Tuyết rơi mùa hè - Chap 54 - 55

CHƯƠNG 55

"Ba gọi con có việc gì thế ạ?"

Cánh cửa phòng mở ra, Hạo Thiên tay xỏ túi quần, nheo mắt lại để nhìn rõ quang cảnh trong căn phòng tắt điện tối om. Ánh sáng nhẹ của mặt trời ngoài cửa sổ hắt vào, xuyên qua tấm rèm cửa màu nâu dày, hiện lên rõ rệt thân ảnh một người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế xoay của bàn làm việc, khuỷu tay chống lên bàn và day hai bên thái dương đau nhức. Khung cảnh tĩnh lặng nhưng sao quá đỗi ảm đạm.

Thiên lần mò tay trên công tắc điện, tiếng Trịnh Hùng trong bóng tối vang lên nghe khản đặc.

"Đừng!"

Thiên hạ tay xuống, hai tay đút túi quần, chậm rãi tiến về phía ba mình.

"Thiên, con có ghét ba không?"

Hạo Thiên nhẹ nhàng ngồi xuống, gác hai tay lên thành ghế.

"Không hề, thưa ba"

"Thật chứ?" Trịnh Hùng hỏi lại.

"Vâng. Hoàn toàn thật."

"Kể cả ba có làm điều gì có lỗi với con?"

Thiên nhếch lên một bên khóe miệng, anh mỉm cười.

"Vâng. Con sẽ không ghét ba."

Trịnh Hùng thở khẽ, ông lật lật tập tài liệu nhưng giống như chẳng để xem xét điều gì cả. Chỉ là muốn để cho bàn tay và đôi mắt có điểm dừng chân trong lúc đầu óc đang suy nghĩ mông lung trong màn đêm đen đặc bít kín, đến nỗi muốn nổ tung ngay tức thì.

Nói luôn dễ hơn làm, con trai ạ. Vì lúc này, con chưa biết những lỗi lầm người cha này gây ra...

Nó khủng khiếp và ghê rợn đến mức nào!

"Con vẫn còn yêu cô bé Dương Băng Hạ chứ?"

Im lặng một lát, Thiên gật đầu "...Vâng?"

"Mai hãy đưa con bé về đây."

"Sao ạ?" Thiên ngạc nhiên.

"Hãy đưa con bé về đây ăn tối."

Hạo Thiên kinh ngạc, anh không tin nỗi vào những gì tai mình vừa nghe, chỉ biết im lặng và cũng chẳng thể gật đầu hay hỏi lại.

"Thiên..." Trịnh Hùng trầm ngâm, chữ kí ông đặt bút trên giấy nghe sột soạt "Ngày tháng qua ta và mẹ con đã trói buộc con quá lâu. Chúng ta bắt con phải yêu Phù Dung, đính ước, và sau này khi học xong nhất định sẽ có đám cưới đang chờ. những điều đó thực sự rất tốt cho Trịnh Âu, như "hổ mọc thêm cánh", con biết mà đúng không?"

Ánh mắt ông nhìn Thiên man mác buồn, tình phụ tử nhẹ nhàng truyền tải qua ánh mắt, vững chãi để không bị sự tối tăm trong căn phòng phủ lấp.

"Nhưng nó không tốt cho con chút nào."

Thiên khẽ cụp đôi mắt xuống. Thứ tình cảm đang tràn ngập trong đôi mắt ba anh kia, nó khiến anh rung động.

Tình cảm đó và những lời nói đó, tự sâu trong đáy lòng anh rất muốn nghe, nhưng không bao giờ nghĩ rằng mình có thể được nghe từ người cha nghiêm khắc, vô tâm và gia trưởng.

"Thiên, ba xin lỗi con." Trịnh Hùng mỉm cười, nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt khô cằn và nghèo nàn biểu cảm yêu thương "Từ nay cuộc sống của con, hạnh phúc của con. Con có thể tự nắm lấy, tự quyết định."

Tấm rèm màu nâu dày sau lưng ông khẽ rung rinh.

"Ta và mẹ con đã cầm tù trái tim con quá lâu. Giờ thì ta chính thức tuyên bố, trả tự do cho nó."

