Tuyết rơi mùa hè - Chap 80 - 81 - 82

Tối.

Tiếng ve kêu dày đặc trên những tán cây xanh um. Lũ ve sầu ngang ngạnh, mùa hè đến là thi nhau làm mưa làm gió.

Hàn Phong ngỏ ý muốn đưa Hạ về, nhưng cô từ chối. Chưa bao giờ cô lại ham muốn được đi dạo trên con đường dẫn về học viện như thế này.

Ánh trăng hôm nay đột nhiên biến mất.

Trong tiềm thức đen tối như bầu trời đêm vắng ánh trăng, sáng rực lên hình ảnh đôi nam nữ đứng bên quầy trang sức, người con gái rạng rỡ nhìn ngón tay mình được luồn vào một chiếc nhẫn bạc sáng bóng. Ánh sáng đó, khiến kẻ thứ ba dư thừa đứng một góc cảm thấy lòng quặn đau.

Mây trên trời bỗng dưng chuyển động, như một ân huệ được ban phát, trời đổ mưa.

Băng Hạ lại thèm được dầm mưa. Không phải là tự hành hạ, đày đọa chính mình, mà là tự gột sạch chính mình. Rửa sạch đi những vệt máu đông cứng nơi miệng vết thương sau bao cố gắng vẫn chẳng liền miệng, rửa sạch đi những ký ức đã đi qua sau gót chân, trả lại một Dương Băng Hạ của ngày xưa, một Dương Băng Hạ của sự cô độc vốn dĩ, của ngày cô chưa từng biết về anh, chưa từng yêu anh, và chưa từng đau vì anh.

Đã muộn.

Bảo Vy đứng trước hiên nhà, nhìn những hạt mưa nặng trĩu hắt vào mái hiên.

Mưa.

Mưa lúc nào cũng mang lại sự buồn bã, mưa còn lạnh và ồn ào, mang lại cho kẻ hay lo lắng như cô những linh cảm không hay.

Vy rùng mình trước cơn gió gai gai lạnh lướt qua. Tâm trạng không tốt, lại được ông trời ưu ái ban phát cho cơn mưa nặng hạt này, kẻ buông thả như Băng Hạ chắc chắn đang dầm mưa. Từ nhỏ, Hạ vốn đã hay dầm mưa, và không ít lần bị ốm đến liệt giường. Cô nói làm thế để không ai nhìn thấy nước mắt mình rơi.

Vy thở dài não nề, cô bạn đáng thương của cô, mười bảy năm nay, vốn dĩ chưa bao giờ có thứ hạnh phúc trọn vẹn dài lâu, có chăng chỉ là cơn gió nhẹ nhàng lướt qua, không hề vì thương tình mà ở lại.

Vy quay người bước vào nhà. Ngoài dầm mưa ra, từ trước đến nay Hạ chưa hề có hành động gì dại dột ngu xuẩn. Có lẽ để mặc cô ấy với những hạt mưa lẫn cùng nước mắt, sẽ tốt hơn so với việc ngồi an ủi cô ấy những câu sáo rỗng. Vy không hề ở trong hoàn cảnh của Hạ, tự nhận thấy mình không thể cảm nhận được nỗi đau sâu sắc như Hạ, mọi việc có thể làm chỉ là nhìn thấy cô ấy ngày càng vô cảm. Chi bằng, hãy cứ để cô ấy làm theo ý muốn của bản thân.

Màn mưa như chiếc áo trong suốt lạnh căm bao bọc thấy Dương Băng Hạ. Quả thực, nước mưa đã giúp cô không phân biệt được đâu là nước mắt, đâu là nước mưa nữa. Làn da trắng bệch, đôi mắt cay xè đỏ quạch, bước chân hơi loạng choạng trên con đường ngập nước.

Như thế này sẽ tốt hơn.

Mưa ngày càng lớn, dường như đang thể theo nguyện vọng của ai đó. Không biết đã bao nhiêu lâu trôi qua, chỉ biết rằng khi Bảo Vy giật mình tỉnh dậy trên sô pha thì cũng vừa nhận ra trời đã tờ mờ sáng.

Cô đã ngủ quên.

Ngoài cửa sổ, mặt trời vẫn chưa lên, khắp nơi phủ một tấm màn màu xanh dương thăm thẳm, mưa vẫn rả rích chưa tạnh hẳn. Vy lao vào phòng ngủ, Băng Hạ vẫn chưa về! Đồng hồ đã chỉ 4 giờ sáng, Vy lo lắng đi đi lại lại trong phòng ngủ.

