Số 31 Đường Giấc Mơ - Chương 11 + 12 + 13

11.

Joanne đang ở trong bếp. Cô mặc một chiếc quần jeans cạp cao, một chiếc áo cao cổ vải jersey đỏ, đeo hoa tai bằng vàng nhỏ nhắn và đi đôi giày da đế bằng rất nhã nhặn. Tóc cô cắt kiểu đầu bob nhiều tầng, một bên cặp về một bên với chiếc cặp óng ánh trông nữ sinh và tương phản lạ lùng với bộ quần áo già trước tuổi mà cô đang mặc. Son môi của cô mang sắc san hô không đẹp lắm và hơi bị nhòe. Cô có vẻ bị sốc khi nhìn thấy Toby trong bếp và gần như định quay ra, chỉ dừng lại công nhận sự hiện diện của anh bởi vì anh lên tiếng chào.

“Cô khỏe chứ?” anh mào đầu, thận trọng.

“Ổn cả. Cám ơn anh,” cô lẩm bẩm, trong khi mở vòi để lấy nước vào ấm. Anh chờ cô hỏi thăm lại mình, hoặc ít nhất cũng mời anh một tách trà, nhưng cô chẳng làm thế. Thay vào đó, cô khẽ hát thầm và nhìn ra ngoài cửa sổ trong khi chiếc ấm réo sôi. Toby liếc nhìn lưng cô. Cô khá là nhỏ nhắn. Và rất mảnh dẻ. Có cảm giác như người ta có thể ôm kín eo lưng cô chỉ với hai bàn tay và đôi vai cô gần như chỉ rộng bằng bề ngang cuốn niên giám điện thoại.

“Này, Joanne.” Anh ngừng lời, không chắc lắm mình cần tiếp tục thế nào, nhưng biết rằng mình cần phải làm thế. “Cô sống ở đây bao lâu rồi nhỉ?”

Cô quay phắt lại. “Cái gì cơ?” cô nói, tay chỉ xuống sàn, “Ở đây á?”

“Ờ, vâng. Cô biết đấy. Ở trong nhà này?”

“Ồ, phải rồi. Chúa ơi. Tôi cũng không chắc nữa.” Cô hơi trề môi và ngước nhìn lên trần nhà.

Toby chờ đợi, túi bột lơ lửng ở bàn tay trái, tự hỏi không biết cô đang tính toán xem đã ở đây bao lâu hay cô chỉ đơn thuần ngắm nhìn vết ẩm ở trần nhà.

“Hai năm và tám tháng,” cuối cùng thì cô cũng đáp.

“Phải.”

“Và hai mươi ngày.”

“Đúng thế,” Toby nhắc lại.

“Tôi chuyển đến đây ngày mùng 4 tháng 5 năm 2002. Một ngày nắng đẹp.”

“Thế à?” anh nói, tay xoa xoa cằm, như thể cố gắng tự mình nhớ lại ngày hôm ấy.

“Đúng thế, tôi chuyển từ đông nam London đến đây. Hôm đó có một buổi diễu hành. Về cần sa. Có một số người hóa trang thành những lá cần sa đi bộ dọc phố tôi. Tôi lấy làm mừng vì đã chuyển nhà đi.”

Toby cười vang, cảm thấy nhẹ nhõm vì Joanne đã mang đến sức sống cho cuộc đối thoại tẻ nhạt, nhưng cô chỉ nhìn anh vẻ trống rỗng. “Sao anh lại hỏi?”

“Tôi cũng không biết nữa,” anh đáp, đưa tay lấy chiếc rây bột. “Tôi chỉ đang tự hỏi thế thôi.” Nhà bếp trở nên yên lặng ngoại trừ tiếng lanh canh của chiếc thìa khuấy khuấy trong tách trà của Joanne.

“Và cô thấy thế nào?”

“Thế nào gì cơ?”

“Ngôi nhà. Cuộc sống ở đây. Cô có hạnh phúc không?”

“Ờ,” cô nhún vai, giờ thì tay cô quấy túi trà chậm rãi. “Ờ. Ổn cả. Tôi không phàn nàn gì. Tại sao thế?” Mắt cô nheo lại. “Có vấn đề gì anh muốn thảo luận chăng?”

“Chúa ơi, không, không có gì hết cả. Tôi chỉ nghĩ rằng đã vài tháng rồi tôi không trò chuyện gì với cô và tôi chỉ muốn biết chắc là cô ổn thôi mà. Chỉ có thế thôi.”

“Phải,” cô gật đầu ngắn gọn và ép túi trà vào thành cốc.

“Và công việc của cô thế nào?”

“Ổn.” Cô nói, thả túi trà vào trong thùng rác có bàn đạp.

“Vậy cô vẫn, cô biết đấy, vẫn đi diễn đấy chứ?” Toby bắt đầu toát mồ hôi.

“Không,” cô đáp, thả chiếc thìa vào trong giỏ đựng trong máy rửa bát.

“Và còn vai diễn? Vai diễn mà cô đang nghiên cứu, liệu có... ờ?”

“Không. Nó đã không thành.”

“Ồ. Hơi tiếc đấy nhỉ. Liệu có cơ hội nào khác trong sự nghiệp không?”

“Chẳng có sự nghiệp nào.”

“Ồ,” anh nói. “Ồ. OK. Vậy là cô chỉ...?”

“Chỉ gì?”

“Tôi không biết nữa. Tuy thế, cô vẫn đang làm việc, phải không nào?”

“Phải.” Cô cầm chiếc cốc lên. “Tôi vẫn đang làm việc.”

Toby gật đầu, hơi thái quá. “Tốt,” anh cố nói, trong khi cô đi lướt qua anh để ra hành lang, để lại sau lưng mùi hương hoa của cốc trà Earl Grey. “Tốt.”

12.

Toby lấy làm mừng vì không phải là một đứa trẻ vị thành niên trong thế kỷ hai mươi mốt này - mọi thứ có vẻ quá ngột ngạt và quá thủ cựu. Giờ đây, đối với Toby, mọi cô gái trẻ trông đều na ná. Tất cả bọn họ đều khoe cùng một mảng da bụng giữa chiếc áo phông bằng vải jersey và chiếc quần jeans cạp trễ giống nhau, rốn của bọn họ đều nạm cùng một loại đá lấp lánh. Họ cùng để một kiểu tóc dài, ngôi cùng rẽ về một bên, môi họ cùng dinh dính một loại son bóng và làn da họ cùng một tông nâu kiểu Địa Trung Hải quanh năm. Và chẳng hiểu những chiếc áo ngực hiện đại được thiết kế kiểu gì mà tất cả các cô gái trẻ đều có cùng bộ ngực như hai khuôn bánh pudding, dính vào trước cơ thể họ, bam - bam, nhưng gần như chẳng liên quan đến cơ thể ấy, như thể khi hết ngày, người ta có thể tháo chúng ra bằng vít và cất vào trong ngăn kéo.

Toby, giống như đa số đàn ông khác, không thích gì bằng một chút khiêu dâm nhẹ nhàng, một vài phút thủ dâm vô hại qua mạng internet trong phòng ngủ của mình. Nhưng anh không muốn những cô gái thực thụ trông giống như vậy. Anh muốn những cô gái thật sự có da có thịt và có những bộ ngực với hình dạng bất kỳ. Anh thích sự đa dạng của phụ nữ. Anh thích cá tính của họ. Anh thích PJ Harvey[2]. Anh thích nhân vật Willow trong bộ phimKhắc Tinh Ma Cà Rồng. Anh thích nữ DJ chỉnh nhạc cao lớn có người chồng là con trai của Johnny Ball[3] và cũng là DJ chỉnh nhạc. Anh cũng thực sự nghĩ rằng Cherie Blair[4] là một phụ nữ hấp dẫn, mặc dù anh chưa bao giờ tìm được một người khác có cùng ý kiến với mình. Và hình ảnh treo tường tuyệt vời nhất của mọi thời đại của anh, kể từ tuổi hoa niên, là Jamie Lee Curtis[5]. Anh không yêu thích một kiểu người nhất định. Anh biết mình thích gì khi anh nhìn thấy. Nhưng bọn trẻ thời nay - tất cả bọn chúng đều chung chung. Tất cả bọn chúng đều tẻ ngắt.

