Ám dục - Chương 126 - Phần 2

Bóng lưng cô gầy gò, tựa vào kia, làn gió lạnh phảng phất thổi qua là có thể đem cô thổi bay.

Tóc Dung Ân chưa từng có thay đổi qua, mềm mại rủ xuống ở sau thắt lưng.

Lý Hủy dừng tay, cô lặng lẽ đi tới bên người Dung Ân, vẻ mặt vui vẻ trên mặt Lý Huỷ hiện ra rồi biến mất, bởi vì, ở trên mặt Dung Ân cô không nhìn thấy chút nào vui vẻ.

“Ân Ân?" cô khẽ gọi, nhưng tầm mắt Dung Ân nhìn thẳng về phía ngoài cửa sổ, không có phản ứng.

Lý Hủy đem tay trái đặt ở trên vai Dung Ân, cô rõ ràng ngẩn ra, quay đầu lại, "Sao vậy, Hủy?"

“Ân Ân, mình còn muốn hỏi cậu sao vậy đấy chứ, cậu có chuyện gì không vui sao?"

Dung Ân nhìn thấy một gương mặt tràn đầy lo lắng, cô lắc đầu, "Không có a, chỉ là... Chính là nghĩ đến mẹ một mình ở nơi này, không yên lòng"

"Ai ui, “Lý Hủy vỗ nhẹ xuống bả vai của cô, "Cậu cũng không phải là không trở lại, bất quá chỉ là đi ra ngoài ở thôi mà".

Dung Ân suy nghĩ tim đập mạnh và loạn nhịp, bên trong đôi mắt phát ra chua xót, cô quay đầu đi chỗ khác, làm bộ như thu xếp đồ đạc, lúc mở tủ đầu giường ra, phát hiện bên trong có một quyển nhật ký, trong đó viết về khoảng thời gian trong sáng nhất của cô. Ban đầu lúc Diêm Việt ra đi, Dung Ân không dám nhìn những đồ trước kia nữa, cô xếp chúng vào một cái thùng giấy đặt ở nơi này, đây là quyển nhật ký, nhất định lúc mẹ thu dọn đồ đạc đặt trở lại.

Ngón tay cô lướt qua mặt bìa da cứng rắn, nhớ lại giống như là mở tráp, đóng cũng đóng không được.

Dung Ân đem nhật ký ép đến ngăn kéo tầng dưới cùng, bất kể như thế nào, cô cũng muốn cùng Diêm Việt nói tạm biệt, không bỏ xuống được cũng phải để xuống, chỉ sợ trong lòng vĩnh viễn nhớ rõ, nhưng cô cũng nên đối mặt với chuyện anh đã đi xa thật.

Nam Dạ Tước nói, Diêm Việt là bởi vì biết được sự thấp hèn của cô mới tự sát, nhưng, Dung Ân không tin.

Trong lòng cô rất đau, cũng không hề tin tưởng, Việt sẽ không bởi vì... bởi vì chuyện này liền bỏ cô mà đi.

Cô chẳng qua là đau, lúc Diêm Việt ra đi lại để cho anh biết được chuyện cô không muốn anh biết nhất, cô không biết lúc anh đi, có phải sẽ ôm nuối tiếc cả đời không?

Dung Ân chỉ đơn giản thu thập một cái rương, có quần áo cùng đồ dùng thường ngày, lúc đi ra ngoài, mẹ đang cùng Nam Dạ Tước ngồi ở trên ghế sa lon nói gì đó, ở trong mắt mẹ, chỉ cần có thể thấy Dung Ân cười, so sánh với cái gì cũng tốt.

Lúc trước, chuyện của Diêm Việt đã muốn lấy đi của cô nửa cái mạng, hôm nay gặp gỡ Nam Dạ Tước, mẹ Dung Ân nghĩ, chỉ cần Dung Ân sống tốt, bà cái gì cũng không cần so đo nữa.

Hôm nay vì chuyện Dung Ân mà lo đến cuống cuồng, sợ Dạ Dạ chạy ra ngoài gây họa, cho nên đã bà đã nhốt nó trong phòng bếp.

Khi mẹ Dung đem nó thả ra, trông nó thật giống như đang tức giận, mệt mỏi.

Nó cúi đầu nhẹ ngửi, thân thể mũm mĩm dán vách tường mà đi, ngẩng đầu liền thấy Nam Dạ Tước ngồi ở trên ghế sa lon không xa, con chó nhỏ giãy giụa kêu mấy tiếng, nhanh chân hướng phía anh chạy tới. Bởi vì nền gạch quá trơn, tứ chi liền giống như là trượt băng ở phía trên dùng sức làm ầm ĩ, giãy dụa mấy cái về sau, vẫn là trọng tâm không vững mà nằm trên đất. Bốn chân thẳng tắp, cái cằm đáng thương mà hướng về phía Nam Dạ Tước.

Trước kia, nó là rất sợ Nam Dạ Tước, hiện tại đã lâu như vậy không gặp, ngược lại thân mật vô cùng.

Dạ Dạ đi tới bên chân anh, làm nũng dường như không ngừng cọ cọ ống quần Nam Dạ Tước, thấy anh không để ý, liền há mồm ra cắn cái quần không rẻ tiền của anh.

Trần Kiều gấp gáp chạy tới, lúc nhìn thấy, chính là một màn này.

Trên mặt hắn khiếp sợ so với ai khác cũng đều mãnh liệt hơn, mẹ Dung đứng ở cửa thấy hắn, liền kêu hắn đi vào, "Trần Kiều a, thật là đã làm phiền cháu rồi, Ân Ân cuối cùng đã trở lại".

Trần Kiều sắc mặt xanh mét, không riêng gì lúng túng, càng nhiều hơn là, nói không rõ ràng thì là một loại hoảng sợ, Nam Dạ Tước vốn là ngồi ở trên ghế sa lon, nghe được mẹ Dung vừa nói như thế, liền quay mặt qua. Mắt phượng của anh hiện ra tư thái ngạo nghễ, cánh môi như câu khởi, nâng lên độ cong, so với lúc không cười còn thấy hung ác hơn, anh để xuống chân trái, đứng dậy, thái độ thong dong ưu nhã, "Thì ra là tân tổng giám đốc tập đoàn Viễn Thiệp".

"Mẹ,” Dung Ân đi lên trước, "Sao ngay cả anh ta mẹ cũng tìm đến?"

“Ân Ân, Trần Kiều lúc trước vẫn chiếu cố chúng ta, lại nói nó cũng vừa là bạn của con, mẹ lúc ấy lại rất lo lắng, lúc này mới phiền toái đứa nhỏ này giúp ta tới tìm xem". Mẹ Dung cũng không biết những chuyện khác, chỉ biết là bọn họ quan hệ ban đầu cũng không tệ, Trần Kiều vẫn cùng Diêm Việt cùng đến nhà ăn cơm.

Dung Ân không có nói gì, không khí có chút cứng ngắc, ánh mắt Nam Dạ Tước thê hướng Trần Kiều, nơi sâu thẳm trong khóe mắt, có loại âm lãnh cùng nguy hiểm rất rõ ràng.

"Thì ra là Tước thiếu còn sống".

"Công ty mới của Trần tổng, tiếp nhận vẫn thuận lợi chứ?" Đầu lông mày anh mỉm cười, ý tứ khiêu khích hàm xúc mười phần.

Dung Ân biết tính tình Nam Dạ Tước, sợ là cản lại không được, cô vội vàng đi tới bên cạnh mẹ, "Mẹ, người đi tới phòng bếp chuẩn bị chút đi, chúng con ăn cơm rồi mới đi".

"Được được, vậy các con trò chuyện đi".

"Bác gái, con tới giúp người nhé". Lý Hủy cũng không có ý đứng ở nơi này, khỏi lúng túng.

“Ân Ân", Trần Kiều tầm mắt liếc về hướng Dung Ân, ánh mắt hắn e ngại chạy không khỏi ánh mắt của cô, nhớ thời điểm ngày đó ở Cám Dỗ, Trần Kiều còn có thể đối diện với Nam Dạ Tước, nói chuyện chính nghĩa với anh, mà hiện tại, quả thật là trên vai đeo càng nhiều, lại càng làm mất đi bản tính, "Em tối hôm qua đi đâu? Bác gái lo lắng cả đêm".

"Cô ấy ở cùng tôi".

Dung Ân há miệng, nhưng Nam Dạ Tước không có cho cô cơ hội mở miệng.

Trần Kiều trong mắt có tức giận đang bùng nổ, nhưng không có phát tác, “Ân Ân, em thật sự rõ ràng hắn là người như thế nào sao?"

Dung Ân ôm lấy Dạ Dạ trên mặt đất, Nam Dạ Tước như thế nào, cô so với ai khác đều rất rõ ràng, "Trần Kiều, anh nên trở về đi".

“Ân Ân, anh thật sự là quan tâm em..."

"Trần Kiều, ở trong mắt tôi, anh so với anh ấy không thể nào có chỗ tốt hơn", Dung Ân đi qua mấy bước, ngồi vào trên ghế sa lon, "Công ty của chúng tôi thiết kế bản thảo lặp đi lặp lại nhiều lần bị trả trở về, anh lấy các loại lý do gây khó khăn, đơn giản chỉ là muốn cho tôi thỏa hiệp, hơn nữa, còn muốn dùng thân phận người thứ ba, cho nên...” Dung Ân thở dài, "Thôi, anh đi đi, đừng làm cho tôi nói ra những lời tổn thương anh nữa".

Trần Kiều ánh mắt buông xuống, trong mắt có phẫn hận cùng không cam lòng.

"Tập đoàn Viễn Thiệp của anh, tôi rất có hứng thú", Nam Dạ Tước ở bên ngắm nhìn bỗng nhiên mở miệng, "Anh lo mà trở về ráng mà làm tổng giám đốc mấy ngày, đến lúc đó, tôi sẽ đích thân thu nhận".

Trần Kiều khó kìm nén thêm nữa, hai tay nắm thành quả đấm, "Nam Dạ Tước, anh đến tột cùng muốn như thế nào?"

"Ban đầu anh dùng thủ đoạn như thế nào mà nhận được nó, anh so với ai khác cũng rõ ràng, nếu không phải tôi xảy ra chuyện, tập đoàn Viễn Thiệp đã sớm là của tôi dễ như chơi, cho nên, tôi chỉ lấy về thứ tôi thích mà thôi". Nam Dạ Tước nói rất nhẹ nhàng, giống như chuyện anh thâu tóm một cái công ty, chẳng qua là anh bóp chết con kiến đơn giản như vậy.

"Anh đừng tưởng rằng anh thật có thể lấy thúng úp voi, tập đoàn Viễn Thiệp cũng không phải là dễ trêu".

"Anh càng xem trọng nó, tôi càng muốn trêu chọc nó, vì cái công ty này anh hao tốn không ít tâm tư rồi đúng không? Hôm nay công trạng phát triển không ngừng, không tệ, Trần Kiều tôi cho anh biết, tôi không giở thủ đoạn sau lưng anh, tôi tiếp dùng tiền đùa giỡn chết anh!" Anh nói xong lời cuối cùng, mấy chữ cơ hồ là từng chữ gằng giọng mà nói, Dung Ân không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía anh, trong giọng nói Nam Dạ Tước, nhất định mang theo ý tứ tàn nhẫn không rõ ràng nào đó.

Trần Kiều sắc mặt trở nên trắng bệch, tức không chịu được, cuối cùng vẫn là rời đi.

Dung Ân ở trên ghế sa lon chải lông cho Dạ Dạ, bọn họ ở giữa nói chuyện với nhau, cô lười tham dự vào.

Nam Dạ Tước ngồi trở lại bên người cô, mặc dù ngồi sát nhau, lại cũng không có thể cảm giác được nhiệt độ lẫn nhau, rất lạnh.

Buổi trưa lúc ăn cơm, mẹ Dung cùng Lý Hủy chuẩn bị một bàn đầy thức ăn, cách vách bác gái Lưu bác còn cố ý đem băng lạp xưởng nhà mình mang sang, nói là cho Nam Dạ Tước nếm thử.

Trong bữa tiệc, anh biểu hiện vô cùng đúng mực, Dung Ân nếu không phải thấy tận mắt thấy bản chất ác ma của hắn, nói không chừng cũng sẽ bị loại bề ngoài này mê hoặc.

Cô một miếng cũng không muốn ăn mà gẩy gẩy thức ăn trong bát, Nam Dạ Tước thấy cô thái độ hờ hững, liền gắp một đũa rong biển cho vào trong bát của cô, "Ăn nhiều một chút, ăn kiêng không tốt".

Anh biết cô chưa bao giờ ăn thứ này, bởi vì cô chịu không được loại mùi vị này, mẹ Dung cười vui mừng, Dung Ân chỉ đành phải miễn cưỡng kéo lên khóe miệng, đem rong biển nhét vào miệng, sau đó bắt đầu khó khăn nhai nuốt.

Dạ Dạ ngồi ở trên đùi cô, thỉnh thoảng muốn thò đầu ra đến trên bàn ăn vụng, hôm nay nó rất cao hứng, hai con ngươi đen bóng phát sáng nhanh như chớp mà thẳng đảo quanh.

Sau khi cơm nước xong, Nam Dạ Tước liền mang theo Dung Ân rời đi, thời điểm khởi động động cơ, cô ôm Dạ Dạ ngồi ở ghế phụ bên cạnh tài xế, mẹ Dung Ânhư cũ đứng ở cửa cầu thang đưa mắt nhìn bọn họ rời đi.

Thời điểm xe chạy ra khỏi khu dân cư, khoé miệng tinh sảo của anh mất đi, trên mặt khôi phục lại bộ dáng nguội lạnh.

Trở lại Ngự Cảnh Uyển, Vương Linh đã đón ở cửa, đem hành lý của Dung Ân xuống sau đó mang trở về phòng đi sửa sang lại, Nam Dạ Tước rất nhanh liền đi ra ngoài, tựa hồ còn có việc bận. Dung Ân theo cầu thang từng bước đi tới lầu hai, nơi này không có gì thay đổi, ngay cả vị trí đặt chậu hoa vẫn là vị trí cũ lúc trước khi cô rời đi.

Vương Linh đem quần áo Dung Ân từng cái đem treo lên tủ treo quần áo, cô ngắm nhìn Vương Linh bận rộn, cuối cùng, nơi này còn có người quen ở.

Sẽ không còn cô đơn như vậy.

"Dung tiểu thư", Vương Linh thật vất vả cùng cô nói chuyện, "Lâu như vậy không gặp, chị sống có tốt không?"

Dung Ân mạnh mẽ kéo xuống khóe miệng, "Rất tốt".

Ban đầu người ta tìm được em, em còn chưa tin đâu, cho đến khi trở lại Ngự Cảnh Uyển, hiện tại vừa nhìn thấy chị...” Vương Linh giọng nói kích động, "Chúng ta thật đúng là có duyên, phân phân hợp hợp, cuối cùng cũng lại trở về cùng nhau."

Dung Ân trăm mối cảm xúc ngổn ngang, không biết phải nói gì, thời điểm đi tới sân thượng, mảng lớn cây bạch quả vàng rực cả một vườn, trên ban công rất sạch sẽ, hiển nhiên là ngày ngày đều được quét dọn. Chỗ này ghế sa lon cùng ghế dựa đều ở đây, trên bàn trà, đồ uống trà cũng là dụng cụ lúc trước cô thường dùng.

Nam Dạ Tước quả nhiên một lần nữa tiếp nhận lại Tước Thức.

Lúc trước, là do Duật Tôn ra mặt thu mua, hôm nay, anh một lần nữa trở lại cầm quyền, đã làm tốt các khâu chuẩn bị.

Duy nhất làm cho Dung Ân thực sự giật mình chính là, anh lại không có nhốt cô nữa, ngay cả Dung Ân đi làm, anh cũng không có ngăn cản, hoặc là nói, anh không rảnh bận tâm.

Nam Dạ Tước thời gian gần đây thật bề bộn nhiều việc, bọn họ cơ hồ một tháng không có nói một câu, lúc anh trở lại, Dung Ân cho dù không có ý đi ngủ cũng sẽ làm bộ đã ngủ, mà anh, cũng sẽ không giống như trước chủ động nữa, tắm rửa xong, trực tiếp nằm xuống bên cạnh, đưa lưng về phía Dung Ân rồi ngủ.

Trên các trang tin tức, các bài viết về anh không chút nào là keo kiệt, không có ai còn dám giống như lúc Nam Dạ Tước gặp chuyện không may, trắng trợn suy đoán bối cảnh của anh, Dung Ân theo bài báo mới biết được, Tước Thức lại đang thực hiện kế hoạch thâu tóm tập đoàn Viễn Thiệp.

Tình hình trước mắt, đối Trần Kiều rất bất lợi. Cho dù lúc trước hắn đem tập đoàn Viễn Thiệp quản lý tốt như thế nào, cũng đấu không lại Tước Thức, Nam Dạ Tước xuất thân như thế nào, không người nào biết được, tiền chơi tiền, đùa chơi chết nhất định là anh.

Dung Ân vẫn là đi làm trong công ty nhỏ kia, Lý Hủy cũng không có lập tức rời đi, cùng Tước Thức có một hợp tác vẫn đang tiếp tục, giai đoạn này, các cô muốn hợp lực hoàn thành cái phương án này.

Dung Ân không nghĩ tới chính là, Trần Kiều lại còn trở lại tìm cô.

Lần này gặp mặt, hắn hiển nhiên tiều tụy cùng gầy đi rất nhiều, chuyện của công ty đã bể đầu sứt trán, hắn thậm chí vô lực ứng phó.

Dung Ân ngồi ở trong quán cà phê, ánh mắt hướng ngoài cửa sổ, cô vốn nghĩ không ra được, "Trần Kiều, anh có việc cứ nói đi, tôi lập tức phải trở về đi làm".

“Ân Ân…", lời hắn muốn nói ra rồi lại nuốt vào, có chút do dự, "Em... có phải em ở cùng Nam Dạ Tước?"

Dung Ân để xuống chén cà phê, "Tôi phải đi".

Dung Ân đứng dậy, hắn vội vàng đứng lên đi theo, kéo cổ tay của cô, “Ân Ân, tập đoàn Viễn Thiệp anh bỏ ra toàn bộ khí lực, em... em có thể hay không van cầu Nam Dạ Tước, để cho hắn đừng thu mua, công ty nhiều như vậy, hắn tại sao hết lần này tới lần khác đều nhìn trúng Viễn Thiệp chứ?"

Dung Ân cười lạnh, hất tay của hắn ra, "Anh cho là anh ta sẽ nghe tôi sao?"

“Ân Ân, em giúp anh một chút... Đây cũng là tâm huyết của Diêm gia, là Diêm Việt..."

Dung Ân nhắm mắt lại, dùng sức nuốt xuống khẩu khí, từ trong túi quần móc ra một trăm đồng tiền thả vào trên mặt bàn, về sau cũng không quay đầu lại liền đi ra ngoài.

Cô cùng Nam Dạ Tước ngay cả nói cũng không thể nói một câu, cũng có thể nói rằng, Dung Ân cũng sẽ không nói, huống chi, Nam Dạ Tước càng nghe không vào.

Anh những ngày qua làm gì, cô sẽ không khờ dại cho là chuyện cô hại anh đã qua, như thế sau khi bình lặng, thế tất sẽ có mưa gió lớn hơn nữa.

Tập đoàn Viễn Thiệp, vẫn là chịu đựng không được, sụp đổ rồi.

Trần Kiều bị buộc tuyên cáo phá sản, ai nấy đều có thể thấy được, Tước Thức lần này đều đã có chuẩn bị.

Ngay cả Dung Ân cũng nói không rõ ràng, Nam Dạ Tước tại sao khăng khăng muốn tóm thâu Viễn Thiệp.

Cô để xuống điều khiển từ xa, mặt mũi mệt mỏi, đứng dậy vừa muốn lên lầu, Vương Linh liền tiếp cuộc điện thoại, "Dung tiểu thư, cậu chủ bảo chị ra ngoài Ngự Cảnh Uyển đợi anh ấy".

"Có chuyện gì sao?"

"Cậu chủ không nói, chỉ nói chị đi ra".

Dung Ân mặc áo khoác vào đi ra ngoài, xe Nam Dạ Tước đã dừng ở bên ngoài.

Cô lên xe, xe thể thao màu xám bạc lao ra màn đêm, cô đóng chặt miệng lại không nói gì, cho đến xe tiến vàotrường tập súng, Dung Ân lúc này mới cảm thấy có cái gì không đúng, "Anh dẫn tôi tới chỗ này để làm gì?"

Nam Dạ Tước dừng xe lại, đem cô kéo xuống, "Tôi muốn cho em xem trò hay!”

Anh ánh mắt lạnh lùng, bên trong trường tập súng, không khí đồng lạnh lẽo ngột ngạt bức người, Nam Dạ Tước đem cô dẫn vào, Dung Ân đi rất chậm, anh lại đứng tại phía sau đẩy cô đi, cô lảo đảo té ngã trên đất, A Nguyên cùng Duật Tôn đều ở đây, mà ở cách đó không xa chỗ mục tiêu sắp đặt, rõ ràng là Trần Kiều!

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/