Độc y vương phi - Quyển 1 - Chương 024 - 025

Chương 24: Mãnh Hổ

Bên trong sòng bạc, không khí náo nhiệt chưa từng có tăng vọt đến như vậy, bốn phía tiếng kêu tiếng la náo loạn cả lên, từng đợt thanh âm rơi vào ở bên trong đại sảnh, bay vọng lên trên đỉnh đầu, quanh quẩn ở trong nóc nhà có treo đèn Lưu Ly, chiếu xuống sòng bạc rộng lớn, làm cho nó sáng như ban ngày.

Phượng Lan Dạ một mực nhìn sang, chỉ thấy những vị khách cá cược, gương mặt méo mó giấu trong tay ao, đôi mắt khát mái, có người còn quên cả hô hấp thét lên chói tai, thật giống như trong tay vừa nắm phần thắng bằng khoán nhà, khế đất, cảm giác như chim bay trên trời, ai cũng bất chấp việc Vương gia hoàng tử ở chỗ này, tiếng hô sóng sau cao hơn sóng trước.

"Bắt đầu đi, bắt đầu đi."

"Đặt cược, đặt cược, lần này chơi lớn một chút."

Phượng Lan Dạ khóe môi bắt đầu cười lạnh, quay đầu nhìn về phía sau, đôi mắt hoa đào u ám của Nam Cung Trác đang có dòng nước lạnh lẽo chảy xuôi theo, quỷ dị như có vô số yêu tà ở bên trong đang toát ra, tóc đen nhẹ thả, dùng kim trâm buộc lên, khuôn mặt thì tà ác, thật giống như câu hồn sứ giả đến từ Quỷ Vực, cẩm bào màu nâu thêu tơ vàng mặc ở trên người, càng nổi bật thêm ngũ quan trắng trẻo, cả người tươi đẹp âm nhu quyến rũ như độc xà, một cánh tay nhẹ lay động rượu ngon trong chén vàng, đưa tới khóe môi khẽ nhấp một cái, sau đó tàn bạo quả quyết vung tay lên, bên người lập tức có thủ hạ cung kính lĩnh mệnh.

"Dạ, Vương gia," hắn xoay người bước nhanh rời khỏi đây, những thứ con bạc kia vây xem quanh cửa, vừa nhìn thấy Tấn Vương gia ra lệnh, càng thêm kích động, tiếng quát tháo vang động một mảnh, sóng sau cao hơn sóng trước.

Bên cạnh Nam Cung Trác có hai người đi tới đây, sắc mặt lạnh nhạt, thần thái băng hàn vung tay lên ra lệnh Phượng Lan Dạ: "Đi thôi."

Phượng Lan Dạ cũng không để ý tới hai người bọn họ, mà chỉ đưa tay lên đẩy hai người kia ra, đứng thẳng bình tĩnh nhìn Nam Cung Trác, còn có Sở Vương Nam Cung Liệt đang ở phía sau hắn nữa, người nam nhân này trên ngũ quan đường hoàng chứa đầy khí phách, hai hàng lông mày rậm nhẹ chau lại, đôi mắt sáng càng thêm lạnh, thật giống như vầng trăng trên bầu trời đêm giá lạnh, bất quá từ đầu tới đuôi hắn không nói một lời nào, lúc này đang cúi đầu nhẹ nhàng thưởng thức rượu ngon trong tay, ánh đèn chiếu vào nửa bên mặt của hắn, như mờ như ảo, làm người ta nhìn không rõ lắm, Phượng Lan Dạ không khỏi tự giễu bản thân.

Chẳng lẽ nàng còn trông cậy vào người này đến cứu nàng sao, ở nơi này nàng chỉ có thể dựa vào bản thân mình?

Thật không biết, ngày đó hắn vì sao lại có lòng tốt mà cứu nàng một mạng, hay kẻ cứu nàng là một người khác?

Ý niệm này chợt lóe lên trong đầu Phượng Lan Dạ, nhưng mà nàng cũng không rảnh bận tâm nữa, ngẩng đầu lên nhìn thẳng Nam Cung Trác, gằn từng chữ mở miệng.

