Lục Thiếu Phàm, em yêu anh! – Chương 003 phần 3

Mẫn Nhu sững sờ, không kịp phản ứng, nhìn theo bóng lưng anh từ xa mới khôi phục lại não, nhưng cũng khiến cô do dự không biết có nên đi cùng không. Bởi vì người đàn ông này không phải ai khác, chính là vị hôn phu của Mẫn Tiệp – Lục Thiếu Phàm!

Trong bãi đỗ xe, một chiếc Lamborghini uy phong đứng bên cạnh các xe khác, Mẫn Nhu cau mày, đi theo sau lưng Lục Thiếu Phàm, nhìn anh mở khóa xe, bước chân ưu nhã đi tới bên cạnh xe.

Chỉ thấy anh cúi người, cánh tay dài duỗi một cái, mở ra cửa xe chỗ ngồi cạnh tài xế, giống như thân sĩ châu Âu, tác phong nhanh nhẹn đợi cô ngồi vào ghế.

Mẫn Nhu mắt liếc Lục Thiếu Phàm tuấn mạo thanh nhã thoát trần, đôi mắt thâm thúy như thấu triệt mọi thứ, trong con ngươi không nhìn thấy bất kỳ gì khác thường, nhưng vẫn là đứng nguyên tại chỗ, không đi về phía trước.

Cô không biết mình tại sao lại tin tưởng người đàn ông chỉ mới gặp vài lần như vậy, nếu không có Mẫn Tiệp giới thiệu, bọn họ thậm chí chỉ có thể nói là người xa lạ, coi như gặp nhau cũng không quen biết, có điều, lúc anh mang cô rời khỏi, cô giống như là bị trúng độc, chẳng hỏi han gì, liền theo anh vào lối đi của VIP.

Lục Thiếu Phàm vẫn duy trì động tác mở cửa, khuôn mặt thanh nhã bất phàm không hề mất kiên nhẫn, ngược lại, giống như là xem thấu Mẫn Nhu nhỏ bé, khóe miệng chợt cong lên.

“Tôi không phải là muốn giúp cô, có điều những phóng viên gây phiền toái không ngừng không chỉ một mình cô.”

Mẫn Nhu kinh ngạc nhìn Lục Thiếu Phàm, trên mặt của anh ta có một chút bất đắc dĩ, Mẫn Nhu bừng tỉnh hiểu ra, nhớ lại ngày đó ở bên trong xe thấy tờ báo, không khỏi một hồi ngượng ngùng, cũng không phân vân nữa, mấy bước tiến lên, vào xe thể thao.

Xe thể thao lái ra khỏi bãi đỗ xe ngầm, không làm cho mọi người kinh ngạc, nơi này là nơi người giàu hay tụ tập, xe Lamborghini ở trong mắt bọn họ cũng không xa lạ gì, huống chi, bọn họ biết, hôm nay, Mẫn Nhu không có lái xe, mà xe Âu Nhiễm Phong lại là Ferrari.

Xe thể thao tăng tốc độ trên đường lớn, mà bên trong xe, cũng là không khí trầm mặc làm người ta hít thở không thông.

Mẫn Nhu không biết nên nói những gì, khóe mắt thỉnh thoảng hướng về Lục Thiếu Phàm, đôi môi anh mím chặt, ánh mắt nhìn phía trước, bình tĩnh như vị thần cao quý, khuôn mặt hoàn mỹ lại nhã nhặn, không giống những công tử phú quý xa hoa luôn cố tỏ ra mình có mị lực.

Một người đàn ông như vậy, không thể so với Kỷ Mạch Hằng kém, thậm chí, lại càng thêm xuất sắc, có điều, Mẫn Tiệp lại lựa chọn Kỷ Mạch Hằng, lựa chọn đối với cô chỉ là tổn thương, mà không phải thành toàn.

Không muốn lại nhớ đến Kỷ Mạch Hằng, mỗi lần hồi tưởng, sẽ chỉ cứa vào vết thương chưa khép lại thêm một dao, để cho cô đã đau lại càng thêm đau.

Đột nhiên, đối với Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu có một loại đồng cảm, Mẫn Tiệp đối với anh ta phản bội chẳng lẽ anh lại không biết? Nếu anh ta biết, sao lại chẳng có phản ứng gì cả?

