Cạm Bẫy Độc Thân (The Bachelor Trap) - Chương 02 - Phần 2

Trên sân vận động, Ash luôn rời khỏi một trận ẩu đả mà luôn được tươm tấc và tươi tỉnh. Nó đã khiến chàng không khỏi thắc mắc sao Ash lại có thể trải qua cuộc sống của một quân nhân.

Ash ho khan để hắng giọng. “Xem ra,” cuối cùng anh mới nói: “đấy chính là như vậy. Sự hứng thú của cậu với Julia đã tẻ nhạt, và một người đàn ông lịch sự như cậu đã để cô ta từ chối mình. Chuyện này không có liên quan gì đến tiểu thư Marion, phải không nào?”

Mặc kệ ánh mắt nhăn nhó của Brand, Ash vui vẻ tiếp tục: “Tôi thấy vẻ mặt của cậu đêm nay khi tiểu thư Marion đã lăn ngã xuống cầu thang. Tôi tưởng cậu là người sẽ bị ngất chứ không phải tiểu thư Marion.”

“Dẹp mấy lời ngoa dụ đi. Tôi chỉ là hốt hoảng. Tuy nhiên, tôi thật vui mừng vì cậu đã nêu lên chủ đề này, bởi vì tôi đã mời cậu đến đây để nói về Marion.”

Khi Brand dừng lại, sắp xếp lại ý tưởng của chàng, Ash lấy chai brandy từ tủ búp phê và rót đầy ly cho cậu bạn của mình. Làm xong việc này, anh trở lại ghế và kiên nhẫn chờ bạn bắt đầu.

Một thời gian sau Brand mới nói: “Tôi nghĩ rằng cậu biết tôi và dì của Marion thân nhau như thế nào?”

“Edwina Gunn? Tôi biết bà ấy là cô giáo của cậu cho đến khi ông ngoại của cậu qua đời. Tôi biết cậu vẫn giữ liên lạc với bà ấy trong những năm qua.”

Còn có nhiều điều hơn thế, nhưng Brand luôn luôn che đậy những năm tháng dữ dội ấy, nên chàng đơn giản nói: “Bà ấy đã viết thư cho tôi hai tuần trước khi bà qua đời. Thật không may, bà đã gửi bức thư đến văn phòng của tôi tại đường Frith, và nó đã bị chôn vùi dưới một đống thư từ của độc giả.

Vấn đề là, nó đã không được đến tay tôi cho đến sau cái chết của Edwina, vì vậy tôi đã không có cơ hội để hỏi hoặc làm sáng tỏ bất kỳ những điểm nào bà ấy đã nêu lên. Và sau đó, tôi đã không thấy lý do gì để giữ nó lại, vì vậy tôi đã ném nó vào lò sưởi.

“Đó là một bức thư dông dài về em gái út của bà, Hannah. Theo như mọi người đều biết, Hannah đã trốn theo trai trong một đêm khoảng hai mươi năm về trước với một người mà chỉ có trời mới biết là ai. Đấy là những gì mà mọi người tại Longbury đã tin, mặc dù Edwina bao giờ xác nhận hay phủ nhận điều này.

Tôi chưa từng nghe bà nói về Hannah bao giờ, và tôi cũng chưa từng hỏi bà về Hannah. Lúc ấy tôi còn quá trẻ và quá tôn kính bà để xâm nhập vào nỗi buồn riêng tư của bà.”

“Cậu có biết Hannah không?”

“Không. Cô ấy là một cô giáo giữ trẻ tại Brighton và chỉ trở về nhà trong những ngày nghỉ lễ - một hoặc hai tuần là nhiều nhất - và khi ấy tôi đã đi học xa. Có thể tôi đã gặp qua cô ấy, nhưng tôi không nhớ.”

Chàng trở nên im lặng như để tâm trí mình trôi ngược dòng thời gian. Cuối cùng chàng nói: “Trên cơ bản, Edwina nói rằng bà nghi ngờ có ai đó đã giết Hannah, và cháu gái của bà, Marion, có thể nhận ra được hung thủ. Một điều tôi biết chắc: Hannah đã đến thăm Edwina khi Marion và mẹ cô đã có mặt, và lúc đó là khi Hannah được cho là đã biến mất”.

Ash sửng sốt kinh ngạc. “Làm phiền cậu,” anh chậm rãi nói: “lặp lại một lần nữa?”

Brand lặp lại, mở rộng cái lý giải của chàng. “Trong bức thư của bà, Edwina đã viết rằng Hannah cãi nhau với hai cô chị vào đêm đó và bỏ nhà ra đi, thề rằng sẽ không bao giờ trở lại. Và không, Edwina đã không nói cho tôi biết họ đã tranh cãi về chuyện gì.”

Chàng nhấm nháp ly rượu trong lúc xắp xếp lại suy nghĩ của mình. “Theo như tôi được biết, Edwina chưa từng thông báo chuyện em gái bị mất tích [với nhà chức trách], do đó nó đã đưa tôi đến cái nghi ngờ rằng bà ấy đã tin Hannah bỏ nhà ra đi, có thể với một người đàn ông nào đó.

Dẩu sao cũng đã nhiều năm trôi qua, và chỉ là gần đây có người đề cập với Edwina rằng Marion đã đi chơi rong tại các nơi vào cùng một đêm mà Hannah đã biến mất. Bà ấy đã không cho biết người đó là ai.”

“Làm sao họ có thể chắc chắn rằng đó là cùng một đêm?”

“Edwina không nói vậy. Tuy nhiên chính người này đã gieo ý tưởng đó tâm trí của bà rằng Hannah đã gặp phải chuyện bất hạnh và Marion cũng có thể là một nhân chứng. Cậu phải hiểu rằng ngôi nhà của Edwina được bao quanh bởi rừng cây và gần với [nhà dòng] Priory và các tòa nhà rộng lớn cùng với những vùng đất đai của chúng. Nếu Hannah đã bị sát hại, đã có rất nhiều nơi để dấu xác cô ta.”

“Chuyện đó có phải là một kết luận hơi xa vời không? Để hai mươi năm trôi qua với niềm tin rằng em gái của mình đã bỏ nhà ra đi, sau đó lại đột nhiên quyết định rằng có lẽ cô đã bị sát hại? Nghe ra như là một trò đùa của ai đó, bằng không sao lại không đứng ra [nói rõ] khi Hannah biến mất?”

“Cậu không có nói bất cứ điều gì khác mà tôi đã không tự nói với bản thân khi tôi đọc bức thư của Edwina. Tuy nhiên, tôi nhận thức được một yếu tố đã tăng lên mối hoài nghi của tôi.”

Chàng nuốt một ngụm rượu rồi tiếp tục: “Khi tôi đến Longbury để dự tang lễ, tôi đã nghe những lời đồn. Edwina có vẻ như đã không được bình thường trong vài tuần cuối của bà. Bà đã trở thành chóng quên và cứ hồi tưởng quá khứ, ngày càng trở nên như một đứa trẻ. Cậu hiểu tôi đang đã nghĩ gì phải không?”

“Là bà ta trở nên suy yếu vì tuổi già.” Ash thở dài. “Bà ấy muốn nhờ cậu làm điều gì?”

“Đến thăm bà để bà có thể nói chuyện với tôi trực tiếp.” Chàng nói thêm với một chút cay đắng: “Như tôi đã nói, cho đến khi tôi nhận được bức thư thì đã quá muộn. Dù sao tôi cũng không nhận được bức thư cho đến mãi sau khi tôi nghe những tin đồn ấy nên tôi đã không xem nó là chuyện gì nghiêm trọng, hoặc thúc đẩy bản thân để giải đáp một bí ẩn đã bị chôn vùi hai mươi năm qua.

“Theo hiểu biết của tôi thì Marion đã luôn ở cố định tại huyện Lake. Tôi đã nghĩ đến chuyện viết thư cho cô ấy, nhưng đã không thích để bộc lộ chuyện tâm trí người dì của cô đã bị ảnh hưởng. Vì vậy, tôi đã không làm gì cả.”

“Cho đến khi tiểu thư Marion và mấy cô em đến trước cửa nhà cậu?”

Brand gật đầu, duỗi cặp chân dài của chàng ra trước lò sưởi đang cháy bừng reo vui, và ngả người thoải trên ghế. “Tôi không muốn khiến Marion khó chịu hoặc làm cô ấy cảnh giác khi kể cho cô ấy nghe về bức thư của Edwina - nó sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu tất cả mọi việc đơn giản là ảo giác của một bà lão? Nên tôi làm quen với những người quen của cô ấy và còn cố moi câu chuyện từ cô ấy.”

Chàng dời ánh mắt từ đống than rực lửa trong lò để nhìn thẳng vào Ash. “Cô ấy không biết gì cả. Thật sự thì hầu như cô ta chẳng nhớ gì về Longbury. Cô ấy nhớ hai người dì Edwina và Hannah, nhưng không nhớ là Hannah biến mất khi cô có mặt ở đấy. Khi tôi hỏi cô ấy Hannah bây giờ đang ở đâu, cô ấy chỉ có thể cho tôi biết rằng Hannah đã chết lúc còn trẻ.”

Ash chế nhạo. “Cậu muốn nói là các bà chị của Hannah đã cố che dấu việc xấu hổ của cô ta bằng cách tạo dựng một vụ chết sớm? Tôi sẽ đặt cược là cô ấy đã trốn đi với một người đàn ông đã có gia đình và gia đình cô ấy chưa bao giờ tha thứ cho cô. Thật điển hình!”

Brand nhún vai. “Tôi tưởng rằng tôi đã hoàn thành nghĩa vụ của tôi với Edwina và có thể để chuyện này yên nghỉ tại đây, nhưng đó là trước khi Marion bị đẩy xuống cầu thang tối nay. Và vào tuần trước, cô ấy đã bị tấn công và bị cướp tại khu vườn Vauxhall. Ồ, không phải là Marion đã nói cho tôi biết. Tôi biết được từ Phoebe.”

“Những huyện ngẫu nhiên,” Ash chế giễu: “có thể xảy ra với bất cứ ai.”

“Hàng ngàn người sẽ đồng ý với cậu,” Brand phản ứng: “nhưng tôi là một nhà báo. Tôi có một bản năng về những chuyện này. Tôi nghĩ rằng Marion đang gặp phải một chút rắc rối. Điều mà tôi không rõ đó là liệu nó liên quan đến Longbury hoặc với huyện Lake không.”

Chàng gần như có thể nghe được tâm trí nhanh nhẹn của Ash tổng hợp lại mọi thứ và lấp đầy những chỗ trống.

Cuối cùng, Ash cười giòn. “Và tôi nói rằng cậu chưa nói cho tôi nghe tất cả mọi việc. Một là tiểu thư Marion đã tâm sự với cậu, hai là đã có một sự cố thứ ba mà vì lý do nào đó cậu không muốn đề cập đến.”

“Cả hai chuyện cậu đều sai.” Brand dốc cạn ly và đặt nó sang một bên.” Tôi lặp lại: “Tôi chỉ dựa vào bản năng.”

Chàng đang nhớ lại ánh mắt sợ hãi của nàng khi chàng khom người xuống cạnh bên nàng tại chân cầu thang, và sau đó, câu trả lời đã vô tình đáp lại câu hỏi của chàng khi nàng tỉnh lại trong cỗ xe ngựa:David.

Chàng hy vọng những rắc rối của nàng được bắt nguồn từ huyện Lake, bởi vì nếu Longbury là cội nguồn thì nó có nghĩa rằng chàng đã phải nên nghiêm túc với bức thư của Edwina. Có nghĩa rằng chàng không nên dễ dàng chấp nhận cái chết của bà là một vụ tai nạn như thế. Có nghĩa là nếu Marion trở lại Longbury, nàng có thể lại đặt mình vào vòng nguy hiểm.

Tất cả dường như quá xa vời đến nỗi ngay cả bây giờ chàng cũng chưa hoàn toàn sẵn lòng để tin.

“Dù sao cũng vậy,” cuối cùng chàng cũng nói: “Tôi đã quyết định làm những gì Edwina đã muốn tôi làm, và đó là giải đáp cái bí ẩn về chuyện đã xảy ra với Hannah bấy nhiêu năm trước.”

“Cậu có nghĩ rằng đấy là chuyện khôn ngoan để làm không? Cậu có thể chọc phải một tổ ong vò vẽ.”

“Tôi đã nhận thức được rất rõ, nhưng tôi dự định sẽ trông chừng Marion kỹ càng.” Chàng nhìn lên và thấy Ash đang nhìn chằm vào chàng một cách thăm dò.

“Tôi đã nói đúng!” Ash nói. “Cậu đã mết cô ấy! Tôi đáng lý phải nên biết khi cậu cứ gọi cô ta là Marion mà không phải là tiểu thư Marion. Đấy có phải là cách cậu gọi trước mặt cô ấy không?” Khi Brand ngây ra nhìn anh, Ash cười toe toét. “Cậu đang chơi một trò chơi nguy hiểm, cậu bạn của tôi ơi.” Brand cố thử nhưng đã không thành công trong việc trừng mắt nhìn Ash để đánh tan cái vẻ vui thú trong mắt anh ta. “Tôi cảm thấy có trách nhiệm với cô ấy.”

Nửa đùa, nửa nghiêm túc, Ash tiếp tục nói: “Ồ, thì ra là câu chuyện được bắt đầu như thế, và trước khi cậu nhận ra điều đó, cậu sẽ bị sập trong cái bẫy của người độc thân [Bachelor Trap:)]. Hãy nghĩ đến Jack. “Jack là một người bạn chung của cả hai và ngày xưa đã giống như bọn họ, là một chàng độc thân trăm phần trăm, nhưng bây giờ đã hạnh phúc kết hôn với tình yêu cả đời cậu ta.

Ash đứng dậy. “Cho tôi nói một lời khuyên nhủ? Hãy cẩn thận với bà Milford. Người đẹp Julia có thể có gương mặt của nữ thần, nhưng cô ấy có tâm tính của một ác quỷ. Cô ta sẽ không vui lòng để một nữ nhân nào săn trộm trong sân nhà của cô ta đâu.”

“Tôi đã nói với cậu,” Brand vặn lại: “cô ta là người kết thúc mối quan hệ.”

“Cậu không nghĩ chuyện đó quan trọng đối với một người phụ nữ giống như Julia sao? Tôi đang ngạc nhiên sao cô đã không nhe răng múa vuốt truy theo cậu.”

“Cô ấy đang ở Paris.”

“Thì ra là thế. Cô ấy sẽ sớm quay lại khi cô ấy nghe thấy rằng có một phụ nữ đã chiếm chỗ của cô ấy trong trái tim của cậu.”

“Cậu có thể ngồi xuống chứ?” Brand rống lên. “Và kết thúc sự trêu chọc được không! Tôi đâu có mời cậu đến để giở trò. Tôi mời cậu đến bởi vì cậu là bạn của tôi và tôi cần cậu giúp đỡ.”

Điều đó đã đạt được sự chú ý của Ash. Anh chậm rãi chìm người vào ghế. “Sao cậu lại cần giúp đỡ của tôi?”

“Có phải tôi đã nói không được rõ ràng? Tôi sẽ không thấy ngạc nhiên nếu có thêm sự cố thứ ba - cậu biết, là một trong những sự trùng hợp ngẫu nhiên có thể xảy ra với bất cứ ai đấy? Tuy nhiên, tôi không thể ở phân thân.

Tôi đã đồng ý để dành lấy sự đề cử của đảng tôi trong cuộc bầu cử sắp tới. Thời gian của tôi sẽ bị các sự việc liên quan đến chuyện ấy chi phối. Còn có các tờ báo để tôi phải lo đến. Tôi đã hướng dẫn người phó của tôi về những gì cần phải thực hiện trong khi tôi vắng mặt.”

“Xem ra,” Ash nói: “cậu có quá nhiều chuyện để làm.”

“Đó là lý do tại sao tôi cần cậu giúp đỡ.”

“Tôi đang nghe đây.”

Brand thở ra một hơi dài chậm rãi. Chàng lặng lẽ nói: “Tôi cần một người trông chừng Marion kỹ càng, tối thiểu là cho đến khi cô ấy được ổn định tại Longbury. Cậu sẽ giúp tôi chứ?”

Ash cười toe toét. “Rất hân hạnh, anh bạn cũ của tôi, rất hân hạnh.”

***

Sau khi tiễn Ash về, Brand quay trở lại phòng khách, nơi người giúp việc đang dọn dẹp các thứ. Manley là một người đàn ông ở tuổi đầu ngũ tuần với mái tóc hoa râm, một cựu quân nhân trong một trung đoàn kỵ binh mà đã bị rơi vào hoàn cảnh khó khăn.

Ông là một thiên tài với ngựa nhưng đã bị đuổi việc bởi người chủ cũ vì lý do bất phục tùng. Trong thực tế, ông đã bị đuổi việc bởi nhiều chủ nhân khác nhau vì lý do bất phục tùng. Không có chút nghi ngờ nào, Manley đã không biết vị trí của bản thân, nhưng ông lại may mắn tìm được một ông chủ có lòng ngưỡng mộ ông vì điều đó.

Thật không may, tài năng của ông lại bị mai một bởi Brand không có chuồng nuôi ngựa. Chàng không thấy sự cần thiết của chuồng ngựa, nhưng lại thuê những thứ chàng cần sử dụng tại một chuồng thuê ráp ranh Pall Mall. Điều đó sắp sửa có thay đổi.

“Manley,” chàng nói: “chúng ta sẽ chuyển đến Longbury trong một hoặc hai tuần tới. Tôi có một chuồng ngựa trống nơi đó. Ngày mai, tôi và ông sẽ đến Tattersall để xem mấy con ngựa và mua một số. Tôi cũng sẽ cần dịch vụ của những tay đánh ngựa, và người trông nom ngựa. Tôi sẽ rất cảm ơn nếu ông sẽ lo việc ấy giùm tôi. Và Manley này, chỉ những thứ tốt nhất thôi đấy.”

Ngoài việc quai hàm của ông hơi nhích động, Manley không có biểu hiện gì. “Tôi nghĩ rằng tôi có thể lo liệu, Ông Hamilton,” ông nói.

“Để đó cho tôi, thưa ông.”

Cái thưa ông răm rắp đã báo với Brand trong lòng Manley vui ngần nào về chuyện thiết lập chuồng ngựa tại Longbury.

Chàng quay lưng đi với nụ cười, nhưng nụ cười đã tắt dần khi chàng nhận thấy rằng lớp gòn nhồi trong những chiếc ghế da đã bị lồi ra từ đường may. Những chiếc ghế ấy đã từng thuộc về ông ngoại của chàng. Ash sẽ nói rằng nó đã đến lúc bỏ đi chúng, rằng chúng đã thọ hơn sự hữu ích của chúng.

Chàng quay trở lại. “Manley này,” chàng nói: “Tôi muốn ông tìm ra một người bọc ghế hoặc thợ trang trí hoặc ai đó. Nơi này hết sức là tồi tàn. Tôi muốn tất cả mọi thứ được tân trang lại, nhưng không được thay thứ gì cả [không được vứt đi những vật có kỷ niệm, chỉ là sửa chúng lại].”

“Vâng, thưa ông,” Manley trả lời.

“Và hãy cẩn thận với những chiếc ly đó.” Những chiếc ly cũng đã thuộc về ông ngoại của chàng.

“Vâng, thưa ông.”

Với một cái “Ngủ ngon” lịch sự, Brand bước ra khỏi phòng.