Ám dục - Chương 121 - Phần 1

Chương 121

Xuân về hoa nở, đếm trên đầu ngón tay, cũng chỉ mới mấy tháng trôi qua.

Những ngày lạnh nhất tiểu điều ảm đạm trong mắt mọi người đã trở quá khứ, hiện giờ, đã là giữa hè.

Dung Ân gặp qua Thẩm Mặc, mặc dù cố gắng mời cô trở lại công ty Tân Sang làm, nhưng vẫn bị cô nhẹ nhàng từ chối, Dung Ân muốn thoát ra khỏi cuộc sống trong quá khứ, Sang Tân bởi vì cô mà phải chịu bao uất ức, cô vẫn thích hợp sống ở nơi an tĩnh.

Công ty mới này cũng không lớn lắm, là do cá nhân thành lập, nhưng đãi ngộ cũng tốt lắm, 2500 đồng lương thử việc, thêm phần trăm thiết kế, mỗi tháng còn có một trăm đồng tiền trợ cấp cước điện thoại, đi lại và tiềm cơm.

Quan trọng nhất là, Dung Ân ở chỗ này lại gặp được Lý Hủy, cô gái có khuôn mặt trái táo, bởi vì Tước Thức sụp đổ mà phải đi ra ngoài tìm công việc mới, vừa vặn trong nhà có quen biết, công ty này chính là cậu cô mở ra.

Lý Hủy rất biết cách quan tâm người khác, về chuyện Nam Dạ Tước cùng Dung Ân, cô cũng chưa từng gặng hỏi.

Công ty thuê một tầng lầu của một toà cao ốc, chỗ ngồi của Dung Ân gần cửa sổ, mỗi lần mở rèm cửa sổ là có thề thấy toàn bộ những toà nhà cao tầng ở thành phố Bạch Sa này, có đôi khi làm thêm giờ, còn có thể nhìn thấy ánh nắng chiều quanh quẩn giữa không trung, cảnh quan trước mắt càng trở nên tráng lệ.

Trước máy vi tính, bày một chậu tiên nhân cầu (xương rồng hình cầu), hoa có hình em bé đặt trong chiếc chậu bằng gốm sứ.

Dung Ân sau khi tan việc rời khỏi công ty, Lý Hủy kéo cánh tay của cô muốn đi ăn đồ biển, hai người mới đi đến bãi đậu xe, liền nhìn thấy xe Diêm Minh đã ngừng ở ven đường, Lý Hủy nhận ra hắn, cũng tự giác buông lỏng tay ra.

Người đàn ông nhìn qua có chút gầy gò, nhưng bộ dáng cũng không tệ, hắn đi tới trước mặt Dung Ân, thân ảnh cao lớn đem ánh sáng trong mắt cô toàn bộ che lại, "Dung Ân, chúng ta đi ăn cơm tối.” Thân phận của hắn sau khi bại lộ về, ngay cả một tiếng Ân Ân cũng là xa xỉ.

Bọn họ chọn một tiệm ăn ở bên cạnh công ty, khung cảnh thanh nhã, cũng không có nhiều người.

Lúc Diêm Minh vừa ngồi xuống, một cái tay đặt ở trên đầu gối, "Ba mẹ tôi đã ra nước ngoài, có thể, tôi cũng sẽ đi. "

Dung Ân nhấp một hớp đồ uống, "Muốn định cư sao?"

"Đúng vậy,” Trên mặt Diêm Minh không giấu nỗi vẻ lo lắng, "Bây giờ ngay cả tập đoàn Viễn Thiệp tôi cũng không thể giữ được, Diêm Việt đã ra đi, ở đây đã không còn gì để lưu luyến nữa. "

"Khi nào anh đi?” Dung Ân ngẩng đầu ngắm nhìn gương mặt này, cô đã từng xem hắn là Diêm Việt, cuối cùng, lại bị người đàn ông này làm cho thương tích đầy mình.

"Còn có chút chuyện phải xử lý xong. "

"Vậy, còn Tư Mạn thì sao?"

Diêm Minh sắc mặt tối tăm, hắn uống một hớp rượu, "Tôi đi… nhất định sẽ mang cô ấy theo, dù sao cô ấy là vì tôi mới biến thành như vậy,” người đàn ông nhâm nhi rượu, Dung Ân mi mắt cụp xuống, xem ra chuyện mấy tấm hình, Tư Mạn vẫn không nói thật. Nhưng bình tĩnh mà xem xét, người phụ nữ nào gặp chuyện như vậy có thể mở miệng thẳng thắn nói, có đôi khi, nói dối cũng dễ chấp nhận hơn là nói thật, "Sức khoẻ của anh, hiện tại vẫn tốt chứ?"

