Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! – Chương 070 - 071

Chap 70

Mẫn Nhu cười như không cười, giọng nói lúc nào cũng khinh khỉnh so với việc giận lên mà mắng mỏ chỉ có hơn chứ không kém.

Trong phòng khách ấm áp, Mẫn Nhu miễn cưỡng vắt chân, nhếch môi, hếch mí mắt lên, gương mặt không hề áy náy vì những lời mỉa mai mình vừa nói. Cô vẫn cầm cốc nước, nhưng lại thấy nước ấm đã lạnh liền gọi dì Mai đang bận rộn trong bếp nói:

“Dì Mai, giúp tôi rót ly nước, cảm ơn.”

Dì Mai lấy bình thủy đổ thêm nước nóng cho Mẫn Nhu không hề quan tâm tới ba người đang đứng trơ như tượng, xong việc liền mang bình thủy vào bếp.

Xuyên qua luồng khói lập lờ, Mẫn Nhu nhìn vẻ mặt nhẫn nhịn đến khó coi của Hồng Lam, dung nhan cao quý tao nhã dường như không hề có ý xu nịnh, chẳng qua bà ta vì đại cục mà nhẫn nhịn, nhìn vẻ mỉa mai của Mẫn Nhu bà ta xem như không thấy.

Mẫn Tiệp đang yên lặng liền như bị đốt pháo, gương mặt nhỏ mềm mại bừng bừng lửa giận. Trước khi cô ta kịp nhảy ra thì Hồng Lam đã kéo lại, bà ta dùng ánh nghiêm nghị nhìn Mẫn Tiệp bảo cô ta ngoan ngoãn đừng lên tiếng.

Mẫn Nhu cười giễu để cốc nước xuống, xem ra Hồng Lam đến hôm nay đã có chuẩn bị, quyết tâm không phản bác dù có bị cô làm nhục.

Nguyên nhân khiến Hồng Lam dẹp bỏ mọi tôn nghiêm hạ mình như thế, ngay cả thù xưa hận cũ hay hôm nay hận mới đều dẹp sang một bên. Mẫn Nhu tự nhận mình biết quá rõ Hồng Lam bà ta chỉ nhìn vật thiển cận bên ngoài, chẳng lẽ hôm nay Hồng Lam còn có ẩn tình gì sâu hơn sao?

Mẫn Nhu lạnh lùng chờ Hồng Lam mở miệng, cô cũng muốn nhìn xem vì muốn giữ được vị trí chủ tịch phu nhân Mẫn thị, Hồng Lam có thể làm ra chuyện gì!

Sắc mặt Mẫn Chí Hải cũng không tốt, không biết vì Hồng Lam giả vờ xua nịnh hay thấy Mẫn Nhu không tán thưởng mà bất mãn. Mẫn Nhu cũng lười đoán, ánh mắt nhìn lướt qua ba người, nổi bật một cảm giác: “Có lẽ đúng như lời Mẫn Tiệp nói, là cô phá hủy hạnh phúc của ba người họ.”

Dù không có tình yêu, nhưng vì lợi ích vì trách nhiệm và nghĩa vụ, Mẫn Chí Hải sẽ phải sống cùng Hồng Lam, nếu hai mươi năm trước cô không quay về Mẫn gia, có phải họ sẽ là gia đình nhà giàu gương mẫu không?

Bàn tay siết chặt lấy cốc nước, Mẫn Nhu quay phắt đi, trong lòng vừa khó chịu và không chấp nhận được. Nói không quan tâm nhưng để thực hiện được cũng không dễ, dù sao ông ấy là người cha cùng chung dòng máu với cô, không thể coi như người lạ.

“Tiểu Nhu trước kia là do mẹ không làm hết trách nhiệm một người mẹ. Trải qua nhiều chuyện như vậy, mẹ mới biết mình làm sai rất nhiều. Hôm nay, mẹ tới đây không hi vọng con tha thứ cho mẹ, chỉ muốn nói, những chuyện đã qua đều do mình mẹ làm sai, nếu con có oán hận thì hận mẹ, dù con có đối xử với mẹ thế nào mẹ cũng không có nửa câu oán trách."

Lời Hồng Lam nói mang đến cảm giác tang thương, thái độ nhận lỗi cũng hết sức thành khẩn, đem tất cả mọi sai lầm ôm vào người, nhìn bà ta chịu trách nhiệm như thế khiến Mẫn Nhu cô cũng phải lau mắt nhìn bà ta với con mắt khác.

Nhưng lau mắt rồi cũng không nhìn theo hướng tốt, Hồng Lam không phải người lương thiện, cô không ngu mà tin, đành coi lời xin lỗi này như quà tặng sinh nhật.

Hồng Lam nói thế, đem tất cả mọi tội lỗi nhận vào mình chính là muốn cho Mẫn Nhu không cần giận chó đánh mèo Mẫn Chí Hải. Môi Mẫn Nhu cong lên, sau khi biết cậu cô là Diệp Vân Thao, người khôn khéo như Hồng Lam chẳng lẽ không biết ai ngầm chủ động gây khó dễ cho Mẫn thị?

Hôm nay Mẫn Nhu và Mẫn Chí Hải xóa bỏ ngăn cách giữa hai cha con, làm lành với nhau nói cách khác chính là không gây sức ép cho Mẫn thị nữa, cũng cho Hồng Lam một con đường lui, cô không tin cậu mình sẽ chịu bỏ qua cho Hồng Lam.

Mẫn Nhu lạnh lùng đảo mắt, nhìn ánh mắt hối lỗi của Hồng Lam, khóe miệng tạo thành độ cong lạnh lùng, không hề có ý thỏa hiệp hay mềm lòng.

“Chiêu của Hồng Lam phu nhân chắc nên gọi là tìm đường sống giữa cõi chết, không biết tôi miêu tả như thế có đúng không?”

Vẻ mặt Hồng Lam cứng đờ, trong chớp mắt liền trắng bệch vội vàng cúi đầu, Mẫn Nhu thầm suy đoán là do bị nói trúng tim đen nên xấu hổ hay nghe cô mỉa mai mà không vui?

Mẫn Nhu quan sát chuyện lạ, cười lạnh, ở trong mắt ba người xem ra cơn giận đã tới chân.

“Mẫn Nhu, mẹ tao có ý tốt tới nhận lỗi, mày lại vênh váo tự đắc, thái độ như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ vào được Lục gia rồi là có thể như vậy…”

“Tiểu Tiệp im miệng.”

Mẫn Tiệp không hề kiêng kỵ chỉ trích liền bị Mẫn Chí Hải quát, đưa mắt nhìn vẻ u oán của Mẫn Tiệp, Mẫn Nhu thản nhiên đứng dậy mỉm cười nói:

“Hồng Lam phu nhân, thái độ xin lỗi của con gái bà thật khiến người ta khó đón nhận.”

Cô khinh thường ánh mắt âm độc của Mẫn Tiệp, Mẫn Nhu cũng không có ý tiếp tục nghe những lời của những vị khách không mời mà tới. Cô vừa tính cất bước bỏ đi thì nghe giọng Hồng Lam trách Mẫn Tiệp, cô liền đảo mắt nhìn xem kịch vui.

“Tiểu Tiệp, con mau xin lỗi Tiểu Nhu đi, chẳng lẽ con quên những lời mình đã nói sao?”

Mẫn Tiệp đang bừng bừng lửa giận nghe Hồng Lam nhắc xong liền dập tắt, dù trong mắt vẫn giữ thái độ ghen ghét và không cam tâm nhưng cô ta vẫn nghe lời Hồng Lam, khom lưng xin lỗi Mẫn Nhu:

“Xin lỗi là do chị thất lễ, mong em không trách chị.”

Nói xin lỗi Mẫn Nhu xem ra có chút đột ngột. Nếu Mẫn Nhu không chú ý tới vẻ mặt không tình nguyện của Mẫn Tiệp, có lẽ cô sẽ cảm thấy mặt trời đang mọc phía tây. Một người kiêu ngạo bướng bỉnh như cô ta lại chịu cúi đầu trước kẻ địch.

Mẫn Chí Hải cũng phiền nào khi thấy nữ giới trong nhà đầu mùi thuốc súng, nhìn Mẫn Tiệp và Hồng Lam hiếm khi nào lại hiền lành như vậy liền thay họ cầu xin Mẫn Nhu:

“Tiểu Nhu, cha cũng già rồi, cũng mong muốn có một gia đình hòa thuận, không muốn tới tuổi này rồi còn nghe cãi nhau. Con xem như thông cảm cho cha, tha thứ cho hai người đi.”

“Cha, xem ra cha vẫn chưa rõ mọi chuyện. Cho tới bây giờ đều là hai người họ tới gây phiền toái cho con. Cha nói con thông cảm cũng phải nhìn xem đối tượng đó có nên hay không.”

Mẫn Chí Hải bị Mẫn Nhu nói một câu ngăn lại, cuối cùng cũng không thể nói tha thứ hay không tha thứ. Mẫn Nhu vòng hai tay trước ngực, cằm dưới nâng lên, thái độ cao ngạo nhìn Hồng Lam, không có ý định tha thứ cho ai.

Hồng Lam và Mẫn Tiệp làm nhiều chuyện thương thiên hại lý như vậy, cô cũng không phải đức mẹ Maria, cũng không phải bồ tát phổ độ chúng sinh, cô tuyệt đối không vì một câu xin lỗi mà bỏ qua tất cả.

Hai mẹ con họ đều tỏ vẻ hư tình giả ý, cô cũng có thể giả ngốc. Lúc đi qua Mẫn Tiệp, Mẫn Nhu chợt thấy da đầu đau đớn, tay giữ lấy chỗ đau, mắt nheo lại nhìn vẻ mặt tự nhiên của Mẫn Tiệp:

“Chị làm gì vậy!”

Mẫn Nhu chau mày, nhìn mái tóc đen như mực, nhìn Mẫn Tiệp bị khước từ mà bộc lộ hành vi lòng lang dạ thú. Cô mím môi, chưa kịp ra lệnh đuổi khách thì bóng một đứa trẻ xông tới, đánh vào gương mặt đắc ý của Mẫn Tiệp.

“Không cho cô khi dễ mẹ tôi.”

Đậu Đậu dùng toàn bộ sức mạnh hai cánh tay vung lên qua lại, hai chân dùng lực, bàn tay nhỏ nắm thành quyền giữ lấy tóc Mẫn Tiệp xõa dài nơi thắt lưng kéo mạnh.

Trong lúc ánh lửa lôi thạch, không ai ngờ sẽ xuất hiện một đứa trẻ. Mẫn Tiệp đau đớn, kêu lên, ném giỏ trong tay xuống hai tay giữ lấy đỉnh đầu, ngã về sau theo hướng kéo của Đậu Đậu. Hồng Lam vội vã kéo Đậu Đậu ra, quát lớn, mất đi dáng vẻ của người làm trưởng bối, dùng tay đánh vào tay Đậu Đậu muốn nó buông ra.

Mẫn Nhu kinh hãi vài giây liền phản ứng ngay, lập tức đoạt lấy Đậu Đậu khỏi cái đánh của Hồng Làm, ôm vào lòng bảo vệ sau đó sa sầm mặt lạnh lùng nói:

“Dù con nít làm sai các người cũng không nên ra tay đánh nó, nơi này không hoan nghênh các người, các người mau đi đi.”

Hồng Lam đau lòng an ủi, vuốt tóc Mẫn Tiệp. Mẫn Chí Hải muốn mở miệng nhưng cũng thấy ánh mắt ác cảm của Mẫn Nhu đành thở dài.

Mẫn Nhu nghiêng đầu kéo ống tay áo Đậu Đậu lên, nhìn vết thương thằng bé. Đôi mắt nhìn sang thấy trên tay Đậu Đậu còn cầm túm tóc dài, sắc mặt đang giận cũng dịu đi, ôm chặt Đậu Đậu, khóe miệng cười vui vẻ khi thấy người khác gặp họa.

Đối phó với kẻ không hiểu lý lẽ như Mẫn Tiệp, có lẽ chỉ có chiêu cầm nã thủ của Đậu Đậu này mới là vương đạo.

“Mẹ, Đậu Đậu làm đúng hay không đúng?”

Vứt đám tóc trong tay xuống, Đậu Đậu tranh công ôm cổ Mẫn Nhu, đôi môi tròn dán vào tai Mẫn Nhu, giọng nói êm ái như hoa rời vào cõi lòng cô.

Đầu ngón tay béo má Đậu Đậu, Mẫn Nhu hạ giọng đáp:

“Đậu Đậu bảo vệ mẹ xứng đáng là tiểu anh hùng, mẹ rất vui nhưng Đậu Đậu cũng phải biết tự bảo vệ mình hiểu không?”

Đậu Đậu hôn lên mặt Mẫn Nhu, đầu lắc lắc trừng mắt nhìn Mẫn Tiệp được Hồng Lam đỡ dậy, sau đó ngoan ngoãn tựa vào ngực Mẫn Nhu.

Tiếng Mẫn Tiệp nức nở vang lên trong không khí. Mẫn Nhu cảm thấy rất khó chịu nhíu mày, tính kéo Đậu Đậu đi. Cô nhìn xuống chân thấy rất nhiều tờ giấy màu vàng rơi từ túi xách Mẫn Tiệp ra, trên mặt giấy còn có những chữ màu đỏ giống như là bùa.

Mẫn Nhu cúi người nhặt lên, tay ôm Đậu Đậu tay cầm xấp giấy vàng lật xem. Nếu Mẫn Tiệp nhìn thấy nhất định sẽ đanh mặt xông qua giật lấy đồ từ tay Mẫn Nhu, nhưng bây giờ cô ta tự lo còn không xong, làm gì rảnh chú ý Mẫn Nhu.

Những chữ màu đỏ vẽ loằng ngoằng trên tờ giấy vàng, Mẫn Nhu nhìn nội dung trên tờ giấy thì sắc mặt cũng lạnh đi, quay đầu chất vấn Mẫn Tiệp:

“Xem ra để đối phó tôi, chị cũng đã vắt hết óc.”

Mẫn Nhu không để ý tới ánh mắt kinh hoàng trốn tránh của Mẫn Tiệp, cô đảo qua vẻ mặt cổ quái của Hồng Lam, nhìn vẻ khó hiểu của Mẫn Chí Hải không khách sáo nói:

“Đây chính là thái độ hối lỗi mà cha nói sao? Cha hỏi xem người vợ và đứa con gái tốt của cha, hôm nay có tính lấy đống bùa này làm quà xin lỗi không?

Giọng Mẫn Nhu lạnh thấu xương đầy hận ý, ánh mắt nghi hoặc nhìn Mẫn Chí Hải, cô đi về trước vài bước, đem xấp giấy vàng nhăn nhàu ném vào người Mẫn Tiệp.

“Trước kia tôi đối với chị vẫn còn tồn tại lòng trắc ẩn, còn bây giờ chị đã đem tất cả mọi do dự bối rối của tôi làm cho biến mất.”

Chap 71

Mẫn Chí Hải sau khi xem xong đống bùa màu vàng vẻ mặt cũng kinh hãi, nhìn sơ qua cũng biết đó là ngày sinh tháng đẻ của Mẫn Nhu, gương mặt đen lại hơn phân nửa, lớn tiếng quát Mẫn Tiệp:

“Chuyện này là sao? Từ đâu mà con có được mấy cái thứ tà đạo này, Tiểu Nhu là em con, sao con có thể ác độc nhẫn tâm làm chuyện nham hiểm như thế."

Trước sự quở trách của Mẫn Chí Hải, Mẫn Tiệp hừ nhẹ đưa mắt nhìn sang chỗ khác, tựa vào trong ngực Hồng Lam, biểu hiện không hề biết hối cả khiến Mẫn Chí Hải tức đến thiếu chút nữa là hộc máu.

“Đây chính là những gì mà chị tiếp thu được khi ra nước ngoài học sao, vì tài sản có thể không nhận cả người thân?!”

Mẫn Tiệp hai mắt đẫm lệ, cắn môi, ngụy trang bản thân, muốn nhân cơ hội này tranh thủ sự thương hại của Mẫn Chí Hải. Mẫn Nhu đã quá quen với chút kỹ xảo của Mẫn Tiệp, cô cũng không còn cảm giác thương hương tiếc ngọc.

“Lo lắng tôi chiếm Mẫn thị, lo lắng tôi lấy đi tài sản Mẫn gia sao?”

Mẫn Nhu cười nhẹ ngồi xổm xuống, ánh mắt khiêu khích nhìn vẻ mặt xanh mét của Mẫn Tiệp từ trên xuống dưới, đầu ngón tay xoa nhẹ nơi đỉnh đầu bị kéo, lòng ngón tay dừng lại ở hai bên huyệt thái dương, cười đến gió xuân ấm áp:

“Chị không cần phải lo nhiều thế đâu, vì tất cả những điều chị lo đều sẽ thành sự thật, không cần chị phải phí công khổ tư đến nỗi đêm không thể ngủ say, không đáng đâu.”

Giọng Mẫn Nhu thản nhiên, tươi cười vô hại, thưởng thức bộ dạng trân trối nói không nên lời của Mẫn Tiệp, cô cười khẽ buông tay, bổ sung nói:

“Cũng phải, đã nhiều năm như vậy, Mẫn thị cũng nên tiến hành thay đổi nhân viên lần thứ nhất. Đừng trách sao tôi không chào hỏi các người, đợi hết năm nay tôi là cổ đông lớn nhất của Mẫn thị, tôi sẽ yêu cầu tổ kiểm sát điều tra kỹ lưỡng các nhân viên cấp cao của Mẫn thị.”

Mẫn Nhu học Lục Thiếu Phàm tỏ ra ung dung bình thản, môi cười chúm chím. Ánh mắt đảo qua gương mặt Mẫn Tiệp và vẻ mặt khó chịu của Hồng Lam, cuối cùng nhìn Mẫn Chí Hải:

“Cha, là cổ đông của Mẫn thị, chắc con cũng có quyền điều phối quyền hạn của nhân viên và được biết rõ ràng các khoản chi của công ty?”

Mẫn Chí Hải nhíu mày, nhìn ánh mắt cười liên tục của Mẫn Nhu. Ông cũng nhìn ra nơi đáy mắt của Mẫn Nhu ẩn ẩn lửa giận, trầm mặc gật đầu xem như thừa nhận địa vị của Mẫn Nhu ở Mẫn thị.

“Mẫn Nhu, mày tốn nhiều công sức như thế chẳng phải là muốn đuổi mẹ và tao ra khỏi Mẫn thị sao? Mày ỷ thế hiếp người như vậy thì nhân viên công ty sẽ phục mày sao, mày có thể ngồi vững ở Mẫn thị sao?”

Mẫn Tiệp chất vấn làm cho Mẫn Nhu bật cười trong lòng. Cô nhìn chằm chằm ánh mắt oán hận của Mẫn Tiệp, sau đó cong môi hai tay chống lên đầu gối từ từ đứng dậy. Đôi mắt cô nhìn sang ngọn đèn, ánh mắt dứt khoát, chấp nhận lý do Mẫn Tiệp đưa ra.

“Nếu chị không phục, có thể nói cha cho chị 50% cổ phần công ty, à mà tôi quên nói chị, trong tay cha cũng chỉ có 30% cổ phần mà thôi.”

20% cổ phần còn lại đều nằm trong tay thân thích của Mẫn gia, đây cũng là điều khiến Hồng Lam ngay từ đâu sống chết không chịu giao ra 50% cổ phần.

Mẫn Nhu nhìn vẻ không cam lòng của Mẫn Tiệp, gương mặt lộ vẻ giễu cợt. Khi cô đưa mắt nhìn sang Mẫn Chí Hải lại thay bằng vẻ mặt ảm đảm thất sắc:

“Chuyện cổ phần công ty của cha, cha muốn cho ai con cũng không ý kiến, mẹ con ở dưới suối sáng sẽ cảm thấy rất vui nếu cha đưa ra một quyết định sáng suốt.”

Vẻ thương tâm của Mẫn Nhu biểu hiện có chừng mực, không có dối trá khiến người ta ghét bỏ, cũng không hèn mọn đến mức khiến người ta thương hại. Cô chỉ bình thản nói cho Mẫn Chí Hải nghe, mong Mẫn Chí Hải không đem cổ phần công ty đưa cho Mẫn Tiệp

Mẫn Chí Hải quả thật không làm Mẫn Nhu thất vọng, nghe Mẫn Nhu đề cập đến người vợ đã mất, lại thấy gương mặt cô giống hệt Diệp Thư Khinh khiến trong lòng ông áy náy. Vẻ khổ sở hiện lên trong mắt, không nói thay Mẫn Tiệp dù một câu.

“Mẫn Nhu, mày dùng lời cản người khác là có ý gì, muốn độc chiếm gia sản Mẫn gia sao?”

Mẫn Tiệp chặn ngang một câu, né khỏi Hồng Lam, giận dữ đứng dậy giằng co với Mẫn Nhu, lớn tiếng nghi ngờ Mẫn Nhu có dụng ý khác.

“Tiểu Tiệp, con nói bậy bạ gì vậy? Tiểu Nhu là đứa hiểu chuyện, không phải kẻ tham lam làm ra những chuyện khiến người khác phỉ nhổ.”

Nói cô dùng lời cản người, Hồng Lam và Mẫn Tiệp nhất đáp nhất xướng mới gọi là phối hợp thiên y vô phùng, ngay cả cô làm trong giới diễn xuất vài năm cũng phải tán thưởng kĩ năng diễn xuất.

Cô liếc nhìn Hồng Lam đang tỏ vẻ hiền lành kéo Mẫn Tiệp lại dạy dỗ, Mẫn Nhu lấy khăn giấy từ trên bàn xuống, lau chùi bàn tay lúc nãy vừa chạm vào tay Mẫn Tiệp, vân đạm phong khinh nhắc:

“Đối với hành vi tham ô công quỹ, tôi luôn duy trì nguyên tắc làm đúng luật. Thay vì giải quyết việc riêng, cá nhân tôi nghĩ nên giao chuyện này cho cơ quan điều tra mới là biện pháp tốt nhất, bà cảm thấy thế nào, Hồng Lam phu nhân?”

Mẫn Nhu cũng không chắc Hồng Lam có tham ô công quỹ hay không. Từ khi cậu cô vạch trần thân phận Hồng Lam, Hồng Lam đã ngầm hối lộ các quan cấp lớn, còn số tiền từ đâu mà ra, Mẫn Nhu cũng không rõ. Hôm nay, cô nói thế cũng chỉ muốn cảnh cáo Hồng Lam.

Quả nhiên Hồng Lam nghe Mẫn Nhu hỏi xong, sắc mặt trắng xanh, muốn giận cũng không thể giận đành nhẫn nhịn, bàn tay giữ lấy vai Mẫn Tiệp càng siết chặt, bóp Mẫn Tiệp đến đau phải nhíu mày.

“Đó là dĩ nhiên rồi, tuyệt đối không thể...”

Hồng Lam cười gượng gạo, ánh mắt hốt hoảng dường như đang tính toán gì đó. Mẫn Nhu cảm thấy bà ta chắc đang suy nghĩ làm sao lấp đầy những khoản tiền trống kia, chỉ sợ con số không nhỏ. Nếu không với sự khôn khéo của Hồng Lam dù gặp biến cũng không sợ hãi.

Mẫn Chí Hải thở dài thầm than, ánh mắt nhìn qua vẻ xấu hổ của Hồng Lam, sắc mặt không tốt nhìn Mẫn Tiệp đang trừng mắt nhìn Mẫn Nhu, giáo huấn:

“Cả ngày chỉ biết gây chuyện, chẳng lẽ con không thể giống như Tiểu Nhu an phận một tí? Còn không mau cút đi, vẫn chưa đủ mất mặt sao?”

Nếu biết lời xin lỗi lại hóa thành như vậy, Mẫn Chí Hải tuyệt đối sẽ không cho hai mẹ con Mẫn Tiệp tới, bây giờ hối hận cũng đã muộn, ông cũng chỉ còn cách bảo mẹ con Mẫn Tiệp mau mau rời khỏi Lục gia.

“Mẫn Nhu, mày cũng đừng nên quá đáng.”

Mẫn Tiệp cuối cùng không còn giữ được tỉnh táo, hơn nữa Mẫn Chí Hải cũng không đứng về phía cô ta, bị Mẫn Nhu cười giễu cợt không thể chịu đựng được. Cô ta chạy ngay đến trước mặt Mẫn Nhu, gương mặt méo mó tức giận, không quan tâm tiếng Mẫn Chí Hải quát lên kêu ngừng lại, vung cánh tay lên.

“Bộp.”

Tiếng tát tai vang lên rất rõ trong phòng, tay Mẫn Tiệp vẫn chưa rơi xuống đã bị Mẫn Nhu chộp được, bên má trái Mẫn Tiệp cũng xuất hiện dấu tay.

Mẫn Nhu cười lạnh nhìn vẻ sửng sốt của Mẫn Tiệp, đẩy mạnh tay Mẫn Tiệp ra, hờ hững nhìn cô ta lảo đảo lui ra sau.

“Cái tát này tôi sớm đã phải trả lại cho chị. Lúc trước chị hãm hại tôi giết chết con chị, Kỷ Mạch Hằng đánh tôi một bạt tai, tôi vẫn nhớ kĩ trong lòng.”

Cuộc chiến của hai người đã trở nên căng thẳng. Hồng Lam cũng không lách mình xu nịnh, vẻ mặt lo lắng đỡ lấy Mẫn Tiệp đang ngã ra sau, ánh mắt lên án nhìn Mẫn Nhu:

“Tao đến thành tâm xin lỗi mày, dù mày không nhận lời xin lỗi cũng không sao. Nhưng sao mày có thể đánh người, mày như vậy hình như hơi khinh người quá.”

Tiếp nhận câu hỏi với lý lẽ chính đáng của Hồng Lam, sắc mặt Mẫn Nhu cũng căng thẳng, lạnh giọng phản bác:

“Xem ra Hồng Lam phu nhân vẫn chưa hiểu rõ hoàn cảnh. Là con bà ra tay trước, tôi chỉ là tự vệ không thể không đánh lại. Mà cái bà gọi là thành tâm xin lỗi tôi chính là đống tà thuật ác độc này sao, tôi nghĩ cho dù là ai cũng không thích món quà xin lỗi này đâu.”

“Cha, nếu cha còn coi con là con gái cha, xin cha hãy đưa hai người họ về đi, đừng quấy rầy cuộc sống yên bình của con.”

“Làm loạn bên ngoài còn chưa đủ, còn dám tới đây giương oai sao?”

Tiếng bà Lục nghiêm nghị trách cứ cất lên, Mẫn Nhu quay đầu thấy bà Lục mặc đồ công sở, gương mặt thanh nhã tỏ vẻ không vui. Ánh mắt quét sang người Mẫn Tiệp, bước chân đi vào phòng khách.

Bà Lục kéo tay Mẫn Nhu, cẩn thận quan sát cô, Đậu Đậu thấy bà Lục tới liền ôm chân bà Lục tố cáo:

“Bà nội, vừa rồi cái cô xấu xa đó muốn đánh mẹ, còn túm tóc mẹ nữa.”

Bà Lục nghe xong sắc mặt cũng sa sầm, ánh mắt nhìn sang vẻ khẩn trương của Mẫn Tiệp:

“Xem ra cha mẹ cô không dạy dỗ cô tốt, tới nhà người khác làm khách ngay cả chút lễ nghĩa căn bản cũng không hiểu.”

Mẫn Tiệp đang muốn mở miệng giải thích bà Lục lại quay phắt người đi, đối mắt với vẻ mặt bất thiện của Hồng Lam, nghiêm nghị hạ giọng đuổi khách:

“Phu nhân Hồng Lam, nếu hôm nay bà mang con gái tới đây đã gây chuyện thì không còn gì để nói nữa, bây giờ các người đưa con gái về nhà mà dạy dỗ cho tốt, Lục gia không hoan nghênh các người.”

Mẫn Nhu nhìn ánh mắt sắc bén của bà Lục khiến cô không khỏi chắc lưỡi hít hà, bà Lục là đang bao che cô, nhìn hoàn cảnh bây giờ xem ra bà Lục không chừa chút mặt mũi nào cho Hồng Lam.

“Ông thông gia, nếu ông tới thăm Tiểu Nhu, người làm mẹ chồng như tôi không có gì để nói, nếu ông tới mang theo đám người phiền phức để chọc giận Mẫn Nhu thì tôi cũng không thể ngồi yên cho qua.”

Mẫn Chí Hải bị bà Lục nói, trong lòng hổ thẹn, đi tới bên cạnh hai mẹ con Mẫn Tiệp, ánh mắt tràn trề đau lòng và thất vọng.

“Xem ra là do tôi quá tin tưởng hai người, nghĩ các người thật tâm hối cải. Từ bây giờ, tôi phải về nhà suy nghĩ thật cẩn thận, mấy năm qua là tôi quá dễ dãi với hai người đúng không?”

Vẻ lạnh lùng quật cường trên mặt Mẫn Chí Hải chứng tỏ ông đã mệt mỏi, ông xoay người tỏ vẻ xin lỗi bà Lục, áy náy nhìn Mẫn Nhu, sau đó ông dứt khoát rời đi, đối với hai mẹ con ồn ào dù ông có muốn quản cũng không có sức mà quản.

“Cha à”

“Chí Hả.i..”

Mẫn Tiệp và Hồng Lam thấy Mẫn Chí Hải thật sự giận bỏ đi, trong lòng cũng nóng nảy, Hồng Lam cầm lấy túi xách đuổi theo, Mẫn Tiệp cũng vội vàng nhặt túi xách cùng đồ đạc rơi trên đất, tính đi thì Mẫn Nhu ngăn lại.

“Mày còn muốn thế nào nữa đây?”

Mẫn Tiệp sưng nửa bên mặt nhìn Mẫn Nhu ngăn cản đường cô ta mà giận đến đỏ mắt, không hiểu Mẫn Nhu tính làm gì.

“Đem mấy cọng tóc kia giao ra”

“Tại sao!”

Mẫn Tiệp vịt chết cứng mỏ, siết chặt túi, Mẫn Nhu đi tới gần thêm một bước, nghiêm nghị quan sát ánh mắt trốn tránh của Mẫn Tiệp, tính uy hiếp nói thì bị một giọng nam trầm thấp mát lạnh vượt lên trước.

“Vì đây là Lục gia.”

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/