Ám dục - Chương 141 - 142

Chương 141: Đứa con thứ hai

Dung Ân nghỉ ngơi một lúc ở Ngự Cảnh Uyển, cô không dám ngủ, chỉ là bớt mệt mỏi, liền đứng dậy thay quần áo, muốn đến bệnh viện.

Lúc xuống lầu, Nam Dạ Tước theo sau lưng cô, tay áo tay trái vén lên có nút bạch kim, Vương Linh cũng đã trở về trước dự định, đang bận rộn chuẩn bị trong phòng bếp, trên bàn ăn còn chuẩn bị cả canh gà, "Dung tiểu thư, đây là cậu chủ dặn dò chuẩn bị."

"Vương Linh, cô vất vả quá." Nam Dạ Tước đem bình giữ nhiệt đưa tới tay Dung Ân, "Thức ăn trong Bệnh viện chỉ có vài món, mấy ngày nay, bác gái muốn ăn gì thì để Vương Linh đem qua cho."

"Đúng rồi, Dung tiểu thư, muốn làm gì cô cứ việc dặn dò."

"Cảm ơn." Dung Ân bưng bình giữ nhiệt, tính chất kim loại, ấm áp đang lan tỏa ra ngoài làm cả trái tim Dung Ân đều ấm áp theo, Nam Dạ Tước đi ra phòng khách trước, Dạ Dạ cũng được đưa qua đây, lúc này đang nằm sấp ở góc tường phơi nắng mặt trời.

Lúc đến bệnh viện mẹ Dung trông thấy Dung Ân thì rất kích động, Nam Dạ Tước có việc nên đi trước, rồi mẹ vội vàng hỏi han, sau khi đã xác định Dung Ân không sao, lúc này mới từ từ thở phào nhẹ nhõm.

"Cũng không biết chúng ta đã tạo ra nghiệt gì, gần sang năm mới còn xảy ra nhiều chuyện như vậy."

"Mẹ,” Dung Ân múc canh gà vào chén, đưa tới bên môi bà, "Mẹ đừng nghĩ nhiều, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi, xem, bây giờ không phải tốt rồi sao?"

Mẹ Dung nhìn chén canh mím môi lại, "Mẹ không sao, sống ở chỗ này không quen, hay là xuất viện sớm đi."

Dưới sự kiên trì của mẹ Dung, Dung Ân làm thủ tục xuất viện cho bà, lúc trở về tiểu khu, trên đường gặp gỡ vài bác gái hàng xóm, mọi người đều dặn dò Dung Ân chăm sóc tốt cho mẹ, đối với sự kiện ngày hôm đó không ai hỏi nhiều.

Bởi vì chuyện này ầm ĩ quá lớn, những ngày tiếp theo, Lâm Thanh Nguyệt không mò tới cửa, trong nhà cũng tạm thời khôi phục lại bình yên.

Dung Ân ở nhà vài ngày, ngẫu nhiên mẹ sẽ nói chuyện về Dung Tử Nham, bà lờ mờ cũng có thể biết được, lúc trước, Dung Tử Nham tuổi trẻ ngạo mạn, bất mãn gia đình trải đường cho ông nên một thân một mình đi tới thành phố Bạch Sa, trong quá trình đó thì đem lòng yêu mẹ Dung, sau đó, chung sống trong căn hộ chung cư nhỏ bé, cuộc sống trôi qua thoải mái. Cho đến có một ngày, người đàn ông phải rời khỏi, cũng hứa hẹn với bà đợi sau khi ổn định sẽ trở lại đón hai mẹ con họ, kết quả, đã đợi là phải đợi hai mươi mấy năm.

Sau khi gặp nhau, cũng đã dự đoán là phải xa nhau. Giờ đây Dung Tử Nham thích an nhàn, những ngày tháng phong hoa tuyết nguyệt, cũng để lại trong ký ức sâu thẳm.

"Mẹ, về sau mẹ con chúng ta phải sống thật tốt."

Mẹ Dung nằm ở trên giường, sắc mặt nhợt nhạt, cũng không thê oán như lần gặp trước, "Mẹ nghĩ kỹ rồi, chỉ cần có Ân Ân như vậy là đủ rồi, có thể an nhàn qua hết nửa đời sau, mẹ thấy thoả mãn rồi."

Cô thấy rất may mắn, mẹ cũng không mù quáng mà sống trong quá khứ, có nhiều thứ đã giữ không được, thì nên vứt bỏ thôi.

Trên đường cái, không khí năm mới vẫn còn ở đây, trong trung tâm treo lồng đèn thành một con rồng dài, có một số cửa tiệm còn đốt pháo, giẫm chân lên, đế giày đều dính đầy giấy đóng gói màu đỏ.

Dung Ân đi vào tiệm trang sức mà lần trước Nam Dạ Tước dẫn cô vào, nhân viên phục vụ nhiệt tình chào đón, cô cúi người, ở trong tủ quầy phát hiện chiếc nhẫn ngón út lần trước nhìn trúng, "Chào cô, tôi muốn xem chiếc này."

Nhân viên phục vụ lấy nhẫn ra, "Tiểu thư, tôi nhớ cô, lần trước đi cùng với Tước thiếu, lúc ấy tôi đã thấy được, cô thích chiếc nhẫn này ạ."

Dung Ân đeo chiếc nhẫn lên ngón áp út của mình, "Đẹp không?”

Chất liệu bạch kim lạnh cứng, dưới ánh đèn ánh ra sắc nét, nhân viên kia vội vàng phụ họa, "Đẹp lắm, ngón tay cô mảnh mai, đeo rất đẹp."

"Vậy, đeo trên tay anh ấy đẹp không?" Dung Ân không ngẩng đầu, mà chỉ lo nhìn ngón áp út của mình, nhân viên kia nghe vậy, ngẩn ngơ một chút, chỉ thấy khóe miệng cô câu lên, ánh mắt nhu hòa, ánh sáng bạch kim không che lấp vẻ kiều mị dưới đáy mắt cô, "Đẹp, chiếc nhẫn ngón út này như vì Tước thiếu mà thiết kế, thiết kế này đơn giản, lại cũng chỉ có anh ấy mới hợp với vẻ huyền diệu trong đó, tiểu thư, mắt nhìn của cô thật tốt."

Mặc dù Dung Ân biết đây chỉ là những câu chào hàng của cô ấy, nhưng cũng cảm thấy hưởng thụ, thực ra, thứ cô nhìn trúng, chỉ có người đàn ông mới hợp.

"Được rồi, tôi lấy cái này, gói lại đi."

Dung Ân từ trong bóp da móc ra thẻ lương của bản thân, sau khi thanh toán, nhân viên đem đồ trang sức bỏ vào trong hộp, đưa tới tay Dung Ân. Lúc đi ra, phía ngoài ánh mặt trời rất chói mắt, bình thường buổi trưa Nam Dạ Tước không trở về ăn cơm, lúc này trở về cũng đã trễ rồi, Dung Ân vào nhà hàng gần đấy ngồi xuống, chuẩn bị tùy tiện gọi vài món ăn lót bụng.

Khi đĩa mì ý màu sắc tươi ngon được bưng lên bàn, bụng Dung Ân vốn là đang đói cồn cào, lại không có khẩu vị, cô cầm lấy chiếc đũa đẩy vài cái, trong cổ họng xông lên một trận nôn khan, cô vội vàng bưng ly nước lên uống vài ngụm nước ấm, lúc này mới cảm thấy khá hơn một chút.

Qua vài ngày rồi mà cái đó vẫn chưa tới, Dung Ân vốn là không để trong lòng, nhưng bởi vì có kinh nghiệm lần trước, lúc trở về cô vẫn ghé vào tiệm thuốc mua que thử thai, trở lại Ngự Cảnh Uyển, Vương Linh đang muốn đi ra ngoài mua thức ăn, Dung Ân dặn dò cô mua thêm nhiều trái cây, liền lên lầu.

Trên lầu và dưới lầu đều có người của Nam Dạ Tước, bình thường chỉ khi anh trở về, những người này mới rời khỏi. Sau khi Dung Ân để đồ xuống rồi đi vào phòng tắm, lúc đi ra, nắm trong tay que thử thai, hai vạch đỏ hiện lên rõ ràng trên đó, cô ngơ ngác đi đến bên giường, bởi vì xuất thần quá mức, ngay cả đầu gối đụng vào góc giường cũng không biết.

Cô nói không nên lời cảm giác trong lòng của mình là như thế nào, Dung Ân ngồi ở đầu giường, con mắt nhìn chằm chằm một hướng, cho đến khi cầm lấy điện thoại di động, bấm số điện thoại Nam Dạ Tước xong, cô mới dám xác định, bản thân vui mừng vô cùng.

Tiếng chuông quen thuộc, truyền đến từng tiếng, truyền đến mỗi góc rải đầy ánh mặt trời, mỗi âm điệu đều như đang nhảy múa, tóc bên khóe miệng Dung Ân cũng nghịch ngợm bay nhẹ, ngón tay cô không nhịn được nắm lấy, trong lòng vừa hồi hộp, lại vừa mong đợi, thậm chí đang thử nghĩ tới mở miệng nói như thế nào với Nam Dạ Tước.

Anh, chắc là sẽ vui mừng lắm đây.

Chân mày Dung Ân nhẹ nhàng câu lên, còn phải nói sao? Tất nhiên là vậy.

Điện thoại được nối máy, giọng nói người đàn ông thâm trầm, gợi cảm không ai bằng, "Alo? Ân Ân."

Tầm mắt Dung Ân rơi xuống que thử thai trên tay, hai vạch đỏ kia, càng nổi đậm hơn. Muốn mở miệng, chỉ là niềm vui sướng vừa rồi đã chặn ngay cổ họng, Nam Dạ Tước thấy đối phương không nói lời nào, liền lập lại, “Ân Ân..."

“Dạ,” Tay cô nắm lại, chuyện này, cần phải trực tiếp nói trước mặt anh, Dung Ân rất muốn nhìn thấy khi đó Nam Dạ Tước sẽ có phản ứng như thế nào, "Oh, không có gì, muốn hôm nay anh về sớm hơn, được không?"

"Có chuyện gì không?"

Dung Ân thuận thế nằm trên giường lớn, bàn tay tự nhiên rơi trên bụng, "Ừ, em có chuyện muốn nói với anh."

"Đừng nhử mồi anh, nói đi...” Tính người đàn ông nôn nóng, không chịu nổi.

"Không được,” Dung Ân càng kiên trì, "Anh trở về sẽ biết, em kêu Vương Linh làm nhiều món ăn, đợi anh."

Nam Dạ Tước không kiên trì nữa, thân thể to lớn nằm trên ghế da, ít nhất anh có thể xác định, Dung Ân muốn nói cho anh biết, là chuyện tốt. Tay anh thành thạo vuốt vuốt bút ngòi vàng, "Được, một lát anh sẽ trở về, đợi anh."

"Ừ." Dung Ân nói xong, muốn dập máy.

"Khoan đã."

"Sao vậy?"

“Ân Ân, hôn cái..."

Khóe mắt Dung Ân lại lần nữa kéo ra, "Anh thật buồn nôn đó..."

"Buồn nôn cũng là cho em xem, nhanh lên..."

"Nam Dạ Tước, da mặt anh thật dày..."

"Trời sinh anh là như vậy, em cũng không phải mới biết..."

"Được rồi,” Dung Ân cả người nằm lỳ ở trên giường, "Trở về rồi hôn." Nói xong, liền cúp điện thoại.

Nam Dạ Tước nghe bên tai truyền đến tiếng tút tút, khóe miệng tùy ý giương cao, trên mặt bàn làm việc rộng rãi, có một tấm hình của Dung Ân, vẫn là anh cầm lấy tấm hình trong bóp da phóng to ra. Nam Dạ Tước để điện thoại xuống, chân dài gác trên một chân khác, đôi mắt hẹp dài sáng lên, sự thân mật như vậy, là anh đã ao ước bấy lâu nay mới được?

Nụ cười bên miệng Dung Ân còn chưa kịp thu hồi, liền nghe dưới lầu truyền đến tiếng xe hơi tắt máy, cô cho là người đàn ông đã trở về, hèn chi nói một lát là về đến nhà, thì ra là đang trên đường.

Cô nắm lấy vật trong tay, mang dép một mạch chạy xuống lầu, vừa đi vào phòng khách, đã nhìn thấy một nhóm người tiến vào, dẫn đầu, là Sở Mộ.

"Bác gái?" Dung Ân nhịn không được nâng lông mày.

Tầm mắt Sở Mộ quét qua một vòng, tin tức quả nhiên chính xác, Nam Dạ Tước không ở nhà, bà cũng không thèm nhìn lấy Dung Ân một lần, "Dẫn tất cả đi."

Người sau lưng Sở Mộ tiến thẳng lên lầu, chỉ chốc lát liền đem tất cả mọi người ở trên dưới lầu tập trung trong phòng khách, Dung Ân trố mắt, "Các người muốn làm gì?"

Bà mang đôi giày thon nhọn đi lên trước, ánh mắt rốt cục cũng rơi xuống người Dung Ân, tầm mắt Sở Mộ nhạy bén nhìn hướng bàn tay đang đặt ra sau lưng của Dung Ân, bà khống chế cổ tay Dung Ân kéo qua, liền nhìn thấy que thử thai.

"Cô mang thai?"

Tấm mắt Dung Ân quét qua bốn phía, "Đúng, là con của anh ấy."

Sở Mộ ngưng mắt, đột nhiên cười lạnh, "Có phải hay không, cũng không phải là cô định đoạt, dẫn đi."

"Các người muốn mang tôi đi đâu?"

Những người Nam Dạ Tước để lại đã bị bao vây lại, Sở Mộ đi một vòng quanh Dung Ân, "Dẫn cô đi một chỗ, là nơi mà nó vĩnh viễn cũng không tìm thấy cô, tôi nói rồi, hai đứa không xứng, tôi tự nhiên sẽ nghĩ mọi cách chia rẽ hai người..."

Dung Ân xoay người, cùng Sở Mộ bốn mắt giao nhau, cô khó có thể tin mà lắc đầu, "Đây là chuyện giữa chúng con, hơn nữa, chúng con có con rồi..."

"Tôi lại muốn nhìn xem, tình yêu của hai người duy trì được bao lâu, nó một ngày không quên được cô, tôi nhốt cô một ngày, một năm không quên được, thì nhốt cô một năm..." Sở Mộ vung tay, hai người đàn ông lập tức tiến lên nắm lấy vai Dung Ân. Cô quá sợ hãi, không nghĩ tới Sở Mộ thực sự sẽ ra tay, "Buông tôi ra, buông ra..."

Sở Mộ đoạt lấy que thử thai trong tay Dung Ân, ra hiệu hai người dẫn cô đi ra ngoài, "Mấy người các cậu, đem dấu vết dọn dẹp sạch sẽ, nói không chừng ở đây có camera, mau giải quyết đi."

Dung Ân bị đẩy đi về hướng cửa, cô biết rõ lần này thật sự là lành ít dữ nhiều, lúc đi ngang qua ghế sô pha, cô tháo chiếc nhẫn trên ngón áp út xuống không để lại dấu vết, thừa dịp mấy người đó chưa chuẩn bị, vứt xuống trên tấm thảm lông dài.

Chương 142: Không tìm được em

Nam Dạ Tước là sau khi nhận được điện thoại của Vương Linh vội vã chạy về nhà, lúc mới vừa bước vào phòng khách, đã nhận thấy điều gì đó không đúng.

"Người đâu?"

"Lúc tôi đi ra ngoài mua thức ăn, Dung tiểu thư vẫn còn ở đây, cậu chủ, tôi cũng là vừa mới về tới, tìm một vòng, lầu trên lầu dưới cũng không có người." Vương Linh gấp đến nổi đầu đổ đầy mồ hôi, rau củ trong tay ném bừa trên bàn cơm.

"Cô làm việc thế nào vậy?" Nam Dạ Tước giận dữ, con mắt sắc lẹm liếc về hướng Vương Linh, nhưng nghĩ đến đối phương đã xông thẳng vào trong nhà, hơn nữa ngay cả những bảo vệ được anh tăng cường canh gác ở nhà đều bị dẫn đi, cứ cho là Vương Linh không đi ra ngoài, thì cũng chỉ là mất tích thêm một người nữa. Nam Dạ Tước chán nản ngồi ở trên ghế sofa, hai tay chống lên trán, chưa được một lúc, liền gọi A Nguyên đến.

Trong phòng, rõ ràng những dấu vết nên có đều đã bị dọn dẹp sạch sẽ, cho dù máy giám sát Nam Dạ Tước chuyên đặt ở những chỗ kín đáo đều bị tháo hết, phương pháp ra tay giỏi giang chuyên nghiệp, không có để lại một chút dấu vết nào.

"Đại ca..." A Nguyên về đến trước sô pha, "Có phải kẻ thù của gia đình đã ra tay?"

Nam Dạ Tước vẫn duy trì động tác vừa rồi, nếu là trả thù, anh đã sớm nên nhận được cuộc điện thoại thông báo, mà càng là âm thầm thì lại càng khiến anh bất an, anh để hai tay xuống, tầm mắt nhẹ rơi, tại nơi ánh mặt trời chiếu xuống mãnh liệt, anh nhẹ nheo mắt lại, bị chân bàn trà phản chiếu lại ánh nắng chói mắt đến mức mở không ra.

Nam Dạ Tước khom lưng, sau khi nhặt vật đó lên đầu ngón tay mới phát hiện là chiếc nhẫn, anh đem nó đặt ngang ở trong lòng bàn tay, theo độ sáng bóng, có thể trông thấy chữ bên trong.

Anh không chút nghĩ ngợi đứng dậy đi ra ngoài, cầm lấy chiếc nhẫn đi đến tiệm trang sức này.

Bên tai hết sức ngột ngạt, ngay cả tiếng thở cũng là lâu lâu mới nghe thấy vài tiếng, Dung Ân bị che hai mắt, một màn đen tối, cho đến khi bị đẩy lên một chiếc máy bay tư nhân, cả người cảm giác như bị nảy lên, "Mấy người bắt tôi đi đâu?"

Người đàn ông bên cạnh tháo miếng vải đen bịt mắt Dung Ân ra, Sở Mộ ngồi đối diện cô, thu hồi ánh mắt đang nhìn ra hướng bên ngoài, rơi xuống trên mặt Dung Ân, "Tôi nói rồi, dẫn cô đi một nơi mà nó sẽ không thể tìm được!"

"Bà tại sao phải làm như vậy?"

Gương mặt Sở Mộ lạnh lùng, "Bởi vì nó là con tôi."

Dung Ân ngồi cạnh cửa sổ, tầm mắt hơi nghiêng có thể trông thấy cảnh tượng phía dưới, một đám mây lớn quanh quẩn xung quanh, thành phố Bạch Sa, chẳng biết lúc nào đã thành một chấm xa xôi như vậy. Tay không thể với đến. Hai tay cô chống trên cửa sổ, ra sức gõ vài cái, "Thả tôi về, tôi không đi!"

"Không tới lượt cô." Ánh mắt Sở Mộ rơi xuống bụng Dung Ân vẫn bằng phẳng như thường, trong tầm mắt lộ ra một thâm ý nào đó, quay mặt đi hướng khác.

Nơi này là một đảo nhỏ tư nhân, gian phòng Dung Ân bị giam mặt hướng ra phía biển, đêm đó, Nam Dạ Tước liền chạy tới.

Sở Mộ trấn định ngồi ở trên ghế sofa, trong phòng khách này tràn ngập một loại mùi tinh dầu đặc biệt, lúc Nam Dạ Tước đi vào, dáng vẻ sắc mặt vội vội vàng vàng, tây phục màu trắng giương cao, đôi mắt anh lạnh thấu xương ở trong biệt thự quét qua một vòng sau đó rơi xuống người Sở Mộ, "Mẹ, con biết là mẹ đã đem Ân Ân giấu đi, cô ấy ở đâu?"

Sở Mộ ngược lại thần sắc rất tự nhiên, đưa chiếc chăn sáng loáng trong tay đặt lên trên bàn, "Tại sao mẹ phải đem cô ấy giấu đi, sao vậy, không thấy cô ấy, con liền đổ lên đầu mẹ à, chắc là, cô ta đã nhận tiền ai đó, đi rồi, nói không chừng là vậy."

Dung Ân ngồi trên giường, âm thanh nói chuyện bên ngoài, một chữ cũng không sót rơi vào tai cô, cô nhanh chóng đứng dậy, hai tay kéo lấy tay nắm cửa, ra sức túm lấy kéo mạnh, lại dùng hết sức lực đập vào cửa chính, nhưng trong phòng khách vẫn vô cùng yên tĩnh như cũ, ai cũng không nghe thấy giọng nói của cô.

“Dạ, Dạ...”

Dung Ân hai tay gắt gao chế trụ tay nắm cửa, cô biết rõ, không có ích lợi gì, mỗi hòn đảo nhỏ tư nhân của Nam gia chẳng những ở nơi bí ẩn, hơn nữa mỗi cái gian phòng đều là độc lập, chỉ có người ở bên trong mới có thể nghe thấy động tĩnh bên ngoài.

Nam Dạ Tước chắp tay trước ngực, mi mắt cụp xuống, sau một hồi trầm mặc, tháo chiếc nhẫn ngón út trên tay trái xuống, đặt trước mặt Sở Mộ.

Người phụ nữ liếc mắt, "Đây là cái gì?"

"Vật này là Ân Ân để lại," Nam Dạ Tước cảm xúc phức tạp, nơi cổ họng hơi nghẹn lại, nhếch môi lên nói, "Bên trong có dấu hiệu của CK, con tìm đến tiệm trang sức này, nhân viên phục vụ nói đây là Ân Ân mua cho con, cô ấy nếu thật sự đã dự định ra đi, thì đã không phí công như vậy. Mẹ, con đã nói từ lâu, chuyện giữa chúng con không cần mẹ quan tâm, có thể ra vào Ngự Cảnh Uyển dễ dàng như thế, còn có thể đem người dẫn đi, trừ mẹ ra, còn có thể là ai khác sao?"

Sở Mộ bất động thanh sắc, nhẹ hớp ngụm trà, "Vậy thì chỉ có thể trách chính con đã không giữ người của mình thật tốt, Tước, mẹ không nhàm chán đến vậy đâu."

Dung Ân chỉ nghe bên ngoài truyền đến tiếng vỡ loảng xoảng, hình như là khay trà hay đồ gì đó bị đá rớt xuống, ngay sau đó, liền là tiếng rống giận dữ của Sở Mộ, "Anh điên rồi phải không? Vì người phụ nữ nhào đến chỗ tôi, Tước, tôi là mẹ anh đấy!"

"Phải, không tìm thấy Ân Ân, con sẽ nổi điên lên, mẹ? Trên đời này không có một người mẹ nào đối xử như vậy với con trai của mình, trong mắt bà chỉ có những thứ bà nhìn thấy được thôi, con yêu Ân Ân, con cần cô ấy!"

"Im miệng,” Sở Mộ giận không kềm chế được, "Anh muốn cô ta, được, vậy anh hãy đi tìm cô ta, đừng nổi điên ở đây với tôi."

Nam Dạ Tước đá văng thứ gì đó ở bên chân bay thẳng đến lầu hai, từng cửa phòng bị đẩy ra, anh ta đi vào khúc quanh, tay phải đã chạm đến đến tay nắm cửa.

"Anh đừng quên, ở trong đó chính là nơi đặt di ảnh ông nội và bà nội của anh, đừng nói là anh, nếu không phải là ngày giỗ, tôi cũng sẽ không đi vào, anh dám xông vào như vậy sao?" Sở Mộ đi theo cầu thang đi đến sau lưng Nam Dạ Tước, một tay chỉ hướng vào anh, "Vì một người phụ nữ, anh quả thực là cái gì cũng nhìn không vào mắt rồi phải không!"

Cánh tay Nam Dạ Tước đặt trên tay nắm cửa ngẩn ra, năm ngón tay nắm lại trở nên trắng bệch, ra sức nắm lấy.

“Dạ, cứu em, cứu em đi ra ngoài..." Dung Ân nghe được động tĩnh, động tác trước kia đã dừng lại nay trở nên mãnh liệt, nhưng bất luận cô vỗ mạnh như thế nào, bên ngoài đều không đáp lại chút gì.

Nam Dạ Tước ấn mạnh tay nắm cửa, nhưng cũng không mở ra, cửa đã bị khóa trái.

Nỗi tuyệt vọng lúc này, sớm đã ngập đầu, Dung Ân kinh ngạc buông tay ra, hai bả vai giống như nặng ngàn cân vậy rủ xuống ở hai bên, cô bước chân tập tễnh xoay người, dựa lưng vào phía sau cửa.

"Mẹ, con hỏi mẹ lần cuối cùng, Ân Ân ở đâu?" Nam Dạ Tước vẫn không buông tay ra như cũ, tiếng nói khàn khàn ghê rợn, anh đang vô cùng lo lắng, hai con mắt lại càng đầy tia máu.

"Mẹ không biết."

Tay trái Nam Dạ Tước đeo nhẫn ngón út buông xuống, tiếng khóc Dung Ân, anh không nghe được, nhưng nỗi lo lắng của anh, cô lại có thể cảm nhận được.

Cuối cùng, người đàn ông đã rời khỏi, thời gian này, anh không thể trễ nải, lầu dưới người giúp việc đang quét dọn đống bừa bộn trong phòng khách, Sở Mộ sau khi xác định anh đã đi khỏi, lúc này mới mang chìa khóa tới mở cửa.

Dung Ân ngồi yên ở đầu giường, hai tay chồng lên đặt trước bụng, lúc nghe được động tĩnh, chỉ là hơi ngẩng đầu, ánh mắt yên lặng, trong con ngươi đen láy quét đi sự ảm đạm lúc nãy.

Sở Mộ đến trước giường, "Tôi cho rằng, cô sẽ gào khóc làm loạn lên chứ?"

Dung Ân buộc mái tóc dài sau đầu, "Anh ấy đi rồi, phải không?"

"Tước chưa biết cô mang thai ư?"

Dung Ân khẽ cắn nhẹ khóe miệng, vừa rồi ở trong phòng kêu dữ dội quá, cuống họng toát ra mùi máu tanh, "Bác, sẽ cho anh ấy biết không?" Nơi cổ họng xé rách, giống như là dây cung bị kéo căng, bây giờ nói một chút, liền cảm giác đau không chịu nổi.

"Sẽ không!" Sở Mộ không chút lưu tình, hai tay vòng ở trước ngực, “Tương lai nó, sẽ kết hôn, sẽ có con của mình, người thừa kế của Nam gia không phải là con của cô, nhưng mà, tôi cho phép cô sinh đứa con ra."

Dung Ân chỉ cảm thấy tim co rút đau đớn dữ dội, Sở Mộ nhìn chằm chằm bên mặt người phụ nữ tái nhợt, sự quan tâm của Nam Dạ Tước đối với cô, không phải là bà nhìn không ra, ít nhất hiện giờ, bà sẽ không làm tổn thương Dung Ân, bà không muốn, giữa mẹ con bà thật sự sẽ phải đi tới bước đường không còn cách nào vãn hồi.

Dung Ân vẫn như cũ duy trì lấy động tác vừa rồi, đứa con trong bụng, vẫn còn chưa biết động đậy, chưa biết quậy phá, cô lại có thể cảm nhận được rất rõ ràng sự tồn tại của nó.

Sự liên kết mỏng manh đó, có vẻ kiên cường bất khuất mà rất có sức mạnh, cô thoáng trấn an, hình như liền có thể cảm giác được huyết mạch tương liên trong lòng bàn tay.

"Nhưng, đây là con của anh ấy."

"Nếu như là con trai, nói không chừng, tôi sẽ bồi dưỡng cho nó.” Khó mà Sở Mộ chịu mở miệng nói chuyện cùng Dung Ân, bà ngồi xuống bên Dung Ân, "Tôi sẽ lo cho nó, tương lai nó sẽ giống như Tước bây giờ, nhưng điều kiện tiên quyết là, nếu như cả đời này Tước chỉ có nó là đứa con trai duy nhất."

Dung Ân cười khẽ, hai đầu lông mày lại nhìn không ra có gì gọi là vui vẻ, "Nếu là như vậy, con tình nguyện không cần, con chỉ hi vọng nó có thể trưởng thành một cách bình thường, giống như anh ấy, quá mệt mỏi..."

"Hừ, cô thì biết gì?" Sở Mộ hai đầu lông mày lộ ra sự khinh thường, "Đây là trách nhiệm của chúng nó, không thể không gánh lấy trách nhiệm đó."

Dung Ân thấy bà đứng lên, liền vội vàng kêu, "Con muốn gặp anh ấy một lần, anh ấy còn không biết chúng con đã có con, bác là mẹ của anh ấy, chẳng lẽ bác thật sự nhẫn tâm vậy sao?”

Dung Ân đã thử tới rất nhiều khả năng, khi cô chính miệng nói cho Nam Dạ Tước biết cô đang mang thai, anh ấy sẽ có phản ứng như thế nào? Cô mong chờ cả một ngày, lại không ngờ được là việc mình chờ đợi lại là kết quả như vậy.

"Ở đây cho thật tốt đi, tôi sẽ không làm khó cô đâu."

Sở Mộ ra khỏi phòng, cũng đem cửa phòng khóa lại, bà không chấp nhận được Dung Ân, cho dù là cô hiện tại có con của Nam Dạ Tước, nhưng Dung Ái là do bà tự mình chọn lựa, huống hồ gì trước kia Dung Ân lại hại Nam Dạ Tước thiếu chút nữa bị mất mạng, trong tim đã đúc kết ra vậy, bất luận như thế nào cũng không thể nào thay đổi được.

Dung Ân đi đến bên giường, mơ hồ, hình như có gió biển thổi đến, mùi tanh nhàn nhạt, chui vào giữa cánh mũi

Loading...

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/