Ám dục - Chương 111

Chương 111

Nam Dạ Tước không chỉ đã hạn chế phạm vi hoạt động của Dung Ân, còn muốn khóa luôn cửa sổ sát đất thông ra ban công.

Dung Ân kéo ra một bên rèm cửa sổ, rèm cửa sổ màu đen bao quanh thân thể gầy yếu của cô, mấy ngày qua, Nam Dạ Tước dường như rất bận rộn, hơn nữa bên ngoài Ngự Cảnh Uyển luôn luôn có người tới tới lui lui, rất giống là đang tuần tra.

Cô kiễng lên mũi chân, là bị tiếng ồn ào cách đó không xa hấp dẫn tới.

Cô thấy má Lưu cách Ngự Cảnh Uyển rất xa đã bị cản lại, mấy người đàn ông giống như là bức tường gió thổi không lọt, che ở trước mặt bà. Má Lưu hình như là đang khóc, quơ hai tay, cố gắng vượt qua.

Mí mắt Dung Ân nhảy nhảy, thấy bà bị dùng sức mà đẩy ngã, lúc ấy má Lưu thật giống như bò không dậy nổi, đang ngồi dưới đất gào khóc. Hai tay cô níu lấy rèm cửa sổ thật chặt, chuyện gì xảy ra, là Diêm Việt đã xảy ra chuyện sao?

Bởi vì cách quá xa, cô nghe không được trong miệng má Lưu đang nói cái gì, Dung Ân lo lắng đi tới đi lui trong phòng, tới cửa bắt đầu dùng sức đấm, "Thả tôi ra, Nam Dạ Tước, thả tôi ra!"

Cửa phòng cũng không lâu lắm bị mở ra, Vương Linh sau khi đi vào, liền đóng lại.

Cái khay trong tay cô, bên trên có cơm trưa hôm nay, món ăn đều là Dung Ân thích, cũng là Nam Dạ Tước tỉ mỉ để cho Vương Linh chuẩn bị.

Dung Ân ngồi ghì ở giường, nghe được động tĩnh, ngẩn đầu lên nhìn cô.

"Dung tiểu thư!" Vương Linh mơ hồ cho là, Dung Ân bắt đầu bị nhốt là bởi vì mình nói cho Nam Dạ Tước những lời đó, cô vốn cho là anh nên biết chân tướng, không nghĩ tới lại biến thành như vậy, "Thật xin lỗi, thật thật xin lỗi".

Nghe cô nói như vậy, Dung Ân cũng đã sáng tỏ, cô không có trách Vương Linh, có một số việc sớm muộn sẽ biết, "Hắn không có ở nhà sao?"

"Cậu chủ mấy ngày qua bề bộn nhiều việc, cũng là rất trễ mới trở về, hơn nữa, em thấy mặt cậu chủ đầy mệt mỏi, thật giống như mệt chết đi..."

"Vương Linh,” Dung Ân cắt đứt lời cô… hắn mệt mỏi hay không cũng không liên quan đến cô? Em giúp tôi một việc được không?"

Vương Linh đem cơm trưa để trên tủ đầu giường, "Dung tiểu thư, không phải là em không muốn giúp chị, mà là như bây giờ, em căn bản không giúp được chị..."

"Em có thể,” Dung Ân đứng dậy, đi tới trước cửa sổ sát đất, má Lưu vẫn chưa rời đi, "Em giúp tôi đi xuống hỏi má Lưu một chút, có phải có chuyện không may gì xảy ra, được không? Chị bây giờ không thể nói chuyện được với bà ấy…”

"Dung tiểu thư,” Vương Linh mặt lộ vẻ khó khăn, lắc đầu, "Thật xin lỗi, cậu chủ đã phân phó, ngay cả em cũng không thể bước ra khỏi Ngự Cảnh Uyển, hiện tại mua thức ăn cũng có người đưa tới cửa, Dung tiểu thư, em cũng bị nhốt giống như chị.”

Cái đồ biến thái này!

Dung Ân chán nản theo cửa sổ sát đất mà trượt té trên mặt đất, “Anh ta thật sự muốn nhốt tôi như vậy suốt đời sao?”

Vương Linh đi lên trước, đứng ở bên cạnh Dung Ân, "Dung tiểu thư, chị cũng đừng bướng bỉnh cùng cậu chủ nữa, chị nhận sai đi, cậu chủ đối với chị thật rất tốt, là thật tâm yêu chị..."

Dung Ân đầu nhẹ ngẩng, khóe miệng bật ra giễu cợt, "Yêu? Vương Linh, nếu có người lấy phương thức như thế yêu em, em có thể đón nhận được sao?"

Cô gái không nói gì, nhưng cô biết tiếp tục như vậy, bọn họ chỉ có thể càng khắc sâu thêm thương tổn cho đối phương, Dung Ân khoanh chân mà ngồi, hai tay ôm đầu gối, "Tôi bị giam chừng mấy ngày rồi, Vương Linh, có phải sắp sang năm mới rồi?"

"Đúng, chị đã tại chỗ này chừng mấy ngày rồi, hôm nay là 24, còn có một tuần lễ nữa là giao thừa rồi".

"Trôi qua thật là nhanh", Dung Ân đem thân thể xoay qua chỗ khác, mặt dán vào kính thuỷ tinh hướng phía ngoài, má Lưu vẫn không có đi, lôi kéo tay áo đối phương, đau khổ cầu khẩn, "Không biết năm nay giao thừa, tôi có thể ở bên cạnh mẹ không.”

Đến lúc đó mẹ không thấy cô đến, ngay cả cái điện thoại cũng không có, nhất định sẽ lo lắng phát điên.

Dung Ân thần sắc ảm đạm, Vương Linh nhìn qua gò má cô, trong lòng không khỏi phiền muộn, tâm tình phiền muộn theo.

Cơm trưa, Dung Ân không có ăn, cô ăn không vô, má Lưu cuối cùng cũng bị đuổi đi, cô mang theo cái xích bạch kim kia ở bên trong phòng đi tới đi lui, không biết mệt mỏi.

Cô chính là muốn chính mình mệt mỏi, tốt nhất có thể mệt mỏi đến cái gì cũng quên mất, Dung Ân không có đi tất, chân trần trụi, có đôi khi ngồi chồm hỗm xuống đếm hoa văn trên sàn nhà, những thứ này đều là hàng xa xỉ, Dung Ân đếm nguyên một đám hoa văn bày ra trước mắt, đếm tới mệt mỏi, liền ngồi ở trên giường.

Đầu tóc cô rối bù, thời điểm kéo toàn bộ rèm cửa sổ, mặc dù phía ngoài ánh sáng mặt trời chói mắt, bên trong gian phòng, cũng là âm u vô cùng, mơ hồ còn lại sự lạnh lẽo tận xương tủy.

Cô đắp chăn, lăn qua lộn lại, thật lâu về sau, cuối cùng ngủ thiếp đi.

Chỉ là, cô ngủ cũng không được tốt, đôi môi khẽ nhếch mở, tựa như đang nói mớ gì đó, trong phòng không có mở hệ thống sưởi ấm, nhưng toàn thân cô đều là mồ hôi, hai bả vai động đến bên này động đến bên kia, đầu tóc đã dán tại trên khuôn mặt gầy gò.

Đây là mộng sao? Bằng không, cô cũng sẽ không nhìn thấy Diêm Việt. Vẫn là đang ở trên sườn núi.

Trên đỉnh núi sương mù rất lớn, Dung Ân lấy tay vung lên mấy cái, "Việt, anh đứng một mình ở đó làm gì thế?"

Người đàn ông đã có thể đứng dậy, anh thân ảnh cao lớn đứng ở đó, mặc T-shirt nhàn nhã cùng quần jean màu xanh đậm, tóc ngắn màu nâu đậm, nhìn không đoán được tuổi tác, anh nói, “Ân Ân, anh phải đi".

