Đừng yêu tôi! đồ ngốc! - chương 47->49

Chương 47

Ngày chủ nhật, một ngày đáng lẽ nó được ngủ nướng, một ngày đáng lẽ là một ngày “hạnh phúc” của nó, thế mà giờ đây, nó phải lếch thân tàn ma dại qua nhà con TRANG để lấy mấy cái váy loli!

“hắc hắc! mày qua rồi hả? vô đi!” từ ngoài cửa, TRANG đã đứng đó từ khi nào, đợi nó!
Nó không nói gì, khẽ ngáp một cái rồi gật gật cái đầu, tay nó bị TRANG giật lôi vào nhà!
Lát sau,

“aaaaaaaaaaaaaaaa! Tao không mặc đâu!” nó như tỉnh ngủ, chạy vòng vòng trong phòng TRANG, phía sau, TRANG cầm một bộ váy loli dí theo!
“mày không mặc ai mặc hả? ai kêu mày tới trễ, 2 đứa kai chọn váy xong đi rồi, còn một cái thôi! Mặc vô cho tao!” TRANG hét lớn!
Tới góc phòng, nó ngó đông ngó tây, đúng là hết đường chạy, nó liền giương đôi mắt van nài nhìn con TRANG!
“hức! mày là bạn tao ít nhất phải dành trước cho tao chứ!” nó mếu máo!
“không bạn bè gì hết! ai biểu hôm qua nghe không rõ mà gật đầu làm gì! tao chịu! mặc vô đi!” TRANG ném cái váy qua cho nó!
Nó nuốt nước mắt, nhìn cái váy!
Nó thầm than, váy gì mà đã ngắn…còn xòe nữa! chưa kể rườm rà đủ họa tiết! tê không tệ nhưng nó biết mặc vào sẽ chật vật như thế nào! Mà nó là ai chứ? ngoại trừ váy đồng phục, hầu như nó ghét mặc váy! Nhất là mấy cái váy ngắn như vầy!
Nó ngước mặt nhìn con TRANG, miệng run run.
“thật tao không còn sựu lựa chọn!” nó hỏi.
“đúng!”TRANG gật đầu cái rụp!
Nó lẫn thẫn, nhìn con TRANG, xong thở dài vào nhà WC thay cái váy!

“kịch!” hắn dừng xe trước địa chỉ mà nó dặn!
Cùng lúc đó, cửa nhà của TRANG mở ra!
“you…you tới rồi hả?” nó nấp sau cánh cửa, ló đầu ra, dùng đôi mắt e ngại nhìn hắn!
Hắn nghiêng đầu, bộ dạng này của nó làm hắn tò mò!
Nó mím chặt môi, rồi hướng mắt nhìn xuống đất, xong thu hết can đảm bước ra!

Hắn sững người, một bộ váy thật…cầu kì nhưng có vẻ lộng lẫy với nhiều họa tiết phức tạp! tim hắn đập mạnh bởi…nó trông thật dễ thương!
Thấy hắn nhìn mình chằm chằm, nó càng đinh ninh rằng cái váy này thật…lố bịch!
Nó chu môi ra, quay lại!
“em đi đâu vậy? hắn ngạc nhiên!
“để tui thay bộ khác!” nó buồn thiu nói lại!
Hắn mở cửa xe, chạy lại chỗ nó, nắm tay giật lại!
“ngốc! sao phải làm vậy chứ?” hắn nói!
“thì…cái này…” nó chỉ xuống cái váy!
“hì! Đẹp lắm!” hắn chen vô nói!
Phút chốc, cả 2 cùng đỏ mặt! đẹp? hắn nói nó đẹp? nó tròn mắt nhìn hắn! hắn gãi đầu, đi về phía xe, mở cửa!
“chúng ta trễ rồi…nên đi thôi!” hắn nói!
Nó nhoẻn miệng cười, bộ dạng này của hắn chẳng phải đáng yêu sao? Nó nhún vai, mỉm cười thật tươi, cùng hắn bước lên xe và tiến về trường!

