Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! – Chương 074 - 075

Chap 74

Những bông hoa hồng xinh đẹp như bóng đêm đang giận lên phóng ra những ngọn lửa sáng, mùi hoa thơm ngọt ngào theo Lục Thiếu Phàm tới gần bao bọc lấy xung quanh cô. Dáng người thon dài mặc bộ tây phục màu đen, tay cầm bó hoa lớn. Dưới ánh đèn, Lục Thiếu Phàm khẽ mỉm cười để lộ hàm răng trắng, độ cong của môi lại hoàn mỹ khiến cho bề ngoài anh tuấn nho nhã càng thêm hoàn mỹ không chê vào đâu được.

Lục Thiếu Phàm vẫn là Lục Thiếu Phàm, chỉ là ở trong mắt cô, tối nay anh lại như vị thần cao lớn, sự ưu nhã quan tâm của anh chiếm cứ đầu óc cô, khiến tâm trạng ảm đạm của cô đều biến mất không còn sót lại chút nào.

Dưới ánh đèn sáng ngời, Mẫn Nhu có thể thấy rõ gương mặt anh tuấn cười tươi. Khi anh cầm bó hoa hồng hướng về phía cô, trong lòng cô chấn động, trái tim như nứt ra tạo thành khe hẹp nhỏ, thứ đổ vào chính là sự dịu dàng và cưng chiều của anh.

“Sinh nhật vui vẻ!”

Giọng nói êm ái bay vào không khí, bốn mắt nhìn nhau. Khi cô nhìn vào đôi mắt đen của anh, cô chậm rãi cong môi, nhận lấy bó hoa.

“Cám ơn anh!”

Cám ơn anh đã ở bên em, cám ơn anh đã tin em, cám ơn anh… vì anh đã yêu em.

Cô dùng tay vuốt nhẹ những cánh hoa mềm mại, nhìn những ánh đèn trên lầu vẫn chưa tắt đi. Lúc này, Mẫn Nhu cảm thấy, cô là người hạnh phúc nhất trên thế giới vì có Lục Thiếu Phàm, vì anh đã cho cô tình cảm chân thành mà suốt 24 năm qua cô chưa từng có.

Tòa nhà có hai mươi ba lầu, mỗi tầng đều có một cửa sổ, cô cầm chặt bó hoa, quay đầu quan sát ánh mắt Lục Thiếu Phàm, không chỉ cảm động mà còn xót xa.

Loại cảm giác đó như vào đêm khi cô vừa từ lễ trao giải trở về bên Holywood. Anh như người trên trời giáng xuống xuất hiện ngay cửa phòng cô, vẻ mặt mệt mỏi nhưng nụ cười lại ôn hòa. Anh nói với cô “anh hơi mệt”, khi đó cô vẫn chưa đưa ra quyết định nhưng nó lại liều thuốc an thần hữu hiệu.

Nhớ lại những kí ức giữa hai người, trong mắt Mẫn Nhu sáng rực lên, có thể lúc đó Lục Thiếu Phàm đã lặng lẽ bước vào thế giới của cô?

“Đi ăn bánh kem thôi.”

Để mặc anh dẫn cô đi, bước chân nhẹ nhàng đi về một phía, cốp xe đẩy lên, đã sớm chuẩn bị hai chiếc bánh kem Tiramisu rất khéo léo, mùi chocolate nồng đậm quanh quẩn bên mũi, hấp dẫn cô đưa tay cầm lấy.

Cầm chiếc bánh nhỏ trong tay, Mẫn Nhu cảm thấy, nó còn hơn cả những chiếc bánh kem nhiều tầng xa hoa, ít nhất nó khiến cô cảm thấy rất vui.

Cẩn thận bưng chiếc bánh ngọt mềm mại, giống như đang cầm trái tim của Lục Thiếu Phàm. Cô hạnh phúc nhìn nó, thật cẩn thận, rất lâu cũng không dám dùng nĩa nhấn xuống.

“Có phải em luyến tiếc không muốn ăn, muốn để lại cho anh à?”

Mẫn Nhu đang suy nghĩ thì trong mắt lóe lên bộ dạng mỉm cười của Lục Thiếu Phàm. Anh tỏ vẻ muốn đoạt lấy chiếc bánh trong tay cô, Mẫn Nhu vội vàng giấu vào lòng, bày tỏ cảm xúc yêu thích quý trọng.

