Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! – Chương 083 - 084

Chap 83

Phòng vẽ tranh của Cơ Tố Thanh rất rộng rãi, mùi thuốc vẽ bị thay bằng mùi cỏ xanh rất dịu. Cơ Tố Thanh đi tới bên cửa sổ kéo rèm cửa, ánh nắng buổi trưa chiếu sáng cả căn phòng.

“Tiểu Nhu, cháu ngồi xuống trước đi!! Để mợ qua phòng làm việc tí.”

Cơ Tố Thanh từ bên ngoài đi vào!! Trong tay cầm cái túi!! Nhìn bộ dạng mệt mỏi của bà, xem ra sau khi nhận được điện thoại của nhân viên liền vội vã chạy đi.

Mẫn Nhu không hề ngồi xuống ngay, lúc rảnh rỗi cô dạo quanh căn phòng vẽ tranh, tất cả các bức vẽ đều không thấy đâu. Trên giá vẽ không hề có giấy phác họa hay vẽ bản đồ, nhưng lại có giấy trắng bị bút chì gạch vài vết.

Do tò mò, Mẫn Nhu tiến gần lại nhìn, đường cong mơ hồ dường như đang vẽ một gương mặt, nhưng lại chỉ vẽ từ sống mũi trở lên, phần còn lại không hề vẽ tiếp. Đôi mắt thông minh, lông mày rậm xem là người thanh niên anh tuấn thành đạt.

Điều này khiến Mẫn Nhu nhớ tới người con trai đã qua đời của Cơ Tố Thanh. Bức họa vẫn chưa vẽ hết, Mẫn Nhu nhẹ thở dài, xem ra Cơ Tố Thanh vẫn nhớ người con đã qua đời, nhưng bà lại không thể vẽ hoàn chỉnh, chứng tỏ đó là nỗi đau khắc cốt ghi tâm.

“Đừng đứng nữa! Cháu mau ngồi xuống đi.”

Lúc Cơ Tố Thanh trở về trên tay bưng hai ly nước lọc!! Có lẽ ngại sức khỏe của Mẫn Nhu nên bà không pha cà phê.

“Cảm ơn mợ”

Mẫn Nhu nhận ly nước!! Cô rời khỏi bức tranh đi đến trước giá vẽ bên cạnh ngồi xuống, Cơ Tố Thanh nhìn lướt qua bức vẽ chưa hoàn thành, gương mặt không tiết lộ tâm tình.

“Tiểu Nhu, trước kia mợ có gặp cháu ở đâu chưa? Mợ cảm thấy cháu rất quen.”

Mẫn Nhu cũng từng làm ở phòng tranh của Cơ Tố Thanh, nhưng lúc đó Cơ Tố Thanh cống hiến hết mình vì hội họa nên ngày nào cũng bận bịu, rất ít khi tới phòng tranh. Tuy Mẫn Nhu có gặp bà vài lần nhưng tất cả chỉ là cái liếc mắt vội vàng, chưa từng nhìn kĩ nhau.

Sau đó cô vì thích Kỷ Mạch Hằng, lại gặp ngay lúc Kỷ thị gặp chuyện nên xin nghỉ gia nhập giới giải trí, mấy năm qua Cơ Tố Thanh cũng trải qua chuyện đau xót mất con nên rất nhiều chuyện phai nhạt dần. Hơn nữa, bà cũng không chạy tới chạy lui khắp nơi, một thời gian dài đều xuất hiện ở phòng tranh lại không nhìn thấy Mẫn Nhu, chuyện không nhớ cũng bình thường thôi.

Mẫn Nhu nhấp miếng nước, mỉm cười nhìn ánh mắt nghi hoặc của Cơ Tố Thanh, cô cũng không giấu diếm.

“Khi cháu học đại học có tới làm thêm ở phòng tranh của mợ, lúc đó có gặp mợ vài lần.”

“Thì ra là vậy…”

Cơ Tố Thanh cười nhẹ một tiếng, hai mắt lóe lên tia sáng, cúi đầu uống nước không nói nữa.

Sự im lặng lan tỏa giữa hai người, nhưng không có ai cảm thấy lúng túng hay thiếu thoải mái! Ngược lại, họ cùng tận hưởng cảm giác thanh bình này.

