Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! – Chương 072 - 073

Chap 72

Sắc mặt Mẫn Tiệp đại biến nhìn về phía cửa. Lục Thiếu Phàm đang cầm cặp tài liệu, gương mặt lãnh túc căng cứng, nhìn thẳng về phía Mẫn Tiệp.

“Mẫn tiểu thư cũng không cần giao ra có thể mang theo nó rời đi. Nhưng khi cô vừa rời khỏi gian phòng này, tôi sẽ báo cảnh sát có trộm vào nhà dân phi pháp, để chuyện này cho cảnh sát xử lý.”

Giọng Lục Thiếu Phàm réo rắt, thái độ rộng rãi tùy ý nhưng nếu quan sát cẩn thận có thể thấy bên ngoài mặt tuy ôn hòa lễ độ bên trong lại lạnh lùng.

Mẫn Tiệp nhìn ánh mắt chết cũng không đùa của Lục Thiếu Phàm, sắc mặt tái đi giận lên nói:

“Không phải chỉ là một sợi tóc thôi sao, Lục Thiếu Phàm, anh có cần phải làm tới mức đánh nhau không!”

“Cần hay không không quan trọng, Mẫn tiểu thư có thể thử xem, không phải sao?”

Hai mắt Lục Thiếu Phàm lấp lánh nụ cười để cặp tài liệu xuống. Anh móc di động từ trong túi quần ra, vuốt nhẹ những con số trên màn hình, tuy cười mà khiến người rét run.

“Mẫn tiểu thư luôn coi lời khuyên của người khác như gió bên tai, đó không phải thói quen tốt đâu.”

Lục Thiếu Phàm híp đôi mắt đen, lấp lánh lóe trên người, đôi môi mỏng nói xong những chữ cuối tỏ vẻ không vui mím chặt. Mẫn Nhu biết Lục Thiếu Phàm không vui, cúi người nhặt túm tóc mà Đậu Đậu vứt lúc nãy, đi tới bên cạnh Lục Thiếu Phàm, khoác vào tay anh.

“Chị không giao cũng không sao, dù sao chúng tôi cũng sẽ trả lễ, chị lấy tôi một cọng tôi lấy lại chị một túm, tính đi tính lại vẫn là tôi lời.”

Mẫn Nhu đung đưa mấy cọng tóc rối trong tay, tựa sát vào Lục Thiếu Phàm hảo tâm nhắc nhở Mẫn Tiệp.

Với tính tình đa nghi của Mẫn Tiệp, cô ta nghe Mẫn Nhu nói thế chắc chắn lo lắng Mẫn Nhu cũng lấy bùa chú ra đối phó cô ra. So với việc muốn hại Mẫn Nhu, mạng cô ta còn quý hơn nhiều.

Lục Thiếu Phàm thấy Mẫn Nhu dựa vào liền vòng tay ôm Mẫn Nhu, ánh mắt nhu hòa nhìn vẻ mặt hơi giận của cô, không để ý tới Mẫn Tiệp, đưa tay xoa nhẹ gương mặt căng thẳng của cô, nhẹ giọng dỗ dành Mẫn Nhu:

“Sao mặt lại căng thẳng thế kìa, cười một cái để chồng em sau một ngày làm việc cũng thấy vui a.”

Mẫn Nhu nhìn nhìn thái độ dỗ dành của Lục Thiếu Phàm, môi cong lên, sau khi cô ở bên Lục Thiếu Phàm, cơn giận cũng hạ bớt, tâm trạng bình tĩnh lại.

Mẫn Nhu cầm bàn tay to của Lục Thiếu Phàm áp lên mặt cô, môi cười như có như không, cô thu lại nụ cười nhìn về phía Mẫn Tiệp:

“Suy nghĩ sao rồi? Nếu chị vẫn chưa giao ra thì mau đi đi.”

Mẫn Tiệp thấy Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm thân mật với nhau không coi ai ra gì, trong lòng oán hận và ghen tỵ, hai tay nắm chặt thành quả đấm từ từ buông ra, cọng tóc của Mẫn Nhu bị cô ta vứt trên đất, cô ta nhìn Mẫn Nhu nói:

“Trả tóc lại cho tao.”

Mẫn Tiệp cẩn thận nhặt sạch hết tóc của mình, tay cầm túi liếc nhìn Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm, bực bội muốn bỏ đi lại bị Lục Thiếu Phàm ngăn lại:

“Mẫn tiểu thư, cô làm chuyện sai chẳng lẽ không nên nói xin lỗi sao?”

