Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! – Chương 004 phần 4

Bên trong gian phòng, Mẫn Nhu lấy hành lý từ tủ quần áo ra,
giống như trước, quần áo lần này rời đi so với lúc trước có nhiều hơn. Để ý đến
đống y phục động tác chậm lại, ngước mắt nhìn căn phòng đã hơn nhiều năm, được
trùng tu hoa lệ, tất cả vật dụng đều xa xỉ là của cha cho, nhưng tình thân
trong căn nhà này đã không còn xa xỉ nữa

Cô quay về là một sai lầm, khiến cho một gia đình hạnh phúc
tốt đẹp xuất hiện vết rách, Mẫn Chí Hải cam kết mang lại tình thân quay đầu chỉ
có tổn thương. Khi Mẫn Nhu mang hành lý ra cửa Mẫn Chí Hải muốn nói lại thôi,
mặt áy náy, đem chìa khóa nhét vào tay cô.

“Đây là biệt thự của cha, ở Vịnh Ngân Hà, con tạm thời ở đó
đi.”

“Cha kêu ông Lý đưa con đi.”

Hồng Lam không biết từ lúc nào đứng ở trên lầu, nhìn đôi phụ
tử lưu luyến cuối cùng không kiềm chế được cơn giận trong lòng liền bước xuống
lầu, nổi giận đùng đùng đi ra cửa.

“Nó là đại minh tinh còn sợ không tự nuôi nổi sao? Cùng lắm
thì học mẹ nó năm đó...”

Đôi môi đỏ mọng của Mẫn Nhu hé mở, giọng nói lạnh đi vài
phần: “Không cho phép bà sỉ nhục mẹ tôi.”

“Mẹ mày?”- Hồng Lam trào phúng nói. “Tao làm sao quên được
mày cũng được di truyền từ mẹ mày, mẹ mày chuyên câu dẫn đàn ông, bản tính này
nói chính xác mày cũng được di truyền.”

Mẫn Chí Hải nghe mẹ ruột của Mẫn Nhu bị nói thế trong mắt
liền hoảng hốt, sau đó khôi phục tỉnh táo, đối với những lời nói khó nghe của
Hồng lam cũng không vui.

“Hồng Lam, chú ý thân phận của bà.”

“Tôi thì thế nào? Tôi cũng không phải nói dối, mẹ nó làm ra
chuyện đó còn sợ người khác nói sao? Nhìn dáng vẻ như hồ ly tinh của nó, đúng
là do trời sinh.”

Mẫn Chí Hải giận không nhẹ, nghe Hồng Lam nói cũng không thể
làm gì, chỉ cố sức kéo bà vào nhà, nhưng Hồng Lam căn bản không nghe

Mẫn Nhu ngược lại bất giác cong môi, lúm đồng tiền như hoa
liếc xéo hất ngược lại Hồng Lam.

“Mẹ tôi ít ra còn được cha yêu, còn tốt hơn bà, ngay cả
chồng mình cũng không quản được, cho dù có giữ lấy vị trí Mẫn phu cả đời cũng
vô ích.”

“Mày!!”

Hồng Lam thẹn quá hóa giận, tức giận nâng đầu ngón tay, chưa
kịp hạ xuống, liền bị tay Mẫn Nhu chộp lấy hung hăng đẩy ra.

Nhìn Hồng Lam lảo đảo người, Mẫn Nhu thẳng lưng: “Trong nhà
này, người có thể đánh tôi chỉ có một, bà thì không xứng”

Trong mắt Mẫn Nhu lấp lánh ánh sáng, không để ý gương mặt
méo mó của Hồng lam, nhìn Mẫn Chí Hải, mang giày chuẩn bị rời đi, đem chìa khóa
trong tay đặt lên tủ giày.

“Tiểu Nhu…”

Mẫn Chí Hải muốn đuổi theo, lại bị Hồng Lam kéo lại: “Sao
ông có thể bất công với Mẫn Tiệp như vậy!! Nó cũng là con gái ông mà.”

Mẫn Nhu nghe tiếng tranh chấp không ngừng nghỉ sau lưng,
bước chân tăng nhanh, đi qua chiếc xe Mẫn Chí Hải đã chuẩn bị, ra thẳng cửa
biệt thự.

“Mỹ nữ!”

Bên ngoài khu biệt thự, một chiếc xe màu bạc thể thao dừng
bên đường, người con trai trẻ tuổi mặc bộ đồ máu xám, gương mặt tuấn tú thấy
Mẫn Nhu liền mỉm cười.

Mẫn Nhu nhìn chằm chằm Âu Nhiễm Phong đang lười biếng tựa
vào xe hơi kinh ngạc, anh ta sao lại ở đây? Hình như ở thành phố A này anh ta
đâu có mua biệt thự?

Âu Nhiễm Phong xấu xa chớp mắt, đồng tử lưu chuyển: “Mỹ nữ
có cần đi nhờ xe không?”

Từ đây đến thị trấn cũng còn một đoạn xa, xe lại không thể
bắt được, nếu đã cự tuyệt Mẫn Chí Hải, giờ lại cự tuyệt Âu Nhiễm Phong thì kế
tiếp kẻ chịu thiệt là cô.

Giơ hành lý lên, trực tiếp vòng qua đầu xe, mở cửa không
khách khí ngồi vào.

Âu Nhiễm Phong sửng sốt trong lòng đang tính mở miệng thuyết
phục Mẫn Nhu, xoay người ngồi vào bên cạnh ghế của tài xế, khóe miệng cong mở
rộng, mở cửa lên xe.

“Âu Nhiễm Phong, cám ơn”

Âu Nhiễm Phong đưa mắt nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Mẫn Nhu,
tự nhiên lái xe,

“Anh không phải hồng thủy mãnh thú, tại sao lúc nào em cũng
tránh anh vậy?”

Đối với câu nói đùa của Âu Nhiễm Phong Mẫn Nhu hơi kinh
ngạc, chẳng lẽ mình phải làm rõ ràng sao? Cô thừa nhận mình không có hảo cảm
với Âu Nhiễm Phong, anh ở trong giới giải trí là công tử ăn chơi số một cũng đã
khiến cô cách xa.

Nếu không phải quay phi, cô cầu nguyện cả đời này đừng gặp
người như thế.

Thấy Mẫn Nhu im lặng, Âu Nhiễm Phong cười giỡn nói: “Sáng
nay anh có tới nhà em cầu hôn, anh có vừa mắt không?”

“Cầu hôn?”

Mẫn Nhu nhíu lông mày, khó hiểu nhìn anh.

“Từ tối qua khi thân phận thiên kim Mẫn Thị được phơi bày,
đến sáng nay, xe ra vào khu biệt thự của cha em không dưới mười chiếc”

Âu Nhiễm Phong nói như nhìn thấy toàn bộ, đầu nghiêng lười
biếng ngồi tê xứng bên ghế tài xế, giống như lúc này không phải đang ở trên xe
thể thao mà là một chiếc xe đồ chơi, mạn bất khinh tâm nhìn sắc mặt không vui
của Mẫn Nhu.

** Mạn bất khinh tâm: Thờ ơ; không để ý; không đếm xỉa tới

“Trên tạp chí đều là hình em, cứ tiếp tục như vậy, em có thể
tự ra một quyển chuyên mục bát quái.”

Cô cũng biết phản ứng sau khi công khai thân phận thiên kim,
nhưng lại vượt qua dự tính, chỉ một đêm đã có nhiều công tử hào môn tới cầu thân,
xem ra sáng nay Hồng Lam nổi giận cũng không phải không có đạo lý.

“Mặc dù đám công tử cùng tình nhân trước của em không bằng
nhưng bàn về tiền tài quyền thế thì không hề thua kém, phụ nữ nào cũng ái mộ hư
vinh, em thử chọc tức tên đàn ông kia xem, từ đám công tử đó chọn lấy một
người, ở trước mặt anh ta..”

“Âu Nhiễm Phong!”

Anh còn muốn nói tiếp lại bị cô không khách khí cắt ngang,
từ kính chiếu hậu có thể thấy đôi mắt tức giận nhìn chằm chằm,

“Cám ơn anh cho tôi đi nhờ xe, bây giờ dừng lại, tôi muốn
xuống xe.”

