Con dâu nhà giàu - Chương 134 + 135

Chương 134: Hẹn hò

Triệu Hi Thành kéo Chu Thiến rời khỏi nhà lớn.

Xe Triệu Hi Thành đỗ ở cổng, lúc ra đến cổng, anh đi đến chỗ phòng bảo vệ, lấy trong ví da mấy tờ tiền mặt đưa cho bảo vệ. Lúc quay lại nói với Chu Thiến:

- May mà ông Vương gọi điện cho anh nên anh mới về kịp.

Bọn họ lên xe, Triệu Hi Thành cũng chưa vội lái xe đi, anh cầm tay lái, quay qua nhìn cô, đôi mắt như tỏa sáng trong bóng tối, anh nhẹ nói:

- Thật ra anh đã sớm quay về, anh đứng ở ngoài phòng khách nghe em nói thì dừng ở đó một lúc.

Anh vươn người qua nhẹ nhàng ôm Chu Thiến vào lòng, thì thầm vào tai cô:

- Lúc trước anh cũng rất lo, sợ em và cha sẽ cãi cọ ầm ĩ nhưng sau khi về lại thấy em thật cố gắng, cũng rất thành ý mà giải thích cho bọn họ. Thiệu Lâm, cảm ơn em, anh biết em làm như vậy đều là vì anh.

Lòng Chu Thiến dịu dàng, cô cũng vươn tay nhẹ ôm lấy anh nói:

- Em cũng không nghĩ hôm nay anh sẽ nói những lời đó, Hi Thành, cảm ơn anh đã ủng hộ và hiểu em.

Triệu Hi Thành buông cô ra, nhìn cô cười:

- Vậy anh đã qua được bài kiểm tra của em chưa?

Chu Thiến cười nhéo mũi anh:

- Còn phải tiếp tục theo dõi.

Triệu Hi Thành tỏ vẻ buồn bã:

- Sao anh cảm thấy ngày tốt nghiệp càng lúc càng xa thế nhỉ?

- Anh không thích? Thế thì có thể tự hủy tư cách dự thi.

- Vậy sao được, vất vả lắm anh mới có được tư cách này.

Hai người nhìn nhau cười.

Triệu Hi Thành khỏi động xe:

- Đưa em về nhà hay về trường?

- Về đi, ở trường chắc cũng tan rồi, em về nấu cơm trước cho Tiểu Mạt.

Chu Thiến quay lại nhìn anh:

- Phía cha thì làm sao bây giờ? Ông hình như rất giận.

Triệu Hi Thành nhìn phía trước:

- Ông cụ rất cố chấp, chỉ sợ bây giờ vẫn còn rất tức giận, anh về biệt thự riêng ở mấy ngày, tránh cho ông càng nhìn càng cáu.

Anh định bảo Chu Thiến cùng qua đó ở nhưng lời nói đến bên môi lại đành nuốt ngược lại. Giờ vẫn chưa phải lúc, anh thầm nghĩ, vẫn nên nhẫn một chút vậy…

Chu Thiến cũng không hề biết trong lòng anh có chủ ý này. Cô nghĩ đến chuyện khác mà thở dài:

- Nếu có thể làm cho ông hiểu chúng ta thì thật tốt, em và Hi Tuấn, nếu ông có thể hiểu bọn em cố gắng như thế nào thì có lẽ sẽ ủng hộ bọn em.

Triệu Hi Thành không cho là đúng:

- Cái này cũng là chuyện cực gian khó. Ông cụ cố chấp như vậy, chuyện đã nhận định thì sẽ không thay đổi đâu.

Chu Thiến nghĩ, dù sao cũng phải được Triệu lão gia hiểu, dù sao cũng là người một nhà, chẳng lẽ cả đời giận dỗi không nhìn mặt nhau sao?

Xe dừng lại dưới nhà Chu Thiến, Chu Thiến mở cửa xuống xe, trước khi đóng cửa xe, cô như đột nhiên nhớ ra điều gì, lại cúi người nhìn Triệu Hi Thành ở trong xe nói:

- Hi Thành, cuối tuần này chúng ta đi dạo phố nhé?

Triệu Hi Thành thoáng run lên, lập tức lộ rõ vẻ kích động. Anh cúi đầu, đến khi ngẩng đầu lên, mắt như lấp lánh, miệng cười xán lạn, vô cùng gợi cảm:

- Tiểu thư Tống Thiệu Lâm xinh đẹp, cô đang hẹn gặp tôi?

*****

Chớp mắt đã đến cuối tuần.

Chu Thiến đứng trước gương nhìn quần áo đang mặc. Áo tím nhạt, quần jean màu xanh đậm, kết hợp khăn lụa vàng. Tóc đã dài lên nhiều, cô buộc túm đuôi ngựa, dùng chiếc cặp đính đá Tiểu Mạt mua tặng, trông đơn giản mà đoan trang.

Tiểu Mạt đến gần, tặc tặc lưỡi:

- Hôm nay nhất định mê hoặc khiến Triệu Hi Thành không thể rời mắt rồi.

Còn nói:

- Triệu Hi Thành đã thay đổi rất nhiều, xem ra cậu cũng chịu tha thứ anh ấy rồi, định bao giờ thì chuyển về đây.

Chu Thiến xoay người nhìn cô:

- Giờ mình còn chưa định về. Thứ nhất là cha anh ấy còn đang giận mình, thứ hai…

Cô cúi đầu, mắt chớp chớp:

- Mình vừa đến khối thân thể này thì đã là vợ anh ấy luôn, còn chưa thử qua cảm giác hẹn hò. Cảm giác yêu đương lãng mạn này, mình muốn giữ lâu một chút.

Hiếm khi thấy vẻ thẹn thùng này của cô, Tiểu Mạt trêu ghẹo:

- À… thì ra là cậu muốn hẹn hò! Nhưng cũng đúng, phải làm cho Triệu Hi Thành tốn chút tâm sức thì sau này mới biết quý trọng được.

Dưới lầu vang lên tiếng còi xe, hai người nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Triệu Hi Thành đứng bên xe, ngẩng đầu nhìn lên chỗ hai người. Tiểu Mạt cười:

- Mau đi, Triệu đại thiếu gia của chúng ta sắp chờ không kịp rồi.

Giờ đã là cuối thu, thời tiết dần chuyển lạnh. Nhưng hôm nay ánh sáng rực rỡ, đúng là ngày trời đẹp.

Triệu Hi Thành mặc quần áo bình thường màu sáng, càng thêm tuấn tú. Vẻ mặt anh cười thản nhiên, trông có vẻ tâm tình rất tốt. Lúc nhìn thấy Chu Thiến, không ngoài định liệu của Tiểu Mạt, mắt anh sáng bừng kinh ngạc.

- Thiệu Lâm, hôm nay em đẹp lắm!

Anh khen ngợi từ tận đáy lòng, trong lòng cũng rất vui. Cô tốn tâm tư chuẩn bị như vậy có thể thấy là rất coi trọng lần hẹn hò này, cũng rất coi trọng anh.

Bọn họ đi đến đoạn phố dành cho người đi bộ tấp nập nhất thành phố. Nơi đó tập trung đủ các cửa hàng quần áo, đồ ăn vặt, hiệu sách, hàng trò chơi… đúng là chỗ tốt để các đôi tình nhân hẹn hò.

Bọn họ gửi xe ở bãi đỗ xe gần đó. Tay nắm tay đi vào ngã tư phồn hoa. Đủ các loại âm nhạc từ cửa hàng hai bên truyền ra, chấn động lòng người. Cuối tuần, lượng người tập trung rất đông, có một nhà cùng đi dạo, có nhóm bạn thân tụm năm tụm ba, lại càng nhiều những đôi tình nhân như bọn họ. Ai nấy đều thoải mái, vui vẻ, không khí nơi nơi đều rất vui vẻ.

Bọn họ đi dạo qua từng cửa hàng, thích cái gì sẽ dừng lại xem hoặc mua. Triệu Hi Thành chưa từng đi dạo những khu hàng như vậy. Quần áo anh mặc đều là của các nhãn hàng cố định, mỗi mùa, thương gia sẽ đem đồ mới đưa đến tận cửa. Với việc dạo phố mua sắm của người bình thường này anh thấy rất mới lạ. Nhất là Chu Thiến vẻ mặt hân hoan nắm tay anh, thỉnh thoảng lại thì thầm líu lo vào tai anh khiến anh cảm thấy mọi thứ xung quanh đều thật đẹp.

Lúc đi ngang qua một cửa hàng quần áo, một bộ quần áo treo trong tủ kính khiến anh để ý, anh lập tức kéo Chu Thiến đi vào. Anh nói với nhân viên bán hàng:

- Phiền cô cho chúng tôi xem bộ đồ tình nhân kia.

Ra khỏi phòng thay đồ, Chu Thiến nhìn thấy Triệu Hi Thành thì phì cười. Áo đôi này cũng không phải là thiết kế tốt, áo khoác nhẹ màu lam và áo trong cũng cùng màu. So với Triệu Hi Thành bình thường chỉ mặc quần áo hàng hiệu bậc nhất thì loại quần áo này mặc lên người quả thực là không ổn.

Nhưng Triệu Hi Thành lại không để ý, anh ôm eo Chu Thiến đi đến trước gương, nhìn quần áo hai người giống nhau, cười thỏa mãn:

- Nhìn giống như một đôi gắn bó không rời… thật đẹp đúng không?

Chu Thiến nhìn nụ cười của anh, trong lòng vô cùng mềm mại:

- Đúng thế, rất đẹp, em thích lắm.

Rất thích nụ cười thỏa mãn hạnh phúc của anh, cũng rất thích tâm ý ngọt ngào này của anh.

Nhân viên cửa hàng xếp quần áo lúc đầu của bọn họ vào túi lớn rồi đưa cho hai người, Triệu Hi Thành đón lấy, thanh toán rồi năm tay Chu Thiến rời đi.

Bọn họ đi rồi, nhân viên bán hàng vẫn còn đứng ở cửa thủy tinh nhìn theo rồi quay đầu nói với đồng nghiệp:

- Thật đúng là một cặp đẹp đôi, yêu đương thắm thiết, hâm mộ quá đi….

Đi ra ngoài, hai người đi qua một cửa hàng bán đồ lưu niệm nhỏ, trong tủ có một bức tượng gốm sứ nặn hai đứa trẻ khiến Chu Thiến để ý. Hai đứa trẻ một nam một nữ, bộ dáng ngây thơ đáng yêu vô cùng. Chu Thiến chỉ vào một đứa, nói với Triệu Hi Thành:

- Nhìn xem, giống anh chưa kìa?

Triệu Hi Thành quay lại nhìn, thấy đó là cậu nhóc nam, đang nhướng mày, vẻ mặt tức giận. Triệu Hi Thành cười:

- Thế thì bên cạnh chính là em rồi còn gì.

Cô nhóc bên cạnh nhếch mông, đang cười tủm tỉm mà khẽ hôn cậu nhóc như đang an ủi vậy. Chu Thiến đỏ mặt, xẵng giọng:

- Em mà thế à!

Nói xong xoay người bước đi.

Triệu Hi Thành cười cười nhưng cũng không đuổi theo cô mà chỉ xoay người đi vào trong cửa hàng. Chờ khi anh trở ra, tìm được Chu Thiến thì đã thấy cô đang sốt ruột, lo lắng. Cô thấy anh thì như thở dài nhẹ nhõm một hơi, vẻ mặt cũng bình tĩnh lại nhiều:

- Anh đi đâu thế, em tìm mãi không thấy?

Triệu Hi Thành đi qua ôm eo cô rồi hôn lên vành tai cô:

- Em chỉ cần đứng ở một chỗ, dù thế nào cũng không cần đi đâu cả, anh sẽ tìm được em. ( ♥♥♥)

Chu Thiến cúi đầu, chỉ cảm thấy lòng như uống mật ngọt vậy.

Đi ngang qua một quán bán đồ ăn vặt, Chu Thiến bị hương thơm hấp dẫn, mua một túi đồ ăn vặt rồi hỏi:

- Anh có ăn không?

Triệu Hi Thành giơ túi đồ trong tay lên, lắc đầu:

- Anh không tiện lắm.

Sau đó mắt sáng bừng cười nói:

- Hay là em bón cho anh đi?

Sau đó lại bổ thêm một câu:

- Anh rất muốn ăn…

Vẻ mặt thì vô cùng thèm khát.

Chu Thiến quả thực không thể tin vào mắt mình, đường đường Triệu Hi Thành cũng sẽ làm nũng!

Vì thế, sau đó, mọi người nhìn thấy một cảnh như vậy: Một anh chàng đẹp trai cao to, hai tay cầm túi đồ lớn, thường sẽ cúi đầu xuống, há miệng đón lấy đồ ăn mà cô gái bên cạnh dùng tăm xiên đưa tới. Có khi thậm chí bị bỏng mà liên tục hô lớn nhưng cũng không hề tức giận, vẻ mặt thỏa mãn, hạnh phúc. Mà cô gái bên cạnh, thỉnh thoảng cũng ăn một miếng nhưng chủ yếu đều chỉ bón cho anh chàng ở bên. Ngón tay thon dài trắng như ngọc cầm cây tăm mảnh mà bón cho anh chàng kia, vì phối hợp với chiều cao của người yêu mà phải vươn tay lên cao. Sau đó lại lấy khăn tay lau miệng cho anh, mỗi một động tác đều rất dịu dàng, rất cẩn thận, thường hỏi lại:

- Cẩn thận bỏng, ăn ngon không? Còn muốn ăn nữa không?

Hình ảnh ấm áp hạnh phúc này thực sự khiến mọi người nhìn mà ngưỡng mộ

Hai người đi dạo đến buổi chiều, đi một chút thì sẽ lại nghỉ, mua không ít đồ. Mãi đi khi chân hai người đều mỏi nhừ thì mới quay người trở về bãi đỗ xe.

Ở trên xe, Triệu Hi Thành cười nói với cô:

- Giống như yêu đương vậy.

Chu Thiến vừa kéo dây an toàn vừa nói:

- Em cũng không nhớ lúc chúng mình hẹn hò trước khi kết hôn.

Triệu Hi Thành cười gượng hai tiếng, trước khi kết hôn bọn họ nào có hẹn hò yêu đương gì. Hôn sự cứ thế mà định ra thôi. Khi đó, với anh mà nói, chỉ cần thân phận xứng với anh thì lấy ai cũng được. Anh vẫn tiếp tục cuộc sống phóng túng của mình. Ai mà nghĩ được, một trận tai nạn xe hơi lại có biến hóa lớn như vậy? Anh lại yêu thương người vợ mình vốn chưa từng để ý. Chỉ có thể nói, mọi thứ đều đã được sắp đặt, an bài.

Nhưng với một cô gái, yêu đương trống rỗng, hẳn là chuyện thật đáng tiếc

Triệu Hi Thành xoay người cầm tay Chu Thiến, bàn tay nóng rực khiến Chu Thiến run lên, quay đầu nhìn lại anh.

Ánh sáng ở bãi đỗ xe rất ảm đạm, hai mắt anh tỏa sáng khiến người ta tim đập mạnh. Giọng anh trầm thấp mà mạnh mẽ, trong không gian yên tĩnh thật nhẹ nhàng mà nói:

- Thiệu Lâm, chúng ta yêu lại từ đầu đi.

Chương 135: Khắc Y

Chỉ chớp mắt, một tháng trôi qua. Cuối thu đầu đông, thời tiết dần trở nên lạnh lẽo.

Trong thời gian này, Triệu Hi Thành cố gắng tạo cho Chu Thiến không khí yêu đương lãng mạn. Cuối tuần nghỉ ngơi sẽ đưa cô đi xem phim, ăn tối, dạo phố, dùng hết tâm tư mà tạo ra đủ tiết mục mà khiên cô vui vẻ, cũng mong để lại ấn tượng sâu đậm với cô. Có khi trưa rảnh, anh sẽ lái xe đến trường đón cô đi ăn cơm trưa. Hai người thân thiết gắn bó khiến các học viên khác hâm mộ không thôi. Thời gian này của Chu Thiến thực sự vô cùng vui vẻ. Hai người càng ngày càng thân mật.

Hồ Giai Giai vẫn còn chưa hoàn toàn lấy lại tinh thần từ chuyện lần trước, càng lúc càng trở nên lạnh lùng kiêu ngạo, tính tình cũng càng lúc càng mẫn cảm, dễ cáu. Có khi chỉ vì chút việc nhỏ cũng sẽ cãi cọ với bạn học. Một lần, có một người tức giận mà nói:

- Cậu cũng chỉ dám kiêu ngạo trước mặt chúng tôi thôi, trước mặt Thiệu Lâm có khác gì con mèo…

Mặt Hồ Giai Giai tái lại, âm trầm đáng sợ. Lúc đó học viên kia mới thôi không nói gì nữa nhưng từ đó về sau, Hồ Giai Giai luôn nhìn Chu Thiến bằng ánh mắt lạnh lùng âm trầm. Đối với việc này, Chu Thiến cũng không để ý nhiều, suy nghĩ của cô đơn giản là chỉ cần cô ta không trêu chọc mình thì cô ta muốn nhìn thế nào chẳng được, chẳng lẽ cấm? Chỉ là cảm thấy có chút đề phòng hơn.

Về mặt học tập, đã đến giai đoạn cuối cùng. Thành tích hiện giờ là Hồ Giai Giai, Trương Bân và Chu Thiến là ba người xuất sắc nhất. Tiểu Mạt và Lưu Văn Chí đều trong top mười, những người còn lại trong tổ cũng đều rớt khỏi top mười. Mỗi lần ăn cơm trưa, Lý San, Vương Vĩ đều rầu rĩ không vui. Chu Thiến và Tiểu Mạt đều an ủi nói còn hai tuần, vẫn còn cơ hội.

Nhắc tới hai tuần cuối này, mọi người đều vô cùng chờ mong, kích động bởi vì stylist đứng đầu cả nước trong truyền thuyết – Khắc Y đã tới, sẽ chỉ đạo bọn họ thực hành.

Khắc Y cũng là nhân vật truyền kì của Yêu Ti Lệ. Nghe nói trình độ văn hóa của ông không cao, gia cảnh cũng nghèo khó nhưng phương diện này lại được thiên phú, được người sáng lập Yêu Ti Lệ coi trọng mà cực lực bồi dưỡng. Cuối cùng, ông dựa vào bản lĩnh của mình và sự giúp đỡ của giám đốc Yêu Ti Lệ mà đạt được nhiều giải thưởng lớn mang tầm cỡ quốc tế, cũng vì thế mà giúp Yêu Ti Lệ đạt được vinh dự lớn, trở thành công ty có tiếng trong giới. Khắc Y vẫn rất biết ơn nên vẫn làm việc tại Yêu Ti Lệ, cho dù có người đầu tư giúp ông mở công ty mới ông cũng không đồng ý.

Khắc Y có được danh tiếng tốt không chỉ vì tài năng của mình, cũng không chỉ vì ông trọng tình trọng nghĩa mà còn có nguyên nhân lớn hơn cả là phẩm chất đạo đức của ông rất tốt. Nên biết rằng, nghề này phần lớn tiếp xúc với phụ nữ, trong ngành không thiếu gì những tin đồn stylist này và khách hàng này có tình cảm không đoan chính, nghe đồn với mỗi một stylist mà nói thì tin đồn này tuyệt đối là đòn đả kích trí mạng, có rất nhiều stylist nổi tiếng đều bị xấu mặt, danh tiếng lụi tàn vì những tin đồn đó.

Nhưng Khắc Y lại như hoàn toàn miễn nhiễm với scandal, cho dù là những đối thủ ghen tị với ông nhưng cũng không thể không thừa nhận, phương diện này, ông tuyệt đối là một quân tử. Khác hàng nữ đều rất khen ngợi, nói ông nho nhã, lễ độ, cẩn thận quan tâm, hơn nữa ông còn rất phong độ, nho nhã nên rất được các khách hàng nữ tôn sùng. Nhiều năm qua, vị trí số một của ông không ai có thể thay thế.

Hai tuần này là học về tạo hình chỉnh thể cho khách hàng tùy theo từng trường hợp, hoàn cảnh cụ thể, bao gồm sân khấu ca nhạc, sân khấu trình diễn thời trang, dạ tiệc… Có thể nói là cách vận dụng tất cả những kiến thức đã học, mà thầy Khắc Y sẽ trực tiếp hướng dẫn bọn họ thực hành.

Mọi người đều cực kỳ hưng phấn, sự hưng phấn này không chỉ là vì muốn được thầy Khắc Y danh tiếng chỉ dạy mà quan trọng là theo một nguồn tin đáng tin cậy, trợ lý của Khắc Y sang năm sẽ đi học chuyên sâu ở nước ngoài, đến lúc đó ông sẽ tuyển trợ lý mới trong số mười lăm người đủ điều kiện gia nhập công ty lần này. Nếu thực sự có thể trở thành trợ lý của Khắc Y thì chẳng những có thể luôn được ông chỉ dạy, giúp ích cho bản thân mà còn có thể được tiếp xúc với những khách hàng tiềm năng, tăng danh tiếng cho bản thân về sau sẽ giúp ích cho sự phát triển của chính mình. Thậm chí như người trợ lý hiện tại, được Khắc Y đề cử mà ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, sau khi về nước cũng sẽ thành một bậc thầy.

Đây đúng là sự mê hoặc cực lớn mà. Cho nên học viên nào cũng hạ quyết tâm, nhất định phải cố gắng thật nhiều để cho thầy Khắc Y có ấn tượng tốt về mình.

Buổi chiều thực hành, Khắc Y cầm tập tài liệu đi vào. Mọi người nhất tề nhìn về phía ông. Ông dường như đã quá quen với ánh mắt sùng kính này, thái độ vẫn rất bình thản, đi đến bục giảng, bắt đầu tự giới thiệu.

- Tôi tên là Khắc Y, hai tuần này tôi sẽ giảng dạy mọi người một số kiến thức đơn giản. Mọi người cùng học tập lẫn nhau nhé. Ông mỉm cười.

Giọng của ông rất ôn hòa, nghe rất thoải mái. Hôm nay ông mặc chiếc áo lông vàng nhạt, cổ chữ V, lộ ra áo bên trong màu lam, quần jeans xanh đậm, tóc dài, tóc mái hỗn độn che đi một bên thái dương, lộ ra khuôn mặt trắng nõn, đường nét cân xứng, móng tay sạch sẽ. Cả người trông thật sạch sẽ, khiến người ta không khỏi có cảm giác thoải mái.

Mấy ngày này đều là thiết kế tạo hình dạ tiệc. Buổi chiều thực hành, từng tổ nhỏ đều phải cùng thiết kế tạo hình phù hợp nhất cho một thành viên. Từ kiểu tóc, trang phục đến phối đồ, trang điểm đều phải là tốt nhất, xinh nhất.

Sau đó, Khắc Y lại đến từng tổ xem xét, đưa ra ý kiến nhận xét.

Mỗi một đoạn thời gian đều có thể nghe được ông khẽ chỉ bảo.

- Cậu có biết rõ mặt anh chàng này là hình gì không?

- …

- Mặt tròn, cậu đã biết thì sao còn thiết kế kiểu đầu này? Mặt tròn hợp để tóc vuốt ngược hơn là kiểu tóc này, mặt dài thì hợp để mái xéo… Cậu nhóc à, cậu có thể vuốt tóc cho anh chàng này.

- Tạo mẫu tóc phải dựa vào khí chất, tuổi tác của khách mà làm. Cô ấy là cô gái trẻ, cậu tạo mẫu tóc già dặn như vậy cho cô ấy thì hợp sao?

- Màu mắt và quần áo của cô gái này hoàn toàn không hợp, chẳng lẽ cậu không phát hiện ra sao?

- Cậu thực sự khiến tôi khó hiểu, cô ấy cổ dài nhỏ nhưng cậu lại để cô ấy mặc áo hở vai…

Ông chậm rãi đi tới bên Hồ Giai Giai. Hồ Giai Giai vì muốn gây chú ý với Khắc Y mà hôm nay đặc biệt tốn tâm tư.

Thầy Khắc Y nhìn nhìn thiết kế của bọn họ, gật gù, chỉ vào học viên nam làm mẫu mà nói:

- Cách phối hợp trang phục này rất tốt.

Hồ Giai Giai lập tức tiến lên nói:

- Em cảm thấy với những buổi dạ tiệc quan trọng, đàn ông mặc áo vest là hợp nhất…

Cô ta thao thao bất tuyệt mà thể hiện mình với Khắc Y, hoàn toàn không nhắc đến tên những người khác, gạt bọn họ lại. Các thành viên trong tổ đều tỏ vẻ tức giận. Nhưng thấy Khắc Y nghe chăm chú thì cũng không tiện chen vào. Tuy nhiên bọn họ đều thầm mắng Hồ Giai Giai trong lòng vô số lần. Cuối cùng Khắc Y cũng khen thiết kế của tổ bọn họ nhưng chỉ hỏi riêng tên Hồ Giai Giai.

Thầy Khắc Y đi rồi, Hồ Giai Giai hưng phấn đến nỗi mắt sáng bừng, đây là lần đầu tiên Khắc Y chủ động hỏi tên một học viên trong buổi hôm nay, đây có phải là tỏ vẻ ông có mấy phần để ý đến cô không? Thì ra cô vẫn là người ưu tú nhất. Áp lực bao lâu trong nháy mắt hóa thành hư không.

Cô ta không khỏi nhìn về phía Chu Thiến, lúc này, Khắc Y đang đi về phía tổ bọn họ. Hồ Giai Giai nhìn chằm chằm thiết kế của tổ đó thì sắc mặt lại trở nên khó coi.

Thầy Khắc Y đi đến tổ Chu Thiến, vẻ mặt rất kinh ngạc bởi vì thiết kế của tổ này thực sự là tốt ngoài dự kiến của ông. Với những học viên mà nói, sáng tạo như vậy đã rất tốt rồi.

Ông đi đến bên Tiểu Mạt, Tiểu Mạt được Trương Bân make up, tóc là do Lưu Văn Chí và Vương Vĩ tạo kiểu, quần áo là Chu Thiến và Vương Lâm chọn.

Tiểu Mạt là người mùa hạ, mặt tròn, dáng bình thường. Lúc trang điểm, Trương Bân căn cứ tính cách hoạt bát của cô mang trang điểm cho cô vẻ thanh xuân đầy sức sống. Tóc búi cao, hai bên thái dương để xõa ra mấy lọn tóc làm xoăn. Quần áo thì Chu Thiến chọn cho cô một bộ váy màu lam dài đến đầu gối, bó chun ở lưng và đôi cao gót cùng màu. Trang sức còn lại tự Tiểu Mạt chọn, hoa tai bạc, vòng cổ bạc tinh tế.

Thầy Khắc Y liên thanh khen ngợi:

- Không tệ, không tệ, hồi thầy mới học còn chưa được bằng thế này.

Sau đó, ông lại nhìn từng chi tiết trên người mẫu rồi hỏi là ai làm, mọi người giới thiệu lẫn nhau, tên tuổi loạn xạ khiến Khắc Y choáng váng, kết quả chả nhớ được ai.

Nhưng thật ra tinh thần đồng đội đoàn kết của bọn họ lại khiến Khắc Y rất ấn tượng. Tổ khác, thành viên đều chỉ cố gắng biểu hiện bản thân mà xem nhẹ bạn học. Tuy rằng muốn để ông có ấn tượng nhưng thiết kế đôi khi cần sự hợp tác toàn đội, chỉ có tổ bọn họ, hợp tác không hề có tư tâm mới có thể làm ra tác phẩm tốt nhất.

Mấy ngày kế tiếp, Khắc Y qua quan sát phát hiện lần này có ba học viên xuất sắc nhất là Trương Bân, Hồ Giai Giai và Chu Thiến. Trong ba người, Trương Bân thì chắc chắn, an toàn, bất kể là tình huống gì cũng sẽ không thể có sai sót nhưng cũng khó để có đột phá. Hồ Giai Giai thiết kế rất to gan, cũng tốn tâm tư nhưng dễ khiến người ta có cảm giác vội vã, dễ thành công nhưng cũng dễ thất bại.

- Vậy còn Thiệu Lâm?

Thẩm Già Lam hỏi, cô rất muốn biết đánh giá của ông về Tống Thiệu Lâm, liệu có giống cô không.

- Thiệu Lâm…

Khắc Y khẽ cười, đôi mắt nâu trong suốt sáng bừng:

- Cô ấy tôi còn chưa thể phán đoán, còn cần quan sát thêm.

Kì thi tuần này, vẫn là Hồ Giai Giai, Trương Bân và Chu Thiến loại tốt, giữ vững ba vị trí xuất sắc nhất. Triệu Viện Viện lại cũng đươc loại tốt, thành tích tăng lên, lọt vào top mười, mừng rỡ tươi cười nhảy nhót. Mà Lưu Văn Chí thì lại chỉ được loại đạt, thành tích từ thứ chín rớt xuống thứ mười một. Một giây đó, sắc mặt anh lập tức biến đổi, cực kì yên tĩnh đến độ mọi người khuyên giải cũng không hề vui vẻ. Tiểu Mạt vẫn trong top mười, Vương Vĩ, Lý San, Vương Lâm thì ở hàng sau Lưu Văn Chí, xem ra cũng không có hi vọng vào top mười.

Chu Thiến nói với mấy người đang than thở:

- Lưu Văn Chí vẫn có một cơ hội, vẫn có thể vào top mười, cho dù không vào top mười vẫn có thể vào công ty mà.

Lưu Văn Chí thở dài:

- Còn hi vọng gì chứ? Chỉ còn một lần kiểm tra, trừ khi trong top mười có một người không đạt hoặc chỉ đạt mà thôi, nhưng sao có thể? Top mười ai cũng rất có thực lực.

Mọi người đều yên lặng bởi vì ai cũng biết, anh nói rất đúng. Muốn chen vào top mười thì ngoài một trong số mười người dẫn đầu phát huy thất thường mà thôi, nhưng là làm sao có thể?