Tuyết rơi mùa hè - Chap 49

Dọn dẹp lại đồ đạc trong căn nhà cũ kĩ, có một người sống nên những món đồ còn dùng được tích lại cũng chỉ được hai thùng cactong. Căn nhà được dọn hết đồ trở nên trống trải và điêu tàn hơn, ngoài trời gió thổi mạnh như muốn mang cả căn nhà đi về miền xa xăm.

Lau những khung ảnh phủ cả tấc bụi, Bảo Vy vẫn chẳng nói chẳng rằng, bộ áo tang đen vẫn mặc trên người, làm Nhật Long không ngừng xót xa. Băng Hạ mang hết những cuốn sách của Thiều Tuấn đi đốt, cô thậm chí còn không dám mở ra xem.

Nhìn ngọn lửa đỏ hồng liếm láp những trang sách cũ mèm chi chít chữ, Băng Hạ ngồi ngẩn người. cảm giác trống vắng bỗng trở nên rõ mồn một.

"Nhìn Bảo Vy đáng lo quá." Thiên ngồi xuống bên cạnh Hạ, nhẹ nhàng thả vào ngọn lửa hừng hực một cuốn tập rách nát ố vàng anh vừa tìm được.

"Vâng" Hạ mím môi, cô đưa mắt nhìn vào trong nhà. Bảo Vy vẫn ngồi tần ngần lau những khung ảnh, Nhật Long chăm chú dọn đồ, thỉnh thoảng lại hướng về Vy ánh mắt lo âu.

"Em làm anh rất yên tâm" Anh nhìn cô đầy quan tâm "Nếu như em cũng giống Vy, anh thật không biết làm thế nào...!"

"Anh nghĩ em sẽ giống cậu ấy à?" Hạ nhìn anh, ánh mắt nửa dò xét nửa châm chọc.

"Ừ, anh đã thực sự rất lo lắng"

Đôi mắt tròn xoe nhìn anh chăm chú, rồi cô cười nhẹ, nụ cười hời hợt.

"Mấy ngày anh không về nhà rồi, không sao chứ?" Hạ sực nhớ ra, cô hỏi anh.

Anh nhìn cô, ánh mắt trầm ấm, được một lúc, anh nhẹ lắc đầu.

...

10 sáng.

Hai chiếc xe của Nhật Long và Hạo Thiên lặng lẽ tiến vào sân trường Thánh Huy. Học viên trên các tầng lầu chen chúc nhau chật kín lan can, ai cũng hiếu kỳ ngó xuống. Mấy ngày hôm nay hai cặp đôi này không đến trường, đám nữ sinh nhiều chuyện đã bàn tán rôm rả với nhau rằng có lẽ họ đã nghỉ học đi chơi. Sau khi thi, số lượng học sinh nghỉ học cũng không ít, cho nên việc 4 người họ vắng mặt cũng không phải điều gì quá kì lạ hay nghiêm trọng. Chỉ là những người được chú ý, cho nên tin tức về họ cũng là một đề tài nóng sốt.

Từ hai chiếc xe, hai cô gái khuôn mặt nhợt nhạt xanh xao bước ra. Từ khoảng cách xa, nên chẳng mấy ai chú ý đến điều đó. Trên tầng cao rộ lên những tiếng kêu ầm ĩ, ngạc nhiên có, ngưỡng mộ có, cả ghen tị cũng có. Ừ thì nếu là được đi chơi với hai chàng thiếu gia kia thì những biểu cảm này có quả là không sai.

Băng Hạ mặc áo sơ mi trắng bên trong áo khoác jacket xám, quần bò xanh bạc, tóc xõa ra bồng bềnh nhưng phảng phất sự tiều tụy. Bảo Vy mặc áo đen, khoác ngoài là áo nỉ đen, gương mặt vô cảm. Sau khi lấy trong cốp xe ra hai thùng cactong lớn, họ cùng đi về phía kí túc xá nữ bên hông trường.

"Wow, tao nói không sai mà, chắc họ đi nghỉ mát ở đâu với nhau đây!"

"Sướng dã man! Hai đứa kia chắc kiếp trước được quý nhân phù trợ nên kiếp này sung sướng như tiên!"

"Eo, giá tao cũng được như thế!"

"Mày mơ đi, đến Phù Dung công chúa còn bị đá bay kia kìa, mày là cái gì?"

"Mày đừng có nói thế, Phù Dung là con búp bê suốt ngày quanh quẩn trong đài các, Thiếu gia chán là phải. Mày nhìn Băng Hạ xem, nó có gì hơn Công chúa không, nhà thì không giàu bằng, nhưng Thiếu gia chẳng chết mệt nó!"

Con bé tóc hoe vàng vừa nói xong, bỗng giật mình che miệng lại. Phù Dung tay cầm lon nước ngọt đi ngang qua như không nghe thấy, nhưng con bé vẫn lè lưỡi đưa tay ôm ngực. cái miệng hại cái thân, những người vai vế như thế này không nên nói đụng đến mới phải!

Đặt cốc nước ấm vào bàn tay lạnh ngắt, Long ngồi xuống cạnh Bảo Vy, đôi mắt nhìn cô vẫn tràn ngập lo âu. Bảo Vy mà anh biết vốn dĩ là cô gái dễ khóc dễ cười, buồn thì khóc, vui thì cười. cô gái trước mặt anh bây giờ cứ như con búp bê không biểu cảm, biết đi và biết hoạt động, ngay cả nước mắt cũng chẳng rơi. Một Bảo Vy vì đau lòng quá mà mất cả tri giác, đối với anh hoàn toàn lạ lẫm và không biết cách thích nghi.

"Bảo Vy, ba đi rồi"

Băng Hạ đứng dựa vào bức tường đối diện, tay cầm cốc nước lọc, nói thản nhiên. Nhưng vẻ đau lòng có thể len lỏi qua từng hơi thở. cô nhắc nhở Bảo Vy nhẹ nhàng nhưng giống như hồi chuông lớn cảnh tỉnh bạn. Và cảnh tỉnh chính mình. phải rồi, ba đã mất, đã chẳng còn ở bên cạnh động viên và yêu thương hai người nữa.

Trở nên vô cảm theo cái cách bất cần và ương ngạnh như thế, thật nông cạn.

Vy đưa đôi mắt lạnh lùng nhìn Băng Hạ như oán trách. Oán trách cái điệu bộ thản nhiên của cô. Cho dù mất đi tri giác theo cách nào, thì một phần nhỏ trong Bảo Vy vẫn ý thức được những gì diễn ra xung quanh, chỉ là vì mệt mỏi nên một phần khác trong Vy đã không cho cô phản ứng lại. Và cái phần nhỏ kia, giờ đây đang thầm nhủ, phải chăng vì không có quan hệ huyết thống ruột thịt, nên Băng Hạ mới thản nhiên được như vậy khi ba cô ra đi?

Vy đứng dậy, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn nhìn chăm chăm vào Hạ, cô quay lưng chầm chậm bước vào phòng.

Hạ khẽ nâng đáy cốc cho nước lạnh chảy vào cổ họng, cảm giác ánh mắt của Vy như lưỡi dao xuyên thấm từng tế bào của mình. Cô hiểu Vy đang nghĩ gì, thật chẳng có loại con nào mà có thể bình thản như vậy khi ba chết. cách Vy nhìn nhận sự việc theo cái nguyên lý mặc định như thế, và qua con mắt u ám của đứa con vừa mất cha, thì cũng chẳng có gì sai và đáng trách cả.

Cánh cửa phòng đóng lại, Bảo Vy lê từng bước chân chậm chạp một cách cố tình, đến bên chiếc thùng cactong vừa được Nhật Long mang vào.

Cô nâng lên một tấm ảnh.

Trong ảnh, ông Thiều Tuấn đang nở nụ cười giữa hàng chục nếp gấp nhăn nheo trên mặt, hai tay quàng qua vai hai đứa con gái nhỏ. một đứa da trắng muốt, tóc xõa, đôi mắt tròn xoe lạnh lùng nhìn vào ống kính. Đứa còn lại buộc tóc hai bên bằng sợi dây màu xanh lúc lắc, chiếc váy màu đỏ, cười híp mắt lại để lộ hàm răng sún dễ thương, trên tay còn cầm cây kẹo mút dở.

Một giọt nước mắt rơi xuống, Vy cắn môi quay lên giường, thả sấp người xuống, tay vẫn nắm chặt tấm ảnh cũ nát, như nắm chặt cái ký ức xưa cũ đã trôi qua hàng chục năm. Tấm ra giường bị cô nắm lại nhàu nhĩ, nước mắt thấm ướt nó, nhưng tuyệt nhiên không để lộ tiếng nấc nào.

...

"Ê! Tao có hai vé xem Titanic này, mày đi không?"

"Thằng người yêu của mày đâu rồi?"

"Nó á? Nó..."

Mọi tiếng nói trong lớp chợt im bặt khi cánh cửa lớp mở ra, Bảo Vy và Băng Hạ bước vào. Khuôn mặt một trong hai người chẳng còn tươi rói như mùa xuân, thế nhưng cũng vẫn khiến người ta chú ý.

"Vy...!"

Mai Nhã vừa hơi ngỡ ngàng, cô bé gọi khẽ, Vy đã đi ngang qua Nhã, đôi mắt trầm xuống.

Hạ không bước vào chỗ, cô ném chiếc cặp "phịch" xuống mặt bàn, quay người bước ra khỏi lớp. hai người cứ như hai thế giới tách biệt nhau, phút chốc bỗng trở nên xa lạ, chẳng còn giống đôi bạn thân quấn quýt bên nhau, bất chấp sự khác biệt giữa hai con người nữa.

Hàn Phong nhanh như gió, đứng dậy.

Ngoài hành lang, anh bắt kịp Hạ đang ung dung đút tay túi áo.

"Mấy ngày nay em đi đâu vậy?"

"..."

"Này!"

"..."

Anh nóng nảy giật tay cô lại, cô cau mày phũ phàng đẩy tay anh ra.

"Anh tránh ra đi, tôi đi đâu thì có liên quan gì đến anh chứ? đừng làm tôi bực mình!" Cô quát lên.

Anh im lặng, đôi mắt màu ngọc bích lặng lẽ nhìn cô, anh không chút tức giận, trái lại còn chăm chú nhìn sâu vào mắt cô.

Anh thực sự muốn biết chuyện gì đã xảy đến với người con gái anh trót yêu.

Cô nhíu mày thở mạnh, quay người bước đi. Anh chặn cô lại.

"Tôi thực sự đã rất lo lắng cho em."

"Làm ơn tránh ra!" Cô không còn nóng nảy nữa, đôi mắt lạnh lùng đe dọa.

"Không thể coi tôi như bạn bè sao? không thể chia sẻ với tôi cái gì đã xảy đến với em?"

Anh nhíu mày nhìn cô, trong màu xanh mát dịu của đôi mắt kia, cô thấy sự khắc khoải chờ mong phảng phất.

"Sao anh lại muốn biết về tôi chứ?" Cô lãnh đạm nghiêng đầu.

"Vì tôi yêu em" Anh mỉm cười, nụ cười ma quái tự tin. Anh giống như vị chúa của loài phù thủy thần kì, đã biết chắc rằng bản thân sẽ mị hoặc được cô. Anh giống như đã muốn nói điều này từ lâu lắm rồi, và đinh ninh rằng khi nói ra rồi sẽ có người vì thế mà nghĩ khác về anh.

"Nhưng..." Ánh mắt cô xoáy sâu vào anh "Tôi không yêu anh!"

Cô nói chầm chậm từng tiếng, như muốn từng lời nói biến thành mũi dao sắc nhọn đâm vào người anh, rồi từ từ khoét sâu.

Dương Băng Hạ không phải người phũ phàng, thế nhưng đối với người đã mang cho cô những ấn tượng không chút tốt đẹp như Phong, hãy xem lại bản thân rằng anh đã tỏ tình với cô không đúng lúc.

Vương Hàn Phong, anh ta không cần sự đúng lúc.

Vương Hàn Phong, anh ta chỉ muốn trả lời cho câu hỏi của cô bằng cái lý do chân thực nhất của anh ta.

Băng Hạ lạnh lùng bước qua, Hàn Phong giữ cô lại.

"Tôi biết em yêu Hạo Thiên, tôi biết em không yêu tôi." Anh thì thầm vào tai cô "Tôi chẳng cần những thứ đó"

Cô ngước nhìn anh, ánh mắt ngập tràn sự cảnh giác.

"Chỉ vì tôi muốn được ở cạnh em với tư cách là người yêu em" Đôi môi anh cong lên đầy mị hoặc "Tôi làm gì cũng có vay có trả, nhưng em có thể tin tưởng rằng, đối với người tôi yêu, tôi sẽ làm tất cả mà không cần phải trả bất kì thứ gì"

Hơi thở anh ấm nóng phảng phất bên tai cô.

...

Đặt phịch chiếc túi nylon to xuống trước mặt Băng Hạ, cô ngước lên, Phong một tay đút túi quần, đứng che lấp một vài tia nắng ít ỏi mùa đông.

"Uống bia không?"

Anh ngồi xuống đống lá khô vàng của mùa thu vừa đi, nhanh nhẹn lục trong túi ra hai lon bia còn mát lạnh, đưa cho cô một lon.

Cô nhìn anh xa cách, lặng lẽ nhận lon bia còn ướt nước.

Anh mở bụp nắp lon, đưa lên miệng tu ừng ực.

Cô đặt lon bia xuống, lấy trong túi ra lon Coca, bật nắp, uống ngon lành.

"Không biết uống bia sao?" Anh ngừng uống, quay ra hỏi cô.

"Không muốn say ở đây"

Phía sau hai người là cây Bằng Lăng đã trơ trụi. Xung quanh toàn những cây cối đã rụng hết lá, đứng sừng sững giữa trời, thỉnh thoảng rung rung khi có cơn gió đông đi ngang, như đang run rẩy buồn bã. Uống bia dưới gốc cây khẳng khiu này, vốn dĩ đã chẳng có chút hứng khởi. để say xỉn ở đây lại càng không hay.

Anh bật cười, đưa lon bia lên uống tiếp.

"Sao anh lại yêu tôi?"

Cô xoay xoay lon Coca, hỏi nhỏ như cô thiếu nữ đang xấu hổ trước lời tỏ tình chóng vánh của người khác giới.

Hàn Phong khựng lại, anh liếm môi.

"Vì em đẹp."

Cô cười khẩy.

Đàn ông yêu bằng mắt. chẳng có chân lý nào đúng đắn hơn để phản bác lại nó.

"Vậy tại sao Hạo Thiên lại yêu em?"

Cô nhíu mày, quay sang nhìn anh.

Anh chỉ cười đắc ý.

"Anh cũng nghĩ anh ấy giống anh chắc" Môi cô cong lên "Vì tôi đẹp ư?"

"Có đâu?" Giọng Phong cao vút "Tôi chỉ hỏi thôi mà. Hạo Thiên yêu em nhiều vậy, chắc chắn lý do phải nhiều hơn tôi rồi. tôi yêu em vì mặt em đẹp. biết đâu, Hạo Thiên yêu em vì cả những thứ khác trên người em cũng đẹp?"

Đôi mắt anh sâu xa xoáy vào người cô, đôi môi còn vương hơi men khẽ cong lên đầy ẩn ý.

Cô mỉm cười nhìn anh.

"Nhiều hơn nữa."

"Vậy sao? còn thứ gì nữa nhỉ?"

"Con người chỉ nhìn con gái bằng mắt như anh thì đương nhiên không thấy rồi."

"Vậy sao? thế Hạo Thiên thì nhìn bằng gì? Bằng tay à?"

Hàn Phong bộ dạng dâm đãng bật cười ha hả.

"Bằng trái tim"

"?"

Cô nhướn mày lên nhìn anh, khóe môi cong lên kiêu hãnh.

"Không biết phải không? Con người suy nghĩ nông cạn và không có trái tim đương nhiên là không hiểu"

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3