Ám dục - Chương 126 - Phần 1

Chương 126

"Không!” Dung Ân sợ hãi kêu.

Nam Dạ Tước biết, cô sẽ chịu không nổi, tựa như ban đầu lúc biết Diêm Việt chết vậy, "Đây chính là sự thật, Dung Ân!" Một tay anh chuyển qua cần cổ cô, dùng sức giữ chặt, "Tôi muốn để em yên lòng mà sống, nhưng... em muốn tôi chết".

Nước mắt Dung Ân như đê vỡ tràn ra, chảy xuôi ở trên mu bàn tay anh, anh cảm thấy có chút phỏng, trong tay lại càng gia tăng thêm lực đạo.

Hít thở không thông khó chịu làm cô buông ra hàm răng cắn chặt, cổ họng bịnghẹn, Dung Ân chỉ cảm thấy khó chịu muốn ói, cô từ trong mắt Nam Dạ Tước nhìn thấy vẻ hận thù chôn dấu ở trong lòng anh, "Lúc ấy, nếu như Diêm Việt nói cho em biết, hắn đã giết chết tôi, em sẽ thay tôi báo thù, giết hắn sao?"

Có sao?

"Nam Dạ Tước, là anh nói, anh nói chính tay anh rút đi hệ thống dưỡng khí ra..."

"Đúng, là tôi tự chuốc lấy phiền phức, tôi đáng đời được rồi chứ?" có gì hay để nói chuyện với người con gái này sao? Nam Dạ Tước buông cổ tay của cô ra, chế trụ bả vai của cô dùng sức đem cô kéo từ trên giường xuống, anh đi tới trước tủ âm tường đem hành lý của Dung Ân lấy ra sau đó vứt xuống trước mặt cô, tùy ý lấy ra bộ quần áo vứt lên trên người cô, "Mặc vào".

Dung Ân kinh ngạc cầm lấy quần áo, không có phản ứng.

"Em muốn ở đây không? Ở chỗ này, tôi có đem em nhốt tới chết già cũng sẽ không có người phát hiện, còn nữa, đừng có ngay trước mặt tôi làm trò dùng cái chết để đe doạ, nếu em còn muốn làm như trước kia, tôi liền trói em lại, bịt miệng, làm cho em như một loại đồ vứt đi vĩnh viễn nằm ở nơi này!" Anh tiến tới gần hơn nữa, hai tay anh đặt tại mép giường, "Muốn thử một chút sao?"

Đôi môi Dung Ân run rẩy, trong mắt anh có thể thấy được một loại dứt khoát nói được là làm được, cô vội vàng đứng dậy, ôm lấy quần áo.

"Đi đâu?" Anh chế trụ cổ tay của cô, đem cô ném lên trên giường.

"Tôi đi thay quần áo".

Nam Dạ Tước một tay kéo lấy thắt lưng tơ lụa bên hông Dung Ân, nhẹ nhàng lôi kéo, áo ngủ liền mở rộng ra, "Nơi này chỉ có tôi và em, thân thể của em tôi còn chỗ nào chưa biết, cần gì giả bộ?"

Ánh mắt ngả ngớn của anh, trong đó có bén nhọn càng giống một thanh đao nhọn đâm vào Dung Ân tràn ngập khuất nhục, nhìn anh khinh bỉ, cô từng cái cầm quần áo mặc lên, Nam Dạ Tước cũng không có nán lại ở chỗ này lâu, đêm đó liền mang theo Dung Ân trở lại thành phố Bạch Sa.

Xe dừng ở cửa Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân không nghĩ tới căn biệt thự này còn có thể lấy lại, Nam Dạ Tước sau khi đem xe lái tiến vào thì dừng hẳn, ý bảo cô xuống xe.

Hai tay Dung Ân nắm giây an toàn, cũng không lập tức xuống xe, "Nam Dạ Tước, chúng ta đã đến hôm nay, tiến thêm là không thể nào, anh buông tha cho tôi đi có được không, từ nay về sau, anh chưa từng biết qua tôi, tôi cũng vậy..."

"Rầm!”

Ánh mắt trong sáng của Dung Ân chuyển thành sợ hãi không tự chủ được, anh đem nắm đấm hướng cửa sổ xe rút tay về, "Em vẫn còn hi vọng, nhưng, tôi hết lần này tới lần khác sẽ không để em toại nguyện, xuống xe!"

Dung Ân vẫn không có động đậy, cho tới khi anh từ phía sau đem cô kéo xuống, lòng bàn chân cô bị thương, bước đi rất chậm, Nam Dạ Tước động tác điên cuồng, một đường cơ hồ là đem Dung Ân kéo trở lại bên trong nhà.

"Cậu chủ."

Thấy Vương Linh, Dung Ân ngẩn ra, hốc mắt hiện ra phiếm hồng.

"Dung tiểu thư?” Vương Linh muốn tiến lên, nhìn thấy Dung Ân trở lại nên sắc mặt vui mừng không dứt.

"Nơi này không có chuyện của cô". Cánh tay Nam Dạ Tước giữ chặt ở thắt lưng Dung Ân mạnh mẽ mang cô hướng lầu hai đi lên, vẫn là gian phòng kia, Dung Ân lảo đảo, bởi vì theo không kịp bước đi của Nam Dạ Tước, một chiếc giầy lăn rơi vào đầu bậc thang.

"Bọn người Lý Hủy có thể sẽ lo lắng, nói không chừng đã báo cảnh sát, Nam Dạ Tước, anh để cho tôi gọi điện thoại được không?"

"A!” mặt Dung Ân chạm tới trên mặt giường lớn mềm mại, đứng dậy, anh đã ra khỏi phòng, cũng đem cửa phòng khóa lại.

Lúc cô kịp phản ứng đã không còn kịp nữa, Dung Ân chán nản ngồi trở lại trên giường, cô cho là Nam Dạ Tước lại sẽ giống như lúc trước giam cầm cô, cô trằn trọc khó ngủ, một đêm không ngủ, không nghĩ tới trời vừa hừng đông, cửa liền được mở ra.

Dung Ân vẫn mặc quần áo ngày hôm qua, không có đổi lại, Nam Dạ Tước đi tới kéo tay cô đem cô đi xuống lầu dưới.

"Chúng ta đi đâu sao?"

Thái độ của anh rất lãnh đạm, không nói hai lời đem cô nhét vào xe, cho đến đi khi tới dưới lầu khu dân cư, Dung Ân mới ý thức được là anh đem cô đưa trở về nhà.

Cô đi ở phía trước, vừa muốn đi lên thang lầu, đã bị anh từ phía sau cầm tay, Nam Dạ Tước lướt qua bên người cô đi về phía trước, Dung Ân bỗng nhiên có chút e ngại, một cái tay giữ chặt cầu thang.

Cảm giác được phản kháng của cô, Nam Dạ Tước quay đầu lại, con ngươi đen nheo lại, "Sao không đi?"

"Anh muốn làm cái gì?” Dung Ân mặt mũi cảnh giác, hành vi của anh quá mức khác thường, chuyện tối hôm qua đem cô khóa ở trong phòng mới đúng là tính cách của anh.

"Em không phải sợ mẹ em lo lắng sao?" Nam Dạ Tước nắm chặt cổ tay của cô, chân phải bước qua lên cầu thang, bị cánh tay Dung Ân kéo thẳng lại, "Anh rốt cuộc muốn làm cái gì? Nợ anh là tôi, anh không nên thương tổn mẹ tôi, Nam Dạ Tước, nếu không tôi..."

Hai đầu lông mày của anh hoàn toàn không có kiên nhẫn, cổ tay anh nhẹ thêm lực, lực từ cánh táy anh ngược trở về, Dung Ân chợt cảm thấy cả cánh tay đau giống như trật khớp, khuỷu tay giống như là đột ngột bị tháo xuống.

Anh tiếp tục đi lên trước, cô không nhịn được đau, phải đi theo.

Mới vừa đi qua chỗ rẽ, cửa nhà hàng xóm liền mở ra, vị bác gái kia lúc trước cùng Lý Hủy thiếu chút nữa ầm ĩ lên, lúc nhìn thấy Dung Ân thần sắc không khỏi ngẩn ra, ánh mắt cũng theo tay hai người vững vàng giữ chặt sau đó rơi vào trên mặt Nam Dạ Tước, "Ôi, Ân Ân, trở về à?"

Dung Ân gật đầu tỏ vẻ đã chào hỏi.

"Đây là bạn trai của cháu phải không?” Tầm mắt bác gái không khỏi ở trên khuôn mặt tinh sảo hoàn mỹ của Nam Dạ Tước nhìn đi nhìn lại, làm sao tìm không ra được chút khuyết điểm gì, sắc mặt bà hậm hực, "Thì ra là đã có người tốt rồi, không trách được giới thiệu cho cháu đối tượng cũng không muốn".

Người già chính là như vậy, mở miệng ra là cản không được, Nam Dạ Tước lôi kéo Dung Ân tiếp tục hướng đi về trước, bác gái kia ở phía sau nhìn theo chốc lát, thủy chung vẫn cảm thấy không phục, cuối cùng cũng lên lầu.

Cửa trong nhà đang mở ra, còn không có vào nhà là bọn họ đã có thể nghe được thanh âm của bác gái Lưu.

"Bà Dung, đừng lo lắng, Ân Ân cũng lớn như vậy rồi sẽ không có việc gì..."

"Đúng đấy, bác gái cứ yên tâm, cháu sẽ tìm thấy cô ấy". Lý Hủy ánh mắt đỏ bừng, cả đêm không ngủ, hơn nữa khóc nhiều như vậy, ngay cả tiếng nói cũng khàn đi rồi.

Dung Ân không cần nghĩ cũng đã biết được vì sao bên trong nhà hỗn loạn như vậy, Nam Dạ Tước đứng ở cửa, tây phục màu bạc khoác vào giúp anh che giấu đi bản chất ác ma, anh lôi kéo Dung Ân đi vào qua cửa cũng không rộng lắm, "Bác gái, thật xin lỗi, tối hôm qua n n ở cùng với cháu.”

Lời nói của anh không nhẹ không nặng, cũng là nói năng có khí phách, bên trong phòng khách nhỏ hẹp, mới vừa rồi còn bao phủ bởi vẻ lo lắng bị tẩy đi sạch sẽ, bác gái Lưu đứng ở cửa quay đầu đã nhìn thấy Nam Dạ Tước xem ra làm người ta hoa mắt thần mê, sắc mặt bà hiện lên vẻ kinh giật, "Ai nha, đây không phải là Tiểu Nam sao? Bà Dung bà mau mau nhìn xem, con rể nhà bà đã trở lại".

Mẹ Dung Ângẩng đầu, quả nhiên liền thấy hai người nắm tay nhau đi tới, bà giật mình không ít, sau đứng lên rồi cũng không biết phản ứng như thế nào.

"Tổng giám đốc?” Lý Hủy đầu tiên thể hiện ra vẻ mừng rỡ, "Thì ra là anh không chết, thật tốt quá..."

Nam Dạ Tước khóe miệng chứa ý cười, độ cong kia làm người khác nhìn không ra thần sắc anh lúc này là thật tình hay toan tính, Dung Ân nhìn chung quanh lần lượt từng cái một thấy mặt cô ấy cao hứng, còn mình là người trong cuộc, cô một chút cũng cười không nổi, anh nắm tay cô, đi lên trước, cô vẫn như cũ giật mình ở đây không có phản ứng.

Ngón tay Nam Dạ Tước ở trên mu bàn tay cô khẽ vuốt, đầu ngón tay không để lại dấu vết bấm cô một cái.

Dung Ân hoàn hồn, khóe miệng nhếch lên, cũng rất cứng ngắc.

"Tiểu Nam, cháu làm sao bây giờ mới trở về, cũng một năm không thấy cháu, ban đầu biết cháu...” bác gái Lưu từ trước đến giờ là mạnh miệng, nhưng nói đến ‘chết’, vẫn có kiêng kỵ, "Bà Dung thương tâm thật lâu, còn khóc tới phải vào bệnh viện".

Nam Dạ Tước đi tới trước mặt mẹ Dung, lòng anh lạnh như băng nhưng khi nhìn thấy bà, vẫn là không khỏi ấm áp, "Bác gái, thật xin lỗi, để cho người phải lo lắng".

Mẹ Dung Ânhìn về phía hai tay họ nắm thật chặt, sắc mặt cuối cùng cũng hiện ra vẻ vui mừng, bà mở miệng, nước mắt rơi xuống, "Đứa nhỏ này, không có chuyện gì là tốt rồi, còn sống là tốt nhất".

Anh cũng không nói gì, mấy vị bác gái vây tại một chỗ, đều nói mẹ Dung phúc khí tốt, ai cũng không có nghĩ tới, ban đầu đem Nam Dạ Tước đưa vào địa ngục, chính là người con gái anh đang nắm tay thật chặt.

"Tiểu Nam, cháu cũng thiệt là, làm sao bây giờ mới trở về, nếu không phải Ân Ân một mực chờ cháu, nói không chừng nó cũng đã kết hôn...” ở trong mắt các bà, bọn họ rất xứng đôi, tình cảm so với sắt dá còn vững chắc hơn, ngay cả Lý Huỷ cùng mẹ Dung bên cạnh cũng nhịn không được cho là như vậy.

Bàn tay Dung Ân bị anh nắm thật chặc, khe hở năm ngón tay ép tới rất đau, người đàn ông này hôm nay nắm trong tay hết thảy, muốn làm gì thì làm.

"Ban đầu cháu xảy ra chút chuyện, báo chí không biết sự tình bên trong nên đã nói khoa trương như vậy, cháu cũng chỉ là một công dân bình thường, một năm này, cháu ở nước ngoài dưỡng thương đồng thời thuận tiện xử lý chuyện công việc, bây giờ quay trở lại thành phố Bạch Sa chính là muốn một lần nữa bắt đầu".

"Đúng đấy, hiện tại chút ít tin tức kia, cũng không thể tin tưởng, thổi phồng như phim nhiều tập", xung quanh các bác gái cũng phụ họa theo, Dung Ân gần sát ở bên cạnh anh, miệng cô vẫn đóng thật chặt, không có nói một câu, "Cái gì xã hội đen chứ, thiệt là, đúng là chỉ để lừa gạt những thường dân như chúng ta".

Nam Dạ Tước tâm tình vui vẻ, khóe môi thủy chung khẽ vểnh lên, Dung Ân không biết những người hàng xóm này khi nhìn thấy bộ dạng anh lúc cầm súng, lại sẽ là một bộ vẻ mặt như thế nào.

Bên ngoài, vị bác gái kia cùng tới ở ngoài cửa ngó dáo dác, mắt Lý Hủy lướt qua mọi người trong nhà đi tới, "Bác thấy rõ ràng chưa? Là Ân Ân nhà ta không xứng với nhà cháu nhà bác, hay là cháu nhà bác không xứng với Ân Ân nhà chúng ta đây?"

"Đúng đấy, bà Lý, bà nói Ân Ân không lấy được chồng, bây giờ nhìn thấy chưa, người ta chọn được một người chỉ có thể lên trời mới tìm được như vậy, so sánh với con rể nhà bà có phải hơn hẳn không?"

Bác gái Lý tức giận cái mũi cũng lệch sang, cũng không ở lâu, mới vừa rồi bà cũng đã nhận ra trên người Nam Dạ Tước toàn hàng hiệu, ngay cả con rể lớn nhà bà cũng mua không nổi, bà hừ một tiếng, không cam lòng liền rời đi.

Dung gia hôm nay rất náo nhiệt, nhóm bác gái vui tươi hớn hở ngồi chơi rồi cũng trở về.

"Bác gái, lần này tới đây, chính là muốn hai người chuẩn bị đồ đạc, để mang hai người tới nơi cháu ở". Nam Dạ Tước như cũ lôi kéo tay Dung Ân, ở trên ghế sa lon ngồi xuống.

Dung Ân không nghĩ tới anh sẽ nói lên yêu cầu như thế, mẹ Dung xoa xoa ánh mắt, "Tước, bác có thể hỏi cháu một câu không?"

"Bác cứ nói."

"Cháu yêu Dung Ân sao?"

Đây là một câu hỏi mà bất cứ người mẹ nào cũng quan tâm nhất, cũng là câu hỏi tầm thường nhất, nhưng nghe ở trong tai Nam Dạ Tước cùng Dung Ân, cũng hoàn toàn là hai loại tâm thái bất đồng. Hận đã đến nước này, còn có thể yêu sao? Anh quả thật vừa rồi trong nháy mắt có chút do dự, cái vấn đề này, ngay cả anh cũng chưa có từng tự vấn lòng qua.

"Yêu". Anh bật thốt lên, giương mắt lên nhìn mặt mẹ Dung, hết sức chân thành kiên định, tìm không ra chút giả dối.

Dung Ân chỉ cảm thấy được trong ngực lạnh đi mấy phần, không chút do dự như thế, mẹ Dung Ân nghe được rất vui mừng, nhưng, bà cảm thấy mát lòng mát dạ rất nhiều. Bọn họ lúc trước, đã trải qua nhiều như vậy, Nam Dạ Tước lại khó khăn nói ra với bà là ‘yêu’. Mà hôm nay, sau một cuộc sinh li tử biệt, anh lại trở nên quyết đoán như thế.

Dung Ân biết, không phải bởi vì yêu sâu sắc, chẳng qua là, muốn cho mẹ một cái lý do để cho cô đi.

Quả nhiên, mẹ Dung thật sự gật đầu, bên trong đôi mắt trong suốt có chớp động, "Cha của n n, ta chờ nửa đời rồi nhưng vẫn chưa có trở về, ta vẫn còn muốn ở tại nơi này, cho dù là đợi đến chết, Ân Ân, con thu thập đồ đạc cùng Tước đi đi, mẹ sẽ không dùng tư tưởng cũ trước kia đi trói buộc hai con, con cũng lớn rồi, biết tự mình quyết định, người con chọn, mẹ tin tưởng con".

"Mẹ...” Dung Ân lên tiếng cùng bi thương trụ ở trên mặt, muốn nói điều gì, lại bị Nam Dạ Tước đoạt trước một bước, "Cảm ơn người, bác gái".

“Ân Ân, thật tốt quá", Lý Huỷ ngồi ở bên cạnh mẹ Dung mặt cũng là đầy cao hứng, "Cậu giấu kĩ quá nha, ngay cả mình cũng không nói, không trách được cho dù Trần Kiều theo đuổi cậu như vậy cũng bất vi sở động, thì ra là sớm đã có tổng giám đốc".

Nam Dạ Tước đối với gương mặt cô gái này có chút ấn tượng, "Trước cô cũng làm ở Tước Thức à?"

"Đúng vậy", Lý Hủy thấy anh biết mình, liền đắc chí mà cười lên, "Khi đó là nhân viên của trưởng phòng Hạ, sau này Tước Thức bị thu mua, rất nhiều người cũng đi".

Khóe miệng mỏng của anh khẽ phác thảo, "Không lâu nữa Tước Thức sẽ trở lại, nếu cô muốn… đến lúc đó có thể tới làm".

"Thật không?" Ánh mắt Lý Hủy phát sáng, ở chính công ty cậu mình nào có đãi ngộ tốt như ở Tước Thức, "Thật tốt quá, cám ơn tổng giám đốc, có cửa hậu này thật tốt".

Mà từ đầu đến cuối, Dung Ân chẳng qua là cúi thấp đầu, không nói gì.

“Ân Ân, mình cùng cậu thu dọn đồ đạc đi". Lý Hủy tới kéo tay cô, Nam Dạ Tước lúc này mới buông tay ra. Dung Ân vội vàng đưa tay trở về trong túi quần, cô có thể tưởng tượng được ra, cả tay nhất định là hồng sưng phồng lên.

Trở lại bên trong phòng, Lý Hủy hưng phấn giúp cô thu thập này thu thập kia, “Ân Ân, cậu có nhiều quần áo cũng không có mặc qua, oa, toàn là hàng hiệu đây này..."

Dung Ân tựa vào phía trước cửa sổ, Lý Hủy bận rộn chuẩn bị cùng sự hờ hững của cô tạo thành sự đối lập rõ nét, cô đẩy cửa sổ ra, ánh sáng mới từ từ tiến vào, cô giơ lên tay phải che ở trên trán, con mắt Dung Ân toát ra tham lam nhìn ánh sáng, lúc này có phải hay không là ngày cuối cùng cô có thể nhìn thấy ánh sáng? Thế giới của cô, có phải hay không từ đó sẽ tràn đầy tối tăm cùng hắc ám? Dung Ân không khỏi sợ hãi, cô không thích bị giam ở nơi tối tăm mù mịt, nhưng là nơi nào có Nam Dạ Tước, nơi đó sẽ có một tòa nhà giam cầm cô, cô tránh cũng không thoát được.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/