Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! – Chương 043 phần 2

Âu Nhiễm Phong cười hoa mỹ nhưng rất nguy hiểm, Lục Thiếu Phàm nhướng đuôi lông mày, khóe môi mỉm cười vân đạm phong khinh:

“Đó là lẽ tự nhiên, nhà nước hết sức ủng hộ nền văn hóa điện ảnh.”

“Mải lo nói chuyện với Lục Thiếu Phàm, tôi quên mất phải giới thiệu bạn diễn của mình.”

Âu Nhiễm Phong khẽ nhắc khiến Mẫn Nhu sửng sốt, anh ta biết rõ mối quan hệ giữa cô và Lục Thiếu Phàm còn bày trò như vậy, tính để cô mất mặt sao?

“Đây là Mẫn Nhu, là đại minh tinh của thành phố A, Thị trưởng Lục chắc là cũng từng gặp qua?”

Mẫn Nhu ngại ngùng nhìn Lục Thiếu Phàm, ánh mắt anh cũng nhìn sang cô. Đôi mắt ôn hòa dâng lên luồng áng nhẹ nhàng nhu tình. Nếu không phải Lý Nghị đang đứng bên Lục Thiếu Phàm, với khả năng quan sát của ông sợ là sẽ phát hiện sự khác thường giữa Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm.

Vấn đề Âu Nhiễm Phong đưa ra quả nhiên là khó lựa chọn. Nếu Lục Thiếu Phàm trả lời phải, mối quan hệ giữa hai người sẽ bị bại lộ, cuộc hôn nhân của họ sẽ tránh không khỏi những câu hỏi chất vấn, cuộc sống an bình bị phá vỡ; nếu như anh nói không phải thì đó là nói dối, với một con người phẩm hạnh như Lục Thiếu Phàm việc nói dối là một vết nhơ.

Nếu nhất định phải nói dối, vậy thì để cô làm!!

Gương mặt xinh xắn nhỏ nhắn của Mẫn Nhu vừa hé nụ cười, chưa kịp mở miệng nói sau lưng một giọng nói trong vắt cất lên, âm thanh bập bẹ quen thuộc khiến Mẫn Nhu quay đầu lại, thấy bóng người nho nhỏ leo từ trên xe xuống.

“Cha.. cha… Đậu Đậu không muốn đợi ở bên trong!”

Cơ thể tròn vo di động hai cái chân nhỏ như củ cải, chạy hướng về Mẫn Nhu, giọng nói non nớt êm tai có vẻ oán giận, phía trên chiếc đầu nấm đội đồ chụp tai màu hồng, gương mặt nhỏ bị gió lạnh thổi qua làm ửng hồ, người khoác chiếc áo bông dày nhìn như viên cầu đang lăn lại trên đất.

Mẫn Nhu cho rằng Đậu Đậu sẽ chạy tới nhào vào lòng mình đang định tính ngồi xuống ôm thì Đậu Đậu chạy lướt qua cô nhào vào người Lục Thiếu Phàm, cơ thể mũm mĩm giãy giụa, ương bướng nói:

“Ba ba, Đậu Đậu mệt quá, ôm con một cái.”

Đậu Đậu mở và đưa tay ra hướng về phía Lục Thiếu Phàm, hoàn toàn không đẻ ý đến Mẫn Nhu trước nay vẫn gần gũi bên cạnh, giống như thật sự không biết Mẫn Nhu, chỉ làm nũng với mỗi Lục Thiếu Phàm.

Lý Nghị cúi đầu nhìn Đậu Đậu, cười khen: “Tiểu linh đồng dễ thương thật, nếu xuất hiện trước máy quay nhất định sẽ là ngôi sao sáng trên bầu trời.”

Đậu Đậu như hiểu Lý Nghị khen mình, không còn quấn lấy Lục Thiếu Phàm, nghiêng đầu, ngẩng gương mặt bụ bẫm lên, điềm đạm nói:

“Đậu Đậu cám ơn bác đã khen.”

Lý Nghị thoáng giật mình, sau đó gật đầu cười to: “Không hổ là thiếu gia của Lục thị trưởng, tuổi còn nhỏ mà đã thông minh như vậy, người ta nói ba tuổi mà như tám mươi, xem ta Lục tiểu thiếu gia đây nhất định sẽ có tiền đồ.”

Lời khen ai mà không thích nghe, tính cách Lục Thiếu Phàm tùy có hờ hững nhưng nghe người khác khen con mình, môi cũng khẽ nhếch cong lên, không quên khiêm nhường nói:

“Lý đạo diễn quá lời rồi, đứa nhỏ này đúng là tiểu thông minh, có thể khiến người khác vui vẻ.”

Đậu Đậu bị Lục Thiếu Phàm ôm vào lòng, đôi mắt đen lấp lánh tò mò nhìn Mẫn Nhu và Âu Nhiễm Phong. Thừa dịp Lục Thiếu Phàm và Lý Nghị nói chuyện phiếm liền làm mặt quỷ hướng về phái Âu Nhiễm Phong, sau đó giảo hoạt lắc đầu, dương dương tự đắc bật cười.

Mẫn Nhu cũng đoán Lục Thiếu Phàm đã dặn dò gì đó Đậu Đậu, Đậu Đậu mới tỏ ra không biết cô. Từ hành động làm mặt quỷ lúc nãy của Đậu Đậu dành cho Âu Nhiễm Phong đủ nói rõ Đậu Đậu không thích mỹ nam đứng bên cạnh mẹ mình.

“Không ngờ, em vừa mới kết hôn đã có con trai lớn như thế, tôi thật không biết nên chúc mừng em hay phải tỏ vẻ thương cảm?”

Âm thanh nhẹ nhàng của Âu Nhiễm vang lên bên tai, Mẫn Nhu không vì giọng điệu chế giễu của anh ta mà không vui, gương mặt cũng hết sức tự nhiên, nhất là khi thấy Đậu Đậu như tên trộm lén lút nhìn sang, Mẫn Nhu nở nụ cười yêu thương.

“Dĩ nhiên là chúc mừng, một đứa trẻ thông minh lại dễ thương như vậy không phải ai cũng có được.”

Mắt Âu Nhiễm Phong tối lại, vẻ mặt xấu xa cũng biến mất, ánh mắt nhìn về phía Mẫn Nhu có chút thâm trầm, hạ giọng chỉ để hai người nghe:

“Em đang tự an ủi mình sao?”

Cách nhìn này của Âu Nhiễm Phong cũng dễ hiểu thôi, Mẫn Nhu đón nhận ánh mắt thương cảm đồng tình của anh ta, tự nhiên mỉm cười, không hề giả vờ hoặc vừa khóc vừa kể, hạ thấp giọng nói

“Tôi đang nói thật sao lại là tự an ủi mình? Đậu Đậu là con tôi, còn nữa, tôi không muốn anh nói bậy bạ làm tổn thương con tôi.”

Mắt Âu Nhiễm Phong híp lại, ánh mắt đầy thâm ý nhìn ánh mắt cương trực của Mẫn Nhu, muốn nhìn ra chút gì đó, nhưng chỉ thấy sự bảo vệ của cô dành cho đứa trẻ, chẳng lẽ cô gái này độ lượng đến mức có thể chấp nhận con trai của chồng mình và người phụ nữ khác?

Mẫn Nhu đọc được suy nghĩ từ ánh mắt Âu Nhiễm Phong, cô bĩu môi nhưng không tiếp tục giải thích thêm, cô không hi vọng vì sự ích kỉ của bản thân mà khiến Đậu Đậu mất đi hạnh phúc tuổi thơ.

“Tôi cũng không quấy rầy Lý đạo diễn nữa, mọi người tiếp tục đi.”

Dù Lục Thiếu Phàm trong tay ôm một đứa trẻ cũng không làm giảm nửa phần khí chất phi phàm, Lục Thiếu Phàm tạm biệt Lý Nghị, sau đó gật đầu chào Âu Nhiễm Phong. Khi ánh mắt dừng lại trên người Mẫn Nhu thì bờ môi cong lên, Mẫn Nhu giật mình nhìn Lục Thiếu Phàm ôm Đậu Đậu đi.

Hôm nay Lục Thiếu Phàm xuất hiện khiến Mẫn Nhu nghi ngờ, cô không hiểu Lục Thiếu Phàm làm vậy là có mục đích gì, lúc bắt đầu cô cho rằng anh tới thám thính nhưng anh chỉ nói chuyện với Lý Nghị, từ đầu tới cuối không hề nhìn cô khiến suy nghĩ này bị loại bỏ.

“Đừng nhìn nữa, người đã đi xa rồi.”

Mẫn Nhu thu hồi tầm mắt nghe lời nói chế giễu của Âu Nhiễm Phong cô không hề giận. Khi Lý Nghị tuyên bố làm việc thì mọi người lại tập trung vào khu vực quay.

“Mọi người ráng thêm tí nữa, tranh thủ quay một lần rồi qua.”

Lý Nghị đưa kịch bản lên, nhìn về phía khu vực quay hô to, nhân viên làm việc rối rít chuẩn bị sẵn sàng, nghe một tiếng “diễn” thì diễn viên cũng tiến vào trạng thái quay phim.

Đèn trong nháy mắt sáng lên, bảy tám chiếc máy quay đều nằm ở vị trí riêng, Âu Nhiễm Phong cũng quay về bên xe thể thao bắt đầu bộc lộ cảm xúc, Mẫn Nhu lễ phép cười nhìn nam thứ, ôm lấy tay anh ta đi về phía cửa.

Giống như quay lần thứ nhất, chỉ một đoạn phim ngắn hơn một phút mà tập trung gần đến một nửa máy quay có thể hoàn mỹ là điều tất yếu. Khi Lý Nghị chuẩn bị kêu ngừng thì trên màn hình một nam thứ nhảy lên, không hề để tâm, khiến mọi công sức bị củi thiêu chỉ trong một giờ.

“Chuyện gì vậy!”

Lý Nghị đứng bật dậy, vẻ mặt có chút không vui nhìn nam thứ đang xấu hổ: “Chẳng lẽ không biết trước khi đạo diễn kêu ngừng thì không thể lộn xộn sao?”

Nam thứ bị Lý Nghị mắng rõ ràng không vui gương mặt có chút uất ức, đáp lại: “Lý đạo diễn, không phải tôi không hiểu quy củ mà đạo diễn mau lại đây xem, cứ thế này tôi làm sao diễn?”

Lý Nghị tò mò đi tới, Mẫn Nhu đứng bên cạnh nam thứ, vừa rồi anh ta đột nhiên nhảy lên khiến cô cũng hết hồn, lúc này theo tay chỉ của nam thứ, cúi đầu nhìn, vừa thấy gương mặt ủy khuất nhỏ nhắn kia, Mẫn Nhu liền mở to mắt không dám tin.

“Đậu Đậu, con không phải đã về với cha rồi sao?”

Mẫn Nhu theo phản xạ cúi người ôm Đậu Đậu, vội hỏi. Hoàn cảnh bây giờ quả thật rất hỗn loạn, tự nhiên không có ai để ý đến Mẫn Nhu.

Lý Nghị nổi giận đùng đùng, đi tới, lúc thấy Đậu Đậu thì cơn giận dần dần tản đi, cũng tò mò hỏi như Mẫn Nhu.

“Cháu gọi là Đậu Đậu phải không, Đậu Đậu, cha cháu đâu? Có phải bị lạc không?”

Đậu Đậu như đứa trẻ làm sai, lắc lắc đầu, mím môi, hai tay giữ chặt áo bông, khiến người ta vừa yêu vừa xót. Cơn giận của Lý Nghị cũng nhanh chóng mất tích, ngồi xổm xuống, yêu thương xoa đầu Đậu Đậu, ôn tồn nói:

“Đậu Đậu nếu không tìm thấy cha, vậy cháu ở đây đợi được không?”

Đậu Đậu đáng thương nhìn Lý Nghị, quay đầu chun chun cái mũi, nhìn Mẫn Nhu, hai tay ôm lấy cổ Mẫn Nhu, úy khuất khóc thút thít nói.

“Đậu Đậu ở đây đợi ba ba, Đậu Đậu không thấy ba đâu cả.”

“Lý đạo diễn, đứa trẻ này đùa giỡn khiến tôi không diễn được.”

Nam thứ đột ngột mở miệng thu hút sự chú ý của mọi người, sau đó ai cũng quay lại nhìn. Ánh mắt anh ta ai oán nhìn Đậu Đậu, khi thấy dáng vẻ khóc lóc của Đậu Đậu cũng không dám trách mắng chỉ bình thản nêu lí do:

“Lý đạo diễn, xem ra chiếc quần này tôi không thể mặc được nữa.”

Quần tây Nam thứ dính một mảnh nước lớn, ướt nhẹp phía dưới vẫn còn nhỏ nước, Lý Nghị nói với trợ lý:

“Mau qua lau đi.”

Trợ lý cầm xấp khăn giấy lớn lau nơi ướt cho nam thứ, sắc mặt nam thứ cũng không tốt lên, mãi đến khi trợ lý đánh rơi chiếc khăn buông ra một câu: “Sao lại có mùi nước tiểu?”, sắc mặt nam thứ hoàn toàn sa sầm. (=.=)

Nam thứ cũng là người mẫu, bây giờ gặp chuyện mất mặt như vậy còn phải chịu cái nhìn khác nhau từ bốn phía. Vẻ mặt thay đổi, cầm lấy chìa khóa xe từ trong tay trợ lý đi ra ngoài.

“Nhân vật này, Lý Đạo diễn mời người khác đóng đi.”

Chuyện minh tinh nổi giận tuy thấy nhưng không thể trách, sắc mặt Lý Nghị không khỏi có vẻ lo lắng, nắm trong tay cuốn kịch bản la mắng trợ lý vừa la to lúc nãy.

“Trong lòng biết là được còn la lên. Bây giờ thì tốt rồi, thiếu diễn viên chúng ta còn quay gì nữa, còn đứng đó mau đi tìm nam diễn viên khác tới đây?”

Âu Nhiễm Phong nghe nghe có cãi nhau liền chạy tới. Sau khi hiểu được tình huống, hai hàng lông mi nhíu chặt, Âu Nhiễm Phong, Lý Nghị và nhân viên đang thảo luận có nên ngừng quay hay không thì ánh mắt anh ta liếc về phía kẻ phá hoại đang nằm trong lòng Mẫn Nhu.

Mẫn Nhu nương theo ánh mắt của Âu Nhiễm Phong, cúi mắt xem xét thấy nơi khóa kéo quần của Đậu Đậu vẫn mở, rõ ràng làm chuyện xấu xong vẫn chưa kịp tiêu hủy chứng cớ, Mẫn Nhu nghênh đón ánh mắt trách cứ của Âu Nhiễm Phong, xấu hổ ho một tiếng, ôm Đậu Đậu đi về phía nghỉ ngơi.

“Nhu xảy ra chuyện gì vậy? Sau lại không quay tiếp?”

Chân Ni cũng nghe thấy chạy tới, thấy đứa trẻ ngoan ngoãn nằm trong lòng Mẫn Nhu liền cảm thấy khó hiểu hỏi.

Mẫn Nhu trao cho Chân Ni cái nhìn yên tâm, đôi môi đỏ mọng áp lên lỗ tai nhỏ của Đậu Đậu, dạy bảo nói:

“Đậu Đậu, lần sau không được như vậy, nghe rõ chưa?”

Dáng vẻ hào hứng của Đậu Đậu sau khi nghe thấy Mẫn Nhu nói thế, môi liền mím lại, hàng lông mi dày run rẩy, hai mắt đẫm lệ nhìn Mẫn Nhu, thưa dạ nói:

“Đậu Đậu nhịn không được, Đậu Đậu không cố ý…”

Mẫn Nhu cũng không nhẫn tâm trách cứ thêm, ôm Đậu Đậu, rồi cùng Chân Ni đi ra khỏi khu vực quay phim, vừa ra liền thấy Lục Thiếu Phàm đang mím môi sắc mặt tối sầm từ xa đi tới, lúc nhìn thấy Mẫn Nhu ôm Đậu Đậu thì vội vàng đi nhanh hơn.

“Ba ba.”

Đậu Đậu nhìn thấy Lục Thiếu Phàm thì liền giang hai tay, tính nhào vào lòng Lục Thiếu Phàm, gọi lớn tiếng: “Ba ba, sao ba lại đi xa như thế? Đậu Đậu còn tưởng cha không chịu mua Ultraman cho Đậu Đậu.”

Lục Thiếu Phàm ôm lấy Đậu Đậu, đôi mắt thâm trầm hướng về phía Mẫn Nhu, trở nên hiền hòa đến khó hiểu nhưng khi thấy đám người Lý Nghị đang thảo luận kịch liệt thì anh liền nhíu mày, hỏi:

“Sao lại thế này?”

Mẫn Nhu nhìn Đậu Đậu chột dạ cúi đầu, giải thích nói: “Đậu Đậu tiểu lên quần nam thứ, nam thứ tức giận bỏ diễn.”

Lục Thiếu Phàm hiểu ra liền gật đầu, xoay người giao Đậu Đậu lại cho Mẫn Nhu. Sau đó, trước ánh mắt soi mói của cô, Chân Ni và Đậu Đậu, Lục Thiếu Phàm đi nhanh về phía Lý Nghị.

Mẫn Nhu không biết Lục Thiếu Phàm nói gì với Lý Nghị. Cô chỉ biết Lục Thiếu Phàm sau khi nói xong, Lý Nghị cười gật đầu liên tục, những nhân viên khác không ngừng nói cám ơn Lục Thiếu Phàm, sau đó nhìn xung quanh mọi người tản đi thì ngăn lại không để nhân viên ngừng công việc.

“Đừng thu dọn, chúng ta tiếp tục quay.”

Khi Lý Nghị và Lục Thiếu Phàm tươi cười đi đến bên Mẫn Nhu, mọi khó hiểu của Mẫn Nhu đều được Lý Nghị giải quyết.

“Mẫn Nhu, Lục thị trưởng hạ mình, đồng ý giúp chúng ta, thay diễn viên nam thứ kia, cô mau giúp Lục thị trưởng đọc kịch bản đi.”

Mẫn Nhu liền ngẩn người, không cách nào lý giải hành vi của Lục Thiếu Phàm, vừa định mở lời, liền nghe thấy Lục Thiếu Phàm áy náy cất giọng:

“Lý đạo diễn, trẻ con không hiểu chuyện mong ông đừng để trong lòng.”

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/