"Đi?” Dung Ân không giải thích được, "Việt, anh muốn đi đâu?"

“Ân Ân,” Diêm Việt ở đỉnh núi trên tảng đá lớn ngồi xuống, thần sắc trong sáng chuyển thành cô đơn, Dung Ân chỉ nhìn thấy bên khuôn mặt tuấn lãng trở nên tràn đầy thê buồn bã, "Anh tỉnh lại chính là vì muốn nhìn em một chút, bây giờ theo anh thấy, anh biết em sống rất tốt, anh muốn đi rồi".

“Không!" Dung Ân cấp bách mà nước mắt liền rơi xuống. "Em sống không tốt, một chút cũng không tốt, Việt, anh muốn đi đâu? Nhà của anh ở nơi này, anh còn muốn đi sao?"

“Ân Ân, em thật cùng hai năm trước giống nhau, một chút cũng không có thay đổi, Ân Ân, anh làm hết thảy, cũng là bởi vì anh yêu em, anh thật sự yêu em...”.

"Việt", Dung Ân hai tay bụm mặt, "Anh cái gì cũng không biết, em đã không phải là Ân Ân trước kia nữa rồi, em không phải là...".

“Ân Ân", Diêm Việt quay mặt lại, "Đừng nói, cái gì cũng đừng nói", anh đứng lên, về phía sau Dung Ân, vươn ra hai tay đem cô ôm vào trong ngực. Anh muốn ôm chặt cô, muốn sờ sờ tóc của cô, những thứ này, anh cũng làm được rồi. Dung Ân hai tay gắt gao bám víu ở bả vai Diêm Việt, anh đem cằm nhẹ chống đỡ đỉnh đầu của cô, nếu như có thể, anh thật rất muốn đem Dung Ân tan vào bên trong thân thể của mình, nhưng anh không thể, “Ân Ân, cám ơn em đã từng cho anh những kí ức tốt đẹp như vậy, có sự hiện hữu của kí ức đó, anh bất luận là đến đâu, cũng sẽ không cô đơn, cũng sẽ không sợ bóng tối. Ngủ trong hai năm, anh cho là anh đã rất quen bóng tối, nhưng khi anh mở mắt, anh mới biết được anh không muốn trở về, anh tham luyến trên đời này mỗi một chút ánh sáng, thời điểm nó soi sáng trên mặt anh, là như vậy ấm áp. Anh tham luyến nhiệt độ của tay em đã từng phất qua trên mặt anh, Ân Ân, thật tốt, anh có thể nhìn thấy em cười rồi...".

"Việt, anh làm sao vậy, anh làm sao?” Dung Ân sợ hãi mà thất thanh khóc rống lên.

Diêm Việt dùng sức hơn liền ôm chặt cô, “Ân Ân đáp ứng anh, vĩnh viễn cũng không được rơi nước mắt, anh không muốn em khóc. Anh sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh em, anh không đi được không? Anh không nên đầu thai, anh cái gì cũng không muốn, anh liền canh giữ ở bên cạnh em, anh nhìn Ân Ân cười, chỉ cần em có thể cười, thế giới của anh chỉ toàn bóng tối, cũng sẽ có ánh sáng chiếu vào...".

"Việt, anh nói ngu ngốc cái gì vậy, cái gì đầu thai? Anh cũng đã khoẻ hơn, anh đã không có chuyện gì rồi, anh không nên làm em sợ a!"

“Ân Ân, anh yêu em...".

Dung Ân khẽ đẩy mở Diêm Việt, "Việt, em có phải hay không đang nằm mơ? Nhưng giấc mộng này, tại sao lại chân thật như vậy?"

Diêm Việt hai tay đặt ở đỉnh đầu Dung Ân, lại theo hai bên tóc cô đi xuống phía dưới, anh từ trong túi áo lấy ra một cái khoen lon, khi đó đi học, trong TV luôn chiếu, Dung Ân thường cười nói, cô cũng muốn một cái.