Chẳng những không tức giận trả thù, mà còn lặng lẽ thành toàn?

“Làm gì nhìn tôi như vậy?”

Lục Thiếu Phàm không có quay đầu qua, mắt nhìn thẳng nhìn về phía trước, nhưng lại đột nhiên mở miệng hỏi.

Mẫn Nhu vẫn bị suy nghĩ lung tung của mình chiếm cứ lấy suy nghĩ, đợi cô phản ứng kịp liền trở nên quẫn bách, sắc mặt thẹn thùng vội ho một tiếng, đưa mắt không được tự nhiên nhìn về phía ngoài cửa sổ.

“Không có gì, ngắm phong cảnh một chút mà thôi.”

Lục Thiếu Phàm không nói thêm gì, nhưng sau khi nghe Mẫn Nhu không tự nhiên trả lời, khẽ mỉm cười, trên mặt lúc đầu trong trẻo lạnh lùng sau đó lại trở nên vui vẻ.

Sau một hồi trầm mặc, Mẫn Nhu đột nhiên mở miệng: “Tôi đã thấy Mẫn Tiệp.”

“Ừ.”

Lục Thiếu Phàm chẳng qua là nhàn nhạt đáp một tiếng, không dùng từ ngữ dư thừa nào để biểu đạt tâm tình trong giờ phút này của anh.

Mẫn Nhu không hiểu nhìn về phía Lục Thiếu Phàm, không nhịn được lại một lần nói, còn đọc nhấn rõ từng chữ từng chữ mà nói: “Tôi nói, tôi đã thấy Mẫn Tiệp.”

Anh ta như cũ vẫn tỏ ra kiểu như việc không liên quan đến mình, lần này, ngay cả một tiếng cũng lười phản ứng, trực tiếp lựa chọn trầm mặc.

Mẫn Nhu nhìn chằm chằm Lục Thiếu Phàm khác người, khó có thể tin, “Anh chẳng lẽ không quan tâm vị hôn thê của mình sao?”

Ánh mắt của anh ta hơi đổi, mở to mắt nhìn chằm chằm Mẫn Nhu, khóe miệng khẽ giương lên, dùng để nói rõ tâm tình của anh.

“Tôi cũng thấy cô ấy.”

Ước chừng 15 phút sau, Lục Thiếu Phàm mới cho cô một đáp án.

Anh ta nói anh ta cũng thấy Mẫn Tiệp rồi, thấy được, điều này ám chỉ cái gì, không cần cô nói rõ, trong lòng cũng hiểu tận tường.

Sau mấy phút lúng túng, Mẫn Nhu còn tò mò hỏi: “Anh không tức giận? Khi anh chứng kiến cảnh người con gái của mình nằm trong lòng người đàn ông khác?” Có điều, nữa câu nói sau này bị cô đem giấu ở trong bụng.

Lục Thiếu Phàm gõ ngón tay thon dài trên tay lái, đến đèn đỏ thì dừng xe lại, quay mặt sang, nhìn vào Mẫn Nhu vẻ mặt đồng cảm, bộ dạng phục tùng, cười một tiếng, còn duy trì với anh một khí chất ưu nhã cùng cao quý.

“Tại sao tôi phải tức giận?”

“Cô ấy là vị hôn thê của anh, ở chung với người đàn ông khác, anh không để tâm sao?”

Nghe giọng nói Lục Thiếu Phàm bình tĩnh trầm lắng, lửa giận của Mẫn Nhu dấy lên, chỉ vì hắn không tức giận lại khiến cho cô trở nên bực mình, lời nói cũng trở nên mạnh mẽ.

“Cô cũng nói, cô ấy chỉ là vị hôn thê của tôi, cũng chưa phải vợ, cô ấy có quyền quen biết bạn bè, đây là chuyện tôi không thể can thiệp.”

“Anh!” Mẫn Nhu chưa từng gặp qua người đàn ông nào mặt dày như vậy, nghe được vị hôn thê cùng với người khác, chẳng những không tức giận, còn giúp họ giải vây, thật là ngoại tộc, tuyệt đối ngoại tộc!