Không lẽ vì trời mưa to quá mà Hạ đã ở lại chỗ của Hàn Phong?

Không, không thể như thế được, Vy vò đầu bứt tóc, nam và nữ ở chung một nơi, có trời mới biết xảy ra chuyện gì. Đương nhiên anh ta không thể nào đưa Hạ về nhà được, con nhỏ Hoàng Yến chảnh chọe sẽ cấu xé Hạ ra mất.

Nhưng...

Nhưng mà, Vy thừa hiểu tính cách của Băng Hạ, cho dù bão đột ngột đổ bộ lên đất liền vào đêm qua, thì dù sống dù chết cô ấy cũng phải về bằng được. Hạ không có thói quen ngủ ở nhà người khác, cô ấy vốn lạ lẫm những nơi không phải nhà mình, chắc chắn sẽ vì lạ nhà mà khó ngủ. Vả lại, là ở cùng Hàn Phong, đối với con người của Băng Hạ, nghĩ đi nghĩ lại mới thấy điều này là không thể xảy ra.

Chỉ có một lý do duy nhất, Vy nhìn ra ngoài trời, cô bạn đáng thương của cô đang lang thang đâu đó dưới cơn mưa đã rơi suốt đêm.

"Băng Hạ! Hạ ơi!"

Vy tay cầm ô, đi dọc theo con đường vẫn chưa có bóng người, vừa đi vừa gọi. Trong lòng chồng chất những âu lo, dầm mưa là bình thường, nhưng dầm mưa cả đêm lại là bất bình thường. Vừa đi, Vy vừa tự trách mình, tại sao đêm hôm qua không đi tìm và lôi cô ấy về luôn, đau đớn trong lòng và việc ốm liệt giường thì cũng chẳng cái nào hơn cái nào.

"Hạ ơi, cậu đâu rồi!"

Con đường mưa rơi cả đêm ngập nước, Vy xắn quần, lội qua, ánh mắt hoang mang kiếm tìm khắp nơi một bóng hình quen thuộc. Cây cối rủ xuống từng hạt nước như đang cảm thông, Vy muốn bật khóc ngay lúc này, Băng Hạ mà có chuyện gì, cô biết sống làm sao?

Nơi bờ cỏ xanh ngắt trong công viên, có một chiếc xích đu, trên đó thấp thoáng một chiếc áo màu hồng cam đang đu đưa. Vy mở to mắt, cuống quýt tấp vào, chạy thật nhanh đến.

Quả thực không sai.

Băng Hạ đờ đẫn ngồi trên chiếc xích đu màu trắng, chiếc áo sơ mi khoác ngoài ướt sũng, nặng trĩu dính sát vào da thịt. Mái tóc xõa rũ rượi, làn da trắng bệch nhợt nhạt như người đã chết.

"Hạ à...!" Vy tiến đến gần, nhìn bộ dạng Băng Hạ bây giờ, cô không biết phải làm gì nữa. Muốn khóc nhưng không thể khóc nổi.

Mưa đến giờ mới tạnh.

Nước mưa trên mái tóc Hạ lõng thõng, từng giọt, từng giọt nhỏ xuống, có giọt thấm luôn vào vai áo, có giọt đọng xuống nơi chiếc xích đu đã ướt nước mưa cả đêm. Từ những ngón tay buông thõng, nước mưa cũng tong tong chảy xuống không ngừng, dưới ánh sáng lờ mờ của bầu trời chưa bình minh, nó giống như những giọt máu đặc sệt đỏ au từ trái tim thương tật tuôn ra. Nước mưa lạnh ngắt, người Hạ cũng lạnh ngắt, làn da nhợt nhạt không còn chút sắc máu, từng hạt nước rơi xuống trong phút chốc tựa hồ như hóa băng.

Băng Hạ sau đó, bị sốt rất cao.

Cửa sổ trong căn phòng ngủ mở toang, mưa lại tiếp tục rơi. Gió lạnh hòa lẫn với nước mưa hắt vào, nơi sàn nhà sát gần cửa sổ lênh láng nước, rèm cửa ướt sũng, lạnh buốt, từng hạt mưa thét gào dữ dội lao vào bên trong.