Ánh sáng xanh từ đôi mắt con trai ông, nó khiến ông cảm thấy yên bình.

"Hãy đưa Băng Hạ về đây. Con có thể yêu nó, cưới nó. Tùy con."

Hãy mang đến hạnh phúc cho cô bé bất hạnh đó.

Vì chính ta, đã có lỗi với cha mẹ của nó rất nhiều.

...

Biệt thự nhà họ Vương, tiếng đàn Vĩ Cầm vang vọng.

Lũ chim chóc gọi bầy kéo nhau đến cùng thưởng thức. tiếng đàn đó như sợi dây kết nối trái tim vạn vật, những thứ tưởng chừng vô tri vô giác cũng hồi sinh và sống trong thế giới riêng của chúng.

Cơn gió hiu hiu lướt qua thảm cỏ xanh ngắt, thơm ngát mùi hoa của khu vườn rộng, tiếng đàn nhẹ nhàng lướt qua, mơn trớn những cánh hoa mềm.

Băng Hạ nhắm mắt, ngón tay tài hoa kéo đàn.

Tiếng đàn ngọt ngào và êm dịu.

Hàn Phong ngẩn ngơ ngắm nhìn.

*Rầm*

Tiếng đàn ngưng đột ngột. Chim chóc đậu trên bậu cửa giật mình bay mất. Băng Hạ ngừng tay quay đầu về phía cánh cửa vừa được mở ra rất mạnh bởi một bàn tay ai đó.

Lão phu nhân chau mày không hài lòng.

"Khôi, vào phòng mẹ con nên gõ cửa."

"Con xin lỗi." Một người đàn ông mặc vest đen ngoài 40, đầu lấm tấm hoa râm, khuôn mặt như tượng tạc tiến vào. Người này có dáng vẻ thành đạt, xem chừng là ba của Hàn Phong.

Cha nào con nấy, hẳn là ông Vương thời còn trẻ rất đẹp trai.

"Mẹ, đây là..."

"Đây là bạn của Phong. Mẹ nhờ nó mời đến chơi đàn" Lão phu nhân đưa tay với tách trà trên bàn.

Băng Hạ cúi người xuống tỏ ý chào khi ánh mắt Vương Khôi lướt qua.

Ông Vương nheo mắt, như đang cố gắng tìm ở Hạ một điều gì đó.

"Cô bé, cháu ngẩng mặt lên."

Hạ hơi ngạc nhiên, theo phản xạ, cô ngẩng lên, mặt đối mặt với Vương Khôi.

Hàn Phong không hiểu gì trước hành động của ba mình, lo sợ ông – một người trước giờ chẳng buồn liếc đến người bạn nào của anh – sẽ làm một điều gì đó khiếm nhã với Băng Hạ, liền đứng bật dậy.

Tuy nhiên, ông Vương chẳng làm gì cả.

Ánh mắt dò xét lướt qua từng mi li mét trên người Hạ khiến cô thấy khó chịu vô cùng nhưng vẫn im lặng.

Ông Vương dừng lại, thắc mắc.

"Mắt cháu...màu xám? Cháu đeo kính áp tròng à?"

"Không ạ" Hạ lắc đầu.

Ông Vương đưa ánh mắt về phía lão phu nhân đang điềm nhiên ngồi uống trà.

"Có việc gì không ba?" Hàn Phong lên tiếng. anh không được thoải mái khi ba mình xem xét kĩ lưỡng mọi thứ trên người Băng Hạ, kể cả màu mắt của cô như thế.

"Không" Ba Phong lãnh đạm lắc đầu "Ba lúc trước cũng có một người bạn có màu mắt lạ thế này nên thắc mắc thôi."

"Bạn ý ạ?" Băng Hạ nãy giờ im lặng, chợt lên tiếng xen ngang.

"Ừ. Cô bạn đó học chung cấp 3 với ta. Mắt cô ấy cũng màu xám. Và cô ấy chơi Violin rất giỏi. bản nhạc cháu vừa chơi, ngày xưa cô ấy cũng đã từng chơi, đó là lý do ta giật mình và bước vào đây vội đến mức không gõ cửa." Ông Vương khẽ cười, hàng chục nếp gấp thời gian xô lại nơi đuôi mắt. "Mà nhìn kĩ, cháu quả thực rất giống cô bạn ấy. Giờ mà còn sống, chắc cô ấy cũng có con gái lớn bằng cháu rồi. quả thực người giống người!"