Nhìn Mẫn Nhu giận đến phình hai gò má, có lẽ cô thẹn quá trở nên giận dữ, Lục Thiếu Phàm lại trở nên buồn cười mặc cho Mẫn Nhu hướng về phía anh nổi giận đùng đùng. Đèn đỏ đổi đèn xanh, khi xe thể thao lần nữa khởi động thì Mẫn Nhu bất mãn hô: “Tôi muốn xuống xe!”

Hai hàng lông mày Lục Thiếu Phàm nhíu lại, trở nên bất đắc dĩ, nhìn Mẫn Nhu mặt đã trở nên đen xì, không nói thêm lời, như ý cô mong muốn, đem xe dừng lại ở ven đường.

“Phanh!”

Cô quật cường đạp cửa mà ra khỏi, đằng sau kính chiếu hậu anh vẫn nhìn, trên khuôn mặt tuấn tú chợt khẽ dâng lên nụ cười, cũng chỉ là mấy giây, anh liền thu lại nụ cười, khôi phục lại bộ dáng chàng trai ưu nhã ung dung, đạp cần ga, nghênh ngang rời khỏi.

Mẫn Nhu đi vài bước, nghe được sau lưng vang lên âm thanh to tướng, quay đầu nhìn lại, quả nhiên, Lục Thiếu Phàm lái xe đi.

Đứng ở ven đường, nhìn dòng xe chạy tới chạy lui, Mẫn Nhu trở nên trầm mặc, cô căm giận trừng mắt nhìn về hướng xe thể thao của Lục Thiếu Phàm biến mất.

Anh ta nhất định biết nơi này khó bắt xe, nhất định biết!

Nửa giờ sau khi đứng yên tại chỗ, Mẫn Nhu có thể vạn phần khẳng định, người đàn ông bề ngoài nho nhã đó thực chất là “Mặt người dạ thú”!

Khom lưng rũ bắp chân đau nhức, ánh nắng mặt trời gay gắt làm mồ hôi trên người cô không ngừng đổ, cô đối với Lục Thiếu Phàm càng trở nên oán giận, anh ta với cô tội lỗi ngày càng chồng chất!

“Hello, Chân Ni, cậu tới đón mình về đi, mình không bắt được xe.” Mẫn Nhu cuối cùng vẫn là quyết định thoát khỏi cảnh đứng đợi bơ vơ như vậy, “Ách, nơi này là…”

Mẫn Nhu nhìn xung quanh, cũng là không nhìn dấu hiệu nào chỉ địa điểm cả, trước mắt lại chợt lên tròng mắt đen trầm tĩnh mà tỏ ra hài hước, nhất thời sau gáy nóng lên, cũng không khống chế, tức giận mở to miệng hét: “Lục Thiếu Phàm anh là tên khốn kiếp!”

Mẫn Nhu đi chân trần ngồi trên sô pha, đôi mắt buồn chán không hờn không giận nhìn tivi, tùy tiện đổi kệnh, vừa hay nhìn thấy trên màn ảnh là hình ảnh của mình.

“Nghe nói, Âu Nhiễm Phong mấy ngày trước bí mật quay về thành phố A, hư hư thực thực là vì muốn Mẫn Nhu vui vẻ, có lẽ do quá trình đóng phim “Xa nhau” nên tình cảm bộc phát, không biết là người yêu thật sự hay chỉ vì cố tình lăng xê, nói vậy tương lai còn xa, mọi người nên…”

Nghe phát thanh viên giảng giải, da đầu Mẫn Nhu liền tê dại, tắt tivi từ trên ghế đứng dậy, áo sơ mi rộng thùng thình, bàn chân trắng mịn bước dài, đến bên bàn ăn, cầm lấy thịt bò, điện thoại vang lên cắt ngang.

“Nhu, chiều nay cậu đi tới bách hóa Đại Dương, người tài trợ cho “Xa nhau” đã giúp cậu chuẩn bị trang sức, muốn cậu qua thử, tới lễ thì mang.”

Mẫn Nhu đáp ứng, cúp điện thoại, ánh mắt ảm đạm liếc quanh căn phòng bừa bãi, không khỏi cười khổ cuộc sống cứ như thế mà kết thúc sao?

Cartier giữ độc quyền về sản phẩm, Mẫn Nhu ăn mặc đơn giản chiếc áo gió màu xanh cộng thêm chiếc quần dài bó sát, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp chỉ trang điểm nhẹ, che đi vẻ tiền tụy, đeo kính râm xuất hiện ở quầy tính tiền.

“Là Mẫn Nhu tiểu thư phải không?”- Một người nhân viên không chắc chắn hỏi, trên mặt lộ vẻ kích động cùng loại cảm giác ngưỡng mộ.

Mẫn Nhu nghe tiếng quay lại, liền nhìn thấy một người nhân viên còn tuổi xuân sùng bái nhìn mình, cô không giận, mỉm cười, nở nụ cười thân thiết, gật gật đầu, rồi đi theo trợ lý vào phòng dành cho khách vip.

“Oa, thật là Mẫn Nhu!! Mình nhìn thấy Mẫn Nhu.”

Bên trong cửa hàng, vì sự xuất hiện của Mẫn Nhu mà không khí sôi động hẳn lên, nhân viên cũng làm việc nhiệt tình tựa hồ muốn để lại ấn tượng tốt với đại minh tinh này.

“Cảm ơn Mẫn tiểu thư đã tới, số trang sức này, tôi sẽ bảo trợ lý ở quầy lễ tân đưa tới.”

Mẫn Nhu mỉm cười cùng vị quản lý nói chuyện khách khí, sau đó rời khỏi phòng dành cho khách vip cô lại đeo kính râm, cô không muốn bị nhiều người nhận ra.

“Chiếc nhẫn kim cương này thế nào? Hằng”

Giọng nói trong veo xinh đẹp tuyệt trần cực kì quen thuộc khiến Mẫn Nhu căm hận, tựa như mũi tên nhọn xuyên qua ngực cô, khiến cô khó thở, đau đến không chịu nổi, chỉ có thể yếu ớt đứng núp sau tủ kính to.

Người phụ nữ đó vẫn cao quý thanh nhã như vậy, lúc nào cũng biết lợi dụng yêu thế của mình, ở trước mặt đàn ông tỏ vẻ nhu nhược, điều đó Mẫn Nhu cô làm không được, mà đàn ông thì thích đàn bà cần sự bảo vệ, như thế mới thỏa mãn được chủ nghĩa đàn ông, hai chị em kết thúc cũng khác nhau một trời một vực.

Cô bị ném sang một bên, Mẫn Tiệp lại có được người cô yêu, như công chúa được che chở trong lòng bàn tay.

Phía bên kia tủ kính, người đàn ông lạnh lùng cúi người, ngón tay thon dài âu yếm vuốt ve mái tóc của Mẫn Tiệp, khóe miệng dâng lên cảm giác hạnh phúc, anh nói : “Chỉ cần em đeo, thì cái gì cũng đẹp”

Anh vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng lời anh nói đủ để chứng minh anh quan tâm đến Mẫn Tiệp. Đúng vậy, đó là quan tâm, lúc trước, anh đưa cô đi dạo phố? Trong ba năm đó, chưa có một giây phút nào, anh lại cười với cô như thế?

Không có, không có, anh không thương cô, cho nên không quan tâm cô, lúc cô đau khổ bi ai, anh cũng không quan trọng, há lại nhớ trong lòng?

Mẫn Tiệp thẹn thùng mà giận, nhưng ánh mắt của Kỷ Mạch Hằng là ánh mắt của hai người yêu nhau, ánh mắt lưu luyến đó rơi vào tầm nhìn của Mẫn Nhu.

Rõ ràng đừng quan tâm, nên xoay người bỏ đi nhưng cô lại như cây đinh đóng yên tại chỗ, ép buộc bản thân chịu đựng nỗi đau tê tái này, chẳng lẽ nó muốn nói rằng cô đã bị coi thường sao?

Mẫn Nhu, mày bị coi thường, mày biết rõ anh ấy chưa từng để mày vào lòng, mày vẫn hi vọng xa vời có thể chiếm được một góc nhỏ!

“Nhưng em, em cảm thấy chiếc nhẫn công chúa có mặt vuông cũng rất đẹp, anh thấy thế nào?”

Mẫn Tiệp cau mày, dựa vào vai Kỷ Mạch Hằng, làm nũng, cầm hai chiếc nhẫn kim cương đung đưa trước mặt ánh mắt sáng ngời.

“Vậy mua cả hai.”