"Nếu quả thật ta có thể giúp ngươi thắng cuộc tranh tài này, ta muốn lấy được món tiền thưởng kia" nàng lạnh lùng mở miệng, nếu nhất định phải gánh chịu bao nhiêu mưa gió thế này, nếu nhất định trốn không xong, thì tại sao lại không đánh cược một ván, có lẽ với người khác mà nói, những thứ dã thú máu tanh là khát máu đáng sợ đến cỡ nào, nhưng đối với nàng mà nói, thì tính là cái gì đâu? Nàng từ nhỏ tiếp xúc được nhiều nhất chính là bọn chúng, nàng quen thuộc tập tính của chúng, hiểu rõ ngôn ngữ hình thể của chúng, hoàn toàn có thể cùng bọn chúng trở thành bằng hữu, cho nên những mãnh thú này căn bản sẽ không làm được cái gì, trước kia nàng chỉ muốn khiêm nhường mà sống, nhưng cho tới cuối cùng thì sao, cũng không bởi vì nàng tránh né thối lui mà chấp nhận cái kết thúc hoàn mỹ cho nàng, như vậy sau này, nàng còn có cần thiết hạ thấp bản thân mình nữa sao? Nếu như mưa gió đã nổi lên, như vậy nên điên cuồng hơn nữa đi, nàng sẽ làm những người ở trước mắt nhận được kết quả mà họ nên có.

Phượng Lan Dạ tuyệt quyết xé môi cười một tiếng, ánh mắt như có như không quét qua Trầm Thanh Ế, nữ nhân này chính là người đầu tiên bị khai đao.

Trầm Thanh Ế nhìn phía ngoài cửa, người kia quanh thân lạnh lùng thị huyết tàn bạo, ngay cả lòng sợ chết cũng không có, nàng không nên khiêu khích nha đầu này, chẳng lẽ tối nay kẻ có kết cuộc bi thảm là nàng sao, cả người không còn sức lực từ trước ngực Nam Cung Trác trượt xuống, thân thể vô lực như bông vải mềm, nhưng lúc này bên trong gian phòng trang nhã căn bản không có ai chú ý tới nàng.

Nam Cung Trác và Nam Cung Liệt là hai kẻ tâm cơ thâm trầm, âm hiểm xảo trá, hai nam nhân này dù Thái Sơn có sập xuống vẫn bất động thanh sắc, không ngờ lại bị hoảng sợ, một ngụm rượu đang uống vào trong miệng bị sặc, phải ho khan hai tiếng, cuối cùng hơi có chút chật vật ngẩng đầu lên nhìn nhau một cái, đôi mắt khó có thể tin, đồng thời cũng hoài nghi bản thân mình nghe lầm.

Nha đầu này nói thắng cuộc tranh tài này, nàng nói nàng có thể ở trong miệng hổ tránh thoát được thời gian một nén hương.

"Tốt."

Nam Cung Trác một ngụm đồng ý, nếu như nha đầu này thật có thể tránh thoát trong thời gian một nén hương, tiền thưởng đó nàng xứng đáng được, hơn nữa vì sự mạnh mẽ thản nhiên của nàng, thanh âm trong trẻo tuyệt quyết của nàng, hắn nguyện ý cho thêm nàng hai nghìn hai tiền thưởng.

"Hai nghìn hai."

"Được."

Phượng Lan Dạ xoay người, không gió nhưng tay áo đã bay lên, cuồn cuộn tạo thành độ cong hoàn mỹ, dưới ánh đèn chiếu rọi xuống gương mặt càng phát ra kiều diễm, bóng hình trùng điệp, thật giống như đoá hoa đang ngập trong sương mù, khi nở rộ càng đẹp không sao tả xiết.

Phía sau hai thủ hạ Nam Cung Trác theo sát nàng, một đường từ trên cao đi xuống, hướng về phía giữa đại sảnh rộng rãi có lồng bảo hộ đi tới.

Chỉ nhìn thấy nơi cửa, có hai mươi tên hán tử tướng người cao lớn tay chân thô thiển, đồng lòng hợp lực mang ra một chiếc lồng sắc cách nàng khoản bốn thước, lồng sắt này rộng khoản ba thước, bên trên nó được bao phủ tấm vải bố màu đen, nhìn không rõ lắm đồ vật bên trong, nhưng một tiếng gầm thét vang trời phát ra, thanh âm rống giận chấn động cả đại sảnh, mọi người đều rối rít hoảng sợ mà tránh, làm cho đất ở dưới chân tựa hồ cũng lắc lư, những bàn trà cao ở trước mặt cũng bị lay động, nước tràn cả trên mặt bàn.

Mọi người nhìn lại Phượng Lan Dạ, chỉ thấy nàng sắc mặt thản nhiên, mặt mày phẳng lặng, thần sắc không thay đổi chút nào, đi đứng linh hoạt, thậm chí so sánh với thị vệ hộ tống nàng còn lạnh lùng bỉnh tĩnh hơn.

Bỗng nhiên, ánh đèn bốn phía đại sảnh đều tắt hết, một mảnh đen tối, vô số đèn Lưu Ly đồng loạt chiếu vào trên người Phượng Lan Dạ.

Nàng nhíu lại ánh mắt một chút, khóe môi xé ra nụ cười lạnh băng, và cũng trong trẻo như ánh sáng ngọc.

Mọi người chỉ cảm thấy lồng ngực cứng lại, chưa từng thấy một người nào như nàng, lại không có một tia sợ hãi như vậy, ngay cả một đại nam nhân, giờ phút này cũng bị doạ sợ đến đi đứng không nỗi, nửa bước cũng khó mà nhấc chân, trước đây bọn họ có chứng kiến nhiều lần, những kẻ đó phải cần người khác đẩy vào lòng sắt, rất ít người tự mình bước vào bên trong.

Nha đầu này tuổi tuy còn nhỏ, nhưng lại giống như một thanh bảo kiếm được cất dấu, trong nháy mắt quanh thân tràn ngập đủ loại màu sắc, ai cũng dời không ra được tầm mắt...

Trong bóng tối không biết có bao nhiêu cặp mắt nhìn chằm chằm vào trong sảnh.

Trùng hợp lại có một căn phòng, bên trong bị ánh đèn nhu hòa bao phủ mọi thứ, bên trên một đỉnh đồng tinh xảo, huân hương bay ra, quấn quanh lượn lờ, trong không khí này có thể nghe thấy tiếng hô hấp.

Có một người đang nằm nghiêng ở trên giường êm trong phòng, tiếng hô, tiếng ầm ỹ đinh tai nhức óc phía ngoài, dường như hoàn toàn không có liên quan đến hắn, hắn vẫn có thể ngủ rất an ổn và kiên định, hàng lông mày như kiếm, sống mũi rất cao, đôi mắt hẹp dài đang nhắm nghiền, đôi lông mi uốn cong lên vừa dài vừa dày, tinh tế nhẹ nhàng như hai cây quạt nhỏ, đôi môi giống như đoá hoa mai đang nở rộ, lộ ra mùi thơm sâu kín, lộ ra hơi thở tinh khiết sạch sẻ, thật giống như một đứa trẻ đang bình thản yên lặng ngủ thiếp đi.

Mặc trên người một bộ cẩm bào màu xanh tím quý giá, màu sắc kia làm nổi bật lên ngũ quan xinh đẹp tinh tế như điêu khắc như ảo một của hắn, tóc đen trên đầu chỉ dùng vải lụa gấm buộc lại, tóc đen tự nhiên từ vai thả xuống trước mặt, một làn nhỏ nhẹ khẽ thổi qua trên ngực của hắn, rồi nhẹ nhàng mỉm cười bỏ đi, dường như nó không đành lòng quấy nhiễu đến hắn.

Tuyệt thế dung mạo như vậy, quả nhiên khi gắn liền với ánh sáng hoa mỹ trong trời đất, lại càng phát ra khí chất tiên nhân, nhưng hết lần này tới lần khác còn mang theo hơi thở trong sạch như trẻ con, làm người ta không dám không tôn trọng.

Mặc dù phía ngoài ầm ỹ thành một mảnh, nhưng bên trong gian phòng trang nhã, nhưng không có một chút tiếng nói nào, hai gã thủ hạ thật giống như cái bóng đứng ở trong góc, không nói một lời.

Bỗng nhiên một thủ hạ dựa vào cửa sổ không nhịn được phát ra một tiếng gọi khẽ.

"Vương gia, thì ra là nàng?"

Người này tiếng nói vừa dứt, liền cảnh giác lên, vội vàng ngậm miệng, nhưng mà đã muộn, người đang nhắm hai mắt ngủ cau mày lại, đột ngột mở mắt ra, đôi mắt kia đen nhánh khôn cùng, sâu thẳm như đại dương mênh mông, điểm một chút ánh sáng u tối, mang theo cái lạnh của băng thiên tuyết địa, làm người ta không nhịn được phải rùng mình một cái, tựa như Tu La từ trong địa ngục đi ra.

Nam tử mới vừa lên tiếng hoảng hốt, vội vàng cúi đầu nhận tội: "Thuộc hạ đáng chết, quấy nhiễu Vương gia nghỉ ngơi."

Nam tử khẽ chuyển động, một tay chống đỡ giường êm, lười biếng đứng dậy, ưu nhã quay đầu nhìn ra ngoài, cũng không có lên tiếng trách cứ thủ hạ mình.

Ngay giữa đại sảnh của sòng bạc, đã có người đến kéo tấm vài màu đen lên, một con hổ cao lớn uy mãnh, màu sắc sặc sỡ, đang chồm lên gầm rú, hai cái chân trước thỉnh thoảng đập lên cửa sắt, há miệng to như chậu máu, hướng giữa không trung mạnh mẽ kêu lên một tiếng, răng nanh bén nhọn, đầu lưỡi đỏ như máu thè ra, trên thân nó chỗ nào cũng chứng tỏ địa vị mảnh thú nơi núi rừng, nhưng là giờ phút này nó lại bị một lồng sắt nho nhỏ vây khốn, có thể thấy được trong lòng nó có bao nhiêu là tức giận, hai móng không chút lưu tình bới đào cửa, nhìn chằm chằm thân ảnh ở ngoài lồng sắt, tinh tế như Hàn Mai, lạnh lùng thanh u, cũng không bởi vì Mãnh Hổ trước mắt mà hoảng sợ, cùng lúc trong đại sảnh, tất cả mọi người bị một màn trước mắt hù dọa rồi, cơ hồ có thể thấy móng nhọn của Mãnh Hổ trước mắt sẽ xé nát thân thể non nớt của tiểu nha đầu này, tình cảnh thê thảm sắp xảy ra họ không nỡ nhìn?

Bên trong gian phòng trang nhã, ánh mắt nam tử này thật giống như hàn băng ngàn năm ngưng tụ, mặc dù lạnh lùng nhìn động tĩnh bên ngoài, nhưng là thân thiếp thân thuộc hạ của hắn, đã cảm nhận được trên người Vương gia phát ra một tia giao động, mặc dù lạnh giá, nhưng đây là hiện tượng hiếm thấy.

"Vương gia, có muốn cứu hay không?"

"Lắm mồm," nam tử khẽ quát, ánh đèn mỏng manh trong đại sảnh, chiếu lên trên người thon dài gầy gò của hắn, như sóng nước bắt đầu chuyển động, bốc lên ra một mảnh sương khói mê mông, vầng sáng bao phủ toàn thân của hắn, trong mắt của hắn chợt loé lên mũi nhọn rồi biến mất, xẹt qua trời cao, đốt đốt sáng buồng tim của hắn.

Nha đầu này không cần người hỗ trợ, hắn cơ hồ chỉ nhìn một cái là có thể khẳng định, về phần tại sao lại có sự khẳng định này? Hắn còn nghĩ không ra, hãy để cho hắn xem một chút, nàng có đáng giá cho hắn ra tay hay không?

Chương 25: Lấy được toàn thắng

Bên trong gian phòng trang nhã, nam tử mà lúc trước trong nháy mắt còn trong sáng như trẻ con, thanh khiết tựa trích tiên, vậy mà chỉ trong nháy mắt vừa rồi lại tựa như Tu La địa ngục, kẻ này chính là người con mà đương kim Hạo Vân đế sủng ái nhất Thất hoàng tử Tề vương Nam Cung Diệp, mẫu phi của Nam Cung Diệp mất sớm, nên hắn rất được Hạo Vân đế yêu thương, năm tuổi liền phong vương, mười tuổi ban thưởng Vạn Hộ Hầu, Hạo Vân đế hoàn toàn không để ý sự phản đối của đại thần trong triều, cũng không để ý quy định của tổ chế, phàm là hoàng tử phải lập nhiều chiến công mới có thể vừa Phong vương lại được phong hầu.

Khi chiếu chỉ trực tiếp được ban xuống thì ở Thiên Vận hoàng triều, ai không biết ai không hiểu, địa vị của Nam Cung Diệp ở trong lòng của hoàng đế là như thế nào.

Trước mắt ngôi vị thái tử vẫn đang bỏ trống, nên các vị Vương gia hoàng tử nào mơ ước đến nó đều vụng trộm âm thầm động tay động chân, rối rít kéo bè kết phái, bên trong vua và dân nổi lên ba đào biến hoá kỳ lạ, tất cả mọi người đều cho là Tề vương sẽ hành động để chiếm giữ ngôi vị này, nhưng đã qua nhiều năm như vậy, họ không thấy hắn kéo bè kết phái, cũng không thấy hắn đối với ngôi vị hoàng đế biểu hiện được nửa phần nhiệt tình, nên cũng khiến cho họ buông lỏng cảnh giác một chút, hắn chẳng những không trở thành cái đinh trong mắt cái gai trong thịt của các vị Vương gia, mà ngược lại là nhân vật hay bị các vị Vương huynh mượn hơi, ai cũng muốn dốc sức lôi kéo hắn đứng về phía mình, dưới con mắt của Hạo Vân đế hay trên triều đình, hắn cũng giống Tây Môn Vân là người làm cho người ta không dám tuỳ tiện trút giận hay động vào.

Ánh mắt của Nam Cung Diệp ẩn chứa mũi nhọn khiếp người đang ngó chừng thân ảnh mảnh mai như trúc ở trong sảnh, rõ ràng xinh xắn nhỏ bé, nhưng lại lộ ra ngạo khí từ trong xương, nàng vẫn đứng cô đơn ở phía ngoài lồng sắt cao lớn, đối mặt với sự khiêu khích của Mãnh Hổ cuồng thú, tấm lưng kia vẫn đứng thẳng, im ắng tựa như tùng, chưa từng cong lưng đi nửa phần.

Nam Cung Diệp từ trong người nàng thấy được bản thân mình khi còn bé, mặc dù hắn được phụ hoàng sủng ái, nhưng là quanh thân mình lúc nào cũng có thế lực ngầm đến hãm hại hắn, khiến cho hắn vô số lần phải từ trong hiểm cảnh mà nhặt lại được mạng sống, hắn cô độc hoảng sợ cố gắng thoát ra từ trong con sóng huyết hải, giống như một con sói bị thương đang cố gắng bảo toàn mạng sống của mình, hiện tại hắn cuối cùng đã thành công dùng biểu hiện bên ngoài để che dấu bản thân mình, bất quá cho tới bây giờ hắn đối với ngôi vị hoàng đế chưa từng có hứng thú, hắn không thể hiểu nổi, tại sao cái chỗ ngồi kia lại có mị lực lớn như vậy, khiến cho huynh đệ chém giết lẫn nhau, huyết nhục tương tàn.

Đêm hôm đó biến cố ở Đông Ung Môn, thái tử hoàng huynh bị giết hại, Ngũ hoàng huynh Thụy Vương bị trục xuất khỏi kinh thành, trọn đời không cho phép trở lại An Giáng thành, phải ở lại nơi Bắc cảnh lạnh khủng khiếp đó.

Tất cả những điều này là vì hoàng quyền hay sao, chính vì cái địa vị này, mà hắn bị hãm hại, dù cho hắn không ham muốn ngôi vị kia, thì người khác vẫn cho là hắn có hành động mờ ám, cho nên mới xảy ra những trận ám sát lớn nhỏ để giết chết hắn, mà hắn cùng với những kẻ âm hiểm này giao đấu, tựa như con sói phải một mình chạy xuyên qua cánh rừng đen tối để tìm được ánh sáng, phải vì bản thân mình mà giành được một con đường sống, mà tất cả những chuyện này cũng do phụ hoàng cao quý của mình ban cho, không biết là hắn hồ đồ, hay tự cho là dưới sự che chở của hắn, thì không ai có cam đảm tổn thương con trai mình.

Tóm lại sau rất nhiều chuyện xảy ra không giải quyết được gì, thì hắn cũng hiểu được đạo lý bảo toàn cho bản thân.

Nam Cung Diệp đang suy nghĩ nhập thần, thì trong đại sảnh, lại bắt đầu phát ra tiếng kinh hô nhiệt liệt, quấy nhiễu đến suy nghĩ của hắn, hắn quay đầu nhìn xuống, chỉ thấy thân ảnh xinh đẹp kia đã đi vào lồng sắt.

Lúc này trong không gian rộng lớn, một chút tiếng động cũng không có, mỗi người đều mở to hai mắt nhìn, trong lòng họ suy nghĩ, chưa bao giờ họ cảm thấy bản thân mình tàn nhẫn như lúc này, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Bên trong gian phòng trang nhã, Nam Cung Diệp thanh âm cao nhã băng hàn vang lên: "Mang cung đến."

Cung tiễn được làm bằng gỗ đen, trên hai đầu có vàng ròng bao phủ, lóe ra ánh sáng sinh động rực rỡ, một mũi tên màu bạc được lắp vào, trên đầu mũi tên ánh sáng giá lạnh toả ra như thác đổ.

Nhưng bộ cung tiễn lưu tinh truy Nguyệt kia còn không có bắn ra, thì ở trên sòng bạc, tất cả mọi người đã bị sợ đến ngây người, nhìn vào trong cái lòng sắt đen khổng lồ kia, lúc trước con Mãnh Hổ này còn cuồng bạo rống to vì tức giận, nhưng lúc này lại ngồi xổm xuống, nằm úp sấp lên chân trước, đối mặt với thân thể xinh xắn lanh lợi kia, một người một hổ mắt đối mắt, ai cũng không có nhúc nhích.

Không khí trong sân rất quái lạ, chưa từng có người nào làm được những chuyện đang diễn ra trước mắt, tất cả mọi người ngừng thở, nhìn quang cảnh không thể tin nổi ở trước mặt mình.

Tấn vương Nam Cung Trác lại càng cảm thấy ngạc nhiên hơn, nơi này là trường đấu ngưu đấu hổ đấu sư tử, người người đều sợ những thứ mãnh thú đó, nhưng tiểu nha đầu này chẳng những không hãi sợ, mà nhìn kỹ lại, Mãnh Hổ đó tựa hồ cũng không có làm khó nàng, thật là nằm ngoài dự đoán, nha đầu này quả nhiên là kỳ nhân.

Nam Cung Trác con ngươi chợt lóe lên ánh sáng, nàng ta đã hoàn toàn gợi lên sự hứng thú của hắn.

Sở Vương Nam Cung Liệt cũng hết sức chăm chú nhìn những điều đang diễn ra trong sân, nha đầu kia không có làm gì cả, nhưng là con hổ đó lại không có nửa điểm làm khó nàng, chẳng lẽ nàng ta thật sự có thể đối thoại cùng hổ.

Đây cũng là một nhân vật nguy hiểm, sau đề nghị lần trước của mình, nàng ta không có cho hắn bất kỳ câu trả lời nào, có thể thấy được nàng không muốn để cho hắn sử dụng, bây giờ lại lộ ra sự kỳ lạ như thế, chỉ sợ đã lọt vào mắt Tấn vương, như vậy?

Con ngươi của Nam Cung Liệt chợt lóe lên vẻ thị huyết lan toả đến hơi thở, hung hăng ngó chừng thân ảnh kia.

Trong lồng sắt đen lạnh lẽo, móng vuốt chân trước của Mảnh Hổ như vũ khí, nó khẽ lung lay đầu, há cái miệng to như chậu máu, lộ ra hai cái răng nanh loang loáng dưới ánh đèn Lưu Ly, đầu lưỡi dữ tợn đỏ như máu thỉnh thoảng thè ra thụt vào, mỗi lần đều phun ra khí nóng mang theo một mùi hôi tanh khó chịu, nhưng Phượng Lan Dạ vẫn không nhúc nhích, đôi mắt màu đen của nàng, phản chiếu bóng dáng của Mãnh Hổ, còn trong mắt hổ thì có hình bóng của nàng, hai kẻ này cứ như vậy gần sát nhau, người cùng thú dùng ánh mắt để trao đổi nhắn nhủ lẫn nhau.

Nàng từ trong ngôn ngữ hình thể của Mãnh Hổ có thể hiểu, nó là một con hổ vằn hoang dã bị bắt tới đây, nó cũng từng tuyệt thực qua một thời gian ngắn, hiện tại bất luận là thân thể hay là trong lòng, đều tương đối hung bạo, Phượng Lan Dạ ánh mắt ôn hòa, từ từ trấn an con hổ này, nhẹ nhàng vươn một cái tay vuốt ve đầu của nó, khiến cho nó bình tĩnh trở lại.

Nàng biết cử động bây giờ của nàng là nguy hiểm cỡ nào, bởi vì... con hổ vằn này đang trong cơn giận dữ, giờ phút này chỉ cần hơi kích thích nó chút xíu thôi, thì nó sẽ nổi điên lên, một ngụm cắn và nuốt sạch nàng.

Phượng Lan Dạ mặc dù sắc mặt trấn định, khóe môi nhẹ nở nụ cười, đôi mắt ôn hòa trong suốt, bàn tay mềm nhẹ vuốt ve Mãnh Hổ, nhưng trên thực tế, phía sau lưng của nàng mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng, lạnh lẽo như vừa bị hất nước, cực kỳ khó chịu, nàng không lo lắng bị Mãnh Hổ gây thương tích, bởi vì nàng trên người nàng có thuốc mê, còn không đến mức khiến cho mình mạng tang trong miệng hổ, nhưng nàng cũng không muốn bị bại lộ chuyện mình bí mật chế độc, như vậy mặc dù có thể thoát thân khỏi miệng hổ, chỉ sợ còn tội danh khác sẽ rơi trên người nàng.

Thời gian một nén hương, mắt thấy đã muốn trôi qua, Phượng Lan Dạ thở phào nhẹ nhõm.

Bên trong sòng bạc, đã có giọng nói vang lên, rồi tiếng nghị luận và thanh âm trầm trồ khen ngợi bắt đầu náo loạn cả lên.

Bất quá lại không thể ảnh hưởng đến một người một hổ ở trong lồng, bộ dáng các nàng vẫn thản nhiên như cũ trước mặt rất nhiều người.

Ở bên trong mọi người, chỉ có một người khủng hoảng thất thố thét chói tai cầu khẩn.

"Vương gia, ngươi hãy cứu ta đi, ta không muốn vào trong lồng sắt, cái con hổ kia nhìn thật là đáng sợ."

Trầm Thanh Ế đang cầu khẩn, nếu bản thân mình mà đi vào, chỉ sợ phải chết không thể nghi ngờ, mặc dù cái nha đầu Phượng Lan Dạ kia không có gặp chuyện gì, nhưng không có nghĩa là bản thân mình cũng không có chuyện, nàng ta căn bản là yêu quái, nhưng nàng chỉ là một người bình thường a.

Tấn vương Nam Cung Trác giống như bị bịt tai không nghe thấy, giờ phút này vẻ mặt hắn hoàn toàn tập trung vào thân người ở bên trong lồng sắt, hắn rất tò mò, nàng sao có thể làm được chuyện hòa bình ở chung với mãnh hổ chứ?

Bỗng nhiên, trong gian phòng trang nhã Sở Vương Nam Cung Liệt chuyển động, lắp tên giương cung nhắm ngay lồng sắt màu đen mà bắn đi.

Mũi tên kia giống như sao băng trong gió cuốn mưa bay, bá đạo xé không khí bay qua, nhắm ngay cái mông của Mãnh Hổ.

Con hổ này tại sao có thể ngoan ngoãn như thế, hắn cũng muốn xem một chút, sau khi bị công kích, nàng còn có thể dễ dàng sai khiến nó hay không?

Nam Cung Liệt một mũi tên vừa bắn đi ra ngoài, Tấn vương Nam Cung Trác không đồng ý kêu lên: "Ngươi đang ở đây làm cái gì?"

Mũi tên này của hắn ta sẽ bắn rơi đi biết bao nhiêu tài lộ của mình, nếu như nha đầu kia thắng, tiền đánh cuộc tối nay ở sòng bạc, đủ để cho hắn mua nửa ngôi thành trì, mà bây giờ Sở Vương bắn một mũi tên vào con hổ, phá hỏng tài lộ của hắn, Nam Cung Trác làm sao mà không giận, sắc mặt lập tức đại biến, quay đầu căm tức nhìn Sở Vương điện hạ.

Nam Cung Liệt lơ đễnh nhún vai một cái, lạnh lùng mở miệng: "Nhị hoàng huynh cần gì lo lắng, nếu nàng có bản lãnh huấn luyện hổ, như vậy nó trúng tên thì như thế nào, nàng ta chỉ cần thu phục nó là được."

Một lời rơi xuống, hai người cùng nhìn qua, mắt thấy mũi tên kia đã tiến thẳng tới gần Mãnh Hổ.

Vù vù xé gió, lực đạo mạnh mẽ như tia sáng phá vỡ bão táp, bay nhanh tới, mắt thấy đã bắn trúng Mãnh Hổ trong lồng.

Phượng Lan Dạ kinh hãi, bàn tay đã đặt lên thuốc mê trên cánh tay, giờ phút này nàng cũng không thể quản nhiều như vậy nữa, chỉ có thể bảo toàn tánh mạng trước, con hổ này nếu bị bắn trúng, tất nhiên sẽ nổi điên, nàng nếu không làm nó hôn mê, thì chỉ có một con đường chết.

Trong lúc chỉ mành treo chuông, thì lại có một mũi tên màu bạc khác bắn qua đây, truy tinh cản nguyệt, tốc độ cực kỳ nhanh, mũi tên chuẩn xác vô cùng trúng vào mũi tên phía trước, cả hai mũi tên đồng thời bị lệch đi phương hướng, gào thét vượt qua sau lưng Mãnh Hổ, con hổ này chỉ đong đưa cái đầu một chút, vẫn biết điều như cũ đứng ở trong lao.

Lúc này tất cả mọi người ở bên trong sòng bạc đều đã đứng lên, một màn mạo hiểm mới vừa rồi, hù dọa mỗi người bọn họ hô hấp không thông, giờ phút này tiếng kêu oanh một tiếng, vang dội cả sảnh đường.

Một nén hương thời gian đã hết.

Một người đứng ở trên đài cao đã phất lên cây cờ nhỏ màu đỏ, tối nay sòng bạc hoàn toàn thắng lớn, tất cả mọi người cá cược đều bị thua sạch, nhưng mà trong bọn họ lại không có người nào hối hận, những hình ảnh kinh tâm động phách này sẽ là chuyện khó quên trong cuộc đời sau này của họ.

Phượng Lan Dạ bị mang đi ra ngoài, trước khi rời đi, nàng còn đưa tay sờ đầu con hổ vằn một cái, thật giống như bảo nó biết điều nghe lời một chút vậy, khóe môi nàng chợt lóe lên nụ cười lạnh rồi biến mất...