Vương Khôi bật cười khanh khách "Thôi ta không làm phiền nữa. Mẹ ta rất thích nghe Violin, cháu hãy đàn cho bà nghe giùm ta."

Ông quay lưng, toan bước ra ngoài cửa.

"Bác Vương!" Băng Hạ gọi lớn, ánh mắt cô hoang mang vội vã, tiếng gọi gấp gáp sợ ông ta sẽ đi mất.

Nắng xô vào làm tấm rèm cửa tung bay.

"Bác có thể cho cháu biết tên người bạn đã mất của bác không?"

Vương Khôi nhíu mày, ông làm bộ suy nghĩ.

"Xem nào...cô bạn ấy là người Hoa Kiều, tên là Gia..."

"Gia Khiết Bội?" Cô tiếp lời, đôi mắt tối sầm.

"Đúng rồi, sao cháu biết?" Ông Vương chau mày thắc mắc.

"Đó...

...Là mẹ cháu!"

Cơn gió đông thổi ào vào căn phòng, buốt lạnh.

Vương Khôi kinh ngạc.

Hàn Phong kinh ngạc.

Chỉ có Lão phu nhân là điềm nhiên uống trà, vẻ sắc sảo trong đôi mắt già nua chưa bao giờ tắt.

...

Thực sự trùng hợp đến vậy sao?

Trái đất thực sự tròn đến vậy sao?

Lại có thể tìm thêm được một người có quen biết với cha mẹ cô?

Thực sự là một điều rất đáng mừng. tuy nhiên sao cô lại cảm thấy bất an thế này. Bẵng đi 10 năm trời sống trong sự ngu muội mù mịt, giờ bỗng nhiên vội vàng tìm được những người là bạn cũ với ba mẹ mình ngày xưa, có phải ông trời đang muốn cô nhanh chóng tìm ra sự thực?

Ừ, rất đáng mừng.

Nhưng nó đến dồn dập và vội vàng quá, liệu có thực sự là điềm lành?

Vương Khôi là bạn học của Khiết Bội và Dương Trung, ông quen biết cả Trịnh Hùng.

Khiết Bội ngày xưa là hoa khôi của khối, nam sinh chạy theo hàng đàn, nhưng bà chẳng hề để ai lọt vào mắt xanh. Hình tượng thánh nữ cao quý và thánh thiện, đối với phong trào của trường lớp đều hăng hái và năng nổ, ước mơ được nắm tay Khiết Bội thôi, đối với nam sinh của trường khi ấy cũng trở thành giấc mơ quá đỗi xa vời. Ngay cả ông Vương cũng thú nhận rằng đã từng mơ mộng đến bà, nhưng rồi ngay khi nhận ra một học sinh ngỗ nghịch, ham chơi như mình không thể với tới thánh nữ xinh đẹp, liền dẹp bỏ nó và tiếp tục những ngày tháng học hành vui tươi.

Năm Khiết Bội lớp 11, có một học sinh từ nơi khác chuyển vào, chính là ba của Băng Hạ – Dương Trung. Họ đầu tiên rất ghét nhau vì Dương Trung vốn gia đình giàu có, nên kiêu ngạo và không coi ai ra gì. Còn bản thân Khiết Bội thì lần đầu tiên có người dám nói bà là "có được khuôn mặt xinh đẹp và nhiều người theo nên làm cao", nên đối với Dương Trung, Khiết Bội luôn đối mặt bằng tất cả sự căm ghét.

Họ luôn cãi nhau chí chóe suốt ngày, để rồi theo sự sắp đặt của ông trời lại quay ra yêu nhau lúc nào không hay. Việc họ yêu nhau thì Vương Khôi không biết nhiều, vì nghe ông kể là sau khi ra trường họ mới bắt đầu tình cảm lứa đôi.

Hết. Băng Hạ đón nhận câu chuyện ngày xưa của ba mẹ bằng sự bình thản vốn có.