"Tôi đã cai nghiện rồi.” Diêm Minh nói rất nhẹ, "Tư Mạn nói cho tôi biết, những thuốc kia là do Trần Kiều cung cấp, hôm nay tập đoàn Viễn Thiệp dễ dàng đổi chủ như vậy, chuyện ban đầu, rõ ràng chính là cái bẫy."

"Tôi thật không nghĩ tới, Trần Kiều sẽ biến thành như vậy." Dung Ân nhớ lại ngày đó, chẳng lẽ thật sự là tiếp xúc với cái xã hội này ngay cả lòng người cũng sẽ thay đổi sao? Khi còn đi học, cô, Diêm Việt, Trần Kiều, thường xuyên như hình với bóng, cô làm sao cũng không nghĩ được Trần Kiều dùng mọi thủ đoạn để đạt được tập đoàn Viễn Thiệp.

"Dung Ân, sau này em phải bảo trọng, phải tự biết chăm sóc chính mình,” Diêm Minh con ngươi trống rỗng nhìn cô, "Tôi biết anh ấy chết đi khiến em rất đau đớn, nhưng em rất kiên cường, em hãy cố gắng vượt qua."

Dung Ân hai tay đang cầm ly nước lạnh, "Nói thật, khi đó nếu không vì hận Nam Dạ Tước, tôi thật không vượt qua được nỗi đau này. Tôi đến hiện tại vẫn không thể chấp nhận được hiện thực anh ấy chỉ sống lại được một ngày liền vĩnh viễn ra đi. "

"Có lẽ,” người đàn ông kéo dài ngữ điệu, "Bởi vì em chưa kịp hiểu rõ tim trái của mình, lúc em chưa kịp phản ứng, Việt đã đi. "

Dung Ân không hiểu ý tứ trong lời nói, "Tình cảm của tôi?"

Diêm Minh đốt điếu thuốc, người phụ nữ này anh từng tìm hiểu lâu như vậy, Diêm Việt không biết, nhưng là anh biết, cô đối Nam Dạ Tước không thể nào là không có có cảm tình.

Diêm Minh không muốn tiếp tục cái đề tài này, "Về Cám Dỗ, tôi cũng sẽ sớm buông tay, không muốn tiếp tục quản lý nữa. "

Cảnh còn người mất.

Hôm nay, Diêm gia cũng đã đi hết, toà nhà cũ này chỉ còn lại toàn bộ ký ức của cô và Diêm Việt, cũng phủ đầy bụi muốn đi theo cùng anh, Dung Ân có đôi khi cũng sẽ nhớ đến Diêm Việt, nhưng cũng sẽ không đau đớn như trước.

Chỉ là, tận sâu trong lòng có một nơi ngay cả cô cũng không thể đụng đến, cô bắt ép mình không nghĩ đến nữa, càng buộc mình phải quên, trong đầu lại càng nhớ rõ ràng.

Lúc nằm mơ cô thường xuyên mơ tới Nam Dạ Tước, anh nói, Ân Ân, nước biển lạnh quá, địa ngục lạnh quá, tôi ở dưới này chờ em, làm sao em vẫn còn chưa xuống?

Cuộc sống Dung Ân bình thản như nước.

Tước Thức bị bán đấu giá, người mua nghe nói là một thanh niên trẻ tuổi, cuộc sống về người đàn ông này bắt đầu bị đào bới, nhưng không có tác dụng, ngoài cái tên ra không tìm được chút thông tin có giá trị nào.

Hắn giống như Nam Dạ Tước vậy, lấy thân phận huyền bí hiện ra ở trước mặt mọi người, Tước Thức không có đổi tên, người đàn ông ra tay phóng khoáng này, tên là Duật Tôn.

Công ty có một dự án thiết kế cùng tập đoàn Viễn Thiệp hợp tác, giám đốc chỉ đích danh để cho Dung Ân đi đàm phán, nói có thể đoạt được dự án này, nhất định doanh thu sẽ tăng gấp mấy lần.

Lúc Dung Ân về nhà, Trần Kiều đã tới tìm cô mấy lần, thái độ cũng rất tốt, rất nhiều chuyện cô không có chất vấn, cũng cảm thấy không có cần thiết, dù sao cũng là thủ đoạn cạnh tranh của Diêm gia cùng Trần gia.

Khi đến tập đoàn Viễn Thiệp, thư kí thông báo xong, trực tiếp mời cô lên gặp.

Phòng làm việc của Trần Kiều ở tầng chót, Dung Ân đi vào, hắn đang phê duyệt giấy tờ, thấy cô đi vào lộ ra vẻ hết sức cao hứng, “Ân Ân, em hôm nay làm sao lại đến đây?"

"Phương án tôi đã làm rất tốt rồi, muốn cho anh xem trước, nếu không hài lòng chỗ nào, tôi về chỉnh sửa. "

Trần Kiều đứng dậy đi tới trước sô pha, ý bảo Dung Ân ngồi xuống, “Ân Ân, em không cần khách sáo như vậy.” Trần Kiều nhận lấy phương án cô đưa tới, cũng không có nhìn, chẳng qua là tùy ý đặt ở trên mặt bàn, "Anh biết, anh tiếp nhận tập đoàn Viễn Thiệp, em ít nhiều gì sẽ đối với anh có chút ý kiến, nhưng Ân Ân em phải hiểu được, đó cũng là ý của cha anh, anh cũng không có cách nào khác, càng không thể đi phản đối ông ấy. "

"Trần Kiều, anh đã suy nghĩ quá nhiều rồi.” Thư kí đem nước trà đến, Dung Ân nói cám ơn, đối phương đi ra ngoài đem cửa phòng làm việc đóng lại.

"Nếu là anh suy nghĩ nhiều, Ân Ân,” người đàn ông cầm tay cô, "Tại sao em đến bây giờ còn không chịu tiếp nhận anh? Chẳng lẽ anh so ra kém Diêm Việt sao? Lúc trước bên cạnh em còn có Nam Dạ Tước, nhưng hiện tại, em không có lý do gì không chấp nhận anh."

Dung Ân dùng sức muốn rút tay về, nhưng Trần Kiều nắm rất chặt, cũng không cho cô có cơ hội thoát ra, ngón tay Dung Ân bị cầm đến đau nhức, mặt có vẻ giận, "Trần Kiều, cũng mấy năm rồi? Em có thể thì đã chấp nhận anh rồi, lúc trước em chỉ xem anh là bạn, anh đừng như vậy, nếu không chúng ta ngay cả bạn cũng rất khó làm. "

“Ân Ân, bọn họ đều chết hết em còn nhớ tới làm cái gì?” Trần Kiều đứng dậy, chuyển ngồi bên cạnh Dung Ân, tay hắn đưa tới nắm vai Dung Ân, "Anh bây giờ là tổng giám đốc tập đoàn Viễn Thiệp, anh cũng không cần kiêng kị kẻ nào nữa, Ân Ân, em đáp ứng anh đi, chúng ta thử tìm hiểu vể nhau?"

"Trần Kiều,” Khuỷu tay Dung Ân kháng cự chống đỡ ở trước ngực hắn, "Tôi nói rồi là không có khả năng, đừng như vậy, anh thay đổi quá nhanh khiến tôi không thể nhận ra!"

Bọn họ ở rất gần, mùa hè vốn là ăn mặc rất mỏng, Dung Ân có thể cảm giác được hơi thở nóng hổi của người đàn ông phà bên tai, "Anh đối với Diêm Minh thủ đoạn độc ác, tôi cũng biết, Trần Kiều, anh thật cho là tôi có thể tiếp nhận anh sao?"

Động tác cưỡng ép của người đàn ông dừng lại, "Em cũng biết?"

"Đúng, Diêm Minh nghiện ma tuý, là do một tay anh bày ra?” Đôi mắt Dung Ân nhìn thẳng vào khuôn mặt này, hắn chính là Trần Kiều ngày xưa sao? "Anh vì muốn chiếm đoạt Viễn Thiệp, loại chuyện như vậy cũng làm ra được, Trần Kiều anh mau buông ra."

Người đàn ông nghe vậy, không muốn buông tay, ngược lại càng ôm chặt cô, "Em đã cũng biết rồi, Ân Ân, tôi đây tuyệt đối sẽ không buông tay, tôi lúc trước cũng bởi vì không có dũng khí, mới từ bỏ em lần này đến lần khác, Nam Dạ Tước tại sao có thể có em, không phải là dựa vào bức bách cùng thủ đoạn sao?"

“Trần Kiều!” Dung Ân giận đến hai vai thẳng run, "Những lời như vậy anh có thể nói ra sao".

"Hắn có thể, tôi tại sao không thể...” Trần Kiều hai tay giữ chặt bả vai Dung Ân, “Ân Ân, tôi thật sự yêu em, tôi sẽ chăm sóc tốt cho em cùng mẹ."

"Thật sao?” Dung Ân trước sau không khuất phục, "Nếu như tôi không có lầm… anh hẳn là sắp cùng thiên kim tập đoàn Khương Thịnh đính hôn, Trần Kiều, anh dựa vào cái gì nói anh yêu tôi?"

Lớp giấy ngăn cách giữa hai người trước đây hoàn toàn bị xé toạc, Trần Kiều sợ run lên, cũng không có ra vẻ giật mình, "Đó là trong nhà an bài cho tôi, Ân Ân, tôi không thương cô ta, tôi chỉ yêu em..."

"Trần Kiều,” ánh mắt cô lạnh xuống, "Nếu bây giờ anh để tôi trở về… tôi còn có thể xem như chuyện này chưa từng xảy ra, nếu như anh thật muốn tiếp tục nữa, tôi sẽ xem thường anh."

“Ân Ân, tôi sẽ ở bên em giống như Nam Dạ Tước, tôi cho em cuộc sống tốt hơn, tôi sủng ái em nuôi em, chúng ta có thể coi như người đàn bà kia không tồn tại..."

Dung Ân tránh ra tay, hung hăng cho hắn một cái tát.

Trần Kiều nửa bên mặt trắng bệch, nửa bên mặt kia bắt đầu phát ra sưng đỏ, hắn trợn mắt hốc mồm, Dung Ân nhân cơ hội đẩy hắn ra, vừa muốn đứng dậy, đã bị phía sau một lực đột nhiên nắm trở về, mắt cá chân cô bị đau, ngã trở về bên trong ghế salon.

Người đàn ông thẹn quá thành giận, "Tôi không tin người khác có thể, tôi lại không thể..."

Ở trong mắt Dung Ân, hắn thật biến thành một dã thú, Trần Kiều vui vẻ sáng ngời lúc trước, đã không còn thể tìm thấy một chút gì trên người đàn ông này nữa rồi.

Cửa phòng làm việc đột nhiên gõ vang, "Giám đốc."

Là tiếng cô thư kí, Trần Kiều muốn mặc kệ, nhưng đối phương giọng nói rất gấp, "Giám đốc, ngài hẹn Duật Tổng của Tước Thức, hiện tại anh ta đang lên lầu."

Trần Kiều đột nhiên nhớ tới, còn có vị thần tài này phải hầu hạ. Hắn ảo não bới bới đầu tóc, không cam lòng đứng dậy, giọng nói lộ áy náy, “Ân Ân, tôi..."

Quần áo Dung Ân nhàu nát, cô đẩy Trần Kiều ra vội vàng đứng dậy, từ trên bàn cầm lại bản thiết kế, "Tôi nghĩ Trần tổng cũng không có hứng thú xem, cáo từ.” Cô run run môi, mắt cá chân truyền đến đau đi đứng không vững, Trần Kiều sửa sang lại, Dung Ân mới vừa đi mấy bước, cửa phòng làm việc không có ai gõ cửa liền bị đẩy ra.

Dẫn đầu đi tới chính là chàng thanh niên mấy tháng nay được giới truyền thông săn đón Duật Tôn, hắn mặc Tây phục đen nhánh sắc hạng sang, người đàn ông này so với Nam Dạ Tước cũng không thấp hơn bao nhiêu, khóe miệng hắn khẽ cong lên, mang theo một cảm giác không quá xa cách. Tròng mắt đen như hố sâu rơi trên mặt Trần Kiều, "Trần tổng, hình như anh rất bận?"

"Không, không!” Trần Kiều bước lên phía trước nghênh đón, "Mới vừa có việc đột xuất, không thể tự mình đón tiếp chu đáo, mong rằng Duật Tổng có thể tha thứ. "

Dung Ân nghe giọng nói như vậy, trong lòng càng phát ra sinh chán ghét, cô khập khễnh đi qua bên người Duật Tôn.

Người đàn ông chẳng qua là đúng lúc ngắm nhìn, hắn đáy mắt lóe lên, đợi quay đầu đi chỗ khác một lần nữa liếc nhìn khuôn mặt nghiêng của Dung Ân, lại có cảm giác quen thuộc như vậy từ đâu mà đến, "Đứng lại. "

Dung Ân nhíu mày, cô cũng không nhận ra người này.

"Cô tên là gì?” Duật Tôn sẽ không nhìn lầm, Dung Ân chính là người đàn bà trong bóp da của Nam Dạ Tước. Hắn nheo lại con ngươi, mắt kín đáo xem kỹ, quần áo xốc xếch của cô mặc dù đã sửa sang lại kỹ càng, nhưng tóc buộc ở sau ót bởi vì đè ép mà dường như rơi lả tả đi xuống, cổ, mảng da thịt lớn trắng nõn bởi vì mới vừa kích động mà ửng hồng, tầm mắt người đàn ông tùy ý rơi vào tài liệu trong người cô, môi mỏng khẽ cong, bên trong đôi mắt có chút giễu cợt.

Người phụ nữ Nam Dạ Tước vừa ý, thế nào lại là loại rẻ tiền này!

Dung Ân rất rõ ràng nhìn thấu ý nghĩ của hắn, cho là cô là vì hợp đồng mà bán chính mình sao? Cô giơ chân lên, buông lời, "Đừng nghĩ tôi và hắn giống nhau, xấu xa như vậy."

Trần Kiều sắc mặt trong nháy mắt xanh mét, hiện đầy lúng túng, ánh mắt người đàn ông quét về phía hắn, chẳng qua là cười cười, không có nói gì.

Dung Ân đi ra xa khỏi tập đoàn Viễn Thiệp, trong lòng giống như là chất chồng tảng đá, làm sao cũng thở không ra hơi. Chỉ mới mấy tháng, tập đoàn Viễn Thiệp cùng Nghiêm Tước cũng mất đi chủ cũ. Cô dọc theo phố dài chẳng có mục đích, hai người đàn ông đó, cũng từng khắc sâu khắc sâu vào trong trái tim cô, bất kể trên danh nghĩa là yêu hay là hận, tóm lại, đều khắc cốt ghi tâm.

Trở lại công ty, lúc Dung Ân nói phương án thất bại, sắc mặt giám đốc thật không tốt, cầm bản thảo thiết kế của cô đập mạnh xuống bàn rồi rời đi. Lý Huỷ ôm bả vai cô an ủi, Dung Ân ngược lại không cảm thấy gì, thực tế chính là như vậy, nếu muốn thích ứng với nó, cần phải có một quá trình khó khăn.

Trước kia, phía sau lưng cô có Nam Dạ Tước, trong tay anh nắm giữ huyết mạch nền kinh tế thành phố Bạch Sa, lời nói của anh, ai dám không cúi đầu khom lưng? Ánh mắt Dung Ân bỗng nhiên có chút chua, cô đem cửa sổ đóng lại, nhất định là gió lớn, làm cho bụi cát bay vào đôi mắt.

Cô cố gắng bình phục tâm tình của mình, lúc trước cô liều mạng muốn thoát khỏi Nam Dạ Tước, đem tất cả sự quan tâm chăm sóc của anh vứt bỏ hết, cô thích dựa vào hai tay của chính mình, thích yên bình, nhưng hôm nay, tại sao lại đột nhiên nhớ tới cuộc sống được anh che chở?

Phụ nữ, quả là chỉ thích đa sầu đa cảm, đặc biệt là tận mắt thấy sự thay đổi của Trần Kiều, cả trái tim cô cũng bắt đầu chết lặng.

Nhưng, cảnh ngộ của Dung Ân, đúng là nghiệm chứng cho câu trong họa có phúc.

Ai có thể nghĩ đến công ty Tước Thức lại có thể tìm một đối tác nhỏ như vậy, thậm chí nghiêm khắc mà nói không xứng hợp tác với quy mô của công ty như vậy?

Ông chủ sau vài ngày đàm phán, mặt đầy vui vẻ trở về, còn có ý khen ngợi Dung Ân, khen cô làm rất tốt, cũng hứa hẹn công ty sẽ không bạc đãi cô, khi phát tiền lương, còn tăng 500 đồng.

Lý Hủy lắc đầu liên tục, “Chậc chậc, cậu của mình chính là người thấy tiền sáng mắt, thay đổi 180 độ, mấy ngày trước còn trừng mắt lạnh lùng nhìn nhau đấy. "

Cuộc sống tiếp tục trôi qua, giống như nước sôi.

Mấy tháng lại trôi qua, Cám Dỗ quy mô lớn nhất thành phố Bạch Sa cũng bị người khác thu mua, cùng lúc đó, vài quán bar cũng bị thu gom. Những chuyện này, cũng là do Dung Ân thỉnh thoảng xem từ tin tức từ TV mà biết, Cám Dỗ thay đổi hoàn toàn, còn sửa lại tên, gọi là Nữ Sắc.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/