Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! – Chương 036

Chap 36

Trải qua một đêm ngủ say, tác dụng của rượu cũng mất đi, dưới ánh trăng mờ, Mẫn Nhu đột nhiên mở mắt ra, hai mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Căn phòng xa hoa như đang ở trong mơ, Mẫn Nhu từ từ nhớ lại hôn lễ xảy ra hôm qua, cô bướng bỉnh uống hết Vodka, sau đó..

Mẫn Nhu xoa xoa huyệt thái dương, kéo chăn chiếc chăn làm bằng tơ ngỗng xuống, mệt mỏi ngồi dạy, gãi gãi đầu, váy lót nửa mở trên người rất quyến rũ mà gợi cảm.

Lục Thiếu Phàm đâu? Không lẽ mới sáng sớm đã dậy.

Mẫn Nhu vừa vén chăn lên liền bị cảnh tượng bên kia giường làm cho sững sờ, không dám tin nhấp nháy mắt, sao dáng vẻ Lục Thiếu Phàm lại chật vật đến thế.

Hai cánh tay dài bị trói ra sau cột giường, chiếc áo sơ mi trắng nửa mở nửa kín để lộ bên ngực trắng nõn, thắt lưng bên hông đã di chuyển chỗ trở thành công cụ phạm tội, trói chặt cổ tay Lục Thiếu Phàm. Mẫn Nhu nhìn chăn nệm, lại nhìn Lục Thiếu Phàm trên người trống không không có gì cả, có chút bất ngờ.

Tối qua cô uống say rồi xảy ra chuyện gì? Lục Thiếu Phàm sao lại bị trói trên giường? Chẳng lẽ do cô say rượu mất lý trí.

Mẫn Nhu quan sát vẻ mặt Lục Thiếu Phàm, trước kia thần sắc sáng lạng anh tuấn nay lại ửng đỏ bất thường khiến cô lo lắng. Cô vội cúi người cởi dây trói Lục Thiếu Phàm, đem chăn đắp lên cơ thể lạnh như băng của Lục Thiếu Phàm, áy náy nói:

“Thiếu Phàm, Thiếu Phàm, anh tỉnh lại đi.”

Cơ thể ấm áp ôm chặt Lục Thiếu Phàm, muốn dùng nhiệt độ của mình truyền sang cho anh, bàn tay nhỏ vuốt ve gương mặt Lục Thiếu Phàm, cảm nhận được thân nhiệt nóng hổi Mẫn Nhu lại đau lòng tự trách bản thân, vổ nhẹ mặt Lục Thiếu Phàm, kêu lên:

“Thiếu Phàm, anh có sao không? Thiếu Phàm, anh mau tỉnh lại, đừng dọa em.”

Cô không nhớ rõ chuyện tối qua, cũng rất khó để tưởng tượng ra việc điên cuồng mình làm hôm qua, sao lại không đắp chăn cho Lục Thiếu Phàm, để mặc anh như thế, trói nằm như vậy cả buổi tối.

Lông mi dài hơn run lên, đôi mắt đen sáng trong suốt. Khi Mẫn Nhu đang lo lắng thì anh mở mắt ra, đôi mắt tối đen bị ngọn lửa thiêu đốt khó chịu, lông mi dài hơn nhăn lại, xuyên qua lớp quần áo Mẫn Nhu cảm nhận được cơ thể nóng rực của anh.

“Lục Thiếu Phàm, anh rất khó chịu sao?”

Nhìn Lục Thiếu Phàm di chuyển cánh tay, nếp uốn giữa mắt càng sâu, Mẫn Nhu càng cuống quýt, bàn tay nhỏ bé giúp anh xoa xoa cổ tay ửng đỏ, cẩn thẩn thổi lên vết sưng, gương mặt ủ rũ.

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng sửa sang lại mái tóc cho cô, động tác khập khiễng nhưng lại mang theo tình yêu thương vô tận. Mẫn Nhu ngẩng đầu, thấy vẻ mệt mỏi trong mắt Lục Thiếu Phàm trái tim thầm xót xa. Đôi môi mím lại, rõ ràng anh không thoải mái sao còn đi an ủi cô, Lục Thiếu Phàm thông minh lí trí đâu mất rồi?

“Anh ngủ thêm chút đi, em đi mua thuốc giúp anh.”

Mẫn Nhu dùng tốc độ cực nhanh. Có lẽ do lo lắng nên chỉ vội vàng sửa sang lại quần lại dung nhan rồi chạy ra ngoài, Lục Thiếu Phàm mơ hồ nhắm mắt, an tĩnh nằm trên giường.

Lúc nghe tiếng mở cửa, Lục Thiếu Phàm mơ hồ tỉnh giấc, quay đầu, nhìn vào phòng, bóng người nhỏ nhắn đang bận rộn rót nước, môi anh cong lên.

Mẫn Nhu xoay người thấy Lục Thiếu Phàm ngơ ngẩn nhìn mình, ánh mắt lưu luyến say đắm tựa như xuân tằm nhả tơ, khóe miệng ẩn chứa nụ cười thỏa mãn khiến Mẫn Nhu cong môi, chậm rãi đi về phía Lục Thiếu Phàm.

“Mau uống thuốc đi.”

Cẩn thận đỡ Lục Thiếu Phàm dậy, để anh tựa vào đầu giường. Mẫn Nhu bưng cốc nước qua, đem hai viên thuốc bỏ vào miệng anh, đầu ngón tay lành lạnh chạm vào bờ môi nóng, tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể tóe ra lửa.

Ánh mắt anh vô cùng nóng bỏng, say mê mang theo chút mệt mỏi của bệnh nhân, khiến Mẫn Nhu xấu hổ không biết làm sao để từ chối, chỉ nhận lấy cốc nước rồi trốn vào phòng vệ sinh.

Hai người đã là vợ chồng, chuyện thân mật nhất cũng đã làm, nhưng Lục Thiếu Phàm chỉ cần nhìn cô như thế, tim cô liền đập mạnh, thẹn thùng không dám chớp mắt nhìn anh.

Nhìn người con gái xinh đẹp quyến rũ trong gương, bên môi không tự chủ nở nụ cười hạnh phúc. Lúc đó, cô cảm thấy mình đang yêu, đang hạnh phúc, cô cảm thấy, cô và Lục Thiếu Phàm là cưới trước yêu sau?

Cô yêu anh, điều này không nghi ngờ, bây giờ đã có được hạnh phúc khiến qua quá khứ ảm đạm mất đi, người đàn ông tên Lục Thiếu Phàm này xứng đáng để cô ở bên cả đời.

Mẫn Nhu cầm lấy khăn ướt, cẩn thận lau rửa gương mặt Lục Thiếu Phàm, đôi mắt đen nóng rực vẫn không rời khỏi gương mặt nhỏ nhắn của cô. Khi cô đi về phòng vệ sinh Mẫn Nhu vẫn cảm thấy ánh mắt dán chặt vào lưng mình.

Lúc quay về phòng, Mẫn Nhu thấy Lục Thiếu Phàm vẫn chưa ngủ. Anh dựa vào đầu giường, đôi mắt mệt mỏi lúc nhìn thấy cô thì lóe lên tia sáng.

“Anh mau ngủ một giấc đi.”

Vuốt nhẹ trán Lục Thiếu Phàm, trán không còn nóng như khi nãy Mẫn Nhu mới yên tâm, giúp anh tìm tư thế nằm tốt nhất rồi đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài, bên eo lại bị một đôi bàn tay giữ lấy, sống lưng truyền đến cảm giác ấm áp.

“Đừng đi, ngủ chung với anh đi!”

Ngữ điệu trầm buồn không có vẻ tùy hứng, hai tay càng dùng sức không có ý bỏ cô ra. Mẫn Nhu lúng túng xoay người, Lục Thiếu Phàm đã thoát khỏi chăn, nửa ngồi ôm lấy cô.

Tiếng nhảy mũi nho nhỏ như một cái chùy đánh mạnh vào ngực Mẫn Nhu. Trong lòng mềm nhũn, đau lòng nhìn vẻ mặt tiền tụy của Lục Thiếu Phàm, nghiêng người về trước. Lục Thiếu Phàm ngoại trừ vẻ bề ngoài lí trí bình tĩnh cũng mang đến cho cô cảm giác của một đứa trẻ đang bị bệnh.

Rõ ràng là người đàn ông ba mươi tuổi lại như Đậu Đậu, chỉ cần dùng ánh mắt nũng nịu liền kích thích tất cả tình mẫu tử trong cô, biết rõ anh giả vờ tội nghiệp muốn tranh thủ sự đồng tình của cô. Nhưng vì quá lo, nên mỗi cử động của anh cô đều quan tâm, cho dù là vẻ mặt anh yếu ớt hay buồn bã cô cũng muốn mang lại sự vui vẻ cho anh, xua tan đi mọi phiền não giận hờn.

“Được, anh mau nằm xuống đi, em ngủ bên kia.”

“Cùng nhau ngủ sao lại phân bên này bên kia.”

Lục Thiếu Phàm không để cô phản kháng vội vàng ôm lấy cánh tay cô, xoay người một cái đã áp được Mẫn Nhu xuống phía dưới, cảm giác mềm mại thoải mái sau lưng cũng không thể khiến Mẫn Nhu an tâm được, hai tay đẩy Lục Thiếu Phàm như bức tường sắt không ngã, sẵng giọng:

“Anh đừng lộn xộn nữa, mau ngủ đi.”

Gương mặt mệt mỏi của Lục Thiếu Phàm nở nụ cười vui vẻ, hai mắt ảm đảm thưởng thức gò má đỏ bừng của cô ngay lập tức giống như ngọn đèn dầu được thắp lên, sáng rực chói mắt, khóe miệng cong lên ma mãnh, lười biếng tựa vào cơ thể cô, không chịu nghe lời nằm xuống.

Hơi thở nóng rực phả vào mặt cô, gương mặt anh tuấn chậm rãi tới gần, đôi môi chạm vào cánh môi đỏ bừng của cô, chưa kịp hôn đã tự động rút ra, chỉ dùng sức ôm chặt cô.

Mẫn Nhu nhắm chặt mắt, lúc mở mắt ra thì gương mặt tuấn tú tựa như loài cây thuốc phiện đã không còn xuất hiện trước mặt cô, mà nó chôn sâu vào cổ, bên tai là giọng nói thì thầm luyến tiếc:

“Thật là giống như muốn đòi mạng vậy, bã xã.”

Trên người nhẹ hẫng, Lục Thiếu Phàm xoay người xuống, hai tay không buông ra, ôm cô vào lòng, cảm thấy thỏa mãn mới nhắm lại.

Mẫn Nhu chăm chú nhìn bóng đèn treo trên trần nhà, xoay đầu nhìn người đàn ông đã ngủ say, trong lòng có trăm loại tư vị. Cô sao lại không hiểu Lục Thiếu Phàm, anh sợ lây bệnh cho cô nên lúc đó mới do dự không hôn.

Ngốc ạ!

Mẫn Nhu thở dài, nghiêng người, ôm lấy Lục Thiếu Phàm, chủ động nâng đôi môi đỏ mọng chạm vào cánh môi Lục Thiếu Phàm, dịu dàng áp vào nhau, êm ái ve vuốt, vô cùng cẩn thận, nhận thấy anh đáp lại, đôi mắt tỏa ra ánh sáng hạnh phúc.

Hô hấp ngày càng khó khăn, cánh tay mảnh khảnh của Mẫn Nhu vòng qua cổ Lục Thiếu Phàm tính rút lại thì bị anh giữ lấy sau ót, không cho cô né tránh, say mê liếm mút cánh môi đầy đặn của cô. Mẫn Nhu có thể nghe thấy tiếng thở nặng nề của Lục Thiếu Phàm khiến cho gương mặt cô ửng đỏ khác thường đến tận mang tai.

“Thiếu Phàm, cơ thể của anh…”

Mọi lời khuyên bảo của cô đều bị anh nuốt hết vào miệng, bàn tay tiến vào trong quần áo cô, dễ dàng cởi bỏ áo ngực, mê hoặc vuốt ve khiến cho cô thở gấp muốn ngăn cản hành vi kích thích của Lục Thiếu Phàm. Nhưng anh bá đạo giữ lấy cô, cô bị nụ hôn của anh tước đoạt đi vũ khí đành đầu hàng.

Hàng loạt cái hôn tới tấp, từ trán đến chóp mũi, cánh môi, cằm cổ. Khi cảm giác ẩm ướt xuất hiện trên ngực, Mẫn Nhu liền bừng tỉnh, quần áo mình không biết từ khi nào đã bị Lục Thiếu Phàm cởi sạch, giữa hai người không có vật chắn khiến cô rất ngại ngùng.

Ngực Lục Thiếu Phàm vẫn còn bị quấn băng, Mẫn Nhu trong lúc mê loạn vẫn còn duy trì chút tính táo, né tránh nụ hôn của Lục Thiếu Phàm, rồi vỗ nhẹ lên vết thương của anh nói:

“Hôm nay không được, em lo vết thương của anh...”

Tới nay, Mẫn Nhu vẫn còn nhớ ánh mắt của vị bác sĩ trưởng khi nhìn cô, coi cô như oán phụ chưa thỏa mãn dục vọng cả ngày quấn lấy người chồng bị thương. Bây giờ nghĩ lại, cô cảm thấy ưu tư, huống chi hôm nay Lục Thiếu Phàm vẫn còn bệnh.

Nhưng Lục Thiếu Phàm không có ý dừng lại, từng nụ hôn ngày càng trở nên điên cuồng, ngón tay say mê vuốt ve da thịt trơn nhẵn mềm mại của cô, hơi thở nóng rực như lửa phả vào ngực cô khiến cô run lên, cúi đầu khẽ rên một tiếng.

“Bà xã, em đang lo lắng thể lực của anh sao?”

Tiếng cười khàn khàn của Lục Thiếu Phàm khiến cho cô vừa thẹn vừa giận, hai mắt mơ màng nhìn nụ cười quyến rũ của anh cùng với đôi mắt thâm thúy. Bên trong, nó ẩn chứa sự cưng chiều, yêu thương dành cho cô, nó cũng khiến cô không tự chủ đáp lại nhu cầu của anh.

“Yêu tinh!”

Bên trong phòng, phong cảnh kiều diễm, từng cơn sóng nóng hổi xua đi cái lạnh như băng của ngày, trên nệm âm thanh kiều mị ưm cùng tiếng đàn ông thô thấp đan xen vào nhau, lát sau căn phòng yên tĩnh trở lại chỉ có tiếng thở dồn dập của nam và nữ.

Mồ hôi ướt đẫm cả tóc dài, dư âm của cơn kích tình vẫn còn, Mẫn Nhu cả người vô lực co lại, bám chặt vào người Lục Thiếu Phàm, ánh mắt lưu chuyển toát lên vẻ phong tình và thỏa mãn.

“Thiếu Phàm, Thiếu Phàm..”

Cô lại một lần một lần nữa gọi tên anh, dường như đang xác nhận gì đó. Đáp lại cô là việc anh hôn cô càng sâu, cánh môi khiêu khích cánh môi sưng đỏ của cô, cùng với chiếc lưỡi thơm của cô dây dưa đuổi bắt, dùng hành động chứng minh sự quan trọng của cô đối với anh.

Cô không biết trận chiến thể lực này khi nào thì kết thúc. Khi tất cả chấm dứt, cô không thể nhấc nổi đầu ngón tay, hai mắt hé mở nhìn ánh tịch dương bên ngoài cửa sổ tắt dần, trong lòng oán hận. Nhưng cô nhìn Lục Thiếu Phàm thỏa mãn sung sướng ôm lấy mình, mọi lời nói đều biến thành tiếng thở dài.

Kết quả của việc của miệt mài quá độ là thể lực hao tổn, lại còn không sợ sét đánh mà đối diện với mọi loại ánh mắt khác thường của mọi người.

Lục Thiếu Phàm cười tự nhiên ôm lấy cô ngồi xuống ghế Lục gia, Mẫn Nhu lại phải chịu ánh mắt quan sát sâu xa của bà Lục, còn dì Mai lúc bước vào phòng khách thì len lén nhìn, chẳng lẽ cô và Lục Thiếu Phàm ban ngày làm chuyện xấu đã bị lộ.

“Ba, mẹ!”

Mẫn Nhu vừa quay đầu liền thấy Đậu Đậu đang được một cô bảo mẫu trẻ dẫn xuống. Đậu Đậu vừa nhìn thấy hai người thân mật ngồi bên nhau liền cao giọng gọi, vẻ mặt đắc chí, chạy tới hai người.

Tuy ngày hôm qua cô vừa gặp Đậu Đậu, nhưng lại có cảm giác cửu biệt cảm thán. Mẫn Nhu đưa tay đón lấy Đậu Đậu đang chạy tới. Chiếc miệng tròn tròn in vào má Mẫn Nhu, cô cũng hôn lên đôi gò má bụ bẫm kia.

“Đậu Đậu của chúng ta ngày càng đáng yêu nha!”

Hai cánh tay tròn trịa của Đậu Đậu quàng qua cổ Mẫn Nhu, gương mặt nhỏ mừng thầm, ngoan ngoãn rúc vào lòng Mẫn Nhu, cười khúc khích, hai chân ngắn đung đưa không để ý đôi chân mình đang đá vào quần tây của cha.

“Mẹ, Đậu Đậu tối qua muốn cùng mẹ ngủ nhưng bà nội nói không được. Vậy hôm nay, Đậu Đậu có thể ngủ cùng mẹ không?”

Đậu Đậu nũng nịu cầu khẩn khiến Mẫn Nhu không biết chống đỡ thế nào, đang tính đồng ý thì Lục Thiếu Phàm liền nghiêng người ôm Đậu Đậu từ bên Mẫn Nhu qua lòng mình, nhìn Đậu Đậu đang lên án, cười tủm tỉm vuốt chiếc đầu nhỏ, dạy bảo nói:

“Đậu Đậu là nam tử hán phải học ngủ một mình, bất cứ cô gái nào cũng không muốn làm bạn với một tiểu quỷ nhát gan”

“Ba ba gạt con!! Ba ba mỗi ngày đều ngủ chung với mẹ, mẹ cũng nguyện ý làm bạn với ba, Đậu Đậu không tin lời ba đâu!”

Đậu Đậu chu cái miệng nhỏ, bất mãn cất tiếng phản bác, cơ thể nhỏ bé không ngừng lay động trong lòng Lục Thiếu Phàm, hai cánh tay nhỏ nhắn hướng về phía Mẫn Nhu, nhìn Mẫn Nhu chỉ thiếu chút nữa không rơi lệ.

“Nếu Đậu Đậu đã thích mẹ như vậy thì ngủ với mẹ đi.”

Bên trong phòng khách, bà Lục đột nhiên mở miệng khiến hai mắt Lục Thiếu Phàm giựt giựt, Mẫn Nhu cũng khó hiểu nhìn bà Lục. Bà Lục ôn hòa mỉm cười nhìn gương mặt hào hứng của Đậu Đậu, không quên dặn dò nói:

“Sau này nếu ba cháu ban đêm mà giành mẹ với cháu thì Đậu Đậu liền nói với bà nội, bà nội sẽ mắng ba giúp Đậu Đậu.”

Mẫn Nhu mơ hồ đoán ra ý của bà Lục. Cô liếc mắt nhìn sắc mặt nhợt nhạt của Lục Thiếu Phàm, rồi lại nhìn chằm chằm ánh mắt vui vẻ rạo rực của Đậu Đậu, khẽ bật cười một tiếng, xem ra bà Lục đã không còn tin hai người nên an bài Đậu Đậu đến làm tiểu gián điệp.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/