Băng Hạ nằm trên giường, ngay cả trong vô thức cũng nắm chặt lấy tấm chăn, môi cắn chặt lấy môi, dường như trong cơn bệnh, cô đã gặp phải điều gì đó kinh hoàng lắm, sợ hãi lắm, thế nhưng miệng vẫn không thoát ra một tiếng kêu nào, bản tính ngang ngạnh bướng bỉnh thể hiện rõ trong cả cơn mộng mị.

Mái tóc vẫn ướt sũng nước mưa.

Toàn thân cô nóng rực, nhưng bên trong lại run rẩy đáng thương. Không rõ mình đang gặp phải điều gì trong cơn mê man ấy, chỉ biết rằng trái tim rất đau, đau đến cơ hồ như sắp vỡ ra rồi!

Trong phòng rất lạnh, mưa mỗi lúc một to, từng hạt mưa dữ tợn không buông tha cô, hung hãn quất vào phòng những đòn roi lạnh buốt. Hàng mi đen khép lại thật chặt, tựa hồ như không bao giờ còn muốn mở ra nữa, đôi môi khô nứt bị cắn đến bật máu. Bảo Vy mang thuốc và cháo vào phòng, thấy cánh cửa mở toang hoang thì vội vã đến đóng lại, phát hoảng khi thấy Băng Hạ nằm trên giường run rẩy, đôi má đỏ ửng lên, cả thân người nóng bỏng như bị thiêu bởi hàng ngàn ngọn lửa!

Đến chín giờ sáng, sau một hồi chăm sóc cật lực, Băng Hạ mới hạ sốt, ngoan ngoãn nằm yên, Vy thở phào, lăn xuống đất ôm lấy Tiểu Bảo và Sô cô la, trong lòng như trút được tảng đá vừa to vừa nặng.

Lúc Băng Hạ tỉnh dậy thì mặt trời lên đã rất cao, dấu hiệu của một đêm mưa dữ dội đã không còn, những lá cây bên ngoài hân hoan dưới ánh nắng, chiếu vào trong phòng những nụ cười rạng rỡ.

Cổ họng bỏng rát, Hạ tự sờ lên trán mình, người cô vẫn còn chưa dứt cơn sốt. Bàn chân đặt xuống nền nhà lành lạnh, Hạ bước ra ngoài, cả căn nhà trống rỗng không một bóng người. Cô cất tiếng gọi Vy thì phát hiện cổ họng mình đã khản đặc, nói không ra tiếng, thỉnh thoảng còn bật lên cơn ho. Trên chiếc bàn tròn trong bếp, có một mẩu giấy với nét chữ viết vội của Vy, báo rằng cô đi chợ, dặn Hạ ở nhà tỉnh dậy thì uống sữa và uống thuốc. Bên cạnh còn đặt mấy vỉ thuốc, trên mỗi vỉ đều cẩn thận khi liều dùng. Còn có một cốc sữa ấm rất ngon lành, Hạ mỉm cười ngồi xuống, đưa lên miệng uống cạn.

Cô không nhớ đêm qua mình đã về bằng cách nào, nhưng so bộ dạng đêm qua với hôm nay, chắc chắc cô đã làm phiền Vy không ít.

Chợt thấy chán bản thân mình, khi năm lần bảy lượt chỉ giỏi làm phiền người khác. Tự cho rằng mình có thể sống một mình chẳng cần ai, nhưng nếu không có Bảo Vy luôn quan tâm lo lắng, cứ mỗi lần như thế này, chẳng mấy chốc là cô đi theo ba mẹ sớm.

Hôm nay là ngày mười bảy tháng sáu.

Bỗng, có tiếng gõ cửa. Hạ ngước lên.ư

CHƯƠNG 82

Sự gấp khúc của hô hấp trong cổ họng khiến Băng Hạ phải bịt chặt miệng để không bật ra cơn ho. Cô lảo đảo tiến về phía cánh cửa đang vang lên tiếng gõ.

*Cạch* một cái, cánh cửa màu vàng đất nhè nhẹ mở ra, ánh nắng từ ngoài hắt vào khiến Hạ hơi nheo mắt, đồng thời thân ảnh một cô gái xinh đẹp đang hiện hữu trước mặt khiến cô có chút ngỡ ngàng.

Cô gái với mái tóc hơi hoe vàng ở phần ngọn, thẳng mượt qua vai, khuôn mặt thon gọn trắng trẻo được trang điểm nhẹ và tự nhiên.

"Phù Dung?"

Hạ bây giờ mới nhìn rõ, vài giây trước cô còn tưởng vì mình bị ốm nên sinh ra nhìn nhầm. Dung mặc áo phông quần jean hết sức đơn giản, đôi môi bóng hồng khẽ nhoẻn miệng cười khiến Hạ bỗng dưng thấy lúng túng.