Lục Thiếu Phàm ôn hòa đề nghị nhưng cảm giác mang tới là không được cự tuyệt. Lúc anh ôm Mẫn Nhu thì lại dịu dàng bảo vệ quá mức, khi đối diện với Mẫn Tiệp thì lại trở thành con người cực đoan nghiêm nghị.

Mẫn Tiệp xoay người nhìn Lục Thiếu Phàm, cười mỉa mai:

“Lục Thiếu Phàm, anh quả thật là con chó trung thành. Người phụ nữ bên cạnh, anh nên nhìn cho kỹ, hôn nhân không có tình yêu sẽ không chịu được sự phá hoại của người yêu cũ đâu!”

Mẫn Nhu bị những lời của Mẫn Tiệp làm cho nổi giận, cái gì mà con chó trung thành, hôn nhân không có tình yêu. Cô ta căn bản không hiểu tình cảm giữa cô và Lục Thiếu Phàm, có tư cách gì mà đứng đây phán xét.

Trước kia, cô ta ở trước mặt Kỷ Mạch Hằng đảo lộn thị phi, bây giờ đứng trước mặt Lục Thiếu Phàm lại bóp méo sự thật. Mẫn Tiệp này chọn tam thông suốt bốn hành vị thực khiến người ta phát điên, nếu không phải cô đang ngại mình mang thai, cô chỉ sợ bản thân sẽ xông lên tát cô ta.

Lúc đưa mắt nhìn, Mẫn Nhu thấy gương mặt không hề dễ nhìn của bà Lục, cô vòng chặt tay Lục Thiếu Phàm, muốn mang đến sự tin tưởng cho Lục Thiếu Phàm, lạnh lùng đối mặt chế giễu nhìn Mẫn Tiệp, nghiêm túc đáp:

“Mẫn Tiệp, chị không cần coi ai cũng xấu xa như chị. Cho đến hôm nay, người tôi yêu là Lục Thiếu Phàm, người đàn ông bên cạnh tôi cho dù anh ấy chỉ còn lại hai bàn tay trắng tôi cũng sẽ không ích kỉ viện cớ mà bỏ đi. Lúc anh ấy có quyền có thế trở lại mà tốn tâm tốn sức quay về bên cạnh anh ấy. Một mặt nói yêu anh ấy, mặt khác lại mang thai con người khác.”

Những lời này của Mẫn Nhu thật độc ác, sắc mặt của Mẫn Tiệp tái nhợt kinh hoàng cắn chặt môi, còn tính bôi bác Mẫn Nhu thì Lục Thiếu Phàm đã không cho cô ta cơ hội.

“Trốn trong góc nhà có một người phụ nữ ác độc giỏi ngụy trang nhưng cũng có được một người vợ hiền, cho dù có làm con chó trung thành thì đã sao. Tôi rất thích cảm giác hạnh phúc này, đáng tiếc Mẫn tiểu thư và hôn phu của cô xem ra mãi mãi không thể đến được với nhau.”

Lục Thiếu Phàm uyển chuyển nói nhưng hàm ý lại châm chọc nói móc, so với những câu chửi thẳng của Mẫn Nhu cũng không kém hơn là bao.

“Vậy tôi chúc hai người được như mong ước, hạnh phúc cả đời.”

Mẫn Tiệp cắn răng nghiến lợi chúc phúc, càng khiến nó giống như một lời nguyền rủa ác độc, Mẫn Nhu nhíu mày, nhìn bóng Mẫn Tiệp tức giận bỏ đi. Trong lòng đang cảm thấy bình an lại sinh ra cảm giác bất an, Lục Thiếu Phàm nắm chặt bàn tay nhỏ của cô.

“Vì một người không liên quan mà giận thì không đáng, anh sẽ nói với cảnh vệ, sau này thấy cô ta thì thả chó ra là được.”

Mẫn Nhu rung động hai mắt nhìn Lục Thiếu Phàm mỉm cười, ánh mắt sủng nịch. Môi cô cong lên, ôm chặt Lục Thiếu Phàm làm nũng, đề nghị nói:

“Phải thả con chó to nhất, còn nữa phải đóng chặt cửa lại.”

Bàn tay to của Lục Thiếu Phàm xoa đầu cô, tiếng cười khẽ quanh quẩn bên tai, sau đó bóp lấy đầu mũi, giữ vai cô đi về phía nhà bếp:

“Sứ mệnh hoàn thành, phu nhân của anh!”

Đi sau lưng hai người, bà Lục ôm Đậu Đậu nhìn hai người ân ân ái ái, thở dài đi theo. Nhìn trên bàn đầy thức ăn thì dì Mai đã giải thích, bà liền khôi phục vẻ hòa ái hiền lành, không quên quay sang Mẫn Nhu nói:

“Tiểu Nhu, mẹ cũng chưa kịp chuẩn bị gì cả, chỉ biết chúc con sinh nhật vui vẻ.”

Đậu Đậu đang nhai cơm, đôi mắt to nhanh như chớp đảo một vòng, hai bàn tay nhỏ để bên cạnh bàn, kéo cao cổ họng nói với Mẫn Nhu:

“Mẹ sinh nhật vui vẻ ạ!”

Mẫn Nhu cười vui vẻ, nhéo hai bên má đầy thịt của Đậu Đậu, ngồi xuống cùng mọi người chuẩn bị ăn, nhận ra ánh mắt dịu dàng kế bên, Mẫn Nhu cố gắng né tránh, trên mặt cười thản nhiên.

“Anh ăn cơm đi.”

Cô không phải người thích bày vẽ, sẽ không yêu cầu những người trên bàn cô này làm chút gì dùm cô, như thế cô sẽ cảm thấy bữa cơm này làm có đáng hay không. Thay vì tổ chức tiệc tùng, mọi người trong nhà quay quần bên bàn ăn mới là món quá sinh nhật cô thích nhất.

Khóe mắt cô liếc nhìn về vị trí chủ tọa còn trống, Mẫn Nhu hơi có chút tiếc nuối, công việc gia gia bận rộn đã lâu không về Lục gia, nếu có ở đây thì tốt quá.

“Ha ha, nghe nói hôm nay sinh nhật vợ Thiếu Phàm, ông cùng Lục lão đầu đến ăn cơm đây.”

Tiếng cười sang sảng vang lên. Bàn cơm vẫn còn chưa động đũa, tất cả đều quay về phía nơi phát ra tiếng, chỉ thấy Lục Tranh Vanh quân trang phẳng phiu xuất hiện ở sảnh, bên cạnh ông là một ông già trạc tuổi.

Mẫn Nhu nhìn Lục Thiếu Phàm hỏi xem là ai, cô nghi ngờ thân phận của ông ấy, hơn nữa, làm sao biết hôm nay sinh nhật cô, cái ngày mà ngay cả bản thân cô còn không nhớ cách đây vài giờ.

Lục Thiếu Phàm cong môi, không trả lời Mẫn Nhu. Anh lễ phép đứng dậy rời khỏi chỗ, nghênh đón hai người Lục Tranh Vanh.

“Chú Thẩm và Gia gia tới đúng lúc quá. Tối nay, Tiểu Nhu tự tay làm đồ ăn, mọi người vẫn chưa kịp dùng bữa, ngồi xuống trước đi ạ.”

Thấy hai vị trưởng bối tới gần, Mẫn Nhu lập tức đứng dậy theo Bà Lục, Lục Thiếu Phàm kéo ghế nghênh đón hai vị, còn cô lễ phép gọi.

“Chào gia gia, chào Thẩm Gia gia.”

So với Lục Tranh Vanh quân uy khí phách, ông Thẩm nhìn qua mạch văn không ít, mang theo mắt kính lão, tinh thần phấn chấn cười ha ha, ánh mắt tinh nhuệ nhìn Mẫn Nhu lễ phép chào, gật đầu cười khen:

“Lục lão đầu, cháu dâu này của ông cao thật, thượng phòng hạ bếp, cô gái tốt như vậy bây giờ rất hiếm.”

Nụ cười trên mặt Lục Thiếu Phàm càng sâu, dường như hưởng thụ lời khen của ông Thẩm dành cho vợ mình. Khi Lục Tranh Vanh và ông Thẩm ngồi xuống, Lục Thiếu Phàm cũng kéo Mẫn Nhu tới chỗ ngồi, không quên khen ngược lại.

“Tấn Hàm tuấn tú lịch sự, đến lúc đó cháu tin ông Thẩm cũng tìm được một người cháu dâu tốt như vậy.”

Ông Thẩm vui vẻ gật gù, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn Mẫn Nhu. Mặt tỏ ra hài lòng, tự hồ Mẫn Nhu là cháu dâu Thẩm gia, nhận ra điều này khiến một người tỏ vẻ không vui.

Lục Tranh Vanh cầm lấy đôi đũa dì Mai đưa tới, gắp thức ăn bỏ vào miệng, nhìn ông Thẩm, hừ nói:

“Cháu dâu tôi là tốt nhất, Thẩm lão đầu ông cũng đừng suy nghĩ quá, chắc chắn nhà của ông không lý tưởng để tìm được một cô cháu dâu tốt.”

Ông Thẩm nghe Lục Tranh Vanh khích bác nói, gương mặt đang tủm tỉm cười liền hạ nhiệt. Ông ta bất mãn nhìn vẻ đắc ý của Lục Tranh Vanh, đem mọi sự chú ý dời sang Mẫn Nhu:

“Nghe Lục lão đầu nói, vợ Thiếu Phàm mang thai còn là sinh đôi phải không?”

Mẫn Nhu xem ra cũng hiểu tính tình nham hiểm của Thẩm Tấn Hàm là di truyền từ ai, nghe ông Thẩm ôn hòa cười hỏi cô lại cảm thấy bản thân đang bị đưa vào bẫy, cảm giác hết sức bất thường.

“Trong đại viện, mấy cô gái trẻ tuổi cũng không nhiều, vợ Thiếu Phàm có thể gọi bạn bè tới đây nói chuyện. Nếu ở nhà cháu không tiện có thể qua nhà ông, dù sao phòng trống cũng chỉ để trống...”

Mẫn Nhu đang gắp thức ăn liền để tuột, hai mắt ngước lên nhìn ánh mắt sáng của ông Thẩm. Vẻ mặt chân thành tha thiết, trong đầu giật mình bừng tỉnh hiểu ra, coi như cũng hiểu ra ý của ông Thẩm.

Mím môi cười một tiếng, Mẫn Nhu lễ phép đồng ý: “Thẩm gia gia yên tâm, ngày mai cháu sẽ gọi Kỷ Nguyệt Hân tới chơi, Thẩm gia gia nói lời phải giữ lời đấy ạ.”

“Không phải gọi Chân Ni sao?”

Chap 73

Ông Thẩm giật mình phát hiện mình lỡ lời, thấy mọi người đều nhìn, ông xấu hổ lúng túng. Lục Tranh Vanh vẫn không quên ném đá xuống giếng:

“Thẩm lão đầu, tôi nghe nói cháu trai ông mang theo bọc hành lý lớn hạ trại đóng quân ở nhà đối phương, đến giờ vẫn chưa có tin tức gì, có thể biết năng lực của cháu ông cũng có hạn.”

Mẫn Nhu nghe tin Thẩm Tấn Hàm đã đánh tới bên trong thì kinh ngạc ngẩng đầu, cô quay sang nhìn vẻ mặt cười tựa có tựa không của Lục Thiếu Phàm, tay gắp đũa để cà chua vào chén cô, rồi nhìn Ông Thẩm nói:

“Kháng chiến chống Nhật suốt tám năm cũng kết thúc, chuyện của Tấn Hàm suốt mười tám năm qua cũng do chú Thẩm xử lý cả.”

Lục Thiếu Phàm thoải mái trêu chọc lại, gương mặt ông Thẫm liền đượm vẻ bi ai, ánh mắt nhìn Mẫn Nhu, hối hận nói:

“Vợ Thiếu Phàm à, cháu xem như thông cảm cho ông già này, ở trước mặt bạn cháu, cháu giúp Tấn Hàm nói vài câu, Tấn Hàm mà không kết hôn sinh con, cho dù ông có trốn vào quan tài cũng sẽ không thể nhắm mắt.”

Mẫn Nhu buồn cười, khi cô nhìn vào đôi mắt khẩn thiết của ông Thẩm thì có một cảm giác nghèn nghẹn, liền gật đầu đáp ứng:

“Thẩm gia gia cứ yên tâm, lần này cháu sẽ nói vài lời với Chân Ni.”

Bà Lục nghe mọi người chỉ lo nói chuyện phiếm, khi dì Mai bưng canh lên liền giục nói:

“Ba, chú Thẩm, có gì thì đợi lát nữa nói, ăn cơm đi, nếu không đồ ăn đều nguội cả.”