Trong giọng nói nhàn nhạt của Kỷ Mạch Hằng đã thể hiện sự cưng chiều với Mẫn Tiệp, không hề phản đối sự thân mật của Mẫn Tiệp cũng không vui mừng.

“Nhẫn đính hôn sao lại mua hai cái? Một là được rồi!”

Tay Mẫn Nhu tựa vào tủ kính khẽ lạnh cả người, “nhẫn đính hôn” ba chữ này khiến cô như bị hất muốn gáo nước lạnh, ngơ ngẩn thẫn thờ.

“Vậy thì lấy cái này”- Kỷ Mạch Hằng cầm lấy chiếc nhẫn công chúa mặt vuông trong tay Mẫn Tiệp đưa cho nhân viên. “Gói lại đi.”

Nhìn theo bóng lưng hạnh phúc của hai người xa dần, như bị sát muối lên vết thương vẫn chưa lành hẳn, tin đính hôn như trời giáng khiến cô không biết làm sao.

Thất hồn lạc phách, bước ra khỏi tủ kính, Mẫn Nhu không quan tâm đến ánh mắt ái mộ của người xung quanh, đôi mắt rã rời đi ra khỏi cửa. Anh muốn đính hôn, buồn cười, cô dâu lại không phải là cô.

Cô rất muốn làm cô dâu của anh, tình cảm đâu đậm như thế, đến lúc biết anh lấy người khác, bao nhiêu tuyệt vọng đau đớn!

“Đàn ông như vậy em cần gì lưu luyến? Con ếch ba chân tìm thì khó, đàn ông hai đùi đầy đường ra đấy.”

Ở bãi đỗ xe, Mẫn Nhu nhìn người đàn ông có dung nhan tựa như yêu mị đang tựa vào cửa xe cô, không để ý tới thái độ giễu cợt của anh liền đi thẳng về ghế lái.

Âu Nhiễm Phong hai tay vòng trước ngực, đôi môi khêu gợi nhất lên, đưa người đến Mẫn Nhu, cả người cô tỏa ra luồng hơi thở lãnh đạm.

“Em khóc sao?”

Luồng hơi thở ấm áp phun vào tóc nàng, Mẫn Nhu quật cường nghiêng đầu, tạo ra khoảng cách với anh: “Không có!”

“Vậy tại sao lại mang kính râm?”- Nói xong, đôi bàn tay mỹ lệ muốn lấy đi kính râm trên sống mũi Mẫn Nhu, lại bị cô nhấc người né tránh.

Ở bên trong bãi đậu xe, cô tức giận cảnh cáo: “Đừng đi theo tôi, nếu không, sau này ngay cả bạn bè cũng không thể làm.”

Tiếng động cơ tăng nhanh vang lên, quẹo thật nhanh, âm thanh vang vọng khắp bãi đỗ xe, Âu Nhiễm Phong vẻ mặt bỡn cợt nhìn gương mặt lạnh lẽo của Mẫn Nhu, đôi mắt phượng phong tình vạn chung hiện lên sự chân thành hiếm thấy.

Trấn an lồng ngực, Âu Nhiễm Phong nhíu mày, tự giễu cợt bản thân.

Xoay người, nhanh chóng nhảy lên xe, nhấn ga, hăng hái đuổi theo sát sau.

Cách không xa bách hóa Đại Dương có một ngã tư, tiếng xe va chạm mạnh âm thanh vỡ nát vang đến tận chân trời, tay Âu Nhiễm Phong cứng đờ, đôi mắt hốt hoảng nhìn dòng xe đang bị vây lại, liền thắng gấp mở cửa xe đi ra.

Tiếng đèn báo hiệu màu đỏ của xe cảnh sát chói mắt lóe lên, Âu Nhiễm Phong không an tâm chen lấn đi qua đám người, trái tim như muốn nhảy ra khỏi ngực.

Hai chiếc xe chạm vào nhau, một chiếc xe có bảng số anh rất quen, đó là bảng số xe của chiếc xe mà anh đã dựa lưng vào khi ở bãi đỗ. Ánh mắt dừng lại, nhìn đầu xe bể nát tan tành, quần chúng xung quanh ai cũng vây lại ca thán, lúc này anh luống cuống hoảng hốt không biết theo ai.

Xe cứu thương tới, nhân viên bảo hộ đặt giá xuống, vội vàng mở cửa xe, đưa người bị thường ngồi ở vị trí lại ra

“Bác sĩ, cứu người trong xe này đã”

Hai tay Âu Nhiễm Phong run lên bắt lấy tay bác sĩ, ánh mắt lo lắng nhìn chằm chằm cửa xe khép chặt, đưa bác sĩ tới trước xe Mẫn Nhu.

“Tiên sinh, anh đừng vội”- Một vị cảnh sát thấy hành động của Âu Nhiễm Phong như kẻ điên, vội vàng lên tiếng khuyên can, lại bị anh đẩy ra.

“Cút đi”- Đôi mắt ửng đỏ chất chứa sự bất an sợ hãi, nắm lấy cổ áo bác sĩ dùng sức và lực.

Vị bác sĩ vô tội vẫn không nói nhiều, khi nhìn thấy hai bàn tay Âu Nhiễm Phong, ông mới nói: “Tiên sinh, anh đừng hiểu lầm, chúng tôi không phải không muốn cứu cô ấy mà cô ấy đã bị mang đi rồi!”

Âu Nhiễm Phong thoáng nghi ngờ ánh mắt chất vấn nhìn bác sĩ khiến ông run lên, vội nói: “Lúc nãy một vị tiên sinh đã đưa cô ấy tới bệnh viện.

“Chẳng qua là vết thương nhỏ mà thôi, không cần lo lắng quá, chỉ cần chú ý chăm sóc, sau này sẽ không để lại sẹo.”

Bên trong phòng cấp cúi, hai mắt Mẫn Nhu chán nản cúi đầu, lời an ủi của bác sĩ cô chẳng nghe vào bao nhiêu.

Bên ngoài phòng, một dáng người cao ráo khẽ tựa vào tường, trên người mặc bộ đồ tây màu cà phê, mái tóc ngắn sạch sẽ đen như mực, mang đến cho người ta cảm giác thanh thoát thoải mái, gương mặt tuấn tú nho nhã cũng khiến anh trở thành một cảnh đẹp trong bệnh viện.

“Ba!”

Một bàn tay nặng nề đánh lên Lục Thiếu Phàm, ánh mắt khẽ chớp, quay đầu lại, một thanh niên mặc áo trắng ái muội nhìn anh cười.

“Sao cậu lại ở đây?”

Lục Thiếu Phàm nói mát một tiếng không cậu nệ tiểu tiết, đôi mắt liếc nhìn kẻ lắm chuyện, nhìn vào bên trong phòng cấp cứu, rồi lại lạnh nhạt nhìn ra phía bồn hoa ngoài bệnh viện.

Vẻ mặt thanh nhã không bộc lộ cảm xúc, cứ đứng thản nhiên, cao quý như quý tộc Châu Âu, khiến người khác chiêm ngưỡng sùng bái.

Khóe miệng vị bác sĩ trẻ cười sâu hơn, ánh mắt lướt nhìn Lục Thiếu Phàm, rồi nhìn vào trong phòng cấp cứu, dù không nhìn thấy gì, nhưng mà theo những tài liệu trực tiếp có được làm sao không biết chuyện gì xảy ra?

“Bác sĩ Lý là chủ nhiệm khoa não giỏi nhất, còn gì mà không an tâm?”

Lục Thiếu Phàm khẽ đảo mắt, chú ý đến cặp mắt ranh mãnh của vị bác sĩ trẻ. “Mình không có lo.”

Bình thản nói, không ai tin, ít nhất vị bác sĩ này không tin.

“Một tấc cũng không rời khỏi đây? Còn sợ cô ấy gặp chuyện gì sao?”

Trước thái độ hỏi thăm quấn chặt lấy không ngừng, Lục Thiếu Phàm lựa chọn không quan tâm, khi nhìn thấy Mẫn Nhu từ trong bước ra ngoài, liền rời khỏi vách tường, cả người đứng thẳng.

Sau lưng là tên Tiểu Cường đang nhịn cười trộm.

Mẫn Nhu dùng tay che lấy miếng băng ngay trán, chậm rãi đi tới cửa thì thấy Lục Thiếu Phàm đúng đó, một tay đút trong túi quần, một tay thả lỏng bên người, ánh mắt như trăng sáng, tuy sáng trong như mỹ cảm. Anh cứ thế yên lặng đứng đó, nhưng không ai dám coi thường sự hiện hữu của anh.

“Thế nào?”

Mẫn Nhu nhẹ nhàng lắc đầu, lời nói biểu thị sự mệt mỏi: “Không sao, chỉ là xây sát nhẹ”

“Là Mẫn Nhu tiểu thư thật không?”

Một giọng nam hài hước vui mừng vang lên, không thể không khiến Mẫn Nhu chú ý. Mẫn Nhu nhìn vị bác sĩ trẻ cô đã từng gặp một lần hai tay đút trong túi áo, mặt nở nụ cười thân thiện nhìn cô.

“Tôi là bạn của Lục Thiếu Phàm, lần trước chưa kịp chào hỏi”- Nói xong, anh ta đi về trước, đứng song song với Lục Thiếu Phàm, rút bàn tay trong túi ra hướng về Mẫn Nhu. “Tôi tên là Thẩm Tấn Hàm”

Mẫn Nhu cũng không nói thêm, cũng lịch sự cầm tay Thẩm Tấn Hàm, lễ phép nói: “Mẫn Nhu.”

Nghe Mẫn Nhu tự giới thiệu mình xong, vẻ nghiêm túc vừa được mấy giây liền biến mất, Thẩm Tấn Hàm như đứa trẻ nghiêng đầu nhướng mày nhìn Lục Thiếu Phàm: “Tôi nói cậu biết, người ta là đại minh tinh”

Lục Thiếu Phàm liếc mắt nhìn anh ta, dù động tác mau lẹ nhưng vẫn bị Mẫn Nhu nhìn thấy, nhịn không được bật cười khúc khích. Một người đàn ông cao nhã như vậy lại làm hành động như phụ nữ vậy mà vô cùng đáng yêu!

Nhưng tiếng cười này khiến cho đôi mắt sâu thẳm mà gợn sóng của Lục Thiếu Phàm dừng lại trên mặt cô không rời đi, ngưng đọng, sau đó khẽ chép miệng, dời mắt đi.

Không biết vì sao, cô rất sợ khi đối diện với “anh rể”, chỉ cần ánh mắt anh nhìn sang, cô liền buông vũ khí đầu hàng.

Thẩm Tấn Hàng quan sát hai người ánh mắt loạn cả lên, ho một tiếng, nghiêm túc nhìn Lục Thiếu Phàm nói: “Tiễn người ta một đoạn đi, dù sao cũng tiện đường mà.”

Nghe Thẩm Tấn Hàng nói, trên đầu Mẫn Nhu lộ ba đường đen, khóe miệng kéo lên, tiện đường? Cô vẫn chưa nói địa chỉ cho họ mà?

Cô nghĩ Lục Thiếu Phàm sẽ cự tuyệt, anh lại thản nhiên gật đầu, nhìn vẻ mặt hắc tuyến của Mẫn Nhu, chậm rãi nói: “Đúng là tiện đường”.

Khóe miệng Mẫn Nhu càng run mãnh liệt, xoay người, nhìn đường mình vừa đi tới, lúc xoay người cô cảm thấy khóe miệng của Lục Thiếu Phàm chứa nụ cười thản nhiên.

Khi đi qua hành lang, Mẫn Nhu cùng với người đàn ông đi phía sau cũng không biết làm gì. Đột nhiên dừng lại, nhìn về phía vị thị trưởng anh tuấn ung dung cao nhã nói: “Không cần anh đưa tôi đi, anh nhật lý vạn ky, tôi chỉ là một thị dân nhỏ nhoi làm sao dám đó nhận ý tốt của anh, anh cũng đừng theo… ách, về đi?”

Lục Thiếu Phàm nhìn người con gái nhỏ trước mắt, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười nịnh hót, nhưng đôi mắt sáng to lại chứa sự tức giận, xem ra phải chịu nhiều khổ cực?

“Làm người của dân, tôi cần đưa chủ nhân bị thương an toàn trở về nhà”

Lời nói vân đạm phong khinh, lấy cớ như lẽ đương nhiên, hơn nữa vẻ mặt ôn hòa thanh nhã khiến Mẫn Nhu ngẩn ra, nghẹn lời không nói được thêm nữa.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng Mẫn Nhu thỏa hiệp, buông hạ hai vai, giống như chỉ đấu thau gà mẹ, vừa đình cất bước, ánh mắt cô lại nhìn thấy đôi nam nữ! Chỉ một bước ngắn nhưng với cô lại là khoảng cách của cả dải ngân hà.

Cô không vượt qua dược, anh cũng không dám đi qua.

Kỷ Mạch Hằng cẩn thận đỡ lấy Mẫn Tiệp, mỗi hành động lộ vẻ vui sướng khẩn trương, nụ cười hạnh phúc trên mặt Mẫn Tiệp cũng khiến chân cô đứng không vững. Trong mắt Kỷ Mạch Hằng chỉ có mình Mẫn Tiệp, dù cô đứng trước mắt anh, anh cũng không liếc nhìn.

“Anh không phải muốn đưa tôi về sao?”

Hai mắt khô khốc, không hề có màn hơi nước, chẳng qua nỗi đau đã tích tụ trong vô tận, cô xoay người nhìn người phía sau nhẹ nhàng nói.

Cô thật sự rất mệt, mệt mỏi, không còn sức để tranh đoạt, cho nên khi xoay người nhìn Lục Thiếu Phàm thì không hề nghĩ tới mối quan hệ lúng túng giữa anh và cô, chẳng qua như giữ lấy được nhánh cây cứu mạng, không muốn buông ra.

Lục Thiếu Phàm nhìn bộ dạng phục tùng của Mẫn Nhu cố ý che đi sự bi ai, nói là lâu nhưng chỉ mất mấy giây để nhìn, khóe môi cong lên đúng độ, ưu nhã tác phong nhanh nhẹn.

“Được.”

Anh tự mình bước tới sát gót chân cô, nhìn đôi mắt cô ửng hồng, bình tĩnh nói: “Tôi đưa cô về.”

Bốn chữ này như xiềng xích, đem cô giam cầm bên trong sự dịu dàng của anh, sự kiên cường giả vờ lại bị đôi mắt đen kia nhìn thấu thiếu chút nữa là sụp xuống.

Chưa nghĩ tới, bốn chữ này sẽ từ miệng người xa lạ nói ra, cũng chưa nghĩ khi nghe bốn từ này lại đau lòng đến thế. Một nỗi chau xót dâng lên ngập đầu, nước mắt không hề báo trước đổ ào, thiếu chút nữa rơi xuống, cô đưa tay quẹt nhẹ.

Nếu ở chỗ Kỷ Mạch Hằng đã không còn chỗ của cô, cô nên đi cùng anh sao?

Thất thần nhìn lòng bàn tay rõ ràng của anh, sau đó ngẩng đầu, cô cười để lộ lúm đồng tiền, nước mắt thật mỹ lệ nhìn Lục Thiếu Phàm, trong lòng sợ hãi.

“Thật xin lỗi, tôi nên tự mình đi về”

Mẫn Nhu bước ngang qua Lục Thiếu Phàm, từng bước đi về cuối hành lang, đôi mắt thâm thúy mát lạnh vẫn nhìn cô.

Rất lâu về sau, cô mới biết, người đàn ông làm bạn đời của cô này, lần đầu tiên cô rung động là khi anh ở bệnh viện đưa tay về phía cô.

Anh nói anh đưa cô, cô bỏ chạy, nhưng trái tim cô không trốn được, cuộc đời này lại mang người đàn ông ưu tú thanh tao này đến bên cô.

Cho dù vình tình yêu mà tổn thương, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, không thể dừng lại vì cô. Không lâu sau tai nạn giao thông, Mẫn Nhu liền bị cảnh sát gọi tới lấy khẩu cung, còn đến công ty bảo hiểm đền tiền, mãi tới tối mới về nhà đã mệt lả người không còn bao nhiêu sức.

Dưới nhà trọ một chiếc xe Lincoln đen đậu bên đường khiến người qua lại không ngừng quay đầu. Mẫn Nhu biết chiếc xe này, là chiếc xe chuyên dụng của cha cô Mẫn Chí Hải.

Ông Lý làm tài xế nhìn thấy Mẫn Nhu từ xa đi tới liền xuống xe, cúi đầu hành lễ với Mẫn Nhu.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/