Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! – Chương 007 phần 1

Chap 7

Lục Thiếu Phàm lo lắng nhắc nhở nhưng cũng không kịp, lúc hai mắt Mẫn Nhu nhắm lại thì anh vội vàng vọt vào phòng tắm.

“Phù phù!”

Bọt nước bắn tung tóe làm ướt cả một phần lớn nền gạch, bên trong bồn lại là một cảnh kiều diễm khác.

Cả cơ thể Lục Thiếu Phàm cúi xuống một tay chống vào phía trên thành bồn tắm tay còn lại giữ lấy đầu Mẫn Nhu đang hạ xuống, không để cô bị va đập.

Mẫn Nhu uống liền mấy ngụm nước, không chịu nổi ho khan vài tiếng, hai bàn tay trắng nõn bấu chặt lấy cổ Lục Thiếu Phàm như muốn tìm kiếm điểm tựa, không để bản thân rơi thẳng xuống nước.

Chiếc khăn tắm ở tay cô đã không cánh mày bay, bọt nước thưa thớt không thể che đi cơ thể trần trụi bóng loáng của cô.

Mẫn Nhu dần dần quen với cảm giác bị sặc nước, đột nhiên cô phát hiện gì đó, ở dưới nước là cơ thể không có mảnh vải che thân của mình. Hai mắt xinh xắn trợn to, buông Lục Thiếu Phàm ra, sợ hãi dùng tay che đi cảnh xuân trước ngực.

Cơ thể với những đường cong lồi lõm trầm mình trong nước, mái tóc quăn đen nhánh; từng giọt nước không ngừng rớt xuống cổ tay anh, tựa như có lửa, mỗi lần rớt xuống đều như bị bỏng.

Lục Thiếu Phàm nhìn gương mặt bối rối xấu hổ ảo não kia, yết hầu giật giật, không nói gì, ánh mắt lo lắng dần dần tối sầm, càng lúc càng trở nên sâu thẳm khó dò.

Mẫn Nhu nhìn vào mắt Lục Thiếu Phàm, vẻ mặt sợ hãi nhưng lại toát lên vẻ quyến rũ xinh đẹp hấp dẫn, dáng vẻ ngượng ngùng khiến người ta càng rung động…

“Lục Thiếu Phàm…”

Giọng Mẫn Nhu run run, tim đập nhanh giống như muốn nhảy khỏi lồng ngực, vội vàng muốn né tránh ánh nhìn nóng bỏng của Lục Thiếu Phàm.

Lục Thiếu Phàm cúi thấp người rồi chậm rãi tiến vào trong bồn tắm lớn, dòng nước ấm khiến áo sơ mi anh ướt đẫm dán chặt vào cơ thể để lộ từng đường tuyệt mỹ.

Một tay anh vẫn giữ lấy sau đầu cô, tay còn lại rút khỏi bồn tắm, vòng sau lưng cô khiến cô cùng mình ngồi giữa bồn tắm.

Lớp áo sơ mi cẳn bản không có tác dụng ngăn cản, Mẫn Nhu mở to mắt nhìn lồng ngực rõ ràng của Lục Thiếu Phàm, hoàn mỹ không tìm thấy chút tì vết, anh cúi người từng chút một tiếp xúc với cơ thể cô, khiến cô sợ hãi run lên.

“Lục …”

Mẫn Nhu cả người chấn động mạnh, quên cả việc phải đẩy Lục Thiếu Phàm ra, thẫn thờ áp sát vào ngực anh, đôi môi kinh ngạc hé mở mặc cho cánh môi của anh tùy ý dán lên đôi môi đỏ mọng trơn bóng của cô.

Bốn mắt nhìn nhau, Mẫn Nhu kinh ngạc nhìn chằm chằm Lục Thiếu Phàm, đôi mắt nhánh thâm thúy của anh lóe lên tia cười nhạt rồi từ từ nhắm lại, hàng lông mi quét qua mặt cô tựa như lông vũ khiến cho cô ngứa ngáy trong lòng.

Loại cảm giác này thật kì diệu nhưng cũng thật tệ!! Nó khiến cô vừa lo sợ lại bất an muốn thoát khỏi lòng anh!.

Phía trên môi cô có vật gì đó mềm mại đang liếm nhẹ theo hình môi, một vòng lại một vòng nữa, qua lại chà xát liên tục

Cơ thể ngâm trong nước nóng rang, ngay cả mặt cũng như bị lửa thiêu cháy, Mẫn Nhu không chịu được vươn chiếc lưỡi đinh hương liếm liếm thì càng khiến cho đôi môi trở nên bỏng rát.

Nhưng chưa kịp chạm vào vành môi thì một luồng sức mạnh đã khóe chặt chiếc lưỡi của cô. Khi cô muốn ngăn cản đi cảm giác bất an thì có thứ gì đó chui vào miệng, như có như không chạm vào miệng cô.

“Ư..”

Tiếng rên rĩ nho nhỏ như một luồng kích thích, Lục Thiếu Phàm đỡ lấy đầu Mẫn Nhu ép xuống, đầu lưỡi ấm áp mềm mại bắt đầu tìm kiếm chiếc lưỡi đang chạy trốn lung tung của cô, nước bọt ngọt ngào trao đổi qua lại, điên cuồng kích thích lí trí của cô.

Hô hấp của Lục Thiếu Phàm càng thêm nặng nề, hơi thở nóng hổi như lửa phả vào gương mặt đỏ bừng của cô, khiến cho trái tim cô càng hỗn loạn nhảy cẫng lên vừa khẩn trương lại bất an.

Bàn tay thon dài đặt phía sau lưng bóng loáng nhẹ nhàng vuốt ve, cảm nhận sự tiếp xúc da thịt, tiếng than nhẹ từ nơi tiếp hợp giữa hai môi tràn ra.

Nước ấm dần dần lạnh, cơ thể cô lại nóng như lửa, hai mắt mơ màn nhìn trần nhà màu trắng, vô số luồng sáng bùng nổ trong đầu, cố gắng đón lấy chút lý trí còn sót lại.

Cô như bị dọa nạt, cố sức co người lại, thế nhưng anh không đồng ý, nhẹ đè trên người cô khiến cho cô hoàn toàn bại lộ phía dưới anh.

Một luồng hơi lạnh lẽo tựa như băng tập trung trên bộ ngực mềm mại của cô, Mẫn Nhu giật mình, trong cơ thể bắt đầu nhen nhóm một luồng cảm xúc vừa quen vừa kích thích, sự kích thích này bị Lục Thiếu Phàm tạo ra rất mạnh giống như muốn hạ gục cô, muốn cô mãi mãi trầm luân

Bên tai hơi thở của đàn ông dồn dập khiến cô bừng tỉnh ý thức, lần thứ nhất tránh khỏi đôi môi của anh, đầu ngửa ra sau, hai tay dùng sức đẩy.

“Lục Thiếu Phàm..”

Đừng như vậy…

Bàn tay anh nhẹ nhàng đặt trước ngực cùng cô trầm luân trong cảm xúc, đôi môi rời khỏi cánh môi sưng đỏ, đôi mắt đen như đang có lửa thiêu nhìn vào hai mắt đang lấp lánh nước của cô, khàn giọng dụ dỗ:

“Đừng sợ..”

Cô như đóa hỏa liên rực rỡ lẳng lơ, khi được anh sủng ái thì nở rộ toát lên vẻ quyến rũ khiến anh bị mê hoặc không thể thoát ra được

Nụ hôn của anh lại hạ xuống, lướt xuống dưới, dừng ở trên xương quai xanh của cô và làn da thịt trắng nõn nóng bỏng.

Không muốn..

Mẫn Nhu cảm thấy trời đất rung chuyển, trước sự dịu dàng của Lục Thiếu Phàm, cơ thể cô không ngừng run rẩy, từ khóe mắt rơi xuống giọt nước mắt trong veo.

Giữa cô và Lục Thiếu Phàm vẫn chưa thân mật tới mức đó, làm ra chuyện này hoàn toàn là do dục vọng sai khiến, không, không thể…

Lúc cô muốn phản kháng, trong đầu lại xuất hiện một giọng nói khác, mê hoặc ý thức hỗn loạn trong cô: “Hai người là vợ chồng, chuyện như vậy là thiên kinh địa nghĩa, hãy chấp nhận đi.”

Cả người cô trước sự vuốt ve của anh mà mất đi sức lực, mềm mại tựa vào ngực anh, phía dưới bụng cô có thể nhận thấy dục vọng cứng rắn của anh, khát vọng như vậy khiến miệng cô đắng nghét khô khốc, không biết phải làm thế nào, từng đợt sóng từng xa lạ điên cuồng tràn vào não.

“Em không muốn.”

Khi tất cả mọi sợ hãi đều tập trung lên đại não, cô dùng toàn bộ sức lực liều mạng đẩy Lục Thiếu Phàm, không quan tâm đến anh có khống chế nổi dục vọng không, vội vàng che đậy cơ thể, sợ hãi nhìn vẻ chật vật của Lục Thiếu Phàm khi bị cự tuyệt.

Do lực đẩy Mẫn Nhu khá mạnh, Lục Thiếu Phàm rời khỏi bồn tắm, ngưng tất cả hành động đứng sang bên, áo xốc xếch, ngay cả chiếc áo sơ mi ướt nhẹp cũng chỉ còn hai nút áo đóng lại, lồng ngực trắng bại lộ giữa không khí

Đôi mắt đen nhuốm đầy dục vọng, bình tĩnh quan sát Mẫn Nhu như muốn thiêu cháy cô thành tro.

Vẻ mặt Mẫn Nhu hoảng sợ, nhìn gương mặt lành lạnh và dáng vẻ chật vật của Lục Thiếu Phàm, nói không nên lời nào, chỉ có áy náy và xấu hổ.

Cô là vợ anh, cô không quên nhưng cô không thể chấp nhận được khi sự hiểu biết giữa hai người còn quá ít mà đã xảy ra quan hệ.

Cô sợ hãi, sợ hãi nếu giao bản thân cho Lục Thiếu Phàm, sau đó kết quả đối lấy chỉ làm cô hối hận vì chút xúc động của mình.

Đôi mắt đầy kháng cự cụp xuống, Mẫn Nhu không biết nên đối mặt thế nào với Lục Thiếu Phàm, sợ anh sẽ giận và thất vọng, sợ anh vì sự cự tuyệt mà không quan tâm cô.

Hoặc ngay cả chính cô cũng không rõ, từ lúc nào Lục Thiếu Phàm đối với cô đã không còn là có cũng được mà không có cũng không sao.

Trong phòng khách tiếng chuông điện thoại vang lên, sự ham muốn trong mắt Lục Thiếu Phàm từ từ lui đi. Trước ánh mắt sợ hãi áy náy của Mẫn Nhu anh rất đau lòng, bất đắc dĩ thở dài, cầm chiếc khăn tắm vừa rớt xuống đất đắp lên trên cơ thể lạnh như băng của cô.

Dịu dàng vuốt ve hai gò má của cô, giọng nói khàn khàn hấp dẫn vang lên: “Anh đi nghe điện thoại.”

Nhìn anh cả người ướt nhẹp rời khỏi phòng tắm, Mẫn Nhu yếu ớt tựa vào bên trong bồn, trước ngực toàn ấn kí màu đỏ, trong lòng nói không ra cảm xúc.

Mặc xong áo ngủ, Mẫn Nhu trù trừ ở trong phòng tắm rất lâu mới mở cửa, nhìn xung quanh một lần rồi đi ra ngoài.

Lục Thiếu Phàm không có trong phòng khách, Mẫn Nhu có chút bận tâm ngượng ngùng đi trước cửa, nhìn thấy vẫn có giày da đặt trên kệ mới thả lỏng.

Lục Thiếu Phàm vẫn ở lại, không tức giận bỏ đi trong khi cô lại cự tuyệt anh. Mẫn Nhu cắn đôi môi sưng đỏ, nghẹn ngào đi vào phòng khách. Thật ra cô cũng không muốn thế nhưng do nó xảy ra quá nhanh. Bàn tay nắm lại buông ra, ảo não thở dài ngồi xuống ghế salon.

Trong căn hộ có tiếng mở cửa phòng, trái tim Mẫn Nhu lại đập mạnh, hấp tấp quay đầu lại.

Lục Thiếu Phàm đã thay xong bộ quần áo màu trắng ngà, quần màu vàng nhạt, nhưng tóc vẫn còn ướt. Phía sau anh là nhà bếp, khi bước ra trên tay bưng hai cái dĩa, đôi mắt thanh nhuận nhìn về phía Mẫn Nhu.

“Lại đây ăn cơm.”

Suốt hai mươi bốn năm trước khi gặp Lục Thiếu Phàm, cô không biết cái gì gọi là hạnh phúc là được quý trọng; khi cuộc sống cô xuất hiện người đàn ông này, cô mới hiểu, những thứ mình muốn rất đơn giản.

Ngoan ngoãn đi theo anh đến trước bàn ăn, nhìn Lục Thiếu Phàm đặt dĩa xuống trước mặt, là mì xào vừa làm xong nhưng lại đen thùi lùi, chứng tỏ người này thật ra không biết nấu nướng.

Mọi bối rối xấu hổ đều bị cảm giác ấm áp thay thế, Mẫn Nhu hạnh phúc mỉm cười, cầm lấy chiếc đũa vùi đầu vào ăn.

Vị chua mặn ngập trong khoang miệng, mùi tiêu đen, dầu mỡ vẫn thoang thoảng trong khí, trên bàn tiếng đũa chua chát đặt xuống, Mẫn Nhu liền ngẩng đầu, chỉ thấy Lục Thiếu Phàm dùng vẻ mặt ghét bỏ nhìn bữa tối do mình làm.

“Rất khó ăn, đổ đi.”

Lục Thiếu Phàm muốn cầm lấy dĩa của Mẫn Nhu lại bị cô dùng tay ngăn cản. Cô ngửa đầu nở nụ cười nhìn anh, có thể thấy trên gương mặt anh đầy vẻ đưa đám, đem thứ trước mặt bỏ vào miệng nuốt xuống, sau đó cong môi, cười rực rỡ.

“Không hề khó ăn, chẳng qua hơi mặn.”

Tuy khó ăn nhưng vẫn có thể nuốt xuống, cô không hề chê bai, còn dùng giọng nói nghiêm túc. Nếu không phải anh đã thử qua, thì sẽ bị cô lừa, cho rằng mình là thần bếp.

Nhìn cô tính gắp đũa thứ hai, Lục Thiếu Phàm liền dùng tay bắt lấy cổ tay cô, ngăn cản.

Trước ánh mắt kiên quyết của cô, Lục Thiếu Phàm nhẹ nhàng thở dài, cầm lấy đôi đũa giữa ngón tay cô, ôn nhu nói: “Rõ ràng rất khó ăn, đừng miễn cưỡng nữa.”

“Không đâu!”- Mẫn Nhu chăm chú nhìn gương mặt tuấn nhã của Lục Thiếu Phàm, nhận ra trong mắt ẩn chứa nhu tình khoang dung liền bĩu môi, vươn người muốn giật lấy chiếc đũa. “Lần đầu tiên có người nấu cơm cho em ăn, em muốn ăn cho hết.”

Lục Thiếu Phàm không chịu đem chiếc đũa trả lại cho cô, ngay cả dĩa cũng đẩy sang bên khiến cô bất mãn kêu la:

“Lục Thiếu Phàm, anh thật là lãng phí!”

Lục Thiếu Phàm cưng chiều nhìn cô hờn dỗi liếc anh một cái, đôi môi khẽ xong, cúi người ôm lấy cô vào lòng, không quan tâm cô đang tức giận, nhẹ nhàng đặt lên vầng trán cô một nụ hôn

Anh nói: “Mẫn Nhu, xem ra anh đã lấy đúng người”

Cô nói: “Lục Thiếu Phàm, chẳng lẽ anh nhận ra mình cưới nhầm người nên muốn rút lui sao?”

“Ha, ha…”

Lục Thiếu Phàm vui vẻ cười ra tiếng, càng dùng sức ôm lấy cô, cằm dưới tựa vào đỉnh đầu của cô, yêu thương vuốt ve.

“Lục Thiếu Phàm?”- Cô khẽ gọi.

“Ừ?”

“Anh lau miệng chưa?”- Cô rời khỏi ngực anh, ngửa đầu tò mò nhìn đôi môi sáng bóng của anh.

Lục Thiếu Phàm khó hiểu nhíu mày, gật đầu rõ ràng.

“Vậy anh nên đi tắm đi. Nếu không em muốn vào rửa mặt!”

Nhìn Mẫn Nhu làm nũng oán trách, ngón tay trắng chỉ chỉ vào cái trán dính dầu mỡ, Lục Thiếu Phàm buồn cười thở hắt, ôm lấy cổ cô, không ngần ngại nói.

“Cùng lắm anh cho em hôn lại, không phải huề nhau sao?”

Trong chớp mắt Mẫn Nhu trở nên im lặng, nhẹ nhàng thoải mái tựa người vào lòng Lục Thiếu Phàm, hai gò má ửng hồng, mạnh miệng nói: “Suy nghĩ hay thật!”

Hai người nhẹ nhàng ôm lấy nhau, hai trái tim không còn xa cách.

“Lục Thiếu Phàm?”

“Ừ”

“Tối mai chúng ta về nhà ăn cơm đi.”

Lục Thiếu Phàm cúi đầu, nhìn thấy đôi mắt đẹp trong sáng như ánh trăng, tỏa ra hào quang không khỏi ngẩn người, trên gương mặt tuấn tú nở nụ cười, bóp chặt chóp mũi cô.

“Vậy Lục phu nhân tự mình xuống bếp sao?”

Lục phu nhân? Thì ra cô đã là Lục phu nhân!!… Ha ha…

Đắc ý nhướng lông mày, Mẫn Nhu kiêu ngạo hất cằm, nghạo nghễ nhìn Lục Thiếu Phàm” “Sao, không tin tài nấu nướng của em?”

“Không phải không tin mà là thụ sủng nhược kinh!! Lục phu nhân!”

Lồng ngực Lục Thiếu Phàm rất mát mẻ mang theo mùi hương thoảng thoảng, làm cho cô không khỏi bị hấp dẫn, muốn ỷ lại không muốn rời đi.

Cọ cọ hai má vào ngực anh, cô buồn buồn hỏi: “Thế Lục thị trưởng, anh muốn ăn món ngon gì đây?”

“Chỉ cần không phải là thịt bò bít tết là được.”

Giọng nói êm dịu nhưng lại như một cái gai đâm vào ngực cô, khiến nó nhức nhối nhưng cũng không đau đớn, Mẫn Nhu nhắm mắt lại, vùi sâu vào ngực anh, hai tay tìm kiếm điểm tựa, vòng lấy hông anh, nhỏ giọng thì thầm: “Được, sau này em không làm thịt bò bít tết!”

Buổi tối, hai người giống như cặp vợ chồng già, nằm trên giường nhưng không làm gì cả. Có thể chuyện xảy ra trong nhà tắm đã để lại cho cô một nỗi ám ảnh, cô vẫn tựa vào tường mà ngủ, Lục Thiếu Phàm vẫn duy trì khoảng cách nhất định.

Sau lưng vài tiếng xột xoạt, cô tò mò nhưng không dám quay lại nhìn, chỉ cố sức tập trung nghe ngóng. Một bàn tay to, lặng lẽ từ dưới chăn vươn tới, kéo vòng eo thon mảnh khảnh của cô lại, dịu dàng kéo cô vào lòng tràn ngập mùi hương thanh khiết nam tính.

 

Thần kinh liền căng thẳng, Mẫn Nhu đối mặt với vách tường, hai mắt mở to, ý thức rõ ràng, sau lưng nghe thấy tiếng thở đều đặn rất nhỏ nhịp tim mới từ từ hạ xuống, cơ thể thả lỏng nhắm lại, thở nhẹ dần dần chìm vào giấc ngủ.

Ánh sáng mặt trời chiếu vào phòng đập vào mi mắt cô, Mẫn Nhu liền cảm thấy khó chịu khẽ lật người,vươn tay chỉ thấy xung quanh lạnh lẽo.

Cô liền tỉnh táo mở hai mắt, dùng tay che đi ánh nắng chói chang, nheo hai mắt lại, căn phòng rất yên tĩnh chỉ có mình cô, trong lòng lại dâng lên cảm giác mất mát.

Ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, cây kim chỉ mười giờ, ra là đã trễ như thế, Lục Thiếu Phàm chắc đã đi làm sớm.

Mẫn Nhu xốc chăn, mang dép đi tới bên giường đưa tay kéo rèm cửa, ánh nắng màu vàng bao lấy người cô, khẽ đẩy cửa sổ hít thở luồng không khí trong lành, tâm tình liền sảng khoái không ít.

Bắt đầu từ hôm nay, cô sẽ giống như mọi phụ nữ, làm một người vợ hiền thục.

Tắm rửa đánh răng xong, Mẫn Nhu thay quần áo đi vào phòng khách, trên bàn để sẵn hai cái hộp giấy màu trắng.

Ngoài ra còn có một tờ giấy tiện lợi dán lên, Mẫn Nhu nghi ngờ cầm lên nhìn thấy trên đó là chữ Lục Thiếu Phàm, cúi đầu nhìn hai cái hộp, môi không nhịn được kéo lên, cảm giác thật ngọt ngào và ngượng ngùng.

“Điểm tâm đừng quên ăn, nếu nguội dùng lò vi sóng hâm lại.”

Mẫn Nhu ngồi trên ghế, ăn bữa sáng do Lục Thiếu Phàm chuẩn bị, trong lòng như có dòng nước ấm chảy vào. Lấy Lục Thiếu Phàm cô có rất nhiều nỗi băn khoăn bất an cũng có thật nhiều hạnh phúc, khiến cô có cảm giác như đang đắm mình trong thiên đường.

Khi cô rớt xuống nơi địa ngục đen tối, khi cô vạn kiếp không thể tái sinh thì gặp được Lục Thiếu Phàm, người đàn ông thần bí hoàn mỹ này như vị thần kéo cô ra khỏi tuyệt vọng cho cô hi vọng để sống.

Thiên đường và địa ngục chỉ cách nhau một bước, còn Lục Thiếu Phàm chính là một bước đó.

“Cậu tính cùng anh ta sống chung sao?”

Mẫn Nhu không do dự gật đầu, thu dọn quần áo bỏ vào vali, đồ hằng ngày để bên nhà Chân Ni cần phải thu dọn lại.

Chân Ni tựa vào khung cửa, nhìn Mẫn Nhu không có chút gì gượng ép làm việc đó vừa nghi ngờ vừa lo lắng.

Lục Thiếu Phàm rất tốt, có thể nói là một người đàn ông có ưu chất, nhưng mà quật cường như Mẫn Nhu lại nguyện ý cùng anh ta sống chung sao?

Nhìn nụ cười thản nhiên trên mặt Mẫn Nhu, biểu hiện bình thản ấm áp, đây là điều mà suốt ba năm qua Chân Ni không nhìn thấy.

“Cậu không yêu anh ta phải không?”

Mẫn Nhu để quần áo trên tay, gương mặt có vẻ hơi sững sốt nhưng chỉ là trong giây lát cô lại trở nên bình thường, thản nhiên đáp: “Yêu Kỷ Mạch Hằng là sai lầm, ba năm đã trừng phạt sự tự tin ngu ngốc của mình, hiện giờ mình đã nghĩ thông suốt, mình đã sớm đánh mất lòng tự trọng, hơn nữa…”

Ngón tay thon dài của Mẫn Nhu lướt qua chiếc nhẫn cưới bên tay trái đầy quý trọng, trên mặt nở nụ cười sung sướng: “Lúc này có được một người đàn ông tình nguyện vì mình một ngày hai mươi bốn giờ không ngủ, bay từ bên kia địa cầu sang bên này, tình nguyện vì mình xuống bếp, mình chỉ cần như vậy là đủ.

Chân Ni đau lòng thở dài không nói thêm nữa, đem chìa khóa xe và nhà trọ giao lại cho Mẫn Nhu. Mẫn Nhu nhận lấy chúng, về phần chìa khóa căn hộ, cô chỉ nhìn nó chứ không hề nhận lấy.

“Nếu có người thích hãy giúp mình bán nó đi.”

Mẫn Nhu nói rất dễ dàng, cười yếu ớt giải thích: “Sắp tới còn phải bồi thường? Bán nó cũng có thể kiếm hơn một trăm vạn.”

Thật là như vậy sao?

Nhìn Mẫn Nhu mang theo vali bỏ đi, Chân Ni phiền muộn nhíu mày, Nhu, hi vọng như lời cậu nói, mong cậu đã thật sự từ bỏ anh ta.

Lái xe vào bãi đỗ trung tâm mua sắm, Mẫn Nhu đang chuẩn bị bước xuống thì đập vào mắt là chiếc Mercedes- Benz màu đen đang chạy vào, bảng số xe hết sức quen thuộc khiến cô ngẩn người.

Trong bãi đỗ xe mờ mờ, chiếc mercedes hạng sang từ từ đỗ lại, đèn xe tắt ngắm, động cơ dừng lại cửa xe bật mở, một người đàn ông anh tuấn mặc đồ tây bước xuống.

Ngũ quan hoàn mỹ giống như bức tượng thần thánh, đôi mắt sắc thâm thúy, khí chất cao quý lạnh lùng, Mẫn Nhu mím chặt môi, đôi mắt sáng lạnh lùng nhìn người đang ông đối diện.

Kỷ Mạch Hằng bước tới bên ghế phụ, phong độ mở cửa xe, một chiếc giày cao gót đặt xuống đất, anh thận trọng giúp cô ta giữ lấy cửa xe, sợ cô đập đầu vào nó. Gương mặt trước sau vẫn lạnh lùng, nụ cười thản nhiên tựa như tắm mình trong gió xuân thanh khiết.

Mẫn Tiệp ăn mặc như thiên kim quý tộc, lễ phục màu vàng nhạt màu, áo khoác màu trắng nhỏ xíu, mái tóc dài vúi cao tai đeo khuyên.

Cô ta dịu dàng cẩn trọng mỉm cười ngọt ngào với Kỷ Mạch Hằng, thản nhiên khoác lấy tay anh, hai người vừa nói vừa cười bước vào thang máy.

Lòng bàn tay nắm chặt bánh lái in hình hoa văn nhói đau, Mẫn Nhu thẫn thờ buông tay mở ra, mới nhận ra bản thân lúc nãy dùng sức quá nhiều mà tay bị mất máu tái nhợt, trắng bệch.

Nhìn về cửa thang máy đang đóng lại, cả bãi đỗ xe to như thế, chỉ còn mình cô!

A!

Tự giễu cợt cười khổ, thì ra biểu hiện vô tâm của anh đã quá rõ ràng, nhưng chỉ có mình cô khăng khăng suốt ba năm, mãi đến hôm nay mới nhìn rõ.

Yêu, cũng vì yêu cho nên đau,; đau nên mới nản lòng, trái tim chết lặng.

Nơi đầu xe điện thoại rung lên, khiến ý thức Mẫn Nhu quay về, là tin nhắn của Lục Thiếu Phàm.

“Chờ anh về nhà ăn cơm”

Sáu chữ nhưng lại làm cho nỗi tức giận bất bình trong lòng xóa đi không còn chút dấu vết, nhìn màn hình sáng rực, Mẫn Nhu thỏa mãn cười một tiếng. Xem ra trời cao đối với cô không tệ, ít nhất lấy đi Kỷ Mạch Hằng lại mang đến một người đàn ông hoàn mỹ tốt bụng là Lục Thiếu Phàm.

Lục Thiếu Phàm đáng giá để cô thật lòng, bởi vì anh khiến cô cảm nhận được anh thật lòng.

Nhanh chóng nhấn mấy từ, khi chữ được rồi chuyển đi. Mẫn Nhu hít một hơi thật sâu, cởi giây an toàn ra bỏ điện thoại vào túi, xuống xe.

Thế giới rất nhỏ, nhỏ đến nỗi ở bất cứ đâu cũng dễ dàng gặp người mình ghét. Mẫn Nhu nhìn đôi nam nữ đang cách mình mấy bước, mím môi tính xoay người đi đường khác thì bị Mẫn Tiệp nhìn thấy.

“Tiểu Nhu.”

Mẫn Tiệp mở miệng gọi khiến Mẫn Nhu không thể không dừng bước, nhìn nụ cười ôn hòa trên mặt Mẫn Tiệp mang theo vẻ dối trá.

Lúc Kỷ Mạch Hằng nhìn thấy Mẫn Nhu, gương mặt có chút kinh ngạc nhưng ngay lập tức khôi phục vẻ lạnh lùng, không hề nhìn Mẫn Nhu lấy một lần.

“Chị”- Xuất pháp từ lễ nghĩa, cô không thể không gọi Mẫn Tiệp như vậy, dù nghiến răng nghiến lợi cũng phải gọi, nhưng hai tiếng “anh rể” cô không thể mở miệng.

“Hằng, nếu chúng ta chưa chọn được hay để Mẫn Nhu giúp chọn xem”- Mẫn Tiệp cười rất chân thành, làm nũng đung đưa cánh tay Kỷ Mạch Hằng, sau đó nhìn về phía Mẫn Nhu đang im lặng cười nói: “Tiểu Nhu, bọn chị đang tính mua rượu cho chú Kỷ, nhưng không biết nên chọn loại nào. Tiểu Nhu, em lại giúp chị chọn xem.”

Mẫn Nhu giơ ra đôi tay đang nắm chặt bó rau xanh, dưới mũ lưỡi trai gương mặt thoáng tỏ vẻ khó chịu và tức giận, đôi môi đỏ mím chặt, cố kiềm cơn giận muốn chửi ầm lên.

“Chủ tịch Kỷ thích rượu gì, không phải Kỷ tổng hiểu rất rõ sao?”- Mẫn Nhu lạnh lùng phản bác, ánh mắt đảo qua gương mặt đang tươi cười trở nên cứng đơ của Mẫn Tiệp và vẻ mặt sa sầm của Kỷ Mạch Hằng, cười chế giễu nói: “Em còn có việc, không thể giúp được.”

Trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của Mẫn Tiệp lóe lên vẻ thương tâm, nắm lấy ống tay áo Kỷ Mạch Hằng, khổ sở hạ giọng nói: “Hằng, thôi quên đi, chúng ta tự mình chọn.”

Mẫn Nhu thật sự thán phục Mẫn Tiệp, trước kia sao cô không biết người chị của mình mới là người đóng vai nữ chính tốt nhất.

Nhưng lúc nãy cô cũng không rãnh quan tâm tới họ, hai người đó dù chỉ một chút cô cũng không muốn thấy.

“Mẫn Nhu, làm người đừng được voi đòi tiên!”

Xoay người lại, giọng nói kìm nén tức giận của Kỷ Mạch Hằng bao lấy cô, khẩu khí như cắn răng nghiến lợi nuốt hận không thể đem cô bóp chết.

Là do cô cự tuyệt yêu cầu của Mẫn Tiệp nên liền xứng đáng bị anh sỉ nhục thế sao.

Mẫn Nhu không sợ nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo của Kỷ Mạch Hằng, rồi lại nhìn bàn tay của anh đang ôm chặt hai vai nhỏ gọn của Mẫn Tiệp rũ xuống khổ sở, lặng lẽ an ủi, môi cong lên tự giễu.

“Tôi có là kẻ được một tấc tiến một thước cũng không đến lượt hai người khinh người quá đáng như thế, mọi người trong lòng ai cũng biết rất rõ mà!”

Anh hận không thể giết cô, cô cũng như vậy hận không thể dùng tay đâm đôi cẩu nam nữ này. Cũng bởi vì cô yêu anh, nên anh mới không hề kiêng dè sỉ nhục cô, vì người phụ nữ khác mà tổn thương cô?

Không đâu, cô sẽ không cho anh bất cứ cơ hội nào nữa, không cho phép đâm dao vào trái tim cô.

Nhìn ánh mắt quật cường phẫn hận của Mẫn Nhu, Kỷ Mạch Hằng thoáng kinh ngạc, đôi môi khẽ động nhưng không nói câu nào, chỉ là lạnh lùng nhìn cô chăm chú như muốn đào lên một cái hố.

Hai người chán ghét nhìn nhau, Mẫn Nhu liền nghiêm mặt xoay người, không hề dừng lại một chút nào chỉ bỏ đi, cô không muốn tiếp tục đứng đó

Mãi đến khi ngồi vào xe, Mẫn Nhu vẫn chưa bình tĩnh lại, nhắm mắt hít sâu vài lần, rồi đút chìa khóa khởi động xe. Chiếc xe hơi màu đỏ hòa vào dòng xe, nhìn từng chiếc xe lướt qua ánh mắt Mẫn Nhu mới từ từ yên tĩnh trở lại.

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/