“Anh ăn cái kia đi, cái này là của em.”

Nhìn bộ dạng ngây thơ làm nũng của cô, đôi mắt dịu dàng che đi mưu tính của mình. Trong mắt anh, mỗi khi cô cười đều đều xinh đẹp hơn gấp trăm lần những vì sao trên trời kia, anh nhướng mày, độ cong càng lúc càng rõ.

Trong khu dân cư yên ắng, những ánh đèn sáng rực, từ mỗi cửa sổ đều tỏa ra luồng sáng lấp lánh. Bên xe thể thao, bóng hai người ngồi trên đất dính sát vào nhau thật yên bình.

“Có phải anh sớm đã biết sinh nhật của em.”

Mẫn Nhu múc một muỗng bánh bỏ vào miệng, vị ngọt của bơ hòa tan vào cổ họng, cảm giác ngọt ngào lan đến tận đáy lòng, khóe môi cong cong tựa vào đầu vai Lục Thiếu Phàm.

“Lần trước, anh nhìn thấy nó trên sổ hộ khẩu.”

Lục Thiếu Phàm híp mắt, khi nhìn Mẫn Nhu, ánh mắt chứa đầy tỉnh cảm, dịu dàng vuốt nhẹ má cô, nói thêm.

“Trên tivi, sinh nhật nếu làm như vậy, con gái đều sẽ rất vui mà!”

Mẫn Nhu cười nhìn dáng vẻ chờ mong được khen của Lục Thiếu Phàm, ăn thêm một ngụm bánh ngọt, đem hộp để lên mui xe, vòng tay qua người anh, gật đầu nói:

“Không chỉ rất vui, mà còn rất hạnh phúc… a!”

Mẫn Nhu nhíu mày, nhận thấy miếng bánh ngọt trong miệng mình có gì đó bất thường liền buông Lục Thiếu Phàm ra, một tay che miệng, đem vật cứng còn lẫn bơ trong miệng nhả ra.

Nhìn vật trắng sáng lấp lánh trong tay, là một chiếc nhẫn dính đầy kem, Mẫn Nhu cầm lên, quan sát bên ngoài chiếc nhẫn sau đó khó hiểu nhìn Lục Thiếu Phàm.

“Chuyện này cũng ở trong phần quà của anh sao?”

Lục Thiếu Phàm cười nhạt, ngón trỏ xoa nhẹ mặt nhẫn sau đó nhìn sâu vào mắt Mẫn Nhu, đôi mắt đen mong mỏi tha thiết chờ mong.

“Em thích không?”

Dưới ánh đèn, Mẫn Nhu nhìn chiếc nhẫn gần trước mắt, quan sát một lần, phát hiện trên mặt nhẫn là hình con cá heo nhỏ được thiết kế độc đáo, được thợ thủ công làm kĩ càng chức tỏ đã dồn hết tâm sức.

Cá heo tượng trưng cho tình yêu đến chết không rời, đây cũng là lý do cô rất thích cá heo, cũng là ước vọng của cô trong đêm tuyết đó.

Tối này, Lục Thiếu Phàm lại đem nó tới cho cô.

Nắm nó trong lòng bàn tay, đem chiếc nhẫn lạnh lẽo bao bọc trong sự ấm áp, cô nhìn anh nở nụ cười, mạnh mẽ gật đầu.

Thích nó, không chỉ vì thiết kế độc đáo của nó, mà còn vì là do anh tặng cô.

Lục Thiếu Phàm cười nhẹ đẩy mấy ngón tay đang siết chặt lấy chiếc nhẫn ra, cởi chiếc nhẫn carat trên tay cô sau đó đeo nhẫn cá heo vào, anh cúi người hôn lên chiếc nhẫn, vẻ sung sướng trên mặt anh rất dễ dàng nhìn thấy.

“Đeo nó không được cởi ra, biết chưa?”

Người ôn văn nhĩ nhã như Lục Thiếu Phàm mà cũng bá đạo, nhưng có lẽ chỉ thể hiện trước mặt vợ. Mẫn Nhu nắm tay Lục Thiếu Phàm, đôi mắt nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay, tính nói, thì thấy vết thương còn lưu lại trên ngón tay của Lục Thiếu Phàm trong lòng chấn động nói không nên lời.

“Sao vậy?”

Lục Thiếu Phàm quan tâm hỏi, Mẫn Nhu không đáp, giương mắt dõi theo vẻ mặt đầy lo lắng của anh. Lúc lâu sau, cô mới nở nụ cười sáng rực, chỉ là trong mắt ngập nước.

“Không phải lúc nãy còn vui lắm sao, sao bây giờ lại vừa khóc vừa cười vậy?”

Lục Thiếu Phàm cười khẽ tính đưa tay xoa đỉnh đầu cô, Mẫn Nhu lại cúi đầu tiến vào ngực anh, dùng hai tay cố gắng ôm chặt anh, nhẹ giọng thì thầm.

“Anh luôn nói em là đồ ngốc, Lục Thiếu Phàm, anh mới là kẻ ngốc nhất!! Tại sao anh làm nhiều chuyện như vậy mà không để em biết.”

Cô ôm chặt khiến hô hấp hai người trở nên khó khăn cũng không chịu buông ra, cô đau lòng muốn ôm anh thật chặt trong tay mình, cả đời không buông ra.

“Bởi vì anh muốn mang đến cho em một sinh nhật thật vui, không có gì đâu.”

Anh chỉ thở dài, đưa tay xoa ót cô, lời nói bình thản khiến trong lòng cô rất cảm dộng.

Cô đoán không được anh làm sao hiểu được, cô cẩn thận nhìn ngón tay trái của anh, chăm chú quan sát vết sẹo. Trong lòng vừa ngọt vừa xót xa, mọi nỗi phức tạp trong lòng cuối cùng biến thành tiếng thở dài.

Cô không biết là khi nào. Anh lái xe khắp thành phố A đi tìm người chế tạo nhẫn, cũng không biết có một đêm, anh gạt cô khắc lên ngón tay mình hình cá heo, cũng không biết bao nhiêu đêm, anh đi từng nhà cầu xin những hộ gia đình phối hợp với anh tối nay.

Lục Thiếu Phàm, quà sinh nhật của anh, em thật sự thích, rất thích!!

Nhưng mà em rất đau lòng, đau lòng vì anh không quản ngại khó khăn, đau lòng vì cách anh che chở em.

Khi bình tĩnh lại, Mẫn Nhu buông Lục Thiếu Phàm ra, đem mặt chiếc nhẫn áp lên vết sẹo nơi ngón trỏ của anh rất khớp, nhìn đôi mắt Lục Thiếu Phàm xem ra đã hiểu, cô nghiêm túc nhấn mạnh từng chữ:

“Nó là chiếc nhẫn Lục Thiếu Phàm cố ý làm cho em, cả đời này em cũng không tháo nó xuống, trừ khi…”

Trên môi đột nhiên xuất hiện một đôi môi, ngăn cản lời cô nói, cảm xúc mãnh liệt lan tràn giữa hai đôi môi. Mẫn Nhu mở hé môi, kiễng mũi chân, giữ lấy hông anh chủ động đáp lại.

Cảm tạ trời xanh đã đem Lục Thiếu Phàm quay về bên cạnh em, đây sẽ là món quà tốt nhất trong cuộc đời em.

Dưới ánh trăng bóng hai người ôm hôn nhau, ai cũng không nhận ra, cách đó không xa, một chiếc xe Mercedes màu đen đang rời đi, cũng như lúc nó tới, không để mọi người phát hiện.

Trên đường về, Mẫn Nhu vuốt mặt nhẫn hình cá heo, thỉnh thoảng quan sát Lục Thiếu Phàm, một người đàn ông cao quý ưu nhã vốn nên đứng ở trên cao áp đảo mọi người lại một lần nữa coi trọng cô.

Nếu trong lòng anh không yêu không quan tâm cô sao có thể dụng tâm như vậy.

Mẫn Nhu ngọt ngào kéo môi, cô đắm chìm trong hạnh phúc nghe mùi hoa hồng thoang thoảng. Khi xe lái vào đại viện, cô mới quay sang Lục Thiếu Phàm hỏi.

“Đúng rồi, sao anh lại biết nhiều như vậy, em cứ nghĩ những người làm chính trị như anh chắc chắn sẽ khinh thường mấy trò chơi con nít này chứ."

Lục Thiếu Phàm tắt máy xe, rút chìa khóa, đôi mắt nhìn sang thấy vẻ tò mò của Mẫn Nhu liền búng tay vào trán cô. Mẫn Nhu đau đớn kêu lên, bên tai là giọng nói mạn bất kinh tâm.

“Bách khoa toàn thư em biết chưa?”

Tâm trạng nửa khóc nửa cười của Mẫn Nhu cũng chấm dứt. Sáng hôm sau, Mẫn Nhu tỉnh dậy có lẽ vẫn vương lại cảm xúc vui vẻ của tối qua nên cô cũng không buồn ngủ, giúp Lục Thiếu Phàm thay đồ sau đó đi vào phòng vệ sinh đánh răng súc miệng.

Lúc cô chỉnh tề đi xuống lầu, Lục Thiếu Phàm đang ngồi trên ghế nghe tin tức sáng sớm, nghe tiếng bước chân, anh liền thu mắt lại nhìn cô. Mẫn Nhu nhớ chuyện tối qua, gương mặt cũng tràn đầy nụ cười.

“Anh vẫn chưa ăn sáng sao?”

Hôm nay Lục Thiếu Phàm được nghỉ, nên bữa ăn sáng ở Lục gia cũng dời đi nửa giờ..

“Dì Mai vẫn đang chuẩn bị, phải rồi, có chuyện phải nói với em đây.”

Nụ cười trên mặt Lục Thiếu Phàm thu lại, đưa tay ôm cô vào lòng, trước ánh mắt nghi hoặc của cô, anh bình thản nói:

“Hồng Lam đang là kẻ tình nghi tham ô công quỹ của Mẫn thị, hối lộ quan trên, sáng nay đã bị cảnh sát tới đưa đi.”

Chap 75

Lục Thiếu Phàm bình thản nói, Mẫn Nhu nghe xong cũng chỉ tỏ vẻ thờ ơ, cô hiểu ý ừ một tiếng. Sau đó, cô im lặng dựa vào người Lục Thiếu Phàm, cùng anh xem tin tức.

Chuyện Hồng Lam bị công an đưa đi thẩm vấn, cô sẽ không lo lắng đi gọi điện quan tâm, nhưng cũng không vui mừng tới mức khui sâm banh ăn mừng, nhìn trên màn hình từng chiếc xe cảnh sát bỏ đi. Mẫn Nhu cong môi, lười biếng ngáp dài một tiếng

Hoàn cảnh của Hồng Lam bây giờ chỉ có thể hình dung là nước sôi lửa bỏng, bà ta liên quan đến việc tham ô và hối lộ quan chức chính phủ chỉ sợ sẽ không dễ dàng thoát được, cô không cần đưa chân đạp thì Hồng Lam và Mẫn gia đã xảy ra đủ rắc rối.

Cô tin vào năng lực làm việc của chính phủ và Đảng.

Người Lục gia lần lượt xuống lầu, dì Mai cũng chuẩn bị xong bữa sáng. Sau khi tắt tivi, Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm đều đứng dậy đi về phòng ăn.

“Nhân dịp Thiếu Phàm hôm nay được nghỉ, con đưa Tiểu Nhu đi bệnh viện kiểm tra xem sao. Tiện thể dắt theo Đậu Đậu mua quần áo mới cho nó, thằng bé này hai ngày nay cứ ầm ĩ đòi Tiểu Nhu dẫn đi mua.”

Đậu Đậu chống cằm, đôi mắt to sáng thiết tha nhìn Mẫn Nhu, bà Lục bật cười xoa xoa cái đầu tròn:

“Đậu Đậu muốn mẹ lựa quần áo cho Đậu Đậu.”

Mẫn Nhu vuốt đầu Đậu Đậu, cười khúc khích đồng ý. Đậu Đậu liền để muỗng xuống trực tiếp nhào vào lòng Mẫn Nhu, giữ lấy mặt cô hôn lên không ngừng, hành động nhốn nháo của Đậu Đậu khiến Lục Thiếu Phàm phải ra tay giữ lấy nó.

“Đậu Đậu, con làm vậy sẽ làm mẹ và đứa nhỏ trong bụng bị thương.”

Lục Thiếu Phàm không để ý Đậu Đậu đang giãy giụa phản kháng, gương mặt anh tươi cười tóm lấy Đậu Đậu đang giận, siêng năng dạy dỗ.

Đậu Đậu trừng mắt, khó chịu nằm trong lòng Lục Thiếu Phàm, đưa hai cánh tay tội nghiệp về phía Mẫn Nhu, môi đỏ chu lên, chỉ thiếu chút nữa là hai mắt mọng nước khiến Mẫn Nhu cảm động.

“Đậu Đậu đừng quậy, để mẹ ôm cái nào.”

Lục Thiếu Phàm nhìn kẻ nằm trong lòng vừa nhìn thấy Mẫn Nhu hai mắt đều sáng lên. Anh bực mình vỗ vào mông Đậu Đậu vài cái, tuy vậy anh vẫn duy trì thái độ tuấn nhã phi phàm mỉm cười nhẹ nhàng.

Mẫn Nhu nhìn hai cha con trừng mắt nhìn nhau, âm thầm bật cười, chủ động ôm lấy Đậu Đậu. Đậu Đậu vừa được ngồi vào lòng Mẫn Nhu liền ôm chặt nhất định không buông tay, nó bất mãn liếc nhìn Lục Thiếu Phàm nói:

“Đậu Đậu ghét ba nhất, từ trước tới giờ cứ giành mẹ với Đậu Đậu.”

Lục Thiếu Phàm nheo nheo mắt, nếu anh không cố kỵ thân phận bản thân, nếu Đậu Đậu không phải là một đứa trẻ thì dù ở trước mặt đông người, anh sẽ lột sạch quần áo tên nhóc này, sau đó gầm lên:

“Là ai giành vợ của ai. Anh ghét tôi, còn tôi không muốn gặp anh!! Ban đầu là người nào mỗi ngày đuổi theo tôi kêu cha, hiện giờ có mẹ thì quên cha, đừng tưởng rằng cứ dùng ánh mắt đó có thể che giấu được tâm tư của anh.”

Tất cả cũng chỉ là ảo tưởng, trong thực tế, Lục Thiếu Phàm từ đầu tới cuối vẫn duy trì nụ cười vô cùng có sức hút, dù giận cũng đành nuốt vào bụng, sau đó dùng ánh mắt cùng Đậu Đậu chém giết vài hiệp mới đứng dậy, xắn ống tay áo, nhìn hai mẹ con nói:

“Không còn sớm nữa, chuẩn bị đi bệnh viện thôi.”

Nếu phải ra khỏi nhà điều này có nghĩa Đậu Đậu phải nhảy từ người Mẫn Nhu xuống, Mẫn Nhu thả Đậu Đậu xuống đất, ngồi xuống bên cạnh Lục Thiếu Phàm, Đậu Đậu lại nhìn bà Lục tố cáo. Anh nhìn cô rồi hôn nhẹ lên gương mặt cô, Mẫn Nhu cười khẽ nói: “Sao anh lại giống Đậu Đậu như thế?”

Lục Thiếu Phàm cười sáng lạng, đôi mắt trong suốt chỉ có mình gương mặt giận dỗi của Mẫn Nhu, mặc kệ Mẫn Nhu ngăn cản, anh bất chấp hôn lên môi Mẫn Nhu, lúc rời ra đôi môi hé mở, giọng nói trầm thấp đầy sức hút khẽ trêu chọc cô.

“Có chắc là giống Đậu Đậu không?”

Mẫn Nhu không quên bà Lục vẫn ngồi đó, cô bối rối né tránh cử chỉ thân mật của Lục Thiếu Phàm, lại thấy ánh mắt mỉm cười của bà Lục khi nhìn hai người khiến hai má cô đỏ bừng, cô thúc cùi chỏ vào bụng Lục Thiếu Phàm, xấu hổ giục:

“Không phải anh kêu đi bệnh viện sao, mau đi thôi.”

Nhìn Mẫn Nhu kéo Đậu Đậu đi ra ngoài, nụ cười nhanh chóng khuếch tán trong đáy mắt Lục Thiếu Phàm, anh cầm lấy áo khoác đi ra ngoài, sau lưng bà Lục vẫn đang ăn sáng, khóe môi cong lên nở nụ cười.

Xem ra đứa con trai cao ngạo của bà đã thoát khỏi những tính cách mà khi còn bé chú Út nó truyền cho, đứa con dâu của bà đã cứu vớt giúp nó trở thành người đàn ông bình thường!

“Xem ra năm nay phải đi miếu bồ tát thắp nén hương.”

Mẫn Nhu ngồi trong xe hắt xì một cái khiến Lục Thiếu Phàm liền chạy chậm lại, dời sự chú ý sang cô.

“Có phải em bị cảm không?”

Phụ nữ đang mang thai mà bị cảm là chuyện rất phiền phức, nếu muốn thai nhi phát triển tốt thì khi sử dụng các loại thuốc kháng sinh nên cẩn thận. Mẫn Nhu trước giờ luôn giữ ấm người, bây giờ lại bị hắt xì quả thật không giải thích được.

Lục Thiếu Phàm bình thản ung dung lại lộ vẻ lo lắng khẩn trương, cô cũng không muốn làm anh lo liền nháy mắt nhìn Đậu Đậu, sau đó mỉm cười trấn an Lục Thiếu Phàm.

“Chắc không phải cảm đâu, em cảm thấy rất tốt, đừng quá lo.”

Lục Thiếu Phàm đưa mắt nhìn không gian nhỏ hẹp của chiếc xe thể thao. Khi đèn đỏ bật lên, anh nhìn bụng Mẫn Nhu vẫn chưa lộ lên quá rõ, nghiêm túc nói:

“Xem ra anh nên đổi xe, nếu không sợ rằng tới lúc đó không đủ chỗ ngồi.”

Quả thật vậy, bây giờ mới có ba người đã chen chúc nhau sau này năm người thì không cần nói nữa. Cô nghĩ tới hai đứa trẻ đang phát triển trong bụng mình liền vui vẻ, vội vàng muốn biết giới tính của hai song bào thai.

“Thiếu Phàm, anh nghĩ xem con chúng ta có thể là long phượng thai không?”

Khi đứng trước khoa phụ sản, Mẫn Nhu không kiềm được kích động kéo tay Lục Thiếu Phàm hỏi.

Lục Thiếu Phàm hơi nhếch môi, yêu thương giữ lấy cằm cô, một bàn tay nắm chặt tay cô, cưng chìu nhìn sâu vào đôi mắt hi vọng của cô:

“Bây giờ vẫn còn sớm mà, ít nhất cũng ba tháng nữa mới biết được, em đúng là nóng lòng làm mẹ quá rồi.”

Mẫn Nhu nở nụ cười tươi, lúc y tá kêu cô vào khám trong lòng cô rất vui liền kéo Lục Thiếu Phàm và Đậu Đậu vào.

Kết quả kiểm tra cho thấy thai nhi rất khỏe mạnh, điều đó khiến Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm đều an tâm, dẹp bỏ tâm trạng lo lắng, lúc sắp đi bác sĩ còn dặn phụ nữ có thai nên chú ý dinh dưỡng, không cần vận động mạnh.

Mẫn Nhu mỉm cười tập trung lắng nghe, thái độ tốt khiến bác sĩ rất hài lòng với người mẹ này. Chẳng qua khi Mẫn Nhu hỏi thăm giới tính thai nhi thì câu trả lời lại làm cho cô thất vọng.

“Xin lỗi, Lục phu nhân chuyện phân biệt giới tính thai nhi là hành vi trái pháp luật, bệnh viện chúng tôi không cho phép.”

Mẫn Nhu biết quy định này, vấn đề trọng nam khinh nữ ngày càng nghiêm trọng, để tránh nhiều phụ nữ mang thai phá thai nên chính phủ đã yêu cầu các bệnh viện không siêu âm phân biệt giới tính thai nhi. Lúc trước Mẫn Nhu thật sự không ghét quy định này, bây giờ mang thai cô mới thấy bản thân mình vừa bị tạt một gáo nước lạnh, dập tắt vô số mọi ảo tưởng đẹp đẽ.

Ví dụ như mua quần áo cho con, nếu như biết nam hay nữ, cô có thể chuẩn bị trước, còn nữa trang trí phòng ốc cũng có thể dựa vào giới tính mà quyết định..

Trước đôi mắt khẩn cầu của Mẫn Nhu, bác sĩ hoàn toàn gạt phắt đi, kiên định với lập trường nhìn Lục Thiếu Phàm đứng sau Mẫn Nhu nói:

“Cho dù hai người có tới các bệnh viện khác họ cũng sẽ không làm, trừ khi hai người đi tới phòng khám dởm.”

Lục Thiếu Phàm vỗ vai Mẫn Nhu, hoàn toàn khác hẳn với vẻ chán nản của Mẫn Nhu, anh luôn giữ sự bình thản ung dung, không hề tỏ vẻ thất vọng, nghe bác sĩ cảnh cáo anh chỉ cười khẩy chứng tỏ là không đi phòng khám dởm.

Mẫn Nhu cũng không thể làm gì hơn, đành đợi tới 10 tháng sau sẽ biết giới tính con mình, có một số việc hiểu là một chuyện đón nhận được hay không lại là chuyện khác. Lúc ra khỏi bệnh viện, cô ngửa mặt lên trời than, ngón tay thon dài của ai đó liền giữ lấy đầu mũi cô.

“Không biết cũng không sao, chỉ cần do em sinh ra, nam hay nữ có gì khác nhau đâu?”

Tâm trạng rầu rĩ của Mẫn Nhu khi thấy thái độ yêu thích rõ ràng của Lục Thiếu Phàm liền biến mất. Cô vội vàng muốn biết giới tính chẳng qua muốn mang đến niềm vui cho Lục Thiếu Phàm và Lục gia, Lục Thiếu Phàm an ủi trúng ngay điểm suy nghĩ của cô. Mẫn Nhu cười cảm động, tay dắt Đậu Đậu, tay ôm Lục Thiếu Phàm.

“Chúng ta đi mua áo cho Đậu Đậu đi.”

Đậu Đậu vừa nghe được đi mua quần áo liền vui vẻ vây lấy Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm, dọc theo đường đi Đậu Đậu liên tục kể cho Mẫn Nhu chuyện ở nhà trẻ ai mặc đẹp. Mẫn Nhu kiên nhẫn nghe, ánh mắt dịu dàng lâu lâu nhìn sang người đàn ông đang lái xe, cô cảm thấy thật ngọt ngào thật hạnh phúc.

Sau khi mua cho Đậu Đậu, một nhà ba người chuẩn bị về, trên tay cầm bao lớn bao nhỏ, lúc đi tới cửa Lục Thiếu Phàm đau lòng nhìn người vợ mang thai của mình không muốn cô phải đi lại quá nhiều.

“Anh đi lấy xe, em cứ đứng đây đi.”

Lục Thiếu Phàm cầm hai gói to từ tay cô, trong tay cũng đang cầm lỉnh kỉnh mấy cái túi. Sau đó, anh sải bước đi về bãi gửi xe, Đậu Đậu vội cuốn lấy Lục Thiếu Phàm:

“Đậu Đậu muốn đi với cha.”

Đậu Đậu lay tay Lục Thiếu Phàm, cười hì hì. Lục Thiếu Phàm cũng không cự tuyệt, anh hôn nhẹ lên mặt Mẫn Nhu sau đó hài lòng thả cô ra, dắt Đậu Đậu đi về bãi đỗ xe.

Mẫn Nhu thấy ở cửa số có một chiếc ghế dài, cô cảm thấy mệt nên liền đi sang, hai tay đút trong túi áo, ngồi xuống chờ Lục Thiếu Phàm.

Bên trong khu mua sắm có máy điều hòa, từng đợt gió xuân ấm áp lướt qua mặt, mọi mệt mỏi đều tập trung lên não, Mẫn Nhu dựa vào tường khép hờ mắt, bên môi mỉm cười, hai tay nhỏ bé kiềm không được vuốt bộ đồng phục học sinh qua lớp kính.

Mấy năm sau, cô sẽ có một cặp sinh đôi bi bô nói, chân bước tập tễnh chạy tới, miệng kêu không rõ một chữ: “Mẹ.”

Mẫn Nhu đang tự tiêu khiển tự vui sướng thì cảm thấy có ai đó ở phía sau nhìn cô. Mẫn Nhu nhịn không được tò mò quay đầu lại, nhưng ngoại trừ thang máy không có ai, cô cũng chẳng nhìn thấy một bóng người.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/