Ám dục - Chương 127 - Phần 2

Ánh mắt người đàn ông từ từ ảm đạm xuống, anh không còn kịp nhóm lên ánh mặt trời kia nữa, cứ như vậy bị tàn phá sạch sẽ.

Anh không muốn nhìn thấy nước mắt của Ân Ân, khi Dung Ân rời đi, nói rằng hôm sau sẽ quay lại, khi cô đi, ánh mắt tránh né, thì ra không phải là chăm sóc mẹ Dung, mà là... cô thân bất do kỷ.

"Cho dù tôi không tiếp nhận, tập đoàn Viễn Thiệp cũng sẽ sụp đổ trong tay em trai cậu,” Trần Kiều nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong suốt của Diêm Việt, hắn vươn tay, sau khi xốc chăn của Diêm Việt lên, đem mấy cái ống tiêm trên mu bàn tay của anh rút ra, "Cậu có muốn biết, ban đầu phấn hoa vì sao lại có trong dây chuyền kia không?"

Tầm mắt Diêm Việt nhìn ở mu bàn tay mình, Trần Kiều đem tay của anh thả lại vào chăn, đem cái ống trong bàn tay hắn, nhét vào, như vậy, cho dù có người bên cạnh cũng không phát hiện ra.

Diêm Việt không hề tỏ ra hoảng sợ gì cả, đôi mắt tựa như ngọc lưu ly kia chẳng qua nhìn về phía Trần Kiều, cái loại chua xót cùng bi thương này, đột nhiên đâm vào mắt khiến mắt hắn có chút nóng lên, không dám nhìn thẳng, cố gắng nhìn hướng khác.

"Nói như vậy... chuyện phấn hoa cũng là do cậu?

"Việt..." giọng nói của Trần Kiều không còn bén nhọn như lúc trước, trở nên có chút ảm đảm, "Chỉ có cậu xảy ra chuyện, Viễn Thiệp mới có thể một lần nữa trở lại Trần gia, hơn nữa... tôi yêu Ân Ân."

Ánh mắt Diêm Việt không khỏi mở ra, Trần Kiều quay đầu đi chỗ khác, tránh hai mắt anh, “Tình cảm này, tôi đã giấu rất sâu, khi tôi nhìn thấy hai người bên nhau như hình với bóng, cậu có biết tôi ghen tỵ tới cỡ nào không?

"Trần Kiều..." cổ họng Diêm Việt nghẹn lại, anh dần dần cảm thấy hết sức lực chống đỡ hết nổi…

"Phấn hoa, là tôi thừa dịp cậu không để ý đã bỏ vào, còn thuốc xịt hen suyễn, cũng là tôi..."

Diêm Việt nhắm hai mắt lại, bóng tối vô tận ập đến, khi lần nữa mở mắt ra, ngày trước thật là tốt đẹp, vì sao bây giờ lại trở nên hung ác như vậy, chẳng lẽ, vì những thứ quyền thế này sao? Cho tới bây giờ anh cũng tin tưởng hắn, lúc trước khi đi mua dây chuyền cũng là hai người cùng nhau đi chọn, có đôi lúc, bình xịt hen của anh cũng là do Trần Kiều chuẩn bị...

Diêm Việt ho lên rất nhỏ, anh biết cơ thể mình đã bắt đầu phản ứng, sau khi hệ thống dinh dưỡng bị rút ra, sau một tiếng, thấy cũng cứu không kịp.

Trần Kiều ngồi ở bên giường, không có ý định rời đi, “Việt, thời gian không quay lại được, chúng ta cũng đã thay đổi, lại cũng không thể trở về như trước kia được nữa, cậu an tâm đi đi…”

Diêm Việt không sợ chết, thật, một chút cũng không sợ. Anh đã chết qua một lần, trong cái thế giới tối đen như mực đó, so với chết một chút cũng không tốt hơn, nhưng, anh cố gắng tới bây giờ, anh biết, Dung Ân, vẫn còn đang đợi anh.

Nha đầu ngốc kia, mỗi lần bỏ lại cô ở phía sau, cô ấy sẽ khóc, Ân Ân nói, bọn họ phải nắm chặt tay của đối phương, kề vai mà bước, không ai được đứng lại phía sau.

Nhưng mà…

Anh đã trở thành bộ dạng như thế này, phế nhân.

Anh nhất định sẽ phải đứng sau Ân Ân, liên lụy cô.

Thật ra thì, chết cũng tốt, anh có toàn bộ kí ức về bọn họ lúc đó, tất cả những thứ đó, không ai có thể thay thế được.

Trần Kiều nhìn thời gian, Diêm Việt bây giờ suy yếu vô cùng, hẳn là không có cách nào để đánh động vệ sĩ ở bên ngoài, hắn cẩn thận đặt ghế dựa lại vị trí lúc trước, cuối cùng nhìn một cái, liền từ cửa sổ trèo ra ngoài.

Diêm Việt không có mở miệng kêu, anh đóng chặt miệng, một chút âm thanh cũng không phát ra.

Không lâu sau, bên ngoài truyền đến tiếng động, ngay sau đó, cửa phòng bệnh bị mở ra.

Cho đến khi bước chân đi tới giường, Diêm Việt mới nhìn rõ đi vào là một người đàn ông xa lạ, mái tóc màu đỏ rượu toát ra vẻ phô trương, ngũ quan tuyệt mỹ, âu phục màu trắng cao quý kiên nghị, hắn chỉ nhìn chằm chằm, không có mở miệng.

"Anh, chính là Diêm Việt?" mắt người đàn ông nheo lại, vẻ mặt cương quyết.

Ban đầu hai mắt Diêm Việt nheo lại, nghe thấy Nam Dạ Tước nói như vậy, không khỏi mở to đôi mắt.

Nhìn đôi mắt rất đẹp. Đây là cảm giác mà lần đầu Nam Dạ Tước nhận thấy khi nhìn thấy anh, trong suốt thấy đáy, trong sáng thuần khiết, có thể liếc mắt một cái liền thấy nội tâm sâu trong con người anh. Hai tay người đàn ông đút trong túi, anh nghĩ, có thể làm người thừa kế của Diêm gia, ít nhất cũng phải có khí chất lạnh như băng, chỉ là Diêm Việt ở trước mặt, tất nhiên sẽ không khiến người ta có chút nào cảm giác uy hiếp. Nhìn anh ta rất suy yếu, mái tóc màu nâu sẫm rũ trước trán, sắc mặt tái nhợt.

"Tôi là Nam Dạ Tước.” Không biết tại sao, người đàn ông nói ra tên của mình.

Đôi mắt ảm đạm của Diêm Việt bỗng sáng lên, anh ta chính là Nam Dạ Tước mà Trần Kiều nhắc đến? Khóe miệng đang buông xuống của anh cố gắng giương lên một cái, cố gắng tỏ ra thân thiện. "Xin chào."

Diêm Việt biết, anh không còn nhiều thời gian.

"Tôi biết bây giờ Ân Ân đang ở cùng anh," Diêm Việt ho khan, mặt đỏ lên, Nam Dạ Tước kéo ghế ngồi xuống bên giường, chờ anh nói tiếp, "Tôi không thể tiếp tục ở bên cô ấy, tôi cảm thấy đã quá mệt mỏi."

"Nói như vậy, anh muốn buông tha cho cô ấy?"

Diêm Việt khó chịu,lần này thở có chút hổn hển, anh lắc đầu, nhưng không tiếp tục đề tài này, "Anh, anh có biết Trần Kiều không?"

Nam Dạ Tước theo bản năng cau mày, "Biết."

Hiện tại Diêm Việt chỉ có thể gặp Nam Dạ Tước, hơn nữa, lúc đó bọn họ lại tồn tại một chút liên quan nào đó với nhau, anh lựa chọn tin tưởng anh ta, "Anh có thể giúp tôi một việc không?"

Người đàn ông không biết anh sẽ đưa ra yêu cầu như thế nào, "Việc gì?"

"Thâu tóm... Viễn Thiệp"

Đôi mắt Nam Dạ Tước hiện lên nghi ngờ, hoài nghi rằng mình đã nghe nhầm, miệng anh nhếch lên châm chọc. "Thâu tóm tập đoàn Viễn Thiệp?"

"Đúng," ánh mắt Diêm Việt tràn đầy nghiêm túc, anh nhìn thấy tay của Diêm Minh, Diêm Việt biết tính cách em trai mình từ nhỏ đã trầm lặng, hơn nữa Trần Kiều vào lúc này sẽ không lừa anh, tập đoàn Viễn Thiệp khẳng định là đã chia năm xẻ bảy, anh không muốn Diêm Minh càng ngày càng lún sâu, "Hi vọng anh có thể, tiếp nhận Viễn Thiệp."

Thay vì đợi Trần Kiều tóm được chứng cớ Diêm Minh giao thiệp với xã hội đen, không bằng để cho Viễn Thiệp một lần nữa đổi chủ. Ít nhất, những chứng cứ đó sẽ không bị đưa ra ánh sáng, Diêm Minh sẽ không bị hủy hoại.

Cái công ty này, lòng người không không, đã bị phá hủy.

Mà sở dĩ Diêm Việt đưa ra yêu cầu như vậy, cùng lúc, có thể cứu được người nhà mình, mặt khác, để Nam Dạ Tước thâu tóm, sẽ giống như hợp tác kinh doanh, sẽ không để Nam Dạ Tước chịu lỗ. Diêm Việt không muốn nợ anh ta.

"Nhưng mà, tại sao tôi phải giúp anh?" Nam Dạ Tước là thương nhân, "Hơn nữa, đây là chuyện nội bộ của Viễn Thiệp các người."

Diêm Việt lại ho lên, Nam Dạ Tước thấy có gì đó bất thường, "Anh làm sao vậy?"

"Nếu không có chuyện hai năm trước, tôi đối với Ân Ân, đời này nhất định sẽ không buông tay..." Ánh mắt Diêm Việt mơ màng, trong cổ họng ho đến miệng có cảm giác máu tươi trào ra, "Bảo vệ tốt Ân Ân, để cô ấy tránh xa Trần Kiều..."

Đôi mắt dài hẹp của Nam Dạ Tước đột nhiên trở nên thâm thúy, đèn trong phòng bệnh rất sáng, đừng nói là bệnh nhân, cho dù là người bình thường ở hoàn cảnh như vậy cũng khó mà ngủ được, nó làm cho thần kinh của người ta từng giây từng phút khẩn trương, khó mà thả lỏng được, "Tại sao?"

Diêm Việt há miệng thở dốc, môi đã khô nứt. "Hắn vừa rồi đã tới đây..." Vẻ mặt Diêm Việt dường như vô cùng đau đớn, "Tôi biến thành như thế này, cũng là bởi vì, trong sợi dây chuyền mà tôi tặng Ân Ân hắn đã cho phấn hoa mà tôi bị dị ứng vào, mục đích của hắn, chính là Viễn Thiệp, còn có Ân Ân..."

Nam Dạ Tước không nghĩ tới anh và Diêm Việt lần đầu tiên gặp mặt, lại gặp phải hoàn cảnh này. Anh muốn cùng Diêm Việt tranh giành, chỉ không ngờ rằng, Diêm Việt lại muốn hoàn toàn buông tay như vậy. Điều này làm cho Nam Dạ Tước không khỏi có chút tội nghiệp thay Dung Ân, anh nghĩ thầm thật không đáng, thì ra sống trong quá khứ, chẳng qua chỉ có mình cô mà thôi.

Lúc Trần Kiều đi đem tay Diêm Việt nhét dưới chăn, quên mất chặn chăn lại, lần này, cái tay kia theo chăn tuột ra ngoài, rớt theo xuống, còn có cái ống đã bị rút ra kia.

Ánh mắt Nam Dạ Tước thuận theo nhìn xuống, sự khinh thường trong đôi mắt bị thay thế bởi giật mình, anh kinh ngạc ngẩng đầu, lại nhìn thấy sắc mặt Diêm Việt không chút thay đổi, cũng không hoảng sợ như trong tưởng tượng của anh.

“Tôi không biết, rốt cuộc anh yêu Ân Ân bao nhiêu, nhưng mà... tôi xin anh, nhất định phải đối tốt với Ân Ân..."

Sự hờ hững ban đầu của Nam Dạ Tước bởi những lời nói của người đàn ông này mà tiêu tan, anh cảm thấy cổ họng mình như bị nghẹn lại, vội vàng đứng dậy muốn ấn đèn báo hiệu trên đầu giường.

“Vô dụng..." mu bàn tay Diêm Việt buông xuống ở ngoài chăn, mảng lớn máu ứ động tràn ra ngoài, năm ngón tay gầy gò đến khô héo, Nam Dạ Tước biết hệ thống dinh dưỡng này bị rút ra chưa lâu, "Anh đã biết, vì sao vừa rồi không nói?"

"Tôi nghĩ tôi đi rồi, tôi sẽ để lại hạnh phúc cho Ân Ân."

Nam Dạ Tước ngồi lại ghế, thần sắc chán nản, anh thử lấy một ánh mắt khác để đánh giá Diêm Việt, quả nhiên người đàn ông trên giường bệnh này thật chói mắt, bất cứ ai cũng không thể so được với phong thái của anh, ngay cả Nam Dạ Tước cũng không được, "Vậy anh dựa vào cái gì cho là không có anh, cô ấy sẽ hạnh phúc?"

Dung Ân đối với Diêm Việt cố chấp, toàn bộ Nam Dạ Tước đều nhìn thấy ở trong mắt.

"Tôi không muốn làm liên lụy đến hạnh phúc của cô ấy...” Trần Kiều nói một câu rất đúng, hai năm, thời gian trôi qua, cái gì cũng thay đổi, "Điều quan trọng nhất, là để cho Ân Ân sống thật tốt..."

Anh cũng nghĩ đến, anh đi, cô nhất định sẽ thương tâm muốn chết mất?

Nam Dạ Tước không khỏi bị người đàn ông này làm cho cảm động, trong lòng, cảm giác thật kì diệu, "Anh cần phải sống, ai hại anh, anh phải mở to mắt mà nhìn thấy báo ứng của hắn."

Mà Diêm Việt, không thích hợp nhất chính là với loại đấu tranh mờ ám này, "Tôi hi vọng Trần Kiều sẽ bị trừng phạt thích đáng, mặc kệ là thế nào, tôi tin tưởng vào pháp luật…

Diêm Việt chưa kịp để lại lời nói khác, anh đi rất nhanh, điều duy nhất anh cảm thấy tiếc nuối chính là trước khi ra đi không được gặp Ân Ân.

Cho nên, mắt anh vẫn mở to, không có nhắm lại.

Nam Dạ Tước ngồi bên giường Diêm Việt thật lâu, tầm mắt anh dừng lại trên mu bàn tay tím xanh của Diêm Việt, anh muốn cứu anh ta, cũng đã không còn kịp rồi.

Cơ hội tiếp tục sống, là bị Trần Kiều phá hủy, cũng là do Diêm Việt tự mình buông tay.

Có lẽ, anh còn rất nhiều lời muốn nói với Dung Ân, nhưng không còn kịp nữa, ông trời chỉ cho anh thời gian ngắn ngủi như vậy, anh tỉnh dậy, thấy được Dung Ân cười, anh nên thấy thỏa mãn.

Anh không phải không tin tưởng tình yêu lúc đó của bọn họ, chỉ là, anh không muốn làm tình yêu này trở nên quá mệt mỏi, quá nặng nề.

Ân Ân của anh, hẳn là nên sống dưới dự chở che của mặt trời, nhưng anh chỉ có thể nằm ở trong bóng tối này, không thể cho cô sự ấm áp.

Tin tưởng luật pháp?

Nam Dạ Tước muốn cười, lại phát hiện khóe miệng như thế nào cũng không nhếch lên được, anh và Diêm Việt vốn không quen biết, thậm chí, là quan hệ tình địch giương gươm nổ súng, người đàn ông đứng dậy, ánh mắt dừng trên khuôn mặt bình yên của Diêm Việt.

Trong phòng bệnh, chỉ có hai người bọn họ, chuyện Trần Kiều hại chết Diêm Việt, trừ Nam Dạ Tước, ai cũng không biết.

Mặc dù anh không có đáp ứng yêu cầu của Diêm Việt, nhưng trong lòng Nam Dạ Tước biết, anh đã nhận lời.

Điều quan trọng nhất, là để cho Dung Ân sống thật tốt.

Sau đó, thâu tóm Viễn Thiệp, ngăn cản Trần Kiều, nếu dùng thủ đoạn lúc trước của Nam Dạ Tước, anh muốn đùa chết Trần Kiều, không cần tốn thời gian và sức lực. Nhưng mà, tầm mắt người đàn ông dừng lại trên đôi mắt không thể nhắm lại của Diêm Việt, màu trà thuần khiết, như trước sáng trong như ngọc lưu ly. Anh bỗng nhiên hiểu được sự kiên trì của Dung Ân, loại sáng ngời cùng tinh khiết như thế, anh hoàn toàn chưa từng thấy qua.

Diêm Việt nói, anh tin tưởng pháp luật, để pháp luật trừng trị Trần Kiều.

Trong mắt Nam Dạ Tước lộ ra một loại đau thương ngấm ngầm chịu đựng, người đàn ông quanh người tỏa ra ấm áp này, đến lúc chết vẫn còn kiên trì, muốn dùng luật pháp để trừng trị Trần Kiều, mà không phải, cùng hắn ăn miếng trả miếng, thậm chí Nam Dạ Tước cảm thấy, bất cứ thủ đoạn đen tối nào, đối với anh ta cũng là một loại bẩn thỉu.

Khi anh bước ra khỏi cửa, anh liền phá lệ, Nam Dạ Tước tính toán để cho Trần Kiều có chút thời gian, dùng pháp luật, đưa hắn đi.

Đẩy cửa phòng bệnh ra, A Nguyên cùng Lí Hàng đang canh giữ bên ngoài, tầm mắt Nam Dạ Tước bị chiếu rọi có chút mông lung, anh nâng cánh tay lên, lại cảm thấy toàn thân vô lực.

Diêm Việt cô độc nằm ở đó, hoàn hảo, lúc anh đi không còn tối như mực như trước nữa, nhưng, anh cảm thấy rất trống rỗng, giống như là thiếu đi một đoạn trời gian tốt đẹp đã qua, anh còn ngây ngô trong sân trường, dưới tán cây bạch quả vàng rượm.

Lại trở về lúc anh cùng với Ân Ân ở trên núi.

Lần đầu Nam Dạ Tước bỏ qua vẻ hung ác của mình, Diêm Việt là người khắc sâu trong đáy lòng Dung Ân, anh không muốn thừa nhận chính mình bị anh ta làm cho rung động, nhưng, căn cứ vào việc anh làm, Nam Dạ Tước thực sự không thể tìm được lí do để thuyết phục chính mình.

Hoặc là, anh muốn mượn tay mình, làm cho quá khứ của Dung Ân cùng Diêm Việt đặt dấu chấm hết.

Anh bắt đầu kế hoạch thâu tóm lại tập đoàn Viễn Thiệp, chuyện của Trần Kiều, anh cũng âm thầm phái người điều tra, nhưng chuyện năm đó chết không đối chứng, tất cả chuyện trong phòng bệnh, càng không có chứng cứ nào có thể đưa ra.

Mà mấu chốt là Dung Ân, cho dù anh nói ra là Trần Kiều, cô cũng sẽ không tin.

Đa số bài báo đưa tin đều nhắm thẳng hung thủ chính là Nam Dạ Tước, Dung Ân tuyệt vọng và bi quan chán đời khiến anh bắt đầu sợ hãi, khi từ phòng bệnh của Diêm Việt đi ra, anh đã nghĩ sẽ đem toàn bộ chuyện nhận lên người mình. Nam Dạ Tước tin rằng, anh sẽ nhanh chóng làm mọi chuyện trở lại ban đầu, chỉ cần Dung Ân có thể qua khỏi cửa này, sau đó bọn họ, có thể tốt đẹp rồi.

Anh bắt đầu thâu tóm Viễn Thiệp, Dung Ân nói, anh giậu đổ bìm leo, Diêm Việt đã chết, ngay cả Diêm Gia anh cũng không buông tha.

Nam Dạ Tước đã có đầy đủ chứng cứ Trần Kiều lúc trước thâu tóm Viễn Thiệp, nhưng, một chiếc CD đưa ra, làm kế sách của anh tỉ mỉ an bài bị đánh nát, những gì anh làm, đến bây giờ cũng chỉ là con số 0.

Viễn Thiệp rơi vào tay Trần Kiều, Diêm gia từ đó càng trở nên sa sút, tin tức về Diêm Minh bị Trần Kiều tung ra ngoài.

Nam Dạ Tước đem súng ra khỏi tay Trần Kiều, anh nghe thấy Dung Ân thét một tiếng chói tai, hai tay nắm lấy tóc ngã ngồi trên mặt đất.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/