Cái cô quan tâm đến không phải cái này. Cô muốn biết thứ khác, một thứ khác quan trọng hơn.

Đó là thánh nữ của ngôi trường đó, cùng với người bà yêu...

Tại sao lại chết?

TẠI SAO LẠI CHẾT?

...

Tiếng chuông điện thoại xé tan màn đêm đang bao phủ lên đôi mắt Hạ.

Cô xoay người, trùm chăn lên đầu.

Điện thoại hiện chữ "Hạo Thiên"

Cô không màng đến, không nghe thấy. Giả câm giả điếc đi, không chết ai.

Chuông điện thoại vẫn kiên trì vang lên, rồi chìm vào câm lặng khi bản thân chủ của nó đã quá mệt mỏi với những suy nghĩ miên man.

Em mệt lắm! Để em yên...

CHƯƠNG 56

"Ba!"

"Phong...!"

"Con xin lỗi!" Phong trả lời qua loa cho việc cánh cửa sau lưng anh vừa được mở ra mà trước đó chưa hề có tiếng gõ "Con muốn gặp ba!"

Ông Vương ngồi trên chiếc ghế dài, lưng ghế ngả ra sau, trên tay ông là một cuốn sách Y học cổ truyền. Cánh cửa sổ bên cạnh mở tung, gió đêm cùng ánh trăng mặc sức tràn vào căn phòng rộng.

"Chuyện gì nào?" Ông Vương đẩy mắt kính, nhàn nhã lật trang sách.

"Ba" Phong bước đến bên cạnh cha mình "Ba kể cho con nghe về ba mẹ Băng Hạ đi!"

Vương Khôi ngước lên, nhíu mày hơi ngạc nhiên sau đó lại chú tâm vào cuốn sách trên tay "Hôm nay lúc ba kể cho cô bé ấy, con cũng ở bên cạnh mà."

"Ba, ba chưa kể hết đúng không?"

Ngón tay ông Vương đông cứng lại như hóa thạch.

"Sao con lại hỏi thế? con nghĩ ba giấu cô bé ấy để làm gì?" Vương Khôi ngước lên nhìn Hàn Phong với ánh mắt kì lạ.

Phong im lặng.

Đúng là ba anh chẳng có lí do gì để giấu Băng Hạ điều gì về cha mẹ cô ấy cả. thế nhưng trong đôi mắt của ông, anh đọc được sự do dự và thiếu quyết đoán khi nói đến hai người ấy. với thân phận là người đi sau, anh chẳng thể nào đoán được những gì có thể xảy ra được với những người thế hệ trước để khiến ba anh khi nhắc đến lại thiếu tự nhiên đến vậy.

"Vậy ba mẹ cô ấy bây giờ ở đâu hả ba?"

"Mất rồi." Ông Vương bình thản đọc sách, trả lời theo phản xạ.

"Tại sao thế ạ?"

"Vì..." Chưa kịp hoàn thành hết câu, Vương Khôi giật mình khi đã ý thức được mình vừa nói ra điều gì. Ông ngẩng lên nhìn Phong, thấy ánh mắt chờ đợi của anh, liền cúi xuống trang sách, vụng về che giấu sự bối rối trong ánh mắt, phủ nhận câu nói của mình vừa nãy bằng câu trả lời nhát gừng thật mất tự nhiên "Ba không biết"

"Vậy sao ba biết họ đã mất?" Phong thoáng ngạc nhiên và càng thêm tin vào linh cảm của mình khi nó vừa được khẳng định thêm bằng sự lúng túng của ba anh.

"Ba...nghe mấy người bạn cũ nói rằng họ đã mất."

Phong hơi mím lại đôi môi mỏng thanh tú, ánh nhìn ba anh đầy ẩn ý sâu xa và những suy nghĩ khác nhau chồng chất.

Rõ ràng ông ấy đang giữ lại một sự thật nào đó trong lòng, không muốn tiết lộ.

Sống để bụng, chết mang theo?

...

Vừa khép lại cánh cửa phòng ba, Hàn Phong đang định quay về phòng mình thì ở chân cầu thang, Hoàng Yến đã đứng đó. Cô mặc chiếc áo len dài tay, khoác ngoài áo gile đen, váy jype ngắn đến đùi, đi tất đen và đôi boot cao cổ. trên tay còn khoác thêm cái túi nhỏ, tất cả từ đầu đến chân đều diện một màu đỏ chót. Chắc lại sắp sửa đi đàn đúm với đám bạn đua đòi lông bông rồi đây mà. Yến vuốt vuốt mái tóc mới nhuộm màu hung đỏ, cau mày nhìn anh trai.

"Hôm nay anh đưa con nào về đấy?"

"Bạn anh em có thể tùy tiện gọi là "con" sao?"

"Được chứ sao không?" Yến vênh mặt ngang bướng "Nó chỉ bằng tuổi em thôi. Anh tơ tưởng đến nó là quá điên rồ rồi đấy!"

"Đừng có gọi Băng Hạ là con! Những người bạn của anh, em muốn gọi thế nào cũng được, nhưng nên biết tôn trọng cô ấy." Phong lườm Yến, anh chẳng buồn la mắng cô em gái ngang ngạnh hỗn hào nữa. sống trong nhung lụa quen thân, lại chẳng bị ai rầy la bao giờ, tính cách con quan khó lòng thay đổi.

"Ha!" Yến cong môi cười khẩy "Bênh nó nữa. anh yêu nó rồi chứ gì?"

Phong cau mày, anh bước qua Yến đi về phòng.

"Con ấy nó có cái quái gì để anh yêu với thương cơ chứ. Ngay từ đầu em đã chẳng hoan nghênh anh đến trường em. Vào học giữa bọn con nít lóc chóc, kế với chả hoạch, cuối cùng chẳng thấy cái khỉ gì mà chỉ thấy anh chết mê chết mệt nó!" Yến thấy Phong đi, vội quay về phía anh cao giọng chì chiết.

"Nói ít đi" Phong liếc mắt về phía em mình, gằn giọng.

"Em nói cho anh biết! Anh mà yêu nó, thì đừng coi em là em nữa. Em không bao giờ chấp nhận con cáo già đội lốt nai tơ ấy đâu. Giả nai thánh thiện, rốt cuộc nó chỉ là đứa nghèo rớt, quyến rũ hết người này đến người kia để đào mỏ, loại như nó anh ra ngoài đường vớt về cả đống!"

*Chát*

Câu nói vừa bật ra khỏi miệng, bên má trái Hoàng Yến đã in hằn một dấu bạt tai thật mạnh. Hàn Phong tức giận nhìn em gái đưa tay ngây ngô ôm lấy bên má vừa lãnh trọn cái tát từ anh trai đang đỏ lên rần rần, nước mắt từ đâu tràn ra lại gào khóc thảm thiết.

"Anh dám đánh em à? Anh đánh em vì đứa con gái đó à?"

"Im miệng lại" Phong quát "Chuyện của anh không cần mày ý kiến. tốt nhất là từ nay nên biết tôn trọng người khác một chút, đừng mở miệng ra là con này con kia nếu không muốn ăn thêm cái tát nào nữa"

"Chuyện gì thế?"

Từ trong phòng, ông Vương bước ra, chau mày nhìn hai đứa con đang cãi nhau mà không hiểu gốc gác ra làm sao. Từ dưới cầu thang, mẹ Phong cũng chạy lên, ngơ ngác nhìn Hoàng Yến ôm chầm lấy mình khóc lóc oan ức.

"Hai đứa này, có gì từ từ nói với nhau, sao lại ra tay đánh em thế?" Mẹ Phong vuốt má Yến đang nấc lên từng hồi, chau mày nhìn Hàn Phong trách móc. Anh không thèm để ý, cơn giận trong người vẫn chưa nguôi. Anh buông một câu rồi lạnh lùng bước vào phòng đóng sầm cửa lại.

"Từ nay nên biết điều, đừng có nhảy vào chuyện không phải của mình. nếu không đừng có trách tao!"

...

Một ngày nắng mùa đông hiếm hoi trên sần học viện Thánh Huy.

Băng Hạ tay cầm cuốn sách, tay cầm hộp sữa, vừa đi vừa hút vô cùng nhàn nhã.