Vì trước đây Mẫn Nhu cũng từng học qua hội họa, nên Cơ Tố Thanh không cần dạy lại các kiến thức về hội họa cho Mẫn Nhu, bà chỉ kêu Mẫn Nhu vẽ phác thảo thử vài cái sau đó ở bên chỉ điểm vài điều.

Đã nhiều năm không vẽ lại, Mẫn Nhu cầm bút có vẽ hơi cứng, vẽ được vài nét rồi mới tìm được lại cảm giác ban đầu, cô nhanh chóng vẽ từng đường cong trên tờ giấy, một gương mặt quen thuộc từ từ lộ ra. Mẫn Nhu khẽ dừng bút lại!! Cơ Tố Thanh cười ra tiếng khiến Mẫn Nhu đỏ cả mặt.

“Tuy nét vẽ chưa chuẩn nhưng lại rất có tiềm năng, hơn nữa lại rất có tâm nên mới phác họa được thế này.”

Từng đường cong đứt đoạn tạo thành một gương mặt anh tuấn, tóc ngắn đánh rối, lông mày anh tuấn, sống mũi thẳng, đôi mắt đẹp sáng rực, hai gò má hơi cao tạo nên một loại khí chất thần bí…

Cơ Tố Thanh nói không sai, kĩ năng vẽ của Mẫn Nhu không phải quá tốt, ở trong giới họa sĩ ngay cả xếp hạng cũng không có. Nhưng bức họa này xuất sắc ở chỗ, khi Mẫn Nhu vẽ Lục Thiếu Phàm cô đã đem cả tình cảm mình vào nên người đàn ông trong tranh càng thêm sinh động.

“Gần đây trong phòng tranh luôn có một người thanh niên trẻ tuổi tới, mỗi lần tới đều đứng ở cùng một vị trí ngẩn người rất lâu. Lúc về cũng mua tranh, nhưng cậu ta chưa từng nhìn qua bức tranh mà mình mua.”

Trong lòng Mẫn Nhu cũng nao nao, lời nói ám chỉ của Cơ Tố Thanh sao cô không hiểu. Cô cũng hiểu người thanh niên trẻ tuổi mà Cơ Tố Thanh nói là ai, nhưng Cơ Tố Thanh nói thế xem ra là dó xét tâm tư cháu dâu mình.

“Tiểu Lý mỗi lần tiếp cậu ta đều nói cậu ta hình như đang đợi ai đó, có vẻ đang đợi một người con gái rất quan trọng với anh ta?”

Cơ Tố Thanh đem bút chì đặt lại vào hộp, dùng khăn giấy lau sạch, ngẩng đầu nhìn Mẫn Nhu đang nhìn mình. Mẫn Nhu cũng chỉ thản nhiên cười, chứng tỏ mình không hề dao động.

“Quan trọng thì sao, người con gái đó cũng không muốn trở lại vì cô ấy đã tìm được một nửa thật sự của mình. Hơn nữa, người phù hợp với mình nhất không nhất thiết phải là người ban đầu mình thích phải không ạ?”

Dáng vẻ bình thản của Mẫn Nhu chỉ đối lấy sự trầm mặc của Cơ Tố Thanh. Mẫn Nhu không chột dạ, ánh mắt cũng không né tránh. Cơ Tố Thanh nhếch môi, hài lòng gật đầu, ánh mắt nhu hòa nhìn bức phác thảo.

“Trước kia mợ không hiểu một người kiêu ngạo như nó lại hạ mình đi cầu xin chú ba, bây giờ nhìn lại xem ra cháu thật sự xứng đáng để nó làm vậy.”

Mẫn Nhu theo mắt của Cơ Tố Thanh nhìn gương mặt quen thuộc trên tờ giấy, nụ cười lúm đồng tiền đầy hạnh phúc, ngón tay chạm vào đôi mắt của anh, nhẹ giọng thì thầm:

“Anh ấy đối với cháu quá tốt, cháu chỉ có thể dùng sự chân thành của mình để báo đáp anh ấy.”

Mẫn Nhu vẽ trong phòng tranh suốt cả buổi trưa. Khi Lục Thiếu Phàm gọi điện thoại tới thì cô đang nói chuyện phiếm với Cơ Tố Thanh. Nghe Lục Thiếu Phàm nói thuận đường tới đón cô, Cơ Tố Thanh không quên trêu Mẫn Nhu:

“Từ tòa thị chính đến đây phải đi một vòng lớn, vậy mà không biết tiết kiệm tiền xăng.”

Lúc Mẫn Nhu và Cơ Tố Thanh đi xuống lầu thì nhân viên đang tụm lại nói chuyện, trời đã gần tối nên khách cũng tản dần.

Mọi người vừa thấy Mẫn Nhu và Cơ Tố Thanh liền kích động mừng rỡ, đứng dậy cung kính chào.

“Cô Cơ, Lục thiếu phu nhân.”

Vừa rồi vẫn gọi cô là Mẫn Nhu, vừa quay lại đã thành Lục thiếu phu nhân. Mẫn Nhu cũng không quan tâm nhiều, cười yếu ớt, sau đó đứng cùng Cơ Tố Thanh trong sảnh, vừa tán gẫu vừa đợi Lục Thiếu Phàm tới đón.

Mấy nhân viên ở đây cũng không lớn tiếng, theo lẽ tự nhiên thấy Mẫn Nhu liền muốn đến gần nhưng lại không tìm được đề tài để nói, một người bỗng nói:

“Cô gái vừa nãy thật sự khiến người ta khó chịu, tôi làm việc ở đây hai năm rồi chưa từng gặp qua loại phụ nữ dối trá như cô ta.”

Mẫn Nhu nghe nhân viên kia oán hận kể. Cô quay đầu lại, là nhân viên lúc nãy đón tiếp Mẫn Tiệp và Will, Mẫn Nhu có thể thấy sự bất mãn dành cho Mẫn Tiệp hiện ra trên mặt cô nhân viên.

“Cô ta chẳng hiểu gì hội họa mà cứ tỏ ra là người trong nghề!! Cô ta còn dám soi mói mấy bức danh họa, còn nói họa sĩ nổi tiếng khắp nước Càng Phong là ông ngoại cô ta, cũng chỉ có người đàn ông đó mới chịu được cô ta, còn cười hiền, nếu là tôi a đã sớm xoay người bỏ chạy, tránh mất mặt.”

“Sau đó còn dõng dạc nói Từ Bi Hồng là bạn cũ của ông cố của cô ta, đều là những nhà thư pháp nổi tiếng. Tôi thiếu chút nữa cười đến sặc sụa, Từ Bi Hồng chỉ là họa danh, không biết từ khi nào lại vung bút lông lên giấy Tuyên Thành!”

Đám nhân viên cười rộ lên!! Mẫn Tiệp đã không biết còn hay làm ra vẻ nên đã tự biến mình thành trò cười, chỉ sợ Mẫn Nhu cũng không ngờ cô ta lại nói dối vụng về như thế khiến người ta không nhịn được cười to.

Mẫn Nhu cũng chỉ biết cười trừ, nhưng Cơ Tố Thanh bất đắc dĩ cười:

“Ở đây người tỏ vẻ mình biết nhiều các cô cũng đâu phải chưa gặp qua, sao bây giờ lại giống như thấy quốc bảo say sưa nói chuyện thế kia.”

Người nhân viên khơi mào câu chuyện có vẻ oán trách nói:

“Tuy đã gặp qua không ít nhung em chưa từng thấy ai giả dối như vậy, cứ ba câu thì lại khoe mẽ cứ y như sợ người khác không biết xuất thân của cô ta.”

Cơ Tố Thanh nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc ngăn nhân viên nói tiếp, dù sao bà cũng không thích dùng những lời này nói về người khác.

“Tiểu Lý những lời như thế không nên nói nữa. Phòng tranh chúng ta là nơi vẽ tranh không phải chợ búa, để những vị khách khác nghe được sẽ gây ra phiền toái biết chưa?”

Đám nhân viên ngoan ngoãn ngậm miệng lại, nhưng vẻ khinh khi vẫn thấy rất rõ, hơn nữa từ những lời Mẫn Nhu nói ngay từ đầu nên chắc chắn sẽ không dễ thay đổi thái độ của họ dành cho Mẫn Tiệp.

Mẫn Tiệp từ nhỏ đã ngại bần yêu phú, ngay cả lựa bạn ngồi cùng bàn cũng xem gia cảnh đối phương, nếu đối phương không mặc hàng hiệu thì cô ta cũng không quan tâm, lại còn châm chọc khiêu khích. Ở trước mặt người giàu có, cô ta vẫn duy trì vẻ dịu dàng của một thiên kim nhà giàu có giáo dục, do đó cô ta cũng có thể lừa được các vị đại thiếu gia nhà giàu.

Mẫn Nhu khi vừa về Mẫn gia, cũng nghe nói người chị cùng cha khác mẹ này của mình rất dối trá, sống chung lại càng phát hiện. Mẫn Tiệp rất ham hư vinh, hơn nữa cô ta cũng không thể chịu được khi người khác sống tốt, điểm này cô đã tự mình kiểm nghiệm.

Khi cô và Lục Thiếu Phàm hạnh phúc, Mẫn Tiệp liền tìm cách nói xấu mối quan hệ vợ chồng giữa hai người, không nói tới năm lần bảy lượt châm ngòi nổ, ở trước mặt mọi người vu oan cô, chỉ cần như thế đã biết cô ta không phải người tốt lành.

Mẫn Nhu ngồi dưới lầu nhìn thấy bên ngoài phòng tranh một chiếc xe màu đen dừng lại, chiếc xe mới tinh lóe ra ánh sáng, ngay cả biển số xe cũng rất lạ. Mẫn Nhu tính đưa mắt nhìn sang chỗ khác thì thấy một người đàn ông mở cửa bước xuống là Lục Thiếu Phàm tới đón cô.

Sau khi khóa xe, Lục Thiếu Phàm đẩy cửa vào, ánh mắt nhìn Mẫn Nhu toát lên sự dịu dàng tự nhiên, bước chân bình thản cũng đẩy nhanh, Mẫn Nhu vui vẻ cong môi cười thì Lục Thiếu Phàm đã tới bên cô.

“Sao lại đổi xe vậy, mấy năm qua mợ chưa từng thấy cháu đổi mà?”

Cơ Tố Thanh biết rõ còn tố tình chế nhạo, nhìn đôi vợ chồng son ngọt ngào, trong mắt bà toát lên vẻ vui mừng, nhưng vẫn che giấu chút ưu thương.

Nếu như con trai bà còn sống chắc cũng đã kết hôn sinh con.

“Mợ ba, chú ba đã đi Bắc Kinh công tác!! Trong nhà cũng chỉ có mình mợ, hay cùng bọn cháu về đại viện ăn cơm đi.”

Cơ Tố Thanh tuy cảm thấy ấm áp nhưng không đồng ý, phất tay giải thích:

“Mấy ngày trước mợ đã đồng ý để cho một tạp chí phỏng vấn, tối nay mợ phải cùng họ dùng cơm nên không đi được!! Nhớ thay mợ hỏi thăm gia gia và mẹ cháu.”

Sau khi chào tạm biệt Cơ Tố Thanh, hai người cũng không đi dạo mà về nhà ngay! Mẫn Nhu quan sát xe mới của Lục Thiếu Phàm, so với xe thể thao chiếc xe này ngồi rất êm, không gian bên trong cũng rất rộng, nhìn hàng ghế rộng rãi phía sau Mẫn Nhu cảm thấy rất vui!! Xe này là dành cho 5 người gia đình họ.

Khi họ lái xe vào đại viện thì nghe tiếng pháo vang lên. Từ xa, khi đánh khúc quanh vào nhà Lục gia thì qua gương chiếu hậu Mẫn Nhu thấy sân nhà ai đó đang rất vui vẻ, ngoại trừ tiếng pháo vang lên không dừng còn treo cả hai chiếc đèn lồng đỏ, Mẫn Nhu nhíu mày, chẳng phải vẫn chưa tới Tết nguyên tiêu mà?

Lục Thiếu Phàm cười nhạt!! Nhíu mày nhìn kính chiếu hậu rồi hướng Mẫn Nhu nói:

“Nghe nói hôm nay Tấn Hàm mang bạn gái về nhà.”

Bạn gái? Mẫn Nhu quay đầu nhìn Lục Thiếu Phàm, nhìn dáng vẻ bí hiểm của anh giống như câu nói vừa nãy không phải từ miệng anh phát ra. Lúc lái vào Lục gia, Mẫn Nhu quay đầu thấy nhà đang giăng đèn kết hoa quả thật là Thẩm gia.

Mẫn Nhu liền hiểu ra, Thẩm Tấn Hàm dạo gần đây ở chỗ Chân Ni quyết tâm công phá pháo đài, bạn gái mà Lục Thiếu Phàm chắc chắn là Chân Ni, nói cách khác, Chân Ni đã chịu Thẩm Tấn Hàm?

Lục Thiếu Phàm cười khẽ nhìn vẻ nghiêm trọng của Mẫn Nhu, lúc dừng xe anh đưa tay ngắt mũi cô, cởi dây an toàn bước xuống xe!! Giúp Mẫn Nhu mở cửa xe xong liền bổ sung một câu.

“Hình như ngay cả hai vị trưởng bối bên nhà gái cũng tới, nghe nói là chọn ngày kết hôn.”

“Chọn ngày kết hôn...”

Mẫn Nhu cao giọng nói!! Cô tính đưa mắt nhìn căn nhà náo nhiệt thì bị Lục Thiếu Phàm kéo vào lòng, ôm lấy cô đi vào căn biệt thự sáng đèn.

“Đừng vội, lát nữa người em muốn gặp sẽ tự mình tới thôi, đến lúc đó hỏi cũng không muộn.”

Trên thực tế! Lục Thiếu Phàm nói không sai, khi họ vừa vào nhà ngồi chưa nóng ghế đã có người tới cửa phát bánh kẹo cưới, người cầm trong tay bó kẹo lớn ánh mắt né tránh là Chân Ni, bên cạnh người cười đến xuân phong đắc ý không ai khác là Thẩm Tấn Hàm?

“Lục lão đại, tôi mang bánh kẹo cưới tới rồi, sao vẫn còn núp trong vỏ rùa không ra thế?”

Tiếng cười sảng khoái già nua vang lên, Mẫn Nhu chú ý người đi sau Thẩm Tấn Hàm và Chân Ni, dáng vẻ chắp tay sau lưng, gương mặt sáng rực Thẩm Lão gia tử. Ông cười đến không khép miệng, hướng về cầu thang hét lên hoàn toàn mất đi vẻ uy nghiêm chững chạc, càng giống như Lão ngoan đồng thích khoe khoang.

Chap 84

Trên lầu, cửa phòng riêng Lục Tranh Vanh vẫn khép chặt, trước sự khiêu khích của Trầm lão gia tử nó cũng chẳng có động tĩnh gì. Bà Lục vừa mới tan sở về thấy ông Thẩm tới liền sửng sốt, ngay sau đó liền đứng dậy đón tiếp:

“Chú Thẩm tới rồi, Thiếu Phàm sao con không gọi mẹ, dì Mai mau pha trà.”

Lục Thiếu Phàm đứng dậy đi tới, gương mặt anh tuấn trước sau vẫn cười ôn hòa. Mẫn Nhu nhìn vẻ mặt không tự nhiên của Chân Ni liền mời Chân Ni và Thẩm Tấn Hàm vào.

“Gia gia vẫn còn ở trong phòng sách, để cháu đi báo với gia gia.”

Lục Thiếu Phàm khiêm nhường nói, nụ cười đúng mực, lúc nào cũng duy trí hình tượng công tử ôn văn nhĩ nhã, ung dung có phong độ không mất đi trật tự tôn ti. Một người đàn ông như vậy quả thật là lựa chọn hàng đầu của các cô gái.

“Được rồi không cần làm phiền cháu đâu, để ông tự lên.”

Ông Thẩm vui mừng phất tay, kéo Lục Thiếu Phàm đang chuẩn bị đi lên lầu lại, sau đó ông cầm lấy hai giỏ xách từ tay Thẩm Tấn Hàm nghênh ngang đi lên lầu.

Xem ra tối nay Ông Thẩm không khoe khoang với Lục Tranh Vanh về đứa cháu dâu của mình thì sợ rằng ngủ không yên, còn Lục Tranh Vanh nghe Ông Thẩm nói xong chắc cả đêm cũng không chợp mắt ngủ.

Đối với cuộc sống ở Lục gia, Mẫn Nhu cũng tương đối hiểu hai ông lão oan gia này, một người là tham mưu trưởng thành phố A, người kia là chính ủy, cũng vì một câu nói khi làm trong quân đội “Tất cả mọi việc đều nghe theo chỉ huy” mà khiến cho Lục Tranh Vanh suốt ngày phải đi so cao thấp với Ông Thẩm, lấy nó làm niềm vui của mình.

“Tiểu Nhu!! Cô gái này chính là bạn con Chân Ni sao?”

Mẫn Nhu nhìn theo ánh mắt ám chỉ của bà Lục, lập tức nở nụ cười lúm đồng tiền, đưa mắt nhìn hai người đứng ngoài cửa.

“Chân Ni, Tấn Hàm hai người mau vào đi, đừng đứng nữa.”

Chân Ni tính mở miệng nói gì đó, nhưng ánh mắt đảo quanh một vòng sau đó không nói nữa, sau đó dùng vẻ không cam chịu nhìn chăm chú Mẫn Nhu. Mẫn Nhu cũng cảm thấy khó hiểu, còn Thẩm Tấn Hàm cầm rổ bánh kẹo để xuống, một mặt lấy lòng rồi đưa Chân Ni vào trong.

“Mọi người cứ trò chuyện đi, để mẹ lên chăm Đậu Đậu.”

Bà Lục cũng thấy Chân Ni không được tự nhiên!! Cũng hiểu, bản thân nếu tiếp tục ngồi ở đây chỉ làm cho không khí trở nên căng ra, liền viện cớ bỏ đi.

“Ni Ni, em mau vào trong ngồi đi, nếu để em đứng mệt gia gia sẽ đánh anh chết mất.”

Thẩm Tấn Hàm chỉ trong một tháng đã biến hóa rất nhiều, tuy mặt vẫn cười giảo hoạt nhưng ánh mắt nhìn Chân Ni lại đầy yêu thương không hề có hư tình giả ý lừa gạt.

Mẫn Nhu vui mừng cười, kéo tay Lục Thiếu Phàm!! Nhìn đôi vợ chồng son ngoài cửa liếc mắt đưa tình, tuy tỏ ra bí mật mang theo chút không tự nhiên nhưng cũng không khó nhận ra Chân Ni đã tiếp nhận Thẩm Tấn Hàm.

“Ai thích thì cứ đánh chết đi, đỡ phải suốt ngày ở trước mặt tôi lắc lư.”

Chân Ni phiền não hất tay Thẩm Tấn Hàm để bên má ra, phần lớn cử chỉ đều mang theo vẻ mềm mại mà trước đây Chân Ni chưa từng có. Chân Ni có yêu Thẩm Tấn Hàm hay không, đáp án có lẽ ngay cả Chân Ni cũng không rõ?

Chân Ni không hoàn toàn quên A Nham nhưng Mẫn Nhu tin việc Thẩm Tấn Hàm chiếm được trái tim Chân Ni chỉ là chuyện sớm muộn, còn thời gian cụ thể thì phải đợi xem Chân Ni khi nào nguyện ý chấp nhận việc mình yêu Thẩm Tấn Hàm.

Bên vai tăng thêm lực, Mẫn Nhu ăn ý ngước đầu liền thấy ánh mắt quan tâm của Lục Thiếu Phàm nhìn cô, cô kéo môi nở nụ cười! Anh và cô đều nghĩ giống nhau sao?

Trong cuộc đời luôn có một lần hạnh phúc nhưng phải ngộ chứ không thể cầu, nếu đã gặp được thì đừng do dự, phải giữ lấy nó thật chắt, hai chữ hối hận viết rất dễ nhưng cũng là hai từ đau khổ nhất trong cuộc sống.

“Anh bị đánh chết, em thành quả phụ, con chúng ta thành cô nhi, em nhẫn tâm vậy sao?”

“Tôi sẽ tái giá, anh cứ yên tâm đi.”

Thẩm Tấn Hàm biết cãi nữa cũng không vui đành ngậm miệng!! Bất kể thế nào cũng không buông Chân Ni, thấy Chân Ni đi vào phòng khách vội vàng làm tùy tùng đi theo hầu hạ khác hẳn vẻ thong thả, bồng bột.

Nghe hai người đấu khẩu Mẫn Nhu lại cảm thấy rất vui, Chân Ni với ai cũng như con mèo hoang nhỏ, giương nanh múa vuốt với đám đàn ông thích lấy lòng. Nay gặp Thẩm Tấn Hàm thì thu bớt móng vuốt sắc của mình, nguyên do một phần…

Mẫn Nhu cũng hơi phất tay qua bụng, vẻ mặt nở nụ cười hạnh phúc, nếu thật như vậy, cha mẹ Chân Ni xem ra cũng rất vội.

“Chúng ta qua đi.”

Nhìn theo Chân Ni và Thẩm Tấn Hàm, Mẫn Nhu cười bất đắc dĩ, Lục Thiếu Phàm lại giữ lấy tay cô, cúi đầu nói một câu rồi cùng cô vào phòng khách.

“Xem ra tuần trăng mật của họ có bạn đồng hành rồi.”

Câu nói Lục Thiếu Phàm ý tứ sâu xa, Mẫn Nhu nhìn hai người đang ầm ĩ trên sô pha, đau đầu than nhẹ!! Mâu thuẫn trong cuộc sống vợ chồng là không thể tránh!! Kế hoạch đi tuần trăng mật này cũng phải cẩn thận.

“Thẩm Tấn Hàm, anh là tên lừa gạ!! Anh...”

Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm vừa tới cạnh ghế thì thấy Chân Ni cầm gối dựa đánh vào người Thẩm Tấn Hàm, càng đánh càng mạnh, Thẩm Tấn Hàm cũng không đánh trả, chỉ dùng chút sức lực xin tha.

“Ni Ni, em bình tĩnh lại đi đừng để động tới thai khí, ảnh hưởng đến con thật sự sẽ không tốt.”

Thì ra là mang thai thật!

Mặt Mẫn Nhu đen lại, lông mày Lục Thiếu Phàm thì nhúc nhích, xem ra kỹ xảo Thẩm Tấn Hàm theo đuổi Chân Ni không phải tới nhờ Lục Thiếu Phàm chỉ dạy, chỉ là dùng phương pháp của bản thân mà không nghĩ hậu quả.

“Anh nói xem sáng hôm đó anh đã cho tôi uống thuốc gì.”

Thẩm Tấn Hàm bị đánh ngã khỏi ghế, nhưng không hề đánh lại, còn cẩn thận đỡ Chân Ni tránh để cô ngã xuống!! Mặt cười cầu hòa:

“Ni Ni, em nghe anh giải thích, anh không nghĩ nhà thuốc đó lại bán thuốc tránh thai kém chất lượng như vậy, dù sao anh cũng là người bị hại mà!”

“Nói như vậy anh không hề muốn hai mẹ con tôi? Thẩm Tấn Hàm anh là đồ chết tiệt.”

Lời Lục Thiếu Phàm Mẫn Nhu giơ hai tay tán thành!! Hai ngón tay xoa xoa huyệt thái dương, nhìn cảnh huyên náo gà bay trứng vỡ trong phòng khách, cảm thấy không khí nơi này liền trở nên vẩn đục. Cô kéo tay Lục Thiếu Phàm, xoay người hướng về phía cầu thanh, trước khi đi Lục Thiếu Phàm không nói:

“Không quấy rầy hai người tương thân tương ái nữa, thương lượng xong ngày kết hôn rồi nhớ nói chúng tôi biết.”

“Lão đại.”

Thẩm Tấn Hàm dùng ánh mắt cầu xin nhìn Lục Thiếu Phàm, anh lại xem như không thấy, ôm lấy tay Mẫn Nhu, dáng vẻ hờ hững ung dung, môi cong lên tiết lộ sự hả hê trong lòng, nhìn Thẩm Tấn Hàm bị đánh trong lòng Lục Thiếu Phàm xem ra cũng rất cao hứng.

Lầu dưới thì huyên náo, trên lầu cũng không khá hơn bao nhiêu. Khi hai người lên lầu liền nghe giọng nói giận dữ từ phòng sách truyền ra, là ông Thẩm, giọng nói to lớn hỏa khí bốc ngùn ngụt càng thêm chấn động.

“Được lắm Lục Tranh Vanh, khó trách tôi tìm mãi không ra nghiên mực Đoan Khê, thì ra là ông bảo cháu mình đi ăn trộm.”

“Cái gì mà trộm với không ăn trộm!! Ông nói vậy là sao? Thẩm lão đầu, ông dám đổ tội miệt thị lên dân chúng nên bị kéo ra ngoài bắn chết.”

Lục Thiếu Phàm nhìn hai người cãi vả cũng thành quen, so với vẻ mặt Mẫn Nhu, Lục Thiếu Phàm chỉ khẽ cong môi!! Không để ý tới hai người bên trong thư phòng liền ôm lấy Mẫn Nhu đi về phòng ngủ.

Vừa mở cửa phòng, Mẫn Nhu chưa kịp mở đèn, Lục Thiếu Phàm đã duỗi tay ôm cô vào lòng, ngón tay dài nâng cằm cô lên, bốn môi chạm nhau, Mẫn Nhu run bắn người. Phía sau, cửa phòng khép lại phát ra âm thanh chát chúa.

Nụ hôn kích động mà dịu dàng ập đến khiến Mẫn Nhu choáng váng. Căn phòng tối chỉ có tiếng hơi thở gấp gáp, môi nóng rực dừng trên vành tai cô, sau đó đến cổ, khắp nơi đều là hơi thở nóng rực của Lục Thiếu Phàm.

“Hôm nay em gặp anh ta phải không?”

Giọng nói khàn khàn đầy khẳng định, nụ hôn tùy ý trượt dọc theo gáy cô. Tim Mẫn Nhu đập nhanh hơn, hai mắt đang mơ màng vì câu hỏi của Lục Thiếu Phàm mà thanh tỉnh không ít.

“Lúc tới phòng tranh đón em, anh thấy xe anh ta đỗ bên đường.”

Kỷ Mạch Hằng vẫn không đi sao? Mẫn Nhu hơi nhíu mày, cũng vì Kỷ Mạch Hằng mà cô phiền não không ít, cô lo Lục Thiếu Phàm liệu có hiểu lầm gì không?

Mẫn Nhu đưa tay chuẩn xác giữ lấy hai má của Lục Thiếu Phàm, nụ hôn tham luyến rời khỏi da thịt, không khí trong lành liền tràn qua khiến cô run rẩy mà cũng tỉnh táo hơn. Cô nhìn vào đôi mắt đen như ngọc kia, ánh mắt kiên định.

“Là chuyện của anh ta!! Một ngày nào đó, anh ta sẽ hiểu sự lựa chọn của em.”

Trong bóng tối, đôi mắt đen kia liền mất đi ánh sáng, anh nhắm mắt, chỉ dùng những nụ hôn vội vàng đầy kích động tập kích lên mặt cô. Hôm nay, Lục Thiếu Phàm mất tự chủ, hàm răng trắng khẽ cắn cằm cô. Mẫn Nhu cảm thấy cả cơ thể nhẹ hẫng, bị ai đó ôm lấy.

“Thiếu Phàm.”

Cánh tay thon dài lướt qua lưng cô, chạm vào eo nhỏ của cô, một tay đỡ mông cô lên!! Khi cô gọi tên anh, anh lại dùng hành động đáp trả, đôi môi mỏng áp lên cánh môi sưng mọng của cô.

Dịu dàng va chạm không thể ngăn được tiếng thở dốc và rên rỉ.

Khi Mẫn Nhu bị Lục Thiếu Phàm đẩy lên giường, ý nghĩa đầu tiên không phải lo cho bản thân mà làm thế nào để Lục Thiếu Phàm tin cô sẽ chung thủy với cuộc hôn nhân này.

“Thiếu Phàm, dù Kỷ Mạch Hằng làm gì, em cũng không quay lại ăn tiếp cái cây mình đã bỏ.”

Mẫn Nhu trịnh trọng tuyên bố, Lục Thiếu Phàm lại chỉ cười khẽ!! Tiếng cười vui vẻ đầy quyến rũ, khi anh cởi quần áo cô ra thì cô vẫn còn mãi quan tâm đến cảm xúc của anh. Khi anh ăn cô vào bụng, Mẫn Nhu mới nghiệm ra một vấn đề... Lục Thiếu Phàm cố ý.

Anh cố ý lợi dụng Kỷ Mạch Hằng khiến cô áy náy, buông bỏ mọi cảnh giác của mình, sau đó!! Anh thuận lợi đem cô nuốt vào bụng, người đàn ông cũng có một mặt điên cuồng này không chút áy náy ôm cô vào lòng, giọng nói lười biếng đầy thỏa mãn?

“Bà xã à, ba tháng qua rồi, em cũng nên thông cảm cho chồng mình.”

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/