Với cao kiến của TRANG, lớp nó thật sự nổi bật! trước cửa lớp, 3 cô gái mặc váy loli thật thu hút! Nhiều người tới lớp nó vì tò mò, xong cũng phải mua!
“á….ĐĂNG kìa!” mấy nữ sinh trong lớp nó la lên! Lúc này nó đang…lôi kéo một học sinh cấp dưới, cũng ngước mặt lên xem!
ĐĂNG đứng nhìn nó, nghiêng đầu! cậu liền nhếch mép, tiến về phía nó!
“đẹp lắm!” ĐĂNG thì thầm, rồi đi vào lớp nó!
Nó đứng ngơ người, nhìn theo bóng ĐĂNG! Nụ cười hồi nãy…có phải là của ĐĂNG hồi đó! Nụ cười thân thiện, tỏa sáng…chứ không lạnh lùng như bây giờ! Bất giác tim nó thấy thật ấm áp! Xong nó quay trở lại công việc của mình!

“oa~~ mệt quá!” nó ngồi phịch xuống cái ghế đá sau trường, uống mấy ly nước mà nó…chôm được của tụi bạn! ai biểu bắt nó làm việc nặng nhọc làm gì, nó không thèm trả tiền cho biết mặt!
“uống từ từ thôi coi chừng sặc!” hắn từ đâu bước ra, ngồi cạnh nó! hắn đưa cho nó một cái hộp khá bắt mắt!
“cho tui à?” nó hỏi, hắn gật đầu! nó nhìn cái hộp trên tay, rồi mỉm cười, mở ra!
Nó ngạc nhiên khi trong đó là mấy cái bánh cup-cake socola dễ thương, không những vậy mùi socola còn lan tỏa, xộc vào mũi nó!
“em thích không? Lớp anh bán đó!” hắn cười, nói, nhìn gương mặt thích thú của nó, hắn thấy thật là vui!
“dễ thương quá à!” nó trầm trồ khen ngợi,một tay cầm cái bánh lên, ngắm nghía!
Lát sau, nó xụ mặt xuống, nhìn hắn than.
“hu~~ đẹp như vậy sao tui dám ăn chứ?”
Hắn phì cười, “nếu em thích, anh có thể làm cho em ăn nữa!”
“you biết làm sao?” nó tròn mắt ngạc nhiên! Cái vụ này lạ nhaz!
Hắn vẫn cười, gật đầu!
Nó cười tươi, nhìn cái bánh, xong cũng đưa vào miệng, cắn một cái! Nó nhắm mắt cảm nhận socola tan trong miệng! thật là ngon!
“chiều nay…em không bận gì chứ?” hắn nói, nó liền ngưng động tác ăn, nghiêng đầu nhìn hắn!
“ưm…rảnh! Chi vậy?” nó hỏi lại!
“anh…chiều nay có thể đi chơi với anh?” hắn ngượng ngùng, gãi đầu, xong cũng nhìn thẳng nó mà nói!
Bất ngờ, nó im lặng vài giây!
“cũng được!” nó nói, tiếp tục thưởng thức cái bánh!
Hắn thở phào!
Hắn nhìn xa xăm, nó có biết không? Lần đi chơi này…không hề bình thường! hắn nắm chặt 2 tay!
*TINH MI! liệu câu trả lời của em như thế nào? Liệu…anh có đặt đúng ván cờ không?*
Rồi hắn nhìn nó ăn, liệu quyết định này quá sớm, liệu…sau hôm nay…nó còn nói chuyện với hắn! có không? Tim hắn đập mạnh, nửa muốn thời gian ngừng trôi, nửa muốn chiều đến thật nhanh! Hắn không biết! chỉ mong…hắn đặt đúng ván cờ!

Chiều, đánh một giấc sau khi từ trường về, mở mắt ra, vẫn thấy những tia nắng của chiều tà!
Nó chép miệng, đã 4h rồi sao?
Nó nhanh chóng chạy vào WC đễ vệ sinh cá nhân!
Nó bước ra từ nhà WC, tay giũ giũ mái tóc ướt, chợt nhận được một tin nhắn từ hắn!
“anh đang đứng trước nhà em!”
Nó liền ló đầu ra cử sổ, phát hiện hắn đang đứng đó thật, thấy nó, hắn vẫy tay chào!
Nó đỏ mặt, lúng túng chạy vào trong nhà thay đồ!
“cạch!” cánh cửa mở ra, nó xuất hiện trước mặt hắn trong một cái quần bó màu đen bụi bặm cùng chiếc áo to thùng thình cá tính!
“you đợi lâu chưa vậy?” nó hỏi, chân vẫn bước về phía hắn!
“ừm! không lâu đâu!” hắn cười, nói, mở cửa xe cho nó!
Nó nhanh chóng bước vào trong xe!
“ưm…mình đi đâu vậy?” nó hỏi!
“công viên nhaz!” hắn quay qua, nói với nó!
“ah! Được nhaz! Tui thích công viên!” nó hớn hở!
“ok!” hắn cười cười, đáp! Nhấn ga nhanh chóng tới công viên trò chơi gần đó!

“này! Hôm nay đông quá à!” nó nhận xét, tiếp tục ăn cây kẹo bông gòn trên tay!
Hắn đi sau nó, không nói gì, chỉ mỉm cười! hắn…muốn nhớ mãi hình ảnh này! Chỉ sợ…sau hôm nay, hắn sẽ không được nhìn lại nó!
“nè! Tui với you chơi trò kia đi!” nó chỉ vào trò tàu lượn siêu tốc, tươi cười! hắn nghiêng đầu, nhìn nó! nhìn vào đôi mắt lấp lánh của nó!
“ừm! đi!” hắn nói, nắm tay nó bước lại chỗ bán vé!

“aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!” nó la lên khi…tàu mới khởi hành!
Mọi người chú ý tới nó…nghĩ nó chắc chạm mạch! tàu chưa lên cao mà đã la!
Nhưng nó thì khác, nó la lên vì đang rất phấn khích vì đây là lần đầu tiên nó chơi trò này!
Nó quay qua bên trái, nhìn những gương mặt ở dưới đang nhỏ dần nhỏ dần, nó thực sự cảm thấy thích thú!
Hắn nhìn nó, lắc đầu! trông nó thật trẻ con! Nhưng…sao hắn lại yêu trẻ con chứ? buồn cười! hắn nắm lấy tay nó!
“nếu sợ, hãy nắm chặt tay anh!” hắn nói to khi tàu bắt đầu rơi!
Nó định nói gì đó…nhưng tàu đã lao xuống với tốc độ chóng mặt! mói người la lên ầm ĩ, nó cũng la, tiếng gió xé không khí vù vù, gió phả vào mặt hơi đau rát! Nhưng vui vẫn là chính!

Thế nhưng…trong cái đống âm thanh ầm ĩ đó…trog lúc mọi thứ thật hỗn loạn…lại có một người…còn tâm trí để ngắm một người…và nói: “anh yêu em!”

Chương 48

Sau khi cái tàu lượn kết thúc, nó loạng choạng bước xuống, tay thì báu vào tay hắn bởi chung quy nó cũng chẳng biết trời trăng mây đất gì nữa, một tay thì bụm miệng lại!
“ưm…không được rồi!” nó lí nhí rồi chạy một mạch vào nhà vệ sinh! Hắn lắc đầu, đi lại đợi
nó!

“em không sao chứ?” hắn hỏi khi thấy nó bước ra siêu vẹo! gương mặt xanh xao, tái nhợt, thở nặng nhọc!
“ngốc! Không chơi được mà chơi làm gì chứ?” hắn lấy tay lau mồ hôi cho nó, nói bằng giọng lo lắng thực sự! mặt hắn nhăn lại, tim hắn như lửa đốt khi thấy gương mặt nó như vậy! hắn tự trách mình đã không cản nó!
“hic! Tui có chơi bao giờ đâu mà biết chơi được hay không chứ?” nó nói!
“nhưng đừng lo, tí nữa là khỏe à! Rồi mình đi chơi tiếp!” nó đưa ngón cái lên, nháy mắt, cố gắng chưng ra bộ mặt vui vẻ cười nói!
Hắn mỉm cười, rồi dìu nó vào nhà ăn gần đó!
“em ăn gì hả?” hắn hỏi khi đã tìm được chỗ ngồi!
“ngại quá! Để tui đi mua với you nhaz!” nó mở tròn mắt nói, tính đứng dậy liền bị hắn đẩy xuống!
“không! Nếu ngại thì em ngồi đây đi! Anh đi mua được rồi! mà em ăn gì nhỉ?” hắn nghiêng đầu nhìn nó!
Nó khó hiểu, nó ngại là vì ngồi đây, còn hắn nói nếu nó ngại thì cứ ngồi đây! Vậy là sao?>”<
“ưm…cho tui gà rán! Với coca!” nó nói! Hắn cười với nó xong nhanh chóng chạy đi mua!

“hic! No quá!” nó xoa xoa bụng sau khi ăn xong…cả kí gà rán!
“em ăn nữa không?” hắn cười nói.
“hic! Thôi! Ăn nữa chắc bể bụng!” nó đỏ mặt, xấu hổ, nhìn ra ngoài trời!
“này…mây đen nhiều quá, chắc tối nay trời mưa, you có nghĩ vậy không?” nó nhận xét, mắt vẫn dán vào các đám mây đen phía chân trời!
Nghe nó nói xong, hắn cũng quay mặt ra phía bầu trời, khẽ nhíu mày rồi ừm!
“tui với you chơi xe điện đụng đi!” nó hớn hở, đề nghị!
Hắn chợt im lặng, hắn nghĩ ngợi….
Hắn nhìn thẳng vào mắt nó khiến nó sững người, rồi hắn thở hắt ra! Xong cười, nắm tay nó đi!
Nó và hắn tới trò xe điện đụng, đây quả là trò chơi lúc nào cũng đông khách, nó phải chem lấn mãi mới mua được vé!
“nè! Của you nè!” nó gương mặt rạng rỡ chạy ra đưa vé cho hắn!
Hắn nhăn mặt!
“anh nói là để anh mua, em lại không nghe! Mệt lắm hả?” hắn quan tâm nó! nó nhìn hắn, cảm thấy một chút ấm lòng xong lắc đầu!
“không có mà! Để you mua hoài…ngại! thôi! Vô chơi!” nó nắm tay hắn, kéo vào trong!

“rầm!”
“a! đụng you nè!” nó la lên thích thú! Miệng cứ ko ngừng cười tươi!
“hì! Vậy anh đụng lại!” hắn nói, rồi quay tay lái, đụng nó!
Thế là 2 đứa cứ thi nhau đụng qua đụng lại, đến nỗi cả 2 đang đứng im mà không biết! cả 2 chỉ biết cười…cười thật sảng khoái!

“ah~~! Vui quá à! Còn trò gì nữa ta?” nó tay cầm cây kem, vừa đi vừa nói!
“trò đó!” hắn chỉ lên cái đu quay đứng to ơi là to!
Nó theo hướng tay hắn chỉ, nhìn lên! Bây giờ đã là 7h tối, cái đu quay đã rực sáng bởi rất nhiều đèn trông thật đẹp! nó ngắm nghía một hồi, rồi nhìn hắn cười!
“ok! Đi thôi!” nó nói, chạy lên phía trước!
Hắn khẽ lắc đầu rồi chạy theo!
Nó và hắn mướn ống nhòm để nhìn cảnh thành phố! Nó cầm ống nhòn, chỉa qua chỉa lại, buồng đu quay không gian chật hẹp, cứ bị nó “tra tấn” không thương tiếc!
Nó hết quay qua trái, rồi quay qua phải, chợt…nó cầm ống nhòm nhìn ngay trước mặt! thấy hắn đang nhìn mình!
Nó lè lưỡi trêu hắn!
“sao không ngắm cảnh hả?” nó thắc mắc!
Hắn không nói gì, chĩ khẽ lắc đầu!
Nó nhún vai, rồi tiếp tục ngắm cảnh! Nhưng cứ cảm thấy kì kì khi hắn nhìn nó!
Nó bỏ ống nhòm xuống, nhìn hắn!
“nè! You bị gì hả?” nó nghiêng đầu hỏi hắn!
“lát nữa…anh dẫn em đến một nơi!” hắn nói, mắt vẫn không rời nó!
“nơi nào?” nó tò mò, đôi mắt sáng rực!
“một nơi rất đẹp!” hắn cười!
Nó im lặng…chắc chắn hỏi hắn hắn sẽ không nói, đành ngồi tưởng tượng vậy!

Chơi xong trò đu quay, hắn à nó lên xe, tới nơi mà hắn nói!
Nó hào hứng nhìn đường đi! Rồi…cảnh vật càng lúc càng quen thuộc!
“kịch!” hắn đậu xe trước một lâu đài!
“chỗ…chỗ này!” nó chỉ chỏ!
Hắn cười, rồi mở cửa cho nó! mắt nó vẫn dán về nơi trước mắt, đây là nơi mà hắn đã tổ chức sinh nhật!
“em nhớ chỗ này chứ?” hắn hít thật sâu, đút tay vào túi quần rồi nói!
Nó nhoẻn miệng cười, rồi gật đầu!
Hắn nhìn nó thật lâu, nhìn nụ cười của nó, nhìn ánh mắt của nó! tới lúc rồi!
“đi thôi!” hắn mở cánh cổng, bước vào bên trong! Nó đi theo hắn! gần nửa năm nó mới đến đây, nơi đây khác hơn trước! vẫn những cánh hoa hồng kia, nhưng chúng diễm lệ hơn, yên ắng hơn!
Rồi 2 đứa dừng chân trước cái sân khấu giữa hồ! hắn quay lại mỉm cười với nó, rồi nắm tay nó tiến về nơi đó!
Ánh trăng bắt đầu lên, chiếu bóng hắn và nó xuống những đóa hoa hồng đỏ thắm, nó và hắn dừng ngay giữa sàn nhảy!
“em nhớ chỗ này không?” hắn hỏi!
Nó nhìn quanh, gãi đầu, sao không nhớ được nhỉ? Lần đầu tiên nó khiêu vũ…là chỗ này! Mà người đầu tiên nó khiêu vũ cùng…là hắn! nó thoáng đỏ mặt rồi gật đầu!
Hắn liền nắm tay nó, rồi ôm eo nó!
“let dance!” hắn thì thầm!
“ưm…tui chưa học nhảy!” nó lắc đầu nguầy nguậy!
“cứ theo cách cũ mà làm!” hắn cười!
Nó lúng túng, rồi nhìn hắn…cách cũ…a! đừng nói hắn bắt nó đứng lên mũi chân hắn nữa chứ!
Nó gương mặt đỏ lên vì xấu hổ, nhìn xuống đất! rồi nhìn hắn, hắn vẫn giữ nguyên nụ cười đợi nó! nó thở hắt ra, rồi khẽ lấy mũi chân chạm mũi chân hắn!
Hắn bắt đầu bước đi, chân nó cũng di chuyển theo!
“you thích nhảy lắm à?” nó hỏi để phá tan cái không khí yên ắng!
Hắn nhún vai… “không! Thích nhảy với em thôi!”
“vậy à!” nó chu môi ra, mặt ngẩn ngơ khó hiểu!
“này!” hắn kêu nó!
“hửm?”
“đi thôi! Anh cho em xem cái này!” hắn nháy mắt với nó, rồi nắm tay nó bước đi!
Nó theo hắn, nhìn xung quanh! Thực sự nơi đây quả là đẹp tuyệt, 2 bên đường không là hoa hồng thì là loại hoa sặc sỡ khác! Màu sắc của chúng thật hài hòa, cả mùi hương tỏa ra cũng thật dễ chịu!

Nó sững người, khi xuất hiện trước mặt nó là hồ nước trong veo, phản chiếu lại trăng, sao, tạo nên một bầu trời khác ở giữa hồ!
Ven hồ và những đóa hoa rực rỡ, cũng phản chiếu trên mặt hồ tạo nên khung cảnh thật kì lạ!
“em thích không hả?” hắn hít thật sâu, tự hào nói! Đáng lẽ cái hồ này đã bị bỏ mặc từ lâu! Nhưng vì nó, hắn đã làm lại nơi này! Bây giờ trông chúng còn đẹp hơn khu vườn hoa hồng kia!
Hắn quay lại, đối diện nó, cười!
“em nhắm mắt lại đi!” hắn nói!
Nó nghiêng đầu nhìn hắn, rồi cũng nhắm mắt!
Nó nghe tiếng hắn bước đi, nhưng nhanh chóng tiến lại gần nó!
“rồi! em mở mắt ra đi!” hắn nói, nó cũng nhanh chóng mở mắt ra vì tò mò!
Nó bất ngờ khi đập vào mắt nó là một bó hoa hồng!
Nó nhìn hắn, ngạc nhiên, khó hiểu, nhưng…một cái gì đó…lo sợ!
Hắn cũng nhìn nó, nhìn thẵng vào mắt nó, rồi hắn mím môi lại….

“TINH MI! anh yêu em! Làm bạn gái anh chứ?”

Chương 49

Gió thổi!
Những cánh hoa hồng trong bó hoa của hắn rung rung, những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ phẳng lặng!
Gió còn làm cho tán cây xào xạc, làm cho tóc nó tung bay, làm cho hàng mi của hắn xao động!

Nó đưa ánh mắt đau khổ nhìn hắn! điều nó lo sợ tới rồi sao? Câu mà nó không muốn nghe hắn cũng đã nói! Nó phải làm gì? bất chợt nó muốn khóc! Nhưng lí trí không cho phép! Nó nhắm mắt lại, ròi nhanh chóng mở mắt ra, chưa bao giờ ánh mắt nó mạnh mẽ và kiên quyết tới vậy!

“ko! Mơ à!” nó cười khẩy một cái!

Hắn tròn mắt nhìn nó…bàng hoàng…kình ngạc! nó vừa nói gì vậy? ánh mắt đó là sao? Nụ cười đó ý nói gì? tại sao…
“em đùa với anh đúng không?” hắn cười, tim hắn như bị bóp nghẹt!
Nó nhún vai, “ừm! tui đùa đó! Thì sao? You tưởng you là ai mà đòi tui là bạn gái chứ?” nó nhắm mắt lại! Đau quá! Tim nó…lồng ngực như muốn nổ tung khi phải nói những lời như vậy!
Hắn như không tin những gì mình vừa nghe, lấy tay đặt lên trán! Hắn nhăn mặt! nhìn thẳng vào mắt nó!
“anh không tin!” hắn gằn giọng!
“kệ you! You ngu ngốc, mở tưởng, không tin cũng được! giờ tôi muốn về!” nó nói, hững hờ quay lưng bước đi!
Một vòng tay nhanh chóng ôm nó!
“làm ơn! Em nói dối đúng không? Anh biết em cũng yêu anh mà! Anh biết mà!” hắn gục đầu lên vai nó, chợt…1 giọt nước mắt rơi! “làm ơn! Đừng làm vậy với anh!”
Trên má nó, xuất hiện một giọt nước, là nước mưa, hay nước mắt! nó không biết, chỉ biết tim nó nhói lên! Đau lắm!
Nó nhắm mắt lại, thật chặt!

“pặc!”
Nó hất tay hắn ra, vùng chạy khỏi vòng tay ấm áp đó! Nó bước đi, không hề quay lại nhìn, dù chỉ một lần!

Bó hoa hồng…đủ 11 bông…rơi xuống đất…tan…vỡ! như tim hắn…như tim nó…mưa rơi…như giọt nước mắt nó và hắn đang lăn dài!
Hắn lặng người! tại sao chứ? hắn đưa tay lên môi mình…nơi đây…chẳng phải từng chạm môi nó sao? Hắn nhìn tay mình…chẳng phải đã từng ôm nó sao? Vậy tại sao…đó đâu phải là những lời hắn muốn nghe! Hắn đang mơ sao? Trời xin đừng mưa! Xin đừng mưa! Những giọt mưa làm hắn đau rát! Đau! Hắn cảm thấy đau? Vậy…đây đâu phải là mơ!
Hắn khóc…từng giọt nước mắt lăn dài trên đôi má của hắn! hòa cùng mưa, vỡ vụn dưới đất! hắn cười khẩy! TINH MI…em phải làm tôi đau khổ vậy sao? Em…thành công rồi đấy!

Nó bước đi, mắt chỉ dán vào đôi chân trần, không biết tại sao…đôi giày đang mang lại nặng tới vậy…nên nó đã bỏ lại đôi giày đó! Mà…nó đang ở đâu…nó đang đi về phía nào? Hồ nước trong veo….vườn hoa hồng thơm ngát…khiêu vũ…đó là những thứ nó vừa đi qua và vừa làm sao?
Hụt hẫng…nó cảm thấy hụt hẫng! nó trách mình ngốc! sao lúc hắn ôm nó…nó không bỏ chạy! sao lúc hắn hôn nó…nó không đẩy ra? Để hắn phải ôm hi vọng! để hắn biết rằng…nó cũng yêu hắn! nó khóc! Nhưng có muộn không khi bây giờ mới hối hận! có nên gọi đó là những giọt nước măt muộn màng? Có nên gọi nó là đứa ngốc!
Nó ngước mặt lên trời, ngắm nhìn những giọt mưa! Mưa chạm da thịt nó…nhưng nó cứ ngỡ mưa đang giày xé tim nó! sao nó đau vậy? sao nó trống rỗng! nó mất phương hướng!

“hức….hức….hức…đáng….đáng ghét ơi….tui xin lỗi….hức…..tui xin lỗi thiệt đó….hức….!” nó bây giờ mới khóc nấc lên, như một đứa con nít, nó ngồi hẵn xuống mặt đường!
Con đường vắng lặng ở giữa những cánh đồng hoang đầy gió! Bây giờ chúng ngập trong mưa! Chỉ có tiếng rì rào của mưa xé nát không gian yên tĩnh…ai có biết đâu…hòa vào đó cũng là nước mắt! nước mắt của 2 người…giọt nước mắt thất vọng…giọt nước mắt hối hận! tất cả như thật đau thương! 2 con tim…dường như ngừng đập!

“cậu ngồi đây làm gì hả?” chợt một cái ô đưa ra, che cho nó!
Nó ngước đôi mắt thất thần nhìn lên! Là ĐĂNG? Sao ĐĂNG lại ở đây?
ĐĂNG nhìn nó, cậu buồn! ngồi xuống bên nó, cậu khẽ lấy tay lau m
ặt cho nó! cậu không biết là mình đang lau nước mưa, hay nước mắt của nó!
No nhìn ĐĂNG? ĐĂNG trước mặt nso là ai? Oogn trùm hay thằng bạn của nó? nó không biết…chỉ biết ĐĂNG ở đây, nó sẽ có bờ vai để khóc!
“ưm…….ĐĂNg ơi! Hức!” nó ôm choàng lấy ĐĂNG…nó khóc…khóc thật nhiều! đến bây giờ cảm xúc của nó mới có thể vỡ òa! Nó không biết làm gì ngoài việc khóc! Tiếng mưa át đi tiếng khóc của nó! nhưng ĐĂNG vẫn có thể nghe được! tâm trạng cậu chùn xuống! chỉ biết đáp lại nó bằng một vòng tay ấm áp! Nó…chỉ biết khóc! Khóc mà không biết rằng có một người…tim rất đau!
ĐĂNG khẽ nhắm mắt, cậu ngồi yên cho nó dựa đầu vào vai mình mà khóc, vỗ vỗ lưng nó, cậu mong nó đừng khóc nữa! mỗi tiếng nấc như gào xé tim cậu! không những đau mà còn buốt!

sau nửa tiếng khóc dưới mưa, nó mới chịu theo ĐĂNG lên xe để về nhà! Trên xe, nó không nói một lời, mắt chỉ dán ra ngoài cửa sổ, mặc dù ngoài đó chỉ là bóng đêm và những giọt mưa đang bám đầy trên cửa sổ!
“kịch!” xe ĐĂNG dừng lại trước nhà nó, cậu chạy ngay xuống để mở cửa xe cho nó! nó bước xuống xe, lạnh lùng tiến về phía trước, khi gần tới cửa, nó dừng lại!

“cám ơn!” rồi nó bước đi vào trong nhà! ĐĂNg nhìn nó, rồi cậu thở hắt! rồi cậu quay lại với 2 người vệ sĩ!
“tiếp tục theo dõi cô ấy! có chuyện gì cứ báo! 2 người hôm nay làm tốt lắm!” xong, ĐĂNG bước vào trong xe, chạy đi! Để lại 2 người vệ sĩ đứng đó một hồi, cả 2 nhanh chóng tản ra, tìm vị trí phù hợp để quan sát và bảo vệ nó!

Nó từ nhà tắm bước ra, những giọt nước còn đọng lại trên tóc nó, như hồi chiều…mưa đã đọng lên đó!
Nó ngồi tại cửa sổ, mưa đã tạnh! Nó nhìn xuống dưới nhà, mới hồi chiều…hắn còn đứng đó, ngước lên cười! và nó…cũng cười với hắn…tại đây!
Nó nhớ nụ cười của hắn…làn da rám nắng của hắn…ánh mắt…
Nó khẽ lấy tay chạm vào cửa kính, hơi nóng phả vào kính tạo một màn hơi sương…
“xin lỗi! là tại tôi…đúng không? Là…tất cả là đều do tôi! Tại tôi! Toi xin lỗi…đồ đáng ghét! Hãy tìm người khác…người mà mang tới may mắn cho you!” nước mắt nó lại lăn trên đôi má “yêu tôi! Chỉ là đồ ngốc!”

12h khuya, nó vẫn ngồi đó, nhìn vào hư vô….

“một con vịt xòe ra 2 cái cánh
Nó kêu rằng cáp cáp cáp cạp cạp cạp!”
Nó từ từ nhìn vào điện thoại! giơ fnayf ai lại gọi cho nó chứ?
Tim nó chợt thắt lại…khi màn hình hiện lên hàng chứ “đồ đáng ghét!”
Nó cầm đt lên…nên bắt máy…hay lạnh lùng bâm tắt!
Ngón tay cái của nó…run run…

“alo!” nó nói!
“xin hỏi…cô là bạn của chủ nhân số điện thoại này?”
Nó ngạc nhiên khi đó không phải là giọng hắn!
“anh là ai?” nó hỏi!
“tôi là nhân viên của quán bar BOX! Chủ nhân số điện thoại này hiện đang rất say! Cậu ấy cứ nhắc đến tên TINH MI nên tôi đã mạn phép dùng điện thoại của cậu ấy gọi cho cô! Hiện giờ cậu ấy chỉ có một mình…liệu cô có thể….alo….alo…..cô còn đó không?” nhân viên nhìn vào màn hình, thấy đầu dây bên kia đã cúp máy! Cậu nhăn mặt khó xử, nhìn vào đt, xong nhìn hắn đnag nằm trườn trên bàn rượu, miệng không ngừng kêu TINH MI!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor