Đừng yêu tôi! đồ ngốc! - chương 58 phần 1

Chương 58

Trận đấu quyết định

Hắn chỉ có thể đứng yên đó, nhìn nó chạy đi. Tại sao lại như vậy chứ? tại sao nó phải quay về chỗ đó? Nhưng…điều hắn thắc mắc hơn là tại sao hắn lại để nó đi? Cứ như đó là việc mà hắn nhất định phải làm vậy.

“anh sẽ trở lại!”

Hắn tự nhủ, rồi chạy đi, như ĐĂNG đã từng nói, hắn tin chắc MINH NHẬT sẽ không làm gì nó.

TUẤN tiến vào trong ngôi nhà, cậu đứng ngay giữa sân, nơi chiếc trực thăng của MINH NHẬT đang hạ cánh, MINH NHẬT bước xuống, kinh ngạc khi thấy khắp nơi đầy xác chết ngổn ngang và giữa những cái xác đó, TUẤN vẫn đứng, cậu đã bỏ hết vũ khí, cứ như là đang kí vào một bản án tử hình!

MINH NHẬT nghiến răng, dường như cậu đã hiểu mọi chuyện, chỉ có TUẤN mới có thể giết những người này! Cậu rút cây súng của vệ sĩ bên cạnh, lạnh lùng bắn 2 phát đạn vào vai TUẤN.

TUẤN quỵ xuống ngay tức khắc, nhưng cậu không chết, cậu khẽ cười khẩy! MINH NHẬT sẽ cho cậu cái ân huệ được chết nhanh như vậy sao? Cậu ta là một con thú, một con thú máu lạnh, luôn thích ngắm nhìn kẻ thù của mình chết trong đau đớn, chết từ từ, chết chậm rãi, cho dù người đó van xin cái chết, thì vẫn phải sống thoi thóp để bị hành hạ! đương nhiên, kể cả những kẻ phản bội, như cậu, có lẽ…hình phạt còn hơn vậy nhiều!

Từ xa, nghe tiếng đạn, nó cố gắng chạy nhanh hơn, bàn chân trần của nó lại rỉ máu, nó cắn răng chịu đựng, vẫn cố chạy. Khi nó đến nơi thì đã thấy TUẤN đang gục dưới đất, màu đỏ của máu nổi bật trên nền áo trắng toát. Đằng xa là MINH NHẬT trên tay đang cầm một cây súng, nó bất giác run lên, nhưng vẫn can đảm tiến lại gần, lấy thân mình che cho TUẤN.

“không được giết cậu ấy!”

Nó mạnh dạn hét lớn, con tim nó đnag đập mạnh sợ hãi, nhưng nó vẫn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.

Sự xuất hiện của nó khiến cả TUẤN và MINH NHẬT ngạc nhiên, TUẤN thất thần nhìn nó, không hiểu tại sao lại thấy vui, có cái gì đó rất lạ len lỏi trong lòng cậu, nhưng rồi cậu mỉm cười cay đắng, thầm trách nó “ngốc!”

“tôi vẫn chưa chạy trốn, cậu vẫn còn con tin, vì vậy…không được giết cậu ấy!” nó nói với MINH NHẬT.

MINH NHẬT đưa một ánh mắt thật lạnh lẽo nhìn nó, chẳng phải ngay từ đầu cậu cũng biết được đây là con nhỏ kì lạ lắm sao?

“ha ha ha ha ha!” MINH NHẬT bất giác cười lớn, rồi ra hiệu cho bọn vệ sĩ dẫn nó đi.

Nó liền chạy về phía TUẤN, nắm chặt tay cậu.

“tôi sẽ không đi đâu hết nếu không có TUẤN!” nó nói chắc nịch, giương ánh mắt kiên quyết nhìn MINH NHẬT.

MINH NHẬT cười khẩy, cậu muốn giết TUẤN thì lúc nào chẳng được? nó nghĩ nó là ai mà có thể ra điều kiện với cậu chứ? nhưng MINH NHẬT nghiêng đầu nhìn nó, rồi quay lưng đi, đồng thời quăng cây súng xuống đất.

“được thôi, nhốt cô ta với TUẤN chung một phòng…tất cả còn lại…hãy dọn cái đống này đi!” rồi cậu leo lên trực thăng, đến một nơi khác.

Nó liền mỉm cười, xem ra tên MINH NHẬT không đáng ghét như nó nghĩ!

Nó liền dìu TUẤN đứng dậy, bước theo 2 vệ sĩ trước mặt.

“cô…rất là ngốc! biết không hả?” TUẤN thì thầm vào tai nó.

Nó quay lại, nhìn TUẤN cười nói.

“tôi tin…hắn sẽ cứu được tôi! Cả MINH ĐĂNG nữa…họ sẽ cứu được tôi!” rồi nó nhìn thẳng vào mắt TUẤN “cho nên…cậu không chết được đâu! Đừng lo!” rồi nó cười thật tươi.

TUẤN lắc đầu, cười mỉm, cậu biết…cậu nắm chắc cái chết trong tay, khi đã đắc tội với MINH NHẬT, hay nói đúng hơn là những kẻ phản
bội MINH NHẬT, sẽ chỉ có 1% là sống! mà cuộc sống đó…sẽ không hề dễ chịu…cho tới khi người đó nhắm mắt! nhưng khi nhìn vào nụ cười của nó…cậu lại nghĩ…tốt nhất không nên nói cho nó biết! không nên dập tắt niềm tin của nó…nó thật sự rất là ngây thơ, ngây thơ đến ngu ngốc!

Mở cửa phòng, nó dìu TUẤN đến bên giường ngồi, TUẤN dường như không còn sức lực để mà ngồi nữa, cậu khẽ nhíu mày lại vì cơn đau ở vai, MINH NHẬT đúng là một tay thiện xạ, 2 phát đạn, trúng cả 2 bên vai! Rồi cậu thầm cười khẩy, giờ là lúc nào mà còn trầm trồ nữa chứ?

Máu chảy nhiều, 2 cánh tay bắt đầu tê đi, dường như không thể điều khiển được nữa!

“đợi tôi một tí!” nó nói, xong chạy vào nhà vệ sinh, nó xé một miếng vải trên cái váy của nó đang mặc, rửa nước cho thật sach, rồi nhúng nước ấm chạy ra lau vết thương cho TUẤN.

Nó thật sự không biết nên làm gì ngay bây giờ, nó không biết sơ cứu! nó chỉ biết lau đi vết máu cho TUẤN, chợt nó lại rơi nước mắt, nó cảm thấy bản thân thật vô dụng.

“sao lại khóc hả?” TUẤN liền hỏi nó, khi thấy nó lấy tay dụi nước mắt.

“tại tôi hết! tại tôi nên cậu mới bị như vậy! hức…tui không biết làm gì ngoài gây ra rắc rối cho cậu! tôi đúng là vô dụng mà!” rồi nó ngồi khóc nức nở.

TUẤN phì cười trước thái độ trẻ con của nó. mặc dù 2 bên vai đang rất đau, nhưng cậu vẫn cố mỉm cười thật tươi.

“ngốc! đây chỉ là vết thương ngoài da thôi! Không sao cả, chỉ cần băng lại là được!”

Nó đưa đôi mắt đẫm đầy nước mắt nhìn TUẤN.

“thật không?”

“thật! nín đi! Tôi không sao đâu?” TUẤN đáp lại nó, nó lau khô nước mắt, tiếp tục lau máu cho TUẤN. đêm hôm đó, nó đã thức nguyên đêm để chăm sóc cho cậu, TUẤN cảm thấy thật hạnh phúc…lần đầu tiên trong đời…có người… vì cậu mà khóc!

MINH ĐĂNG tức giận, hất đổ hết tất cả đồ đạc trong phòng khi nghe hắn báo lại tình hình. Tất cả người làm trong nhà đều hoảng loạn tránh xa cậu.

Mệt mỏi, cậu thả người xuống ghế, ngước mặt đối diện với trần nhà, hồi chiều, trong bữa tiệc đó, cậu đã rất chăm chú theo dõi MINH NHẬT, vậy mà chỉ thoáng một chút, tên đó đã lên trực thăng!

“chết tiệt!” nghĩ tới đó, cậu hét lên, nắm đấm dội thẳng xuống ghế làm nó khẽ rung lên.

Ánh mắt cậu nhìn vào khoảng tối trong phòng, nhìn vào hư vô, đôi mắt sáng rực, cứ như ánh mắt của loài chó sói đang rình mồi trong đêm, 2 bàn tay cậu nắm chặt lại, tức giận.

ĐĂNG tiến về cái bàn, nơi để bức thư thách đấu của MINH NHẬT.

Địa điểm, là tại khu biệt thự gần biển, nơi MINH NHẬT đang giữ nó.

ĐĂNG nhìn vào bức thư đó, rồi cậu xé nát nó, ngọn lửa quyết tâm trong lòng dâng cao.

“quản gia!” cậu hét lớn.

Ngoài cửa, người đàn ông bước vào, vẻ mặt bình tĩnh, không ngạc nhiên với những thứ ngổn ngang trên sàn.

“vâng cậu chủ!” người đàn ông đó tôn kính.

“hãy chuẩn bị cho tôi một chiếc trực thăng! Ngày mai tôi sẽ tới căn biệt thự của MINH NHẬT!” ĐĂNG nói, giọng lạnh lùng.

Quản gia cúi đầu chào hắn, rồi lẳng lặng bước ra ngoài và đóng cửa lại.

ĐĂNG thở hắt ra, cậu tiến về phía ghế, ngồi xuống, đầu xoa xoa thái dương. Ngày mai…thật sự…rất quan trọng. hoặc là cậu sẽ có mọi thứ, hoặc là cậu sẽ mất tất cả! câu trả lời…là của ngày mai!

Trong đêm, hắn lao đi với tốc độ chóng mặt trên chiếc mô tô, MINH NHẬT đang cho người lục soát khắp nơi xung quanh khu nhà đó, tốt nhất cậu nên cách xa ngôi nhà đó. Tất cả niềm tin, hắn sẽ đặt cược vào ngày mai.

Nó và TUẤN, ngồi đó, hướng mắt về nơi chân trời, nơi giao giữa bầu trời và biển cả. đây là lần thứ 2 nó ngắm cảnh mặt trời mọc ở biển.

Lần thứ nhất…là với hắn. cảnh tượng mặt trời mọc…quả thật là rất đẹp. đẹp tới nỗi…bây giờ nó đang hồi hộp chờ đợi cái cảnh mặt trời mọc lần nữa!

Cuối cùng…phía xa xa, trên bầu trời xanh, vài tia sáng lóe lên, tạo thành những vệt dài hùng vĩ, những đám mây như hừng sáng, rồi mặt trời từ từ nhô lên, cứ như đi ra từ biển cả, mặt trời tỏa sáng, những tia nắng ban mai rất dịu dàng, pha sắc vàng cam, một thứ màu ngọt lịm.

Gương mặt nó như bừng sáng bởi nắng, nó bất giác mỉm cười. nó thấy mình nhỏ bé bởi cảnh tượng trước mắt, nhưng lại ấm áp nhờ những tia nắng ban mai. Giống như…lúc ở bên hắn.

TUẤN cũng chăm chú vào cảnh tượng mặt trời mọc, bao lần cậu ngắm nhìn cảnh này, nhưng không hiểu tại sao lần này lại có cảm giác rất khác khi ngồi cạnh nó. cậu quay lại nhìn nó, nhìn gương mặt của nó bất giác mỉm cười.

2 con người, cùng ngắm cảnh mặt trời mọc, nhưng trong lòng mỗi người, lại len lỏi thứ gì đó rất khác nhau, nhưng đều cảm nhận được sự ấm áp.

“kịch!” hắn dừng chiếc xe ngay trước cổng của MINH NHẬT, nơi này hôm nay không có ai, cứ như là đang đón chào tất cả mọi người vào trong, thế nhưng hắn vẫn nghi ngờ rằng chắc chắn MINH NHẬT đã bố trí người ở bên trong, vì vậy cẩn thận là hơn hết.

Từ xa, hắn nghe thấy thấy tiếng trực thăng, nhanh chóng, ngay giữa sân, chiếc trực thăng của ĐĂNG xuất hiện, cậu bước xuống trực với nét mặt lạnh lùng.

Hắn liền chạy vào phía ĐĂNG.

Sao khi bàn bạc, cả 2 tản ra, hắn đi vào khu nhà để tìm nó, còn MINH ĐĂNG… sẽ phải đấu với MINH NHẬT. đôi với MINH ĐĂNG…đây không phải là trận đấu tranh giành chứ ông trùm nữa, mà à một trận đấu…quyết định sự sống chết của mình, của tất cả mọi người…đã đặt cược vào trận đấu này!

MINH NHẬT ngồi trong một căn phòng phủ đầy nắng, căn phòng trống rỗng để chuần bị cho trận đấu này, cậu chễm chệ trên một chiếc ghế uy nghi, tư thế ngồi thư thái, 2 tay đan vào nhau, nhìn ra phía cửa sổ.

Đôi mắt cậu như bừng sáng, cậu đã chuẩn bị cho trận đánh này từ lâu, từ cái lúc MINH ĐĂNG đã đánh bại cậu bên MĨ vài tháng trước. từ đó, cậu luôn nuôi ý định trả thù.

MINH NHẬT nhếch mép cười khi thấy chiếc trực thăng đã hạ cánh, không lâu sau, cánh của được bật mở, MINH ĐĂNG xuất hiện với sự lạnh lùng, đôi mắt quyết tâm cao độ.

MINH NHẬT nghiêng đầu chào ĐĂNG, và đứng dậy, cười khinh.

“trông anh có vẻ căng thẳng đấy anh trai!” MINH NHẬT nói.

“không nói nhiều nữa, xông lên đi!” MINH ĐĂNG khẽ nhíu mày.

“vậy thì không khách sao nữa!”

Rồi cả 2 cùng nhanh chóng lao lên, trận đấu…bắt đầu!

Hắn tiến vào bên trong, không khí có vẻ ảm đạm, không một bóng người. hắn vẫn cẩn thận từng bước tiến vào trong, được vài bước, một tên lao ra đánh lén hắn.

Hắn né được, tung một cú đá làm tên đó quỵ xuống. rồi 1 tên, 2 tên lao lên…dường như ở đây đông hơn hắn tưởng. toàn là những tên vệ sĩ cao to khiến hắn hơi chật vật, nhưng cuối cùng hắn vẫn hạ được mặc dù trên người có không ít vết thương. Đi tới một hành lang có rất là nhiều phòng, hắn lại không biết nó ở đâu nên hắn mở cửa từng phòng một để tìm.

Chợt một tên lao ra, trên tay cầm một con dao nhằm vào bụng hắn.

Hắn né người, con dao đâm sượt qua tay hắn.

Hắn lại tung một cú đá, con dao trên tay tên kia văng ra xa, xong hắn lại tung một cú trời giáng vào mặt tên đó.

Thấy tên đó nằm xuống, hắn chủ quan quay lưng, toan bước ra ngoài, chợt hắn thấy va chạm mạnh từ phía sau lưng! Thì ra cái tên kia vẫn còn tỉnh, hắn giơ chân, tung thêm một cú đá vào mặt tên đó! Khi chắc chắn tên đó đã xỉu, hắn mới tiếp tục bước đi!

Nhưng hắn liền khựng lại…khi cảm thấy đau nhói ở phía sau? Đến lúc này…hắn mới nhận ra…mình đã bị tên kia đâm lén!

Nó hoang mang, mang một chút lo lắng…không biết hắn và ĐĂNG như thế nào? Họ đã tới chưa? Đang làm gì? rồi nó tiến về phía cửa, mở ra liền thấy có 2 tên vệ sĩ đứng 2 bên. Nó liền cắn răng đóng cửa lại.

TUẤN hiện đang cảm thấy lạnh, có lẽ vì vết thương trên vai, chợt cậu thấy cái chết thật là gần! Không bị MINH NHẬT giết chết thì cũng bị vết thương này hành hạ đến chết. Nhưng cậu vẫn giữ vẻ mặt bình thường để cho nó khỏi lo.

Hắn loạng choạng bước đi trên hành lang. Không xong rồi, hắn cảm thấy đau đớn, từng bước chân trở nên thật nặng nề, nếu như có tên nào lao ra lúc này thì thật khó để mà dành chiến thắng. khi tới ngã quẹo, hắn cô gắng thật cẩn thận quan sát để tránh bị đánh lén.

Hắn liền núp vào tường khi thấy 2 tên đang canh gác trước cửa phòng, hắn chắc rằng nó đang ở đó nên phòng mới có người canh gác. Nhưng với vết thương ngay lưng, hắn khó lòng mà đánh thắng được.

Nhưng…thực sự không còn cách nào khác, hắn nhắm mắt lại…quên đi cơn đau ngay lưng, chỉ có hình ảnh của nó…khi hăn mở mắt ra…cũng là lúc hắn lao lên.

Nó ở trong phòng, chợt nghe tiếng đấm đá bên ngoài, TUẤN cũng nghe thấy liền đứng dậy.

“là hắn! đúng là đáng gét rồi!” nó vui mừng thốt lên.

Nó nhanh chóng lao ra, nhưng TUẤN lại nắm tay nó lại, cậu cũng không hiểu tại sao lại làm vậy? chỉ là…thấy có chút gì đó buồn buồn khi thấy thái độ nó như vậy!

Nó cũng khó hiểu nhìn TUẤN. TUẤN như bừng tỉnh, vội buông tay nó ra.

“để anh ra giúp!” TUẤN toan bước đi, liền tới lượt nó ngăn lại.

“không được! cậu đang bị thương! Để tui cho!” nó đẩy TUẤN ngồi xuống cái ghế cạnh đó, rồi nhìn quanh.

“đừng điên rồ! rất là nguy hiểm! hãy để tôi ra!” TUẤN nhăn mặt nói, khi cậu đứng lên cũng là lúc nó nhìn thấy một cái bình sứ khá to trong góc phòng. Nó nhanh chóng cầm cái bình lên, sau đó vượt qua TUẤN để lao ra ngoài!

Tiếng đánh đấm không ngừng vang lên, hắn gần như kiệt sức, đầu óc bắt đầu choáng váng vì bị mất máu! Những tên này quả là hơn hẳng những tên khác, không hề dễ bị hạ gục!

“bốp!”

Sau cú đánh của hắn, cuối cùng, một tên cũng đã nằm xuống, đồng thời hắn cũng quỵ xuống đất! không được rồi, hắn không thể đứng nổi, ít nhất là ngay lúc này.

Tên còn lại thừa cơ tấn công hắn.

“choang!” tiếng vỡ vang lên, tên đó cũng gục ngay tại chỗ.

Nó nhãy cẫng lên sung sướng, ánh mắt cũng sáng hơn khi thấy hắn! nhưng lại nhíu mày khi thấy vết máu loang lỗ trên lưng hắn, nó liền chạy lại.

“you có sao không vậy?” nó lo lắng, lúng túng! Nó muốn làm gì đó cho veetts thương của hắn, nhưng nó lại không biết!

Hắn khẽ mỉm cười, rồi ôm nó vào lòng.

“thấy được em rồi!” hắn ôm nó thật chặt, cứ sợ khi buông ra nó lại chạy khỏi hắn lần nữa!

TUẤN bước ra, thấy cảnh tượng đó không khỏi nhói lòng, cậu cúi mặt xuống, cười khẩy! nó sẽ không bao giờ là của cậu!

Hắn nhẹ nhàng đẩy nó ra, rồi nói.

“chúng ta đi thôi!”

Nó cười và gật đầu, chạy lại chỗ TUẤN để đỡ cậu,
đang đi, chợt hắn khựng lại.

“cậu hãy dẫn MI đi! Tôi phải đi tìm ĐĂNG!” hắn nói, rồi chạy đi.

Nó liền gọi hắn, hắn đứng lại nhìn nó.

Nó gương mặt lo lắng thấy rõ, nhìn hắn một hồi rồi nói.

“hãy cẩn thận…tôi…sẽ đợi you!” nó nói. Hắn mỉm cười thật tươi rồi tiếp tục chạy! niềm vui khi gặp nó như là liều thuốc giảm đau, cơn đau trên lưng ahwns nhưu không còn, dường như hắn không còn nhớ tới vết thương đó nữa!

Nó nhìn bóng hắn khuất đi, chợt cảm thấy cái gì đó rất là bất an, xong cũng diu TUẤN tiếp tục bước ra ngoài!

Trong căn phòng đầy nắng, 2 thân ảnh lao vào nhau đấm đá không ngừng, gương mặt cả 2 đầy máu, thế nhưng ý chí dường như càng lúc lại càng cao!

MINH NHẬT và MINH ĐĂNG cứ như 2 con thú, không ngừng tấn công nhau, một kẻ chiến đấu vì quyền lực, một kẻ chiến đấu vì người mà mình yêu thương.

Căn phòng yên tĩnh, chỉ vang lên những tiếng đánh đấm ghê người, nắng chiếu vào, cứ như đang đốt cháy căn phòng, không gian trở nên nóng hơn.

Đã được hơn 1 tiếng, thế mà cả 2 vẫn chưa ai tỏ ra kiệt sức, vẫn tiếp tục tung ra những cú đấm trời giáng!

“bộp!”

MINH ĐĂNG tấn công vào mặt MINH NHẬT khiến cậu ngã xuống sàn, thừa cơ chiến thắng, MINH ĐÂNG tấn công không ngừng, cú cuối cùng, MINH ĐĂNG đá vào bụng MINH NHẬT khiến cả thân hình MINH NHẬT dường như không thể cử động được nữa!

MINH NHẬT nằm đối diện trần nhà, MINH ĐĂNG cũng thở dốc! kết thúc rồi sao? Cậu đã chiến thắng? MINH ĐĂNG nhìn MINH NHẬT đang nằm dưới sàn, cười khẩy, cũng như lần trước, cậu vẫn là người thắng!

” đây là kết quả?” MINH ĐĂNG nói, cười khẩy, rồi toan bước đi.

MINH NHẬT nghiến răng! Cậu không thể thua như vậy được, cậu đã bỏ cả bán cả tuổi thơ của mình, cậu không thể thua như vậy! không thể! Tại sao MINH ĐĂNG lại thắng chứ? tại sao cậu lúc nào cũng thua? Không! Cậu không thể thua! Kể cả lần này!

MINH NHẬT đôi mắt như con thú, tiền về phía ghế, lấy cây súng đã giấu sẵn trong đó.

“mày phải chết!” MINH NHẬT điên loạn hét lớn, hướng súng về phía MINH ĐĂNG!

“coi chừng!” hắn xuất hiện, lao về phía MINH ĐĂNG.

“đoàng!”

Viên đạn hụt, găm sâu vào tường, hắn và MINH ĐĂNG né được viên đạn, nhưng cú ngã khiến hắn choáng váng cộng thêm sức chịu đựng của hắn gần như đã cạn, tạm thời không thể cử động được. MINH ĐĂNG kinh ngạc nhìn MINH NHẬT.

“hèn hạ!” MINH ĐĂNG rít qua kẽ răng!

“ha ha! Hèn hạ? tao không quan tâm! Chức vị đó là của tao…của tao! Mày không được lấy nó! đáng lý nó là của tao!” MINH NHẬT trở thành một kẻ điên loạn, hét lớn.

Chợt MINH NHẬT thấy bên ngoài cửa sổ, nó đang dìu TUẤN bước đi, liền nhếch mép cười.

MINH ĐĂNG nhìn theo hướng MINH NHẬT, chợt thấy bất an.

“tao…sẽ cho mày biết…cảm giác mất đi thứ mà mình yêu thương!”MINH NHẬT lầm bầm!

MINH ĐĂNG liền lao lên, nhằm giật cây súng.

“đoàng!”

MINH NHẬT nhắm vào chân MINH ĐĂNG, phát súng làm MINH ĐĂNG quỵ xuống.

MINH NHẬT nhếch mép cười, rồi bắt đầu bước đi.

“đứng lại! không được hại TINH MI! đứng lại!” MINH ĐĂNG hét lớn!

“đừng lo! Mày sẽ sớm theo nó thôi!” MINH NHẬT vẫn giữu nguyên nụ cười, tiền về phía cửa.

“ya! Tự do rồi!” nó hét lớn khi sắp ra được tới cổng. nó quay lại nhìn TUẤN “thấy chưa? Tôi nói sẽ giúp cậu thoát khỏi đây mà!” rồi cười ranh mãnh!

TUẤN cười khẩy. nhưng cậu vẫn cảm thấy gì đó không ổn! mọi chuyện kết thúc quá dễ dàng chăng?

“tự do rồi! cậu sẽ làm gì hả?” nó hỏi, chân vẫn không ngừng bước!

TUẤN nhìn nó, rồi cậu thoáng đỏ mặt!

“nếu được…tôi…muốn có một nhà hàng riêng!”

Nó gật gù, TUẤN nói tiếp!

“tôi sẽ là bếp trưởng!”

Nó tròn mắt nhìn TUẤN!

“cậu biết nấu ăn?”

TUẤN không nói gì, chỉ gật đầu.

“tôi sẽ được ăn miễn phí trong nhà hàng của cậu chứ?” nó chớp chớp mắt nhìn TUẤN.

TUẤN tỏ ra suy nghĩ một hồi, rồi nói.

“chỉ giảm 10% thôi! Lần trước thấy cô ăn như heo, nếu như cho cô miễn phí thì chắc tôi phải đóng cửa sớm!”

Nó đỏ mặt khi nghe TUẤN nói, rồi phụng phịu tiếp tục bước. TUẤN liền phì cười.

“thật là một ước mơ rẻ tiền!”

Tiếng nói vang len, khiến cả 2 cùng quay về phía sau, TUẤN thất thần khi thấy MINH NHẬT đang tiến tới, trên tay là một cây súng. Như bản năng, cậu liền tiến về phía trước để che chắn cho nó.

“chạy đi!” TUẤN nói, đúng như cậu nghĩ, mọi chuyện không thể kết thúc như vậy được! ít nhất là tới khi cậu chết!

“tránh ra!” MINH NHẬT gầm lên như một con hổ hung dữ! phút chốc nó cảm thấy sợ.

TUẤN không nói gì, vẫn đứng yên đó.

“đoàng!” MINH NHẬT nhắm vào TUẤN, viên đạn găm vào bụng cậu, đau, nhói, nhưng nhanh chóng cậu đứng vững để bảo vệ nó.

“đoàng! Đoàng! Đoàng!”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor