Anh yêu em, một mét bốn lăm ạ! - Chap 28

Chap 28: Suy tư.

- Hôm đó…Tôi có việc đột xuất phải theo ba ra ngoài.. Chỉ có Hắn ở nhà.. Nghe chị bếp nói.. Tối đó Uyển Phương đột nhiên đến tìm tôi.. Rồi chị ấy có việc phải ra ngoài… không rõ giữa Hắn và cô ấy đã xảy ra chuyện gì mà đến khi chị về thì thấy Uyển Phương hớt hải chạy ra ngoài, vừa đi vừa khóc… Và Ngay ngày hôm sau.. Tôi nghe tin cô ấy bị xe ô tô đâm vào khi băng qua đường…

- Cô… Cô.. Ấy.. Qua đời rồi ạ? – Nó tròn mắt hỏi lại… Không thể tin vào tai mình…

- Ừ!.. Cô ấy là một thiên thần.. Và tôi, chỉ trong khoảnh khắc nhỏ sơ suất bị tuột tay.. Đã để cô ấy bay mất… - Mr P đột nhiên cúi xuống, khẽ vùi mặt vào đôi tay.. Hình như, cả cơ thể Ngài cũng run rẩy

- Anh… Bình tĩnh…

Nó chưa bao giờ thấy Ngài như thế đâm ra hơi luống cuống, nhất thời chưa biết nên phải làm gì.. Nhưng rồi, sau đó.. Nó cũng vội vã lấy đôi tay ngắn củn của mình ôm lấy cơ thể to lớn kia.. Thật sự, từ đáy lòng, Nó vô cùng mong ước mình có thể lấp đầy trái tim và nỗi đau của người con trai đang ở trong vòng tay Nó..

- Anh.. Em ở đây… Em ở đây! – Nó khẽ đưa bàn tay vỗ nhẹ như muốn trấn an cái cơ thể đang run rẩy kia và cũng như để xoa dịu những bất an đang nhóm lên phía sâu tâm hồn Nó…

Jackson… Nếu quả thực anh là người xấu.. Thì…Lẽ nào… Những cử chỉ tốt đẹp mà anh dành cho Nó… ngay từ đầu.. đã là giả tạo?

Và còn tình cảm của Mr P … Có khi nào.. chỉ là nhất thời? Hay là do thương hại? Bởi vì… Theo như Nó thấy.. Tình yêu dành cho Uyển Phương trong Ngài dường như còn lớn lắm…..

Bao nhiêu câu hỏi cứ nhộn nhạo, rối rắm trong đầu khiến cơ thể Nó đột nhiên trở nên mệt mỏi…

Bỗng nhiên… Nó ước gì mình được chìm vào một giấc ngủ thật dài để khi tỉnh lại thì những nỗi đau hay lo lắng kia biến mất theo màn đêm…

Ngày hôm nay, có những nỗi đau và những lo lắng không tên khiến cho phút bình yên mới thoáng qua hổi chiều đã biến đi đâu xa lắm…

Người ta vẫn bảo quá khứ đôi khi cũng có những vị thật đắng và cũng có những nỗi đau vẫn tồn tại như một vết sẹo dài đủ để tấy lên rồi khiến ta khắc khoải mỗi khi vô tình chạm tới..

Nhưng… Nó đã nghe ở đâu đó có một câu nói như thế này: “Tôi chưa bao giờ cố xóa đi ký ức của quá khứ, dù một vài ký ức rất đau đớn. Tôi không hiểu được những người lẩn trốn khỏi quá khứ của mình. Mọi thứ bạn đã sống góp phần giúp bạn trở thành con người bạn bây giờ”

Vậy nên Nó vẫn sẽ học cách yêu quá khứ của một “ai đó” … Dù thế nào đi chăng nữa…

Nó khẽ ngước đôi mắt dài nhìn lên…

Bầu trời tối đen.. Rực rỡ một vầng trăng …

Ừ thì… Dù có tối tăm.. Nhưng …Vẫn sẽ có chút ánh sáng cuối đường hầm..

Ừ!

Cứ tin như thế đi.. Nhỉ?

Sau đêm nói chuyện về quá khứ, dường như “không nhắc lại chuyện xưa” đã trở thành một thỏa thuận ngầm giữa Nó và Ngài Tổng giám đốc. Nhưng.. Thật lòng mà nói thì với Nó, vẫn còn quá nhiều khúc mắc cần phải được giải đáp ví dụ như: “Chuyện gì đã xảy ra giữa Thiên thần và Uyển Phương khiến cho cô ấy phải hớt hải chạy đi trong nước mắt?” Rồi: “Cái chết của Uyển Phương rút cục chỉ là một tai nạn vô tình hay là có lý do gì đó buộc cô ấy phải tự kết liễu cuộc sống của chính mình?” Và: “Jackson thật ra là người như thế nào?...” Bao nhiêu câu hỏi cứ nhức nhối trong đầu khiến Nó bứt rứt không yên.

Mà…

Mọi chuyện sau ngày hôm đó…

Dường như cũng chẳng còn được bình yên thì phải..

Kết thúc một đêm vật vã tại bệnh viện, những ngày tiếp theo, Ngài Tổng giám đốc chỉ còn thỉnh thoảng ghé thăm và lần nào cũng chỉ dạo quanh một cách chớp nhoáng. Đã đành rằng hơn ai hết Nó biết, Nó hiểu công việc của Ngài bận rộn như thế nào nhưng thật sự có rất nhiều lúc Nó vẫn không thể ngăn nổi sự thất vọng, hụt hẫng, u buồn và giận hờn khi cả ngày chỉ nhận được vài dòng tin nhắn hoặc một vài cuộc điện thoại hiếm hoi từ “Ai đó”.

Ừ thì.. Tại vì… Với con gái, một khi đã trót bị ngã vào biển lớn tình yêu thì thế giới trước kia dẫu có lớn đến thế nào rồi cũng sẽ bị thu hẹp tới mức chỉ còn tập trung trong phạm vi của một con người.

Nguy hiểm hơn là Nó dưới tư cách là bệnh nhân nằm viện lại còn đang sở hữu một “quỹ thời gian” kha khá để cho những ý nghĩ lộn xộn kia thảnh thơi dạo chơi..

Vậy cho nên, những cảm giác chơi vơi cũng dường như tăng gấp bội…

Nhưng cũng may, Nó thuộc cung Nhân Mã – Cung nổi tiếng về sự quảng giao, hòa đồng và luôn có xu hướng lôi kéo đám đông – Nhờ đó mà luôn có những người khác ùa vào để lấp đầy một phần khoảng trống ấy.

Tiêu biểu là nhỏ bạn thân - kẻ sẵn sàng xoẹt qua xoẹt lại như sao chổi bất cứ lúc nào có thời gian rảnh rỗi - khiến cho Nó vừa cảm động vì nhận được sự quan tâm vừa phải cứng rắn răn đe mỗi khi con bạn có ý định hăm he gọi về tố cáo cho mẹ bệnh tình của Nó.

Kế đến là chị Thủy mà Nó đã ưu ái đặt cho cái biệt danh “Nàng sheherazat thời hiện đại” bởi những câu truyện không đầu không cuối triền miên bất tận.. Nhưng phải công nhận một điều là nhờ có chị mà Nó có thể cập nhật những thông tin của cuộc sống xung quanh một cách nhanh nhất.

- Em biết không? Công ty mình vừa mới ký kết được hợp đồng mới đấy! Mà theo như chị Hà (tên của cô kế toán trưởng) nói thì đây là hợp đồng có giá trị lớn nhất từ trước tới nay. Ngài Jay cứ gọi là bận tối mắt tối mũi luôn rồi các phòng ban khác cũng nháo nhào cả lên nữa và ngay bản thân chị đây cũng phải đếm tiền mờ cả mắt đấy! Vừa vui mà cũng vừa mệt.. – Chị vội vã thông báo khi đến thăm Nó vào một buổi tối khá oi bức kèm theo một nụ cười không thể tươi hơn.

- Thật ạ?

Nó hớn hở đưa ánh mắt về phía chị nhưng rồi lại nhanh chóng ỉu xìu như bánh đa gặp nước khi nghĩ đến tình trạng của mình. Nó khẽ thở dài thể hiện tâm trạng buồn bã vì bất lực:

- Tiếc thế! Vậy là em không được tham gia dự án lần này rồi! Trong lúc mọi người bận công việc ngập đầu thì em lại ở đây ăn chơi.. Chán ghê ý!

- Con nhỏ ngốc nghếch này! - Chị Thủy khẽ lườm Nó một cái bén gót rồi nhẹ nhàng nói tiếp – Em còn trẻ, cơ hội làm việc và phấn đấu còn dài thế nên cứ tranh thủ mà tận hưởng đi không mai mốt lại kêu than là chẳng có thời gian để mà nghỉ ngơi dưỡng sức. Chị biết là nằm một mình trong bệnh viện cũng buồn nhưng cứ yên tâm mà an dưỡng.. Hết bệnh rồi thì thiếu gì việc để làm. Yên tâm! Khi nào rảnh, chị sẽ cho cu Bin tới đây chơi với em nhé?

Chị nói một tràng dài không nghỉ rồi cuối cùng lại chiếu về phía Nó một cái nhìn đầy dịu dàng thấu hiểu khiến cho Nó chỉ còn biết gật đầu ngây ngô và nhe răng ra cười rồi khẽ nói với chất giọng tràn đầy sự biết ơn:

- Dạ! Được thế thì còn gì bằng! Nhưng mà… Chị cũng không cần phải ra vô thăm em thường xuyên như thế này đâu… Vất vả cho chị quá! Em… Em tự lo được mà… - Không hiểu sao khi đối diện với chị vào lúc này Nó lại như thấy thấp thoáng hình ảnh của mẹ khiến câu nói kia vì thế mà bị nghẹn lại.

Chị Thủy nhìn Nó mỉm cười dịu dàng rồi cất giọng “mắng yêu”:

- Nhỏ này nói chuyện mắc cười ghê! Chị em với nhau.. Có gì mà phải ngại.

- Nhưng ….

Nó chưa kịp nói hết câu thì đã bị chị chặn ngang:

- Không có nhưng nhị gì hết! Việc của tui tui biết tự sắp xếp, cô chỉ cần để tâm đến việc dưỡng bệnh là được rồi. Vậy nha! Giờ chị phải về nhà nấu cơm cho bố con cu Bin đã. Hai người đó chắc đang ở nhà lập đàn cầu chị về đấy.

Rồi không để Nó kịp nói thêm câu gì, chị lập tức xoay người tiến thẳng ra phía cửa. Nó chỉ còn biết lặng lẽ dõi theo cho đến khi hình dáng chị khuất dần, khẽ mỉm cười thốt ra một câu từ tận đáy lòng: “ Em Cảm ơn! Cảm ơn chị thật nhiều!”.

Có đôi khi… Một cử chỉ, một lời nói thể hiện sự quan tâm có thể chỉ là nhỏ bé, bình thường đối với người này nhưng lại là niềm an ủi, động viên lớn lao đủ để khắc sâu vào trái tim của người khác..

Giống hệt như cảm giác ấm áp đang lan tỏa trong tâm hồn Nó lúc này đây!

Sài Gòn một ngày mưa, mưa trắng xóa cả không gian, mưa ồn ào những tiếng rên la của vô vàn hạt nước. Mưa mang theo vị lành lạnh khiến trái tim con người dường như yếu đuối hơn còn bàn tay thì chợt vu vơ cảm thấy cần lắm một hơi ấm.

Nó thường gọi mưa Sài Gòn là những chú ngựa hoang thoắt đến rồi thoắt đi, mạnh mẽ đến độ chẳng bao giờ chịu khuất phục. Lặng lẽ ngắm từng hạt nước chạy dài trên ô cửa kính, Nó bỗng thấy bàn tay mình lạnh đến khó chịu… Khẽ thở dài để xoa dịu nỗi nhớ cồn cào… Nó tự nhủ: “Hôm nay trời mưa.. Có lẽ “Ai đó” sẽ lại không đến.”

- Này con hâm! – Tiếng con bạn thân đột ngột vang lên cắt ngang dòng suy tư của Nó.

- Gì thế? – Nó cố gắng che giấu tâm trạng không vui bằng cách nhíu mày hỏi lại nhưng rồi chợt nhận ra mình có phần hơi quá nên vội vã sửa sai bằng một câu trêu đùa thường lệ:

- Đừng nói với tao là mày định gửi lời trăn trối trước lúc đi xa nhé! Nói thật là dù có muốn nhưng tao chưa sẵn sàng đâu đấy.

- Uhm… Đúng là mày rảnh rỗi quá nên sinh ảo tưởng rồi! Di chúc của tao không phải ai cũng có diễm phúc được nghe đâu, con hâm ạ! – Gương mặt của nhỏ bạn thân trở nên vô cùng “đểu cáng” khi cố gắng nhe ra một nụ cười nhăn nhở. Sau đó lại ngay lập tức làm ra vẻ nghiêm túc và “phán” một câu xanh rờn – Cái tao cần là bí quyết của mày ý.

- Bí quyết gì cơ? – Nó lập tức hỏi lại, đôi mắt dài chợt mở to khiến cho cái gương mặt bánh bao trông ngu một cách thảm hại.

- À.. Thì … Cưa giai! – Con bạn thân sau thoáng giả vờ ngập ngừng, khẽ cất giọng nhẹ như gió thoảng mỉm cười, le lưỡi đáp.

Bật cười! Nó đã thôi không còn quay ra phía cửa sổ nữa mà nhìn thẳng về phía người đối diện, trong lòng không khỏi thầm cảm ơn con bạn thân đã ở bên khiến cho nỗi buồn của Nó dường như giảm đi một nửa.

- Thật uổng công tao coi mày là bạn thân - Nó giả vờ nhăn mặt rồi nói tiếp- Chơi với nhau từ bé tới khi lớn chừng này, mày đã thấy tao phải cầm cưa bao giờ chưa? Từ trước tới nay.. Chỉ có giai theo tao thôi nhé! Bởi vì.. “Hữu xạ tự nhiên hương” …Tao là người đặc biệt mà.

- Thôi! Cho tao xin – Con bạn thân đưa tay lên ngực làm động tác giả vờ như muốn ói rồi vừa lườm Nó vừa nói – Uhm..! Nhưng cũng phải công nhận là mày đặc biệt thật!.. Trong cái thời đại sữa nhiều như nước suối thế này để tìm người hạn chế chiều cao như mày thì đúng là vô cùng hiếm.

- Uhm… Ừ thì tao thấp bé.. Nhưng mà là bé hạt tiêu… Bình thường thì rất đáng yêu nhưng nếu lỡ chạm vào thì cũng đủ để khiến khối người phải cay mắt đấy! Có câu “ Chiều cao của con người tính từ đầu lên đến trời” và nếu xét theo khía cạnh này thì tao còn cao hơn cơ số người trên thế giới ấy. Biết chưa hả? – Nó mỉm cười đáp lại không quên kèm theo một cái nhún vai rất chi là điệu nghệ.

- Dạ vâng! Tôi biết rồi! Bà cụ non “hạt tiêu bắc” ạ! – Con bạn thân cũng nhe răng cười rồi vừa đưa miếng xoài mà mình mới gọt về phía Nó vừa nói – Mời “Bà” ăn để còn lấy sức mà yêu đương! Đừng để mẹ mày suốt ngày cứ phải canh cánh nỗi lo không đủ tiền mà xây miếu.

Nhận lấy miếng xoài vàng ươm từ tay con bạn thân, Nó nhanh chóng đưa lên cắn một cách ngon lành, sung sướng cảm nhận vị ngọt thơm đặc trưng tan ra trong miệng rồi khẽ đáp:

- Cái đó thì mày không phải lo… Tao là người đặc biệt mà!

Lại có những tiếng cười lao xao…

Đấy là lý do vì sao… Con người.. Ai cũng cần có bên cạnh mình những người cho dù chẳng phải ruột thịt với nhau nhưng lại luôn sẵn sàng chia sẻ mọi điều để thấy bản thân không bao giờ đơn độc..

- À! Anh chàng ngoại quốc có đôi mắt màu xanh ấy sao lâu rồi không thấy xuất hiện tại đây nhỉ? – Sau một thoáng cười đã đời, con bạn thân đột nhiên buông ra một câu hỏi chả liên quan.

Nó thoáng giật mình, đơ ra mấy giây rồi chỉ biết ậm ừ nói:

- Ờ thì.. Chắc là … Anh ý bận! Công ty tao mới ký được hợp đồng lớn mà..

- Bận? – Con bạn thận trợn mắt lên nhìn Nó chăm chăm rồi vừa cố gắng tống miếng xoài đang nhai dở xuống dạ dày vừa lắc đầu nói - Đó chỉ là một lý do phổ biến trong cả trăm ngàn lý do a bờ cờ khác để biện minh cho cái sự gọi là “nói dối”. Con trai ấy mà.. Chỉ hờ hững với những gì họ cho là không quan trọng.. Còn nếu thật sự muốn.. Họ chắc chắn sẽ tìm mọi cách để thể hiện sự quan tâm bà già “hạt tiêu bắc” ạ!

- Ừ.. Thì kệ!. – Nó khẽ thở dài, đột nhiên cảm thấy lòng mình nặng trĩu. - Dù sao.. Tao có là gì của anh ấy đâu… Với cả… Tao cũng chưa sẵn sàng gặp anh ấy nữa…

Sau buổi tối hôm ấy, Jackson hình như có đến thêm một lần nữa để thu dọn đồ đạc nhưng lại cố ý tránh mặt bằng cách chọn thời điểm Nó ngủ li bì do tác dụng của thuốc.. Báo hại Nó đã lo sợ và thậm chí còn làm náo loạn cả căn phòng lên khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau vì nhận ra đồ đạc xung quanh đột nhiên biến mất.

“Anh có việc gấp cần giải quyết! Khi nào xong sẽ lại tới! Xin lỗi vì đi mà không kịp nói với em! Chúc em mau hồi phục!

Jackson.”

Đó là tất cả những gì anh để lại cho Nó. Một tờ giấy nhỏ với hàng chữ ngắn gọn không thể xúc tích hơn! Phải thú nhận một điều là Nó đã đọc đi đọc lại cái dòng chữ ít ỏi ấy không biết bao nhiêu lần, đến độ khiến cho tờ giấy kia cũng bị biến dạng một cách thảm hại. Và tất nhiên, mỗi lần đọc là mỗi lần Nó thấy trái tim mình dường như nghẹn lại…

Thật tình, Nó chỉ hơi buồn khi nhận ra Thiên thần cố tình tránh mặt mình còn cái cảm giác khó chịu đang không ngừng dằn vặt Nó kia lại chủ yếu được tạo nên từ một mớ tạp nham những hạt sạn: hoài nghi, áy náy, băn khoăn, lo sợ về con người Jackson và cả việc không biết sẽ phải đối diện với anh như thế nào nữa..

“Jackson!… Thật sự.. Anh có phải là một Thiên thần mà em đã biết và yêu quý?” Câu hỏi này cứ quay mòng mòng trong đầu khiến cho trái tim nó chất chồng thêm mệt mỏi.

- Công nhận là chuyện tình của mày càng ngày càng lâm ly bi đát như phim! - Tiếng con bạn thân đột ngột vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ đi hoang của Nó.

Nó hơi giật mình nhận ra mình đã lại quay về phía cửa sổ từ lúc nào. Ngoài trời vẫn mưa xối xả khiến cảnh vật xung quanh dường như bị che mờ bởi một lớp màng màu trắng mờ đục. Bên ngoài lớp thủy tinh trong suốt, những hạt nước lại tiếp tục mải miết thi nhau chạy dài trên ô cửa kính.

- Thì vốn dĩ.. Chúng ta ai chẳng đóng vai chính trong bộ phim của cuộc đời mình! – Nó đáp, giọng nhẹ bẫng.

- Ừ! Vì thế cho nên.. Hãy cứ cố gắng diễn tốt đến tận phút cuối cùng.. Và để cho màn hạ trong tiếng cười chứ đừng nhuộm sân khấu bằng tiếng khóc.. Tao tin.. Mọi chuyện rồi sẽ được giải quyết thôi! – Con bạn thân nói một cách chân thành rồi bất chợt lại nhe ra một nụ cười vô cùng đáng ghét - Với cả.. Mày có một quý nhân như tao thì cứ yên tâm là kiểu gì cũng có một kết thúc có hậu.

- Dạ vâng ạ! Biết rồi ạ!.. Công nhận là tao có phúc! – Nó cố ý nhấn mạnh từng chữ kèm theo một cái le lưỡi thể hiện rõ sự phản đối.

- Còn phải nói! - Con bạn thân tiếp tục hếch cãi mũi lên và khoe gương mặt “không thể đểu hơn” khiến Nó cũng phải bật cười đáp lại:

- Con hâm! Để tao gọi cấp cứu gấp! Có kẻ sắp nổ mũi rồi…

- A…

Nó làm động tác co rúm người lại để tránh né khi con bạn thân vừa nói vừa đưa tay định đánh Nó nhưng rồi câu nói kia chưa kịp thốt ra thì đột nhiên có một chất giọng trầm ấm vang lên khiến cả hai đứa dường như á khẩu.

- Có vẻ như trời mưa làm cho không khí hơi lạnh khiến ai cũng muốn vận động đôi chút để ấm người ha?

Nó và con bạn thân cằm như rớt hẳn xuống giường, bốn mắt ghim chặt vào nhau, phút chốc đứng hình toàn tập!

Cái kiểu nói này, cái chất âm u kia chỉ có thể là của một người… Một kẻ mà dù có chết Nó cũng nhận ra..

Dạ vâng! Không sai! Là Ác ma!... Ngài đã tới!

- Ôi! Hèn chi… Từ sang tới giờ em cứ thắc mắc mãi sao hôm nay mưa lại dai dẳng thế nhưng giờ thì hiểu rồi. Có vẻ như ông trời cũng phải cảm động vì sự quan tâm của anh mà rơi nước mắt nhỉ? – Con bạn thân sau phút bất ngờ, không chịu lép vế lập tức phản pháo lại.

- Uhm… - Ngài Tổng giám đốc nhẹ nhàng mỉm cười và khẽ nhún vai - Cảm ơn em đã quá khen! Ngại quá! Thật lòng mà nói thì tôi chưa bao giờ dám nghĩ bản thân lại được đánh giá cao đến thế!

“Ngọc Hoàng Thượng đế ở trên cao ơi! Làm ơn cho con hỏi lẽ nào đây chính là cái giá phải trả khi lựa chọn đi bên cạnh một Ác ma?” Nó đau khổ nhủ thầm rồi đưa ánh mắt vô cùng cảm thông nhìn khuôn mặt con bạn thân đang dường như bất động với cái nhìn tóe lửa và cái miệng thì há hốc phát ra một tiếng khô khốc:

- A… n…h…

- Anh đến lâu chưa? Mà sao lại đến đúng lúc mưa thế này? – Nó lập tức hỏi lại ngay để ngăn cản nguy cơ xảy ra cuộc “chiến tranh vùng vịnh”

- Tôi cũng vừa mới tới thôi! Đang trên đường đến đây thì mưa to cũng may là ngồi trên ô tô nên không sao – Ngài tổng giám đốc nhìn Nó dịu dàng nói.

- Có gì đâu! – Con bạn thân nhún vai nói một câu vu vơ mà khiến Nó suýt chút sặc - Đối với những cuộc hỏi thăm thưa thớt thì những cơn mưa bất chợt như thế này mới thật là đáng giá. Nếu không, làm sao có thể bộc lộ rõ thành ý của người muốn quan tâm chứ! Chỉ tiếc một điều là… có vẻ như tấm lòng này còn chưa có cơ hội chứng minh đủ nhỉ?

Nó hiểu những ẩn ý trong câu nói của bạn và chợt thấy biết ơn vô cùng khi có người sẵn sàng đứng ra đòi lại lẽ công bằng cho những ngày bị lấp đầy bởi nhớ thương của Nó. Đấy! Bạn thân là phải như thế đấy!

Nó hướng cái nhìn đầy hàm ơn về phía người vừa bênh vực Nó, khẽ mỉm cười khi nhận ra con bạn thân cũng đang quan sát mình rồi sau đó tiếp tục thản nhiên nói mà không quên ném cho Nó một cái gật đầu đầy thấu hiểu kèm theo một cái nháy mắt tinh nghịch

- Uhm.. Em có việc phải đi rồi! Anh ở lại nhớ chăm sóc “bà già” này hộ em nhé! Tranh thủ tận dụng cơ hội hiếm hoi này để chuộc lỗi đi anh ạ!

- Ơ! Ở lại đã.. Mưa thế này về sao được con hâm! – Nó biết con bạn đang nghĩ gì nên vội vã ngăn ý định điên rồ của con bạn.

- Đúng rồi đó! Mưa thế này tôi nghĩ em nên ở lại đi. Ít nhất là cũng phải chờ tạnh mưa đã chứ! – Ngài Tổng giám đốc nhẹ nhàng nói.

- Dạ thôi! – Con bạn thân vẫn bướng bỉnh bảo vệ ý kiến của mình, tươi cười nhìn Ngài Mr P – Em có việc phải về thật mà! Sau đó lại tiếp tục quay về phía Nó hắng giọng – Mày biết tính tao rồi phải không? Biết thì đừng dài dòng vô ích, con hâm ạ!

- Uhm.. Nếu thế để tôi kêu tài xế đưa em về! - Mr P nói một cách chân thành.

- Ờ phải đấy! Phải đấy! Mày lên xe anh ấy đi. Mưa lớn thế này.. Mày đi tao chẳng an tâm chút nào ý – Nó gật đầu lia lịa và hai mắt sáng rực giống hệt như người sắp chết đuối được ném cho cây cọc.

- Uhm…Vậy cũng được! May mà hôm nay em tới đây bằng xe buýt. Cảm ơn anh lần nữa nha! - Con bạn thân thoáng ngập ngừng rồi cuối cùng cũng bị xiêu lòng bởi hai đôi mắt nhìn mình đầy thành ý.

- Không có gì! – Mr P mỉm cười, cầm điện thoại trong tay và chỉ mười phút sau dưới cổng bệnh viện có một chiếc xe lao đi trong cơn mưa nặng hạt.

- Cảm ơn anh! – Nó thật lòng nói ngay khi bóng dáng con bạn thân khuất sau cánh cửa.

- Em định cảm ơn vì tôi đã đến thăm hay cảm ơn vì đã cho bạn em đi nhờ xe thế? Ngài lại bắt đầu giở giọng trêu đùa và Nó xin thề là trong thoáng chốc đã nhìn thấy hai cái sừng Ác ma lấp ló trên đầu khi Ngài nói.

- Tất nhiên là cảm ơn vì anh đã cho bạn em đi nhờ rồi! – Nó khẽ nhún vai – Còn việc anh đến thăm thì em nghĩ rẳng mình chẳng cần phải biết ơn vì đó thuộc về phạm vi trách nhiệm anh ạ! Theo như em thấy, nếu sư phụ quan tâm mà đệ tử phải nói cám ơn thì.. đó quả là một sư phụ tồi anh nhỉ?

Ôi Ngọc Hoàng ơi! Công nhận là một câu nói quá hay! Tự nhiên Nó thấy phục mình khủng khiếp.. Quãng thời gian nghỉ ngơi vừa rồi quả là hữu ích. Thật tình là từ trước tới nay chưa bao giờ Nó thấy mình bản lĩnh thế.

Ngài Mr P bật cười trước thái độ hí hửng trẻ con của Nó, dịu dàng nói:

- Nhìn biểu hiện của em thì có thể thấy rằng em đã được các bác sỹ ở đây chăm sóc khá là chu đáo. Thật lòng thì tôi rất vui! Xem ra sau thời gian nghỉ ngơi vừa rồi thì miệng lưỡi ghê gớm của em đã quay lại và lợi hại gấp đôi nhưng cái độ trẻ con thì có vẻ như vẫn không thay đổi nhỉ?

Câu nói cả Ngài làm cho Nó có cảm giác như mình vừa bị dội cho một gáo nước lạnh vào mặt khiến nụ cười trên môi cũng đột nhiên tắt ngấm:

- Em trẻ con kệ em! Thà làm trẻ con còn hơn phải chơi những trò nhập nhằng của người lớn vừa mệt người lại vừa tự làm đau đớn bản thân.

Nó vừa nói dứt câu, đột nhiên cảm thấy cơ thể mình bị kéo vào một vật gì cưng cứng nhưng.. rất ấm! Không khó để có thể đoán ra.. Đó chính là vòng tay và vòm ngực rắn chắc của Ngài tổng giám đốc.

- Lâu lắm mới lại nghe thấy giọng nói của em… Cái cô bé ngốc này.. Thật sự khiến cho người ta nhớ điên lên được! – Ngài cất giọng dịu dàng.

- Anh nhớ em? Thật á? – Nó tròn mắt hỏi lại, cảm thấy trái tim đang đập điên cuồng trong lồng ngực.

- Tôi nhớ em!

- Có thật là anh nhớ em không? Nhớ mà tại sao không đến thăm em? – Nó là thế! Cho dù hiện giờ có đang rất hạnh phúc nhưng Nó vẫn nhất quyết phải tìm lời giải đáp cho những băn khoăn của mình.

- Tôi nhớ em! – Mr P lặp lại câu nói của mình một lần nữa.

- Anh nói anh nhớ nhưng… Em chẳng thấy cái biểu hiện nào của sự nhớ nhung cả! Anh đang nói dối em đúng không? – Nó vẫn bướng bỉnh truy hỏi tới cùng.

- Linh! – Ngài tổng giám đốc đột nhiên đưa hai tay lên giữ cho gương mặt Nó đối diện với Ngài, màu mật ong sóng sánh bất chợt trở nên ấm nóng ùa vào thật sâu trong tâm trí khiến cho trái tim Nó gần như ngừng đập. Ngài nhìn Nó thật lâu rồi dịu dàng nói:

- Em hãy nghe cho rõ đây! Cô Bé Ngốc! Nỗi nhớ vốn là vô hình nên chẳng thể nào cân đo đong đếm được. Nhưng …. Qua những lần phải tự trấn an bản thân để thoát khỏi cái ham muốn được gặp em nhiều hơn một lần mỗi buổi sáng… Được nghe tiếng em cười nhiều hơn một lần vào mỗi buổi trưa… Được đưa em về nhiều hơn một lần vào mỗi buổi tối …Và … Đặc biệt là được ôm em trong vòng tay để chúc ngủ ngon nhiều hơn một lần vào mỗi đêm khuya muộn… Thì… Tôi biết… Rất biết rằng Tôi nhớ em! Rất nhớ em! Vô cùng nhớ em! Nhớ đến muốn phát điên lên đấy!

Nó Mở bừng hai mắt, từng lời, từng chữ của “Ai đó” cứ thế khắc sâu vào trái tim như một liều thuốc ngọt ngào khiến cho tâm hồn Nó lâng lâng say và cơ thể trong phút chốc dường như cũng không còn cảm giác…

Và rồi.. Có lẽ là do không thể kìm nén được lâu hơn.. Ngài Tổng giám đốc nhẹ nhàng cúi xuống.. Đặt lên đôi môi Nó một nụ hôn thật dài…

Ngay tại nơi đây, ngay trong lúc này, thời gian và không gian dường như dừng lại!

Thậm chí ngay cả những âm thanh ồn ào của cuộc sống cũng bất chợt đứng yên nhường chỗ cho một bản tình ca của tình yêu bắt đầu ngân nga trong lòng nó…

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor