây chuyện cho hắn làm a, hơn nữa nghĩ đến bát hoàng đệ muốn nạp tiểu nha đầu kia làm phi, thì trong đầu của hắn mơ hồ có chút không vui, tựa như đồ của mình bị người ta dò xét dòm ngó, cảm giác cực kỳ không thoải mái.

"Trước mắt phải làm sao bây giờ? Hộ bộ đã tạo danh sách công bố ra ngoài."

"Còn có thể làm sao, chú ý hướng đi, tùy lúc đều phải tới đây bẩm báo."

"Dạ, Vương gia," Tần Trăn lập tức lĩnh mệnh đi ra ngoài, thư phòng lâm vào an tĩnh, Nam Cung Trác xoay mình nắm chặt bàn tay, làm các đốt ngón tay nổi lên, chứng tỏ trong lòng hắn của đang tức giận, quay đầu nhìn ra bên ngoài thư phòng kêu lên: "Mộ Thanh, lập tức tiến vào."

"Dạ, Vương gia."

Mộ Thanh lĩnh mệnh đi vào, Nam Cung Trác đã đứng lên, hai người kẻ trước người sau tiêu sái ra khỏi thư phòng, vội vàng tiến cung.

...

Sở Vương phủ.

Gác xanh ngói đỏ, đó ngọc suối trong, bên trên nó là cây cầu làm bằng đá hoa cương, lúc này đang đứng thẳng một người nam tử mặc áo gấm, cao lớn mạnh mẽ như mảnh hổ, cường tráng có lực, chỉ riêng bóng lưng thôi đã nhìn ra được khí thế lạnh lùng bá đạo, một đầu tóc đen nhánh, dùng ngọc trâm buộc lại, một tay đang cầm thức ăn cho cá, đứng ở bên cạnh ao cho cá ăn.

Cách đó không xa có người đi tới, dồn dập khẩn trương, nháy mắt liền đến trước mặt hắn, khom người báo cáo.

"Gia, không nghĩ tới cái Tiểu công chúa của Vân Phượng quốc kia lại nằm trong danh sách người được đề cử dự tuyển hoàng tử phi."

Thủ hạ vừa nói xong, ánh mắt Sở Vương Nam Cung Liệt như có điều suy nghĩ, khóe môi vẽ ra một nụ cười.

"Ừ, biết rồi."

Không có thêm tiếng vang nào, cũng không có mở miệng nói chuyện.

Kê Kiện sửng sốt, hắn cho là chủ tử sẽ ngạc nhiên khi nhận được tin tức, không nghĩ tới lại thản nhiên bình tĩnh như vậy, chẳng lẽ chủ tử căn bản không có nhìn trúng tiểu nha đầu của Vân Phượng quốc kia, do mình đoán nhầm? Trong đầu Kê Kiện linh quang chợt lóe, chủ tử muốn lợi dụng nàng sao?

Nam Cung Liệt vẫn tiếp tục cho cá ăn, nhàn nhạt ngẩng đầu nhìn trời, thanh âm trong trẻo vang lên.

"Xem ra là trời cũng giúp ta."

Lần này phụ hoàng tứ hôn, có thể nói là cho hắn một lần cơ hội, bất quá e là cũng cho Tấn vương cơ hội, cho nên khi hắn tiến cung chọn phi cần phải cẩn thận, không thể rước sói vào nhà, ánh mắt của Nam Cung Liệt sáng quắc tỏa sáng, sâu thẳm khó lường.

...

Tề Vương phủ.

Hành lang uốn khúc, lan can ngọc chạm khắc.

Hạ nhân mặc y phục hoa lệ thỉnh thoảng tiêu sái lướt qua, mặc dù nhiều người, nhưng không có một tiếng ầm ỹ nào, an tĩnh nhu hòa.

Trong phủ mọi người đều biết Thất hoàng tử Tề vương không thích người khác ồn ào, nếu như kinh động đến hắn, thì sự trừng phạt không phải là bị đánh chút ít cho xong việc, có nhiều người trực tiếp bị đánh tàn phế rồi đuổi ra ngoài, tự sanh tự diệt, cho nên chỉ cần Vương gia ở trong phủ, thì ngay cả một thanh âm lớn cũng không có.

Chương 45: Nhắm mắt thành tiên, mở mắt thành ma

Trong thư phòng, rèm cửa sổ có màu của hoa Đinh hương buông dài xuống đất, khi cơn gió nhẹ thổi qua làm nó khẽ lay động, trên giá sách những cuốn sách bìa cứng được xếp ngăn nắp, ngọc khí đồ cổ được bày biện thành hàng có trật tự, trong không khí tràn ngập mùi hoa thơm dễ chịu.

Trên cái giường êm xa hoa quý giá có trải thảm lông cáo màu trắng, bên trên nó là một người xinh đẹp đang nhắm mắt nghỉ ngơi, đôi hàng lông mi dài che dấu đi ánh mắt, lúc này hắn nằm yên lặng trong sáng như trẻ nít, trên gương mặt thì mang hơi thở thanh khiết, vóc người thon dài thẳng gầy tản ra vẻ đẹp tự nhiên, trên người bao trùm áo ngủ bằng gấm thật mỏng, hắn vẫn không nhúc nhích, tựa hồ như đang lâm vào giấc ngủ say.

Ngoài cửa có tiếng bước chân vang lên, người vốn đang ngủ say kia, hàng lông mi lay động, khẽ mở mắt ra.

Ánh sáng lạnh tản ra từ trong đôi mắt mang theo vẻ tà mị, yêu hoặc không ngừng phát tán, thật giống như Tu La đến từ địa ngục.

Không ngờ chỉ một người mà có thể đem hai loại cực khí chất đối lập để dung hợp thành nhất thể, nhắm mắt thành tiên, mở mắt thành ma.

Quả nhiên là hiếm thấy

Ngoài cửa vang lên tiếng bẩm báo: "Gia, Nguyệt Hộc đã trở lại."

Nguyệt Cẩn là thị vệ của hắn, còn Nguyệt Hộc là cái bóng của hắn, một sáng một tối, người người ai cũng biết sự tồn tại của Nguyệt Cẩn, nhưng không ai biết còn có một Nguyệt Hộc tồn tại, mà hai người bọn họ so sánh với nhau, thì Nguyệt Hộc lợi hại hơn một chút, bởi vì hắn thích hợp ẩn nấp trong bóng tối dưới bất cứ trường hợp nào nên làm cho người ta khó lòng phòng bị.

"Để cho hắn vào đi."

Thanh âm khàn khàn rõ ràng lộ ra sự quyến rũ như mùi thơm của rượu ngon.

Cánh cửa bị kéo ra, hai đạo thân ảnh bước tới, người phía trước tuấn lãng, người phía sau bình thường đến không thể bình thường hơn, còn mang theo dáng vẻ trầm mặc, thật sự làm cho người ta khó có thể biết được sự hiện hữu của hắn, người như vậy quả nhiên thích hợp làm một ám ảnh. (Người ẩn trong bóng tối.)

"Xảy ra chuyện gì?"

Người trên giường êm chậm rãi mở miệng, nghe thoáng qua nhẹ nhàng chậm chạp và tự nhiên.

Nhưng mà hai người thủ hạ đã tiếp xúc lâu làm sao lại không biết chủ tử lợi hại âm tàn, nên ai cũng không dám khinh thường, Nguyệt Hộc tiến lên một bước cung kính mở miệng.

"Hoàng thượng hạ chỉ ban thưởng tuyển chọn hoàng tử phi, công chúa của Vân Phượng quốc đã ở trong danh sách."

Người vốn mang gương mặt không chút thay đổi kia, nghe được cái tên quen thuộc, hiếm thấy có được chút ít biểu tình hứng thú, nhướng đôi mày phượng hẹp dài một chút, đôi mắt đen mang theo nét cương nghị sâu u, khóe môi đột nhiên mím chặt, không khí nhất thời trở nên lạnh lẽo, một lúc sau mới từ từ hỏi thăm.

"Tại sao phải có nàng?"

Thân phận của nàng không đủ để cho nàng trở thành người được đề cử, như vậy là ai đã động tay động chân sao?

"Bẩm Gia, theo thuộc hạ điều tra, nghe nói là Bát hoàng tử muốn nạp nàng làm phi, cho nên Mai Phi nương nương đã động tay động chân."

Mai Phi, con ngươi của Nam Cung Diệp chợt lóe lên hàn khí thị huyết, trên dung nhan tuyệt đẹp như ngọc, bao phủ ý cười nhè nhẹ, nụ cười kia rõ ràng là trong sáng như mây trắng, nhưng không hiểu sao lại làm cho người ta cảm giác giống như mây đen áp đỉnh, khiến họ không thở nổi.

"Rất tốt, không ngờ đã động đến trên đầu của nàng rồi, chỉ sợ bà ta chưa chắc có lòng tốt như thế."

Lời nói của Nam Cung Diệp rất trầm thấp nghe tựa như đang lẩm bẩm một mình, nhưng nó lại lộ ra huyền cơ bí hiểm.

Mai Phi một mực âm thầm hoạt động, vì trợ giúp Tấn vương Nam Cung Trác lấy được ngôi vị hoàng đế có thể nói là dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, như vậy lần này lại để cho Phượng Lan Dạ tiến cung tham tuyển, dã tâm đã rõ rành rành, chỉ sợ có rất nhiều người điều biết, nếu như người khác đã biết, bà ta vì sao còn muốn làm như thế nữa?

Nam Cung Diệp suy tư, rất nhanh liền thể hiện ra ngoài, sắc mặt càng khó nhìn hơn trước.

Mai Phi chỉ bất quá muốn đem nàng ấy đẩy ra ngoài, để che dấu mục đích khác của bà ta, mục đích thực sự của bà ấy là nữ nhân khác.

Bất quá tiểu sói con kia rất thông minh, sao lại để cho Mai Phi đạt được ý nguyện chứ, tiến cung đợi tuyển, thật không giống tính cách của nàng.

Bên trong thư phòng yên tĩnh như chỗ không người, Nguyệt Cẩn cùng Nguyệt Hộc hai người nào dám làm rối loạn suy nghĩ của hắn.

Nam Cung Diệp vẫn trầm mặc, một lúc lâu mới mỉm cười, hắn cười một cái lập tức khiến cho cả khuôn mặt toát ra tia sáng kỳ dị, tựa như một cây Thiên Sơn tuyết liên, thanh khiết tươi đẹp, sáng chói khắp phòng, ngay cả Nguyệt Cẩn cùng Nguyệt Hộc cũng nhìn đến ngây người, chủ tử lúc nào thì cười đến tươi đẹp như thế, từ trước cho tới nay, hắn vẫn rất lãnh khốc vô tình, giờ phút này dường như hắn đã gặp được chuyện mà mình cảm thấy hứng thú.

Là Tiểu công chúa của Vân Phượng quốc kia sao? Không biết vì sao nàng ta lại lọt vào mắt của chủ tử.

"Không có chuyện gì nữa rồi, hai người các ngươi đi ra ngoài đi."

"Dạ, chủ tử."

Hai người nhìn nhau lui ra ngoài, gian phòng an tĩnh lại, những tia sáng còn lại ở chân trời rủ xuống chiếu vào rèm cửa sổ màu đinh hương, soi rọi trên khuôn mặt của hắn càng phát ra vẻ tuyệt sắc, tươi đẹp u nhã, cả phòng đầy hương thơm như hoa hồng đẹp đẽ nở rộ ở bờ bên kia.

Mặt trời cuối cùng đã chìm mất dưới rặng mây đỏ ở đường chân trời, màu xanh của bóng đêm bắt đầu toả ra, bao phủ cả vùng đất, phút cuối cùng của một ngày đã khép lại.

Phượng Lan Dạ ở trong phòng luyện tập tâm pháp, Huyền Thiên tâm pháp của nàng đã càng ngày càng thuần thục rồi, thu phát hết sức tự nhiên, chẳng qua là cho tới bây giờ nàng cũng không ở trước mặt người khác thi triển, nếu như không phải cần thiết, nàng sẽ không hy vọng nhanh như vậy lại lộ ra chân tướng của mình, ngoài ra còn có âm sát huyền diệu nữa.

Hoa Ngạc đã chuẩn bị cơm xong, bữa tối rất đơn giản chỉ có cháo cùng một chút thức ăn, cuộc sống của các nàng vẫn trôi qua rất nghèo khó, mặc dù trong tay có chút bạc, nhưng mà Phượng Lan Dạ vốn là ở trong núi rừng lớn lên, cuộc sống trôi qua rất đạm bạc, nàng không có thói quen dùng những thứ xa hoa, nhưng tất cả những điều này nhìn từ góc độ của Hoa Ngạc, lại mang một ý nghĩa khác, công chúa thật là có can đảm nằm gai nếm mật, nàng vẫn nhớ đến tộc nhân đang chịu khổ, cho nên tự mình cũng chịu khổ với các tộc nhân.

Mỗi lần nhớ tới hết thảy, thì lệ nóng lại tràn đầy vành mắt, chỉ tiếc nàng đã nghĩ sai lệch rồi.

"Công chúa, ăn cơm."

"Ừ," Phượng Lan Dạ lên tiếng từ trong phòng đi ra, ngọn đèn dầu màu vàng, chiếu sáng khắp phòng, làm mọi thứ trở nên mông lung mờ ảo, bóng dáng mảnh khảnh của Hoa Ngạc chiếu vào trên vách tường, lộ rõ những đường cong lả lướt.

Trong phòng an tĩnh, tường hòa, chỉ có thanh âm bát đũa va chạm vào nhau, bỗng nhiên ngoài cửa viện có tiếng vang quấy nhiễu không khí an tĩnh nơi này.

"Hoa Ngạc, đi ra xem một chút là ai?"

Phượng Lan Dạ vẫn như cũ ngồi xuống ăn cơm, Hoa Ngạc để bát đũa xuống đi ra ngoài, kể từ khi hai người tới đây, các nàng vẫn cùng ăn cùng ngủ, tuy nói là chủ tớ, nhưng lại giống như tỷ muội vậy.

Hoa Ngạc đem cửa viện mở ra, từ ngoài cửa bước vào lại là Kim Xương quốc Tam công chúa Tư Mã Vụ Tiễn.

Nàng dẫn hai tiểu nha đầu hấp tấp tiêu bước vào, vừa nhìn thấy Hoa Ngạc liền quan tâm hỏi thăm: "Nghe nói người được đề tham tuyển hoàng tử phi cử cũng có Phượng muội muội?"

Hoa Ngạc vừa nghe lời nói của nàng, tâm tình liền có chút ít trầm trọng, giờ phút này thân phận của các nàng cùng Tư Mã Vụ Tiễn không giống nhau, đất nước của nàng ấy chẳng qua là một quốc gia thuộc hạ, quân chủ vì để tỏ lòng bản thân mình đồng ý quy thuận, mới để cho nữ nhi của mình đến đây làm con tin, nhưng vẫn mang thân phận công chúa cao quý của một nước, không giống các nàng, bây giờ chẳng qua là vong quốc nô, cho nên chuyện công chúa trở thành người được đề cử, làm cho nàng vừa kinh vừa sợ.

"Ừ, buổi sáng Triệu đại nhân của hộ bộ đã đem danh sách đưa tới, quả thật có tên công chúa."

Hoa Ngạc vừa nói vừa đi theo phía sau Tư Mã Vụ Tiễn vào nhà, dưới ánh đèn, Phượng Lan Dạ đã ăn xong cơm tối, đang dùng khăn lau tay, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tư Mã Vụ Tiễn đi đến, liền cùng nàng chào hỏi.

"Ngươi đã tới?"

"Ừ." Trên gương mặt xinh đẹp của Tư Mã Vụ Tiễn bao phủ vẻ lo âu, đưa tay lên lôi Phượng Lan Dạ ngồi trên giường êm, lo lắng mở miệng: "Đã xảy ra chuyện gì? Ngươi còn nhỏ như vậy, làm sao mà trở thành người được đề cử tham tuyển hoàng tử phi? Đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?"

Phượng Lan Dạ ngước mắt nhìn Tư Mã Vụ Tiễn một cái, ở trong con ngươi màu đen của nàng ấy, nàng nhìn thấy bóng dáng của mình, vẫn hết sức tĩnh táo bình tĩnh, khóe môi thậm chí còn vẽ ra một nụ cười, trấn an Tư Mã Vụ Tiễn.

"Ta không sao, ngươi yên tâm đi, ai biết tại sao chuyện này lại xảy ra? Ta bây giờ thân phận là vong quốc nô, suy nghĩ một chút thì thấy sẽ không có ai nguyện ý cưới ta làm phi, cho nên cần gì phải lo lắng như thế, có lẽ do ít người nên cần ta để góp cho đủ số cũng không chừng, ta tốt xấu gì thì thân phận cũng là một công chúa."

Trong mắt của Tư Mã Vụ Tiễn hiện lên sự nghi ngờ, có thật sự là như vậy không? Nàng cảm thấy chuyện này không đơn giản như thế, nhưng Phượng muội muội còn nhỏ như vậy, chẳng lẽ thật sự có người phát hiện sự lợi hại của nàng ấy rồi, cho nên muốn động đến, nếu vậy thì phải làm sao bây giờ? Nghĩ đến đây Tư Mã Vụ Tiễn liền có chút nóng lòng.

"Không bằng ta đi cầu xin Nam Cung Quân, để hắn nạp ngươi làm phi, như vậy tỷ muội chúng ta có thể ở cùng một chỗ, sau này ta sẽ chiếu cố ngươi, nếu như ngươi không muốn ở lại trong An Vương phủ, chờ ngươi gặp được người trong lòng, ta liền cầu xin Nam Cung Quân thả ngươi đi ra ngoài."