Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! – Chương 090

Chap 90

Trên bàn cơm, bầu không khí hết sức vui vẻ, Cơ Tố Thanh mặt mày hớn hở nhìn đám hậu bối dâng quà chúc mừng. Ăn xong, Mẫn Nhu cảm thấy hơi khó chịu liền len lén chuồn ra bên ngoài, hít thở ít không khí trong lành.

Lục Thiếu Phàm tính đi theo cô, lại bị chú Đường Lệ lôi kéo. Mẫn Nhu cũng ngại để anh đi theo cô ra ngoài, nghe anh dặn dò cẩn thận xong, cô tươi cười bỏ ra ngoài trước sự mập mờ của mọi người trong phòng.

Mẫn Nhu không đi dạo xung quanh, mà tới sảnh nhà hàng Khải Tuyền. Nhà hàng này cô cũng từng tới ăn vài lần nên cũng không còn xa lạ.

Nữ nhân viên phục vụ vẫn như hình với bóng đi theo phía sau, Mẫn Nhu cũng không đuổi cô ta dù có hơi mất tự nhiên nhưng đó là tâm ý của Lục Thiếu Phàm. Cô cũng không cảm thấy khó chịu, chỉ cảm thấy rất hạnh phúc.

Tiếng đàn êm ái vang lên, Mẫn Nhu thích ngồi trên ghế, hưởng thức mùi cà phê quanh quẩn trong không khí, nhưng mùi hương có vẻ quá nồng khiến cho Mẫn Nhu không khỏi nuốt nước miếng do lúc nãy chưa ăn được bao nhiêu.

“Lục phu nhân, cô chờ một lát, tôi đi lấy cháo tổ yến mà Lục tiên sinh dặn nhà bếp làm riêng cho cô.”

“Được, cảm ơn.”

Nhân viên phục vụ lễ phép mỉm cười bỏ đi. Một mình Mẫn Nhu nhàn nhã ngồi quan sát toàn bộ cách trang trí của nhà hàng, ánh mắt chuyển động, lúc nhìn xuyên qua lớp kính không hề có chạm khắc thì nhìn thấy Mẫn Tiệp và Will. Trong lòng, cô thầm cười khổ, hôm nay không biết cô có phạm tiểu nhân không?

Mẫn Tiệp đã thay trang phục so với lúc chiều, bộ đồ tây che đi vết thương trên đầu gối, nhưng cô ta vẫn mang đôi giày cao gót 8cm, dịu dàng bước đi, nhưng nếu quan sát kĩ có thể thấy một bên chân hơi khập khiễng, có lẽ phải cố nén đau.

Mẫn Tiệp kéo tay Will, hai người ăn mặc rất long trọng, không khó để nhìn ra họ tới đây chắc chắn có mục đích. Nhưng từ thần sắc của cả hai, Mẫn Nhu cũng đoán được xem ra mọi chuyện thất bại, mục đích không được như ý nguyện…

Dù là vì chuyện cổ phần hay chuyện Hồng Lam, Mẫn Nhu cảm thấy tất cả đều không liên quan tới mình. Hai người dùng trăm phương ngàn kế để đạt được mục đích nhưng lại gặp trắc trở, dù họ đã vào bước đường cùng nhưng càng hăng hay chán nản thất vọng, chỉ cần không đến quấy rầy cô, thì cô không muốn nhúng tay vào, tránh dây vào rắc rối.

Mẫn Nhu vừa tính thôi không nhìn nữa, an tâm ngồi đợi cháo tổ yến bưng tới thì bị phát hiện. Mẫn Tiệp quay đầu nhìn sang, cũng nhìn thấy cô, ánh mắt buồn bã ảo não nhất thời đong đầy hận thù ganh ghét, cô ta buông tay Will ra, vội vàng chạy về phía cô.

Mẫn Nhu nhìn xung quanh, nơi này có vài người, thỉnh thoảng còn có hầu bàn qua lại, cô tin Mẫn Tiệp sẽ không dám làm vậy. Thay vì đứng dậy vội vã bỏ đi, tránh xảy ra tranh chấp cùng Mẫn Tiệp, thì cô lấy tĩnh chế động, đợi cô ta tìm tới cô.

Nơi này là nhà hàng, không phải chợ cá, so với cô Mẫn Tiệp càng hiểu rõ, một người phụ nữ dối trá lại ưa sĩ diện như vậy làm sao để bản thân mất mặt trước chốn đông người?

“Đây không phải là thị trưởng phu nhân vạn thiên sủng ái của chúng ta sao? Sao lại ngồi một mình ở đây, vị Lục thị trưởng luôn tháp tùng theo đâu rồi?”

Mẫn Nhu quả nhiên tính đúng. Trước mặt nhiều người, Mẫn Tiệp không tới mức làm ầm lên, cô ta dùng cách quen thuộc nhất để khiêu khích cô. Mẫn Nhu nhíu lông mày, khóe miệng cong lên, đập vào mắt Mẫn Tiệp, đôi mắt cô ta trở nên đỏ rực.

“Có phải chị quản quá nhiều không, chuyện vợ chồng chúng tôi không cần người ngoài xen miệng vào.”

Mẫn Tiệp nhất thời nghẹn lời, xung quanh có người đang nhìn về phía họ nên cô ta phải nén giận, không bộc lộ ra, bên kia Will cũng chậm rãi đi tới.

Will vẫn nở nụ cười nho nhã, nhưng ánh mắt lại như con rắn độc, phản chiếu từng mũi lao nhọn bắn về Mẫn Nhu. Điều này khiến Mẫn Nhu khó chịu cau mày, tên Will này đúng là bụng dạ khó lường.

Mẫn Nhu lạnh lùng nhìn sang Mẫn Tiệp, cô ta vẫn không biết chuyện gì liền hất cằm lên. Thấy Will tới thì càng đắc ý, đưa tay vòng qua tay Will, giống như là kiếm được đồng minh cùng trên tuyến chủ nghĩa phát xít.

“Ra là thị trưởng phu nhân, tôi cũng nên thăm hỏi vị Lục thị trưởng tuổi trẻ tài cao chứ nhỉ, chẳng những phải giải quyết công việc của bản thân còn phải trăm công ngàn việc tham gia vào việc kinh doanh, vì sự phát triển kinh tế của thành phố mà cống hiến, có thể nói càng vất vả công lao càng lớn.”

Will ám chỉ nói khiến Mẫn Nhu mất vui sa sầm mặt, cũng từng những lời anh ta nói mà sinh ra cảnh giác. Nhân viên chính phủ không thể can dự vào việc kinh doanh, đây là luật từ xưa không đổi, nếu ai vi phạm sẽ bị bên kiểm sát điều tra.

Tuy Will nói rất nhẹ nhàng bâng quơ nhưng Mẫn Nhu nghe lại thót tim, cô lạnh lùng nhìn tên ngụy quân tử, cảnh cáo nói:

“Có những thứ không nên tùy tiện nói suông, cái gì cũng phải có chứng rõ ràng, nếu không tôi có thể tố cáo anh tội vu khống.”

“Sao, sợ rồi à?”

Mẫn Tiệp đột nhiên xen vào, khóe miệng nâng lên tỏ ra khinh khi, ánh mắt nhìn Mẫn Nhu bùng lên lửa giận, cô ta tự cho là mình đã bắt được cái chân đau của Mẫn Nhu, nên không buông tha nói:

“Đừng nghĩ có thể lừa gạt mọi người, Lục Thiếu Phàm dám làm chuyện đó thì cũng nên nghĩ tới hậu quả.”

Mẫn Tiệp nhìn thấy Mẫn Nhu biến sắc trong lòng hả hê, tính nói tiếp thì bị Will cắt ngang, cũng không vì thế mà khó chịu, ngược lại càng không kiêng nể liếc xéo Mẫn Nhu.

“Xem ra thị trưởng phu nhân vẫn chưa biết chuyện tốt mà Lục thị trưởng làm, dùng giá cao thu mua 20% cổ phần còn lại của Mẫn thị, không biết mục đích là gì, chỉ sợ chuyện này phải đi hỏi người trong cộc.”

Mẫn Nhu thoát khỏi sự kinh hoàng, cô lấy lại vẻ bình tĩnh lạnh lùng, cố gắng kìm hãm nội tâm. Lục Thiếu Phàm im lặng đánh đổi khiến cô vừa đau vừa xót, vì sao anh luôn đẩy cô sang bên, tự mình thay cô gánh chịu mọi mưa gió?

Cô hiểu được dụng tâm của Lục Thiếu Phàm, nếu như cô biết liệu cô có để anh lội xuống vũng nước đục này không? Đáp án đã quá rõ, chắc chắn là không, cô sẽ không cho Lục Thiếu Phàm làm thế, nhất là chuyện sẽ ảnh hưởng đến con đường chính trị của anh.

Mẫn Tiệp và Will phối hợp thật ăn ý, quả thật có thể hù được người khác. Mẫn Nhu bây giờ cũng đang rất đấu tranh, càng quan tâm ai đó sẽ càng bối rối chính là nói cô.

Vì quá quan tâm, nên cô rất dễ bị Mẫn Tiệp và Will bức vào ngõ hẹp, trong đầu chỉ nghĩ đến những hậu quả mà Lục Thiếu Phàm gánh chịu, không dùng lý trí để tự suy nghĩ. Mãi đến khi có tiếng gọi vang lên, lí trí đang bay xa của cô mới phục hồi.

“Lục phu nhân, đây là cháo tổ yến, mời cô dùng.”

Mẫn Nhu nhẹ nở nụ cười, nói cảm ơn. Nhân viên cũng nhận ra không khí giằng co giữa hai bên, lo lắng nhìn Mẫn Nhu, sau đó quay sang hai người đang đứng rồi bỏ đi.

Mẫn Nhu cũng không có tâm trí đâu để ý tới nhân viên phục vụ, đôi mắt sắc lạnh nhìn đôi nam nữ, sau đó cầm lấy cháo tổ tiến bắt đầu ăn, hoàn toàn không có vẻ bất an mất bình tĩnh như vừa nãy.

“Nghe nói Lục thị trưởng yêu vợ như mạng, lại không biết vợ mình là động vật máu lạnh không chút quan tâm đến sống chết của chồng, thật uổng phí tấm chân tình của Lục thị trưởng."

Will xoa xoa cổ tay thở dài, Mẫn Tiệp thì khinh bỉ cô. Mẫn Nhu trừ bình thản cũng không tỏ ra bất cứ dao động gì, phản ứng như thế cũng ngoài dự đoán của hai người, đúng như lời Will nói, họ không người Mẫn Nhu lại là người lòng dạ ác độc.

Mẫn Nhu ăn xong hai tô cháo, liền cảm thấy rất ngán, cô nhìn hai người đứng trước mặt mình như đang rất thèm ăn liền nhếch đôi môi đỏ lên:

“Sao thế? Hai người vẫn chưa đi sao, muốn tôi mời hai người ăn cháo sao?”

Ngay từ đầu, cô đã bị Mẫn Tiệp và Will lừa dối, sau khi lấy lại tinh thần suy nghĩ cẩn thận liền giật mình sáng tỏ. Nhất là Mẫn Tiệp, nếu cô ta nắm được nhược điểm của Lục Thiếu Phàm, làm gì có chuyện đứng đây phô trương thanh thế, mà chắc chắn sẽ chạy ngay tới việc kiểm sát!

Huống hồ, Mẫn Nhu cúi đầu nhìn tô cháo còn bốc khói, trong lòng thầm đoán, người kín đáo như Lục Thiếu Phàm làm sao để người khác nắm được thóp. Xem ra, chuyện Lục Thiếu Phàm thu mua cổ phần Mẫn thị chẳng qua do hai người tự suy đoán.

“Mẫn Nhu, mày cứ chờ bên kiểm sát tìm tới cửa đi.”

Mẫn Tiệp uất hận uy hiếp nói. Mẫn Nhu nhìn gương mặt méo đến xấu xí của Mẫn Tiệp, hai mắt lóe sáng không hề e sợ.

“Vậy tôi sẽ ở nhà chuẩn bị trà ngon, đợi phía bên viện kiểm sát đại giá quan lâm.”

Mẫn Tiệp tự hiểu có nói thêm cũng chỉ tự mất mặt. Mẫn Nhu trước sau không động đậy, thái độ cứng rắn không dao động, cô ta cũng không muốn phí thời gian, liền gọi một tiếng Will sau đó trừng mắt nhìn Mẫn Nhu rồi đùng đùng bỏ đi.

Mẫn Nhu chỉ hơi đưa mắt nhìn, thấy Will vẫn chưa muốn đi. Cô bình thản nhướng mày, tính ra lệnh đuổi khách thì nghe tiếng anh ta cười khẽ, khi đi ngang qua ghế sô pha, Mẫn Nhu nghe thấy tiếng cười thâm độc của Will vang lên.

“Cô rất thông minh nhưng đôi khi thông minh quá mức sẽ dẫn đến những kết cục rất thảm.”

Bàn tay cầm chén cháo trở nên căng thẳng, lúc cô nghe thấy lời uy hiếp của Will, thì cảm giác nóng cũng mất đi. Hai mắt nheo lại, trong đầu lặp lại câu nói của anh ta, sau đó xoay người muốn tìm xem ý anh ta là gì.

Nhưng đập vào mắt cô không phải là bóng Mẫn Tiệp hay Will mà là Kỷ Mạch Hằng. Kỷ Mạch Hằng như bóng ma, vô duyên vô cớ như bức tượng gỗ đứng phía sau, lúc cô xoay lại thì vô tình nhìn vào đôi mắt sâu không thấy đáy của anh ta.

Anh ta đã đứng đó bao lâu rồi?

Có phải đã nghe thấy chuyện của cô, Mẫn Tiệp và Will không?

Mẫn Nhu trầm ngâm nhìn Kỷ Mạch Hằng, môi mím chặt. Anh ta thấy cô quay lại nhìn cũng không hề đưa mắt sang chỗ khác, ánh mắt như dính chặt vào gương mặt nhỏ không trang điểm của cô, ánh mắt chăm chú đến mức khiến cô khó chịu nhíu chặt lông mày.

Tối nay, Kỷ Mạch Hằng ăn mặc rất trang trọng, bộ tây phục màu đen được may khéo léo, phối hợp áo sơ mi màu trắng, ngũ quan cao ngạo tuấn mỹ, dù nhìn xa hay gần, người đàn ông này vẫn là tình nhân trong mộng của vô số cô gái.

Cô đã từng là một trong số những cô gái đó. Cô ngây dại ngồi ở quán cà phê kế bên Kỷ thị chỉ vì muốn nhìn anh ta một lần, mỗi khi anh ta nhìn sang, cô đều vội cúi đầu, không dám nhìn anh ta.

Lúc này, đổi lại anh ta đứng đó, hai mắt thâm tình quyến luyến nhìn cô, Mẫn Nhu mới nhận ra cảm giác năm đó của Kỷ Mạch Hằng, bị một người mình không thích nhìn chăm chú như vậy có phải rất khó chịu?

Mẫn Nhu quay người lại, hai mắt anh ta lóe lên tia sáng, vẻ lạnh lùng không biết khi nào đã mất đi, nhưng cô cũng không nhìn lại, cũng sẽ vĩnh viễn không vì sự dịu dàng của anh ta mà để tâm.

“Kỷ thiếu, thì ra anh ở đây, cha em vẫn chưa được gặp anh, mau đi thôi.”

Một giọng nữ thẹn thùng cất lên, Mẫn Nhu nghe hai chữ Kỷ thiếu thì tay múc cháo khựng lại. Cô cũng đoán được vài lý do Kỷ Mạch Hằng xuất hiện ở đây, sau khi Mẫn Tiệp và Kỷ Mạch Hằng chia tay anh ta cũng nên gặp gỡ người mới không phải sao?

Dù Kỷ Mạch Hằng không gấp, thì trưởng bối của Kỷ gia cũng vội, làm sao có thể để cho con trai trưởng Kỷ gia tiếp tục cô đơn. Nhớ đến sắc mặt chanh chua soi mói của bà Kỷ, Mẫn Nhu không khỏi tò mò, bây giờ không biết cô con dâu thế nào thì lọt vào mắt bà ấy?

“A? Chị Mẫn Nhu, chị cũng ở đây a!”

Mẫn Nhu lúc đầu cũng không để ý giọng nữ vui mừng đang cất lên từ sau lưng, cũng không ngờ sẽ thân thiết chào cô như vậy. Một bóng người mặc váy màu xanh nước biển đứng chắn trước mắt, gọi cô một tiếng chị. Mẫn Nhu ngẩng đầu, một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp đang cười tủm tỉm nhìn cô.

“Chị Nhu, chị quên em rồi sao? Em là Tiểu San đây!”

Mẫn Nhu để muỗng xuống, quan sát cô gái có biểu hiện cực kì hòa hảo này. Cô nhìn chằm chằm cô gái một phút, gương mặt mỹ lệ khớp với một gương mặt trong ký ức.

Cô gái này là con gái em trai của Mẫn Chí Hải, Mẫn Nhu nhớ mang máng. Khi xưa cô gái còn nhỏ lúc nào cũng bám sát cô, cả ngày cứ gọi cô là là chị Nhu, sau này lớn rồi cũng không qua Mẫn gia, càng không phải thân thích gì với mẫn gia. Bây giờ không ngờ cô gái nhỏ năm đó đã lớn như vậy.

Mẫn Nhu cười nhẹ, Mẫn San cũng biết Mẫn Nhu đã nhận ra mình liền kích động ngồi xuống bên Mẫn Nhu. Cô gái vui vẻ vòng tay cô, vẻ mặt vui vẻ nhắc lại chuyện xưa, khi quay đầu lại, Mẫn San quýnh lên, vội buông Mẫn Nhu ra, chán nản nói:

“Chị Nhu, em quên mất là mình tới tìm người, cha vẫn còn ở trong kia chờ em, em đi trước, lần sau sẽ tán gẫu tiếp, tạm biệt chị.”

Nhìn Mẫn San vội vã bỏ đi, Mẫn Nhu chợt nhớ tới Kỷ Mạch Hằng khi nãy vẫn còn đứng đây giờ đã không thấy đâu. Từ cách nói của Mẫn San, xem ra cô gái thật sự tìm Kỷ Mạch Hằng, chẳng lẽ hai người họ…

Nhìn dáng vẻ của Mẫn San có lẽ cũng mười chín tuổi, Kỷ Mạch Hằng đã hai mươi tám tuổi. Mẫn Nhu bắt đầu suy diễn loạn lên, Kỷ Mạch Hằng có phải sợ bị Mẫn Tiệp lừa gạt lần nữa, nên tính tìm một cô gái còn nhỏ như vậy về làm vợ, chuẩn bị giáo dục cô ấy trở thành người vợ hợp ý mình?

Chẳng qua, Kỷ Mạch Hằng vì sao lại chọn người họ Mẫn. Anh ta thích con gái Mẫn gia như vậy sao, điều này quả thật cô không nghĩ ra, dù anh ta không kiêng kị gì chẳng lẽ Kỷ Nguyên Bình cũng không phản đối?

Mẫn Nhu khó hiểu mấp máy môi, vẻ mặt thất thần, khi có một bóng đen xuất hiện cô mới phản ứng lại, nhưng lại bị ai đó ôm vào lòng, cánh tay gắt gao giữ lấy cơ thể mảnh khảnh của cô.

Một mùi hương quen thuộc khiến Mẫn Nhu thả lỏng mọi đề phòng, an tâm tựa vào vai anh, hai cánh tay vòng lấy hông anh, kề sát nhau.

“Sao anh lại xuống đây? Không ở trên tiếp họ hàng sao?”

“Anh nhớ em nên xuống tìm em, sao vẫn chưa ăn xong cháo tổ yến?”

Lục Thiếu Phàm nhìn chén cháo tổ yến chưa vơi đi được bao nhiêu, anh nhíu mày, buông lỏng tay ôm Mẫn Nhu. Cầm chén lên, múc một muỗng để sát môi cô.

“Ngoan, mở miệng, cháo vẫn chưa nguội đâu, mau ăn đi.”

Nhìn ánh mắt ân cần chăm chú của anh, Mẫn Nhu vui vẻ mỉm cười, ngoan ngoãn mở miệng, nuốt muỗng cháo.

Ánh mắt cô dời đi, cô để ý thấy Lục Thiếu Phàm chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi, Mẫn Nhu ngẩn ra, đột nhiên cô hiểu lý do tại sao cô nhân viên bưng chén cháo tới lại gấp gáp bỏ đi như thế.

Cô còn nghĩ nhân viên đó sợ dính rắc rối, bây giờ đã hiểu cô ấy đi lên lầu kiếm Lục Thiếu Phàm, nói mọi chuyện ở đây. Chính vì vậy, Lục Thiếu Phàm mới vội vàng chạy xuống, ngay cả áo khoác cũng không kịp mặc.

Lúc anh đưa muỗng cháo qua, Mẫn Nhu dùng tay để lên bàn tay ấm áp đang áp ở thắt lưng cô, lòng cảm động vì những gì anh làm cho cô.

Lục Thiếu Phàm thấy Mẫn Nhu chăm chăm nhìn mình, không chịu mở miệng, anh nhướng mày, cố tỏ vẻ nghiêm túc nói:

“Còn không mở miệng?”

“Chúng ta mang cháo vào trong ăn đi.”

Mẫn Nhu lo Lục Thiếu Phàm mặc ít như thế sẽ bị cảm. Lục Thiếu Phàm chỉ cười nhạt, không đem muỗng thả lại vào chén, mà vẫn cố chấp để trước miệng Mẫn Nhu, bảo cô ăn nó.

“Nơi này có lò sưởi, anh không dễ bị cảm vậy đây, ngoan, mau ăn cháo đi.”

Mẫn Nhu ăn vài muỗng, ánh mắt không hề rời khỏi Lục Thiếu Phàm. Ánh mắt nhu hòa lướt qua ngũ quan anh tuấn, cuối cùng nhìn đôi môi hơi cong lên. Khi Lục Thiếu Phàm đang cúi đầu múc muỗng kế tiếp thì đột nhiên cô nghiêng người, hôn lên khóe môi anh.

Mẫn Nhu chưa từng can đảm như vậy, lúc này lại chủ động hôn Lục Thiếu Phàm. Khi cô vội vã thu người lại thì sau ót bị một bàn tay giữ lại, không để cô thoát đi.

Chén cháo tổ yến đã biến mất, hai tay Lục Thiếu Phàm cũng không rỗi rảnh liền giữ lấy đầu cô, một tay vòng qua eo, chóp mũi chạm vào nhau, mùi hương bạc hà lẫn trong hơi thở, Mẫn Nhu muốn lui về sau thì anh càng hôn kịch liệt hơn.

“Hô…”

Mẫn Nhu thoát khỏi giam cầm của Lục Thiếu Phàm, cả người mềm oặt ngồi trên ghế, thở dồn dập, hai má đỏ bừng, môi sưng lên, ánh mắt quyến rũ tựa như dòng nước êm ái. Trong mắt Lục Thiếu Phàm, nó lại trở thành thứ độc dược.

Anh tính cúi người sang hôn tiếp thì một bàn tay trắng nõn chắn lại, đôi môi nóng như lửa chạm vào đầu ngón tay lạnh lẽo của cô. Gương mặt Mẫn Nhu đỏ như máu, né tránh ánh mắt nóng hổi của Lục Thiếu Phàm, ánh mắt đưa sang thấy trên miệng anh dính hột cơm, cô không nhịn được bật cười, quên cả ngại ngùng và bối rối.

Lục Thiếu Phàm nhìn vợ mình cười đến híp mắt, lông mày nhướng lên, cong khóe môi. Chưa kịp nói gì, Mẫn Nhu càng cười to, nhưng lại chủ động ôm lấy cổ anh, cô tỏ ra thân mật như vậy anh cầu còn không được.

“Sao lại cười to như thế, anh có gì khiến em vui vậy sao?”

Mẫn Nhu ngước đầu nhìn vẻ mặt không ngại học hỏi của Lục Thiếu Phàm, cô cố nén cười, dưới ánh nhìn đầy yêu thương của anh, cô giữ lấy cổ anh, một lần nữa chủ động hôn Lục Thiếu Phàm, cũng hôn luôn hột cơm bên môi anh.

Hai người lãng mạn hôn nhau, bày tỏ tình cảm. Lát lâu sau, đôi môi tách ra, Mẫn Nhu thở hồng hộc tựa vào ngực anh, nghe tiếng tim đập, khóe miệng nở nụ cười hạnh phúc.

“Thiếu Phàm, cám ơn anh..”

Ngón tay dài xuyên qua mái tóc cô, bàn tay mang theo vết chai sạn lướt trên gò má, bên tai đang ửng đỏ là cánh môi mỏng quyến rũ của anh, bên trong chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh.

“Cảm ơn anh vì chuyện gì?”

“Cảm ơn anh vì đã dặn nhà bếp nấu cháo cho em, cảm ơn anh đã vội vàng gấp gáp đi tìm em, cảm ơn anh vì em mà mua cổ phần Mẫn thị…”

Bên trong giọng nói của Mẫn Nhu khó có thể che giấu sự ái mộ của mình dành cho chồng, hai tay càng ôm chặt cổ Lục Thiếu Phàm. Trước những lời bày tỏ của cô, Lục Thiếu Phàm không hề có động tĩnh, bàn tay to đang để trên thắt lưng không khỏi căng ra.

“Chuyện thu mua cổ phần Mẫn thị… không phải anh làm.”

Phía trên đầu, cô nghe tiếng anh thở dài thất bại, giống như thứ đồ mình yêu nhất bị ai đó đoạt đi, giọng nói mất mát khiến Mẫn Nhu ngồi thẳng dậy, ngẩng đầu nhìn Lục Thiếu Phàm.

Hai mắt Lục Thiếu Phàm sáng rực, ngón tay thon dài vuốt ve gương mặt xinh xắn của cô, giữa hai mắt hơi xuất hiện nếp uốn lồi lõm. Trước sự quan tâm và ngờ vực của cô anh không nhận lời cảm ơn mà quyết định nói thẳng.

“Anh cũng tính mua cổ phần Mẫn thị nhưng có người đã nhanh chân hơn. Sau đó, anh đã cho người đi điều tra, thì chỉ phát hiện đó là một tài khoản mới, còn người đứng tên thì không phải người chúng ta quen.”

Lục Thiếu Phàm không nói thêm gì nữa, Mẫn Nhu không thể không suy nghĩ, nụ cười tắt dần, không phải Lục Thiếu Phàm thua mua thì là ai?

Nhớ tới khi nãy gặp Will và Mẫn Tiệp, còn cả Kỷ Mạch Hằng và Mẫn San, suy nghĩ bất chợp ập vào đầu Mẫn Nhu, cha của Mẫn San cũng là một trong những cổ đông của Mẫn thị.

Là anh ta sao?

Nếu thật là anh ta vậy thì anh ta thu mua cổ phần Mẫn thị làm gì? Chẳng lẽ Kỷ thị muốn tham gia vào việc kinh doanh khách sạn, hay anh ta vì cô…

Mẫn Nhu cũng không dám nghĩ tiếp, cô hít một hơi thật sâu, đẩy Kỷ Mạch Hằng ra khỏi đầu, trấn tĩnh lại suy nghĩ, ngước đầu cô thấy Lục Thiếu Phàm ngưng mắt nhìn mình, ánh mắt đầy thâm ý khiến Mẫn Nhu đau lòng ôm lấy anh.

Lục Thiếu Phàm cũng có cùng suy nghĩ như cô sao?

Chỉ là, Kỷ Mạch Hằng làm vậy bây giờ thì có ý nghĩa gì đâu?

Cô cũng không quay lại, anh ta cũng nên từ bỏ, đi tìm kiếm hạnh phúc của chính mình. Giữa hai người chỉ là sai lầm, tất cả nên để thời gian che đi, không nên cứ giữ mãi trong lòng, khiến bản thân rơi vào vực sâu đau khổ!

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/