Ác Thủ Tiểu Tử - Chương 16 - Phần 2

Đằng Thận giới thiệu xong, mới nhìn một lượt năm vị đứng đầu kiếm phái lên tiếng mớm hỏi:

- Chu thiếu hiệp là đệ tử truyền y bát của Kim La Hán thiền sư, chuyện có liên quan đến năm xưa, không biết các vị có muốn hỏi gì không?

Chu Mộng Châu nghe câu này thì nhíu mày, chẳng hiểu Đằng Thận nói “liên quan đến chuyện năm xưa” là chuyện gì, khi ấy lướt mắt nhìn năm vị đứng đầu kiếm phái chờ đợi.

Liền thấy Hư Không đạo nhân Lưu Mạc Thanh, chưởng môn phái Võ Đang đứng lên.

Lão nhìn Chu Mộng Châu từ đầu đến chân rồi cao giọng sang sảng nói:

- Dám hỏi Chu thiếu hiệp là truyền nhân của Kim La Hán thiền sư?

Chu Mộng Châu gật đầu thừa nhận không chút ngần ngại:

- Đúng vậy!

Lưu Mặc Thanh nói tiếp:

- Xin hỏi ân sư hiện tại ẩn cư phương nào?

Chu Mộng Châu không hiểu sao đối phương hỏi sư phụ mình vẻ cặn kẽ như vậy, chẳng lẽ bọn họ năm xưa đều có gì hiềm khích với sư phụ hay sao? Thật tình thì chàng chỉ gặp Kim La Hán trong vài khắc giờ, nhưng giữa họ như đã có tiền duyên với nhau, nên Kim La Hán chẳng những thâu nhận Chu Mộng Châu làm đệ tử mà còn thành toàn ước nguyện của chàng.

Ngoài ra chàng không còn hay biết gì nhiều hơn về sư phụ của mình, cũng giống như chàng không hề hay biết gì về cha mình ngoài cái danh Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm.

Bấy giờ nghĩ ngợi trong đầu, chàng chợt nhìn thẳng vào mắt đạo nhân nói:

- Xin thứ cho Chu mỗ không thể nói ra điều này, nhưng nếu chư vị năm xưa từng có hiềm khích quá tiết gì với ân sư, thì Chu mỗ xin đảm nhận trách nhiệm tất cả!

Một câu này tuyên bố thẳng thừng khiến toàn quần hùng chấn động, đây đó có nhiều tiếng la ó phản đối:

- Thật là tên tiểu tử cuồng ngạo!

Quả là không sợ hàn phong qua lưỡi mới dám buông lời cuồng ngôn như vậy.

Chu Mộng Châu mặt lãnh nhiên nhìn quần hùng như không hề thấy.

Bản thân Hư Không đạo nhân Lưu Mặc Thông cũng tái mặt, nguyên lão chỉ muốn qua Chu Mộng Châu hỏi Kim La Hán là để làm sáng tỏ một huyết án năm xưa, không ngờ bị chàng nói như vậy, nhưng lão vẫn bình tĩnh nói:

- Chu thiếu hiệp chớ hiểu lầm, chúng ta hỏi nơi ở của Kim La Hán chỉ là muốn tận mặt gặp lão ta hỏi một chuyện rất hệ trọng...

Nghe đến câu này thì Chu Mộng Châu thấy chuyện không đơn giản nữa, nhưng từng nghe sư phụ vì nguyên nhân nào đó mà ẩn cư tỵ thế, cho nên chàng quyết giữ kín nơi ẩn cư của sư phụ.

Khi ấy tiếp lời nói ngay:

- Chu mỗ xưa nay chỉ nói một lời, có gì xin đạo nhân cứ hỏi Chu mỗ, thứ cho không bẩm cáo điều ấy.

Thái Bạch chân nhân Trần Bất Nhiễm bấy giờ không nhịn được, liền đứng lên chỉ tay lớn tiếng gắt:

- Tiểu tử thật cuồng ngạo, quả đúng như tính khí của sư phụ ngươi năm xưa. Nhưng hôm nay dẫu thế nào ngươi cũng phải nói ra nơi ẩn thân của Kim La Hán. Bằng không...