Âu Nhiễm Phong như không nghe thấy lời cô, chuyển tay lái
vượt qua ngã tư, trên gương mặt tuấn tú nở nụ cười tà mị.

“Mẫn Nhu, là như vầy, anh cảm thấy hai chúng ta vẫn xứng đôi
nhất, em là thiên hậu, anh là ảnh đế, hai ta xưng bá, đó là kim đồng ngọc nữ,
trai tài gái sắc, có ai dám nói chữ không?”

Âu Nhiễm Phong càng nói càng quá đáng, không để ý đến sắc
mặt sa sầm của Mẫn Nhu, dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi.

“Tên đàn ông trước kia của em cùng với đám công tử giàu có
kia cũng là cùng một loại người, đám người đó sống trong thế giới nhìn sự vật
theo cách của mình, giá trị của vật chất rất quan trọng, nhất là người mình
muốn ở chung cả đời”

“Mẫn Nhu và anh chúng ta mới cùng một loại người”

Cuối cùng cũng nói đến trọng tâm!

Mẫn Nhu giễu cợt hừ lạnh, nhìn về trước không có tia ấm áp:
“Chúng ta khác nhau một trời một vực vĩnh viễn không cùng một loại người”

“Không thử qua làm sao biết”

Giọng nói tự tin của anh khiến co khó chịu, hàm tiếu nói:
“Lòng dạ của anh thay đổi, trong tay có muôn hoa, phiến lá không dính thân, còn
tôi dù khát nước ba ngày cũng chỉ lấy một muôi.”

Nhìn thấy anh có ý phản bác, Mẫn Nhu liền ngăn cản.

“Đừng nói anh sẽ sửa, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời,
người trong giới nghệ sĩ bị anh vứt bỏ còn thiếu sao? Vụm trộm sẩy thaI không
biết mấy người, tôi không có vinh hạnh trở thành một trong đám phụ nữ đó.”

Mẫn Nhu nói những lời đó không để Âu Nhiễm Phong có chút mặt
mũi, một một câu đều cay độc, sắc mặt từ trắng thành đen rồi xanh, thắng xe,
Mẫn Nhu cả người ngã về trước, giây thắt an toàn kéo cô về chỗ cũ.

“Tới rồi.”

Mẫn Nhu không khách khí, cởi dây an toàn, kéo hành lý mở cửa
xe bước ra,.

“Suy nghĩ một chút, làm bạn gái anh.”

Âu Nhiễm Phong bất đắc dĩ nói, ngồi trong xe, nhìn theo bóng
lưng Mẫn Nhu có chút giận, bàn tay dùng sức đập mạnh vào tay lái, tiếng kèn
vang lên tận chân trời khiến Mẫn Nhu đang ngửa đầu ưỡn ngực cũng run lên.

Âu Nhiễm Phong sắc mặt đột phiến khôi phục vẻ phong lưu,
trong đôi mắt phượng lóe lên tia quỷ dị.

“Mẫn Nhu, em không phải là không có nơi để yêu sao?”

..

Mở đèn nhà trọ, mấy ngày không về căn phòng cũng phủ lớp bụi
mỏng. Mẫn Nhu để túi xuống, không cởi giày, đi tới ban công, ba một tiếng, kéo
rèm cửa, để ánh mặt trời chiếu vào.

“Chân Ni, giúp mình tìm công ty sửa nhà”- Bình thản nhìn
từng góc, mỗi món trong nhà. “Phải, đổi toàn bộ, giúp mình đổi thành phong cách
địa trung hải.”

Cúp điện thoại, Mẫn Nhu xoa xoa chân mày, mở mắt nhìn nhà
trọ trong lòng quyết tâm.

Nếu đã kết thúc phải kết thúc cho hoàn toàn một chút!!

Cô cứ ngỡ mọi thứ đều kết thúc, sẽ không dính dáng gì đến Kỷ
Mạch Hằng nữa, cho đến ngày thứ hai ở phòng họp công ty, mới phát hiện, chuyện
không đơn giản như vậy.

“Kỷ Mạch Hằng muốn làm gì?”

Chân Ni nhìn đơn bồi thường từ tòa án gửi tới làm cho dựng
cả tóc mai, một tay chống nạnh, một tay mạnh mẽ ném thư thông báo lên bàn.

Ông chủ Trương vẻ mặt nghiêm trọng, ngồi trên ghế, nghiên
cứu kĩ từng nội dung, ở phía dưới có chữ ký của Kỷ Mạch Hằng, nặng nề thở dài:
“Xem ra lần này, Kỷ thị thật sự ra tay.”

“Cái tên tiểu nhân này!! Nhất định phải sử dụng thủ đoạn hèn
hạ này”- Chân Ni giận đập bàn. “Mấy công ti khác cũng nói muốn để Mẫn Nhu làm
người phát ngôn với cao không tới, vài chỗ khác cũng ra sức khước từ không chịu
đáp ứng.”

Mẫn Nhu chỉ lẳng lặng nghe, nguyên nhân Chân Ni tức giận như
thế không phải vì Kỷ Mạch Hằng gửi thông báo bồi thường, nghiêm trọng nhất
chính là anh lén làm cho các công ty khác gây ra áp lực, phá hoại cơ hội hợp
tác của cô và các công ti khác.

Có cần tuyệt tình như thế không? Vì đứa trẻ trong bụng Mẫn
Tiệp không còn, nên muốn cô trả giá thật lớn sao?

“Phải rồi, Nhu, ba cô không phải là chủ tịch Mẫn thị sao?
Chúng ta có thể xin ông ấy giúp cho một tay!”

Chân Ni chẳng những không vui, tâm trạng ngược lại nặng nề
không ít, ngay cả ông chủ Trương cũng lắc đầu.

“Nếu Mẫn chủ tịch chịu giúp một tay thì đâu có những tình
huống thế này xuất hiện?”

Mẫn Nhu chú ý tới hàm ý trong lời ông chủ Trương, cô lựa
chọn chịu đựng, đúng là Mẫn Chí Hải khoanh tay đứng nhìn đồng nghĩa với việc cổ
vũ cho hành động phách lối của Kỷ Mạch Hằng, để cho anh không chút kiêng dè
chặn đứng mọi hoạt động của cô ở thành phố A.

Chân Ni gấp đến độ xoay vòng, gãi tóc lẩm bẩm nói: “Lúc này
nếu tìm thêm công ty khác hợp tác sợ rằng không kịp, thời hạn bồi thường còn có
một tháng, mà quá trình kí kết hợp đồng đâu chỉ có một tháng.”

Chân Ni phân tích rất có lý, cũng rất tàn khốc, bọn họ phải
bồi thường Kỷ thị xí nghiệp ba trăm ngàn nhân dân tệ, đây cũng không phải con
số nhỏ.

“Mẫn Nhu, cô cũng biết, mình chỉ là làm ở công ty, những
chuyện bồi thường này do hội đồng cấp trên định đoạt, tôi cũng không thể tự ý
quyết định được.”

Mẫn Nhu biết ông chủ Trương có nỗi khổ, không thể cưỡng cầu,
cười nhạt: “Tôi biết, vấn đề này là do cá nhân tôi, không liên quan công ty,
tiền bồi thường tôi sẽ tự giải quyết.”

“Nhu”- Chân Ni lo lắng kêu lên, nhận được đôi mắt an ủi của
Mẫn Nhu.

“Chân Ni, chuyện này trong lòng mình tự có tính toán, cậu
không cần lo.”

Ông chủ Trương ngẫm nghĩ nói, nhìn vẻ mặt cố tỏ ra dễ dàng
của Mẫn Nhu đề nghị: “Nếu chúng ta bây giờ nguyện ý làm người phát ngôn của Kỷ
thị trên thương trường, bọn họ còn có thể tố cáo sao?”

Loại suy nghĩ này cũng mệt mỏi, nhưng chuyện đó với Kỷ Mạch
Hằng là không thể, lúc này anh muốn hủy hoại mọi thứ của cô, đâu dễ gì bỏ qua?

Cười khổ lắc đầu, trước ánh mắt thất vọng của Chân Ni và ông
chủ Trương, tiếng chuông của Mẫn Nhu vang lên. Là điện thoại của Mẫn Chí Hải.

“Cha, có việc gì vậy?”- Mẫn Nhu lễ phép hỏi.

Bên đầu dây kia không biết nói gì, lông mày Mẫn Nhu nhíu lại
càng chặt, nhưng vẫn khống chế tâm trạng, bình tĩnh cúp máy.

“Nhu, sao thế? Ba cậu tìm à”- Chân Ni không đợi được nữa thò
người hỏi thăm.

Mẫn Nhu giơ giơ tay, kéo khóe miệng. “Ông ấy bảo mình cùng
đi ăn trưa”

Khi Mẫn Nhu xuất hiện ở nhà hàng Ý, nhìn trên bàn ăn của Mẫn
Chí Hải còn có người khác mới hiểu, cái gì mà ăn cơm đều là mây trôi, hẹn khách
mới là thật!

“Mới nhắc tới con, con đã tới”

Mẫn Chí Hải nhìn về phía cổng thấy Mẫn Nhu đi vào, hai tay
để trên bàn ra hiệu với cô. “Tới đây gặp chú Ngô.”

Có thể khiến cho Mẫn Chí Hải cười vui vẻ như thế thì không
phải là nhân vật nhỏ, ít nhất sáng ngang thế lực của Mẫn thị.

Nghe tiếng Mẫn Chí Hải gọi, hai người cũng quay đầu nhìn cô,
Mẫn Nhu mới nhìn rõ một già một trẻ, đúng là hai cha con.

Vị khách lớn tuổi cũng chín chắn như Mẫn Chí Hải, có vẻ phúc
hậu, ưỡn một bụng bia, gương mặt tròn trịa nở nụ cười hài lòng với Mẫn Nhu,
dùng đôi mắt sắc bén của người kinh doanh như đang đánh giá một món hàng, loại
cảm giác này khiến Mẫn Nhu rùng mình, khó chịu khẽ nhăn nhó cơ thể.

Người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh ông, có dáng dấp tướng mạo
trung bình, lông mày rậm ánh mắt nhìn Mẫn Nhu lễ phép gật đầu, xem ra là con
trai được giáo dục rất tốt.

Nếu đoán không sai, sau hôm nay người đàn ông này sẽ là bạn
trai cô.

Lời nói trong điện thoại của Mẫn Chí Hải không phải uy hiếp,
không phải đề nghị mà là thông báo, để cô rút khỏi giới nghệ sĩ, tìm người chăm
sóc cho cô vui vẻ mà gả đi.

Cho nên trước những hành động của Kỷ Mạch Hằng cũng không hề
ngăn cản, kẻ làm nhạc phụ như ông muốn khiến cho đứa con gái không hiểu chuyện
này nửa đường bỏ cuộc, tự động rút khỏi giới nghệ sĩ.

“Chào chú Ngô.”

Mẫn Nhu theo ý Mẫn Chí Hải, ngồi xuống đối diện người đàn
ông, không quên lễ phép chào hỏi chú Ngô.

Chú Ngô tựa hồ rất hài lòng với Mẫn Nhu, mặt đầy nụ cười vỗ
bả vai con trai, nói với Mẫn Chí Hải: “Hai người già chúng ta ngồi đây quấy rầy
người trẻ tuổi, vậy đi lão Mẫn, chúng ta đi?”

Ý của chú Ngô Mẫn Chí Hải sao lại không hiểu, hai người nháy
mắt, liền đứng dậy.

“Ba.”

Mẫn Chí Hải đặt tay lên vai Mẫn Nhu, nhìn con trai của chú
Ngô đầy tín nhiệm: “Cha cùng chú Ngô có chuyện đi trước, con cùng con trai chú
Ngô ăn đi.”

Chú Ngô cũng nghiêm túc dặn dò con mình: “Lát nữa nhớ đưa
tiểu Nhu về biết chưa?”

“Dạ vâng thưa ba.”

Trên bàn ăn chỉ còn hai người, không khí lúng túng, Mẫn Nhu
ưu nhã cười một tiếng, cầm ly uống một hớp.

Người đàn ông đối diện rất phong độ vì Mẫn Nhu mà chọn món,
nhìn thấy Mẫn Nhu hơi nhàm chán liền tự giới thiệt mình: “Tôi tên là Ngô Dung”

“Phốc”

Mẫn Nhu ý thức bản thân thất lễ, vội vàng cầm lấy khăn tay
lau đi thức uống bị cô phun ra, xin lỗi cười làm lành: “Thật ngại quá!”

Ngô Dung không thể nhận ra vừa kéo khóe miệng, tha thứ nói:
“Không sao”

Ai bảo phụ thân anh đặt tên nổi như thế, chẳng trách ai nghe
cũng liền phì cười. Món ăn khai vị dẹp đi, bữa trưa bưng lên, Mẫn Nhu nhìn món
thịt bò bít tết khẩu vị liền mất hết, có trời mới biết cô ghét thịt bò này tới
mức nào.

“Mẫn tiểu thư không thích sao?”

Trước ánh mắt ân cần của Ngô Dung, Mẫn Nhu lắc đầu, cầm con
dao bên tay cúi đầu cắt thịt bò: “Không có, chỉ là không thấy đói”

“Vậy thì tốt”- Anh thở phào nhẹ nhõm, còn vẻ mặt thế nào thì
Mẫn Nhu không có hứng quan sát.

Làm bộ ăn vài miếng, Mẫn Nhu hạ dao xuống, còn chưa kịp
ngẩng lên liền thấy chiếc hộp màu xanh lam tinh sảo, phía trên có nhãn hiểu
Tiffany.

“Mở ra đi, cũng không biết tiểu thư thích kiếu dáng thế nào,
nên tôi cứ thế mà chọn.”

Bên trong hộp quà là sợi dây chuyền, rất chất lượng là hàng
thượng đẳng giá ban đầu phải năm sáu vạn. Lông mi Mẫn Nhu rũ xuống, có chút
không vui, vị đại thiếu gia Ngô Dung này có ý gì?

“Có thích không? Nhãn hiệu trang sức này rất được các nữ
minh tinh yêu thích.”

Một câu nói khiến bàn tay Mẫn Nhu cầm hộp quà liền cứng đơ,
đặt sợi dây chuyền xuống để vào hộp đẩy trở lại trước mặt Ngô Dung.

“Thật xin lỗi, tôi không thể nhận.”

Trên mặt Ngô Dung có chút khó hiểu, lúng túng cười: “Kiểu
này rất xấu sao? Nếu không, ăn xong chúng ta đi cửa hàng đổi kiểu khác.”

Mẫn Nhu nhìn dáng vẻ nhã nhặn của Ngô Dung liền nghĩ tới một
từ – mặt người dạ thú. Đôi mắt khó nén nóng bỏng, loại ánh mắt này ở tiệc rượu
có vô số, nay trong cuộc sống riêng tên đại thiếu gia lại dùng ánh mắt này nhìn
cô.

Cho dù Ngô Dung không phải, cũng sẽ không kém ma quỷ, ở
trước mặt trưởng bối còn biết che dấu, hiện tại chưa chính thức quen đã muốn
làm càn với cô.

Cười xa cách, Mẫn Nhu cầm túi sách đứng dậy, không quân tâm
đến vẻ mặt sa sầm của Ngô Dung: “Hôm nay, cứ vậy đi, tôi còn có việc xin phép
đi trước.”

Vội vàng bỏ đi vừa đi đến cửa gặp đôi nam nữ là Kỷ Mạch Hằng
và Mẫn Tiệp. Gương mặt Kỷ Mạch Hằng lạnh tanh không hề có biểu hiện, hơn nữa
đang nhìn ra sau lại có thể lạnh chết người.

Mẫn Tiệp vì hư thai nên dù trang điểm thế nào vẫn không thể
dấu đi vẻ tiền tụy, cô ta giữ lấy tay Kỷ Mạch Hằng, cử chỉ tao nhã, nhìn vẻ
sửng sốt của Mẫn Nhu, cô ta nhìn ra phía sau rồi nhíu mày.

Không muốn để họ phát hiện, cho dù bị nhìn thấy, cô cũng
không muốn nói trắng ra, nếu đã nói muốn quên thì tốt nhất đừng dây dưa nữa.
Cụp mắt xuống đi nhanh qua hai người, ra khỏi nhà hàng.

Hai người họ yêu sâu đậm như thế, chỉ có cô không hiểu cứ cố
chấp. Lừa mình dối người thật lâu, đánh mất cả tự tôn, quay lại cầu xin Kỷ Mạch
Hằng, nhưng anh chỉ giương mắt nhìn, còn cô khăng khăng suốt ba năm.

Hoặc phụ thân không sai, có yêu rồi, đau cũng đã trải qua,
vết thương lòng chưa kịp cũ đi, thì tìm người gả đi là quyết định sáng suốt.

Những lời của Âu Nhiễm Phong lại hiện lên trong đầu, kết hợp
với tình cảnh vừa nãy của Ngô Dung, vẻ mặt Mẫn Nhu như đưa đám, đám đàn ông đưa
quà tới cầu thân ở nhà đều cùng một loại người không phải sao?

Tự cho là đúng? Cùng nữ nghệ sĩ quan hệ mập mờ không rõ?
Tiêu tiền như nước? Không phải vậy, thật ra cũng có ngoại lệ

Mẫn Nhu phủ nhận những từ ngữ này là chứng cớ dành cho một
người đàn ông, với cô mà nói thì cũng không quen cũng không lạ là Lục Thiếu
Phàm.

Cô không hiểu sao mình lại nghĩ đến anh, đột nhiên bóng
người cao nhã tuấn tú chiếm cứ tầm mắt cô.

Là ảo giác sao?

Đi dọc theo đường, Mẫn Nhu muốn xua đi cảm giác mệt mỏi của
thị giác, chẳng qua khi bước tới bóng người cao ráo vẫn không biến mất,

“Lục Thiếu Phàm.”

Cô không xác định nhẹ giọng kêu, người ở xa như nghe thấy
xoay người, đập vào mắt Mẫn Nhu là gương mặt ung dung thanh tao lịch sự, cười
yếu ớt tựa như gió thổi qua, cứ thế không làm gì cả, tự nhiên đứng bên cạnh
chiếc xe thể thao ven đường.

Đối mặt với Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu vẫn cảm thấy bối rối,
giữa hai người họ, cô biểu lộ quá nhiều sự yếu ớt, mỗi lần khó chịu đều bị anh
nhìn thấy, lại còn được anh đưa tay giúp đỡ nên lúc này gặp mặt lại không được
tự nhiên.

“Hi.”

Mẫn Nhu từ từ bước tới xe thể thao của Lục Thiếu Phàm, cố
nặn ra nụ cười, hành động chào hỏi cứng ngắc.

“Cô dùng cơm ở đây sao?”

Lục Thiếu Phàm thấy ánh mắt Mẫn Nhu hơi cổ quái, nhưng vẫn
ôn hòa hỏi, giọng nói khiến cho Mẫn Nhu nhẹ nhõm và vui vẻ hơn.

Gật đầu một cái, Mẫn Nhu thấy ánh mắt Lục Thiếu Phàm nhìn
qua cô, rồi nhìn về sau lưng, đôi mắt đen nhánh thuần khiết, trong đó phản xạ
hai bóng người nhỏ nhắn mềm mại.

Mẫn Nhu tò mò nghiêng đầu, liền thấy một người con gái ăn
mặc rất hiện đại từ quán cà phê bước ra, nhìn Lục Thiếu Phàm đang đứng bên lề
đường, gương mặt liền nở nụ cười, tiếng giày cao gót vang dội đi tới.

“Lục thiếu, không ngại cho tôi nhờ xe chứ? Tài xế của tôi
tạm thời có chuyện, không tới kịp”

Đối mặt với lời thỉnh cầu đưa tình của phụ nữ là đàn ông rất
khó cự tuyệt, thứ nhất là thể hiện phong độ đàn ông, thứ hai chiếm được hảo cảm
của người đẹp. Lục Thiếu Phàm từ xưa tới nay có tác phong nhanh nhẹn của đại
thiếu gia, tự nhiên sẽ không cự tuyệt, chẳng qua là, sự giúp đỡ của anh có hơi
khác mọi người.

Khi anh đem tay khoác lên vai Mẫn Nhu thì vẻ mặt của hai cô
gái liền biến sắc, Mẫn Nhu hơi giật mình, đôi mắt mở to khó hiểu; vị tiểu thư
kia sắc mặt cũng sa sầm, trên gương mặt kiều diễm vẫn nở nụ cười rạng rỡ, rất
giống băng giá tháng mười hai.

“Dĩ nhiên không ngại, đúng lúc, tôi cũng cùng Nhu Nhu đi đến
ngã tư mua đồ, Tạ tiểu thư nếu nhờ xe, chúng tôi sẽ đưa cô về công ty”

Nói xong, Lục Thiếu Phàm còn sợ thân mật chưa đủ liền ôm sát
lấy Mẫn Nhu vào lòng, nhẹ giọng nói: “Không phải nói cùng nhau ăn cơm tối sao,
sao lại một mình chạy tới đây? Anh chỉ cùng Tạ tiểu thư bàn công chuyện, cũng
không phải hẹn hò, lo lắng gì chứ? Cô nói xem, Tạ tiểu thư?”

Lục Thiếu Phàm hơi chuyển mắt, dùng nụ cười ôn hòa ánh mắt
mỉm cười nhìn Tạ tiểu thư, giống như chờ cô ta chứng minh.

Khóe mắt Tạ tiểu thư giật giật, hàm răng cắn lộp cộp, nhưng
vẫn lịch sự giữ lễ gật đầu, nhìn vẻ mặt mờ mịt của Mẫn Nhu nói: “Tiểu thư đây
là bạn gái của Lục Thiếu sao, nếu sớm biết Lục Thiếu có người yêu xinh đẹp như
thế, tôi cũng sẽ không đi ăn bữa cơm nhàm chán này.”

Lời tuy đùa giỡn, nhưng Mẫn Nhu nhìn ra từ ánh mắt của cô ta
toát ra địch ý, cũng hiểu thái độ khác thường của Lục Thiếu Phàm. Sợ rằng, vị
tiểu thư này cùng Lục Thiếu Phàm lúc nãy ở quán cà phê hẹn hò, giống cô và Ngô
Dung. Về kết quả, có lẽ cũng như vậy nếu không Lục Thiếu Phàm cũng không coi cô
như cái bia.

Lục Thiếu Phàm đã giúp cô, cô cũng sẽ không ném đá xuống
giếng.

Khi Mẫn Nhu cười tủm tỉm kéo tay Lục Thiếu Phàm thì gương
mặt của Tạ tiểu thư liền biến hóa, nhưng cố kiềm không bộc lộ.

“Thiếu Phàm, cha em hỏi anh khi nào thì tới nhà em, gần đây
ông rất muốn gặp anh, nói ván cờ lần trước vẫn còn để nguyên, chờ anh tới đánh
tiếp.”

Lục Thiếu Phàm dùng ánh mắt cưng chiều ôn nhu nhìn Mẫn Nhu,
đầu ngón tay thon dài bóp nhẹ chóp mũi Mẫn Nhu, nếu không có người bên cạnh làm
đủ vẻ thân thiết: “Em xem lúc nào thì thích hợp, nếu không thì tối nay đi.”

Tạ tiểu thư không chịu nổi khi nhìn hai người thân thiết,
chen miệng hỏi: “Lục thiếu, vị tiểu thư này là thiên kim nhà ai? Sao trong bữa
tiệc vẫn chưa gặp mặt lần nào?”

Mẫn Nhu cười rươi, đáy lòng khinh bỉ vị Tạ Tiểu thư này,
muốn cho cô ta thất bại một lần. Nếu như cô là con gái của nhà bình thường,
chắc chắn Lục Thiếu Phàm sẽ bị đám tiểu thư của xã hội thượng lưu này cười
nhạo.

Nhưng cũng may, cô có người cha lợi hại đứng phía sau chống
lưng, trong đầu ánh sáng chớp lóe, Mẫn Nhu cười rực rỡ, có lẽ vở kịch này không
chỉ cần một Lục Thiếu Phàm diễn. Đám thiếu gia kia nếu biết Lục Thiếu Phàm và
cô ở bên nhau, suy đoán quan hệ của hai người từ đó sẽ không quấy rầy cô nữa?

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/