Năm Năm Bị Đánh Cắp - Chương 08 - Phần 1

Chương 8: Ngày bảy tháng bảy trời trong xanh

1.

Tạ Vũ vừa bước vào nhà hàng của Danny, liền cảm thấy không khí có chút kì lạ.

Nhà hàng Danny kinh doanh thức ăn Italy, phần lớn khách hàng đều đến vào buổi tối, bình thường vào buổi trưa chỉ có vài khách ít ỏi bàn công việc làm ăn mà đặt chỗ dùng cơm. Nơi này hôm nay lại yên lặng lạ kì.

Một người cũng không có. Nhân viên phục vụ cũng không thấy ra tiếp đón.

“Danny, cậu ở đâu? Tớ tới lấy xe.”

Tạ Vũ đi qua góc tường tiến vào phòng nhỏ phía trong, thấy được Lily vẻ mặt tràn đầy tươi cười và Danny vẻ mặt như sắp khóc đi ra.

Trong lòng Tạ Vũ linh cảm mạnh mẽ. Danny ở bên cạnh không ngừng lấy tay cắt ngang qua cổ, điệu bộ nhe răng trợn mắt như vừa bị dọa dẫm xong.

Chắc hẳn là đã biết chuyện của Hà Mạn. Trong lòng Tạ Vũ thầm thở dài.

Nhất định phải giải thích thật rõ ràng mới được.

“Ăn cơm chưa?”

Lily không chất vấn hỏi tội như trong suy nghĩ của Tạ Vũ, ngược lại cười hì hì như trước, chỉ là ngón tay không ngừng đẩy đẩy chiếc túi Channel mà Tạ Vũ tặng kia, “Cạch” một tiếng xoay mở ra, “Cạnh” một tiếng xoay đóng lại.

“Chưa, sao em lại ở chỗ này?”

“Anh Danny bảo em đến nha, anh ấy nói buổi trưa anh cũng đến,” Lily vừa cười vừa lấy tay vỗ trên vai Danny, xem ra dùng hết sức lực, “Hôm nay anh Danny mời khách đó!”

“Đúng đúng đúng, anh mời khách, anh tự nguyện, không ai ép anh…” Danny vừa nói vừa nháy nháy lông mi nhìn về phía Tạ Vũ mà cầu cứu. Tạ Vũ còn chưa kịp phản ứng gì, Lily quay lại nhìn nụ cười bị chèn ép trên mặt Danny.

“Anh Danny, trên mặt không thoải mái sao? Nếu rút gân, em giúp anh xoa nha!”

Danny lúc này câm miệng, tránh đi bàn tay LiLy đang vươn đến, chạy một mạch biến mất ở chỗ rẽ, vừa chạy vừa hét: “Anh đến phòng bếp kiểm tra thức ăn!”

Ánh mắt Lily cuối cùng cũng chuyển từ bóng lưng Danny đến trên mặt Tạ Vũ bên cạnh.

“Tức giận sao?” Tạ Vũ chủ động mở miệng, trên mặt mang theo nụ cười, ngồi vào bên cạnh Lily.

Lily thu hồi vẻ mặt khiến người ta sợ hãi rồi tươi cười, chu miệng lên không nói gì.

“Thật sự mấy ngày nay anh muốn cùng em nói chuyện, anh biết em sẽ không vui, Hà Mạn chính xác là đang ở lại nhà anh.”

“Anh và chị ta cuối cùng muốn ra sao? Giấy ly hôn chứng chẳng lẽ để trang trí sao? Anh và chị ta… Anh và chị ta không coi pháp luật ra gì!”

Tạ Vũ còn đang muốn nghe Lily mắng thế nào, nghe được Lily lên án như thế, anh không nhịn được liền cười ha hả.

“… Cũng coi thường em!” Lily có chút xấu hổ, vội vàng nổi giận đùng đùng bổ sung một câu.

“Anh nào dám coi thường em, coi thường còn giải thích cẩn thận với em làm gì? Cuộc sống của cô ấy bây giờ rất khó khăn, xuất phát từ đạo nghĩa anh cũng phải giúp cô ấy, nhưng mà ly hôn chính là ly hôn, anh khẳng định sẽ không…” Tạ Vũ lại muốn cười, “Coi thường pháp luật.”

Lily lúc dầu còn nhìn anh nở nụ cười, hiện tại chậm rãi thu về. Không giống vừa rồi phô trương tức giận, vẻ mặt của cô trở nên im lặng, ít nhất vẻ mặt này là Tạ Vũ chưa từng thấy qua.

“Vũ, em hỏi anh, nếu bây giờ em mở miệng nói hy vọng cô ấy chuyển đi, anh có đáp ứng em không?”

Tạ Vũ hơi do dự.

Ở hai người im lặng trong ba giây ngắn ngủn, vẻ mặt Lily bỗng nhiên tươi cười, giống như vừa rồi mình không có hỏi gì cả, ôm lấy cánh tay Tạ Vũ.

“Được rồi được rồi, không trêu anh nữa. Cô ấy chẳng qua là bị mất trí nhớ thôi, em sẽ luôn tin tưởng anh. Anh công việc bận rộn, còn muốn còn có thiện ý giúp đỡ cô ấy, em sẽ không giận dỗi khiến anh phiền phức đâu.”

Tạ Vũ vòng tay qua người Lily, đem cô ôm vào trong ngực, trong lòng vô cùng áy náy.

“Lily, anh…”

“Đừng nói những thứ vô nghĩa, em chịu thiệt như vậy, anh bồi thường cho em cái gì?”

“Em muốn anh bồi thường cho em cái gì?” Tạ Vũ mỉm cười nhìn cô.

“Cùng em đi Hokkaido!”

Tour du lịch Hokkaido ở Hoành Điếm Tạ Vũ đã hoãn biết bao nhiêu lần, Tạ Vũ im lặng một chút, cuối cùng đáp ứng là tháng sau sẽ xin phép, nhất định sắp xếp thời gian cùng cô đi Hokkaido.

“Thật tốt quá!Em nghe nói mùa lá phong đỏ rơi ở Hokkaido sớm hơn ở Tokyo rất nhiều, tháng sau anh xin phép, chúng ta chọn một ngày tốt, nhất định có thể đến kịp. Suối nước nóng và phong cảnh, thế nào?”

Lily vừa nói vừa thích thú đứng lên, lập tức lôi ipad từ trong túi xách ra tra những suối nước nóng ở Hokkaido, thừa dịp trang web đang chạy, khoa trương hôn Tạ Vũ một cái chụt, lớn tiếng làm nũng: “Em chỉ biết chồng em yêu em nhất!”

Đúng lúc này, Danny tay trái bưng một dĩa salad, tay phải cầm cầm một ly nước kiwi mang đến, nhìn thấy Lily khuôn mặt thay đổi còn nhanh hơn cả thời tiết, mồ hôi đổ đầy đầu.

Các món ăn được phục vụ liên tiếp, ba người vừa nói chuyện phiếm vừa ăn cơm, ai cũng không nhắc lại chuyện có liên quan đến Hà Mạn. Chỉ là tập trung ăn nhanh cho xong, Danny vừa đứng dậy muốn gọi nhân viên phục vụ món cuối cùng, đột ngột bị Lily kéo lại.

“Vừa vặn anh Danny ở đây” giọng Lily lạc đi, giọng điệu rất nghiêm túc, “Em muốn chồng em đáp ứng với em một việc, anh Danny làm chứng nhé.”

“Chuyện Hokkaido sao? Ngày mai anh sẽ đặt vé máy bay, không cần cậu ta làm chứng, chính bản thân cậu ấy đánh với anh thua anh bao nhiêu tiền còn không nhớ rõ.” Tạ Vũ nói còn chưa dứt lời đã bị Danny huých một cú.

“Không, đó là bồi thường, không phải hứa hẹn. Cái em muốn là một lời hứa” Lily nói xong cố ý dừng một chút.

Tạ Vũ đột nhiên có loại cảm giác không ổn, Danny cũng không xoay lung tung nữa.

Lily nhìn biểu hiện hai bọn họ rất vừa lòng.

“Từ hôm nay trở đi cho đến khi cô ấy chuyển khỏi nhà anh, bất kể tin nhắn của em, viber, QQ, MSN, Skype, Facebook, tin tức trên Twitter, anh đều phải nhanh chóng trả lời! Vâng, cho dù anh có đang họp.”

Tạ Vũ gật gật đầu: “Không thành vấn đề, anh trước giờ không phải đều như vậy sao?”

Lily ý bảo chính mình còn chưa nói xong.

“Sau khi tan tầm phải trả lời tất cả điện thoại của em, đặc biệt là —— Face time( một ứng dụng trò chuyện hình ảnh).”

“Như vậy cũng quá khắt khe đi?” Danny bên cạnh líu lưỡi.

“Cái này chính là thái độ đó, ai biểu lúc nào anh ấy cũng bí bí mật mật không cho người ta biết chuyện!”

“Được rồi, anh đồng ý với em.”

Tay Tạ Vũ vỗ vỗ trên đầu Lily. Thật kỳ lạ, đầu Lily và Hà Mạn rất giống, ở đỉnh đầu có một chỗ lõm xuống nho nhỏ, rất thú vị.

Lily lại nhẹ nhàng lắc đầu, né tránh. Thừa dịp Tạ Vũ còn chưa phản ứng lại, cô xách quai túi xách, đắc ý nhìn anh nói: “Tốt lắm, một lời đã định, anh phải làm đến cùng! Ai, hờn dỗi thật khiến người ta tổn thương thân thể mà, em đi dạo phố đây!”

Tạ Vũ bất đắc dĩ cười, từ trong ví tiền, rút ra một cái thẻ đưa cho Lily.

“Xài ít thôi, thủ hạ lưu tình.” Tạ Vũ nhẹ giọng thở dài.

Lily giương mắt lên, giẫm lên giày cao gót bước đi.

Danny nhìn bóng dáng Lily, thở dài nói: “Bây giờ tớ hiểu vì sao thời cổ đại nhà cao cửa rộng mới có tư cách nạp thiếp. Phụ nữ mà, không có tiền thật đúng là nuôi không nổi, kẻ có tiền mới có thể không có việc gì nhàn rỗi nhiều như vậy.”

Anh nói chuyện giống như thật rồi vỗ bả vai Tạ Vũ: “Từ hôm nay trở đi, tớ thừa nhận cậu là một người thành công.”

Tạ Vũ kéo dài cánh tay, móc qua kẹp cổ Danny.

2.

Cuộc sống ở nhà của Hà Mạn không kém phần thú vị.

Mỗi ngày cô sẽ tiếp cận được với rất nhiều tri thức, đọc tiểu thuyết, đọc các tin tức chính trị trong những năm gần đây, tài chính và kinh tế và tin tức xã hội, theo đuổi xem cho hết các kết thúc của bộ phim Mỹ, luyện từ phần 3 “Harry Potter” đến tận phần 7…

Giống như như vừa tốt nghiệp đại học, cô không phải cắm cúi học hành như trước, trước kia là vì những kì thi, lúc này đây là vì sinh tồn. Nội dung cần tìm hiểu đủ loại, bao hàm toàn diện, đi đường đều có thể thắc mắc “Tại sao?”.

Hà Mạn đắm chìm trong thú vui được học hỏi.

Nghe Tạ Vũ nói, có một thời gian trước khi ly hôn, ngay lúc đó trong đầu Hà Mạn từng có ý định từ chức, mục đích phải ra sức học để thi vào học viện MBA, quay trở lại trường, bổ sung thêm kiến thức.

Có nhiều năm kinh nghiệm trong nghề nghiệp nên Hà Mạn trưởng thành rất sớm, những kiến thức của cô đủ để tồn tại trong môi trường cạnh tranh khốc liệt ở công ty, chỉ là vì lượng công việc quá nhiều, cho nên thoạt nhìn vẫn đang bận rộn và khẩn trương. Trên thực tế, cô không có nhiều thời gian dành cho những kiến thức mới mẻ, mỗi ngày bị áp bức bởi các hạng mục lặp đi lặp lại giống nhau, cô có thể cảm thấy chính mình bị chậm rãi vét sạch kiến thức, trì trệ không tiến bộ, cảm giác thật lâu rồi mình không có thành tựu.

“Vậy lúc ấy ý kiến của anh ra sao? Sau đó, anh có ủng hộ em không?” Hà Mạn nghĩ đến liền há miệng hỏi.

Tạ Vũ nói chuyện khi đang rửa chén, vấn đề này làm cho anh im lặng một hồi lâu, cho đến khi tắt vòi nước, mới rầu rĩ nở nụ cười.

“Em không cần ý kiến của anh.” Anh nói ngắn gọn.

Môi Hà Mạn giật giật, lời nói định nói ra lại thu trở về.

Có thể cảm giác được không khí rất xấu hổ, Tạ Vũ đem chén bát bỏ vào tủ khử trùng, tiếp tục nói.

“Anh làm về kinh doanh, nói thẳng ra chính là bán hàng, kiếm khách hàng, tạo dựng các mối quan hệ, cho nên không có cảm giác giống như em. Nhưng em lại là giám đốc sáng tạo, giữ gìn tin tức niềm đam mê và sự nhạy cảm trong công việc rất là quan trọng, nếu không ngay cả xu hướng mới cũng đều theo không kịp, chưa kể đến những xu hướng hàng đầu và mức tiêu thụ. Cho nên anh cũng hiểu chuyện đó.”

Hà Mạn suy nghĩ gật gật đầu.

“Đương nhiên, em có thể là vì không muốn gặp anh ở công ty.”

Lúc Tạ Vũ nói những lời này, biểu hiện thật điềm tĩnh.

Hà Mạn dâng lên một nỗi xúc động, cứ nghĩ trực tiếp hỏi Tạ Vũ, bọn họ vì sao ly hôn, mình vì sao thay đổi nhiều như vậy, anh vì sao chán ghét mình như vậy.

Vẫn nên kiềm chế.

Hà Mạn linh cảm rằng, một khi mình đề cập vấn đề này trước mặt Tạ Vũ, như vậy cho dù cô có được câu trả lời, thì cô và Tạ Vũ lúc đó, cũng không có khả năng quay lại.

Dù sao cô bây giờ cứ giả vờ mà duy trì trạng thái này, vì muốn khôi phục lại

“Chúng ta cùng nhau xem DVD đi!” Hà Mạn nhanh chóng chuyển đổi đề tài.

3.

Xem DVD là một chuyện rất tốt. Tựa như hai người hẹn hò cùng nhau đi xem phim, ít nhất xem DVD có thể làm cho Hà Mạn và Tạ Vũ, có một không khí bớt ngại ngùng.

Tạ Vũ lau khô tay, cùng Hà Mạn bước vào phòng khách, đem một hộp lớn chất đầy DVD ra cho Hà Mạn chọn lựa, phần lớn những DVD này là những phim điện ảnh có số vé đứng đầu vài năm nay.

Hà Mạn cầm lấy một DVD mặt trên viết HD “Avatar “, tò mò hỏi: “HD là cái gì? Cái này có đẹp sao?”

Tạ Vũ gần đây rất tự nhiên giải thích mọi thắc mắc của Hà Mạn. Những câu hỏi này có thể khiến cho họ lảng tránh đi ngượng ngùng, đồng thời luôn có chuyện để nói.

“HD là chỉ độ phân giải hình ảnh, cách dây một hai năm thì trở nên phổ biến, cho chất lượng ảnh cao, so với DVD thì rõ ràng hơn rất nhiều. phim “Avatar” này, là một phim ăn khách nổi tiếng, nói về con người sống ngoài trái đất, người trái đất phái một người đàn ông đột nhập vào trên hành tinh kia, kết quả anh ta phải lòng cô gái đẹp ở hành tinh đó, giúp đỡ cho hành tinh của cô ấy tránh đi sự diệt vong.”

“… May mắn là anh không làm bên bộ phận sáng tạo quảng cáo. Không ai hiểu anh đang quảng cáo cái gì.”

Hà Mạn đem DVD đó để lại trong hộp, đảo mắt lại bị một cái đĩa khác thu hút.

“Oa không thể nào, “Srceam” đã ra đến phần năm? Thật là lợi hại, chúng ta xem cái này được không?”

“Em không phải luôn sợ sệt khi xem mấy cái phim lừa đảo này sao?”

“Vậy mới kích thích nha!”

Chỉ có cách này mới có thể nhào vào lòng anh thôi, nhân dân toàn thế giới đều biết phim kinh dị có tác dụng gì. Trong lòng Hà Mạn thầm nghĩ.

Tạ Vũ đưa tay đón lấy cái đĩa: “Cho ngươi em một cơ hội lựa chọn nữa, không phải em mới xem “Harry Potter đến phần 6 thôi sao? Em và anh cùng nhau xem phần 7 đi.”

Hà Mạn lắc đầu: “Không, Harry Potter phần bảy hẳn là anh đã xem qua rồi, em nghĩ để ngày mai ở nhà em xem nó một mình vậy. Anh mà ngồi xem chung với em, không chừng sẽ tiết lộ hết nội dung.”

Tạ Vũ nhún nhún vai: “Được thôi, xem “Scream” cũng tốt, vậy xem từ phần mấy đây?”

“Phần ba đi!” Hà Mạn lắc lắc cái đĩa trong tay.

Tạ Vũ tắt đèn phòng khách, hai người song song ngồi ở trên sô pha, bàn trà trước mặt bày khoai tây chiên và các loại đồ ăn vặt. Ngay từ đầu Hà Mạn đã giống con thỏ rắc rắc ăn khoai chiên, một lát sau liền im bặt không có âm thanh gì.

Kẻ giết người đeo mặt nạ dữ tợn và mặc chiếc áo choàng đen đã giết hai trong ba người, Hà Mạn lo lắng thỉnh thoảng ngước đầu nhìn bên ngoài thấy cửa phòng khách cũng làm bằng cửa kính—— tại sao giống hệt trong phim như vậy?

Vừa vặn lúc này có một cái bóng chớp lên, Hà Mạn giật mình.

Nhưng cô không bổ nhào vào lòng Tạ Vũ.

Kỳ thật từ nhỏ đến lớn cô cũng chưa thật sự chủ động theo đuổi ai, cô và Tạ Vũ quen nhau chẳng qua là nước chảy thành sông, bây giờ bảo cô làm giống những cô gái trong phim thần tượng mắt rưng rưng bổ nhào vào lòng bạn trai, thì cô làm không được.

Mặc kệ gặp chuyện gì, cắn răng cứng rắn chống đỡ mới là bản tính của Hà Mạn.

“Có xem phần tiếp theo không?” Tạ Vũ ngồi bên cạnh nhịn cười.

Hà Mạn cắn chặt răng: “Đương nhiên, anh sợ?”

“Anh chỉ quan tâm em thôi, vốn đầu óc em bây giờ không tốt lắm, chẳng may bị dọa đến đau tim, suy tim thì có thể điên được rồi.”

“Hừ,” Hà Mạn phản kích nói, “Đầu óc em không tốt chỉ là tạm thời, so sánh tất cả thì đầu óc em còn tốt hơn cả anh.”

Tạ Vũ không nghĩ tới Hà Mạn còn chưa bị hù chết, nhất thời không có sự chuẩn bị để đối đáp câu này. Hà Mạn vì thế càng vui vẻ: “Anh xem, em vừa nói đầu óc anh cũng chẳng tốt, anh liền biểu hiện cho em xem.”

Tạ Vũ nghĩ nghĩ nhớ lại, bỗng nhiên chỉ màn hình tivi tùy ý nói: “Ồ, nhìn đến người thứ hai bên trái có người đội mũ không phải sao?”

“Làm sao vậy?”

“Cô ấy là nhân vật chính trong một bộ phim Disney. Chính là hung thủ.” (phim này Emma Roberts đóng nhé mọi người, là hung thủ luôn, bạn này hay đóng phim Disney)

Tạ Vũ nói xong bật dậy từ trên sô pha chạy trốn.

“Tạ Vũ, anh có muốn chết hay không?!” Hà Mạn ôm một cái gối nhắm cái bóng của anh mà ném qua.

Vậy là hết hứng xem.

Hà Mạn tắt tivi, đem cất cái đĩa, Tạ Vũ bật đèn phòng khách.

“Thứ Bảy anh sẽ không tăng ca chứ?” Hà Mạn chầm chậm đem cất cái đĩa vào trong hộp, làm bộ như lơ đãng nhẹ giọng hỏi.

“Hẳn là không tăng ca. Có chuyện gì nào?”

“Em… Em mời anh đi ăn cơm tối, cảm ơn anh đã giúp em gần đây!”

Tạ Vũ nghi hoặc liếc cô: “Vì sao? Em còng vo cái gì?”

“Cái gì vòng vo?” Lúc này đến lượt Hà Mạn khó hiểu.

“Chính là…” Tạ Vũ dùng ngón trỏ tay phải chỉ chỉ huyệt thái dương, “Đầu óc của em.”

Hà Mạn vừa muốn tấn công, Tạ Vũ nói bổ sung: “Anh là nói, em có dấu hiệu nhớ lại sao?”

Toàn bộ căn phòng giống như bị ngừng lại.

“Không có,” Hà Mạn thong thả lắc đầu, “Tí xíu đều không có.”

Tạ Vũ gật gật đầu, vẻ mặt không thể nói rõ là thất vọng hay may mắn.

“Cho nên,” cô lại kéo về đề tài thứ bảy “Thứ bảy này, cùng đi ăn cơm tối được không?”

“Đi chỗ nào?”

“Em còn chưa nghĩ ra,” Hà Mạn cất cái hộp lại trên tủ, “Đêm nay khi ngủ em sẽ lên mạng tìm hiểu ý kiến một chút.”

“A, em đã biết sử dụng tìm kiếm lời bình?” Tạ Vũ cúi đầu chơi với điện thoại, “Đúng rồi, thứ bảy là ngày mấy nhỉ?

Hà Mạn hơn nửa ngày mới thốt ra tiếng.

“Ngày bảy.”

Ngày bảy tháng bảy.

Hà Mạn không dám quay đầu, không biết Tạ Vũ phản ứng ra sao. Cảm giác lâu như một thế kỷ, cô mới nghe được giọng nói Tạ Vũ mang theo ý cười: “Ồ, vậy đến nhà hàng mà anh chọn đi.”

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/