Con dâu nhà giàu - Chương 207 + 208

Chương 207: Tự sát

Qua hai ngày thì Thế Duy xuất viện. Trong hai ngày này, Triệu phu nhân và Triệu lão gia cùng một số nhân viên cao cấp trong Triệu thị đều đến thăm Thế Duy, chỉ riêng Triệu Hi Thành từ hôm đó rời đi cùng Tống Thiệu Vân thì không thấy xuất hiện nữa. Lòng Chu Thiến rầu rĩ, trong đầu cũng có rất nhiều tưởng tượng nhưng sau đó đều nhất nhất phủ định. Lại nghĩ rồi lại gạt đi, lòng vô cùng phiền chán, hận không thể lập tức đi tìm Hi Thành mà hỏi cho rõ.

Mãi đến hôm Thế Duy xuất viện thì Chu Thiến mới thấy Triệu Hi Thành đến đón Thế Duy. Nhìn thấy anh đi vào, lòng Chu Thiến dâng lên niềm vui khó tả, nụ cười cứ thế mà hiện ra. Nhưng khi cô nhìn thấy Hi Thành thì nụ cười như đông lại.

Khuôn mặt anh rất tiều tụy, như mấy hôm không được nghỉ ngơi. Áo màu trắng nhăn nhúm, phần eo cũng rộng không ít. Rõ ràng là anh đã gầy đi…

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Chu Thiến đầy nghi hoặc.

Thế Duy thấy cha thì vươn tay đòi cha bế.

Triệu Hi Thành mỉm cười đi tới bế Thế Duy vào lòng. Thế Duy vừa nghịch cổ áo của Hi Thành vừa bĩu môi nói:

- Cha, sao cha không đến thăm Thế Duy?

Triệu Hi Thành khẽ hôn lên đôi má bầu bĩnh của thằng bé rồi nói:

- Hai hôm nay cha bận lắm, trong công ty có nhiều việc nên mới không tới.

Thế Duy thấy cha là đã rất vui rồi, không nói thêm chỉ, chỉ ôm lấy cổ cha.

Triệu Hi Thành quay đầu nhìn về phía Chu Thiến, trong ánh mắt có cảm xúc rất phức tạp, một lát sau mới nói:

- Mọi thứ chuẩn bị hết chưa?

Chu Thiến nhìn anh, trong lòng có rất nhiều lời muốn nói nhưng cô biết giờ không phải lúc nên chỉ nói:

- Đã chuẩn bị xong rồi.

- Vậy đi thôi!

Nói xong Triệu Hi Thành hờ hững xoay người.

Chu Thiến nhìn bóng dáng anh, thoáng giật mình, sau đó cũng vội đi theo.

Trong xe, Chu Thiến bế Thế Duy ngồi ở bên ghế phụ. Dọc đường đi cô có một cảm giác rất lạ, không thể nói là Triệu Hi Thành lạnh nhạt với cô, lúc anh nói chuyện với Thế Duy thì cũng sẽ tán gẫu đôi câu với cô. Thỉnh thoảng cũng sẽ cười với cô, chỉ là Chu Thiến luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Cảm giác rằng tuy rằng anh cười với cô nhưng ánh mắt anh luôn trống rỗng, tựa như anh tự dựng lên một vỏ bọc vô hình ngăn cách. Cô có thể nhìn thấy nhưng không thể chạm đến được.

Mấy ngày trước cô hoàn toàn có thể chạm đến tim anh, bọn họ đã từng rung động, chẳng lẽ là ảo giác của riêng cô sao?

Không, không thể nào, nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó. Có cơ hội cô nhất định phải nói rõ chân tướng, không thể kéo dài mãi được, cô rất không nỡ.

Cứ như vậy mãi cho đến khi về nhà, Triệu Hi Thành bế Thế Duy lên lầu, đặt thằng bé lên giường cho nó nghỉ ngơi rồi nói:

- Thế Duy nghe lời cô nhé, cha phải đến công ty rồi.

Nói xong đi đến bên Chu Thiến nói:

- Chu tiểu thư, làm phiền cô rồi.

Sau đó đi lướt qua cô mà bước ra ngoài phòng.

Ngữ khí, vẻ mặt của anh như nói với những người làm của Triệu gia, chỉ là khách khí hơn một chút.

Chu Thiến không khỏi đi theo, đứng sau anh mà khẽ gọi lại:

- Triệu tiên sinh, có thể cho tôi chút thời gian, tôi có lời muốn nói với anh.

Giọng nói có chút vội vã.

Triệu Hi Thành chậm rãi xoay người lại nhìn cô, trong ánh mắt hiện lên chút mâu thuẫn nhưng chỉ trong chốc lát khiến cho Chu Thiến cảm thấy như mọi thứ chỉ là ảo giác của cô mà thôi.

- Chu tiểu thư, hôm nay tôi hơi bận, có gì để sau hãy nói. Nếu cô có chuyện gì thì cứ tìm Quế tẩu hoặc tìm mẹ tôi cũng được.

Nói xong vẫn tiếp tục bước đi.

Chu Thiến đuổi theo đến cầu thang:

- Triệu tiên sinh!

Nhưng Triệu Hi Thành không hề quay đầu, thậm chí còn bước nhanh hơn, rất nhanh đã biến mất trong tầm mắt của cô.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chuyện gì khiến Hi Thành thay đổi nhanh như vậy? Sáng hôm đó, rõ ràng cô có thể cảm nhận được anh đã rung động nhưng giờ sao lại tránh cô như rắn rết?

Là vì Thiệu Lâm sao? Nếu anh không muốn phản bội người vợ đã chết thì vì sao hôm đó lại tiếp cận cô?

Từ trước anh có gì thì sẽ nói ra, tâm tư của anh không hề khó hiểu nhưng giờ đương nhiên anh sẽ không đem tâm sự của mình mà nói với cô nhưng chính là vì thế nên làm sao cô hiểu được rốt cuộc anh đang nghĩ gì?

Còn cả Hi Tuấn…

Vì sao những chuyện đau đầu lại nhiều như thế?

Đêm nay nhất định sẽ chờ Hi Thành về, bất kể thế nào cô cũng phải nói rõ chân tướng, nói cho anh rằng cô chính là Thiệu Lâm, là vợ của anh. Sau đó sẽ hỏi anh xem anh có chấp nhận cô không? Về phần Hi Tuấn, cô chỉ đành nói xin lỗi. Hi vọng anh biết cô là Thiệu Lâm, là chị dâu của mình thì sẽ buông tình cảm này. Chẳng qua mới chỉ hơn một tháng chắc hẳn tình cảm sẽ không quá sâu.

Chu Thiến bất an suốt cả ngày nhưng mãi đến tối cũng không thấy Hi Thành quay về. Chu Thiến đợi hồi lâu, mãi đến khi Thế Duy buồn ngủ mới ôm thằng bé lên lầu. Nhưng không biết rằng cô đi chưa được bao lâu thì Triệu phu nhân nhận được điện thoại của Tống gia:

- Cái gì? Thiệu Vân tự sát?

Triệu Hi Thành ngồi trong văn phòng nhìn quang cảnh bên ngoài qua cửa sổ. Nhìn ánh mặt trời dần lặn về tây, màn đêm dần bao phủ. Nhìn thành phố ồn ào náo động dần dần biến thành cảnh đêm lộng lẫy với những ánh đèn sáng như ngọc. Nhưng anh vẫn chỉ ngồi đó không nhúc nhích.

Cảnh Thiệu Lâm qua đời như chỉ mới ngày hôm qua. Anh vẫn nhớ rõ mỗi một vẻ mặt của cô khi lâm chung, mỗi một câu, thậm chí một nụ cười, cả câu nói “em yêu anh” mà cô lặng lẽ nói đều khắc sâu trong tâm trí anh.

Còn cả mỗi cái ôm, mỗi nụ hôn của bọn họ, mỗi lần thủ thỉ tâm sự, nụ cười của cô sáng bừng như ánh nắng.

Rõ ràng là anh nhớ cô như vậy, rõ ràng không thể quên cô thì vì sao có thể động lòng với người con gái khác? Chẳng lẽ đúng như lời Tống Thiệu Vân nói, anh là kẻ xảo trá sao?

Anh không quan tâm người khác nhìn anh, đánh giá anh thế nào nhưng anh không thể chịu đựng được việc mình phản bội Thiệu Lâm. Người con gái tốt đẹp đó, người con gái yêu anh như thế, anh đã từng thề sẽ luôn yêu cô nhưng giờ anh lại để một người con gái khác lặng lẽ chiếm cứ những giấc mơ đêm về?

Cô gái này ở ngay bên cạnh mình, cô không như Thiệu Lâm chỉ sống trong trí nhớ của anh. Mỗi cái mỉm cười, mỗi câu nói của cô đều ảnh hưởng đến trái tim anh. Anh thực sự nghi ngờ, nếu cứ thế này thì người con gái này sẽ thay thế hoàn toàn địa vị của Thiệu Lâm trong lòng anh, biến Thiệu Lâm trở thành quá khứ mãi mãi.

Không, anh không muốn như vậy. Người anh yêu là Thiệu Lâm, không ai có thể thay thế được Thiệu Lâm. Thiệu Lâm đã vì anh mà qua đời, anh không thể để người khác thay thế cô, ảnh hưởng đến tình cảm của bọn họ.

Anh có thể kết hôn với người khác, có thể sẽ tìm mẹ cho Thế Duy nhưng anh sẽ không tìm người để yêu! Người cả đời anh yêu chỉ có thể là Thiệu Lâm!

Lúc này, điện thoại anh đột nhiên vang lên, tiếng chuông du dương vang lên trong đêm yêu tĩnh vô cùng rõ ràng.

Triệu Hi Thành cầm điện thoại nhìn, là số của Tống Trí Hào. Anh nhíu mày khẽ cười lạnh. Tống Trí Hào rốt cuộc không nhịn được mà gọi cho anh rồi sao? Ông ta sẽ nói gì đây? Anh rất ngạc nhiên.

Triệu Hi Thành ấn nút nghe, bình tĩnh gọi một tiếng:

- Cha!

Tuy rằng Thiệu Lâm đã qua đời nhưng trong lòng anh bọn họ mãi là cha mẹ vợ. Nhưng Tống Trí Hào thì không cho là vậy, ông ta luôn nghĩ, con gái đã mất thì quan hệ chẳng còn nên mới vội vàng đẩy một đứa con gái khác qua. Những người bạc tình đều cư xử như ông ta.

Trong điện thoại, giọng nói của Tống Trí Hào mất đi sự bình tĩnh thường nhật, ông vội vã nói:

- Hi Thành, con mau đến bệnh viện đi, Thiệu Vân tự sát! Tình hình không ổn! Con mau đến đi, nó luôn gọi tên con.

- Tự sát!

Triệu Hi Thành nhíu mày, Thiệu Vân sẽ tự sát? Lần trước chẳng phải cô ta mắng anh rất thống khoái? Loại phụ nữ tâm cơ như cô ta sẽ tự sát? Đánh chết anh cũng không tin. Tống Trí Hào như cũng biết anh không tin, sốt ruột nói:

- Hi Thành, cha lớn tuổi rồi còn nói dối nữa sao? Sau khi Thiệu Lâm qua đời, cũng chỉ có nó cho cha chút an ủi. Nể tình Thiệu Lâm, con đến xem Thiệu Vân đi! Nó luôn nhớ đến con.

Giọng nói có ý cầu xin.

Nghe ông nhắc tới Thiệu Lâm thì Triệu Hi Thành lại mềm lòng. Hơn nữa giọng Tống Trí Hào không giống nói dối, tuy rằng vô luận thế nào anh cũng không thể tin Thiệu Vân sẽ tự sát nhưng bất kể thế nào, Tống Trí Hào đã gọi điện đến thì về tình về lý anh vẫn nên đến xem.

Anh xem xem Tống Thiệu Vân đang làm trò quỷ gì!

Triệu Hi Thành mất kiên nhẫn, anh cầm chìa khóa ra khỏi văn phòng.

Cùng lúc đó, Tống Trí Hào cất điện thoại xoay người, vẻ lo lắng đau lòng khi nãy biến mất trong nháy mắt. Cả người lạnh lùng, âm trầm mà nói với Tống Thiệu Vân mặt tái mét nằm trên giường bệnh:

- Đây là cơ hội cuối cùng của mày, nếu ngay cả cơ hội này cũng không nắm bắt được thì sau này tự nuôi bản thân đi. Tống Trí Hào tao không nuôi đứa con gái vô dụng làm gì cả!

Tống Thiệu Vân rơi nước mắt:

- Cha, lần trước con và Hi Thành đã trở mặt, cho dù con tự sát thì anh ta cũng sẽ không hồi tâm chuyển ý, anh ta vốn không thích con.

Bên cạnh Tống Thiệu Vân là một người đàn bà mặc quần áo màu vàng khoảng hơn bốn mươi cũng lau nước mắt nói:

- Trí Hào, ông quá nhẫn tâm, còn ép con gái mình tự sát, giờ con mất nhiều máu như thế, chẳng biết có ảnh hưởng đến sức khỏe sau này không nữa.

Tống Trí Hào hừ lạnh một tiếng nói:

- Tôi chẳng phải vì tốt cho nó. Nếu nó có thể gả vào Triệu gia thì cả đời cũng chẳng phải lo. Nói đến nói đi đều là Thiệu Vân vô dụng, nếu có được nửa Thiệu Lâm thì cần gì tôi phải phí sức như thế.

Ông ta nhìn bốn phía, sau đó vẻ mặt đắc thắng nói:

- Thiệu Lâm chết ở chính bệnh viện này, Hi Thành thấy cảnh mà nhớ người, chưa biết chừng sẽ mềm lòng. Đáng tiếc, nếu nằm trong phòng mổ thì sẽ càng hoàn mĩ…

Sau đó ông quay lại lườm Tống Thiệu Vân một cái:

- Khóc cái gì! Giữ sức mà chờ Hi Thành đến rồi hãy khóc! Hi Thành mà đến thì mày có bao nhiêu đáng thương cứ lôi hết ra cho tao.

Chương 208

Tống Thiệu Vân khóc thút thít, vội lau nước mắt.

Tống phu nhân cùng vợ chồng Tống Thiệu Khang ngồi ở bên ngoài hành lang. Tiếng nói chuyện của ba người trong phòng xuyên qua cánh cửa không khép mà truyền vào tai bọn họ rõ mồn một.

Tống Thiệu Khang đi qua đi lại vài lần rồi mất kiên nhẫn nói với Tống phu nhân:

- Mẹ, sao phải ngồi ngoài, vào đi thôi.

Bạch Tư Mẫn ngẩng đầu nhìn chồng nói:

- Cha vẫn còn đang giận chuyện lần trước mẹ nói chuyện của Thiệu Vân trong bệnh viện, giờ mà vào cha không cáu mới là lạ.

Quan trọng nhất là người đàn bà kia ở trong, nếu cha chồng trách cứ bà trước mặt người đàn bà đó thì bà còn gì là thể diện? Giờ chắc chắn bà không muốn vào.

Tống Thiệu Khang cũng không phải kẻ ngốc, nghe vợ nhắc thì cũng hiểu tâm sự của mẹ. Nhìn mẹ cúi đầu không vui thì khẽ thở dài, ngồi bên cạnh mẹ mà ôm lấy bà. Từ sau khi em gái qua đời, Thiệu Khang hoàn toàn thất thế trong Tống Thị, chỉ làm một chức vụ nhàn nhã, chịu đủ sự khinh thị của đám anh em. Anh ta từ trẻ đã ăn chơi trác táng nhưng cũng hiểu, nếu chẳng có tiến bộ gì thì Tống Thị sẽ chẳng còn chỗ cho mình.

Bạch Tư Mẫn khó hiểu nhìn Tống phu nhân:

- Mẹ, vì sao cha cứ phải cố ép Thiệu Vân vào Triệu gia?

Tống phu nhân thở dài nói:

- Tống thị có nhiều mối làm ăn liên quan đến Triệu thị, không có quan hệ này thì ông ta không có cảm giác an toàn. Ông ta đã già, không còn nhiệt huyết tuổi trẻ nữa, giờ ông ta chỉ muốn ôm chặt Triệu thị thôi.

Giọng nói dần lộ vẻ khinh thường. Tống phu nhân ngẩng đầu nhìn bốn phía, khóe mắt bắt đầu rưng rưng.

- Nơi này là bệnh viện Thiệu Lâm đã qua đời. Hay cho Tống Trí Hào máu lạnh kia, ngay cả đứa con gái đã chết cũng không quên lợi dụng!

Trong phòng bệnh truyền đến tiếng khóc nức nở của Tống Thiệu Vân.

Bạch Tư Mẫn thở dài:

- Thiệu Vân cũng là người đáng thương, bị cha đẻ ép phải tự sát, chắc cũng là người đầu tiên.

Tống phu nhân cười lạnh:

- Nó có thể không nghe lời cha nó sao. Nó có dám rời khỏi Tống gia như Thiệu Lâm đâu. Tống Trí Hào có thể uy hiếp nó cũng chỉ vì thế thôi. Nhưng nó tiếc vinh hoa phú quý, cũng tiếc vị trí dâu cả Triệu gia. Hai người bọn họ có cái gì mà đáng đồng tình.

Bạch Tư Mẫn gật đầu:

- Con mãi mãi không quên được lúc Thiệu Lâm dứt khoát bỏ nhà ra đi.

Cô nhìn về phía phòng bệnh:

- Thiệu Vân dù hao hết tâm sức cũng không thể có được trái tim Hi Thành bởi vì cô ấy vĩnh viễn không thể trở thành người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập được như Thiệu Lâm…

Tống Thiệu Khang nhìn phía trước, đột nhiên nói:

- Đừng nói nữa, Hi Thành đến rồi.

Triệu Hi Thành đi đến trước cửa phòng bệnh chào hỏi bọn Tống phu nhân. Người trong phòng nghe tiếng thì vội vã chuẩn bị. Tống Trí Hào lại bắt đầu đeo chiếc mặt nạ đau lòng muốn chết.

Triệu Hi Thành vốn chỉ định đến thăm một chút rồi sẽ rời đi nhưng khi vừa bước vào bệnh viện này thì tâm tình không khỏi nặng nề.

Nơi này… chẳng phải là bệnh viện Thiệu Lâm đã qua đời sao?

Anh chậm rãi đi qua đại sảnh.

Ngày đó Thiệu Lâm nằm trên giường đẩy, bị y tá, bác sĩ vội vàng đẩy về phòng mổ, những nơi đi qua đều lưu lại vệt máu chói mắt…

Tim Triệu Hi Thành như bị ai bóp, đau thấu xương.

Anh chậm rãi đi qua hành lang dài, thấy bọn Tống phu nhân, chào hỏi qua rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.

Cửa vừa mở ra, khuôn mặt tái nhợt của Tống Thiệu Vân liền đập vào mắt anh.

Mặt cô ta loang lổ vết máu, chăn đệm trắng như tuyết đều dính máu tươi. Mái tóc dài xõa tung trên gối đầu. Một tay vô lực đặt bên giường, trên cổ tay là lớp băng gạc dày nhưng vẫn có vệt máu khẽ nhuốm ra ngoài.

Nghe tiếng động, Tống Thiệu Vân khó nhọc quay đầu nhìn về phía anh, đôi môi tái nhợt run run, đôi mắt như ngọc đầy đau khổ, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

- Hi Thành…

Giọng nói yếu ớt, mỏng manh.

Đầu Hi Thành như nổ tung. Cảnh tượng đau đớn hai năm trước như lại xuất hiện trước mắt.

Anh không tự chủ được mà run rẩy, sắc mặt trở nên tái nhợt trong chớp mắt.

Tống Trí Hào thấy thần sắc anh thì lòng mừng thầm, vội bước lên đón:

- Hi Thành, con đã tới rồi. Con mau xem Thiệu Vân đi, bác sĩ nói nó mất máu nhiều, rất nguy hiểm. Con bé ngốc này, chết cũng không chịu truyền máu, nói là không còn con nữa thì nó cũng không muốn sống…

Nói xong trưng ra vẻ mặt đau đớn vô cùng.

Nhưng Triệu Hi Thành chẳng buồn nhìn ông ta, chỉ si ngốc nhìn Tống Thiệu Vân, tựa như có người nói với anh: “… thai phụ mất máu quá nhiều… tôi rất tiếc…”

Triệu Hi Thành thất thần đi đến bên Thiệu Vân, ngồi trước mặt cô, tựa như đã từng ở bên Thiệu Lâm hai năm trước.

Sắc mặt anh trắng bệch, trong mắt là sự đau lòng khôn cùng, anh ngồi bên giường cô, dùng tay lau vệt máu trên mặt cô:

- Thiệu Lâm… Thiệu Lâm…

Anh rất tỉnh táo, anh biết trước mặt là Thiệu Vân nhưng cho dù anh nghĩ như vậy nhưng tim vẫn rất đau. Người con gái giống Thiệu Lâm như đúc này, cũng tái nhợt như thế, cũng dùng ánh mắt ai oán mà tình cảm đó nhìn anh. Anh như quay về hai năm trước, ngày mà Thiệu Lâm qua đời. Nỗi đau đớn như đang nhấn chìm anh.

Tống Thiệu Vân nhìn anh, lúc này anh gần gũi cô như thế, ánh mắt anh nhìn cô đầy đau xót và chân tình, lòng Tống Thiệu Vân lại dâng lên hi vọng, có lẽ cô còn có cơ hội. Nước mắt lại lã chã rơi, ánh mắt càng thêm ai oán:

- Hi Thành, nếu không có anh thì em sống còn ý nghĩa gì nữa…

Triệu Hi Thành nhìn cô, lắc đầu, lẩm bẩm nói:

- Không đâu, anh sẽ không để em chết.

Anh ngẩng đầu hét lớn với Tống Trí Hào:

- Mau lên, mau gọi bác sĩ đến truyền máu.

Sao anh có thể trơ mắt nhìn Thiệu Lâm chết một lần nữa trước mặt mình?

Mẹ Tống Thiệu Vân cũng nước mắt lưng tròng nhìn về phía Tống Trí Hào. Con gái mất máu nhiều như vậy, phải mau truyền máu mới đúng, không thể cứ kéo dài được…

Nhưng Tống Trí Hào đau đớn lắc đầu:

- Không được, vừa rồi bác sĩ truyền máu cho nó nhưng Thiệu Vân đã rút kim tiêm ra…

Mẹ Tống Thiệu Vân nhìn Tống Trí Hào mà càng khóc lớn.

Tống Thiệu Vân nghe cha nói thì vội kích động mà lắc đầu, vô lực vung tay:

- Em không muốn truyền máu… em không muốn… em không muốn sống…

Giọng nói vô cùng yếu ớt. Cô ta nói xong, nhớ lại tình cảnh của mình thì nước mắt càng rơi nhiều. Nước mắt lần này là xuất phát từ đáy lòng.

Nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô ta, nhìn nước mắt không ngừng của cô, nghe lời nói yếu ớt đó cũng như nỗi đau của Thiệu Lâm trước khi chết. Triệu Hi Thành đau đớn, không nhịn được mà nắm tay cô ta rồi ôm chặt cô ta vào lòng. Tống Thiệu Vân ngẩn ra, sau đó vội dựa vào lòng anh mà khóc ầm lên.

- Hi Thành, hôm đó những lời em nói không phải là thật lòng, chỉ là em quá đau lòng mới ăn nói linh tinh.

Cô ta khóc òa trong lòng anh, ánh mắt như ngọc tràn ngập sự tuyệt vọng và bi thương, tựa như ánh mắt của Thiệu Lâm khi qua đời.