[2] Nữ ca sĩ, nhạc sĩ người Anh.

[3] Người dẫn chương trình truyền hình người Anh.

[4] Phu nhân cựu Thủ tướng Anh Tony Blair.

[5] Nữ diễn viên và nhà văn Mỹ.

Và điều đó, là vấn đề chính, vấn đề cốt lõi của Con. Cậu tẻ ngắt. Cậu chẳng mang tới điều gì trong sự hòa trộn của ngôi nhà. Tuổi trẻ của cậu lẽ ra phải tạo ra hiện tượng sủi bọt như khí gas trong một ly nước lọc ở ngôi nhà của những người tuổi ngoài ba mươi này; thay vào đó, cậu cứ lập lờ ở đáy như một đồng xu chậm chạp.

“Xin chào, Con,” Toby mở lời, tiến lại phía chỗ Con đang ngồi ăn một phần Big Mac[6] ở gian tiền phòng.

[6] Món hamburger của nhà hàng Mc. Donald’s.

“Chào anh.” Con liếc lên và nhìn anh vẻ ngạc nhiên.

“Hôm nay làm việc thế nào?”

Con nhún vai. “Chẳng có gì đặc biệt.”

“Có gặp người nổi tiếng nào không?”

Một lần Con đã đi chung thang máy với Cate Blanchett[7]. Cate Blanchett cũng xếp thứ hạng khá cao trong danh sách những người phụ nữ khác biệt và đáng khao khát của Toby, vì vậy chuyện ấy đã để lại ấn tượng khác vững chắc trong tiềm thức của anh khi anh vô tình nghe được Con kể với Ruby vài tháng trước.

[7] Nữ diễn viên người Úc.

Con mỉm cười. “Không. Hôm nay thì không. Tuy thế hôm trước em có nhìn thấy cái thằng cha đồng tính ấy đi vào, anh biết không?”

“Ai cơ?”

“Cái gã kênh kiệu đó. Không thể nào nhớ được tên gã này. Gã đã đóng phim cùng với Madonna[8].”

[8] Ca sĩ nổi tiếng người Mỹ.

Bộ phim duy nhất có Madonna thủ vai mà Toby nghĩ ra được ngay lúc này là phim Dick Tracy, nhưng anh chắc chắn rằng Con không thể nói đến Warren Beatty[9], mà theo như anh được biết thì không kênh kiệu và cũng chẳng đồng tính nốt.

[9] Diễn viên, đạo diễn và nhà sản xuất phim người Mỹ.

“Vậy thì,” anh nói sau một lát, “em nghĩ liệu em có làm ở Condé Nast lâu nữa không? Liệu ở đó có chút hứa hẹn thăng tiến nghề nghiệp nào không?”

Con cười to và lau chỗ xốt cà dính trên cằm. “Ờ... không. Chắc chắn là không. Trừ phi em muốn trở thành trưởng phòng thư tín. Nhưng em đâu muốn thế.”

“Nhưng còn các ấn bản? Các tạp chí. Chắc chắn cũng phải có cơ hội nào ở đó chứ?”

Con lại cười to. “Không, cho cái loại như em thì không có đâu. Cái chỗ đó giống như một giấc mơ tan vỡ. Ở một bên là thực tại - đó là bọn em ở bộ phận thư tín, cấp dưỡng, dọn vệ sinh - còn bên kia là cả một thế giới khác, những người sang trọng, tầm tuổi em, sống ở Chelsea, không biết hôm nay là ngày thứ mấy, kiểu cứ bồng bềnh, như thể, anh biết đấy... ở trên mây ấy. Bọn họ mới là những người có công việc tử tế ở đó. Có sự nghiệp. Bọn em thì chỉ ở đó để đảm bảo họ nhận được thư từ và suất ăn trưa mà thôi.”

“Ồ,” Toby nói, “anh hiểu rồi. Vậy là, nếu như em không muốn trở thành trưởng bộ phận thư tín và em không nghĩ rằng sẽ có cơ hội gì khác ở đó, thì kế hoạch sắp tới của em là như thế nào? Tiếp theo sẽ là gì?”

“Tấm bằng PPL của em.”

“Cái gì của em cơ?”

“Bằng lái máy bay tư nhân của em.”

“Em sẽ học bay á?”

“Vâng. Tại sao không?”

“Chúa ơi, này, chẳng phải học thế tốn kém lắm sao?”

“Có thể lắm,” cậu nhún vai. “Nhưng em cũng đã tìm hiểu rồi. Nếu em đi học ở Nam Phi thì sẽ chỉ tốn bằng khoảng một phần ba ở đây thôi. Em đã cố gắng dành dụm kể từ khi em bắt đầu đi làm, và em đã tính rằng chỉ cần làm việc ở Condé Nast thêm mười tám tháng nữa là đủ số tiền em cần. Sau đó em sẽ biến. Đi học lấy cái bằng. Đi tới vùng Caribbe. Những chuyến bay dịch vụ. Di chuyển giữa các đảo. Một cuộc sống tốt đẹp. Ồ...”

“Phải, vậy là, ơ...”

“Em nói cho anh biết, nếu không nhờ Nigel viết thư cho anh và em tìm được chỗ này để tá túc, và, anh biết đấy, tiết kiệm kha khá tiền thuê phòng, thì không đời nào em có thể nghĩ đến chuyện học bay. Em sẽ không thể nào đủ tiền để trang trải. Cái ngày mà em gặp anh, đó thật là một ngày tốt đẹp.”

Cậu mỉm cười với Toby, một nụ cười dễ thương, ấm áp, tràn đầy biết ơn và Toby cảm thấy như lồng ngực mình thắt lại, xẹp xuống. Anh thở dài lặng lẽ. Đó chính là điều anh luôn mong muốn. Ngôi nhà này để phục vụ điều ấy. Để tạo điều kiện cho mọi người đeo đuổi giấc mơ của mình. Mục tiêu chính để chọn người ở chung nhà của anh là họ có thể thu được những lợi ích tích cực và mang tính xây dựng trong khi chỉ phải trả một khoản tiền rất nhỏ. Ngoại lệ duy nhất là Ruby, người đã được anh cho thuê phòng chỉ vì anh muốn được ngủ với cô. Anh đã dành một phòng cho Con bởi anh cảm thấy thương hại cậu ấy, vì mẹ cậu bỏ rơi cậu, vì cậu không có nơi trú ngụ cố định và sắp sửa mất việc và bị đẩy ra đường. Và giờ đây, một năm sau, Con cũng đã có một ước mơ. Cậu ấy muốn bay. Và lẽ ra Toby phải cảm thấy vui mừng. Thay vào đó, anh cảm thấy mình bị mắc kẹt.

Toby buồn rầu nghĩ tới món tiền như có phép lạ từ trên trời rơi xuống giúp anh thực hiện mơ ước của mình sau khi Gus qua đời. Và rồi anh lại nhìn Con, một thanh niên đã tới đây tay không, chẳng hoài bão gì hơn ngoài một chiếc giường để ngủ, không mơ ước gì hơn là giữ được việc làm, bỗng dưng và như có phép lạ, đã tìm ra con đường cậu muốn đi. Toby đã có cả cuộc đời để tạo dựng sự thành đạt của bản thân. Anh chẳng thể trách ai ngoài chính mình vì đang mỏi mòn chẳng biết đến đâu khi sắp bước sang tuổi bốn mươi. Con đã chẳng có được một tổ ấm an toàn - cậu phải tự xây tổ lấy. Cái gì quan trọng hơn, Toby tự hỏi, nhu cầu ngớ ngẩn của tuổi trung niên được chứng tỏ bản thân với bố mình hay là tương lai của một chàng trai trẻ?

Anh ngồi một lát, nhìn chiếc tivi một cách trống rỗng, lắng nghe Con uống ừng ực nước cô ca, để mặc giấc mơ của mình lén trốn đi như một đứa trẻ tinh nghịch. Rồi anh vỗ hai tay lên đùi và đứng dậy.

“Anh đang nghĩ là,” anh nói, “có thể anh sẽ mua một, hai chiếc ghế sofa mới. Em thấy sao?”

Con nhìn anh kinh ngạc, sau đó nhìn chiếc ghế cũ kỹ màu xanh nước biển và mấy chiếc gối bọc hoa văn dân tộc thiểu số cũ sờn. “Vâng. Sao lại không nhỉ? Làm tới đi anh ạ.”

“Tuyệt.” Toby đút tay vào túi. “Mai anh sẽ đi mua sắm. Đang mùa giảm giá. Đúng lúc nên đi đấy.”

Và bây giờ, anh trầm ngâm, ghế sofa mới cũng là khá đủ.

13.

Melinda McNulty đang ở tuổi bốn lăm. Chị duy trì thân hình cỡ mười rắn chắc của mình bằng cách đi tập thể dục ba lần một tuần, tham gia hai lớp quyền thuật một tuần và tập các bài tập Pilates trước ti vi, trên sàn, trong phòng ngủ của mình. Chị ăn những thanh ngũ cốc Special K vào bữa sáng, rồi tới sân bay Stansted để làm công việc ở quầy làm thủ tục lên máy bay cho hành khách của hãng Monarch[10]. Tủ đựng đồ trong bếp của chị toàn đồ ăn nhẹ như Snack-a-Jack và mì ăn liền. Chị uống rượu Cava (“Nó ngon hơn rượu Champagne.”) gần như hàng ngày trong tuần, và đi chơi ở các câu lạc bộ vào các tối thứ Bảy cùng với cô bạn Zoë hai mươi tám tuổi. Chị trang điểm quá đậm, dùng quá nhiều nước hoa và thường mặc những bộ đồ thể thao bó sát bằng nhung nỉ sáng màu để khoe cái bụng rắn chắc.

[10] Hãng hàng không giá rẻ.

Toby không chắc mình có cảm giác ra sao đối với những cái bụng rắn chắc của phụ nữ ở độ tuổi bốn lăm. Rất ấn tượng nhưng cũng hơi ngại thế nào.

Khi Toby nhìn thấy chị đi làm về vào buổi tối hôm ấy, lịch lãm và gọn gàng trong bộ đồng phục của hãng hàng không, anh cố tình đến tìm chị. Anh gặp chị đang là quần áo ở gian phòng phía trước. Gian phòng ẩm ướt ngập tràn mùi vải bông ẩm và văng vẳng giai điệu vang lên từ chiếc máy nghe nhạc đeo tai của chị. Nhìn thấy anh, chị mỉm cười và bỏ tai nghe ra.

“Xin chào, lãnh chúa!” Chị có giọng nói cao, chói tai của một thiếu nữ mười lăm tuổi. Thật lạc điệu. Khuôn mặt chị thoáng biến đi sau làm hơi nước. “Mọi chuyện thế nào?”

“Tốt cả,” anh nói. “Tuyệt lắm. Chị thì sao?”

“Ừ, chị cũng vậy. Chỉ đang cố giải quyết bớt chỗ đồ cần phải là này đi thôi.”

Toby liếc nhìn chồng quần áo đang cao dần lên trên tay ghế sofa. Đa phần là quần áo của Con. “Chị muốn uống trà không?” anh mời.

“Ồ, có.” Chị hơi dẩu đôi môi màu đỏ dâu tây thành một vòng tròn với những nếp nhăn. “Bạch trà. Một viên đường nhé. Có thể pha vào cái cốc trắng có hình những chú mèo được không? Em biết đấy, cái cốc lớn ấy mà?”

Anh chẳng biết, nhưng lục tìm trong các ngăn tủ cho tới khi tìm thấy nó. Khi anh quay lại, Melinda đã ngồi chéo chân trong ghế sofa, ngắm nghía những móng tay sơn đỏ như máu và bóng của mình. “Ồ, cám ơn nhé, Toby,” chị nói, chìa hai bàn tay đeo đầy nhẫn về phía cốc trà, “y như lời bác sĩ khuyên.”

Toby ngồi xuống bên chị và đặt cốc trà của mình lên mặt bàn nước.

“Chị nghe nói là em định bỏ mấy thứ này,” Melinda nói, tay vuốt lên lớp vải bọc sofa.

“Cái gì...?”

“Mấy cái sofa này. Con nói là em đang định mua ghế mới.”

“Vâng,” anh đáp, “Em định thế. Chúng phục vụ đã quá lâu rồi, mấy cái ghế này.”

“Đúng đấy,” chị đồng ý, “chúng cũ mèm rồi.”

Toby chớp mắt vì cách dùng tiếng pha tạp của chị[11].

[11] Nguyên văn lingua franca: ngôn ngữ pha tạp dùng để giao tiếp giữa các cộng đồng không cùng ngôn ngữ.

“Con mèo kỳ quặc ấy ra sao rồi?” chị hỏi tiếp.

“Boris á?”

“Em gọi nó thế à?” chị cười vang.

“Vâng.”

“Ồ, chị thích đấy. Trông nó hợp với Boris lắm. Nó thế nào rồi?”

“Em nghĩ là nó cũng ổn thôi. Chẳng cần chăm sóc nhiều. Có điều là em không khoái lắm việc thay cát cho mèo. Chẳng dễ chịu gì mấy.”

“Ồ, phải đấy. Mẹ chị ngày xưa cũng có một con mèo nhà kiểu ấy. Rắc rối chết đi được. Nhưng ít ra thì cũng không có chuyện nó tha chuột chết giấu vào dưới gối hay chim bị ăn dở vào thảm trải nhà.”

Melinda quay ra đối diện với anh, đầu gối co lại. Mái tóc chị bị nhuộm sai màu, hơi quá ngả vàng như thể bị để ngoài nắng quá lâu. Mũi chị nhỏ và hơi quặp, và đôi môi chị có hình dạng lạ, chỗ thì quá dày, chỗ lại quá mỏng. Bình thường mặt chị không có nếp nhăn, nhưng khi cười thì vô số vết chân chim tỏa ra ở đuôi mắt chị như thể pháo hoa. Nhưng chị lại có một đôi mắt rất đẹp, màu nước biển Caribbe xanh trong, viền bởi hàng mi đen dày. “Chị biết là nghe thì khủng khiếp lắm,” chị nghiêng người về phía anh, vẻ bí ẩn, “và đừng nghĩ sai về chị, nhưng chị thích ở đây hơn nhiều kể từ khi Gus qua đời.”

Toby nhìn chị vẻ kinh hoàng.

“Không phải là chị không thích ông ấy. Đừng nghĩ thế. Nhưng cứ lạ lạ thế nào, phải không, khi ông ấy còn ở đây? Có gì đó không hợp với hình ảnh của ngôi nhà. Nhưng từ khi ông lão mất đi, mọi thứ ở đây thật hoàn hảo. Em biết không, Toby, chị yêungôi nhà này lắm, thực đấy. Chị không thể tưởng tượng ra mình sống ở đâu khác được nữa.” Chị ngước nhìn lên trần nhà. “Chị không thể nào chuyển vào ở một chỗ ở xây chật chội, với giấy dán tường nữa đâu. Chị đã bị làm hư đấy.” Chị cười to.

Toby nghẹn lời. “Vậy là chị hạnh phúc phải không, được ở chung phòng với Con?”

“Ồ, dễ thương lắm. Em biết không, chị đã nghĩ là chị sẽ hỏi em về căn phòng của Gus, giờ đây ông lão đã mất rồi. Chị đã nghĩ là chị sẽ hỏi em liệu chị có thể chuyển vào phòng đó hay không. Nhưng chị lại nghĩ, liệu thực sự chị có muốn ở chung phòng với con mèo kinh khủng ấy hay không? Rồi thì chị cũng nghĩ, thực sự chị có muốn chuyển ra khỏi phòng của Con không? Và chị không muốn thế. Thực sự không. Chị thích ở chung phòng với nó. Nó là một chàng trai tuyệt vời. Và sau bấy nhiêu năm xa cách với Con. Chị đã bỏ lỡ nhiều điều. Nhưng bây giờ thì... bọn chị gần gũi lắm.” Chị nói một thôi một hồi. “Bọn chị giống như thể hai người bạn thân nhất, em biết không, bọn chị ngang hàng với nhau. Bây giờ thật tuyệt. Mọi thứ thật tuyệt.” Chị mỉm cười và vuốt ve cốc trà. “Thế còn em thì sao, Toby? Em đã độc thân khá lâu rồi đấy. Có ai đặc biệt trong đời em chưa?”

“Ờ, không có,” anh nói, cố gắng xua đi trong tiềm thức cú nhảy đột ngột đáng ngờ của Melinda trong câu chuyện từ quan hệ của chị với con trai sang cuộc sống ái tình của Toby. “Hiện nay không có ai.”

“À,” chị thủ thỉ đầy cảm thông, bóp nhẹ vào chân anh. “Thật đáng tiếc. Năm nay em bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?”

“Ba chín,” anh đáp, “tuần sau là tròn ba chín.”

“Phải. Đó là một cái tuổi rất buồn cười. Chị vẫn còn nhớ hồi chị sắp bước sang tuổi bốn mươi. Ở tuổi đó người ta bắt đầu hoảng, nghĩ rằng mình sắp hết thời gian rồi. Mỉa mai là ở chỗ, phải đến cái tuổi chết tiệt ấy thì người ta mới bắt đầu già. Chị cứ nghĩ là chị sẽ thành đồ cổ khi chị bước sang tuổi bốn lăm, nhưng chị chẳng có nếp nhăn nào cho đến tận lúc chị bốn mươi mốt. Và ngực chị vẫn còn ổn lắm.” Chị đặt cốc trà của mình xuống và nhìn xa xăm vẻ suy tư. “Em biết không, mỗi lần sinh nhật chị lại nhìn vào gương và nghĩ, chưa đâu Mel, cô vẫn còn đó, vẫn còn xinh đẹp lắm. Phải luôn nghĩ thế trong đầu, nhưng cũng đáng lắm. Đặc biệt là trong loại công việc của chị, bề ngoài đẹp đẽ rất quan trọng.”

“Ý chị là, làm tiếp viên hàng không ấy hả?”

“Không, không hẳn là một tiếp viên hàng không. Giờ chị là một nhân viên mặt đất. Như thế chị ở gần nhà hơn, gần Con hơn. Nhưng hình ảnh vẫn vô cùng quan trọng. Mình là mối liên hệ đầu tiên giữa khách hàng với hãng hàng không. Và nếu trông mình như cứt ấy thì sẽ khiến khách hàng chẳng tin tưởng lắm vào chuyến bay, phải không?”

Toby gật đầu ngoan ngoãn, thầm nghĩ chắc hẳn cơ sở để anh đặt lòng tin vào chuyến bay sắp tới là tình trạng của máy bay chứ không phải là màu nhũ mắt của nhân viên mặt đất.

“Mà,” chị đứng dậy, “em là một người đàn ông dễ thương. Chị tin chắc là một người nào đó sẽ đến với em vào lúc em không ngờ tới nhất. Và em có nhiều lợi thế lắm đấy.”

“Em ấy ư?”

“Đúng vậy, em dễ thương và cao ráo. Con gái nói chung thích đàn ông cao ráo. Em có một ngôi nhà tuyệt vời. Tính em rộng lượng và quan tâm. Ý chị là, hãy nhìn bọn chị mà xem, một lũ bơ vơ và lang thang. Bọn chị có thể ở vào đâu được nếu không có em, hả Toby? Em đã cứu Con khỏi cảnh màn trời chiếu đất. Em đã cho chị một cơ hội để ở bên con trai. Em đã chăm lo cho Ruby kể từ khi cô ấy còn là một đứa trẻ. Và Gus có thể đã ra sao nếu không có em chăm sóc cho ông lão? Em là một người hùng, Toby ạ, một người hùng thực sự. Và có người phụ nữ nào mà không muốn một người hùng cơ chứ?”

Toby cầm cốc trà lên và đi ra khỏi phòng, chẳng nghĩ ra được bất cứ điều gì để đáp lại.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor