Năm Năm Bị Đánh Cắp - Chương 08 - Phần 2

4.

Mình chỉ giúp Hà Mạn nhanh chóng tìm về trí nhớ bị mất, không có suy nghĩ khác. Tạ Vũ cứ tưởng vậy.

Không hiểu sao cô còn nhớ rõ ngày này, cũng không muốn bác bỏ đi những gì cô nói.

Anh đứng trước cửa nhà hàng của Danny, củng cố tinh thần, hít sâu một hơi mới đi vào.

Năm năm trước Danny còn là đầu bếp, năm năm sau quản lý một hàng hàng mà ông chủ trước kia để lại, cậu ta đã xây dựng cải tạo một cách tiết kiệm, chính mình làm chủ. Trước kia, ngày kỷ niệm kết hôn của Hà Mạn và Tạ Vũ đều chúc mừng tại đây. Đương nhiên điểm này, lúc này Hà Mạn là không có khả năng nhớ được.

Tối hôm qua cô cũng không đề cập qua muốn tới nơi này. Xem ra vẫn chưa nhớ được điều gì.

Hà Mạn đi đến nhà hàng rất sớm, cô cũng không gặp Danny, theo sự chỉ dẫn của nhân viên phục vụ ngồi xuống chỗ Tạ Vũ đặt trước.

Bàn đặt trước của họ nằm trong một cái sân nhỏ, các vết nứt lớn trong các bức tường được xây dựng bằng cách lấp đá phủ đầy cây thường xuân, tầng tầng lớp lớp, như một thác nước xanh biếc mà kiên cố, lại giống một bức họa trong tranh cuộn. Sắc trời màu xanh đậm dần dần chuyển qua màu đen thăm thẳm như đại dương, nhân viên phục vụ đi đến mang theo vài cây nến đặt lên bàn. Hà Mạn nhìn chằm chằm ánh sáng cây nến, cảm thấy nhàm chán, vì thế cầm lấy di động.

Cô thật sự rất yêu cái di động này. Có camera trước khiến cô không cần phải đảo ngược điện thoại ra sau như trước đây. Trước kia dùng điện thoại một mười bức mới được một bức, còn lại toàn là những vẻ mặt đáng sợ.

Vừa tốt nghiệp đại học, Hà Mạn chính thức biến mình thành người mới, bấm lỗ tai, cắt tóc, có kiểu tóc mà cô rất thích, lại không có khiếu, chỉ biết nhìn màn hình tivi mà cắt theo. Trên đường cắt, trên bàn cơm cũng cắt, trước noel cũng cắt, cứ không ngừng cắt tóc… Sau đó, tên Hà Mạn được lưu trong điện thoại Tạ Vũ biến thành “Mạn tay kéo”.

Hà Mạn lẳng lặng nhìn màn hình di động của mình. Đêm nay cô và Tạ Vũ tách nhau rời khỏi nhà, rời khỏi nhà trước cũng chưa nói, bởi vì không muốn anh thấy sự chuẩn bị chu đáo của mình.

Cuối cùng vẫn là kém mình hơn năm năm trước. Hà Mạn từng cảm thấy, cái gọi là “điều quan trọng của người phụ nữ 25 tuổi là cần sử dụng mỹ phẩm để kéo về tuổi thanh xuân” trước kia cô cứ nghĩ là nói dối, bây giờ đã có chút tin.

Tuy rằng không thể trẻ trung như vừa mới kết hôn, nhưng trong ánh mắt hay mọi hành động cử chỉ đều có sự quyến rũ riêng, thường có phong cách riêng của mình.

Hà Mạn buông di động.

Hôm nay cô nhất định phải thể hiện hết sức mình. Cô có lời quan trọng muốn nói với Tạ Vũ.

Tạ Vũ bước nhanh đi vào sân nhỏ, vẻ mặt xin lỗi: “Em tới sớm như vậy sao, anh không nghĩ đến trên đường lại kẹt xe. Thật xin lỗi.”

Hà Mạn nở nụ cười: “Không sao đâu, anh uống một chút nước trước đi.”

Mất trí nhớ thật tốt, nếu trước kia, anh dám muộn như vậy, lý do duy nhất có thể khiến Hà Mạn còn có thể chờ anh là hắt ly nước này vào mặt anh.

Cũng đều là muốn anh uống nước, nhưng phương pháp khác xa nhau như vậy.

Tạ Vũ đưa tay nhận cốc nước từ cô, uống một hơi cạn sạch, ổn định tinh thần nhìn qua thấy Hà Mạn hôm nay rất đẹp, Tạ Vũ nhìn cô qua ánh nến, giật mình hoảng hốt.

“Làm sao vậy?” Hà Mạn trong lòng biết rõ ràng, lại nhíu mày ra vẻ ngây thơ.

Đây là chiến thuật. Toàn thế giới công nhận, “Đẹp mà không biết” là mức độ cao nhất của phụ nữa.

“Không có việc gì, đói bụng thôi.”

Ha ha, đi chết đi. Hà Mạn mỉm cười.

“Welcome (hoan nghênh)!” Một giọng nam to truyền đến.

Hà Mạn còn chưa thấy rõ mặt Danny, liền nhận được một cái ôm chủ động nhiệt tình từ đối phương, cả người không hiểu.

Mình và anh ta quen thuộc vậy sao?

Danny vẫn là bạn tốt nhất của Tạ Vũ, nhưng Hà Mạn và anh ta không thực sự hợp nhau. Bạn trai bên người ngồi nhìn, khuôn mặt rõ ràng là xúi giục, đề phòng trước chuyện này.

Huống chi, cô và Danny còn có khúc mắc.

Ngay lúc Hà Mạn còn âm thầm nghi ngờ, Danny đã ân cần thăm hỏi đến Hà Mạn: “Chị dâu! Rất nhớ chị nha!”

“Danny? Anh… Anh không cần đi nấu thức ăn sao? Đầu bếp có thể ở bên ngoài tùy tiện chạy loạn sao?”

“Chị dâu, chị thật hay nói giỡn, phòng bếp chúng tôi chứ đâu phải nhà tù.”

Tạ Vũ bật cười: “Danny đã thu mua nhà hàng này, hiện tại cậu ấy là ông chủ.”

Hà Mạn trợn tròn đôi mắt, vội vàng chúc mừng Danny: “Chuyện đó thật sự là quá tốt, anh thật lợi hại! Chúc mừng chúc mừng!”

Danny xấu hổ nhếch miệng: “Đúng vậy, tôi cũng rất thích thú… Tôi hạnh phúc đã năm năm.” Anh ta xoay người hướng Tạ Vũ đảo mắt, lặng lẽ chỉ vào đầu, “Tớ hiện tại đã tin hoàn toàn.”

“Tin tưởng cái gì?” Hà Mạn hỏi.

Danny lập tức mặt biến sắc, bày ra một bộ dáng đau khổ nói: “Là không dám tin mà, chuyện ngoài ý muốn như vậy đều xảy ra trên người chị, tôi cảm thấy đau lòng thay chị mà, chị dâu!”

Anh ta dừng một chút, bổ sung thêm vài từ chính nghĩa: “Phải biết rằng, tình cảm vài năm này của chúng ta thật sự rất tốt!”

“Là… Sao?” Hà Mạn nghi vấn trong lòng càng lớn, quay đầu nhìn về phía Tạ Vũ, xác nhận lời Danny nói có mấy phần là thật. Tạ Vũ không biết nên trả lời lại như thế nào, chỉ có thể nhìn cô cười ngây ngô.

Ánh mắt Danny nhìn về phương xa, làm như chìm đắm vào kỉ niệm tiếp tục nói: “Hàng năm tôi đều giữ lại cái bàn này, tự mình xuống bếp vì hai người. Hơn nữa mỗi lần chị đến tôi đều đãi món bit tết đắt nhất, rượu vang tốt nhất. Tạ Vũ thật cưng chiều chị, chị muốn cái gì cậu ta liền đáp ứng cái đó, trả tiền chưa bao giờ nháy mắt! Ai, đúng rồi, chúng tôi vừa nhập vài chai rượu vang lâu năm, có muốn thử không? Mặt Tạ Vũ từ từ chuyển sang tái.

Hà Mạn nghe ra những lời phóng đại, có cô gái nào muốn nghe người ta tâng bốc chồng mình khiến mình tổn thương. Cô lập tức quay đầu và hào hứng hỏi: “Vũ, anh cảm thấy thế nào? Có muốn thử xem xem?”

Bây giờ cô đã biết quan hệ giữa mình và Danny trong năm năm quả thật không đổi.

“Em muốn thì chọn đi.” Tạ Vũ mỉm cười nhìn Hà Mạn nói.

Sau đó dùng tay chỉ vào cái bảng dưới bàn nhìn Danny.

Hà Mạn vui vẻ quyết định: “Tốt lắm, cho một chai đi!”

“Còn có thịt bò Kobe mới nhập, tuyệt đối tươi, là tôi tự mình kiểm tra, chị yên tâm!”

“Cậu không phải chế biến đồ ăn Ý sao?” Tạ Vũ đau đầu.

“Tốt lắm, cũng cho một phần.” Hà Mạn cười gật đầu.

Mất trí nhớ có thể thấu tình đạt lý như vậy sao, trong lòng Danny vui vẻ, tiếp tục rèn sắt khi còn nóng, nhìn Hà Mạn tiến hành thôi miên chiều sâu: “Hai người kết hôn được vài năm, bạn bè của Tạ Vũ đều cảm thấy chị dâu là người vô cùng sảng khoái, lại hiền thục. Chị có biết hay không, mỗi khi có World Cup, chị đều chủ động mời chúng tôi và các anh em cùng đến nhà xem trận bóng! Hơn nữa chị luôn dọn dẹp nhà sạch không còn một hạt bụt, sàn nhà hai người trắng sáng sạch bóng, ngay cả một cọng tóc đều không có, cả căn nhà ngập tràn mùi hoa, hoa gì nhỉ…Oh, hoa oải hương! Thật khiến cho người ta không muốn rời xa mà!”

Lần đầu tiên có người tình nguyện vui sướng nói về cuộc sống hôn nhân của cô và Tạ Vũ, Hà Mạn tuy rằng cảm thấy rất nhiều miêu tả là lạ, nhưng nghe được nên rất thích thú, loại cảm giác này xa lạ như gây nghiện. Biểu hiện Tạ Vũ bên cạnh rất lạ kì, như là đau khổ nhẫn nhịn cười.

Lời nói Danny vẫn sinh động như cũ: “Điều làm cho chúng tôi cảm động là, chị vào mỗi lần chúng tôi đến, đều mua đầy bia để trong tủ lạnh, nhiều loại lắm, ồ, chị còn có thể điều Margaret, chế biến các loại…”

Tạ Vũ thấy Danny càng nói càng thái quá, vội vàng mở miệng đuổi anh: “Đói bụng rồi, đừng nói nữa, mang thức ăn lên.”

Vừa thấy Tạ Vũ ra tiếng ngăn cản, những lời những ý mà Danny nói chưa hết đành phải dừng lại, xoay người chỉ nhân viên phục vụ, nhìn Hà Mạn nói: “Không thành vấn đề, chúng ta lúc sau lại tán gẫu, tuy nhiên bây giờ mở rượu trước, mở rượu trước!”

Gạo nấu thành cơm rồi, tí nữa nhìn xem cậu trả tiền như thế nào. Danny vui sướng rời đi.

5.

Động tác nhân viên phục vụ rất nhanh, Danny vừa biến mất, chàng trai mang đến chai rượu và đồ mở nắp.

Không biết như thế nào, có lẽ là Danny vừa rồi khá ầm ĩ, cho nên khi anh ta vừa đi, hai người nhìn nhau im lặng.

Cũng may còn có rượu.

Lấp đầy khoảng cách giữa hai trái tim, hoặc là dùng một câu rồi một câu, hoặc là dùng một ly rồi một ly.

Hà Mạn uống thật sự rất nhanh, thức ăn vừa mang lên cùng với món canh hai người đã ăn xong, lại uống hơn phân nửa bình rượu.

“Uống chậm thôi.” Tạ Vũ mở miệng ngăn cản, “Em muốn thịt bò Kobe còn chưa mang lên đâu, bình rượu này uống kèm với thịt bò, bây giờ em uống hết, tí nữa làm sao bây giờ?”

Anh đương nhiên muốn khuyên nhủ cô, mỗi lần cô nâng cốc kính anh, làm hại anh một bụng đầy rượu.

“Ồ.” Hà Mạn đã đôi chút say rượu, dây thường xuân bao quanh tường nhìn qua có chút khác khác, cô bỗng nhiên rất muốn nói chuyện, những điều cấm kỵ của quá khứ, không có gì không thể nói

Rượu khiến người ta trở nên mạnh mẽ.

Hà Mạn say rượu nên cảm thấy rất hạnh phúc rất dễ dàng.

Cũng thật dễ dàng đau thương.

“Em về nhà…Em muốn ở nhà nhiều hơn một tuần.” Hà Mạn chậm rì rì nói.

Tạ Vũ không biết cô muốn nói cái gì, không tiếp tục, chỉ có thể im lặng nhìn cô.

“Không có tí xíu kí ức về ngày xưa, làm sao bây giờ, em vẫn nghĩ không ra, làm sao bây giờ?”

Ánh mắt Tạ Vũ xuyên qua ánh nến, phiêu diêu không rõ.

“Đó cũng là chuyện tốt, không cần cưỡng cầu.” Anh nói.

“Nghĩ không ra, em sẽ vẫn yêu anh.” hai má Hà Mạn ửng đỏ, đôi mắt sáng ngời không kiêng nể gì nhìn anh, “Yêu giống năm năm về trước.”

Tạ Vũ nghẹn lời.

Hà Mạn cảm thấy ánh mắt bắt đầu ướt, nhưng mà cố nhịn xuống, tiếp tục nói: “Nhưng anh không yêu em. Anh chán ghét em, em cảm giác được điều đó. Em không biết vì sao lại vậy. Anh có thể nói cho em biết vì sao không?”

Tạ Vũ vẫn không nói lời nào. Hà Mạn cũng không ép anh, chính mình cầm lấy ly rượu, híp mắt uống cạn ly.

“Có đôi khi em không hy vọng nhớ được, em sợ nhớ được là mình không yêu anh. Có đôi khi em lại thật hy vọng mình có thể nhớ được, như vậy em sẽ không yêu anh, chúng mình liền ngang hàng.”

“Đừng uống nữa.” Tạ Vũ nhẹ nhàng lấy ly rượu trong tay Hà Mạn.

May mắn lúc này Danny tự mình bưng hai phần bít tết đi tới, đẻ trước mặt hai người. Danny liếc mắt nhìn bình rượu, trong mắt phát ra ra ngạc nhiên: “Chị dâu tửu lượng tốt nha, một chai đủ sao, có muốn mở thêm một chai?”

“Anh chờ một chút!” Hà Mạn đầu lưỡi đắng chát, cúi đầu lôi từ túi xách ra một cây bút, cầm trên tay, ở mặt trên xiêu xiêu vẹo vẹo viết vài chữ, cười đưa tới trước mắt Danny.

Mặt trên viết bốn chữ xấu: “Trúng thưởng một chai.”

“Chúng ta trúng thưởng nha.” Hà Mạn vui vẻ cười.

Dù là Tạ Vũ vừa mới bị Hà Mạn nói đến trong lòng chua xót, thấy như vậy cũng cười lên tiếng.

Da mặt Danny giật giật, quay đầu nhìn Tạ Vũ nói: “Phong thái của bà xã cậu vẫn không giảm so với năm đó, thật không biết xấu hổ mà.”

Cho đến khi Danny chạy trối chết, Tạ Vũ đang cười như trước. Hà Mạn ngồi bên bàn nhìn chăm chú nụ cười nụ cười của anh, nở nụ cười tươi tắn.

“Anh cười lên nhìn thật đẹp trai. Tuy rằng bây giờ cười lên đã có nếp nhăn, nhưng nhìn vẫn tốt.”

Tạ Vũ cười to chậm rãi thu lại rồi mỉm cười. Anh trìu mến sờ đầu cô.

6.

“Nói đến Danny, em cảm thấy rất lạ sao quan hệ của em và anh ấy chuyển biến tốt như vậy. Em nhớ rõ trước kia cãi nhau với anh ấy một trận lớn, sau lại hòa nhau?”

Trên đường về nhà, Hà Mạn đi đường có chút nghiêng ngả, nhưng không tới mức xiêu xiêu vẹo vẹo, có thể nhìn ra được vẫn tỉnh táo. Tạ Vũ đỡ cô, chạm vào bàn tay cô, rồi thu trở về.

“Lần đó cãi nhau em nhớ rất rõ. Công ty chúng ta trước kia, anh ấy biết rõ bạn gái chân chính của anh cùng làm việc, mà mỗi ngày đều mang thức ăn cho anh, yêu tinh!” Hà Mạn hung hăng cắn răng, “Danny đó, ai đến cũng không cự tuyệt, chỉ cần là cô gái theo đuổi anh, anh ta đều gọi là chị dâu, trách không được anh ta có cái miệng dẻo như vậy khiến ai cũng thích, nhà hàng của anh ta không khác gì Bàn Tơ động( trong phim Tây Du Kí đó mọi người, là chỉ động toàn yêu tinh nhện) mà!”

Em nói cái gì vậy. Tạ Vũ cười khổ.

“Lúc em phát hiện cô gái theo đuổi anh cùng đi ăn cơm với anh ta, em đập bàn cãi nhau ầm ỹ với anh ta, chất vấn anh ta vì sao gọi người khác là chị dâu, anh đoán xem tiếp theo anh ta nói cái gì?”

“Cái gì?”

“Anh ta nói, tất cả đều có thể mà.”

Tạ Vũ cười khổ. Hà Mạn sau lần đó tuyên chiến với Danny, và anh biết điều đó.

“Em không thể giải thích được. Hai người làm bạn bè nhiều năm như vậy, anh ấy chỉ quan tâm bến anh thôi, phụ nữ ai cũng được, chỉ cần anh thích anh ấy sẽ chấp nhận, không có gì sai.”

Hà Mạn nói xong còn tự gật gật đầu. Tạ Vũ vẫn cẩn thận chú ý điệu bộ của cô, cả đường đi đều im lặng, nghe cô lầm bầm lầu bầu.

“Em nhớ rõ, em lúc ấy đã thề son sắt với anh ấy, anh chờ xem, Danny, anh sẽ cho anh nhìn xem, ngoại trừ em ra thì chẳng ai có khả năng này!”

Hà Mạn nói tới đây, dừng một chút, giống như một con chó nhỏ đáng thương nhìn Tạ Vũ.

“Cho nên hôm nay em nhìn thấy anh ấy, cảm thấy có chút mất mặt. Em cuối cùng cũng không phải là duy nhất mà.”

Cô cúi đầu, nước mắt nói rơi là rơi. Kết cục uống say chính là drama queen (chuyện bé xé ra to), tình cảm dâng lên, huống chi cô còn uống say qua mức.

Đúng lúc này, di động trong túi của Tạ Vũ rung lên.

Anh lấy ra điện thoại vừa thấy, cuộc gọi Face time, màn hình hiện lên khuôn mặt Lily.

Tạ Vũ hơi hơi do dự, sau đó nhẹ nhàng mà ấn nút điện thoại di động bên cạnh, lặng lẽ chuyển thành yên lặng.

Anh đưa tay bỏ lại vào túi, im lặng nhìn cô, hồi lâu, mới nhẹ giọng mở miệng hỏi: “Có muốn uống thêm một ít bia?”

Hà Mạn ngẩn ra, hoảng hốt ngẩng đầu, mắt xuyên qua hàng nước, nhìn mọi thứ đều mơ hồ, nhìn Tạ Vũ trong làn nước mắt, thời gian trở nên mơ hồ, giống như năm đó.

“Muốn mà.” cô nín khóc mỉm cười, “Anh hai chai, em một chai.”

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/