Ám dục - Chương 122 - Phần 1

Chương 122

"Cứu mạng!"

Cô chìm xuống, vừa nổi lên, một đôi tay không ngừng ở khoảng không vung vẩy.

Dung Ân không biết bơi, lúc ngã xuống liền bị sặc mấy ngụm nước, mắt không thể mở ra được, tứ chi lạnh như băng, khi hai chân cô giãy dụa, đùi phải liền co giật một hồi, có lẽ là do ở trong nước lạnh bị chuột rút.

Mặt nước nhanh chóng ngập đến miệng Dung Ân, lỗ mũi, lại chìm quá mặt của cô, hít thở không thông, lạnh như băng xuyên qua tế bào yếu ớt chạy thẳng vào trái tim cô, cảm giác rơi vào trong nước, giống như là bị bút nghẹn hơi thở, không chỉ khó chịu mà còn sợ hãi ngập đầu.

Một chân Dung Ân hoá đá, thân thể nhanh chóng chìm xuống, ánh mắt liều mạng muốn ở trong mặt nước xanh thẳm mở ra, chuỗi bọt khí theo khóe miệng của cô nhô ra, cô thật giống như nhìn thấy một đôi chân của người đàn ông đứng ở trên đỉnh đầu của mình bên cạnh hồ bơi, còn có Dạ Dạ đang nhao nhao lên chung quanh.

"Gâu gâu! Gâu gâu!" Dạ Dạ hoảng sợ kêu lên, muốn lao xuống, lại bị ngươi đàn ông xách lên.

Chuỗi dài bọt nước ở chỗ Dung Ân chìm xuống tan đi, người đàn ông đứng ở ven bờ hồ, mắt phượng hẹp dài rất lạnh, làm người ta không dám nhìn gần.

Dung Ân vô lực mà nhắm lại con ngươi, bộ mặt yếu ớt, da thịt giống như bị đao nhọn lăng trì, cô nghĩ thầm, lúc Nam Dạ Tước bị bắn trúng ngực rơi xuống nước, cũng là cảm giác như vậy sao?

Không, có thể sẽ tuyệt vọng hơn, đau hơn.

Dung Ân không giãy giụa nữa, thân thể giống như tượng gỗ hướng đáy hồ chìm xuống, tốc độ rất nhanh, nước mắt nóng lẫn vào trong hồ, rét lạnh bao trùm cô dường như từ từ tản ra.

Người đàn ông đứng ở dưới bóng đêm, viên kim cương bên tai trái phát ra ánh sáng lạnh lùng quỷ dị.

Mặt nước khôi phục lại vẻ tĩnh lặng, ngay cả gió thổi qua cũng không hề rung động, xuyên thấu qua nước hồ trong suốt, có thể nhìn thấy Dung Ân đã hôn mê mà nằm ở đáy hồ. Cổ họng người đàn ông nhẹ cuộn, cuối cùng phát ra tiếng gầm nhẹ thống khổ, bỏ Dạ Dạ trong khuỷu tay xuống, tung người nhảy vào trong bể bơi.

Anh đã nói, Dung Ân là do anh cướp được, cho dù anh tâm địa sắt đá như thế nào, nhưng vẫn không thể làm ngơ được, trừ phi anh đổi lại trái tim.

Dung Ân thật cho là mình chết rồi, bên trong hồ bơi lớn như vậy, chung quanh cũng không có người khác, nhưng lúc cô tỉnh lại cảm thấy bên tai rất ầm ĩ, thật giống như có người đang nói chuyện, lại cảm giác như là có người nào đang khóc.

Tứ chi cô lạnh như băng, trên người dường như bị sức nặng ngàn cân đè ép, Dung Ân dùng sức hô hấp mấy cái, đột nhiên mở mắt, đầu tiên đập vào mắt chính là trần nhà.

Trong nhà mở hệ thống sưởi, trong mắt, toàn bộ là màu đen, không có một tia sáng qua rèm cửa sổ, cùng với tấm chăn màu đen mềm nhẹ đắp trên vai. Dung Ân giơ cánh tay lên, lấy tay xoa xoa mắt, cô trở người, ánh mắt nhập nhèm đột nhiên dâng lên cảm xúc mà trợn tròn, Dung Ân đắp chăn ngồi dậy, hai tay thật chặt níu lấy góc chăn trước người.

