Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! – Chương 017

Chap 17

Mẫn Nhu nhìn vào bên trong phòng thay quần áo, những bộ quần áo xa hoa rất đẹp, tất cả đều là trang phục thu đông của các nhãn hiệu nổi tiếng mới ra, Lục Thiếu Phàm vì cô làm những điều này mà cô lại không biết gì.

Mẫn Nhu chọn chiếc áo cánh dơi làm bằng kaki cùng chiếc quần jean bó sát, bên ngoài là chiếc áo khoác màu xanh, khi cô mang giày cao gót vào đứng trước gương, nhìn người con gái trong gương đến thất thần.

Gương mặt như họa, đôi mắt sáng lấp lánh như sao không ngừng chuyển động, da thịt trắng nõn chỉ chút chạm nhỏ sẽ bị sướt, ngũ quan xinh xắn mang theo sự quyến rũ của phụ nữ, cánh môi đỏ thắm, nụ cười như có như không.

Đây là cô sao?

Mẫn Nhu kéo khóe môi, người con gái trong gương cũng làm tương tự, hướng về phía cô dịu dàng nở nụ cười thẹn thùng cùng hai lúm đồng tiền, trong mắt ngập đầy hạnh phúc.

Ngón tay nhỏ chạm vào lớp kính đối diện lạnh như băng, cảm giác lạnh lẽo khiến cô hiểu ra rằng hạnh phúc bây giờ mới là thật, quay đầu bỏ đi mới nhận ra, những đau khổ Kỷ Mạch Hằng mang tới đã trở nên xa vời ngay cả cô vươn tay ra cũng không cách nào chạm vào.

Trong đầu hiện lên gương mặt lạnh lùng hoàn mỹ, Mẫn Nhu nhàn nhạt khẽ cong khóe miệng, hình ảnh từng khắc sâu trong lòng lại bị thời gian xóa mờ, dần dần ở trong lòng cô chỉ còn lại cái bóng mơ hồ.

Thì ra là trong lúc vô tình, Lục Thiếu Phàm đã tiến vào trí óc cô, công thành đoạt đất, chỉ vì anh mà lo lắng, chứ không phải vì một người đàn ông nào khác, chìm đắm trong bể khổ.

“Em thay xong chưa?”

Cửa phòng thay đồ bị đẩy ra, Mẫn Nhu ngây người, quay đầu lại nhìn vẻ mặt ôn nhã đầy ý cười của Lục Thiếu Phàm đứng ngay cửa.

Vẫn là gương mặt tuấn tú phi phàm của trước đây, lông mi dài đen như mực, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, đôi mắt đen lười biếng mở một nửa, lại giống như đang đang khắc sâu vào tâm trí cô, dù lau thế nào cũng không thể xóa đi ấn kí của anh.

Độ cong của môi không ngừng mở rộng, Mẫn Nhu xoay người, từng bước đi về phía anh, bàn tay nhỏ trắng trẻo tự nhiên quàng qua bàn tay Lục Thiếu Phàm, hành lông mi dày run lên như cánh bướm, nhìn anh cô dịu dàng nói: “Đi thôi.”

“Đợi đã.”

Mẫn Nhu dừng lại, nhìn trong tay Lục Thiếu Phàm cầm chiếc nón len màu trắng, khó hiểu nghiêng đầu, phía trên đầu liền bị một cái gì đó ấm áp bao lấy.

“Bà xã, như thế này sẽ đẹp hơn.”

Anh cúi dầu, dùng ánh mắt dịu dàng như tơ bao lấy cô từng vòng một, khóe môi nở nụ cười hài lòng với tác phẩm xuất sắc của mình tạo ra.

Khi hai người nắm tay nhau đi xuống lầu, ba người trên bàn cơm đều chú ý, Mẫn Nhu không tránh khỏi lo lắng hai má đỏ lên, xem ra hai người họ tới trễ.

Bà Lục khẽ nhướng mày, khóe mép cong lên, không nhìn đôi bích nhân lâu, cầm ly sữa trong tay đưa sang cho Đậu Đậu.

Lục Tranh Vanh mặc quân trang thẳm thớm, ăn bữa sáng, trên gương mặt ngăm đen vẫn nghiêm túc không hề có nụ cười, thấy hai vợ chồng cùng nhau xuống, chỉ ừ một tiếng, sau đó cũng không để tâm nhiều.

“Gia gia, mẹ, chào buổi sáng!”

Lục Thiếu Phàm dẫn Mẫn Nhu thong thả đến phòng ăn, sau dó chào hỏi bà Lục và Lục Tranh Vanh, Mẫn Nhu cũng không cam chịu rớt lại phía sau, điềm đạm nói:

“Gia gia, mẹ, buổi sáng tốt lành”

Ánh mắt bà Lục đảo qua gương mặt tươi cười của hai người, từ đầu cho đến đôi tay đang nắm chặt nhau, nhẹ nhàng gật đầu: “Mau ngồi xuống ăn sáng đi.”

Chờ hai người ngồi xuống, trên bàn ăn vang lên âm thánh oán thán của Đậu Đậu: “Bà nội, tối qua cha nói Đậu Đậu đái dầm nên không để cho Đậu Đậu và mẹ ngủ chung.”

Chiếc nĩa trong tay Mẫn Nhu thiếu chút nữa trợt khỏi tay, bánh bao để bên đĩa thiếu chút nữa rớt ra ngoài, Lục Thiếu Phàm ngồi bên cạnh lại như không có gì, thong dong ăn sáng, động tác thanh lao lịch sự lộ vẻ cao sang.

“Vậy sau này Đậu Đậu ngủ với bà được không?”

Bà Lục hiền lành dỗ dành Đậu Đậu, không ngờ Đậu Đậu dẩu miệng nhỏ lên, vẻ mặt tha thiết nhìn Mẫn Nhu ngồi đối diện, nghiêm túc nói: “Không, Đậu Đậu muốn nghe mẹ kể chuyện cổ tích, hơn nữa mẹ rất dễ lạnh, Đậu Đậu cũng muốn như ba, đè lên mẹ giúp mẹ sưởi ấm.”

“Khụ khụ.”

Mẫn Nhu không ngờ Đậu Đậu lại ngây thơ như thế, đem chuyện tối qua kể ra trước mặt mọi người, sữa vừa rót vào cổ họng không cẩn thận bị sắc, ho nhẹ, gương mặt nhỏ nhắn còn đỏ hơn cả cà chua, không biết là vì ai mà vừa khó chịu mà lúng túng.

“Em có sao không?”

Sau lưng, một bàn tay nhẹ vỗ, giọng nói ân cần thăm hỏi vang lên từ bên cạnh.

Mẫn Nhu ho khan, len lén trừng mắt nhìn người đầu sỏ gây ra chuyện đó, Lục Thiếu Phàm bàn quang xem như không thấy cô xấu hổ, vẻ mặt chân thành quan tâm cô, lần lượt rút lấy khăn giấy.

“Nếu không uống nước đi.”

Mẫn Nhu thẹn đỏ mặt, đỡ lấy ly nước uống một ngụm, miễn cưỡng không ho nữa, nhưng cũng không dám ngẩng đầu lên.

“Đậu Đậu, chuyện đái dầm không nên kể cho người khác nghe, nếu không trên mông Đậu Đậu sẽ mọc ra đuôi heo a!”

“Đậu Đậu không muốn có đuôi heo, Đậu Đậu không muốn thành trư bát giới.”

Nghe Lục Thiếu Phàm chỉ dạy Đậu Đậu từng bước, khóe miệng Mẫn Nhu kéo lên vẻ mặt đồng tình nhìn gương mặt tội nghiệp bụ bẫm của Đậu Đậu nước mắt lưng tròng, trong lòng cảm thán vô cùng: Ngay cả trẻ con cũng không tha.

“Chủ tịch Mao cũng từng nói, nhiều người lực lượng đông đảo, hai đứa nếu đã kết hôn thì sớm sinh con đi.”

Lục Tranh Vanh đột nhiên để đũa xuống, ánh mắt nghiêm nghị quét qua Lục Thiếu Phàm và Mẫn Nhu, vẻ mặt nghiêm túc, lời nói giống như hạ lệnh.

Mẫn Nhu cúi đầu đủ thấp, hôm nay mặt mũi cô coi như vứt sạch, mà người khởi đầu tất cả những chuyện này trước sau vẫn duy trì dáng vẻ bình thản không hề sợ sét đánh.

“Đừng nói với ông gì mà thế giới của hai người trẻ tuổi, tất cả đều là nói bậy!”

Lục lão gia vẻ mặt răn dạy hậu bối cực kì nghiêm khắc, uy nghiêm mười phần khiến cho Mẫn Nhu không biết nên nói gì để đỡ lấy, chẳng lẽ thật sự nói: “Được, gia gia, bọn cháu sẽ sinh ngay.”

Tối qua hai người họ cũng không thực thi biện pháp an toàn, mồ hôi Mẫn Nhu túa ra, không phải tốt thế chứ thật sự trúng thưởng sao!

“Thật ra thì, cháu vẫn tò mò, gia gia lúc mấy tuổi thì có chú út Cảnh Hoằng.”

Lục Thiếu Phàm tò mò hỏi, cũng thành công khơi dậy sự tò mò của Mẫn Nhu, không khỏi ngừng tay nghi hoặc nhìn Lục Tranh Vanh, lại chỉ thấy sự cứng ngắc và bối rối hiện ra, nhưng ngay tức khắc trở nên nghiêm nghị, trừng mắt nhìn đôi vợ chồng lạnh lùng nói: “Đây là việc cơ mật, không thể trả lời.”

Mẫn Nhu bị cơn giận của Lục lão gia làm cho hoảng hốt, không dám một mình đối đầu với ông ấy, ngoan ngoãn cúi đầu dùng cơm.

“Mọi người ăn đi, ta no rồi!”

Lục Tranh Vanh buông đũa, sau đó đẩy ghế đứng lên, vẻ mặt kín bưng, thẳng lưng hai tay chắp đằng sau, uy nghiêm vạn phần đi về thư phòng.

Chẳng lẽ ông ấy xấu hổ?

Mẫn Nhu từ từ nuốt bánh bao, đôi mắt nghi vấn nhìn Lục Thiếu Phàm, người đó vừa nhìn thấy ánh mắt chăm chú của cô liền cười nhẹ, không hề có lời giải đáp cho sự nghi hoặc của cô.

“Gia gia nói cũng đúng, hai đứa còn trẻ thì mau sinh một đứa, Đậu Đậu cũng sẽ có bạn.”

Mẫn Nhu không ngờ ngay cả bà Lục cũng có ý này, vừa ngẩng đầu liền nhận lấy đôi mắt mong mỏi của bà Lục, hiền từ đến mức có thể nhìn thấy đứa cháu đích tôn tương lai.

“Mẹ, những chuyện này nên thuận theo tự nhiên, muốn cũng không được.”

Lục Thiếu Phàm dùng xong cơm, vừa lau miệng vừa từ từ đánh thái cực quyền với bà Lục, đem chuyện không muốn sinh con sớm đổ lên đầu thiên mệnh.

Bà Lục lau sạch vết bẩn trên mặt Đậu Đậu, bất đắc dĩ nhìn Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm: “Hai đứa không muốn sinh con bây giờ, mẹ cũng không ép, đành thuận theo tự nhiên vậy.”

Hôm qua Mẫn Nhu đã hứa với Đậu Đậu sẽ đưa nó đi nhà trẻ, Lục Thiếu Phàm thì phải đi làm nên tiện thể chở hai người đi.

Sau khi rời khỏi cửa, bà Lục dặn Mẫn Nhu nói: “Sau khi đưa Đậu Đậu tới nhà trẻ thì tới căn hộ của con sắp xếp đồ đạc, hai đứa bàn bạc với nhau về nhà ở đi.”

Không thể phủ nhận, bà Lục là người mẹ thấu tình đạt lý, vì Lục Thiếu Phàm kiên trì nên bà cũng đã chấp nhận cô, không phải như ai đó trước mặt thì thế này sau thì thế kia, điểm này nếu đem so sánh với bà Kỷ thì thật khác nhau một trời một vực.

Mẫn Nhu lễ phép cười gật đầu, đem cặp của Đậu Đậu để vào xe, sau đó mới ngồi qua, lúc đóng cửa xe không quên chào bà Lục: “Mẹ con đi.”

“Đi đường cẩn thận”- Bà Lục cười nhã nhặn, đứng ở cửa, nhìn họ rời đi.

Lục Thiếu Phàm thắt dây an toàn, mở động cơ nhìn vợ và con ngồi cạnh, trong mắt bao phủ một vầng sáng ấm áp.

Đột nhiên Mẫn Nhu nhíu lông mày, nghiêng tai giống như lắng nghe gì đó, Đậu Đậu cũng tò mò vểnh tai lên, đôi mắt đen lay chuyển.

“Sao thế?”

Mẫn Nhu nhìn Lục Thiếu Phàm hỏi thăm, đôi môi đỏ mọng nhếch lên, đôi mắt đẹp hiện lên vẻ nghi ngờ nhỏ: “Hình như có người gọi, nhưng lại như không phải.”

Lục Thiếu Phàm chợt nhíu mày, đạp ga, xe thể thao bay đi rời khỏi Lục gia, khóe mắt liếc nhìn qua kính chiếc hậu đang phản chiếu bóng người mặc đồ xanh, bên môi không kiềm được nở nụ cười quỷ dị.

“Cha, cha cẩn thận một chút!”

Lúc bà Lục quay người lại thấy Lục Tranh Vanh nổi giận đùng đùng chạy tới, trong tay cầm quân côn, tức sùi bọt mép, hai lỗ mũi thở phì phò, đôi mắt tóe lửa nhìn chiếc xe thể thao xa dần.

“Thằng cháu bất hiếu, trong bụng toàn ý nghĩ sấu xa, ngay cả gia gia mà cũng dám nói dối!”

Gương mặt Lục Tranh Vanh thoáng lên nét già nua ngại ngùng, buồn bực nói: “Nó biết rõ ta mấy tuổi, Cảnh Hoằng mấy tuổi còn cố hỏi, thằng cháu bất hiếu.”

Xe đi vào khu trung tâm tấp nập, Mẫn Nhu nhìn mọi thứ liền thấy một số căn nhà màu hồng phía trên vẽ nhân vật hoạt hình, có lẽ là chỗ học của Đậu Đậu.

“Để em đưa Đậu Đậu vào, anh đi làm đi.”

Mẫn Nhu chỉnh sửa quần áo giúp Đậu Đậu, ôm vào lòng, chuẩn bị xuống xe thì bị cánh tay Lục Thiếu Phàm kéo lại, lúc quay đầu lại trên trán đã có nụ hôn đáp xuống.

Hai gò má trắng nõn của Mẫn Nhu lập tức đỏ ửng, ngượng ngùng nhìn về phía Lục Thiếu Phàm, anh chỉ thản nhiên cười, ánh mắt lưu luyến yêu thương để lên người cô.

“Đậu Đậu cũng muốn được hôn.”

Đậu Đậu ngẩng gương mặt bụ bẫm của mình lên, chu cái miệng nhỏ, bất mãn la lên.

Lục Thiếu Phàm kéo khóe miệng nghiêng người, giữ lấy gương mặt tròn của Đậu Đậu, yêu thương hôn lên đầu Đậu Đậu: “Đậu Đậu đến trường ngoan biết không?”

“Dạ.”

Bởi vì có Đậu Đậu nên không khí trong xe hết sức ấm áp và thoải mái, Mẫn Nhu im lặng nhìn Đậu Đậu gật đầu, rồi nói với Lục Thiếu Phàm: “Mẹ lúc nãy nói chúng ta dọn về nhà, ý anh thế nào?”

Lục Thiếu Phàm nhìn vào mắt cô, vẫn là cảm giác dịu dàng quen thuộc,giống như nụ cười của anh đã in vào lòng cô, trước câu hỏi của cô anh không hề gia trưởng, chỉ dịu dàng nói: “Em muốn ở đâu thì chúng ta ở đó.”

Trong đầu Mẫn Nhu nhớ tới căn phòng ngủ tinh tế được trang trí hoành tráng, Mẫn Nhu hiểu, tuy rằng Lục Thiếu Phàm không miễn cưỡng cô, nhưng anh chắc hẳn hi vọng cô sẽ cùng với Lục gia sống chung.

Mẫn Nhu dời mắt đi, tựa như đang suy tư lại như đanh tính toán gì đó, sao đó giảo hoạt cười một tiếng: “Em thích ở trong phòng ngủ lớn lằm bằng gỗ Ngọc Đàn.”

Lục Thiếu Phàm cười khẽ, vươn tay xoa nhẹ tóc dài cô, giữa hàng lông mày biểu hiện vẻ cưng chiều cô.

“Đi đi.”

Mẫn Nhu hai mắt thẹn thùng, ôm Đậu Đậu mở cửa xe bước xuống, gió lạnh phất qua gương mặt nhưng cô không hề thấy khó chịu, gương mặt nhỏ nhắn sáng rực nở nụ cười hạnh phúc.

“Mẹ, để Đậu Đậu xuống, con có thể tự đi mà.”

“Được, vậy mẹ dắt Đậu Đậu đi.”

Bên lề đường, một cô gái xinh đẹp dắt theo một đứa bé trai xinh xắn như tiên đồng, chầm chậm bước đi, giọng nói non nớt thỉnh thoảng thu hút sự chú ý của người đi đường, cùng ánh mắt hâm mộ của họ.

“Mẹ, Leng Keng nói cha và mẹ bạn ấy đều dẫn bạn ấy đến khi vui chơi, Đậu Đậu cũng muốn đi.”

“Được a, khi cha rảnh rỗi chúng ta sẽ đi.”

“Mẹ, Leng keng nói mẹ của bạn ấy mỗi ngày đều làm đồ ăn cho bạn ấy, Đậu Đậu cũng thích.”

“Vậy để hôm nay mẹ về nhà nấu cho Đậu Đậu ăn được không!”

“Được ạ, được ạ.”

Cúi đầu nhìn dáng vẻ hân hoan của Đậu Đậu, Mẫn Nhu vui mừng cong môi, ánh mắt quay lại nhìn, chiếc xe Lamborghini quen thuộc vẫn dừng tại chỗ, cô tuy không nhìn rõ vẻ mặt của người đàn ông nhưng có thể đoán được, trong mắt anh đầy sự dịu dàng.

Hít thở luồng không khí trong lành, trên mặt Mẫn Nhu nở nụ cười ngọt ngào, dắt Đậu Đậu đi, bước chân càng thêm nhẹ nhàng.

Vừa vào nhà trẻ, Đậu Đậu liền kéo Mẫn Nhu vào phòng học, đôi chân nhỏ nhắn bước nhanh, Mẫn Nhu có thể nhìn thấy sự đắc ý và vui vẻ trên mặt Đậu Đậu.

Bên trong phòng học, xung quanh đều những đứa trẻ trạc tuổi Đậu Đậu, cũng đang chơi đồ chơi, một cô giáo trẻ tuổi cũng ngồi trông những đứa trẻ.

Mẫn Nhu bị Đậu Đậu kéo vào phòng, rõ ràng cô giáo thấy Mẫn Nhu, hơi ngẩn người, nhưng lúc nhìn thấy Đậu Đậu đi bên cạnh Mẫn Nhu, hiểu rõ cười

“Đây là mẹ của mình.”

Âm Thanh non nớt vang dội trong phòng học, thu hút sự chú ý của những đứa trẻ khác, Đậu Đậu như tìm được vật quý kéo Mẫn Nhu đến trước mặt cô, cười híp mắt: “Cô Dương, đây là mẹ của Đậu Đậu.”

Mẫn Nhu hướng về cô giáo Dương gật đầu: “Cô giáo Dương, xin chào, tôi là mẹ của Đậu Đậu.”

Khoảng cách gần lại, cô Dương nhìn rõ Mẫn Nhu trong mắt lóe lên tia hâm mộ, nhưng tia nghi ngờ trong lòng cũng dâng lên, Mẫn Nhu hiểu đó là gì, không nói thêm nữa ngồi xổm xuống, ôm Đậu Đậu dịu dàng nói: “Đậu Đậu, mẹ về trước, lúc tan học mẹ sẽ đón Đậu Đậu có được không?”

“Dạ.”

Đậu Đậu ôm lấy cổ Mẫn Nhu, cười khanh khách, hai môi mũm mĩm hôn mạnh lên má Mẫn Nhu.

“Đậu Đậu, Leng keng đang đợi con đó, mau đi đi.”

Cô giáo Dương thúc giục để cho Đậu Đậu buông Mẫn Nhu ra, cẩn thận đi về phía một người bạn nhỏ mũm mĩm.

Mẫn Nhu yêu thương nhìn Đậu Đậu, đứng dậy bỏ đi, nhưng cô giáo Dương lại gọi lại, do dự không biết mở miệng thế nào, chỉ nhìn cô chằm chằm.

“Cô Dương, có chuyện gì sao?”

Mẫn Nhu cười một tiếng, lịch sự hỏi, gương mặt cô Dương thoáng đỏ cẩn trọng nhìn cô, ngượng ngập nói: “Tôi chỉ thấy mẹ của Đậu Đậu rất giống một nữ diễn viên, có thể nói là giống như đúc.”

Trước sự suy đoán của cô Dương Mẫn Nhu bật cười, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ kinh ngạc: “Cô Dương cũng thấy vậy sao? Tôi cũng cảm thấy mình và người tên Mẫn Nhu gì đó quả thật giống nhau, mấy hôm trước chồng tôi còn tưởng tôi được lên tivi.”

Cô Dương lúng túng kéo miệng, không đến gần Mẫn Nhu nữa, Mẫn Nhu mừng rỡ cảm thấy nhẹ nhõm, sau khi tạm biệt Đậu Đậu thì ra khỏi nhà trẻ.

Buổi sáng tám giờ làm giờ cao điểm, bất luận là lòng đường hay vỉa hè đều hối hả, từng chiếc xe đi qua như nước, người đến người đi.

Mẫn Nhu đeo túi lên, mang mắt kính vào, chiếc giày cao gót thong thả bước đi, một mình đi giữa đường phố náo nhiệt.

“Bên kia điện thoại vẫn là giọng nói lạnh lùng của anh. Em không dám mở miệng, vẫn cẩn trọng dù không phải không biết kết cục.”

Giai điệu quen thuộc vang lên, Mẫn Nhu dừng chân ngẩng đầu nhìn tòa cao ốc đang phát hình của bộ phim “Xa nhau” cùng với nhạc nền quen thuộc, nhớ tới lời bà Lục nói tối qua, Mẫn Nhu cho tay vào túi nắm chặt lấy điện thoại.

“Chân Ni mình có việc muốn cùng cậu thương lượng.”

Mẫn Nhu gọi Chân Ni khiến Chân Ni sửng sốt, dù sao cô cảm thấy Chân Ni cũng có quyền biết quyết định của cô.

“Nhu, mấy ngày qua cậu và Lục Thiếu Phàm thuận lợi không? Bên công ty có rất nhiều hoạt động đề xuất cậu tham gia, cậu mau chọn lấy một cái.”

Giọng nói đầy hưng phấn tha thiết của Chân Ni khiến Mẫn Nhu không thể mở miệng nói quyết định của mình, ba năm qua Chân Ni đều quan tâm chăm sóc cô, bây giờ chính miệng nói bản thân muốn rút khỏi làng giải trí chẳng khác nào khiến Chân Ni mất việc

“Chân Ni…”

Trù trừ mở miệng, bên tai Mẫn Nhu vang lên tiếng còi xe chói tai, theo bản năng quay đầu lại, ánh đèn sáng lóa đập vào mắt, tầm nhìn mơ hồ, tín hiệu báo nguy hiểm không ngừng tới gần.

Cơ thể như bị đóng đinh tại chỗ, bên trong là giọng nói lo lắng của Chân Ni nhưng cô lại không nghe thấy, chỉ biết trơ mắt nhìn chiếc xe lao thẳng về phía mình, tiếng còi xe cảnh sát như một tiếng sét nổ tung khiến cho cát bụi bay tứ tung còn cô chìm đắm trong thế giới mờ mịt.

Thắt lưng cảm giác nặng nề, một lực đạo mãnh mẽ khiến cô thoát khỏi đường, xoay tròn đầu đập xuống đường, không nhịn được kêu đau một tiếng.

Những chiếc xe vội vàng chạy qua sát cô, hai mắt Mẫn Nhu bắt đầu rõ ràng lại, hít thở một mùi nước hoa thoang thoảng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/