"Chào Băng Hạ, em khỏe không?"

Tiếng "em" phát ra từ miệng Dung hết sức trơn tru, thân thiết và tự nhiên, không chút giả tạo.

Hạ đáp nhẹ.

"Em khỏe. Chị đến đây có việc gì?"

Người ta đã lịch sự như thế, tự nghĩ bản thân cũng không nên quá khiếm nhã.

"Chị vào được không?" Dung tươi cười "Trời nóng quá!"

Hạ hơi cúi đầu, nghiêng người cho Phù Dung bước vào. Cô thản nhiên cởi đôi cao gót ra, đưa mắt ngó nghiêng khắp căn hộ.

"Lần đầu tiên chị được vào kí túc xá nữ của trường đấy, đẹp quá nhỉ?"

Vừa đóng được cửa lại, Băng Hạ vội đưa tay lên che miệng ho sù sụ. Dung quay lại, hơi nghiêng đầu hỏi.

"Hạ ốm à?"

Tay vẫn bịt chặt miệng, Hạ lắc đầu. Một lát sau, cơn ho đã dứt, cô ngẩng đầu quay lại nhìn Dung bằng ánh mắt mệt mỏi.

"Nhà chỉ có nước lọc thôi, chị uống tạm nhé?"

Rồi không cần đợi Dung trả lời, cô bước thẳng vào gian bếp. Trong tủ lạnh còn một vài lốc sữa và cam, nhưng có lẽ Phù Dung cũng chẳng uống mấy thứ này. Hơn nữa Hạ cũng đang mệt, thái độ hời hợt luôn được cô đem ra chưng dụng để tiếp đón người không thân.

Một tay cầm ly nước, một tay che miệng, cơn ho đáng ghét lại bật ra. Đặt cốc nước xuống bàn, cô nhận ra Phù Dung đã không còn ở phòng khách nữa.

Thấy cánh cửa phòng ngủ mở hé, Hạ vội bước vào.

Ở chiếc tủ đặt cạnh giường, Phù Dung đang đăm chiêu đứng đó, mải mê xem xét chiếc đàn Vĩ Cầm, ánh mắt cô lộ rõ vẻ hiếu kì.

Bỗng tiếng nói lạnh lùng của Băng Hạ vang lên sau lưng cô.

"Vào phòng người khác tự tiện thế này, chị không thấy bất lịch sự sao?"

Dung quay lại, không chút ngại ngùng trước sự khó chịu của Hạ, cô ngạc nhiên hỏi.

"Hạ biết chơi đàn Violin à?"

Băng Hạ đưa tay lấy cây đàn, quay đi cất nó vào chiếc tủ khác trong phòng, lãnh đạm trả lời. "Không, của Bảo Vy."

"Ồ." Dung tỏ vẻ đã hiểu. Bản thân cô cũng nghĩ rằng cây đàn này thích hợp với người mơ mộng và có tâm hồn nhẹ nhàng như Bảo Vy hơn là một người lạnh lùng và có phần khô khan như Băng Hạ.

Hạ đứng dậy, tỏ ý mời Phù Dung ra phòng ngoài. Nơi riêng tư của cô, việc kẻ khác tự tiện xâm nhập là điều không thoải mái chút nào, lại còn ngang nhiên đụng vào cây đàn mẹ cô tặng, gặp được kẻ đang ốm nên không thể nổi nóng như cô thật là một điều may mắn cho Phù Dung.

Hạ bước ra ngoài trước, Dung bước theo sau. Trước khi cánh cửa phòng ngủ đóng lại sau lưng Dung, cô hơi ngoái đầu nhìn lại chiếc tủ Băng Hạ vừa cất cây đàn, hơi nhếch miệng cười.

Cô cũng sẽ tin cây đàn đó là của Thiều Bảo Vy, nếu như trên thân cây đàn không khắc một dòng chữ nhỏ, nét mảnh và rất thanh thoát.

"Dương Băng Hạ, con gái của mẹ Gia Khiết Bội, mẹ yêu con!"

Nhìn Phù Dung ngồi xuống ghế đúng phong thái của một tiểu thư, Băng Hạ hơi khịt khịt mũi, cơn cảm lạnh chưa lui khiến mũi cô hơi rát. Đẩy cốc nước lọc vừa mang ra từ bếp đến trước mặt Dung, cô hỏi.

"Chị đến đây làm gì?"

"Không thể thăm em sao?" Dung nâng cốc nước lên nhấp một ngụm, đôi môi hồng ướt át nhoẻn cười, mày liễu nhướn lên. Thái độ của cô giống như chị em tốt lâu ngày gặp lại, thật khiến cho Hạ không quen.

"Mai tổ chức đính hôn rồi, chị không ở nhà chuẩn bị à?" Hạ cười nhạt. Đôi môi bất chợt tái đi.

"Mọi thứ đã chuẩn bị xong hết rồi." Vẫn nụ cười tự tin ấy, Dung nhìn sâu vào mắt Hạ.

Hạ im lặng. Một cảm giác trống vắng lại hiện lên. Cứ nghĩ đến việc một đám cưới hoành tráng đã được sắp xếp sẵn, chỉ chờ ngày mai, hai người bước vào đóng vai cô dâu chú rể, thì cho dù lý trí có hét lên ngàn lần rằng không thể, trái tim vẫn cứ nhói lên liên hồi.

Ngày mai không phải là lễ cưới. Nhưng đã bước chân vào lễ đường đính hôn, thì từ đó đến đám cưới cũng chẳng còn quá xa xôi.

"Băng Hạ này..."

Ly thủy tinh chậm chạp đặt xuống bàn.

"Em và Hạo Thiên, tại sao lại chia tay?"

Một luồng điện chạy dọc sống lưng, ớn lạnh. Trên trán Hạ, mồ hôi thi nhau túa ra. Cô thấy mọi thứ trước mắt như hoa lên. Bàn tay nắm chặt lại, ghim sâu móng tay vào da thịt cho tỉnh táo, cô nhẹ đáp.

"Chị hỏi làm gì?"

"Nếu em không muốn nói thì thôi vậy."

"Biết tôi không muốn nói còn hỏi, chị bị rảnh rỗi quá à?"

Hạ đã bắt đầu trở nên mất bình tĩnh với cách rào trước đón sau của Dung, vốn dĩ nơi đây chỉ có hai người, không cần thiết phải giả vờ tử tế chị em ngọt lịm như thế. Chẳng còn là trẻ con lớp 1 nữa mà không hiểu rằng hai người tuy không quá thù hằn để giết nhau, nhưng cũng không quá thân thiết để đon đả chị chị em em thế này.

"Chị xin lỗi." Dung cười buồn "Hạ này, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng chị đang sợ em đấy."

"Sợ tôi làm gì?"

"Sợ em...sẽ quay lại cướp mất Thiên."

Hạ im lặng. Ẩn sâu trong đôi mắt đẹp của Phù Dung là sự lo lắng, buồn bã, tuy đôi môi mọng đỏ vẫn gượng gạo mỉm cười. Nhìn cô trông thật tội nghiệp, hệt như một đóa hoa rực rỡ đang trong thời kì nở rộ nhưng chẳng ai thèm ngó ngàng đến.

"Chị đừng lo thừa." Hạ trầm giọng xuống "Sẽ không xảy ra chuyện đó đâu."

"Tại sao em lại chắc chắn như vậy? Chẳng lẽ em không còn tình cảm với Thiên nữa?"

Tiếng Thiên thốt ra từ miệng Dung mới ngọt ngào và chứa đầy tình yêu thương làm sao. Rõ ràng là cô ấy đang cần một sự khẳng định từ Băng Hạ.

"Chúng tôi đã chia tay rồi, sẽ không quay lại nữa đâu, chắc chắn đấy."

Hạ nhắm mắt lại.

Khẳng định cho Phù Dung, và cũng là khẳng định cho chính mình. Lời chia tay nói ra, là một dấu chấm hết dứt khoát cho một cuộc tình. Lời đã nói ra như cốc nước đã hắt đi, tuyệt đối không thể rút lại. Hơn nữa, từ sâu trong trái tim, cô biết, đau thế thôi, buồn thế thôi, nhưng hai người đã không còn có thể ở bên nhau nữa rồi. Cho dù miễn cưỡng hoặc bất chấp tất cả mà chạy đến bên nhau, thì tất cả những điều chờ họ phía trước cũng chỉ là bi kịch và sự ân hận. Thời gian trôi dần, nỗi đau sẽ hết, vết thương sẽ lành, kỉ niệm sẽ phôi pha.

Phù Dung đưa mắt nhìn vào một khoảng không vô định, bắt đầu cất tiếng.