Cô đã đoán được trong chăn là tình cảnh kinh hoàng như thế nào, Dung Ân chậm rãi rũ xuống con ngươi, đầu tiên nhìn qua là hai vai trơn bóng, cô khẽ kéo mở chăn, khí lạnh thừa dịp ke hở xông vào, quả nhiên, bên trong là lộ ra trọn vẹn, ngay cả áo lót đều không còn.

Ánh mắt cô vội vàng quét khắp phòng, cũng không có thấy quần áo của mình.

"Gâu gâu!"

"Dạ Dạ!" Dung Ân quấn chăn lên người, đem Dạ Dạ đứng ở bên cạnh ôm vào lòng, "Ngươi làm thế nào chạy được vào đây?"

Dạ Dạ biết ý kêu to, đầu vui vẻ không ngừng ở trên người Dung Ân cọ cọ.

Bên trong gian phòng lớn như vậy, chỉ có cái TV kia còn đang phát ra âm thanh đều đều, mắt Dung Ân xem xét, hình ảnh biểu hiện chính là quá trình trưởng thành của phôi thai ở bên trong cơ thể mẹ. Ở trên máy siêu âm, có thể nhìn thấy đứa nhỏ tứ chi cuộn tròn lên, thỉnh thoảng, còn có thể thấy nó đá động lên bắp chân, vung vẫy cánh tay nhỏ.

Dung Ân không khỏi chuyên tâm, cô ngồi ở mép giường, cách TV rất gần.

Tay của người mẹ đặt tại chỗ bụng đã to lên, Dung Ân không khỏi dịch sát vào chút ít, những khẩn trương lúc trước theo nội dung trên TV mà trì hoãn, cô lặng lẽ quan sát.

"Mẹ, mẹ!” Trong tấm hình, bỗng nhiên xuất hiện hình ảnh một đứa nhỏ, đầu tóc rối bời, hai cái cánh tay giương lên hướng về phía trước, "Mẹ, người tại sao không quan tâm con, tại sao không quan tâm con?"

Dung Ân mắt hạnh trợn tròn, xoay mình phía sau lưng liền toát ra mồ hôi lạnh, cô không biết làm sao đột nhiên xuất hiện hình ảnh như vậy, càng không biết đây là lấy ra từ đoạn ngắn trong bộ phim kịnh dị nào. Bốn phía cũng là tối đen như mực, có chăng ánh sáng cũng là từ trong TV vọng lại, hai tay của đứa bé máu tươi chảy đầm đìa, mười ngón tay giang rộng ra, chợt đặt tại trên màn ảnh.

Mười ngón tay kia đẫm máu dập vào mắt kinh sợ, Dung Ân nhanh chóng nhắm mắt, nhưng tiếng nói của đứa bé kia như cũ không buông tha cô, "Mẹ, mẹ, con lạnh quá... mẹ…"

"A!" cô sợ hãi liền kêu liên tục, dùng sức nhấntắt TV đi, nhưng căn bản không tắt được, Dung Ân co rúc ở trên giường, nhưng âm thanh kia như cũ vang vọng khắp nơi, "A!"

"Cộp cộp cộp!” đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.

Tay cầm cửa vặn xuống, đi vào một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, trong tay bà cầm bộ quần áo mới, "Cô đã tỉnh rồi sao".

Dung Ân đem thân thể núp ở trong chăn, "Xin hỏi, đây là đâu?” Thấy có người đi vào, cô cuối cùng cũng thở ra.

"Cô thiếu chút nữa chết đuối trên trong hồ bơi, là ông chủ cứu cô, thay đổ rồi nhanh chóng rời đi đi". Bà đi tới, đem đồ đặt vào bên chân Dung Ân, từ đầu đến cuối bà cũng là vẻ mặt nghiêm túc và trang trọng, một bộ dạng lạnh lùng.

"Vậy, ông chủ bà ở đâu?"

"Đi ra ngoài, còn nữa, quần áo trước của cô đã bị ta bỏ đi, bộ này coi như là bồi thường cho cô". Bà nói xong, liền đi ra ngoài cũng không quay đầu lại.

Dung Ân cũng không dám ở lâu, vội vàng cầm quần áo mặc lên sau ôm Dạ Dạ chuẩn bị rời đi, trùng hợp chính là, quần áo này, thậm chí ngay cả áo lót đều là chuẩn bị theo số đo của cô.

Cô ra khỏi phòng, đem cửa phòng đóng lại.

Phòng này cũng rất lớn, giống Ngự Cảnh Uyển, lộ ra vẻ trống rỗng.

Đi ngang qua cửa một căn phòng khác, Dạ Dạ bỗng nhiên tránh ra hai tay Dung Ân, nhanh chóng vọt tới cạnh cửa, chân trước sắc nhọn cào lên trên ván cửa, "Ư, ư!"

"Dạ Dạ!” Dung Ân vội quát ý bảo ngưng lại, "Quay lại".

Con chó nhỏ không thèm nhìn cô, thậm chí làm trầm trọng thêm, há mồm ra đi gặm, đi cắn, hai móng vuốt phần phật mấy cái, ở trên ván cửa tạo nên mấy cái dấu móng tay thật dài.

"Dạ Dạ!" Dung Ân vội vàng ôm nó lên, nâng tay lên đánh xuống mông của nó, người phụ nữ kia không biết là khi nào đi ra hiện tại đang đứng trước mặt Dung Ân, "Đi mau".

"Nhưng…” Dung Ân xấu hổ, lộ ra vẻ hết sức khó xử, "Cửa này bao nhiêu tiền, nếu không tôi sẽ bồi thường".

"Cô đi đi, ông chủ sắp trở về, ông ấy không thích nhìn thấy người lạ".

"Thật xin lỗi a". Dung Ân chỉ đành phải chịu nhận lỗi.

Ánh mắt người phụ nữ quét trên người cô từ trên xuống dưới một lần, rồi lại trưng ra bộ mặt lạnh lùng rời đi.

Dung Ân theo sát sau đó, chỉ có con chó nhỏ trong lòng không cam chịu, hướng về phía phòng kia la lên, "Ư ư!"

"Nếu em còn không nghe lời nữa, xem trở về ta trừng trị như thế nào, đem em nhốt ở ngoài cửa". Dung Ân đe dọa, đây là một chiêu Nam Dạ Tước trước kia thường dùng, đối với tiểu tử nghịch ngợm này cũng hết sức hữu dụng. Dạ Dạ cụp lấy mí mắt, toàn bộ tinh thần đều mệt mỏi, hai mắt đen láy phát sáng ra mặt tất cả đều là ủy khuất, thật là nói chuyện với chó, nói không được.

Dung Ân dùng sức ôm con chó nhỏ trong ngực, sợ nó chạy loạn nữa, lại gây ra cái hoạ gì.

Lúc đi ra cửa lớn, Dung Ân giật mình đứng tại chỗ, cô nhìn ra xa bốn phía, mới vừa rồi người phụ nữ đi ở phía trước dẫn đường cũng đã biến mất không hình bóng, cô dùng sức ôm chặt Dạ Dạ, chợt cảm thấy gió lạnh từng trận, bất luận là cái phòng này có người ở bên trong hay không, cũng lộ ra loại cảm giác làm người ta run rẩy kinh hãi cùng quỷ dị.

Dung Ân rụt cổ lại, lông tơ không khỏi dựng thẳng, cô vội vàng bước nhanh tìm lối ra vào, chạy chậm dường như xông về hướng thang máy.

Phía sau, thân ảnh cao to mạnh mẽ rắn rỏi của người đàn ông bước ra cửa sảnh, hai tay hắn bỏ ở trong túi quần, tóc ngắn màu nho nổi bật lên gương mặt tuấn tú âm nhu mà tà mị, hắn đi tới bên bể bơi, ánh mắt trông về phía xa hướng về phương hướng Dung Ân biến mất.

Lúc cô đi ra vội vã không có mang điện thoại di động, không biết bây giờ là mấy giờ rồi, Dung Ân ngồi thang máy trở lại lầu trên, tiếng nhạc đinh tai nhức óc huyên náo vẫn đang tiếp tục, vừa vặn, cô rời đi không lâu.

Trở lại phòng VIP, quả nhiên thấy bọn họ đều vẫn còn ở đây, Duật Tôn uống vài chén rượu, tính ngông cuồng trong cơ thể cũng hoàn toàn được phóng thích, hắn tháo cà vạt ra, vén lên ống tay áo, cánh tay phải thon dài khoác cả lên người một mỹ nhân, một chân bắt chéo, khóe miệng như cười như không mệt mỏi, "Cuối cùng cô cũng đã trở lại, nếu uống không được thì nói một tiếng, tôi thay cô uống, cô trốn cái gì?"

Dung Ân đóng cửa, để Dạ Dạ qua một bên, cho nó một mình chơi đùa. “Chó của tôi không thấy, tôi đi ra ngoài tìm nó".

"À...” người đàn ông nâng nhẹ đầu lông mày, cằm giương nhẹ, đáy mắt lỗ mãng cười gian tà, "Dung tiểu thư đang nói giỡn sao, đi ra ngoài tìm con chó còn có thể thay quần áo sao? Mọi người nói thử xem, cô ấy vừa nãy mặc bộ đồ này sao?"

Lý Huỷ cách Dung Ân gần nhất nghiêng đầu lại, quả nhiên, cô vội vàng tiến tới bên tai Dung Ân, “Ân Ân, cậu không sao chứ? Tại sao có thể như vậy."

"Mới vừa rồi mình đi tìm con chó, không cẩn thận ngã vào hồ bơi". Giọng nói Dung Ân không có chút nào kinh sợ hay chột dạ, cô thẳng người lên, từ trong mắt của cô, nhìn không thấy có chút nào giấu giếm.

"Thật sao?” Duật Tôn nắm chặt bả vai mỹ nhân tay không an phận mà theo xương quai xanh đối phương vuốt ve mấy cái, bên trong đôi mắt hắn dấy lên nóng bỏng mập mờ mà cuồng dã, "Mọi người có tin không?"

Các đồng nghiệp đều quay đầu lại, bên trong đôi mắt, cái loại hoài nghi này biểu hiện muốn xem kịch vui rất rõ ràng.

Dung Ân nghĩ thầm hắn cũng không phải là gì của cô, cô cũng không cần thiết giải thích, "Tôi thấy cũng không còn sớm, mẹ tôi vẫn chờ tôi về, nếu không chúng ta liền giải tán đi".

Trên trán ông chủ trực đổ mồ hôi lạnh, hận không thể đi qua dùng băng dính dán miệng Dung Ân lạ, hắn thật vất vả tìm được cái núi Nghiêm Tước này để dựa vào, cơ hội này ngàn năm có một, cho dù đã đặt lịch hẹn trước cũng không biết phải xếp hàng đến ngày tháng năm nào, cô lại…

"Được rồi", giọng nói người đàn ông như có tiếc nuối, "giải tán thì giải tán đi, ban đầu vốn dĩ tôi còn có bản hợp đồng muốn cùng Vương tổng bàn bạc, nếu như vậy, coi như xong, tôi để công ty khác đảm nhận".

Dung Ân nhíu mày, thất thần nhìn về gương mặt tựa như đang trêu ngươi này, cô dùng sức lục lọi trí nhớ, cuối cùng, Dung Ân vẫn chán nản, người đàn ông này, cô khẳng định chưa từng biết qua.

Nhưng nếu không quen biết, trong lời của hắn nói, vì sao lại không có chút hảo ý nào?

"Duật tổng, thời gian còn sớm, ngồi nữa có sao, đúng rồi, tài vụ của công ty chúng tôi Tiểu Triệu có một giọng hát rất hay, Tiểu Triệu, đi chọn cho Duật tổng một bài hát..."

"Vâng, Vương tổng".

Tiểu Triệu đi tới trước đầu máy, Dung Ân mở rộng tầm mắt, cô chưa bao giờ đồng ý Vương tổng làm như vậy, ngay cả Lý Hủy bên cạnh cũng bắt đầu căm giận bất bình, nhưng kia là cậu ruột của cô, cô chỉ đành phải trợn tròn mắt, ngồi sát lại Dung Ân, “Ân Ân, thật xin lỗi, cậu của mình là người như vậy..."

Đối diện, Duật Tôn đang ở trên cánh tay mỹ nữ không biết nói đùa câu gì hắn liền cười thoải mái như vậy, hắn gương mặt hoà nhã, tay phải mở ra vỗ trên đùi bóng loáng của mỹ nữ, về sau, liền tiến quân thần tốc, ngay trước mặt của mọi người đem cái tay kia thẳng đưa vào bên trong váy ngắn của mỹ nữ...

"Ưm, Duật tổng, nhiều người như vậy… a...” mỹ nữ muốn cự tuyệt lại ra vẻ mời chào, tiếng nói kiều mị mềm mại đáng yêu có thể làm cho đàn ông tan chảy như nước mùa xuân.

Trong đám đồng nghiệp đến đây, tám chín phần mười cũng là da mặt mỏng, Lý Hủy mặt đỏ lên, ngay cả Dung Ân cũng cảm thấy lúng túng vô cùng, đem mặt hướng sang một bên khác.

"Duật tổng, lần này còn phải cảm ơn Nghiêm Tước nhiều, theo lý thuyết đơn này hẳn là tôi nên mua..."

"Vương tổng, chỉ cần mọi người làm tốt, một đồng tiền phúc lợi, Nghiêm Tước chắc chắn sẽ không thiếu các người". Duật Tôn mỉm cười, Vương tổng ý vị cúi người gật đầu, "Có những lời này của ngài, tôi có thể yên tâm".

Tay Duật Tôn vùi sâu vào trong váy ngắn của mỹ nhân động tác phối hợp, chọc cho đối phương đem thân hình xinh đẹp dựa hẳn trên vai hắn, "Duật tổng, ngài... Ngài nhẹ chút, em chịu không được..."

Ngực Dung Ân cảm thấy nghẹn dường như rất khó chịu, mới vừa rơi xuống nước hiện tại cơ thể vẫn lạnh như băng, hơn nữa buổi trưa không có ăn bao nhiêu cơm, trong phong không khí lại bức bách như vậy, mùi thuốc lá trong tay ông chủ chui vào trong mũi cô, cô muốn chịu đựng, nhưng vẫn không chế được phản ứng bản năng, "Oẹ, oẹ…"

Cô khom lưng, nôn khan không ngừng.

“Ân Ân, cậu làm sao vậy, có phải không thoải mái ở đâu không?” Lý Hủy lo lắng vỗ vào phần lưng của cô.

Vương tổng sắc mặt xanh mét có thể phun ra lửa, hắn dùng lực dụi tắt nửa đoạn thuốc ở trong cái gạt tàn, vốn định phát cáu, nhưng trước mặt Duật Tôn lại phải cứng ngắc cổ họng nói, "Dung Ân, cô không sao chứ?"

"Cậu, Ân Ân nhất định là mới vừa rồi uống quá nhiều rượu, cô ấy dạ dày vốn không tốt".

"Tôi thấy không phải đâu?” lúc Vương tổng đang muốn thuận lý do này nói tiếp, người đàn ông cũng đã mở miệng trước, hắn đưa tay từ trong váy ngắn của mỹ nữ rút ra, "Dung tiểu thư, cô đừng nói với tôi cô là bị ghê tởm đến buồn nôn nha".

Dung Ân nghe vậy, nôn khan càng dữ dội.

"Thôi đi, tôi cũng không còn hứng tiếp tục chơi nữa, giải tán đi". Duật Tôn cởi ra hai cái nút áo ở cần cổ, lộ ra da thịt mày đồng, hình xăm Thương Long trên ngón trỏ tay trái ở trên mặt bàn nhẹ gõ xuống, "Tính tiền".

"Đừng vậy a... Duật tổng, thời gian còn sớm, chơi chút nữa đi". Vương tổng cố gắng giữ lại, cặp chân đứng lên.

"Lần sau còn có cơ hội". Duật Tôn ánh mắt quét về phía Dung Ân, "Chuyện tình yêu nam nữ cô chưa từng có sao? Sao lại cảm thấy buồn nôn? Hay là... cô từng bị ngược đãi, sợ sao?"

Dung Ân lấy tay phải che miệng lại, cô cố nén khó chịu, trong hốc mắt phát ra chút chua xót, đột nhiên đứng dậy, bởi vì dùng sức quá độ hơn nữa tốc độ rất nhanh, khuỷu tay không cẩn thận đụng vào trên người Lý Hủy, cô không chút suy nghĩ, trực tiếp quơ lấy chén rượu trên bàn hướng gương mặt tuấn tú xem ra không chê vào đâu được dội xuống, "Biến thái".

"Dung Ân!” Vương tổng rống một tiếng như sư tử Hà Đông.

Dung Ân để chén rượu xuống, ôm lấy Dạ Dạ đang chơi đùa bên cạnh không quay đầu lại mà đi ra ngoài, Lý Hủy tức giận mà trừng mắt hướng cậu của mình, vội vã đuổi theo ra.

Chất lỏng màu nâu nhạt theo gương mặt tinh xảo của hắn chảy xuống, cũng không có mang đến cho hắn bao nhiêu chật vật, ngồi ở trên ghế sa lon, mỹ nữ vội rút ra khăn giấy lau cho hắn, "Duật tổng..."

Dung Ân một mạch chạy ra khỏi Nữ Sắc, trong ngực Dạ Dạ trở nên thật biết điều, chỉ giơ lên một đôi mắt nhìn cô.

Dung Ân vọt tới ven đường, thở dốc, khom lưng khóc thảm thiết…

Đèn đường đồng loạt sáng, lúc này mặc dù đã muộn, lối đi bộ vẫn đông dòng người đi lại, tấm biển quảng cáo ở phía xa, ở trong bóng đêm cao vút, đầy màu sắc sáng rực.

Lúc Lý Hủy đuổi theo tới nơi, liếc mắt liền thấy Dung Ân đang đứng ở ven đường, cô không lập tức tiến lên, mà dừng lại bước chân.

Dung Ân hình như là đang khóc, hai vai cô khép lại, toàn bộ lưng được đèn đường màu da cam chiếu rọi xuống, bày ra bộ dạng yếu đuối run rẩy.

Lý Hủy mím môi, cô đi lên trước, ngồi xổm xuống bên cạnh Dung Ân, kéo cô lại gần, để cho đầu của cô dựa sát tại chính cần cổ mình, “Ân Ân, cậu đừng khóc nữa, thật xin lỗi, cũng là cậu mình không tốt, ông ấy nghĩ muốn tiền tới điên rồi mới có thể để nhân viên của mình bị người khác tuỳ ý làm nhục..."

Dung Ân lắc đầu, muốn mở miệng, nghẹn ngào nói không ra lời.

Cô chưa từng nghĩ tới muốn khóc, nhưng lúc Duật Tôn nói ra những lời kia, cả người cô giống như là bị cái gì đập trúng, mỗi cái dây cung trong lòng, kịch liệt co rút đau đớn.

Nam Dạ Tước, ai cũng không thể nhắc tới, cô không nghĩ tới lúc nhớ tới anh lại đau đớn như vậy, đau đến ngay cả nâng người đứng lên cũng không nổi.

Những lúc một mình, cô chưa bao giờ suy nghĩ, Lý Hủy cũng sẽ không nói, cô đã muốn để lòng mình hoang vu như vậy, tiếp tục cuộc sống bình thường mà đơn giản, nhưng, không được, đi đến chỗ nào cũng đều có bóng dáng Nam Dạ Tước. Những chỗ anh từng đi qua, tồn tại ý thức mạnh như vậy, hô hấp của anh phảng phất đang ở bên tai, mỗi câu nói anh nói, cũng thỉnh thoảng quanh quẩn ở bên tai cô, chẳng lẽ, thật sự là địa ngục quá lạnh, anh muốn kéo cô cùng đi sao?

"Hủy..."

“Ân Ân, cậu khóc lên đi". Hai tay Lý Huỷ đem cô ôm vào trong ngực, "Làm bộ kiên cường là cho người khác nhìn, chúng ta là bạn bè, cậucó thể khóc thật đã trước mặt mình".

Trong phòng VIP, Vương tổng ý vị chịu tội, vẻ mặt Duật Tôn không có biểu hiện gì, hắn cúi xuống hai chân thon dài ngồi trở lại trên ghế sa lon, "Ông đi trước đi".

"Duật tổng, cô ta chính là trẻ người không hiểu chuyện, ngài đừng chấp nhặt".

"Trẻ người?” Duật Tôn nhướng mày hừ lạnh, "Được rồi, tôi còn có bạn sắp tới đây, ông đừng ở chỗ này cản trở".

Vương tổng khuyên can mãi, lúc này mới lôi kéo mọi người rời đi.

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/