Nói đến đó Thái Bạch chân nhân bỏ lửng câu nói với cái nhìn đe dọa.

Chu Mộng Châu không để tâm đến cái nhìn ấy, hiên ngang nói:

- Chu mỗ đã nói rồi, thừa mong ân sư giao sứ mệnh, Chu mỗ nguyện tiếp những ân oán năm xưa của ân sư. Hôm nay Chu mỗ đến Quy Hồn Bảo diện kiến Bảo chủ chính là vì điều ấy.

Vừa nói chàng vừa đưa mắt nhìn Đằng Thận, lão ta nhìn quần hùng một vòng rồi nói:

- Đúng như Chu thiếu hiệp nói, hôm nay giữa chúng ta có cuộc phó ước ấn chứng võ công. Nhưng nếu quý vị còn có điều gì muốn nói thì xin cứ tùy nghi, nếu không thì...

Vừa nói đến đó, ánh mắt lão đưa nhìn năm vị đứng đầu ngũ kiếm phái.

Liễu Nguyên sư thái liền đứng lên, tay chấp trước ngực niệm Phật hiệu nói:

- A di đà phật! Năm xưa đã hai lần đại hộ "Thập niên luận kiếm" không thành, chỉ là vì huyết án của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm chưa phá được. Điều này hệ trọng đến toàn võ lâm, mà nhất là với những chính phái dụng kiếm như chúng ta, cho nên hôm nay chúng tôi muốn hỏi thiếu hiệp về Kim La Hán, chính là có liên quan đến chuyện này, mong thiếu hiệp cứ thật lòng đáp cho!

Chu Mộng Châu vừa nghe câu này thì giật thót cả người, chính vì Liễu Nguyên sư thái vừa nhắc đến chuyện của cha chàng, mà lại là một huyết án. Quả thật đây là lần đầu tiên chàng biết được một điều là cha chàng mất tích trong một huyết án, mà sao lại còn liên quan đến sư phụ Kim La Hán? Thật chàng không thể hiểu ra sao nữa, nhưng nghĩ lại nội tình hệ trọng, nhân dịp này biết được nhiều điều thì càng hay. Nghĩ vậy bèn uyển chuyển nói:

- Nếu sư thái đã nói vậy thì tại hạ có thể phụng cáo. Thế nhưng... tại hạ muốn biết chuyện liên quan thế nào với ân sư.

Thái Bạch chân nhân vụt nói ngay:

- Chuyện cả võ lâm xưa nay đều biết, vậy mà ngươi không biết lại còn hỏi, thì thật là lạ đấy!

Chu Mộng Châu nhíu mày khó chịu trước thái độ không mấy thiện ý của Thái Bạch chân nhân, nhưng Liễu Nguyên sư thái đã chen nói ngay:

- Có lẽ Kim La Hán đã giấu nhẹm chuyện này mà chưa từng nói cho thiếu hiệp biết, mười bảy năm về trước lúc xảy ra vụ huyết án, thì đồng thời cũng là lúc Kim La Hán tự nhiên bặt tâm bặt tích. Qua nhiều chứng cứ mọi người đã hoài nghi Kim La Hán dính líu đến sự mất tích của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm. Cho nên đã từng phái nhiều cao thủ các phái điều tra chuyện này, nhưng đến nay chuyện dần phải nhạt đi. Chuyện thật ra chỉ vì liên quan đến đại hội "Thập niên luận kiếm", cho nên mới quyết định tìm cho được Kim La Hán, bằng không thì bất tất...

Chu Mộng Châu vừa nghe đến đó như một tiếng sét ngang tai, chàng không ngờ sư phụ lại liên quan đến vụ án của cha mình là như vậy. Nhưng chàng không thể tin rằng có chuyện ấy, nhất định không thể!

Chu Mộng Châu trấn tĩnh khi nghe hết chuyện này, nói:

- Gia sư là người tu hành đức cao vọng trọng, lẽ nào có thể gây ra chuyện như vậy được?

Liễu Nguyên sư thái chấp tay nói:

- Ngã Phật từ bi! Lão ni cũng chỉ nguyện như vậy, nhưng năm xưa mọi chuyện xảy ra nằm ngay trong khuôn viên Thiền Quang tự, chính là nơi Kim La Hán trụ trì, chuyện không thể không liên quan đến lão ta. Bởi vậy cho nên mới vấn từ thiếu hiệp...

Chu Mộng Châu vừa ngạc nhiên vừa kinh động, không ngờ sư phụ năm xưa từng là trụ trì Thiền Quang tự, chứ không phải chỉ ẩn cư trong rừng táo ngoại vị Từ Viên Tự. Chàng linh cảm câu chuyện hôm nay nghe được có liên quan hệ trọng đến việc hành tẩu năm xưa của sư phụ.

Vả lại, trước mắt mọi người, duy nhất chỉ thấy Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận như có địch ý với mình, nên mới mở ra cuộc hội ngộ rộng lớn như hôm nay giữa võ lâm các phái.

Còn lại những người khác như Liễu Nguyên sư thái tợ hồ như chưa đoán định chắc có đúng là sư phụ mình chịu trách nhiệm huyết án năm xưa hay không.

Đồng thời điều đau lòng nhất, nạn nhân huyết án lại chính là cha của chàng.

Thật là mâu thuẫn, mà cũng thật là bất ngờ, Chu Mộng Châu lóe lên một nỗi hoài nghi bên trong nội tình tất có một âm mưu đen tối nào đây.

Chàng nhớ lại lần đầu tiên khi gặp sư phụ tại rừng táo thâm u, khi nghe chàng tự nhận là con trai của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm, sư phụ tỏ ra vô cùng kinh ngạc, miệng cứ lẩm bẩm:

- Hảo duyên thiên định! Hảo duyên thiên định! Có lẽ người ta chờ bao năm nay chính là đây!

Chẳng lẽ sự thật là sư phụ có dính líu đến cái chết bí ẩn của cha mình? Nhưng như vậy thì tại sao sư phụ còn nhận mình làm đệ tử, và thành toàn cho mình thân hoài tuyệt học như hôm nay?

Càng nghĩ thật càng khó hiểu, nhưng chàng không tin chuyện thật là như vậy, mà nhất định có một âm mưu đen tối nào đây. Đằng nào thì tình hình trước mắt cũng không cho phép chàng suy nghĩ nhiều, cần phải đối phó, khi ấy nghĩ nhanh rồi nói:

- Chuyện không ngờ hệ trọng như vậy, Chu mỗ thân là đệ tử ân sư Kim La Hán, tất xin nhận hết trách nhiệm này. Nhưng tại hạ nhận thấy vấn đề chưa được sáng tỏ, tuyệt đối cần phải truy xét cẩn thận, vậy mong chư vị hoãn lại một thời gian nữa, tại hạ nhất định có sự giao bàn thỏa đáng.

Hư Không đạo nhân lên tiếng:

- Chuyện giờ đã không còn phức tạp, chỉ cần ngươi nói ra nơi ẩn thân của Kim La Hán là xong!

Chu Mộng Châu nhíu mày tỏ thái độ bất phục, nói:

- Đạo trưởng không nên quá hồ đồ, tại hạ đã đứng ra nhận trách nhiệm này, sao đạo trưởng còn nói vậy hử?

Hư Không đạo nhân cao giọng hỏi:

- Ngươi tuy nghe gần đây có chút danh đầu trong võ lâm, nhưng thử hỏi đủ tư cách chịu gánh hết rách nhiệm này sao chứ?

Chu Mộng Châu thầm bực tức lão đạo trưởng ngoan cố này, bèn hiên ngang đáp:

- Đương nhiên là đủ tư cách! Thứ nhất tại hạ là đệ tử của Kim La Hán sư phụ, thứ nhì, như tại hạ đã nói là đảm nhận sư mệnh là Kim La Hán sư phụ giao phó, thanh toán hết tất cả những ẩn khúc năm xưa của sư phụ. Và còn một điều nữa...

Nói đến đó chàng ngập ngừng, cuối cùng cũng không nói ra.

Hư Không đạo nhân giục ngay:

- Điều gì nữa chứ?

Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn quanh toàn trường một vòng, cao giọng tuyên bố:

- Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm chính là gia phụ, huyết án này tất có tại hạ giải quyết.

Một câu này buông ra khiến toàn trường vô cùng chấn động kinh ngạc.

Thật tình không ai nghĩ được Chu Mộng Châu lại là hậu nhân duy nhất còn sót lại của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm.

Đồng thời họ còn kinh ngạc hơn, vì người bị hại là chàng, nhưng người bị nghi là hung thủ lại là sư phụ của chàng. Thật là vô cùng khó hiểu? Chẳng lẽ Kim La Hán đã sắp đặt ra hết mọi chuyện này? Trong đầu ai nấy đều mang nhiều nghi vấn.

Bấy giờ chỉ nghe Liễu Nguyên sư thái chấp tay niệm Phật:

- Thiện tai! Thiện tai! Lẽ nào chuyện lại là như vậy!

Còn Thái Bạch chân nhân thì trố mắt hỏi lại:

- Thiếu hiệp thật đúng là hậu nhân của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Chu Hiên sao?

Chu Mộng Châu gật đầu đáp:

- Không sai!

Thực tình thì Ngũ kiếm phái không hề có hiềm khích ân oán gì với tiền chấp Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm. Vì đại hội "Thập niên luận kiếm" xưa nay vẫn tiến hành, mục đích là vừa trau dồi giao lưu kiếm thuật, đồng thời chọn ra một người kiếm pháp tinh diệu tuyệt luân nhất trong mười năm đó mà thôi. Và một điều quan trọng, chính mỗi lần đại hội là một lần chấn chỉnh ổn định lại võ lâm, cho nên người thua cũng không lấy đó làm cừu hận đến nỗi thanh trừng lẫn nhau.

Lúc ấy chưởng môn Hoa Sơn là Phiêu Phong đạo trưởng đứng lên nói:

- Nếu quả thực thiếu hiệp đã là trưởng tử của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm thì không còn gì để nói. Huyết án thì do thiếu hiệp tự điều tra giải quyết lấy, thế nhưng phải có một lời giao bàn sớm nhất để kiếm phái chúng ta có thể tái tổ chức đại hội "Thập niên luận kiếm", có như vậy thì võ lâm mới bình yên ổn định.

- Đúng! Đúng vậy! Cần sớm tái tổ chức đại hội "Thập niên luận kiếm".

Từ phía quần hùng đã thấy có nhiều tiếng la lên ủng hộ ý kiến của Phiêu Phong đạo trưởng.

Liễu Nguyên sư thái cất giọng ôn hòa nói:

- Ý kiến của đạo trưởng rất hay, thế nhưng điều quan trọng nhất là chúng ta phải tìm cho được thanh "Bích Long Kiếm Lệnh", đó là bảo vật truyền thừa vị chấp chưởng Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm trước cho người kế nhiệm.

Vừa nghe nhắc đến mấy tiếng "Bích Long Kiếm Lệnh", nhiều người reo lên tán đồng.

Nguyên vì thanh "Bích Long Kiếm Lệnh" chỉ có người đoạt danh hiệu Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm mới được chấp chưởng.

Chính từ sau khi Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Chu Hiên bị hại thì thanh bảo kiếm truyền thừa cũng thất lạc, đến giờ người ta vẫn chỉ hoài nghi là nằm trong tay Kim La Hán.

Lúc này bỗng Hư Không đạo nhân lớn tiếng la lên:

- Chư vị bằng hữu, năm xưa khi vụ án xảy ra, nghi án đều đổ vào Kim La Hán, ai dám chắc thanh kiếm lệnh truyền thừa là không nắm trong tay lão ta?

Vừa nói cuối câu, lão ta nhìn bọc vải dài nằm trên vai Chu Mộng Châu, hiển nhiên mọi người đều nhận ra là lão nghi ngờ thanh kiếm lệnh chính nằm trong đó.

Đằng Thận từ đầu đến giờ thân phận chủ nhân, nhưng lão cố tình rút lui nhường cho quần hùng chất vấn Chu Mộng Châu.

Lúc này, lão mới bước lên, tươi cười hỏi chàng:

- Xin hỏi Chu thiếu hiệp từng nhìn thấy thanh "Bích Long Kiếm Lệnh" chứ?

Chu Mộng Châu lắc đầu đáp ngay:

- Tại hạ chẳng biết thanh "Bích Long Kiếm Lệnh" nào cả, lúc gia phụ bị hại thì tại hạ chưa biết gì, còn ân sư Kim La Hán thì không thấy dụng kiếm!

Đằng Thận cười cười hỏi bồi một câu:

- Vậy không biết trong túi vải kia của Chu thiếu hiệp đựng gì?

Chu Mộng Châu đã nhận ra ánh mắt soi mói của Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận, nhưng chàng chỉ cười thầm rồi nói:

- Chỉ là một túi vải đựng vật dụng của tại hạ mà thôi!

Hư Không đạo nhân nói:

- Nếu vậy chẳng ngại gì thiếu hiệp cứ mở ra cho chúng ta cùng xem xem.

Chu Mộng Châu nhíu mày khó chịu:

- Hẳn đạo trưởng nghĩ rằng thanh "Bích Long Kiếm Lệnh" là nằm trong túi vải này của tại hạ?

Hư Không đạo nhân cười giả lả:

- Không dám! Không dám! Nhưng để làm sáng tỏ vấn đề, xin thiếu hiệp đừng câu chấp!

Chu Mộng Châu vốn không muốn để cho đối phương uy hiếp mình, nhưng lúc ấy Liễu Nguyên sư thái đã hòa hoãn nói với chàng đầy thiện ý:

- Chu thiếu hiệp đã dám đứng ra chịu trách nhiệm hết về huyết án năm xưa, há không dám chứng minh cho mọi người thấy hoài nghi của họ là không đúng?

Bà nói đến chữ “họ” cố gắng nhấn mạnh, chứng tỏ bà tin tưởng ở chàng thiếu niên với đôi mắt đầy nghị lực và trung thực này.

Chu Mộng Châu nhìn quanh liền bắt gặp những ánh mắt và cái nhìn đồng tình với suy nghĩ của Liễu Nguyên sư thái, khi ấy chàng nói:

- Vậy được, mời các vị tận mắt xem cho.

Vừa nói chàng vừa cởi túi vải lôi ra từng thứ một, đầu tiên chính là chiếc hộp gỗ đựng pho tượng Kim La Hán, chính là tín vật của chàng.

Trên giang hồ từ nhiều năm nay đã không còn ai nhìn thấy pho tượng Kim La Hán nữa, lần này nhìn thấy lại hiển nhiên không ít người thốt lên chấn động.

Tiếp đó là thanh trường kiếm mà Thiên Lãng Tử đã tặng cho chàng.

Sau cùng chàng lấy ra tiếp một thanh đoản kiếm, mọi người vừa nhìn thấy thanh đoản kiếm đã nghe thấy nhiều tiếng ồ lên xầm xì bàn tán. Nhất là những người thuộc hành gia kiếm pháp thì ngưng mắt chú mục chăm nhìn thanh kiếm đến không chớp mắt.

Chu Mộng Châu giật mình thầm nghĩ, thanh đoản kiếm tầm thường này có gì đáng để mọi người chú ý đến thế.

Đã thấy năm nhân vật đứng danh môn chính phái nhỏ to bàn luận với nhau, nguyên là họ nhìn thanh đoản kiếm trong tay Chu Mộng Châu rất giống với thanh "Bích Long Kiếm Lệnh", nhưng vì đã cách gần hai mươi năm không hề nhìn lại cho nên mới còn ngờ ngợ chưa dám đoán định như thế.

Phiêu Phong đạo trưởng lên tiếng trước tiên:

- Xin hỏi thiếu hiệp thanh kiếm kia thiếu hiệp có từ đâu?

Chu Mộng Châu vốn đã rối đầu vì nhiều suy nghĩ, giờ lại càng rối hơn.

Thanh đoản kiếm này chính là thanh kiếm hai năm trước một vị trung niên nữ ni đã tặng cho chàng, trong lần chàng gặp nạn ngất bên một thảo am. Trung niên nữ ni đã cho chàng mượn thanh kiếm này đánh bại Hoa Nguyệt Đầu Đà.

Sau đó chính nữ ni tặng luôn cho chàng. Nữ ni chỉ nói rằng đó là thanh kiếm trước đây chồng bà thường dùng đến, từ sau khi chồng bà bị thất tích, bà đầu thân cửa Phật rồi cất giữ từ đó đến nay...

Trong đầu Chu Mộng Châu lướt nhanh qua chuyện mình đã duyên hạnh gặp nữ ni kia thế nào, nhất thời chàng sững người không đáp.

Bỗng nghe Quy Hồn Bảo chủ chen vào giục một câu:

- Sao Phiêu Phong đạo trưởng hỏi mà thiếu hiệp không đáp?

Chu Mộng Châu như sực tỉnh người, nói:

- Là một vị ân nhân cứu mạng tại hạ ban tặng!

Quy Hồn Bảo chủ nhíu mày hỏi:

- Không phải là Kim La Hán thiền sư chứ?

Chu Mộng Châu thừa hiểu thâm ý trong câu hỏi này của đối phương mắt lộ nét lạnh lùng nói:

- Đương nhiên là không!

- Ồ!

Lão ta thốt lên một tiếng kinh ngạc rồi nói:

- Vậy thì thật khó hiểu.

Lão vốn định nói “thật khó tin” nhưng nghĩ lại không nên tạo gay cấn cho Chu Mộng Châu một cách ra mặt như vậy, bèn đổi lời nói thế.

Liễu Nguyên sư thái hỏi:

- Chu thiếu hiệp có thể nói cho biết vị kia là ai không?

Chu Mộng Châu nghĩ nhanh, không đáp mà hỏi ngược lại:

- Chẳng lẽ chuyện này mà cũng có liên quan hay sao? Dám hỏi thanh kiếm này chẳng lẽ lại là thanh "Bích Long Kiếm Lệnh"?

Phiêu Phong đạo trưởng lên tiếng đáp ngay:

- "Bích Long Kiếm Lệnh" nhìn bên ngoài thì từ hình dạng màu sắc thật không khác gì một thanh đoản kiếm bình thường, dài chỉ ba xích, bản kiếm hơi thô, lưỡi kiếm không bén, màu sẫm tối, nhưng lại là một thanh báu kiếm không một binh khí nào sánh bằng. Ngoài ra chuôi kiếm rỗng, bên trong tàng chứa một pho kiếm pháp gọi là Bích Long kiếm phổ, chỉ có người chấp chưởng Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm mới được giữ và tu luyện. Thế nhưng Bích Long kiếm phổ từ ngày được Bích Long Thần Kiếm đại thiền sư khai sáng ra đến nay hơn một trăm năm mươi năm, qua mười mấy đời truyền thừa chấp chưởng Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm vẫn chưa có một người nào thật sự luyện tập thành công pho kiếm phổ đó.

Chu Mộng Châu “á” lên một tiếng, ngưng mắt nhìn thanh kiếm trong tay mình, thật sự không có gì khác lạ.

Rồi lật đi lật lại nhìn kỹ chuôi kiếm, bỗng phát hiện ra cuối đốc kiếm có một đường hở cực nhỏ, tinh mắt chú ý lắm mới phát hiện ra.

Chu Mộng Châu giật mình chấn động, nghĩ nhanh:

- Chẳng lẽ đúng là thanh "Bích Long Kiếm Lệnh"? Lẽ nào lại là sự thật...

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này