Lục Tranh Vanh nhướng lông mày hoa râm, nhìn những món ngon trên bàn hài lòng tán thưởng:

“Có cháu dâu thật là tốt, người nào không có cháu dâu chính là trời phạt a…”

Hai mắt Mẫn Nhu giật giật, Lục gia gia tranh cường háo thắng luôn tận dụng mọi cách, chỉ cần có cơ hội thì liền chèn ép ông Thẩm. Ông Thẩm cũng không giận, trước vẻ mặt đắc ý của Lục Tranh Vanh ông chỉ cười ôn hòa nói chuyện bình thường cùng Mẫn Nhu, nội dung dĩ nhiên là đứa cháu dâu chưa vào cửa nhà ông.

Ông Thẩm hỏi nhưng Mẫn Nhu không hề cảm thấy phiền hà, nhất nhất đáp lại. Cô cũng chỉ nói Chân Ni thích gì, ghét gì, người chồng lý tưởng thế nào, còn gia thế và bối cảnh cô không nói nhiều, với một người thông minh như ông Thẩm đây chắc cũng đã điều tra rõ ràng.

Một bữa cơm, ngoại trừ hai ông già tranh cãi tất cả đều vui vẻ thuận hòa. Mẫn Nhu vừa ăn xong miếng cơm cuối cùng thì điện thoại trong túi liền kêu, cô vội vã đứng dậy xin lỗi đi vào một góc nghe điện thoại.

Bà Lục nhìn thấy Mẫn Nhu rời đi, quay đầu thì thấy ánh mắt ôn hòa của Lục Thiếu Phàm vẫn dõi theo cô. Sau khi Lục Tranh Vanh và ông Thẩm vào phòng khách, bà hạ giọng nói:

“Mẹ không biết hôm nay sinh nhật Tiểu Nhu thì thôi, tại sao con cũng không nhớ, ít nhất nên mua cho Tiểu Nhu bó hoa chứ.”

Lục Thiếu Phàm cười tươi đặt đũa xuống, tay xoa nhẹ Đậu Đậu đang liếm ngón tay, ngước mắt nhìn bà Lục nói:

“Mẹ, lát nữa con và Tiểu Nhu sẽ ra ngoài một chuyến.”

Lục Thiếu Phàm cao to ngồi thẳng trên ghế, gương mặt anh tuấn nở nụ cười mang theo phần tự tin khiến sắc mặt trách móc của bà Lục cũng dịu đi, bà đón lấy Đậu Đậu từ tay Lục Thiếu Phàm, không quên dặn dò.

“Con dẫn Tiểu Nhu đi qua mấy khu mua sắm xem con bé thích gì thì mua làm quà, phụ nữ mang thai cảm xúc không ổn định, con phải chiều Tiểu Nhu biết không?”

“Con sẽ chú ý.

Ánh mắt lưu động, đôi mắt thâm thúy của Lục Thiếu Phàm trở nên mềm mại khi nhìn Mẫn Nhu đang đứng cạnh cửa. Anh đẩy lui ghế, ưu nhã đứng dậy, cầm áo khoác đang treo trên giá đi về phía chỗ Mẫn Nhu đang nghe điện thoại, môi nở nụ cười tươi sáng.

Mẫn Nhu vừa mở điện thoại, bên tai đã nghe tiếng chúc mừng “Sinh nhật vui vẻ”, cô ngẩn người ra, gương mặt đầy vẻ sung sướng, đáp:

“Cám ơn cậu Chân Ni.”

Đúng là cuộc điện thoại do Chân Ni gọi tới, tuy ông Thẩm ngàn dặn vạn dặn cô, nhưng tối nay Mẫn Nhu không muốn tra xét Chân Ni, cô tính gọi Chân Ni ngày mai tới chơi với cô thì bên đầu dây kia vọng lại tiếng đàn ông.

“Ni Ni, mẹ anh kêu em ra ăn cơm.”

“Tôi nói lại lần nữa, đó là mẹ tôi, không phải mẹ anh.”

Chân Ni cắn răng nghiến lợi nói, gương mặt lúc này chắc cũng đầy lửa giận, cô còn tưởng tượng ra con người ưỡn mặt kêu mẹ anh đang cười hì hì ứng phó với thái độ trừng mắt dựng râu của Chân Ni. Mẫn Nhu nở nụ cười không ra tiếng, xem ra, khoảng cách tám năm kháng chiến thắng lợi không còn xa.

“Ni Ni, anh vừa sửa xong nhà tắm, có phải em nên sửa cho anh không?”

“Thẩm Tấn Hàm, anh mau cút ra khỏi phòng tôi.”

Bên trong ống nghe, cô nghe tiếng vật nặng nện vào cửa. Mẫn Nhu nhíu mày, đặt điện thoại xa ra còn có thể nghe tiếng Thẩm Tấn Hàm lưu manh đang cải chính:

“Anh cũng nhắc lại lần nữa, đây là phòng của chúng ta, không phải của mình em.”

“A! Thẩm Tấm Hàm anh là tên lưu manh chết tiệt.”

Âm thanh răng rắc động võ vang lên không ngừng, Mẫn Nhu nghe âm thanh hỗn loạn bên kia liền lắc đầu, cười cảm thán ngắt điện thoại, lúc quay lại liền đụng vào ngực người đứng sau lưng.

Ngửi thấy mùi hương bạc hà dịu nhẹ, Mẫn Nhu vòng tay ôm Lục Thiếu Phàm, gương mặt tươi cười, ngẩng đầu quan sát gương mặt sạch sẽ của anh dưới ánh đèn:

“Vào thôi.”

Mẫn Nhu tính đi vào trong thì bị Lục Thiếu Phàm kéo lại. Cô khó hiểu quay đầu lại, đập vào mắt là đôi mắt đen dịu dàng của Lục Thiếu Phàm, đôi mắt trầm tĩnh lại đầy luồng sáng khiến cô sửng sốt. Trong lòng cảm thấy ngọt ngào và vui vẻ, khóe miệng cong lên, vòng tay qua tay anh.

“Muốn chúc em sinh nhật vui vẻ sao? Bây giờ chỉ có hai chúng ta, anh không cần ngại, nói đi.”

Mẫn Nhu cười khúc khích, dùng khuỷu tay huých nhẹ vào hông Lục Thiếu Phàm, ra vẻ ngại ngùng nháy mắt nhìn anh. Cô lắc lắc cánh tay Lục Thiếu Phàm, muốn thúc giục lại thấy ánh mắt Lục Thiếu Phàm nhìn cô vô cùng chăm chú, cô thôi làm nũng im lặng đứng dựa vào bên cạnh anh, môi nở nụ cười hạnh phúc.

Trước lực ảnh hưởng của cô, chẳng lẽ Lục Thiếu Phàm đã luyện tới mức vô thăng thắng hữu thanh sao.

Mẫn Nhu nhắm mắt, quên mình còn đứng ở cửa cứ như vậy tựa vào lòng Lục Thiếu Phàm. Mãi đến khi có một chiếc áo lông để lên vai, ngón tay thon dài chỉnh sửa lại tóc giúp cô, Mẫn Nhu mới đứng thẳng người, cô nhìn qua vai Lục Thiếu Phàm thấy dì Mai đang cười đi vào nhà.

“Mau mặc áo vào đi, anh đưa em đi tới một nơi.”

Lục Thiếu Phàm nắm chặt tay cô, đưa cô đi tới gara, Mẫn Nhu vẫn còn ngơ ngẩn cả người vừa đuổi theo cho kịp Lục Thiếu Phàm vừa hỏi:

“Trời đã tối thế này chúng ta còn đi đâu? Nếu anh muốn mua quà cho em thì không cần đâu, với em mà nói, món quà tốt nhất là anh ở bên cạnh em.”

Lục Thiếu Phàm khẽ khựng lại khiến Mẫn Nhu thắng gấp. Dưới ánh trăng sát, anh nghiêng người, cầm thật chặt mười ngón tay cô, gương mặt cúi xuống nhìn gương mặt dễ dàng thỏa mãn của cô, khóe miệng cong lên cười vui sướng.

“Trước khi lấy anh làm quà cho em, anh muốn gói mình lại trước.”

Bàn tay to bất ngờ bóp nhẹ mũi cô, dịu dàng nhéo nhẹ. Ánh mắt ôn hòa nhu cười chậm rãi đảo qua gương mặt xinh xắn, chiếc mũi thanh tú, dừng lại trên môi cô, cúi người, nhẹ nhàng in môi mình lên môi cô.

Nụ hôn nhẹ nhàng không hề mãnh liệt nhưng lại trấn an được cô. Cô ngồi vào xe, nhìn bóng người cao lớn của Lục Thiếu Phàm bên ngoài xe, trong lòng Mẫn Nhu đối với món quà đóng gói Lục Thiếu Phàm rất mong chờ.

Xe ra khỏi cửa, tốc độ khi lái vào đường cũng tăng nhanh. Mẫn Nhu nhìn những tòa nhà trôi dần đi bên ngoài cửa sổ, cảnh tượng xa hoa trụy lạc xa dần. Mẫn Nhu không nhịn được tò mò quay đầu hướng Lục Thiếu Phàm hỏi:

“Anh tiết lộ một chút được không, coi như tránh để em bị sốc?”

“Bí mật!”

Lục Thiếu Phàm nhìn thẳng phía trước, tay giữ bánh lái đối với sự thương lượng của Mẫn Nhu chỉ đáp lại hai chữ. Khi gặp đèn đỏ, xe dừng lại, ánh mắt anh đảo qua nhìn cô, tay xoa đỉnh đầu cô.

“Em ngủ đi, khi nào tới anh sẽ gọi em.”

Mẫn Nhu nhìn nụ cười bí hiểm của Lục Thiếu Phàm, biết chắc anh không chịu nói liền thất vọng tựa người vào ghế. Khi xe bắt đầu chạy thì cô cũng nhắm hai mắt lại.

Chiếc xe thể thao chậm rãi đi nhanh, thắng gấp. Mẫn Nhu tựa vào ghế nhắm mắt ngủ say, không thấy một chiếc Mercedes lướt qua. Nếu là trước, với giác quan thứ sau nhạy bén chắc cô đã mở mắt nhìn ra bên ngoài xe, nhưng chuyện muốn và làm là hai chuyện khác nhau.

Bên trong không khí ấm áp, Mẫn Nhu mơ màng ngủ ngủ, ý thức trôi giữa hiện thực và giấc mơ. Khi trên mặt cảm giác có ai đó chạm vào, Mẫn Nhu liền mở mắt, hai mắt phản xạ hình ảnh Lục Thiếu Phàm

Cô dụi mắt còn lim dim, chống tay lên ghế ngồi thẳng dậy nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ.

“Tới rồi, xuống xe thôi.”

Ngón tay trắng vuốt nhẹ tóc cô, anh bước xuống xe trước, Mẫn Nhu nhìn màn đêm tối đen bên ngoài cũng chầm chậm mở cửa xe đi ra.

Gió đêm lạnh lẽo thổi qua, dù cô mặc áo lông nhưng vẫn không nhịn được rung lên. Theo ánh trăng, cô loáng thoáng nhận ra đây là khu dân cư, chỉ là không có gia đình nào mở đèn, chỉ có đêm tối rét lạnh.

Nhìn bâu trời đêm yên tĩnh, Mẫn Nhu cảm thấy Lục Thiếu Phàm tới gần. Bàn tay ấm áp của anh đặt lên trước mắt cô, che đi ánh sáng.

“Nhắm mắt lại, bắt đầu đếm ngược mười giây.”

Mẫn Nhu bật cười, muốn nói Lục Thiếu Phàm thật sự là rắc rối, nhưng miệng lại chiều theo ý anh đọc chuỗi dãy số. Đếm ngược từ mười đến một, khi tay anh rời đi, cô không mở mắt ra.

“Bốn, ba, hai… một.”

Mẫn Nhu mở to mắt, những ngọn đèn sáng rực bao phủ lấy cô giữa bóng tối, giống như tất cả các ngôi sao đều bừng sáng trong màn đên. Ba dãy nhà cùng với 23 tầng lâu song song và sừng sững, tất cả ánh đèn bên trong cửa sổ đều bật sáng, cô có thể nhìn thấy hai chữ - “Happy birthday!”

Kinh ngạc đi qua, Mẫn Nhu vừa cảm động vừa hạnh phúc, đây chính là món quà Lục Thiếu Phàm chuẩn bị sao?

“Lục Thiếu Phàm, chiêu này cũ quá rồi!”

Mẫn Nhu nở nụ cười ngọt ngào, quay đầu nhìn người đàn ông đứng bên cạnh cô từ nãy giờ nhưng không thấy đâu. Tâm trạng lo lắng, nụ cười thu lại quay nhìn khắp mọi nơi tìm kiếm Lục Thiếu Phàm, vừa xoay người sang thì thấy Lục Thiếu Phàm từ đuôi xe chậm rãi bước ra, trong tay anh là bó hoa hồng rất lớn.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/