Nhưng là, Diêm Việt chưa từng có cho cô mang qua, bởi vì anh đã từng nói qua, anh thích Ân Ân, anh muốn cho cô tốt nhất, bao bọc trên ngón tay cô, phải là nhẫn kim cương anh tỉ mỉ chọn.

Nhưng lúc này, Diêm Việt cầm lên tay Dung Ân, đem cái khoen kia hướng ngay ngón áp út của cô đeo vào.

Dung Ân cảm giác mình thực rất hạnh phúc, cái này coi như là lần thứ ba cô cùng Diêm Việt hứa hôn, mặc dù, lúc trước kia là Diêm Minh. Cô nhợt nhạt câu khởi khóe miệng, lần này, là Diêm Việt, cho nên anh sẽ trở về tìm hạnh phúc của mình, chiếc nhẫn này nhất định có thể đeo vào.

Cùng một vị trí, đến chỗ đốt ngón tay, Diêm Việt dừng lại động tác.

Dung Ân khóe miệng khẽ cứng đờ dáng vẻ hạnh phúc, ánh mắt người đàn ông đau nhói, "Việt, tại sao?"

Cảm giác được anh lùi bước, Dung Ân bắt đầu sợ lên, cô cầm lên ngón tay, không để cho miếng khoen kia lui ra ngoài, Diêm Việt cúi thấp đầu, cô có thể nhìn thấy đáy mắt anh có bao đau thương, cô càng bắt đầu phát ra sợ hãi, "Việt, anh không muốn cưới em sao, anh không thương em sao?"

Anh như thế nào lại không thương cô?

Diêm Việt đáy mắt có mông lung nước mắt liền tràn ra, anh thật là làm không được, dùng sức muốn đem kéo khoen lui ra ngoài, Dung Ân cảm giác được hình như là có cái gì sắp mất đi, cô một mực nắm chặt tay, nước mắt rớt tại trên mu bàn tay hai người, người đàn ông thấy cô không chịu buông tay, liền nắm chặt lòng bàn tay dùng sức muốn đem kéo cái khoen ra.

"Việt, anh đừng như vậy, anh như vậy em thật sợ hãi!"

Diêm Việt biết, anh không cho cô được hạnh phúc, đôi tay nắm chặt vững vàng này, anh sớm nên buông ra, không nên chấp nhất kiên trì, anh càng như vậy, Dung Ân lại càng không có được hạnh phúc.

Khoen móc liền dọc theo rất sắc bén, cứa lòng bàn tay của anh, máu tươi giọt giọt rơi trên mu bàn tay Dung Ân, lúc lan ra, rất giống là hoa lan xinh đẹp nở rộ, mang theo hơi thở chết chóc. Dung Ân sợ hãi, nước mắt tức tốc rơi, "Việt, anh muốn làm tan biến đi hi vọng duy nhất của em sao? Được, anh đừng đoạt, em buông tay, em buông tay, còn không được sao?"

Dung Ân buông lỏng ra gắt gao nắm lên thành quả đấm, Diêm Việt lấy ra khoen móc kia, cánh tay mới vừa thu hồi đi, cả người liền hướng ngửa ra sau, rơi khỏi vách đá.

"Không!"

Dung Ân khi... tỉnh lại, cũng biết đây là giấc mộng, bốn phía tối như mực, không biết là ban ngày hay là đêm tối. Cô nâng lên hai vai, đầu gối cong lên sau đem mặt chôn ở hai đầu gối, cô tại sao gặp phải mộng như vậy? Mới nhớ tới má Lưu, bà tại sao phải ở ngoài Ngự Cảnh Uyển khóc, thật sự là Diêm Việt đã xảy ra chuyện gì sao?

Cô bắt đầu lo nghĩ bất an, sau khi ngừng tiếng khóc, ngẩng đầu lên, mặc dù đưa tay không thấy được năm ngón, nhưng Dung Ân vẫn là có thể cảm giác được gian phòng này trừ mình ra, còn có người khác.

Mà người này, nhất định là Nam Dạ Tước.

Bọn họ nghe rõ ràng tiếng hít thở của nhau, Dung Ân hai tay lau khô sạch sẽ nước mắt, không để cho mình tiết lộ mềm yếu ở trước mặt anh, cô thò tay ra, quả nhiên liền mò tới bả vai người đàn ông, “Anh nói cho tôi Diêm Việt có phải hay không đã xảy ra chuyện?"

Nam Dạ Tước không nói gì, lâu dài trầm mặc để cho Dung Ân càng phát ra cảm giác sợ hãi, cô hai tay nắm ở cánh tay Nam Dạ Tước, "Nói chuyện với tôi, có phải hay không anh ấy đã xảy ra chuyện?"

Hắn cánh tay dài vươn ra, đem Dung Ân hung hăng ép vào trong ngực, cô dùng sức xô đẩy, không chiếm được Nam Dạ Tước đáp lại, cô bắt đầu sợ liền giãy dụa, "Vì cái gì không nói, tại sao không nói cho tôi, anh ấy rốt cuộc như thế nào... Có phải hay không đã xảy ra chuyện?"

Qua thật lâu, Dung Ân mới nghe được thanh âm Nam Dạ Tước từ bên tai truyền đến, "Hắn đã chết!"

Ầm!!!

Cả đầu cô nổ tung, ánh mắt dại ra, thân thể cứng ngắc mà lạnh như băng, toàn thân bắt đầu co quắp, trong cổ họng đè ép rất nhiều điều muốn nói, nhưng là thủy chung không nói ra, Dung Ân cảm thấy thật giống như có cái gì vọt tới cổ họng, cô há miệng, cách hồi lâu, mới nói ra một chữ, "Không, không! "

Đinh tai nhức óc thê lương, vang dội cả Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân bắt đầu giãy dụa, hai cánh tay Nam Dạ Tước nhốt cô lại, cô liền giống như là kẻ điên đá loạn, "Tôi không tin, Diêm Việt rõ ràng mới tỉnh, anh ấy rất tốt, không thể nào, anh gạt tôi, Nam Dạ Tước, anh tại sao phải nói như vậy, tại sao phải!"

"Tôi không có lừa em, hắn chính là chết rồi, hôm nay chôn cất..."

"Không! Không!"

"Em không chịu đối mặt cũng không có cách nào", Nam Dạ Tước buông tay ra, gắt gao nắm giữ ở hai vai của cô, "Em chẳng lẽ còn muốn chết cùng hắn sao? Dung Ân, có phải hay không?"

"Đúng!"

Bên trong gian phòng tối đen, Nam Dạ Tước mặc dù không nhìn thấy vẻ mặt Dung Ân lúc này, nhưng anh biết, trên mặt cô thần sắc đến cỡ nào kiên định, sắc mặt người đàn ông trầm xuống, giọng nói tối tăm, "Nếu muốn chết, vì sao hai năm trước không chết?"

Dung Ân suy sụp hạ hai vai, "Anh có biết cái gì tên là tuyệt vọng sao? Việt nếu như là một năm trước cứ như vậy đi, tôi cũng sẽ không giống tuyệt vọng như vây giờ, Nam Dạ Tước, tôi dữ tợn không thoát được anh, nếu anh ấy thật là chết rồi, tôi thật không muốn sống, tôi mệt mỏi quá, tôi sẽ đi cùng anh ấy, theo anh ấy đi tới một nơi không có anh, nơi này chỉ có chúng tôi, chúng tôi có thể cầm tay..."

Những lời cô nói ra, cỡ nào tàn nhẫn! Nơi cô đến, nhất định sẽ không có anh.

Nam Dạ Tước đấm xuống trên giường, anh đứng dậy đi tới trước ti vi, Dung Ân lúc trước thử qua, nhưng cô mở không được.

Anh nhấn mấy cái, TV liền phát ra thanh âm, ngay sau đó, là hình ảnh màu sắc rực rỡ.

Nam Dạ Tước tùy tiện điều chỉnh, bên trong đang phát hình ra, chính là tin tức từ bệnh viện trở lại.

Trên ti vi, cả bức hình đều là cái phòng bệnh kia, Diêm phu nhân khóc ruột gan đứt từng khúc, Diêm Thủ Nghị hai mắt đỏ bừng, ôm thật chặt bả vai bà, hình ảnh lắc lư, có hộ vệ đi ra ngoài xô đẩy, nhưng cuối cùng, những ống kính kia rõ ràng là dừng ở hình ảnh ở trong phòng bệnh trên cái giường lớn kia.

Diêm Việt ngủ, rất an bình.

Dung Ân hai tay thật chặt che miệng ba, nước mắt rớt xuống mặt giữa kẽ tay, thật sự là đã ngủ rồi sao?

Má Lưu ở bên giường gào thét khóc lớn, còn có Diêm Minh, Diêm gia ra sao rồi?

Lúc cô đi Diêm Việt rõ ràng cùng cô đã nói, anh chẳng qua là ngủ một giấc, ngày thứ hai có mở mắt, anh chẳng qua là ngủ thiếp đi, bọn họ khóc cái gì?

Dung Ân cúi người xuống, toàn thân đau đến thẳng tới không dậy nổi, nếu như vậy, cô lại đang khóc cái gì?

"Người thừa kế tập đoàn Viễn Thiệp, lại là người sống thực vật hôn mê hai năm, Diêm gia treo đầu dê bán thịt chó, có phải là vì giữ được địa vị của tập đoàn Viễn Thiệp hôm nay? Theo tin tức đáng tin cậy được tiết lộ, Diêm gia chỉ có con trai độc nhất, vậy người đàn ông thần bí hôm nay cầm quyền lại là thân phận như thế nào..."

Trong TV tin tức lải nhải, bọn họ quan tâm là như thế nào ở trên vết thương người khác xát muối, Dung Ân đứng dậy, lại không nghĩ quá nhanh, liền ngã xuống giường.

Cô nhào tới trước tấm hình trong TV, trong tấm hình, Diêm Việt thủy chung nhắm mắt lại, anh lẳng lặng nằm yên ở kia, người nào khóc, cũng nghe không được rồi.

"Sẽ không đâu, sẽ không đâu..."

"Đây là bản tin ngày 19 phát ra, theo thông tin phóng viên hôm nay đưa ra, Diêm gia chuẩn bị đến buổi trưa ngày hôm sau ở khu mộ Đông Nam...".

Dung Ân hai lỗ tai ong ong, ngày 19, không phải là vào cái ngày Diêm Việt tỉnh lại đó sao? Lúc cô đi, anh đã tốt hơn, làm sao mới mấy giờ, anh liền chết rồi?

Dung Ân không tin, "Không! Các người gạt tôi..."

Nam Dạ Tước bắt một cái cánh tay cô, đem cô kéo đến trước TV, anh đem mặt của cô đặt tại trên tấm hình, "Cô nhìn thử đi, Diêm Việt hắn đã chết, hơn nữa đã hạ táng rồi, Dung Ân, cô chấp nhận đi."

"Không", Dung Ân hai tay bắt đầu vung vẩy lung tung, "Anh ấy sao chỉ tỉnh một ngày, tôi còn có rất nhiều lời nói không còn kịp cùng anh ấy nói, anh ấy làm thế nào có thể đi mất chứ?"

Nam Dạ Tước vung cánh tay, Dung Ân thuận thế nằm té trên mặt đất, cô không muốn bò dậy, liền như vậy dán tại trên sàn nhà lạnh như băng, thời điểm má Lưu tới, nhất định là muốn nói cho cô chuyện này. Diêm Việt chết rồi, đã chết nhiều ngày.

Ý thức được điểm này về sau, Dung Ân khởi động thân, mặt đầy hận ý, "Nam Dạ Tước anh nếu đã sớm biết, vì sao còn muốn đem tôi nhốt ở nơi này, tôi ngay cả nhìn mặt anh ấy lần cuối cùng cũng không có nhìn thấy, ngay cả khi anh ấy hạ táng, tôi cũng không thể đi đưa, đây chính là điều anh muốn thấy sao?"

Nam Dạ Tước không có phản bác, trên tấm hình, xuất hiện mặt Diêm Thủ Nghị kích động mà bi phẫn, "Là Nam Dạ Tước, tôi dù cho là phải hi sinh chính mình, cũng muốn để cho hắn đền mạng, bác syĩ chữa trị Việt tận mắt thấy hắn từ trong phòng bệnh đi ra ngoài, bác sĩ lúc đi vào, toàn bộ hệ thống vận chuyển dinh dưỡng của con ta đã bị rút, vệ sĩ bị đánh ngất xỉu trên mặt đất, ta không tin cái thế giới này kẻ xấu có thể tự do ngoài vòng pháp luật...".

Dung Ân toàn thân không có lực chống đỡ nữa, cô chán nản co quắp ngồi dưới đất. "Có thật không, có thật không?"

Cô từng lần một hỏi ngược lại, trong con ngươi trống rỗng, nước mắt vỡ đê mà ra, Nam Dạ Tước tối sầm mặt tiếng nói khàn khàn, "Tôi nói là không phải, em có tin hay không?"

Dung Ân giương mắt nhìn chằm chằm thân ảnh, thời điểm Diêm gia đều lên án, chỉ có Diêm Việt, anh thật sự là rất an tĩnh địa nằm ở kia.

Trên tủ đầu giường, Dung Ân còn có thể đã thấy khăn ướt ngày đó cô dùng lau cho anh ướt át đôi môi, Diêm Việt ánh mắt nhắm lại, không nhìn thấy được ánh mắt trong veo nơi đôi mắt màu trà kia…

Dung Ân khóc lóc thảm thiết, bỗng nhiên hướng TV đánh tới, Nam Dạ Tước phản ứng kịp thời, cánh tay đem cô chế trụ ở sau kéo trở về, quát, "Cô thật muốn theo hắn đi chết sao?"

"Đúng, tôi thật không muốn sống, anh buông ra".

"Cô bất kể mẹ cô sao?"

Dung Ân khóc, thời gian tỉnh táo lại cũng chỉ là một hồi, cô gào thét giãy dụa thân thể, "Em mệt mỏi quá, em thật mệt mỏi quá, Việt, anh muốn đi, tại sao không đem em mang đi, anh lần lượt đem em bỏ lại, anh thật nhẫn tâm sao? Lần trước là hai năm, lần này bao lâu? Ánh mắt anh nhắm lại, nên cái gì cũng không biết, muốn em làm sao bây giờ...".

Nam Dạ Tước dùng sức đem cô kéo vào trong ngực, Dung Ân hoàn toàn mất khống chế rồi, cô đánh hắn, cắn hắn, "Đừng đụng vào tôi, Nam Dạ Tước, anh sẽ không chết tử tế được!"

"Tôi sẽ không để cho em chết! Sẽ không!"

"Tôi nói rồi, anh không quản được sống chết của tôi, Nam Dạ Tước, bất kể anh dùng người nào để uy hiếp tôi đều không được, nếu tôi đã không muốn sống, tôi thật cái gì cũng không sợ..."

"Có thật không?” người đàn ông dùng sức cầm hai vai của cô, "Tôi nói cho em biết, hệ thống dinh dưỡng của Diêm Việt chính là do tôi rút, tôi để cho hắn rời em đi, hắn không chịu, tôi liền muốn hắn chết, Ân Ân, em biết không, thời điểm hắn chết, ngay cả ánh mắt cũng không có nhắm lại. Hơn nữa, hắn cũng biết quan hệ của chúng ta, còn biết chúng ta từng có con, hai năm qua, hắn như kẻ ngu cũng chỉ có ngủ, tôi nói cho hắn biết, tôi không thể nào đem em trả lại cho hắn..."

"A!"

Dung Ân gào thét như điên, cô không nghi ngờ lời Nam Dạ Tước nói, hắn là ác ma, hắn cái gì cũng làm ra được, hắn thật muốn đem cô ép điên sao?

"Nam Dạ Tước, anh dựa vào cái gì làm như vậy, anh đem Diêm Việt trả lại cho tôi..."

"Anh là kẻ điên, a!!!"

"Dung Ân, em không phải là muốn chết sao? Em muốn cho hắn mãi mãi không thể nhắm mắt, em liền đi chết đi. Tôi nói cho em biết, Diêm Thủ Nghị muốn kiện tôi, em liền chống mắt xem hắn có thể hay không vặn ngã tôi, không biết tự lượng sức mình! Tôi không chỉ có thể thoát thân, còn có thể thâu tóm tập đoàn Viễn Thiệp của hắn, ở trên đời này, ai có thể động được tới tôi? Diêm Việt hắn chính là chết vô ích!"

Bên trong đôi mắt nam nhân hiện ra tia máu đỏ, mặt mũi lộ ra u ám cùng dữ tợn, hắn bắt hai vai Dung Ân, bộ dáng kia, giống như là ác ma giang cánh ra nhào đầu về phía trước, sắc mặt cô trắng bệch, đôi môi không ngừng run rẩy, cô giống như con thú bị nhốt kêu la đánh rống giận. Nhưng là những thứ kia đánh vào trên thân người đàn ông, chỉ là khoa tay múa chân, không tạo nên tác dụng gì lớn.

Nam Dạ Tước toàn thân bị mệt mỏi bao phủ, đôi ngươi thâm thuý kia, lại càng bị mây đen che kín, hắc ám, lộ ra bi thương cùng với bất đắc dĩ.

Diêm Việt rời đi, đối với Dung Ân mà nói, chính là ngập đầu đả kích, hai năm trước, cô ép chính mình thừa nhận, nhưng là hai năm sau, cô ép không được.

Quả nhiên anh đi, cô liền muốn đi theo đi, hơn nữa, quyết tuyệt như vậy.

Trong đôi mắt người đàn ông thấm ướt bi thương, hết lần này tới lần khác anh đối tốt với Dung Ân, lại có tình cảm khắc vào xương tuỷ.

Cho nên, muốn hận liền hận đi, chỉ cần cô sống.

Chống đỡ nhiều thù hận hơn nữa, Nam Dạ Tước chỉ cần một kết quả, chính là cô sống, những điều khác, anh cũng có thể không cần phải để ý đến.

"Nam Dạ Tước, anh ấy tỉnh một ngày, liền mở mắt như vậy một hồi, những lời nói chất chứa hai năm rồi tôi cũng còn chưa nói hết, anh ấy tại sao có thể cứ như vậy ra đi? Làm sao anh có thể đành lòng!"

"Tôi có cái gì không đành lòng hả?” anh nói tiếp những lời tàn nhẫn., hai cánh tay vòng chặt, đem Dung Ân thật chặt ôm vào trong ngực.

Cô ngửa đầu, bị hắn ôm cũng là một loại giày vò, cô hé miệng cắn anh, cho đến khi bờ vai người đàn ông cơ hồ chảy máu. Nhưng anh vẫn không buông ra, cho dù hàm răng của cô đâm thật sâu vào bả vai anh, anh vẫn không buông ra.

"Tôi không chỉ không để cho em gặp mặt một lần cuối cùng, mà ngay cả sau này, em cũng đừng nghĩ muốn gặp nữa, em nếu dám đi, tôi liền đào bới phần mộ của hắn..."

Dung Ân nghe vậy, hạt nước mắt lớn liền rớt xuống, cô đau, sẽ phải để cho anh cùng đau, cô buông hàm răng ra, trên môi cũng là máu của người đàn ông, “Nam Dạ Tước, cả đời tôi cũng sẽ không yêu loại người ma quỷ không có tim như anh, anh sẽ không được chết tử tế, tim của tôi cho dù chết rồi, cũng sẽ không cho anh!"

Loading...

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/