"Thực ra thì, chị rất sợ. Chị không biết hai người vì sao lại chia tay, chỉ thấy anh ấy đột ngột đồng ý đính hôn. Là người mong chuyện này từ lâu, chị cũng chẳng còn thời giờ mà ngồi thắc mắc, chỉ biết mừng rõ và lao vào làm theo ý anh ấy."

Cô nhìn Hạ, mỉm cười.

"Có lẽ em sẽ nghĩ chị thật nhu nhược, rẻ mạt, nhưng chị chấp nhận tất cả những suy nghĩ ấy, bởi chị yêu Hạo Thiên."

Bàn tay đang nắm lại của Hạ siết chặt hơn. Chợt, một bàn tay thon dài trắng trẻo nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay cô, cảm giác mát lạnh lan tỏa khiến Hạ giật mình.

"Em đã có Hạo Thiên suốt thời gian qua rồi, vậy hãy nhường anh ấy cho chị. Làm ơn đừng đưa anh ấy đến trước mặt chị, rồi một lúc nào đó lại cướp về, có được không?"

Hạ ngước lên, ánh mắt Dung khẩn khoản, giọng điệu cầu xin tha thiết. Trong đáy mắt, lóe lên ước vọng nhỏ nhoi nhưng kiên định.

Một cảm xúc dâng trào lên trong trái tim, nó xen giữa cảm giác trống vắng hoang hoải một nỗi niềm thương cảm sâu sắc. Hạ chầm chậm nhắm mắt, cô gật đầu, một cái gật nhẹ nhưng mang đầy sự khẳng định chắc chắn.

Nụ cười tươi rói nở ra trên gương mặt Phù Dung. "Cảm ơn em rất nhiều!"

Bàn tay nhanh chóng rút về, Dung lục tìm trong túi xách, lấy ra một thứ, đặt lên bàn.

"Thiệp mời đã được gửi đi khắp nơi rồi, nhưng chị vẫn còn giữ lại một tấm, mang đến cho em. Những người cần mời đã lên danh sách cả rồi, chị nghĩ nếu có em đến chung vui...Tất nhiên là nếu em không đến cũng không sao..."

Liếc nhìn lên chiếc đồng hồ trên tường, Dung vội đẩy ghế đứng dậy.

"Cũng muộn rồi, chị phải về xem còn việc gì nữa không. Chị đi đây, tạm biệt em, Băng Hạ!"

Rồi như đang rất vội vàng, Phù Dung khoác túi lên vai, bước ra cửa như chạy. cánh cửa đóng sập lại, không gian lặng thinh chỉ còn lại Băng Hạ vẫn ngồi im lìm trên ghế, từ lúc Dung lấy ra chiếc thiệp vẫn không có phản ứng gì.

Một nụ cười nửa buồn bã, nửa nhạt nhẽo thoảng qua khóe môi. Hạ chợt nghĩ rằng, Phù Dung, cô ấy xuất hiện ở đây, rốt cuộc cũng chỉ là muốn quăng vào mặt cô tấm thiệp đính hôn ấy, để cho cô thấy được thứ hạnh phúc đang treo lơ lửng trên đầu, và đe dọa cô không được làm hại đến nó.

Tấm thiệp màu hồng phấn nằm yên lặng trên bàn. Dây kim tuyến lấp lánh buộc hờ bên trên trong không gian lặng lẽ tỏa sáng. Hạ nhấc nó lên, bên ngoài in chìm những đường nét của đóa hoa hồng xinh đẹp đang e lệ, dường như nó đang tỏa hương thơm. Cô mở ra, bên trong, từng dòng chữ viết bằng bút máy nằm nghiêng nghiêng. Nét chữ mảnh, nhỏ, mềm mại.

Đây không phải chữ của Hạo Thiên.

Gập tấm thiệp lại, cổ họng cô bất chợt bật ho sù sụ, Hạ đưa tay ôm lấy ngực, từng cơn ho bỏng rát cổ liên tục thốc lên. Dường như bên trong đang có cái gì đó, liên tục giãy giụa, muốn xé toang cổ họng yếu ớt của cô mà nhảy ra ngoài. Hạ gập người ho đến chảy nước mắt, cô ngã dúi xuống sàn, tấm thiệp hồng rơi xuống đất, chỏng chơ...

...

Ngày mười tám tháng sáu.

Hôm nay, là ngày đính hôn của Hạo Thiên và Phù Dung.

Tiệc đính hôn được tổ chức vào buổi tối, nhưng ngay từ ban ngày, khách sạn Hồng Hạc đã tấp nập các vị khách ra vào. Hôm nay, Trịnh Âu bao trọn cả khách sạn để tổ chức lễ đính hôn cho Thiếu gia và Tiểu thư của hai tập đoàn cùng là bạn bè với nhau. Trên thương trường, tiếng tăm của Trịnh Âu và Chim Ưng vang xa không kể xiết, cho nên khi được nghe nói đến lễ đính hôn của con cái hai nhà, không ai bảo ai cũng đều nhanh chóng thu xếp công việc đến dự. Trước là để chia vui, sau là để kết tình thâm giao.

Khách sạn Hồng Hạc như một tòa lâu đài tí hon được xây dựng bên cạnh một hồ nước rộng, nhìn từ xa trông như một con thiên nga lớn tuyệt mĩ đang ngâm mình giữa hồ. Bốn xung quanh khách sạn là rừng cây, thảm cỏ xanh mướt như chốn thần tiên trong truyện cổ tích. Hồ nước bên cạnh khách sạn có tên là hồ Hạnh Phúc, vì có nhiều truyền thuyết lãng mạn xung quanh việc xây dựng hồ, cho nên nơi đây được mệnh danh là thiên đường dành cho các cặp phu thê, cũng vì thế mà mỗi năm, số lượng đám cưới tổ chức ở khách sạn Hồng Hạc nhiều không đếm xuể.

Tối.

Khách sạn Hồng Hạc như được bao vây bởi một biển những chiếc xe hơi đồ sộ đắt tiền, người ra người vào như nước lũ, tiếng cười nói ồn ã, ánh sáng soi rọi khắp nơi, tòa lâu đài dịu dàng soi bóng trên mặt hồ lung linh phẳng lặng.

Cánh cửa chiếc Ferrari bật mở, Hàn Phong bước ra, trên mặt không giấu nổi nét băn khoăn.

"Em đi được chứ?"

Băng Hạ ngoan ngoãn đứng đợi anh trước cổng trường Thánh Huy, thấy anh đến, cô nhẹ nở nụ cười, đôi môi hơi tím tái, đôi vai gầy co vào, run lên.

"Được." Cô hơi chút khó khăn mở miệng.

"Sao tự dưng muốn đi? Hôm qua em nói không đi mà?"

"Nhưng hôm nay lại đổi ý." Cô cười "Đời người có mấy khi được đi dự tiệc đâu."

Nhưng tiệc này không phải tiệc bình thường. Nhìn vẻ tươi cười tự nhiên như không có chuyện gì của Hạ, Phong rất muốn nói ra câu đó.

Chợt, Hạ đưa tay che miệng, cô bật lên tiếng ho khẽ. Phong lo lắng hỏi.

"Em ốm à?"

"Không." Hạ vẫn gắng gượng cười, xua tay "Em không sao, mình đi thôi kẻo muộn. Anh đưa em qua salon cắt tóc hôm trước nhé, em chẳng biết chuẩn bị như thế nào."

Khách sạn Hồng Hạc sáng trưng cạnh hồ Hạnh Phúc, đẹp một cách tráng lệ và thần bí. Xung quanh như được bao bọc bởi một lớp màng sương mờ ảo thần tiên.

Chiếc Ferrari vừa trờ tới, một nhân viên bảo vệ đã cúi đầu rất khuôn phép, đưa tay chỉ hướng bãi đậu xe cho Phong.

Bước ra khỏi xe, còn chưa kịp choáng ngợp, Băng Hạ đã bị Hàn Phong kéo vào bên trong.

Khách sạn gồm có sáu tầng, đèn điện trong tất cả các khu đều được bật sáng trưng. Cấu trúc xây dựng được hướng theo kiểu của lâu đài các nước phương Tây. Đại sảnh tiếp đãi khách cực kì rộng rãi. Trần cao, được ghép bằng vật liệu mosaic thành một bức tranh đẹp tinh xảo, lắp đặt rất nhiều đèn chùm thủy tinh sang trọng, tường được sơn một màu vàng rực rỡ.

Khắp nơi đều treo lơ lửng những chiếc giá cắm nến bằng vàng khảm đá quý, trên các bức tường dài và rộng, treo đầy những bức tranh sơn dầu quý giá.

Băng Hạ hít một hơi, giữa không gian bao la rộng lớn, bỗng dưng cô cảm thấy hoảng sợ và lạc lõng. Bàn tay đang khoác tay Hàn Phong vô thức siết lại. Phong chỉ quay lại nhìn cô, mỉm cười kín đáo.

Trong đại sảnh, mấy phục vụ bàn tay bưng khay rượu đi đi lại lại giữa các thực khách.

Băng Hạ liếc nhìn ra xa, phát hiện trên chiếc bàn dài giữa sảnh có đặt một đôi thiên nga được điêu khắc bằng băng trong suốt, đang chụm đầu vào nhau một cách tình tứ. Trên thân hai con thiên nga được gắn thêm đèn sáng óng ánh lung linh. Bên cạnh chúng là một bàn bày đủ các loại đồ ăn, màu sắc sinh động, trông vô cùng ngon mắt. Nghe mấy người đứng bên cạnh bàn tán với nhau, đôi thiên nga ấy là quà của một tập đoàn nào đó gửi đến để chúc phúc cho cặp phu thê trẻ hôm nay.

Bàn tay hơi nắm lại. Vô thức đưa lên cổ.

Cô đã tháo sợi dây chuyền ấy ra rồi. Mà đáng ra thì, nó phải được tháo từ trước đó.

Khắp đại sảnh, đâu đâu cũng thấy toàn người là người, mỗi người một phong cách ăn mặc, trang điểm khác nhau, đầu tóc chải chuốt cầu kì, nói cười rôm rả, mùi nước hoa thơm phức, thần thái ưu nhã, điềm tĩnh.

May mà còn có Hàn Phong.

Cô ngước nhìn, anh đang mải nói chuyện với một người phụ nữ lớn tuổi khác, nhưng tay vẫn không quên nắm lấy tay cô.

May còn có anh, nếu không, giữa một biển những con người giả tạo và chất đầy âm mưu này, cô không biết phải xoay sở ra sao.

Ở đằng xa, trên sân khấu hình tròn, dưới phông nền của một bức tranh sơn dầu vẽ phong cảnh với màu sắc hết sức tinh tế là một dàn nhạc đang biểu diễn một vài khúc nhạc đơn giản.

Lúc ấy, ở kí túc xá nữ.

"Hạ ơi! Hạ à! Tớ mua cháo về rồi này!"

Cánh cửa bật mở, Bảo Vy tay cầm hộp cháo nóng vừa đi mua về, tay lúi húi cởi giày. Vừa bước vào nhà, cô ngạc nhiên khi căn nhà im lìm, không nghe tiếng Hạ đáp trả lại.

"Hạ ơi!"

Vy mở toang phòng ngủ, phòng vệ sinh, phòng bếp cũng đều không thấy.

Băng Hạ đang ốm, Bảo Vy không hiểu cô nàng có thể đi đâu giữa buổi tối thế này. Chợt, cô để ý trên chiếc bàn trong phòng bếp có một mảnh giấy nhỏ, cầm lên, trên đó là nét chữ của Băng Hạ.

"Tớ bận chút việc phải ra ngoài, sẽ về sớm. Hạ."

Bảo Vy đọc xong, bặm môi, dậm chân bình bịch. Đi đâu cũng không nói sớm, làm người ta tốn công mua cháo về. Mà người thì đang ốm rề rề ra, vẫn còn ham đi.

Vy lo lắng cho Hạ bỏ bữa, cô vội vàng nhấc điện thoại lên, toan gọi cho Băng Hạ. Nhưng chưa kịp bấm xong số, cô lại nhíu mày nhìn thấy Tiểu Bảo và Sô cô la đang vờn nhau và nghịch một mảnh giấy gì đó màu hồng. Đặt điện thoại xuống, cô bước đến gần, lôi Sô cô la ra, chau mày trách yêu.

"Các con, nghịch gì vậy? Xem này, rách hết rồi, chẳng may là giấy tờ quan trọng gì đó thì sao?"

Một nửa của mảnh giấy đã bị xé, rơi từ trong miệng Sô cô la ra. Vy bàng hoàng nhận ra, đó là một phần của cái thiệp cưới. Vội đặt con mèo xuống, cô nhặt hết những mẩu giấy bị chúng giằng xé tan nát ghép lại cho nguyên vẹn.

Đúng là thiệp cưới.

Trịnh Hạo Thiên. Niệm Phù Dung.

7:00pm ngày 18/06/2xxx

Vy sửng sốt. Băng Hạ, nhất định cô ấy đã đi dự lễ đính hôn của họ!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3