Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! – Chương 086

Chap 86

Buổi tối khi Lục Thiếu Phàm tan sở về nhà, Mẫn Nhu liền kể lại việc tham gia hội đồng quản trị. Lục Thiếu Phàm nhíu mày trầm ngâm, không nói thêm gì cả, chỉ dặn cô nếu tới Mẫn thị thì nên mang theo luật sư.

“Em còn nhớ vị luật sư giúp em chuyện tranh chấp tài sản lần trước không? Ngày mai ông ấy tới, sau đó em hãy đi cùng ông ấy tới Mẫn thị, anh sẽ nói trước với ông ấy.”

Mẫn Nhu cũng tán thành với đề nghị của Lục Thiếu Phàm, ban hội đồng quản trị chắc chắn sẽ xử lý chuyện Hồng Lam tham ô công quỹ, khi đó lại nhắc tới luật pháp, có luật sư bên cạnh vẫn sẽ tiện hơn.

Nhắc tới luật sư, Mẫn Nhu liền nhớ đến Lục Thiếu Phàm đã vì cô mà nghiên cứu về chuyện phân chia tài sản, trong lòng không khỏi cảm động, cô vòng tay ôm lấy Lục Thiếu Phàm đang tính cởi áo khoác ra.

“Hôm nay sao em lại dính lấy anh vậy?”

“Không có gì, chỉ là muốn ôm anh thôi.”

“A!”

Lục Thiếu Phàm vui mừng bật cười, tiếng cười dịu dàng ôn hòa, anh chậm rãi xoay người. Khi cô ngẩng đầu lên thì anh đã ôm cô vào lòng, đôi mắt sáng lóe lên tia chói mắt, ngay cả khóe miệng cũng cong lên.

Mẫn Nhu nhắm mắt, bình yên tựa vào ngực anh, cô nghe tiếng tim đập của anh, không khỏi cảm thấy an tâm, sự hạnh phúc ngọt ngào này như một loại tơ tằm đem trái tim của cô và anh trói vào nhau.

Cuộc họp diễn ra vào buổi trưa. Mẫn Nhu vừa ăn xong cơm trưa liền thay đồ chuẩn bị, Liên luật sư cũng đã đến, giống như đã tính đúng thời gian làm việc và nghỉ ngơi của cô.

“Thiếu phu nhân, đối với chuyện phó tổng tham ô công quỹ, tôi muốn biết quan điểm của cô như thế khi họp tôi cũng dễ ứng phó hơn.”

“Vậy thì phải làm phiền Liên luật sư rồi!”

Quan điểm của Mẫn Nhu rất đơn giản, cứ làm theo lẽ công bằng, tuyệt đối không nhân cơ hội hạ Hồng Lam, cũng không nhân nhượng, dù Hồng Lam có làm vì Mẫn thị đi nữa.

Mẫn Nhu và Liên luật sư tới Mẫn thị, đi ngang qua sảnh công ty trực tiếp tiến về phòng họp. Sau khi Liên luật sư giới thiệu tư cách cổ đông của Mẫn Nhu, cả Mẫn thị đều xao động, vô số cặp mắt nhìn theo họ đang đi về phía phòng họp, hôm nay mọi người đều biết ở đó tổ chức đại hội cổ đông.

Lúc Mẫn Nhu đi tới trước cửa phòng họp, cô đi chậm lại, quay đầu nhìn luật sự. Ông gật đầu đáp lại, xác nhận đã chuẩn bị xong, cô mới đẩy cửa nhấc chân đi vào.

Bên trong phòng ấm áp liền tràn sự lạnh lẽo, cuộc họp đang diễn ra liền bị cắt ngang, mọi người đều đồng loạt nhìn ra cửa, Mẫn Nhu đưa mắt nhìn đống giấy tờ trên bàn.

“Sao cô ta lại tới đây?”

Mẫn Tiệp thì ngạc nhiên, ban giám đốc và các cổ đông phản ứng bình tĩnh hơn nhiều, chuyện Mẫn Chí Hải đem 50% cổ phần Mẫn thị chuyển cho con gái lớn đã không còn là bí mật của Mẫn thị.

Cuộc họp hôm nay cũng vậy, tuy diễn ra bí mật nhưng cũng đoán được Mẫn Nhu sẽ xuất hiện để xử lý chuyện Hồng Lam tham ô công quỹ. Mẫn Nhu bây giờ là cổ đông lớn nhất của Mẫn thị có thể mượn chuyện này mà tạo uy thế, đây là điều kiện tiên quyết nếu cô muốn lời nói của mình có trọng lượng ở Mẫn thị.

Đây cũng là lý do khiến Mẫn Tiệp gấp đến nỗi giơ chân, cô ta nghĩ Mẫn Nhu mang thai nên sẽ không tham gia cuộc hộp hôm nay. Dù Mẫn Nhu muốn nhân cơ hội này mà ném đá xuống giếng cũng sẽ phải lo lắng cho đứa trẻ, ở nhà mà dưỡng thai.

Mấy ngày qua, cô ta dồn mọi sức lực suy nghĩ xem có cách nào đưa mẹ thoát khỏi việc bị đi tù, lúc nhìn tới danh sách cổ đông cũng chỉ lướt sơ, không coi kĩ, sau đó chuyên tâm cùng Will nghiên cứu xem có cách nào thuyết phục các cổ đông không khởi tố Hồng Lam.

Hôm nay nhìn thấy Mẫn Nhu, bên cạnh còn có một người đàn ông trung niên cầm cặp, ai cũng đều biết đó là luật sư. Bao nhiêu sự tự tin của Mẫn Tiệp để thuyết phục các cổ đông biểu quyết không khởi tố Hồng Lam tham ô công quỹ liền sụp đổ.

“Với tư cách cổ đông của Mẫn thị, chẳng lẽ tham gia cuộc họp ban quản trị cũng phải xin phép sao?”

Mẫn Nhu cười lạnh nhìn thái độ tức đến nghiến răng nghiến lợi của Mẫn Tiệp, sau đó hướng về phía Mẫn Chí Hải ngồi đi tới, ánh mắt lướt qua hai bên dãy bàn, lúc nhìn thấy nụ cười ôn hòa của Will trong lòng thầm kinh ngạc, anh ta sao lại ở đây?

Cuộc họp ban quản trị để giải quyết nội bộ công ty tuyệt đối không cho người ngoài tham gia, người đàn ông này xuất hiện chứng tỏ anh ta có chức vị trong công ty hơn nữa chức vị không hề thấp. Lúc biết được điều này, Mẫn Nhu chỉ lạnh lùng nhếch môi.

Không khí trong phòng họp liền trở nên căng thẳng, Mẫn Tiệp đứng dậy thở hổn hển, bất lịch sự trừng mắt nhìn Mẫn Nhu, cây bút trong tay cũng bị Mẫn Tiệp siết đến mức có thể gãy làm đôi.

Mẫn Nhu là cổ đông lớn nhất, theo lý nên ngồi bên trái cạnh Mẫn Chí Hải, vị trí đó vốn không ai ngồi dường như đã chuẩn bị riêng vì cô. Mẫn Nhu cũng không khách khí, khi trợ lý chủ tịch giúp cô kéo ghế, Mẫn Nhu liền ngồi xuống, trợ lý liền để văn kiện xuống trước mặt cô, đưa nước tới.

“Giúp tôi chuẩn bị ghế cho luật sư, cám ơn.”

Mẫn Chí Hải răn dạy Mẫn Tiệp vài câu, Mẫn Tiệp không cam lòng không chịu ngồi xuống, khi Mẫn Nhu dặn trợ lý đi lấy ghế thì Mẫn Tiệp hừ một tiếng, ý tứ khinh thường rõ ràng.

Mẫn Nhu cũng chỉ khẽ nhíu mày, mời Liên luật sư ngồi xuống để cuộc họp tiếp tục, trừ lúc ngồi xuống cô gọi Mẫn Chí Hải một tiếng cha, còn lại đều không nói chuyện quá nhiều.

Các cổ đông tham đều nhìn lướt qua mối quan hệ của cô và Mẫn Chí Hải, bây giờ hai người đều là cổ đông công ty tất cả đều lấy lợi ích Mẫn thị để lên lầu, hiện tại thì có thể thân tình chỉ sợ lúc giải quyết chuyện Hồng Lam sẽ xuất hiện sự không dứt khoát, đó cũng là điều cô không mong đợi.

“Đối với hành động tham ô đút lót của phó tổng tiền nhiệm Hồng Lam, tôi nghĩ các vị ngồi đây đều có suy nghĩ của mình, cũng hiểu rõ chuyện này đã ảnh hướng tới Mẫn thị chúng ta.”

Cuộc họp nãy giờ vẫn bàn những chuyện ngoài lề, không hề nhắc đến việc Hồng Lam, Mẫn Nhu cũng thấy thái độ đắc ý của Mẫn Tiệp, ánh mắt lóe lên lạnh lùng cắt ngang.

Toàn hội nghị lâm vào cục diện bế tắc, Mẫn Nhu nhìn nụ cười trên mặt Mẫn Tiệp đang cứng lại, sau đó không quan tâm mà đưa mắt nhìn sang Will. Từ đầu đến cuối, anh vẫn cười tự nhiên, đối với Mẫn Nhu không hề có thù hận, lúc mắt Mẫn Nhu nhìn sang còn gật đầu chào hỏi.

Mẫn Nhu nhíu mày, không cười thân mật đáp lại, đưa mắt nhìn sang Mẫn Chí Hải:

“Với thân phận cổ đông lớn nhất của Mẫn thị, tôi hi vọng quyền lợi của mình được bảo hộ, tôi nghĩ yêu cầu này cũng không quá đáng chứ thưa chủ tịch?”

Gương mặt Mẫn Chí Hải cũng rất nghiêm túc, tuy ông vì chuyện Hồng Lam cũng chạy vậy khắp nơi, nhưng trước hội đồng quản trị cũng không đến mức vì chuyện tư mà làm rối kỉ cương, dù sao đây cũng là vấn đề lợi ích của công ty.

Nếu Mẫn Chí Hải trả lời chắc chắn sẽ đứng về phía Mẫn Nhu, vì vậy khi ông tính nói, Mẫn Tiệp đang an phận liền xen miệng vào, quay đầy nhìn về phía Mẫn Nhu:

“Đúng là trò cười, nắm giữ 50% cổ phần của Mẫn thị chỉ gián tiếp chứng tỏ một điều cô có ý đồ với Mẫn thị sao?

Trước câu chất vấn của Mẫn Tiệp, Mẫn Nhu thản nhiên cong môi, mười ngón tay cầm cây bút mới tinh xoa nhẹ, nhàn nhã tựa lưng vào ghế, nhìn Mẫn Tiệp đang bừng bừng khí thế chậm rãi phản bác:

“Gia Cát Lượng trước khi rời núi cũng chưa từng đánh trận, chị dựa vào đâu mà nghi ngờ năng lực của tôi? Hơn nữa…”

Mẫn Nhu mím môi cười, nụ cười của cô lại làm cho mọi người ở đây cảm thấy lạnh lẽo, ngay cả vẻ mặt Mẫn Tiệp cũng tái đi, đối với nụ cười quỷ dị của Mẫn Nhu, cô ta không đoán ra được ý định.

“Chị không phải là cổ đông công ty, không phải là nhân viên có cấp bậc trong công ty, cũng không phải thành viên ban quản trị, vậy chị lấy thân phận gì mà ngồi ở đây hôm nay?”

Mẫn Nhu bị Mẫn Nhu nói móc sắc mặt liền tái đi. Bộ dạng vô tội của Mẫn Nhu thật khiến cô ta khó chịu, Will ngồi bên cạnh nắm tay Mẫn Tiệp trấn an.

Will cấp cho Mẫn Tiệp một nụ cười yên tâm, Mẫn Tiệp cũng bình tĩnh lại trấn an lồng ngực đang phập phồng vì giận của mình, cô ta liếc mắt nhìn Mẫn Nhu, khôi phục lại sự bình tĩnh, khóe miệng cũng nở nụ cười chế giễu như xem kịch vui.

“Mẫn tiểu thư, hình như vị luật sư sau lưng cô là Liên luật sư chuyên dụng của tập đoàn Thiều Mỹ.”

Câu hỏi của Will rất sắc bén, nụ cười trên mặt anh ta vẫn lưu lại tuy ôn hòa nhưng đầy toan tính. Câu nói của anh ta vang vọng, Mẫn Nhu cảm thấy vô số ánh mắt bắn về phía mình, ánh mắt không hề tốt lành gì giống như đang im lặng tra hỏi xem những lời Will nói có thật không.

Tập đoàn Thiều Mỹ ở trong giới doanh nghiệp thành phố A ai mà không biết, đó là xí nghiệp của Lục gia, chưa đề cập đến vấn đề kinh doanh khách sạn, liên tục đối đầu với Mẫn thị, nay lại để cho luật sư của Thiều Mỹ tham gia cuộc họp nội bộ của Mẫn thị không phải là đang tát vào mặt Mẫn thị sao?

Nếu chuyện này truyền đi, trong giới kinh doanh sẽ trở thành chuyện cười, cũng tán thưởng Thiều Mỹ xem việc giúp người là niềm vui, khi dễ Mẫn thị bọn họ Liên luật sư cũng không mời nổi.

Vẻ mặt Mẫn Nhu cứng đờ, trách cứ bản thân cẩn thận mấy cũng có sơ sót, cũng oán tên Will này quả nhiên thâm độc. Hắn có thể nhận ra luật sư làm việc cho các tập đoàn chứng tỏ hắn cũng biết rõ giới doanh nghiệp ở Thành Phố A như lòng bàn tay.

“Liên luật sư có lòng nhiệt tình chúng tôi rất cảm ơn, nhưng Mẫn thị không nghèo tới mức không thể mời được luật sư.”

Lời Mẫn Chí Hải nói xong, sắc mặt cũng không tốt. Lúc nãy ông không chú ý tới vị luật sư theo sau Mẫn Nhu, nếu biết là luật sư của Thiều Mỹ thì ngay khi bước vào ông đã mời ra ngoài.

Mẫn Nhu không thể không thấy ánh mắt trách cứ của Mẫn Chí Hải, cũng không phải không biết tiếng dị nghị bất mãn của mọi người, liếc nhìn vẻ tiểu nhân đắc chí của Mẫn Tiệp, cũng hiểu không thể để mặc được nữa liền tính mở miệng, không ngờ Liên luật sư đứng dậy trước cô.

“Sáng nay tôi đã kết thúc hợp đồng với Thiều Mỹ, hiện nay tôi lấy thân phận luật sư riêng của Mẫn Nhu tiểu thư đề ngồi đây, thay cô ấy xử lý các vấn đề pháp luật.”

Luật sư giải thích, đổi lấy mọi người ai cũng không tin, Mẫn Tiệp tính nói gì đó nhưng bị Will ngăn lại, vẻ mặt Mẫn Chí Hải cũng trở nên hòa hoãn.

“Đây là giấy tờ kết thúc hợp đồng, nếu các vị có nghi ngờ có thể xem qua.”

Mẫn Nhu nhìn luật sư đang phát bản photo kết thúc hợp đồng cho mọi người, quay đầu nhìn cặp tài liệu ông để trên ghế trong lòng xúc động, cô vừa đau lòng vừa nhận thấy rất rõ.

Lục Thiếu Phàm, em nên làm gì với anh đây…

“Ra là có chuyện như vậy, ha ha, xem ra chúng ta đã hiểu lầm.”

Mọi người đều nở nụ cười an tâm, gương mặt Mẫn Tiệp vì sự ganh ghét mà trở nên méo mó. Mẫn Nhu cũng không phải hồng mềm, mấy lần bị Mẫn Tiệp thêu dệt mọi chuyện, làm gì cho cô ta cơ hội thứ ba ngồi ở đây.

“Mẫn tổng giám, chị lại lần nữa cố tình gây chuyện, với tư cách cổ đông lớn nhất, tôi trịnh trọng mời chị rời khỏi phòng họp.”

“Mày!”

Mẫn Tiệp đứng dậy, sắc mặt biến đổi màu sắc liên tục, Mẫn Nhu cảm giác chiếc bàn hội nghị nhỏ nhoi này liệu có bị Mẫn Tiệp hất tung.

“Mẫn Nhu…”

“Ra ngoài, không nghe thấy sao”

Mẫn Tiệp á khẩu nhìn Mẫn Chí Hải cáu kỉnh quát lớn, vẻ mặt ủy khuất nhìn ông, người sau vẫn tỏ ra bình thản, Mẫn Nhu cứng rắn lần nữa lặp lại:

“Nếu không có chuyện gì, thì đi ra ngoài đi.”

Mẫn Tiệp mím môi, dùng đôi mắt uất hận nhìn Mẫn Nhu, cầm lấy giấy tờ của mình đi ra ngoài, giày cao gót giẫm mạnh xuống đất, chứng tỏ chủ nhân của nó rất nhỏ nhen, nhưng đây không phải vấn đề mọi người quan tâm.

Nếu không còn Mẫn Tiệp, không khí cuộc họp cũng giãn dần. Chuyện Mẫn Nhu vừa đề cập, vấn đề Hồng Lam được đem ra thảo luận, có lẽ vì Mẫn Tiệp nên mọi người cũng do dự, nhưng cuối cùng đều đồng ý khởi tố.

Mẫn Nhu nghe những lời nịnh hót mà gương mặt vẫn bình thản, ngoại trừ việc Hồng Lam cô giơ tay biểu quyết còn lại đều im lặng, khi chú ý tới ánh mắt đối diện như đang đốt cháy mình cô coi như không thấy.

“Nếu các vị cảm thấy còn có chỗ nào không ổn thì có thể nói với luật sư Liên, xin lỗi không thể tiếp các vị được.”

Ở cuối buổi hội nghị, Mẫn Nhu vẫn cười tao nhã, động tác nhẹ nhàng, đi ngang qua dãy bàn về phía cửa, hành động rõ ràng vô lễ nhưng khi Mẫn Nhu làm lại là chuyện hợp lý.

“Cách đây không lâu Mẫn tổng giám còn đưa cả một tên bộ đội hàng không vào làm, hôm nay Mẫn Nhu lại tới mang theo cả luật sư, cô nói xem khách sạn chúng ta có phải chuẩn bị đổi chủ?”

“Ai mà biết được! Chỉ cần không ảnh hưởng đến công ăn việc làm của chúng ta thì tốt.”

“Tôi nghe nói Mẫn tổng giam và Mẫn Nhu hay bất hòa, hơn nữa cuộc hôn nhân giữa cô ấy và thiếu tổng của Kỷ thị thất bại, trước đây anh ta là bạn trai của Mẫn Nhu, sau này lại vì Mẫn tổng giám mà bỏ Mẫn Nhu.”

Trong phòng vệ sinh đám nhân viên nữ đang trò chuyện, càng nói càng quá đáng, hai tay chà xát vào nhau cùng với ít dịch rửa tay rồi thao thao bất tuyệt đoán xem ý đồ của Mẫn Nhu khi tới đây là gì, căn bản không chú ý tới một cánh cửa nhà vệ sinh đang mở ra.

“Mới vừa rồi tan họp tôi nghe nói mọi người đang thảo luận chuyện Hồng phó tổng tham ô, nói là Mẫn Nhu không tính dàn xếp ổn thỏa, đòi đệ đơn tố cáo lên tòa.”

“Oa!! Phụ nữ đúng là động vật đáng sợ, Mẫn Nhu làm như vậy rõ ràng là đang nhắm vào hai mẹ con Tổng giám.”

..

“Mẫn tiểu thư…”

Ba người đang nói, thì chợt một người quay đầu lại thấy Mẫn Nhu từ sau lưng đi tới, hô to một tiếng, giọng nói không che dấu được kinh ngạc và lo lắng.

Mẫn Nhu chỉ nhìn lướt qua họ, bọn họ chủ động nhường đường cho cô tới rửa tay. Cô kéo mấy tờ khăn giấy lau chùi nước trên tay, ánh mắt liếc sang ba người đang co ro đứng bên cạnh.

Cô đem khăn giấy đã dùng vứt vào sọt rác, xoay người bỏ đi, trong sự im lặng có thể nghe thấy giọng nói lãnh đạm của cô.

“Sợ rằng Mẫn thị không chịu nổi mọi người, với khả năng nhiều chuyện của các vị có thể đi vào giới giải trí gây ra một trận kinh động đó.”

Mẫn Nhu cũng không để ý đám nhân viên nữ đang hối hận, lập tức mở cửa bước ra ngoài, cánh cửa cũng ngăn cách đi âm thanh nhiễu tạp bên trong. Khi cô nhấc chân đi thì thấy ở góc buồng nhà vệ sinh có một người đàn ông đang đứng tựa vào đó.

Mẫn Nhu cảnh giác quan sát vẻ mặt cười đầy hảo ý của Will, khi anh ta đứng thẳng dậy bước về phía cô, Mẫn Nhu lại lui về sau hai bước, giống như con mèo chuẩn bị đánh nhau.

Người đàn ông này không phải kẻ tốt bụng, trong đôi mắt kia đầy dã tâm và muốn chinh phục. Mẫn Nhu hiểu được điều này, vừa rồi ở trong cuộc họp anh ta tỏ ra bình thản không thể không khiến cô nâng cao phòng bị.

Một người đàn ông dày dạn kinh nghiêm trên chiến trường sao có thể để Mẫn Tiệp đùa giỡn trong tay?

Lần đầu tiên, anh ta xuất hiện ở biệt thự Mẫn gia thì nghèo khó túng quẫn, hôm nay lại anh tuấn lỗi lạc. Anh ta không phải không đứng dậy nổi, mà sự sa đọa đó là do Mẫn Tiệp làm tổn thương, một người đàn ông sa đọa thì không thể có khả năng leo lên chức vị phó tổng tạm thời của Mẫn thị.

“Mẫn tiểu thư, không biết tôi có vinh dự nói chuyện với cô không?”

Gương mặt anh tuấn của Will lộ vẻ khiêm tốn, dáng vẻ Châu Âu phong độ của anh ta quả thật rất đẹp, nhưng điều Mẫn Nhu chú ý tới là nụ cười tà mị không thể xóa được của anh ta, nụ cười đó khiến cô phải đề phòng.

“Thật ngại quá, tôi đang rất vội, nếu có chuyện gì anh có thể liên lạc với luật sư của tôi, tôi tin ông ấy sẽ đem những lời của phó tổng tạm thời truyền đạt lại.”

Mẫn Nhu không để Will có cơ hội nói tiếp, cầm túi xách xoay người đi, không ngờ lại bị một cánh tay chộp lấy, cô không vui nhíu mày sắc mặt âm trầm.

“Phó tổng tạm thời là có ý gì?”

Mẫn Nhu đang giận nhưng vẫn duy trì lí trí của mình, trước nụ cười âm hiểm của Will cô cũng không tỏ vẻ gì, chỉ nghiêm túc nhìn thẳng về trước, duy trì thái độ cao ngạo của một đại cổ đông.

Will không phải kẻ dễ động vào, lần này Mẫn Tiệp đã dẫn sói vào nhà, một người đàn ông có dã tâm như vậy làm gì mà chịu cúi mình?

Lần này anh ta và Mẫn Tiệp hợp tác, cũng không phải vì yêu Mẫn Tiệp, không phải không quên được cô ta. Nếu cô đoán không sai, anh ta đang nhằm vào miếng thịt béo Mẫn thị!

Sự xuất hiện của anh ta quá trùng hợp, Hồng Lam vừa rời khỏi ghế phó tổng, anh liền như đấng cứu thế xuất hiện bên Mẫn Tiệp, giúp cô ta xử lý cục diện rối rắm, dùng cách nào đó loại bỏ sự ngờ vực của Mẫn Chí Hải dành cho anh ta.

Chỉ trong vài ngày, Will có thể leo lên chức vụ không hề thấp chứng tỏ không phải là may mắn, có thể nói anh ta luôn ở trong tối chờ thời cơ hành động.

“Mẫn tiểu thư quá nhạy cảm rồi, tôi chỉ nghĩ chúng ta có thể trở thành bạn bè.”

Mẫn Nhu không thể nhìn ra là anh ta đang cười giả dối hay xuất phát từ sự lịch sự, nhưng cô cảm thấy rất sợ hãi khi bị ánh mắt đầy hứng thú đó nhìn, cảm giác nói không nên lời, trong lòng vừa kháng cự vừa chán ghét.

Lục Thiếu Phàm cũng là người sâu không lường được, nhưng không thể so với Will, trên người Lục Thiếu Phàm lúc nào cũng mang đến vẻ tao nhã, còn Will tuy bình thản ung dung nhưng toát lên sự âm độc, giống như những gì trước mắt chỉ là lớp mặt nạ ngụy trang của anh ta.

Đây cũng là nguyên nhân khiến cô coi anh ta như nhân vật “phi thảo hỉ”, nếu không có Lục Thiếu Phàm nổi bật phi phàm, thanh phong lãng nguyệt, lúc nào cũng như một vị vương tử, thì trong mắt cô tên Will này chỉ là kẻ ngụy quân tử.

Will cúi đầu hé miệng cười, không hề buông tay Mẫn Nhu ra, anh ta cúi đầu nhìn ánh mắt khó chịu của cô, bước về trước, Mẫn Nhu theo bản năng xoay ngược lại thì cô đã bị giam giữa hai cánh tay và vách tường lạnh băng.

“Mẫn tiểu thư, hình như cô không tin tưởng người khác.”

Mùi nước hoa và mùi nước cạo râu xộc thẳng vào mũi, Mẫn Nhu khó chịu quay đây, thật ra mùi cũng không phải khó ngửi, chỉ là cô ghét con người này, tự nhiên cả mùi hương cũng ghét.

“Phó tổng tạm thời, xin anh chú ý cách nói chuyện của mình, đừng quên tôi là người cho anh tiền cơm, cũng đừng quên, Mẫn tổng giám đang ở gần đây.”

Mẫn Nhu chế giễu nhìn Will, khí thế trên người cũng không kém, cô đưa tay đẩy anh ta nhưng anh ta không hề động đậy, chỉ híp mắt quan sát Mẫn Nhu.

Cô nhíu mày không hề che dấu sự khinh bỉ và chán ghét của mình. Will lại xem như không thấy, cúi đầu kề sát Mẫn Nhu, khi cô quay đầu đi anh ta cười khẽ.

“Ha ha, Mẫn tiểu thư cô thú vị hơn chị cô rất nhiều, cũng trinh liệt hơn rất nhiều.”

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/