Ám dục - Chương 139 - 140

Chương 139: Tai họa ngập đầu

Dung Ân dìu mẹ trở lại phòng ngủ, tâm trạng mẹ Dung đã bình tĩnh trở lại không ít, tờ giấy hôn thú kia Dung Ân cũng không thấy nữa, cũng không phát hiện là bị xé bỏ, nhất định là đã được giấu đi.

Lúc đi ra ngoài, Lâm Thanh Nguyệt đã đi rồi, cả phòng khách nồng nặc mùi nước hoa, mặc dù là mùi thơm ngát thanh nhã, ngửi thấy, vẫn cứ gay mũi như cũ.

Thức ăn trên bàn ăn đã nguội lạnh, Dung Ân múc cháo trong nồi cơm điện ra (nguyên văn là nồi cơm điện nhé), lúc này trời đã sáng hoàn toàn, khi sáng sớm có sương mù, lúc theo gió tây thổi vào, có cảm giác hơi lạnh, thẩm thấu xuyên vào trong làn da, thấm nhuận vô cùng.

Cô còn tưởng rằng Lâm Thanh Nguyệt đi, thì có thể khôi phục sự yên lặng của ngày mùng một đầu năm mới này, lại không ngờ rằng, phiền toái nối gót mà tới.

Thời điểm cửa ngoài truyền tới tiếng đập cửa kịch liệt, Dung Ân đang phòng bếp, cô để bát đũa xuống, trong lòng bỗng dưng trầm xuống, đứng tại nguyên chỗ không hề nhúc nhích.

Mẹ Dung khoác áo khoác đi ra, thần sắc có chút mệt mỏi, đầu tóc cũng không chải, chỉ buộc sau cổ, “Ân Ân, sao không mở cửa thế kia?"

"Mẹ..." Dung Ân há to miệng, cũng không biết rốt cuộc đang sợ những gì nữa, người bên ngoài không kiên nhẫn, đã bắt đầu chửi bậy, "Mở cửa ra, sao vậy, làm chuyện mất mặt liền trốn ở trong nhà không dám ra gặp người khác à? Tôi nói cho mấy người biết, nếu không mở cửa, tôi sẽ ở đây chửi mắng không thôi..."

Giọng nói bên ngoài hoàn toàn là xa lạ, Dung Ân đã nghe thấy tiếng mở cửa của hàng xóm, "Ê, mới sáng sớm cô ở đây có biết làm phiền người khác hay không, cô tìm ai đó?"

"Tôi tìm hồ ly tinh ở bên trong này, bà ta cướp chồng tôi, mọi người tới phân xử giúp, tôi có nên chửi mắng bà ta hay không..."

Bác Lưu mang dép đi ra, "Bà nói rõ ràng, ai là hồ ly tinh? Tôi thấy bà này mới sáng sớm đã muốn gây chuyện à?"

"Chính là người bên trong..."

Dung Ân loảng xoảng một chút mở cửa ra, người phụ nữ đứng ở phía ngoài bộ dạng ước chừng 40 mấy tuổi, ăn mặc rất bình thường, mẹ Dung cũng cùng theo ra, "Bà là ai?"

Người nọ đầu tiên là sợ run lên, về sau phản ứng cực kỳ nhanh, nhào tới liền níu lấy cổ áo mẹ Dung, "Chính là bà, con hồ ly tinh này, bà dụ dỗ chồng tôi, còn ở bên ngoài sinh ra đứa con gái riêng này, tưởng rằng tôi không biết sao? 20 mấy năm nay, tôi nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn, tôi không ngại bà làm người thứ ba, bây giờ bà lại muốn đến phá hoại gia đình tôi, ông trời ơi, ông mở mắt ra mà xem chút đi..."

"Mẹ!” Dung Ân vội vàng kéo tay người đàn bà ra, đối phương thuận thế nằm té trên mặt đất "Ây da, đánh người rồi, ngay cả đứa con gái riêng này cũng ăn hiếp tôi..."

Mẹ Dung tức giận đến sắc mặt trắng bệch, hàng xóm lầu trên lầu dưới nghe thấy tranh cãi cũng đều tụ tập cả lại, Dung Ân đã đoán được việc này có dính dáng với Lâm Thanh Nguyệt, chính bà đã không thể kéo được bộ mặt này ra, nên tìm người đến giội nước bẩn vào nhà cô, "Bà nói tôi là con gái riêng, tốt lắm, tôi hỏi bà, chồng bà tên họ là gì?"

"Cô còn có mặt mũi nói đến chồng tôi, ông ta bây giờ đêm không về ngủ, chính là bị mẹ con mấy người xúi giục, tôi sẽ cùng mấy người liều mạng..." Người phụ nữ giữ vững tốc độ từ trên mặt đất đứng lên, trên quần còn dính một đống bụi bẩn, Dung Ân đứng che chắn trước mặt mẹ, bác gái Lưu cũng vội vàng đi đến can ngăn, "Cái bà này... Còn như vậy, tôi sẽ phải báo cảnh sát đó..."

"Báo đi, bà báo đi..." Người phụ nữ múa máy hai tay thô ráp, trong miệng chửi rủa một tràng, "Tốt nhất là để người khác đều xem thử chuyện xấu của người nhà này, bà cướp chồng người ta, không biết xấu hổ à..."

"Bà... bà..." mẹ Dung chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, nhất thời bước chân lảo đảo, vội vươn tay vịn lấy khung cửa.

Trên mặt Dung Ân bị bà điên đó tát mấy cái, nửa bên mặt gò má sưng đỏ lên, "Tôi biết việc này, cho dù tôi có thêm mười cái miệng cũng nói không rõ được, bà trở về nói cho bà ta biết, kêu bà ta đừng đứng sau lưng giở trò này, bà ấy muốn làm lớn chuyện này, chúng tôi sẽ theo hầu bà ấy tới cùng, Dung gia bọn họ không sợ bị vạch mặt, tôi càng không sợ!"

Phụ nhân kia nghe nói, động tác trong tay cũng cứng lại, sắc mặt có chút lúng túng, hình như là bị người ta vạch trần bộ mặt ngay tại trận nên rất khó tiếp tục diễn, Dung Ân đẩy bà ta ra, quay lại giữ chặt tay mẹ Dung, "Mẹ, chúng ta vào trong."

"Đừng hòng đi..."

Người phụ nữ vốn là muốn cho hai mẹ con bị xấu mặt, đây cũng là mục đích nhận tiền của bà, bà bước nhanh nhào tới trước, hai tay gắt gao giữ chặt ống tay áo Dung Ân, "Trả chồng cho tôi, hai người các người không biết xấu hổ..."

Dung Ân thuận tay đem mẹ Dung đẩy vào trong nhà, trở tay đẩy ra, lại không nghĩ người phụ nữ nhất thời không có đứng vững, gót chân tại đầu bậc thang chao đảo chút, cả người liền ngã xuống một mạch theo cầu thang, "A..."

Theo tiếng va chạm liên tiếp, Dung Ân gấp rút xông tới, chỉ thấy người nọ nằm ở nơi chỗ rẽ cầu thang, đầu chúi xuống tại bậc thang cuối cùng, một đống máu tươi đang theo đầu chảy tràn ra, con mắt nhắm chặt lại, hoàn toàn mất đi ý thức.

Mẹ Dung nghe được động tĩnh đi ra, khiếp đảm đến hai chân xụi lơ, may là hàng xóm bên cạnh đỡ, "Mau, mau gọi 120 đi."

Bác Lưu lau lau mồ hôi trán, chạy thục mạng vào trong nhà Dung Ân, lúc cầm điện thoại lên, tay vẫn còn đang run rẩy, "Alo, 120 trung tâm cấp cứu đó hả..."

Bàn tay Dung Ân vịn lấy cầu thang, năm ngón tay cầm thật chặt, vốn là đã trắng nõn bây giờ càng trắng giống như tờ giấy trong suốt, Nam Dạ Tước nghe thấy tiếng động bước lên nhanh hơn, anh đứng bên cạnh người phụ nữ đang hôn mê, gương mặt tuấn tú chầm chậm ngẩng lên, chỉ thấy Dung Ân thân thể không chút sức lực dựa vào lan can, đang từng chút từng chút một trượt xuống dưới.

“Ân Ân...”

Xe cứu thương không lâu sau cũng tới, Nam Dạ Tước hai tay ôm Dung Ân vào lòng, "Không sao, có anh ở đây, không sao."

Mẹ Dung nhanh chóng đã ngồi dưới đất khóc lớn lên, bầu trời bao la sáng trong lúc trước, lúc này có vẻ hơi mông lung, bà không biết tại sao trong một đêm lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, cách nghĩ của bà và Dung Ân đều rất đơn giản, có thể sống qua ngày một cách bình thường là tốt rồi. Nhưng những biến cố liên tiếp này giống như là đã được thương lượng từ trước, khiến cho bà khó có thể chống đỡ được.

“Mẹ Dung, mẹ Dung!” Bác Lưu đang đỡ bà lo lắng kêu lên.

Dung Ân nghiêng đầu đi, chỉ thấy mẹ đã hôn mê, cô gấp gáp đến nổi muốn ngã xuống đất, chỉ có thể mặc cho Nam Dạ Tước đỡ cô dựa vào một bên.

Mẹ Dung nằm trên giường bệnh trong bệnh viện, mu bàn tay còn cắm ống truyền dịch, Dung Ân đem tóc của bà hất về phía sau, lúc Nam Dạ Tước tiến vào, cô vội vã quay đầu lại, cẩn thận nhét tay mẹ vào trong chăn, "Dạ, thế nào rồi?"

Nam Dạ Tước cúi người xuống, tay trái đặt trên vai cô, thanh âm tận lực đè thấp, "Không có việc gì, chỉ là mất máu quá nhiều, đừng sợ, anh đã sắp xếp ổn thỏa rồi."

“Ân Ân, đừng lo lắng, bác gái chỉ là bị chút kích động, để bác ngủ chút đi."

Dung Ân hốc mắt chua xót, lúc này, cô đã không còn biết làm cách gì, thủ tục nằm viện của mẹ đều là do Nam Dạ Tước một tay làm hết, hai tay cô ôm lấy thắt lưng người đàn ông, đem khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh như băng dán chặt ở trước bụng anh, "Nếu anh không ở đây, em cũng không biết nên làm gì bây giờ, em vừa lo lại vừa sợ..." Dung Ân siết chặt hai tay, Nam Dạ Tước giữ lấy hai vai cô, phát hiện hai bả vai cô đều đang run rẩy.

"Anh ở đây, không việc gì đâu..."

Sau khi Nam Dạ Tước biết ngọn nguồn mọi chuyện, tự nhiên hiểu là Lâm Thanh Nguyệt đứng sau điều khiển, nếu đối phương đã dùng đến thủ đoạn mua bán, anh sẽ dùng nhiều tiền hơn, ngăn chặn miệng lưỡi của người phụ nữ kia.

Cả ngày, Dung Ân cứ như mất hồn mất vía, Nam Dạ Tước không qua bên công ty, túc trực bên cạnh cô, cho đến khi nhận được điện thoại Sở Mộ, lúc này mới phân phó Dung Ân vài câu, nói anh lập tức trở về, liền lo lắng ra khỏi phòng bệnh.

Lúc chạng vạng, mẹ Dung tỉnh lại, Dung Ân lòng thấp thỏm lúc này mới định lại, cô cho mẹ nằm nghỉ ngơi thật tốt, sau khi hết lần này đến lần khác dặn dò, lúc này mới chạy chậm ra ngoài, muốn mua về cho bà một ít thức ăn.

Lúc Dung Ân trở lại phòng bệnh, xuyên qua nửa phần trên bằng cửa kính có thể nhìn thấy bóng lưng người đàn ông ngồi ở trước giường bệnh, cô không chút nghĩ ngợi đẩy cửa đi vào, mẹ Dung vội vã lau lấy khóe mắt, người đàn ông nghe thấy động tĩnh, nghiêng đầu lại, “Ân Ân..."

Dung Ân đem thức ăn đặt trên đầu giường, sắc mặt lạnh băng, "Ông tới đây làm gì? Đi ra ngoài!"

"Ba biết rõ, chuyện này là Thanh Nguyệt làm không đúng, Ân Ân, ông bà nội đã biết, bọn họ đặc biệt để ba đi đến, đón con về nhà." Dung Tử Nham giọng điệu hân hoan, hoàn toàn không bận tâm đến ánh mắt bi thương của Dung Ân, nói cho cùng, Dung gia bọn họ chính là không muốn con của mình lưu lạc bên ngoài, về phần mẹ, người đàn ông này trước giờ không biểu lộ thái độ gì.

"Tôi không có ông nội, bà nội, càng không có ba." Dung Ân bắt gặp đầu giường có giỏ trái cây cùng hoa tươi, tầm mắt cô hơi giận dữ, sau khi xách hết tất cả đồ đạt trong tay liền ném ra ngoài, "Ông không cần quay lại, chỉ cần mấy người đừng làm loạn, tôi và mẹ mãi mãi cũng sẽ không nói chuyện này ra. Đối với chúng tôi mà nói, đây là sỉ nhục lớn nhất, cho nên, người khác sẽ không biết Dung gia mấy người bên ngoài còn có đứa con này như tôi..."

Mẹ Dung dựa vào đầu giường, cũng không nói gì, ánh mắt bà u ám, đối với người người đàn ông này, dường như cũng đã hết hy vọng.

Dung Tử Nham bị ngăn cản ở ngoài phòng bệnh, cũng không dám làm quá ầm ĩ, Dung Ân thả rèm xuống, dứt khoát ngăn cách tầm mắt của ông.

Không bao lâu sau, người đàn ông liền đi, mẹ Dung mới tỉnh lại, cơ thể rất yếu, lúc Dung Ân đang đút cơm cho bà, cửa phòng bệnh lại lần nữa được mở ra. Cô nghĩ rằng bác sĩ đến kiểm tra phòng, lúc quay đầu lại mới phát hiện, thì ra là cảnh sát.

Trong lòng Dung Ân không giật thót lên một chút, cô đặt chén trong tay xuống, đứng lên.

"Xin hỏi, cô là Dung Ân phải không?"

Cô gật đầu nhẹ, quay người đắp lại chăn cẩn thận cho mẹ Dung, "Mẹ, mẹ nghỉ ngơi trước đi." Dung Ân vừa bước ra một bước, bàn tay đã bị người phía sau giữ chặt, “Ân Ân..."

"Mẹ, không việc gì, con đi ra ngoài một chút sẽ trở lại."

Mẹ Dung sao có thể yên tâm được, đã mơ hồ cảm thấy bất an, “Ân Ân..."

Dung Ân đi theo cảnh sát đi ra đến hành lang, cô cố ý đóng cửa lại, "Xin hỏi, các anh tìm tôi có việc gì sao?"

"Chúng tôi muốn mời cô đến cục cảnh sát một chuyến." Người đàn ông trẻ tuổi nói chuyện rất cứng rắn, căn bản là không chừa đường để bàn bạc thương lượng.

Chương 140: Vĩnh viễn không thể nào rời xa

Xảy ra án mạng?

"Bà ta như thế nào rồi?"

"Bà ta chết rồi."

Dung Ân chợt cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, có cảm giác như trời đất xoay chuyển muốn ngã quỵ, "Không thể nào, bà ta mất máu quá nhiều, đã cứu chữa rồi..."

"Đi, đến sở cảnh sát rồi từ từ nói chuyện." Hai gã cảnh sát tốc độ rất nhanh, dường như là đem Dung Ân áp giải lên xe, cô chột dạ bất an, đến cục cảnh sát mới phản ứng lại được, lúc muốn gọi điện thoại, đã không còn kịp rồi.

"Nói đi, lúc đó tại sao đẩy người xuống dưới?"

Dung Ân cẩn thận nhớ lại chi tiết lúc đó, ngọn đèn trong phòng thẩm vấn đều tập trung ở đỉnh đầu cô, có chút chói mắt, cô nheo mắt lại, "Lúc ấy chúng tôi đang tranh chấp, bà ta giữ chặt cánh tay của tôi, sau đó tôi giựt ra..."

Người thẩm vấn mỗi chi tiết đều đã hỏi, hỏi tới hỏi lui, đến cuối cùng Dung Ân chỉ cảm thấy rất mệt mỏi, khó khăn lắm bọn họ mới đứng dậy, muốn chuẩn bị rời khỏi, cô vội vàng hỏi, "Khi nào thì tôi có thể đi?"

"Đến lúc này còn muốn đi ra ngoài?" Một người trong đó cười lạnh nói, "Cứ chờ đi."

Bên trong căn phòng lạnh căm, chỉ để lại một mình Dung Ân, dường như ánh mặt trời không thể chiếu vào bốn phía. Cô cũng không nghĩ tới Sở Mộ sẽ đến đây, cách ăn mặc của bà vẫn quý phái đẹp đẽ như cũ, khi bà ngồi xuống đối diện mình, Dung Ân mơ hồ đã phát giác ra chút khác thường.

Sở Mộ nhìn chằm chằm cô, ánh mắt bên trong lộ ra vẻ ung dung của độ tuổi này, bà tháo găng tay, thân thể khẽ dựa về phía sau, "Muốn đi ra ngoài không?"

Sắc mặt Dung Ân lập tức đề phòng, "Cháu muốn gặp Nam Dạ Tước."

"Nó sẽ không gặp cô,” Từ trước tới nay Sở Mộ tiết kiệm lời nói như vàng, con người sắt đá, "Lúc Thanh Nguyệt tới tìm cô, cô đã nên đi rồi, cũng sẽ không đến nỗi rơi vào hoàn cảnh này, chúng ta làm cuộc giao dịch đi, thế nào?"

"Giao dịch gì?"

"Rời khỏi nó, hoặc là ngồi tù cả đời, cô tự chọn đi."

"Cháu không làm ra chuyện đó, cháu sẽ không thừa nhận, cháu tin tưởng luật pháp còn không đến mức mù quáng như thế."

"A, thật là ngây thơ."

Những lời này, lúc trước Nam Dạ Tước cũng đã nói qua, nhưng từ trước tới nay Dung Ân đều kiên định, "Ngây thơ cũng được, bướng bỉnh cũng được, bác gái, cháu đã chủ động buông tay anh ấy hai lần rồi, không thể nào lại có lần thứ ba, chúng cháu đã nói rồi, thời gian sau này, sẽ toàn tâm toàn ý nhìn về phía đối phương, muốn cháu rời khỏi anh ấy, trừ phi, lần này là anh ấy tự nói ra."

"Cô cũng không xem, cô xứng sao?"

"Anh ấy yêu cháu, chúng cháu sẽ xứng."

"Hừ,” Khóe mắt Sở Mộ khinh thường, khóe miệng khẽ nhếch, nhưng cũng ẩn chứa tức giận, "Cô nên biết, tôi có cách làm cho cô ngồi đây cả đời."

"Cháu cũng tin rằng, anh ấy sẽ không để cháu một mình ở đây."

Hai tay Sở Mộ đặt trên đầu gối rồi đút vào trong túi quần, "Tước đứa nhỏ này, cần người phụ nữ tuyệt đối không thể giống cô, cô rời khỏi nó, nếu không... giống như đang ràng buộc nó, cô cũng hi vọng nó có thể sống tốt mà." Sở Mộ biết không thể uy hiếp, thì chuyển qua nói đạo lý, người như Dung Ân, chắc sẽ chấp nhận mặt này, "Sau khi ra ngoài, dẫn mẹ cô rời khỏi thành phố Bạch Sa, nó có bối cảnh xuất thân như thế nào, cô theo nó lâu như vậy, có biết rõ không?"

"Bác gái," Dung Ân cắn môi dưới, khóe miệng dấu răng nhàn nhạt hiện ra, cô có nghĩ tới sẽ có một ngày Sở Mộ sẽ tìm cô, chỉ là không nghĩ tới, lại ở trong hoàn cảnh như vậy, "Cháu hi vọng anh ấy sống tốt, cháu tin rằng, không có gì so với việc chúng cháu ở bên nhau, càng làm cho anh yên tâm và hạnh phúc. Cháu không nói một tiếng mà rời khỏi, không phải vì tốt cho anh ấy, nỗi lo lắng và sự nhớ nhung của anh, cũng sẽ ngăn cản bước chân của cháu, cháu không đi được..."

Đôi mắt Sở Mộ lạnh lùng, tầm mắt Dung Ân nhìn về hướng xa xa, lúc nói ra những lời này, trên mặt vui vẻ thanh thản, dường như là nhìn thấy hình bóng người đàn ông, Sở Mộ mang găng tay vào, "Thái độ của cô đã mạnh mẽ và cứng rắn như vậy, được, lời nói của tôi luôn luôn đúng, ải này của tôi, cô vĩnh viễn cũng đừng nghĩ sẽ bước qua được!"

Khi Nam Dạ Tước vội vàng chạy tới sở cảnh sát, vừa vặn Sở Mộ từ bên trong đi ra.

Con ngươi đen sẫm của người đàn ông liếc xéo bà, khóe miệng mím chặt, không nói một câu nào muốn bước vào.

"Tước," Sở Mộ xách túi bằng da thật màu đen, khi nào thì, giữa bà và con trai đã xa cách đến như vậy, "Con không cần vào nữa, giữa mẹ và nó đã đạt thành giao dịch, ngày mai nó sẽ được thả ra, đến lúc đó, nó đồng ý rời khỏi con, người con gái như vậy con còn muốn làm gì?"

Con ngươi hẹp dài Nam Dạ Tước dưới ánh mặt trời hứng lấy ánh sáng màu vàng kim, nghiêng tầm mắt, có thể chứng kiến dưới đáy mắt quỷ quyệt của anh càng trở nên lạnh lẽo. Chỉ là, anh quá hiểu hai người phụ nữ này, trên mặt Sở Mộ sự tức giận còn chưa kịp tán đi, "Mẹ, mẹ không cần phí công vô ích nữa, cô ấy là người như thế nào con rất rõ ràng." Lúc trước anh gần như đẩy Diêm Minh vào chỗ chết, cô cũng không cúi đầu, lúc này lời nói của Dung Ân rất rõ ràng, lúc đó cô cũng có thể làm được đến nước đó, huống chi là bây giờ?

"Tước," Sở Mộ rõ ràng tức giận, "Lời mẹ nói một câu con cũng không nghe lọt vào tai sao?"

"Con chỉ muốn cô ấy, người khác ai cũng không muốn." Nam Dạ Tước nói xong, nện bước chân dài đi vào sở cảnh sát. Sở Mộ nghiêng người, duy trì tư thế này đứng ở bên ngoài rất lâu, bà biết rõ, lần này nếu bà còn tiếp tục cố chấp, có thể, mất đi chính là đứa con trai duy nhất này.

Bà càng biết rõ hơn, chuyện này quá lộ liễu, ai cũng biết là bà ngầm ra tay, tới thời điểm thích hợp, Sở Mộ biết phải buông tay, coi như là cho Dung Ân một bài học không lớn không nhỏ.

Nam Dạ Tước thiếu chút nữa lật tung cả sở cảnh sát này ra, cũng không ai cho anh đi vào, Dung Ân ở bên trong một đêm, gần như là không hề nhắm mắt, may mắn ngày hôm sau trời vừa sáng, cô gặp được Bùi Lang.

Thế lực của người đàn ông này, cô đều đoán không ra, chỉ biết anh là chính khách, cả gia tộc hình như là chiếm cứ hết giới chính trị cả thành phố Bạch Sa, sau khi Nam Dạ Tước trở về vẫn muốn động đến anh ta, nhưng cũng giữ lại được tới bây giờ.

Dung Ân cảm giác cả ngày này như là nằm mơ, cô đi theo Bùi Lang đi ra ngoài, bởi vì thời gian dài không hoạt động, đôi chân vừa nhức vừa tê, "Bùi Lang?"

"Không sao rồi, đã điều tra rõ ràng chuyện đó không liên quan tới em."

"Vậy, bà ta đã chết thật rồi sao?"

"Cái này còn có thể giả sao?" Bùi Lang nghiêng đầu cười nói, sắc mặc tự nhiên, hoàn toàn không có vẻ ngưng trọng như trên mặt của Dung Ân, giống như đã nhìn quen lắm rồi, "Sau chuyện đó thì bệnh tim tái phát, theo như lời nói của người nhà bà ta, bà là người mắc bệnh tim lâu năm rồi, lần này mặc dù là ở trong bệnh viện, nhưng bởi vì lúc ấy bên cạnh không có người, bệnh này thì, người mà muốn đi, rất nhanh."

Dung Ân nhẹ thở ra một hơi, nhưng còn một vấn đề vẫn chưa hiểu, lời nói của Sở Mộ đã rõ ràng như vậy, cô làm sao dễ dàng thoát tội được?

"Dung Ân, gần đây em sống có tốt không?" Bùi Lang thấy bên cạnh không có ai, lúc này mới tựa chỗ quẹo ở hành lang, móc ra một điếu thuốc.

"Còn anh? Không có phiền phức gì chứ?"

Người đàn ông cười cười, "Yên tâm đi, anh ấy muốn động anh, tất nhiên sẽ có động tĩnh lớn, anh ấy không ngu ngốc, biết rõ nên lấy hay bỏ."

"Bùi Lang, anh cũng buông tay đi, được không?"

Người đàn ông nhẹ nhàng phun ra vòng khói, con ngươi tối tăm tràn lộ ra vẻ khó hiểu, khóe miệng của hắn giương nhẹ, lộ ra trạng thái không quan tâm, "Lúc trước, nhất định phải động vào anh ta, em không hiểu tranh đấu gay gắt trong giới chính trị, bây giờ anh đã leo lên rồi, cũng là thời điểm hưởng thụ cuộc sống, nhiệm vụ "trừ bạo an dân", thì để lại cho người khác làm đi."

Theo địa vị xã hội của Bùi Lang, Dung Ân cũng nghĩ tới, cô luôn không hiểu vì sao anh ta luôn chống đối với Nam Dạ Tước, bây giờ nghe anh vừa nói như vậy, nghĩ lại, cũng là có liên quan tới tiền đồ của anh.

"Đi xuống đi, có người đang đợi em."

Dung Ân ngơ ngác, Bùi Lang giúp cô, cô không quên, chỉ là anh chịu buông tay, Nam Dạ Tước, sợ là vẫn ra tay độc ác như cũ?

Tảng sáng, ánh mặt trời đã nhô lên, Dung Ân cảm thấy chói mắt, liền vươn tay che lại. sau khi con mắt không dễ dàng gì thích ứng được ánh sáng gay gắt, cô liếc mắt thoáng nhìn thấy chiếc xe thể thao phô trương ngoài sân.Từ xa nhìn thấy đuôi xe màu bạc, dường như là phù hợp với bờ vai anh, anh đang hút từng ngụm thuốc, trên mặt đất đã rơi đầy đầu thuốc lá, Nam Dạ Tước một chân hơi cong, lúc ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy Dung Ân đứng ở trên thềm đá.

Sắc mặt anh mệt mỏi, là dựa vào thuốc lá để làm tỉnh táo hơn mới có thể chống đỡ được, quần áo vẫn là bộ của ngày hôm qua chưa thay ra, trên mái tóc màu nho tím, đã dính đầy giọt sương, có vài giọt theo góc cạnh khuôn mặt hấp dẫn của anh chật vật chảy xuống. Nam Dạ Tước ném thuốc lá trong tay, nghiêng người đứng dậy, sải bước đi về hướng Dung Ân.

Một buổi tối ngắn ngủi, nhưng cô cảm giác đã cách rất lâu rồi, cái loại cô đơn và sợ hãi đó bị giam tại phòng thẩm vấn đã được sự ấm áp trong mắt của Nam Dạ Tước tẩy rửa sạch sẽ, Dung Ân ngừng thở, cô nói không nên lời cảm giác bây giờ là như thế nào, yên tâm rồi, lỗ hổng đó được lấp đầy, bước chân cô nhanh hơn chạy về hướng người đàn ông. Người và người là như vậy, vĩnh viễn ở dưới những hoàn cảnh yên ổn, sẽ làm cho bạn quên đi cách trân trọng, cũng vĩnh viễn không cảm giác được loại ấm áp khác.

Dung Ân bổ nhào vào trong lòng anh, bị Nam Dạ Tước ôm chặt.

Mùi thuốc lá nồng nặc chui vào trong cánh mũi, Dung Ân chưa bao giờ phát hiện, cô lại gấp gáp cần anh ôm lấy như vậy, cô nhón mũi chân, đem cằm dựa trên bờ vai của người đàn ông. Nam Dạ Tước toàn thân lạnh như băng, chiếc cằm thon cũng toát ra xanh xao mệt mỏi, hai tay Dung Ân vòng qua lưng anh, lúc ôm chặt, cả thân thể run rẩy không thôi.

“Ân Ân, đừng sợ..."

"Em không sợ, em biết anh sẽ đưa em ra ngoài."

Tầm mắt của cô xuyên qua cần cổ người đàn ông, khoảng cách gần hơn mới phát hiện, trên mui xe của chiếc xe thể thao có phủ một lớp sương dày, đột nhiên cổ họng cô giống như là bị thứ gì đó chặn lại, nghẹn ngào lên tiếng, "Có phải anh ở đây cả buổi tối?"

“Ân Ân, anh không thể để lại em một mình vào lúc này được." Nam Dạ Tước bàn tay mơn trớn đỉnh đầu của cô, "Chúng ta về nhà."

Dung Ân bị anh cầm lấy bàn tay nhỏ bé, hai chân càng giống như là bị đóng đinh, "Anh như vậy... Có nghĩ tới, em sẽ đau lòng không?"

Bước chân người đàn ông thoáng ngừng lại, nghiêng đầu qua, lôi cô đến trước mặt, "Nếu anh bỏ mặc em, anh không làm được, anh sẽ càng đau lòng."

Anh nhét Dung Ân vào trong xe, bên trong đã mở hệ thống sưởi, cô bị lạnh cả một buổi tối, bây giờ cần nhất là phần ấm áp này.

"Mẹ em thế nào rồi?"

"Anh để cho A Nguyên coi chừng ở đó, khi anh đến anh đã bảo đảm với bà, hôm nay nhất định dẫn sẽ em đi gặp bà." Nam Dạ Tước khởi động động cơ, hai con mắt đầy tia máu.

"Sao anh biết em sẽ được thả ra?"

Người đàn ông cười cười, "Một chút thủ đoạn này của mẹ anh không làm khó được anh, đây là giao dịch giữa anh và Bùi Lang, anh ta thay anh cứu em ra ngoài, từ nay về sau, chúng ta nước sông không phạm nước giếng."

Tim Dung Ân đập mạnh và loạn nhịp, ôm chặt hai vai không nói gì.

"Không nghĩ tới anh ta còn có chút bản lĩnh, bây giờ anh ta đã đến một độ cao nhất định, tất nhiên sẽ không hi vọng có phiền toái, nếu không... thủ đoạn trả thù của chúng ta anh ta không chịu nổi đâu..."

"Dạ," Dung Ân dựa người qua, cắt đứt lời của anh, "Như vậy, lúc trước anh bị trúng thương, những đau khổ kia không phải chịu đựng vô ích rồi sao?"

Nam Dạ Tước, người đàn ông vẫn như cũ hô mưa gọi gió trong bóng đêm này, từ trước đến nay anh luôn tôn sùng chính là, người khác cho anh một súng, người đó phải đền một mạng.

Hai tay anh nắm chặt tay lái, Dung Ân nghiêng đầu nhìn chằm chằm má phải hoàn mỹ của anh, người đàn ông thay đổi tốc độ xe nhanh chóng, đôi ngươi mị hoặc nhẹ nhàng câu dẫn ra, “Ân Ân, em có nhớ em đã từng nói gì không? Em nói, anh yêu em, cho nên những quá khứ đó, đều là anh phải chấp nhận. Phát súng kia, tự nhiên cũng là đúng."

"Nam Dạ Tước, anh là đồ ngốc!" sau khi Dung Ân nói ra những lời này, liền nhắm mắt, người đàn ông chỉ cảm thấy trên vai từng đợt nóng hổi, nước mắt đã thấm ướt áo khoác của anh, trực tiếp rót vào trong cơ thể anh.

“Ân Ân, chờ khi em đã yêu anh, cũng sẽ như vậy."

Dung Ân nghe vậy, khóc càng dữ dội hơn, Nam Dạ Tước, anh không chỉ ngốc, anh còn ngu nữa, cô cắn môi, đem tiếng nghẹn ngào nuốt trở vào trong bụng, anh dựa vào cái gì cho rằng, cô không yêu anh?

Lúc trước, cô nắm lấy nhược điểm là Nam Dạ Tước yêu cô, không chỉ một lần hung hăng thống kích anh, làm cho anh đau đến tê tâm liệt phế, bây giờ những gì anh chịu đựng, Dung Ân dường như cũng có thể cảm nhận được, cô kiên trì trước mặt Sở Mộ là đúng, mặc kệ có nhiều đau đớn thế nào, chỉ cần có thể ở bên nhau là tốt rồi.

Nam Dạ Tước lái xe trở về Ngự Cảnh uyển, bọn họ cần phải sửa soạn lại mình, bằng không với bộ dạng này đến bệnh viện, mẹ Dung nhất định sẽ lo lắng.

Sau khi tắm rửa, toàn thân lười biếng.

Dung Ân mệt mỏi không muốn động đậy, mặc áo choàng tắm rộng thùng thình nằm ở trên giường, lúc Nam Dạ Tước đi ra, cô đang cuộn mình thành một đống, đôi mắt mở to ngó ra ngoài cửa sổ.

"Mệt không?"

Cô gật gật đầu.

"Ở nhà nghỉ ngơi trước đi, " Nam Dạ Tước thuận thế nằm bên cạnh cô, “Ân Ân, sau này, anh sẽ cho người canh giữ ở Ngự Cảnh Uyển, trước khi mẹ anh buông tha, anh sẽ không để cho bà gặp em." Dung Ân biết rõ, chuyện lần này đã gõ vào tiếng chuông cảnh báo của anh, Nam Dạ Tước sợ Sở Mộ không cam lòng, nên chuẩn bị những biện pháp bảo vệ trước.

Chỉ là anh không ngờ rằng, trên đời này, luôn luôn khó lòng mà phòng bị được.

Loading...

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/