Sân trường Thánh Huy được lát gạch đỏ nhẵn mịn, nên Hạ hoàn toàn yên tâm cho việc chỉ chú tâm vào cuốn sách mà không để ý đến đường lối. Rõ là Thánh Huy thì sẽ chẳng bao giờ có "ổ gà" hay hòn đá xấu xí nào nằm chỏng chơ vô duyên chờ cô vấp ngã cả.

Chợt...bước đi của cô khựng lại. trước mặt cô đang là một cái gì đó chắn đường. Hạ bất mãn rời bỏ dòng chữ trên trang sách mà liếc lên người đứng đối diện.

Hạo Thiên mỉm cười đẹp như mặt trời mùa hè nhìn cô, anh đưa tay giật cuốn sách trên tay cô, sau đó cúi người xuống...

Đặt lên má Băng Hạ nụ hôn ấm áp, như lời chào ngày mới cho một ngày đông lạnh giá.

Về phần Hạ, cô vẫn ngây ngô nhìn anh, từ khi anh lấy mất cuốn sách đang đọc dở dang cho đến khi đôi môi anh rời khỏi gò má lạnh ngắt.

"Gì mà nhìn anh gớm quá vậy?" Thiên bật cười "Không thích thì thôi, từ nay anh không hôn bất ngờ nữa"

Khóe môi kéo dãn sang hai bên, Hạ cười nhìn anh, chiếc răng khểnh bỗng dưng hiện rõ, nụ cười của cô sáng rực cả sân trường Thánh Huy, đẹp rạng ngời che lấp cả ánh sáng của mặt trời mùa đông.

"Không...!"

Nụ cười này của cô, bây giờ, và mãi mãi về sau nữa, anh sẽ không bao giờ có thể quên được.

...

"Sao hôm qua anh gọi không bắt máy?" Thiên hỏi khi cả hai đang cùng đi dạo dưới rừng cây phong gầy xơ xác.

"Hôm qua á?" Hạ ngây ngô hỏi lại "Ờ...chắc em ngủ quên"

"Thế sáng cũng phải gọi lại cho anh chứ"

"Có cần không vậy?" Cô chun mũi "Đằng nào sáng cũng gặp nhau mà"

"Thế nếu chẳng may không gặp được nhau, em sẽ để mặc anh nhớ em cho đến chết à?" Thiên tinh nghịch ghé sát mặt mình vào mặt cô, cười gian tà.

"Chết làm sao được!" Cô cười, đẩy anh ra. "Mà anh này, bây giờ anh còn đi đến trường vào mỗi buổi tối nữa không?"

"Ờ...không" Anh mỉm cười.

"Tại sao thế?"

"Vì chẳng còn ai chơi đàn nữa rồi."

Băng Hạ chợt nhớ ra, mùa đông năm nay ngày càng lạnh, vì thế mỗi tối, cô đã tạm gác thói quen chơi đàn vào để ngồi trong nhà nhìn những cơn gió quất vào những thân cây gầy guộc bên ngoài nghiêng ngả.

"Trời lạnh nên chắc họ không còn chơi nữa." Hạ mỉm cười. "Khi trời ấm lên chắc người ấy sẽ chơi lại."

"Anh chẳng đến nữa đâu"

"Tại sao?"

"Trời ấm lên, anh sẽ bắt em đi học đàn để đàn cho anh nghe. Chứ cứ đi nghe lén vậy không tốt"

Hạ phì cười, Thiên ôm chầm lấy cô, lấy cớ là "trời lạnh ôm em cho ấm."

"À, Băng Hạ này!"

"?"

"Tối nay đến nhà anh ăn tối nhé!"

"Nhà anh? ăn tối?" Hạ vội ngước lên nhìn anh. trong đôi mắt xám trong veo, anh đọc được sự ngạc nhiên không giấu giếm.

"Ừ, ba anh nói thế. Em đến nhé."

Anh choàng tay ôm siết lấy cô thêm chặt, hôn nhẹ lên mái tóc bồng bềnh thơm mùi hoa cỏ.

"Nhưng..."

"Không nhưng gì cả. ba anh đã nói rồi"

"...Vâng" Cô lí nhí, áp sát vào bờ ngực ấm áp của anh mà trong lòng không khỏi lo lắng.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor